text
stringlengths
1
55.3k
Thời gian đầu, đồng hồ đi biển còn mắc tiền nên các thuyền trưởng vẫn tiếp tục sử dụng phương pháp mặt trăng. Nhưng dần dà, việc sản xuất những đồng hồ rẻ tiền còn dễ hơn là việc đào tạo thủy thủ giỏi toán học.
Đồng hồ đi biển phải độc lập với trọng lực của động lực của nó, cũng như của bộ phận điều khiển của nó. Robert Hooke có một ý tưởng đơn sơ: nếu lực của một lò xo có thể dùng để chạy đồng hồ, thì tại sao tính đàn hồi của nó lại không thể dùng thay cho quả lắc để điều khiển bộ máy? Trước khi Robert Hooke (1635-1703) lên ...
Năm 1658, khi mới 23 tuổi, Hooke đã nghĩ rằng có thể làm bộ phận điều khiển của đồng hồ đi biển bằng việc "dùng những dây cót thay vì trọng lực để làm cho một vật thể rung động trong bất kỳ tư thế nào". Một dây cót gắn vào một con lắc có thể làm cho con lắc lắc qua lắc lại quanh tâm trọng lực của chính nó và như thế tạ...
Nếu mẫu đồng hồ của ông được chứng nhận bằng sáng chế, ông đã có một tài sản rất lớn. Các nhà khoa học đồng nghiệp của ông, trong đó có Robert Boyle và William Brouncker, cả hai đều giàu có, đã muốn tài trợ dự án của ông.
Nhưng Hooke đã từ chối khi họ không đáp ứng đầy đủ mọi yêu cầu của ông.
Năm 1674, khi Huygens, đối thủ người Hà Lan của ông thực sự làm ra chiếc đồng hồ đeo tay chạy bằng lò xo con lắc, Hooke tức giận và tố cao Huygens đã ăn cắp phát minh của ông. Để khẳng định ưu thế của mình, năm sau ông chế tạo chiếc đồng hồ đeo tay để gửi tặng vua, trên đồng hồ có ghi dòng chữ khẳng định Hooke đã sáng ...
Nhưng quyền ưu tiên cho hầu hết các sáng chế chuyên biệt của ông, kể cả con lắc lò xo, thì còn nhiều tranh cãi. Dù ai là "nhà phát minh đầu tiên" của những thứ đó, thì rốt cuộc việc kết hợp một dây cót chính làm động lực và một lò xo con lắc làm bộ phận điều khiển đã tạo ra chiếc đồng hồ đi biển. Thời gian đầu, những đ...
Những phát hiện về vạn vật và con người, P 3 - Chương 7 Mở đường vào Trung Hoa Đối với người Trung Hoa, trời thì tròn nhưng trái đất thì vuông và dẹt, và họ tin chắc rằng nước của họ ở ngay trung tâm của trái đất. Họ không thích cái ý tưởng của các bản đồ địa lý phương tây, đẩy đất Trung Hoa của họ ra một góc của phươn...
Điều đáng ngạc nhiên là đã có người làm được những khám phá đó", Albert Einstein, (1953). Giờ đây, xét về mặt kỹ thuật, người ta ở đâu cũng có thể xác định được vị trí của mình trên trái đất. Nhưng điều đó có thể về mặt kỹ thuật thì lại không luôn luôn có thể về mặt xã hội. Truyền thống, tập quán, phong tục, ngôn ngữ, ...
Chuyện ly kỳ về chiếc đồng hồ bên phương Tây đã không xảy ra bên phương Đông.
Năm 1577, tại Đại học Dòng Tên ở Rôma, linh mục trẻ tên là Matteo Ricci (1552-1610) lúc đó mới 25 tuổi gặp một cha từ địa sở truyền giáo Dòng Tên ở ấn Độ trở về, liền quyết định đi truyền giáo tại vùng thế giới đó để “thu vào kho lẫm của Giáo Hội Công Giáo những hoa màu phong phú do hạt giống Tin mừng gieo vãi tại đó”....
Lúc cậu bé được 17 tuổi, cha cậu đã gởi cậu đến Rôma để học luật. Sợ rằng con mình sẽ bị dụ dỗ đi tu làm linh mục, cha cậu đã ra lệnh cho cậu không được học các môn tôn giáo. Bất chấp những cố gắng của cha mình, Matteo đã xin gia nhập Dòng Tên trước khi cậu 20 tuổi, sau đó viết thư xin cha mình chấp thuận. Khi ông Ricc...
Họ xây một ngôi nhà truyền giáo và dù bị sự nghi kỵ của dân chúng và thỉnh thoảng có những trận mưa đá do bàn tay của những người thù nghịch, nhưng mọi người đều coi các ông là những người học rộng.
Trên tường phòng khách của ngôi nhà truyền giáo, Ricci trên một tấm bản đồ thế giới.
Chính ông đã thuật lại như sau: “Trong số những nước lớn, Trung Hoa là nước có nền thương mại kém nhất; thực vậy, có thể nói họ hầu như không có giao lưu nào với thế giới bên ngoài và hậu quả là họ mù tịt không biết gì về thế giới nói chung. Thực ra, họ cũng có những họa đồ giống như bản đồ này và họ cho đó là cả thế g...
