text
stringlengths
1
55.3k
Kết thúc cuộc gặp gỡ, Admony nhận được một báo cáo đầy đủ, về phía mình, người Mỹ phải xin ý kiến tham khảo cấp trên. Hai hôm sau, những người Mỹ quay lại tìm kiếm một phần bổ sung của thông tin đối với tin tình báo mà người ta đã trao cho họ trong cuộc trao đổi đầu tiên. CIA nghĩ rằng cầm giữ ở đó được một viên kim cư...
— Không có vấn đề đó - Người của Mossad đáp - Chúng tôi không bao giờ để lộ ra nguồn cung cấp của mình. — Vâng, tôi hiểu - Viên sĩ quan CIA nhượng bộ - Nhưng tại sao không để chúng tôi nói chuyện với viên sĩ quan xử lý? Mossad
là đội binh mã của Lục doanh tới chi viện, chúng ta không phải vội chỉ cần không để mất dấu chúng là được, đúng không nào? Tôi còn muốn cùng cậu về kinh uống rượu nghe hát nữa cơ…” Lục Hữu thấy hai đồng liêu lớn tuổi hơn đều khuyên mình như vậy, cũng dần dần bình tĩnh lại: “Hiểu rồi, tâm ý của các huynh tôi đều hiểu, k...
A… khăn choàng lông cừu mềm quá! Dễ chịu quá dễ chịu quá…” Lục Kiều Kiều vui vẻ áp mặt vào tấm khăn lăn qua lăn lại, Jack thấy vậy thì sung sướng vô cùng, anh nói: “Thời tiết càng lúc càng lạnh, chiếc khăn choàng lông cừu của Đức này rốt cuộc cũng có thể dùng được rồi, lần trước đốt xe ngựa tôi còn không nỡ vứt đi… tiế...
Ba tháng trước, Lục Kiều Kiều mà anh gặp ở Quảng Châu sắc mặt lúc nào cũng nhợt nhạt như tờ giấy trắng, làm gương mặt thanh tú của cô toát lên vẻ chán chường đầy chất quý tộc; còn Lục Kiều Kiều hôm nay trải qua ba tháng bôn ba liều mạng, người không gầy đi, ngược lại, mặt còn lộ vẻ hồng hào khỏe mạnh, khiến người ta nả...
Anh thì thầm bên tai Lục Kiều Kiều: “Đây là quà Giáng sinh hả…” “Không phải… đây là cái thứ hại anh…” Lục Kiều Kiều áp mặt vào mặt Jack, lần tìm đến bờ môi anh, khẽ hôn lên đó, sau đó dùng hai tay nâng mặt anh lên hỏi: “Không muốn à?” “Muốn, từ lần đầu tiên gặp em đã muốn rồi…” Lục Kiều Kiều thở hắt ra, khe khẽ nói: “Đ...
Cô phát hiện thì ra dùng đàn ông làm nệm nằm rất dễ chịu, có điều, chỉ nằm trên loại đàn ông lồng ngực rộng như Jack mới có cảm giác như nằm trên giường. Đầu óc cô mơ màng, nhắm mắt lại mà lại không nỡ ngủ, cô đang dùng chút tỉnh táo còn sót lại, kết hợp với từng tấc da thịt trên thân thể để cảm nhận thứ cảm giác không...
Jack dịu dàng mỉm cười, đỡ cô vào trong chăn, sau đó lại quỳ xuống nói: “Anh, Jack White xin được cưới Lục Kiều Kiều làm vợ, để cô trở thành người bạn và người yêu trong cuộc đời. Anh xin thề với Thượng đế chí cao chí thánh: Anh trân trọng tình yêu của chúng ta dù là hiện tại, tương lai, hay vĩnh hằng. Anh sẽ tin tưởng...
Đêm hôm ấy, Tôn Tồn Chân ở trong phòng vùi đầu ngủ, An Long Nhi không ngồi tĩnh tọa luyện đan cả đêm, mà cùng Đại Hoa Bối dựa lưng vào tường, nhìn than trong lò lửa đến tận khi trời sáng, tay không ngừng mân mê lưỡi dao lạnh cứng của con dao găm Thụy Sĩ. Trời tờ mờ sáng, Lục Kiều Kiều và Jack đã ra khỏi phòng. Lục Kiều...
