text stringlengths 1 55.3k |
|---|
Khi cô và nhóm bạn đến thành phố Patrick Henry ở Đông Chicago, hai cảnh sát bắt họ dừng lại và cho xe đỗ vào ven đường cao tốc, rồi lẩm bẩm với vẻ đắc ý khi thấy cây guitar, “Chắc chắn đây là một đứa trong bọn đó,” họ bảo nhau. “Cô đi theo chúng tôi.” Họ lôi Gretchen ra đẩy cô lên xe tuần tra. Một người quay lại chộp l... |
Chúng ta sẽ gửi cô ta về Chicago.” Trong năm người đàn ông có mặt tại căn phòng đó, hai người không nói câu nào suốt cuộc thẩm vấn, đó là thám tử mặc thường phục và viên cảnh sát trẻ hơn trong số hai người bắt cô. |
Những người khác gọi hắn là Woiczinsky. |
Hắn có vẻ trầm lặng, khỏe mạnh và nhìn bề ngoài thì dường như là lính mới. |
Ba tên tra hỏi cô đều thuộc loại người có bề ngoài dễ phân biệt. |
Tên cảnh sát đã bắt cô người vạm vỡ, mặt đỏ gay. |
Tên thứ hai cao và nói giọng nhỏ nhẹ. Tên thứ ba thấp, gầy, nhanh nhẹn và nét mặt giống chim. “Mặt Đỏ, Giọng Êm, Người Chim,” Gretchen nhẩm đi nhẩm lại trong lúc bị hỏi cung. Người Chim muốn biết cô đã làm gì ở Chicago... Tại sao cô cho rằng tấn công cảnh sát thì vẫn được bình yên vô sự? |
Hắn quan tâm đến việc cô hút cần sa và việc heroin được tìm thấy trong phòng cô. “Tại sao một cô gái xinh đẹp như cô lại làm trò dại dột với cái thứ rác rưởi đó?” Hắn hỏi mấy lần liền. Mặt Đỏ dùng chiến thuật uy hiếp mạnh hơn - nhảy bổ vào người và hét sát tai cô, “Tại sao đám sinh viên khôn ngoan các cô lại có thể đi ... |
Cô chỉ có thể đứng lặng im. |
Chính tên Giọng Êm là người khởi đầu cho rắc rối thực sự. |
Hạ giọng thật thấp, hắn hỏi những người khác, “Chúng ta làm sao biết được ngay lúc này cô ta có buôn bán heroin không?” Câu hỏi của hắn được đáp lại bằng sự im lặng, vì vậy hắn nói tiếp, “Tôi muốn nói, chúng ta biết được bằng cách nào? Nếu cô ta là dân nghiện thì sao?” Người Chim ghé sát lại hỏi, “Cô là dân xì ke à? Cô... |
Khôn hồn thì trả lời đi. |
Tại sao cô lại là dân xì ke?” Đến lúc đó Gretchen mới nhận ra: Chúng sẽ không đánh mình. Nếu định đánh thì hắn đã đánh rồi. Mình có thể chịu được sự lăng mạ của chúng... nếu chúng không đánh đập mình. Qua thái độ thận trọng tránh chạm vào người cô, cô đoán họ đã nhận mệnh lệnh nghiêm ngặt: Không được đối xử thô bạo với... |
Cô đang quan sát gã đàn ông mặc thường phục và thấy hắn chậm chạp gật đầu. |
“Cởi quần áo ra!” Mặt Đỏ hét vào mặt cô. “Tao bảo cởi quần áo!” Bối rối trước luồng ánh sáng chói lòa bất ngờ và những bộ mặt hăm dọa, Gretchen ra hiệu không hiểu họ muốn gì, vì vậy Giọng Êm ghé sát hơn và nói, giọng răn đe, “Ông ấy bảo cô thoát y. Cởi hết quần áo ra. |
Chúng tôi muốn tìm xem cô giấu heroin ở đâu. |
” “Tôi không thể,” Gretchen cố gắng mở miệng, nhưng cô quá kinh hoàng đến nỗi không thốt được thành lời. |
“Cô nhạy cảm hay sao?” Mặt Đỏ quát. “Cô ngủ với bọn rác rưởi ấy trên xe. |