Với một kiến thức hạn chế như thế, không lạ gì họ huênh hoang rằng nước họ là cả thế giới và họ gọi đó là Thiên hạ, nghĩa là tất cả những gì ở dưới bầu trời. Khi họ biết Trung Hoa chỉ là một phần của phương đông to lớn, cho rằng ý tưởng này là khác xa với ý tưởng của họ, hoàn toàn vô lý và họ muốn tìm đọc về những chuy...
Đối với họ, trời thì tròn nhưng trái đất thì vuông và dẹt và họ tin chắc rằng nước của họ ở ngay trung tâm của trái đất. Họ không thích cái ý tưởng của các bản đồ địa lý phương tây đẩy đất Trung Hoa của họ ra một cái góc của phương Đông. Họ không thể nắm được những chứng minh rằng trái đất hình cầu, gồm có đất và nước ...
Làm giả lịch hay dùng một lịch không chính thức là phạm tội khi quân.
Thiên văn học và toán học chỉ dành cho những người có thẩm quyền... Vì không hiểu biết về kích
của Tô Cách Lan sẽ có ích cho con. Ông thấp giọng xuống, tâm sự: - Ta rất bằng lòng về màu tóc của con, con có màu tóc của họ nhà ta… Người mẹ đáng thương của con đã thừa hưởng màu tóc này, Robert ạ!
Tôi không thể không nén được nữa, nước mắt trào ra. Kể từ tuần trước, sau khi chôn mẹ tôi, hễ ai nhắc đến bà là tôi khóc ròng, và sự thương hại của mọi người càng có cớ cho tôi khóc khỏe. Vậy mà hôm nay đây, không có bà Chapman để bà ôm chặt tôi vào lòng, cũng chẳng có cha sở để ông cúi xuống an ủi, vỗ về tôi… Tôi biết...
Giây lâu, ông mới lên tiếng, giọng nghiêm khắc: - Này cháu!
Có một điều ta không kham nổi, đó là đụng phải một đứa con trai mít ướt.
Robert!
Con mau nước mắt quá đi! Con phải tỏ ra can đảm coi! Ông rút viết từ mang tai xuống, vươn vai thở mạnh đoạn nói tiếp: - Ta đây, ta cũng gặp vô số chuyện khó khăn, nếu ta yếu đuối, làm sao ta có thể vượt qua? Bài đại luận của cố tôi chắc sẽ còn dài hơn nữa, dài ngoằng, nếu đúng lúc ấy không có tiếng chuông reo từ nhà dư...
- Thôi,
ai đã lập ra nó. Dù vậy, cha sẽ truyền lại hết cho con những điều đã được ông con chỉ dạy. Khi một thư viện biến mất, hay một hiệu sách phải đóng cửa, khi một cuốn sách bị ký thác cho sự lãng quên, những người biết rõ nơi này như chúng ta, những người bảo hộ cho cuốn sách, phải đảm bảo rằng cuốn sách ấy được đem tới đâ...
Mỗi cuốn sách con thấy ở đây đều từng là người bạn thân thiết nhất của ai đó. Giờ chúng chỉ còn mỗi chúng ta thôi, Daniel ạ. Liệu con có thể giữ kín một bí mật nhường này chăng?” Ánh nhìn của tôi lạc lối trong sự kỳ vĩ và trò ảo thuật ánh sáng của thư viện.
Tôi gật đầu, và cha khẽ mỉm cười.
“Con có biết điều tuyệt vời nhất trong chuyện này không?” ông hỏi.
Tôi lắc đầu.
“Theo truyền thống, khi ai đó tới đây lần đầu tiên, anh ta phải chọn một cuốn sách, bất kể cuốn gì, và nhận bảo trợ cho nó, đảm bảo rằng cuốn sách ấy sẽ không bao giờ biến mất, rằng nó sẽ mãi tồn tại. Đó là một lời thề vô cùng quan trọng. Nó sẽ theo con suốt cuộc đời,” cha tôi giải thích. “Hôm nay đến lượt con đấy.” Tr...
Nó nổi bật một cách khiêm tốn trên góc một giá sách, bọc bìa da có màu rượu vang. Những con chữ nhan đề bằng vàng long lanh trong những giọt nắng từ mái vòm phía trên rỉ xuống.
Tôi lại gần, vừa nhẹ nhàng mân mê dòng chữ bằng đầu ngón tay vừa thầm thì đọc lên: BÓNG HÌNH CỦA GIÓ Julián Carax Tôi chưa bao giờ biết đến nhan đề hay tác giả này, nhưng tôi không để tâm tới điều đó.
Ý đã quyết rồi.
Cẩn trọng hết mức, tôi nhấc cuốn sách xuống giở lướt qua các trang giấy, mặc chúng khẽ kêu lật phật. Được giải thoát khỏi nơi giam cầm trên giá sách, Bóng hình của gió toả ra một đám mây bụi vàng óng. Hài lòng với lựa chọn của mình, tôi kẹp cuốn sách vào nách rồi lần ngược lại các bước chân mình trong thư viện để quay ...