An Long Nhi và Tôn Tồn Chân đều đớ ra, trố mắt nhìn hai người trước mặt, không biết nên làm gì cho phải. Lục Kiều Kiều trông thấy bộ dạng ngây ngốc của họ, cảm thấy cần phải dạy cho họ biết một chút đạo đối nhân xử thế, bèn nói: “Hai người phải chúc mừng chúng tôi trăm năm hạnh phúc, tóc bạc răng long, sớm sinh quý tử,...
Sau hai canh giờ, họ đã đến một thị trấn lớn tên là Đặng Gia Phụ. Hỏi thăm người dân bản địa biết được từ Đặng Gia Phụ men theo sông Bạch Tháp đi về phía Đông Nam một canh giờ sẽ đến núi Long Hổ, phủ Thiên Sư không ở trên núi Long Hổ, mà ở thị trấn Thượng Thanh dưới chân núi. Lục Kiều Kiều biết hôm nay đã là ngày cuối ...
Men theo sông Bạch Tháp, đi mấy chục dặm đường lớn bằng phẳng, họ nhanh chóng nhận ra địa hình hai bên bờ sông đầy những núi non trùng điệp, quang cảnh tú lệ mà hùng tráng. Nhưng cả bọn đều hiểu rõ hiện đang là thời khắc quan trọng, không ai có lòng thưởng thức cảnh núi non sông nước của núi Long Hổ nữa.
Đối với họ, đường càng hẹp, hình thế lại càng nguy hiểm.
Lục Kiều Kiều bắt đầu nói cho mọi người biết bố trí tác chiến của cô, đây là kế hoạch cô đã nghĩ rất nhiều ngày, cân nhắc lợi hại kỹ càng rồi mới quyết định. Bát tự của Lục Kiều Kiều luôn bị phủ Quốc sư bám theo, vì vậy cô đi lấy Long Quyết là hành động cực kỳ ngốc nghếch, nếu bị chặn đánh dọc đường thì bao nhiêu công ...
Nếu gặp phải nguy hiểm, thực sự không có cách bảo vệ Long Quyết, thì thà rằng tiêu hủy nó đi chứ không thể để lọt vào tay kẻ khác.
Khi họ xuống xe chia ngựa và hành lý, Tôn Tồn Chân đột nhiên nhảy mấy bước lên ngọn một cây cao, nhìn về phía sau, từ xa thấy một đoàn người ngựa đang lao về phía họ. Lục Kiều Kiều vội kéo An Long Nhi lại bên cạnh, ghé tai nói cho nó biết khẩu quyết để lấy được Long Quyết, sau đó bảo nó và Tôn Tồn Chân: “Tôi và Jack sẽ...
Jack và Lục Kiều Kiều nhanh chóng kéo ngựa buộc vào chỗ kín đáo trong bụi cây, chia nhau mỗi người đeo một rương mây đựng hành lý quay đầu chạy xuống núi. Quay lại chỗ tấm bia đá “Võ quan xuống ngựa”, đi tiếp nữa là dãy bậc đá dài, xuống được đến nửa chừng, họ liền trông thấy cả đại đội nhân mã tập kết bên dưới dãy bậc...
Jack chưa từng dùng khiên, chiếc khiên này lại nặng hơn anh tưởng tượng.
Có điều, anh không có thời gian nghĩ ngợi nhiều, vội vàng xông tới bên cạnh các xác chết khác trên bậc đá để thu thập đao và cung tên. Anh vừa ôm được hai ống tên, phía sau đã nghe thấy tiếng bật dây cung, Jack lập tức cõng khiên lách ra phía sau gốc cây to, giữ Lục Kiều Kiều trong tầm nhìn, mỗi người một bên phòng thủ...
Thế công của hai tấm khiên chững lại một thoáng, nhưng không có người nào ngã xuống.