Cô ăn nằm với chúng mỗi đêm. |
Chắc hẳn là tình dục tập thể. Thế mà bây giờ cô còn nhạy cảm. Thưa công nương...” Người Chim tiến lại gần nói, “Thưa công nương, cô đã bị bắt. Cô phải đối diện với một loạt lời buộc tội. |
Và giờ thì cô sẽ phải cởi quần áo. Ngay tức khắc!” Gretchen quá bối rối, cô không thể cử động hoặc nói một lời nào, vậy là Giọng Êm tiến lại gần hơn nữa, tay lăm lăm sợi dây da nặng nề, “Tôi sẽ đếm đến sáu, nếu cô chưa bắt đầu cởi quần áo, tôi sẽ đánh cho cô một trận nhừ tử. Thực hiện đi.” Hắn bắt đầu thì thầm đếm giọn... |
“Tốt hơn rồi đấy,” Giọng Êm nói giọng trấn an. “Chúng tôi sẽ không cần roi da nữa.” “Cởi hết ra,” Mặt Đỏ ra lệnh. “Phải, tất cả những thứ chết tiệt ấy. |
Bọn sinh viên nữ khôn ngoan các cô cho rằng ngủ với bất cứ ai cũng được cơ mà. |
Đạo đức mới, các cô gọi như vậy đấy. Được rồi, chúng ta sắp được xem một chút cái đạo đức mới ấy đây.” Ai đó cười khúc khích, và Giọng Êm nói, “Mục đích của chúng tôi là xem cô giấu heroin ở đâu.” Khi trên người chỉ còn quần lót và nịt ngực, cô chần chừ đứng im, vậy là Giọng Êm rít lên một cách hung tợn choáng váng, “T... |
Trong không khí im lặng kéo dài, một người nào đó thở dài, rồi Giọng Êm thì thầm bóng gió, “Cậu có thích món quà như thế trong tất Giáng sinh của mình không, Woiczinsky?” Cả bọn bật cười gượng gạo, rồi Mặt Đỏ hỏi với vẻ lúng túng thực sự, “Thưa tiểu thư, tại sao một người hấp dẫn như cô lại ngu ngốc dính vào trò chính ... |
“Ở đây không có ma túy,” Giọng Êm thông báo. |
Cả bọn lùi ra xa, và Gretchen từ từ trở lại tư thế thẳng đứng. Mắt đau khổ tột cùng nhìn vào vòng tối lờ mờ, cô chỉ thốt ra được một câu: “Các ông đúng là đồ lợn.” Từ trong bóng tối, Woiczinsky nhảy xổ ra, nắm tay đấm mạnh vào đầu cô, đánh cô ngã lăn vào một góc phòng. “Đồ ngu!” người đàn ông mặc thường phục quát. “Đuổ... |
Với một cảm giác nhẹ nhõm không thể diễn tả được, cô nhận ra người tài xế của mình, cậu sinh viên văn học Anh trường Yale. |
Anh đã hỏi ý kiến luật sư, |
tỉm, bèn nói: “Cô ấy là bạn gái của tôi…” Jack chìa tay về phía Lục Kiều Kiều, mỉm cười khom mình. Lục Kiều Kiều lễ phép đưa tay định bắt hờ, không ngờ Jack lại đón lấy tay Lục Kiều Kiều, dùng nghi lễ quý tộc, hôn khẽ lên mu bàn tay cô. Lục Kiều Kiều hơi bất ngờ, song không để ý, cô biết mỗi nước đều có nghi lễ riêng. ... |
Nếu không biết ngày giờ sinh của Jack, thì trong một thời gian ngắn trước mặt, con người này vẫn là ẩn số với cô. Có điều Lục Kiều Kiều bị thu hút bởi thần thái của Jack. Jack to cao hơn phần lớn người Trung Quốc, Lục Kiều Kiều lại nhỏ nhắn, đứng chỉ đến ngực anh ta. Thân hình Jack cân đối, tuy to cao song trông vẫn hà... |
Qua lời nói của Jack, Lục Kiều Kiều đại khái biết rằng anh ta đã kiếm được một khoản tiền nhờ đãi vàng ở miền Tây nước Mỹ, bèn đến Trung Quốc kinh doanh. Anh ta đánh chè và tơ lụa từ Trung Quốc sang Mỹ, rồi lại nhập đồng hồ và một ít máy móc vào Trung Quốc, hiện giờ triều đình đang khuyến khích việc sử dụng máy móc phư... |
Jack muốn kiếm đủ tiền về Mỹ mua đất xây nhà lầu, rồi lại bán đi kiếm lời. Khi nói chuyện, Jack chốc chốc lại đảo mắt nhìn Lục Kiều Kiều. Bằng trực giác của phụ nữ, Lục Kiều Kiều biết rằng ánh mắt này có ý với cô. Lục Kiều Kiều không hề ngạc nhiên, cô hiểu số mệnh của mình, cô có số đào hoa, trong số mạng không bao giờ... |
Jack kể hết chuyện mạo hiểm đào vàng ở miền Tây nước Mỹ, lại kể đến sự khó khăn trong việc làm quen với quan viên Đại Thanh; kể hết chuyện vui thú ngao du ở các vùng dân gian Trung Quốc, lại kể đến tính cách, phong tục của người Mỹ. |
Bữa tối vui vẻ của ba người nhanh chóng trôi đi. |
Đến lúc thanh toán, Jack có lời mời Lục Kiều Kiều: “Lục tiểu thư, cô có muốn đi cưỡi ngựa cùng chúng tôi không?” Ngũ Tuấn Sinh hơi ngạc nhiên. Với mối quan hệ này, đáng lẽ Jack phải mời anh ta trước, rồi anh ta đưa Lục Kiều Kiều theo mới phải. Lục Kiều Kiều chú ý phản ứng của Ngũ Tuấn Sinh, song cô không hề ngại, mặc d... |
Lục Kiều Kiều cười, nói với Jack: “Được thôi, nhưng tôi không biết cưỡi ngựa, anh có thể dạy tôi không?” Jack mừng rỡ: “Ôi Chúa ơi! |
Thực sự quá vinh hạnh. |
Ba ngày nữa cô có bận không?” Lục Kiều Kiều có niềm tin đến từ trực giác đối với sự chân thành của Jack, lần này không cần gieo quẻ, cũng không cần bấm độn xem có thông thuận hay không, cô vui vẻ nhận lời: “Vâng, giờ Thìn buổi sáng, sau ba ngày nữa, chúng ta gặp nhau trước cửa nhà hàng này.” Jack nói: “Không nên để vị ... |
Nhà cô ở đâu? |
Để tôi đến đón cô.” Lục Kiều Kiều cúi đầu cười, lấy chiếc quạt tròn che miệng: “Xin chớ phiền lòng, gia phụ không thích người Tây.” Jack nói: “Ồ, thế ạ, vậy cứ theo sắp xếp của tiểu thư. Đúng rồi Ngũ tiên sinh, ngài có thì giờ đi cùng không?” Vẻ mặt của Ngũ Tuấn Sinh hết sức phức tạp. Anh ta nhìn mặt Jack, ngẫm nghĩ hồ... |
Rút hào đổi tượng là quá trình tính toán quẻ Dịch, cũng là kỹ thuật chủ yếu trong phong thủy. |
Trong một ngày An Long Nhi đã có thể tự mình sắp quẻ có lớp lang như vậy khiến Lục Kiều Kiều hết sức kinh ngạc. An Long Nhi thấy Lục Kiều Kiều về nhà, lập tức đứng dậy chào: “Cô Kiều, cô về rồi ạ? Cháu rót trà cho cô nhé!” Nói đoạn liền vào nhà bếp, xách siêu nước nóng ra, châm trà đặt lên trà kỷ trước mặt. Lục Kiều Ki... |
Dựa vào ngày tháng năm sinh mà không có giờ sinh thì chỉ có thể đoán được vài thông tin về những kinh lịch trong quá khứ, cũng như nắm bắt một cách đại khái về khí số của nó, song không thể tính chuẩn xác thời gian và sự việc, cũng không thể hoàn toàn hiểu được khả năng và tính cách của một con người. Ngày giờ tháng nă... |