Jack và Lục Kiều Kiều còn đang ngạc nhiên, tên binh sĩ phía sau tấm khiên đã đứng dậy bắn tên về phía họ, Jack vội kêu lên một tiếng nhắc Lục Kiều Kiều cẩn thận, cả hai cùng lúc rụt nhanh về phía sau thân cây. Hai mũi tên dài bay vụt tới kèm theo tiếng rít gió, ghim sâu vào thân cây họ đang ẩn nấp, khiến cả hai đều hoả...
Jack chau mày, giơ chiếc khiên nặng nề trên tay lên, cầm báng súng đập mấy cái, chiếc khiên phát ra những âm thanh “cành cạch” trầm đục, thì ra đám truy binh này sớm biết súng Tây lợi hại, nên đã bỏ ra một số tiền lớn, dùng khiên sắt để vây hãm bọn họ. Sau khi biết được chiến thuật của đối phương, Jack cũng học theo ch...
loaïi boû ngay töø ñaàu toaøn boä caùc lôïn ñaõ bò nhieãm beänh tröôùc khi tieán haønh chöông trình tieâu dieät maàm beänh. Coù theå ñaït ñöôïc hieäu quaû baûo hoä ñaøn lôïn töø 48 giôø sau khi tieâm vacxin maëc duø haøm löôïng khaùng theå toái ña ñaït ñöôïc sau 7 ngaøy tieâm vacxin. Thaønh phaàn (trong 1 lieàu): Virus...
Tel: (84.4) 35659240, Fax: (84.4) 35659593.
13.
VACXIN SUVAXYN® AUJESZKY NIA3 - 783 (Vacxin virus nhöôïc ñoäc phoøng beänh giaû daïi treân lôïn) Ñaëc tính: - Suvaxyn Herdfen PRV laø moät vacxin voâ hoaït taêng cöôøng chaát phuï gia coù hieäu quaû ngaên ngöøa beänh lyù laâm saøng treân lôïn. Naùi tô vaø naùi raï ñöôïc tieâm phoøng coù theå truyeàn khaùng theå meï san...
- Vacxin ñoâng khoâ phaûi ñöôïc pha vôùi nöôùc pha cuûa Aujeszky hoaëc trong nhuõ töông Suvaxyn o/w. - Vacxin ñaõ pha phaûi tieâm phoøng theo ñöôøng tieâm baép thòt ôû phaàn coå phía sau tai. Chöông trình tieâm phoøng: - Lôïn thòt: Tieâm moät lieàu cho lôïn nuoâi thòt vaøo thôøi ñieåm baét ñaàu voã beùo. - Khaû naêng c...
lính gác còn bắn theo xác chết một loạt đạn nữa để biết chắc rằng đó không phải là người định trốn.
Đi qua Minsk hai trăm dặm, họ đến một thị trấn tên là Smolenski.
Ở đây họ được ăn súp củ cải nóng hơn với bánh mì đen.
Trong toa xe của Wladek có thêm mấy tù nhân nữa, và mấy người này nói cùng một thứ tiếng với bọn lính gác. Người cầm đầu nhóm mới này hình cũng cùng tuổi với Wladek. Wladek với mười một người còn lại trong nhóm đã thấy nghi ngờ ngay bọn mới lên này. Họ chia toa xe ra làm hai nửa, mỗi nhóm ở một bên toa.
Một đêm trong khi Wladek đang nằm thức và ngắm nhìn trời sao, chờ cho người nóng lên, chú bỗng thấy tên cầm đầu của nhóm người mới lên ở Smolenski bò đến chỗ người nằm ngoài của nhóm chú, tay hắn cầm một sợi dây thừng. Chú trông rõ thấy hắn luồn sợi dây vào cổ Alfons lúc này đang ngủ. Alfons là người hầu cận của Nam tư...
Wladek biết rằng nếu mình nhổm dậy ngay thì hắn sẽ nghe thấy và chạy về đầu toa bên kia, vì thế chú khẽ bò dọc theo nhóm người của chú. Họ biết chú bò qua mình nhưng không ai lên tiếng.
Đến cuối hàng, chú nhảy chồm lên người tên kia.
Mọi người trong toa thức dậy ngay.
Ai nấy kéo dồn về một đầu toa, trừ có Alfons nằm lại đó không động đậy.
Tên cầm đầu đám Smolenski cao lớn và nhanh nhẹn hơn Wladek.
Nhưng vật nhau trên sàn toa thì cũng như nhau cả.
Cuộc đấu diễn ra đến mấy phút.
Bọn gác nhìn cười và đánh cuộc xem ai được.
Một tên thấy đánh nhau mà không có máu thì không thích, bèn quẳng một chiếc lưỡi lê xuống giữa sàn tàu. Cả hai tranh nhau giành lấy lưỡi lê sáng loáng.
Tên Smolenski vớ được trước.
Hắn đâm một nhát vào cạnh chân Wladek tóe máu.
Bọn người Smolenski thấy thế hoan hô.
Nhát đâm thứ hai trượt qua tai Wladek cắm xuống sàn tàu. Hắn chưa kịp rút lưỡi lê được thì Wladek đã dùng hết sức mình thúc một cái thật mạnh vào dái hắn. Hắn ngửa người ra sau và phải rời tay khỏi lưỡi lê. Wladek chồm lên, nắm lấy cán lưỡi lê và đè lên người tên Smolenski, thọc một nhát vào miệng hắn. Hắn thét lên một...
Anh ta chết thật rồi. Thế là người làm chứng thứ hai của chú cũng chết nốt.
Bây giờ còn ai tin được Wladek là người Nam tước đã chọn ra để thừa kế tài sản của ông nữa?
Cuộc đời thế là không còn mục đích gì nữa rồi.
Chú cúi gục xuống, nắm chặt hai tay vào cán và xoay mũi lưỡi lê vào bụng. Bỗng một tên lính gác nhảy xuống giằng lưỡi lê ra khỏi tay chú. “Ô, không được, không được,” hắn càu nhàu.
“Chúng tao cần có những người sống như mày ở trong trại giam.
Đừng hòng chúng tao làm mọi việc, nghe không.” Wladek ôm hai tay lên đầu.
Bây giờ chú mới thấy đau buốt ở chỗ chân bị lưỡi lê đâm lúc nãy.
Chú đã mất hết cả gia tài, để bây giờ cầm đầu luôn cả lũ người Smolenski kia nữa. Cả toa tàu bây giờ là giang sơn của chú, và chú phải quản hai chục tù nhân.
Chú lập tức chia họ ra để mỗi người Ba Lan bao giờ cũng phải nằm kề với một người Smolenski, và như vậy giữa hai nhóm không còn có chuyện lục đục với nhau được nữa.
Wladek bỏ thì giờ ra để học cái ngôn ngữ quái lạ của họ. Mãi sau chú mới biết đó chính là tiếng Nga, rất khác với thứ tiếng Nga cổ điển mà Nam tước đã dạy cho chú.
Và bây giờ thì chú biết là đoàn tàu đi về hướng nào.
Ban ngày, chú lấy ra hai người Smolenski để dạy tiếng của họ cho chú. Khi nào hai người đó mệt quá rồi, chú lại lấy hai người khác, cứ thế cho đến lúc cả bọn người đó mệt rũ.
Dần dần chú đã có thể nói chuyện dễ dàng với bọn người mới phụ thuộc vào chú.
Chú phát hiện ra một số trong bọn đó là lính Nga, sau khi về nước bị đi đày ngay về cái tội đã để cho bọn Đức bắt làm tù binh.
Số còn lại toàn là dân làm ruộng, làm mỏ và lao động bình thường nhưng đều là những người rất chống đối cách mạng.
Đoàn tàu đi tiếp đến những vùng đất trơ trụi mà Wladek chưa hề thấy bao giờ. Họ đi qua những thị trấn mà chú cũng chưa từng nghe nói đến bao giờ, như Omsk, Novosbirsk, Krasnoyarsk.
Chỉ những nghe đến tên thôi chú cũng đã thấy sợ.
Cuối cùng, sau hai tháng trời và qua hơn ba ngàn dặm họ đến được Irkutsk, và đến đây là hết đường sắt.