Thằng bé cầm một chiếc ô che cho Lục Kiều Kiều đi phía trước. Nhà đã có người làm, Lục Kiều Kiều bỏ tất cả những thứ muốn ăn muốn chơi vào trong hòm mây cho An Long Nhi đeo. Giờ cô tay phe phẩy quạt, sau lưng có kẻ hầu đi theo, đủ chứng tỏ việc bỏ năm lạng bạc mua An Long Nhi về là quá hời. Cây gậy mà An Long Nhi mang ... |
Hai người ngồi xe kéo đến đê phía Tây dòng Châu Giang, từ xa đã thấy hai con ngựa cao to đứng trước cửa nhà hàng Tứ Quý. Lục Kiều Kiều ngồi trên xe, mừng rỡ bật cười, bảo An Long Nhi: “Xem kìa xem kìa! Con ngựa to quá!” Họ tới trước cửa nhà hàng Tứ Quý thì xuống xe, trông thấy Jack đã đứng trước hai con ngựa. Hôm nay J... |
Thằng bé không ngờ, trên đời còn có người Tây không giết người. |
Jack biết được An Long Nhi từng cưỡi lừa, bèn giao một con ngựa cho thằng bé, để nó thử leo lên yên ngựa xem sao. An Long Nhi gập ô lại cắm sau lưng, đạp chân xuống đất nhảy lên, một chân điểm nhẹ lên lan can hoa của nhà hàng Pháp, mượn lực tung người lên không, sau đó xoay người rất đẹp mắt, rồi đáp xuống ngồi ngay ng... |
Quả nhiên ngựa càng chạy càng êm, bước chạy hơi chậm lại, yên ngựa liền xóc lên, vẫn cứ phi nước đại thì hơn… Lục Kiều Kiều không ngừng giục Jack: “Nhanh nữa lên… nhanh nữa lên… nhanh nữa…” Mái tóc dài của Lục Kiều Kiều không ngừng lướt trên mặt Jack, mùi hương cơ thể thoang thoảng lan tới mũi anh ta, lại nghe thấy tiế... |
Ngựa có thói quen đi theo đàn, hai con ngựa này lại vốn là một đôi, con ngựa An Long Nhi cưỡi là ngựa cái, con ngựa đực chạy tới đâu, ngựa cái cũng chạy bám theo sau, nên về cơ bản An Long Nhi không cần điều khiển, chỉ cần ngồi cho vững là được. Thực ra cưỡi ngựa dễ hơn cưỡi lừa, bởi ngựa chạy vững hơn, trên lưng ngựa ... |
Cô ngoảnh sang gọi An Long Nhi: “Rót cho cô chén trà!” An Long Nhi lần chén trà trong hòm mây, rót trà đưa cho Lục Kiều Kiều. Lục Kiều Kiều lại gọi: “Thuốc nữa.” Tẩu thuốc lập tức xuất hiện trước mặt cô, thậm chí còn có một chiếc đèn. Jack có đôi chút kinh ngạc hỏi: “Cô cũng hút thuốc phiện sao?” Lục Kiều Kiều đáp: “Vâ... |
An Long Nhi vẫn tựa người vào cành cây, tủm tỉm đứng nhìn. Sau khi đùa chán, Lục Kiều Kiều bảo An Long Nhi mang hòm mây lại, cô lôi từ trong hòm một bọc “tai bò” bằng bột mì đảo qua dầu, mở ra đưa cho Jack một lát nhỏ: “Jack này, nếm thử xem thế nào, món này nhắm rượu hợp phết.” Jack đón miếng tai bò nhét vào miệng, gậ... |
Anh biểu diễn một tiết mục cho em xem nhé! Lục tiểu thư, cô bịt tai lại, sẽ inh tai lắm đấy.” Lục Kiều Kiều lập tức bịt tai lại, nghiêng người quay ra xem có chuyện gì. “Long Nhi, ném một hòn đá xuống sông đi…” Jack gọi lớn. An Long Nhi nghe lời liền nhặt một hòn đá ném về phía lòng sông. Jack đi đến ven bờ, ngắm khi h... |
Pằng!” Hai tiếng súng nổ vang, hai hòn đá lại một lần nữa nát vụn. |
Lục Kiều Kiều lần này hưng phấn, đứng bật dậy, chẳng hề bịt tai, cô thích thứ âm thanh như tiếng sấm nổ này. Lần này ba hòn đá nhất tề bay lên không trung, tay phải Jack đỡ súng, tay trái giữ báng súng nhấn cò ba phát nhanh như chớp, ba tiếng súng nổ đồng thời, trên không chỉ thấy toàn cát bụi, ba viên đá đã nát vụn cả... |