Họ bị xua ra khỏi tàu, được cho ăn uống và được phát những đôi giày bằng da thô, và những chiếc áo choàng rất nặng. Họ phải tranh nhau để giành lấy áo ấm nhưng cũng chẳng có thứ áo nào chống nổi cái lạnh mỗi lúc một ghê gớm hơn. Lúc sau thấy xuất hiện những chiếc xe không có ngựa kéo, giống như loại xe Wladek đã thấy l...
Họ quẳng xuống một loạt dây xích. Các tù nhân bị khóa một tay vào dây xích dài ấy, mỗi bên hai mươi lăm người. Bọn lính gác trèo lên xe, còn đám tù nhân đi theo với dây xích buộc vào xe.
Họ cứ đi bộ như thế liền trong mười hai tiếng đồng hồ, được nghỉ lại hai tiếng rồi lại đi tiếp. Sau ba ngày, Wladek tưởng mình sẽ chết vì lạnh và mệt, nhưng ra khỏi những vùng có dân cư rồi, họ chỉ phải đi ban ngày, còn ban đêm được nghỉ. Một bếp lưu động của tù nhân trong trại cứ sáng ra và tối trước khi nghỉ cho họ ă...
Trong tuần đầu, họ không được tháo ra khỏi xích nhưng dần dà thấy không ai có thể nghĩ đến trốn chạy được nữa, họ phải tháo xích vào ban đêm để ngủ.
Tù nhân phải tự đào hố trong tuyết để tìm chỗ ấm. Đôi khi vào những ngày nắng ráo họ tìm được một khu rừng để ngả lưng, nằm ngổn ngang khắp chỗ.
Họ vẫn tiếp tục đi, qua những hồ nước rất rộng và những con sông băng giá. Họ đi mãi về phía bắc, gió càng lạnh, tuyết càng dày.
Chỗ chân bị thương của Wladek luôn luôn đau buốt, nhưng đến giờ thì hai tai và các đầu ngón tay bị giá lạnh còn buốt hơn nữa.
Chung quanh là cả một khoảng mênh mông trắng toát, không có dấu hiệu gì của sự sống và thứ gì ăn được. Wladek biết rằng ban đêm có trốn đi đâu thì cũng chỉ chết mòn vì đói. Những người già yếu ốm đau thì đêm đêm chết dần, và như thế họ cũng còn là may mắn. Còn những người không may, không bước đi được nữa, thì được thá...
Sau một chặng dài chín trăm dặm, những người nào còn sống sót thì được dân Ostyak đem xe trượt do hươu kéo ra đón. Ostyak là dân du mục trên thảo nguyên Nga.
Bây giờ tù nhân lại bị xích vào những xe trượt ấy và được dẫn đi tiếp. Gặp một trận bão tuyết lớn, đoàn tù phải dừng lại mất hai ngày.
Wladek tranh thủ nói chuyện được với một tay Ostyak trẻ trên chiếc xe trượt mà chú đang bị xích vào đó. Chú dùng thứ tiếng Nga cổ với giọng Ba Lan để nói lõm bõm với anh ta được ít câu. Chú phát hiện ra một điều là dân Ostyak cũng rất ghét những người Nga ở phía Nam, vì họ đối đãi với dân này tồi tệ chẳng khác gì các t...
Chín ngày sau, trong ánh sáng mờ của đêm mùa đông Bắc Cực, họ đến được trại 201.
Wladek không thể nào ngờ được rằng mình còn có cái may mắn mà trông thấy chỗ này.
Trước mắt chú là một dãy những căn lều bằng gỗ và một khoảng không gian mênh mông trống rỗng. Những căn lều cũng được đánh số như tù nhân vậy. Lều của Wladek số 33. Giữa căn lều có một chiếc lò đen sì. Chung quanh là những dãy giường ván có đệm rơm ở trên với chiếc chăn mỏng. Trong đêm đầu không có mấy tù nhân ngủ được...
Tiếng gào tiếng khóc trong lều 33 có khi còn to hơn cả tiếng gầm rú của chó sói ở bên ngoài.
Sáng hôm sau, ngay từ lúc mặt trời chưa mọc, họ đã bị tiếng gõ vào thanh sắt tam giác đánh thức dậy.