Lục Kiều Kiều lần đầu nhìn thấy, hai mắt lập tức sáng lên, thích thú vô cùng. Jack hoàn toàn bất ngờ khi thấy Lục Kiều Kiều thích khẩu súng của mình đến thế. Anh vốn chỉ định trổ tài một chút để lấy lòng con gái, không ngờ lại có hiệu quả đến vậy. Lục Kiều Kiều cầm lấy khẩu súng, cứ xoa đi vuốt lại, còn giương súng lên... |
An Long Nhi vội núp vào sau thân cây, thò đầu ra nhìn. Jack kinh hãi lùi lại phía sau, ngã nhào xuống đất, Lục Kiều Kiều đè trên người anh ta, rồi lăn ra đất cười bò. Sau khi nghịch súng chán chê, Jack liền dạy Lục Kiều Kiều cách tự chế đạn. Jack lấy một viên đạn, tháo bung ra cho Lục Kiều Kiều xem, An Long Nhi cũng ch... |
Họ lấy hai phòng ở quán trọ, rồi lập tức ra ngoài kiếm đồ ăn. |
Ở trung tâm thành Phật Sơn có một tòa miếu tổ, bên trong thờ Huyền Thiên Bắc Đế. |
Xung quanh miếu có chợ họp quanh năm, trong chợ từ trò chơi đến thức ăn thứ gì cũng có, nhóm Lục Kiều Kiều ba người đi thành một hàng vào trong chợ, đến đâu ăn đến đấy, nếm được khá nhiều các món ăn vặt dân gian. Ba người đi trên đường cũng tạo nên một vẻ riêng biệt. |
Do thương nghiệp ở Phật Sơn phát triển, lái buôn ngoại quốc ra vào thành Phật Sơn không ít, nhìn chung người phương Tây đều mặc lễ phục, ăn vận kiểu quý tộc, mọi người cũng đã quen nhìn các đại gia phương Tây oai phong khệnh khạng. Còn người Tây như Jack, vận một cây bò giản dị thế này lại khiến mọi người thấy mới mẻ. ... |
Ăn uống đến khi mặt trời xuống núi, nghe người ta bảo tối nay có diễn kịch ở Vạn Phúc đài trong miếu tổ, ba người bèn ba chân bốn cẳng chạy vào chiếm chỗ. Trên sân khấu, tài tử giai nhân lũ lượt trình diễn, nào chiêng trống phèng la, tình thù vấn vít, văn võ ngay gian đầu đuôi đảo lộn, mưu mô kế sách, kiếm kích đao thư... |
Jack và An Long Nhi sắp xếp cho Lục Kiều Kiều xong xuôi, mới sang một gian phòng khác ngủ. Hôm sau ngủ dậy, Lục Kiều Kiều rửa mặt chải đầu gọn gàng, hút đã một cữ thuốc, rồi sang phòng bên cạnh, đá tung cửa, kéo Jack và An Long Nhi đi uống trà sáng. Ba người ngồi xuống một chiếc bàn trong góc tầng hai trà lâu, uống trà... |
thậm chí lặp lại chính câu hỏi của bạn để tỏ ra hoài nghi. v í dụ "Tôi đã bán cho anh con chó con bị bệnh tim phải không? Đó có phải là cái anh đang hỏi tôi?" |
• Cái hắn ta đang nói có vẻ đáng ngố, như là "Trong 10 năm qua, tôi chưa bao giố sử dụng câu nói phân biệt chủng tộc nào cả." • Hắn ta thưống mở đầu cho tuyên bố của mình ì v ' v băng "Tôi không muôn anh nghĩ răng..." Nhưng thưống thì đây chính là cái hắn muốn bạn nghĩ tới. Bất ì V kê khi nào ai đó nói với bạn vê cái m... |
Bạn sẽ nghe thấy "Anh ta đang có những vấn đề về hôn nhân, nhưng nó chẳng có gì liên quan tới công việc mới của vợ anh ta." |
Điều đầu tiên bạn hỏi là gì? " V ợ anh ta làm gì?" |
Bất chợt, bạn tham gia cuộc đàm thoại đi xa khỏi vấn đề. • Hắn ta sẽ dùng sự hài hước hoặc châm biến để xoa dịu sự quan tâm của bạn thay vì trả lối nghiêm túc. • Khi không thê đưa ra cái bạn muôn, hãn ta đê nghị một lựa chọn khác "tốt hơn" cho đòi hỏi của bạn. Trước khi chấp nhận lối của ai đó rằng anh ta có lựa chọn t... |
Nếu không có thì không nên tin anh ta. |
• Tất cả những sự kiện của hắn liên quan tới các con sô thưống giông hoặc tương tự nhau. |
Hãy đê phòng khi các sự kiện, con số và thông tin giống nhau một cách bất thưống. • Có bằng chứng về nhũng lối đáp miễn cưỡng mà từ đó phát sinh sự bối rối. Sự bối rối gây ra rất nhiều thứ. |
Tiếng thở của hắn ta sẽ sâu hơn, nghe rõ hơn. Hãn làm vậy đê trân tĩnh bản thân. Việc nuột sẽ khó khăn hơn, khả năng tập trung thưống sẽ tiêu biến... • Hắn sử dụng một sự thật hiển nhiên để hỗ trợ cho hành động mơ hồ. |
Ví dụ, một ngưối bảo vệ đang 114 đóng trong một khu vực hạn chế qua lại. |
Việc làm của anh ta là kiểm tra thẻ của những ngưối đi vào. |
"Tôi không chắc là anh có thẩm quyền đi vào" ngưối bảo vệ nói với ngưối đang cố gắng đi vào khu vực. Ngưối đàn ông trả lòi "Tôi không ngạc nhiên, bởi chỉ một số ít ngưối nhận ra cấp của tồi. Công việc của tôi ở đây là bí mật đói với nhiều ngưối." |
• Hắn kêu ca, tỏ ra bất mãn về hành động của ngưối khác, cái mà tương tự như điều bạn đang nghi ngố hắn. Ví dụ, nếu hắn ta đang cố làm bạn không nghi ngố hành vi tham ô hắn thì hắn có thể sẽ trừng phạt một nhân viên vì tội "mượn" vài đồ văn phòng mang về nhà làm việc riêng. Ân tượng của bạn sẽ là: hắn là một ngưối đạo ... |
phải có hơn 10 triệu đô-la để tham gia vào kế hoạch của White và những đối tác khác, trong đó có cả Walter Teagle – ông trùm của tập đoàn dầu mỏ Standard Oil. Woodruff ‒ chỉ là nhân viên tập sự trong lĩnh vực này nếu so với họ, hết sức căng thẳng để làm sao có đủ tiền tham gia vụ kinh doanh này. |
Ông quyết định bắt tay vào thực hiện. |
Ngày 11/10/1927, Woodruff chỉ dẫn cho Hornblower & Weeks, nhà môi giới chứng khoán của ông ở New York, bán khống ra 4.600 cổ phiếu Coca-cola, thu về 560.000 đô-la. |
Ông quyết định mạo hiểm với một nửa vận may của mình, và cá cược rằng giá cổ phiếu sẽ giảm mạnh trong thời gian tới. Ông lên kế hoạch mua số lượng lớn cổ phiếu với giá rẻ, dành ra khoản lợi nhuận khá lớn cho việc mua cổ phần của công ty White Motor. |
Woodruff thận trọng che giấu vai trò của mình trong giao dịch, điều khiển vụ mua bán thông qua những tổ chức bù nhìn và sử dụng người đại diện để ký kết những giấy tờ cần thiết. Những gì mà ông đang làm không hẳn là bất hợp pháp, nhưng đó là một hành động đi ngược với những nguyên tắc kinh doanh của một ông chủ. Woodru... |