Sương giá đóng đầy cả mặt cửa sổ khiến Wladek nghĩ thế nào mình cũng chết rét.
Ăn sáng chỉ được kéo dài mười phút trong một gian chung lạnh buốt với một bát cháo kê hơi âm ấm trong có vài miếng cá mòi và một cọng rau cải nổi lềnh bềnh.
Những người mới đến bỏ xương cá lên bàn, nhưng những tù nhân đã quen với cảnh ở đây rồi thì ăn hết xương và cả mắt cá nữa. Ăn sáng xong, họ được giao nhiệm vụ.
Wladek trở thành anh chặt củi. Chú được dẫn đi bảy dặm đến một khu rừng hoang và được lệnh phải chặt được một số cây nhất định.
Tên lính gác bỏ chú lại đó với nhóm sáu người và suất ăn của họ gồm có một ít cháo kê vàng nhạt nhẽo và bánh mì.
Bọn lính gác không sợ tù nhân nào dám trốn, vì đến được thị trấn gần đó nhất cũng phải một nghìn dặm và dù có biết hướng đi cũng không đi nổi.
Đến cuối ngày tên lính gác sẽ quay lại đếm số củi đã chặt được. Hắn ta cũng đã nói trước với tù nhân là nếu chặt không đủ số củi đã quy định thì hắn sẽ giữ thức ăn lại đến hôm sau mới phát. Nhưng lúc hắn ta quay lại thì đã bảy giờ tối, chỉ còn thu thập được cho đầy đủ tù nhân thôi, chứ không nhìn được xem họ đã chặt ba...
Đôi khi họ cố gắng đem theo một ít củi về trại bằng cách buộc nó vào chân ở trong quần, để đến đêm có thể cho vào lò mà sưởi.
Nhưng họ cũng phải rất cẩn thận vì mỗi lần ra vào đều bị khám xét kỹ lưỡng.
Nếu chẳng may bị bắt mang theo gì trong người, họ có thể bị phạt ba
thay đổi tinh tế nào ở bên trong răng do tác dụng của đường cũng là dấu hiệu cho ta biết kịp thời là răng sắp hư. Trong buổi họp của Hội Quốc Tế nghiên cứu răng tại Chicago, các bác sĩ R. E. Steinman và John Leonard có báo cáo rằng thể chất của răng tùy thuộc vào sự biến đổi của thể lỏng (fluid) vận hành bên trong răng...
Răng chắc nhờ sức khỏe của cơ thể an lành.
Hai bác sĩ nêu trên nhận xét : Ăn uống các món có nhiều đường làm giảm đến 2/3 công năng trao đổi hóa chất trong hormone; chỉ trong một tuần lễ thử nghiệm thôi, răng nào kém khả năng tiếp thu dinh dưỡng thì răng đó dễ bị sâu. Hormone xuất phát từ vùng đồi dưới não (hypothalamus) kích thích hạch nước miếng (hay hạch dướ...
Hàm răng khỏe mạnh không bị vi trùng phá hoại, dù vi trùng thường xuyên có mặt trong miệng. 143 Ai nở giết mấy bạn vi khuẩn đang nương náu trong miệng ta! Chỉ có các tên khùng điên bán nước súc miệng tiệt trùng!!?
2.
Giữ làn da đẹp trong nắng: Da của bạn bị tàn nhang ư?
Nếu có thì bạn đã vướng phải tật nghiện đường rồi đấy. Ngưng dùng đường dưới mọi hình thức khoản hơn một năm thì bạn sẽ thấy phản ứng của làn da với nắng không như trước nữa. Ngồi dưới ánh mặt trời nóng bỏng, và thoa một lớp nước “xốt” chống nắng để hy vọng màu da sậm, đẹp thì kết quả không như ý, nhất là phụ nữ. Sau m...
Quý bạn hãy thử xem. Nên nhớ, hãy từ tốn mà thí nghiệm sức chịu nắng của thân thể.
Mẹ thiên nhiên rất công bằng và anh minh.
Một số người với thân thể bạc nhược nên tránh nắng, dù kiêng ăn đường, để chờ sức khỏe khá hơn.
3.