Nhưng khi toàn bộ sự việc xảy ra, không có một chứng cứ nào chứng tỏ Woodruff đang có ý định phá hoại công ty. Ông có lý do để tin rằng hành động của mình không đi chệch hướng đã định. Ông hy vọng không có bất cứ một sự can thiệp nào. |
Sau một vài năm thịnh vượng, phòng thống kê của công ty cảnh báo về tình trạng suy thoái và số lượng hàng hóa bán ra của Coca Cola giảm mạnh trong suốt mùa hè. |
Bộ phận này cũng chỉ ra những khó khăn có thể gặp trong thời gian tới. |
Thông tin mật được truyền trên tờ tin nội bộ “những vấn đề của công ty” có trích dẫn quy định tăng thuế mới của nhà nước (bao gồm thuế doanh thu tính vào 1 xu cho mỗi chai nước ngọt ở Nam Carolima). |
Bố mẹ, thầy cô phản đối việc trẻ nhỏ uống Coca-Cola, thậm chí còn có cuộc thi “thị trường 5 xu” từ kẹo, kem, bánh ngọt và nhiều thứ khác. |
Một số người quyết định quảng cáo bằng ấn phẩm xuất bản, đặc biệt trong lĩnh vực dinh dưỡng. |
Một nhà báo thêm rằng “nó như một bom thư” vì chính phủ liên bang đang trở lại mối lo ngại về thành phần trong đồ uống Coca-Cola. Ngoài ra, còn có những thông tin không chính thức về việc hạ viện ủng hộ đề xuất đánh thuế nhập khẩu đường. |
Mối đe dọa cấp bách đối với công ty lúc này là những đổi thay đang gia tăng trên trường quốc tế, chủ yếu ở Liên minh các quốc gia trong việc kiểm soát nạn buôn lậu ma tuý. |
Quốc hội Mỹ dự tính ban bố luật cấm xuất - nhập khẩu lá coca hay bất cứ sản phẩm nào được làm từ thứ lá đó, ngay cả khi chất cocain bị bỏ hoàn toàn. Công ty đang phải đối mặt với khả năng bị mất nguồn cung cấp lá coca để sản xuất Merchandise No 5. Tình hình nguy cấp đến mức Woodruff phải bí mật thuê nhà máy sản xuất co... |
Nếu sự việc bại lộ, chắc hẳn ông sẽ khó giải thích trước công luận. |
Những khó khăn trên tưởng chừng sẽ làm công ty đứng bên bờ vực phá sản, nhưng số lượng Coca-Cola bán ra đang tăng lên, khiến giá cổ phiếu của công ty lại hồi phục. Mùa thu năm 1927 ghi nhận sự hồi phục thành công của công ty, ngày càng có nhiều dấu hiệu cho thấy Woodruff đã thất bại ngay trong vụ cá cược của chính ông. |
Giờ đây, nhu cầu về Coca-Cola trong cả nước đang ngày càng cao. |
Cụ thể, một khách hàng ở New Orleans tên là A. |
B. Freeman đã trở thành thành viên đầu tiên của Quarter of a million gallon club (Câu lạc bộ 1/4 triệu gallon) của công ty. Ông uống rất nhiều nước xi rô trong vòng chưa đầy một năm. |
Như vậy, thay vì phá sản, công ty đã dẫn đầu về lợi nhuận thu được. |
Woodruff đã đưa ra “một dự đoán tồi”, và giờ đây ông đang cảm thấy bị áp lực nặng nề. |
Ông từ chối tiến hành bất kỳ biện pháp nào có thể gây tổn hại cho công ty. |
Để có thể bán khống, ông phải có trong tay 4.600 cổ phiếu của Coca-Cola. Ông hoặc phải mua chúng trong “chợ đen” hoặc phải lấy từ số cổ phần ông có trong công ty. |
Cả hai phương án này đều không khả thi. |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.