Cuốn tiểu thuyết kể câu chuyện về một người đàn ông trên hành trình tìm lại cha ruột của mình, người mà anh chưa từng được biết đến cho tới khi mẹ anh tiết lộ về sự tồn tại của ông lúc bà đang hấp hối trên giường bệnh. Câu chuyện về hành trình tìm cha ấy trở thành một cuộc phiêu lưu siêu tưởng mà trong đó nhân vật chín...
Khi tiếng chuông nhà thờ báo hiệu nửa đêm, tôi hầu như chẳng nghe thấy.
Dưới ánh sáng ấm áp từ chiếc đèn bàn hắt xuống, tôi bị ném vào một thế giới xa lạ đầy những hình ảnh và xúc cảm, với những nhân vật mà với tôi cũng thật như bầu không khí tôi đang hít thở. Trang này nối tiếp trang kia, tôi mặc cho bản thân bị ma thuật của cuốn sách và thế giới bên trong nó bỏ bùa hoàn toàn, cho tới khi...
Tôi còn chưa muốn ma thuật của câu chuyện tan biến đi, cũng chưa muốn nói lời chia tay với những nhân vật trong đó. MỘT LẦN NỌ, trong cửa hàng sách của cha, tôi nghe một khách hàng quen nói rằng hiếm có gì để lại dấu ấn trong lòng người đọc sâu đậm như cuốn sách đầu tiên tìm được đường vào trái tim người đó. Những hình...
Tomás Aguilar là cậu bạn cùng lớp, dành trọn thời gian rảnh rỗi và tài năng của mình để phát minh những máy móc hết sức tinh xảo nhưng lại vô cùng quái gở, như phi tiêu khí cầu hay con quay phát điện.
Tôi hình dung cả hai đứa, trang bị đèn pin và la bàn, cùng nhau khám phá những bí mật của các hầm mộ sách ấy. Còn ai tốt hơn Tomás để có thể chia sẻ bí mật đây?
Nhưng rồi, lại nhớ về lời hứa của mình, tôi quyết định rằng trong tình huống này tôi phải học theo cách các tiểu thuyết trinh thám hay dùng là chuyển sang phương thức hoạt động khác. Tới chiều, tôi đến gặp cha để hỏi ông về cuốn sách và Juliáns Carax – cả hai ắt hẳn đều rất nổi tiếng, tôi đoán chừng vậy. Kế hoạch của t...
Lần xuất bản đầu tiên là vào tháng Mười một năm 1935, nhưng là in tại Paris... do nhà Galiano & Neuval xuất bản.
Chẳng gợi lên được điều gì.” “Vậy đây là bản dịch sao?” “Ở đây không nói vậy. Theo như cha thấy thì bản thảo này ắt phải là nguyên gốc.” “Một cuốn sách tiếng Tây Ban Nha, xuất bản lần đầu tiên tại Pháp?” “Cũng không phải chuyện lạ, nhất là vào thời như thế này,” cha tôi nhận định. “Có thể Barceló giúp được chúng ta.” G...
Barceló thích mô tả bản thân như người cuối cùng theo đuổi chủ nghĩa lãng mạn, và cho dù là dân gốc ở Caldas de Montbuy nhưng ông ta một mực quả quyết một trong những nhánh xa các cụ kỵ của mình có liên quan trực tiếp tới nhà thơ vĩ đại Lord Byron của nước Anh. Như để chứng minh mối liên hệ đó, Barceló rập khuôn tủ quầ...
Dẹp những lời huyễn hoặc sang một bên, thì người thân đình đám nhất trong dòng dõi Barceló chính là cha ông ta, một nhà tư bản công nghiệp đã phất lên giàu sụ nhờ những mánh lới đáng ngờ vào cuối thế kỷ 19. Theo lời cha tôi, thì Gustavo Barceló, đơn thuần mà nói, giàu nứt đố đổ vách, và cửa
www.Sachvui.Com
quan rõ hết gia sự nhà đó. Rồi y tả lại cho Bao Công nghe phòng cô dâu chú rể trưng dọn, bầy biện ra sao. Hắn lại kể ra rành mạch tông chi họ hàng đàng trai, đàng gái và nói tiếp: - Tôi có làm thầy thuốc ở nhà ấy mới biết đặng gia sự của họ Giang chớ. Xin thượng quan xét dùm mà tha cho tôi về. Bao Công suy nghĩ một lúc...
Hay là nó lẻn vô trước, nằm dưới gầm giường nghe lỏm vợ chồng nhà này bàn bạc chuyện vãn với nhau nên nhớ mà khai ra chăng? Vụ này lại phải lập kế mới tìm ra sự thật được.
Nghĩ vậy nên khi về đến nha, Bao Công cho lính kêu Giang Vinh đem gấp tới nha y phục và đồ trang sức cô dâu đã mặc hôm cưới. Ông lại sai lính đi mướn một gái điếm xinh đẹp nhưng mặt mũi khác hẳn vợ Giang Vinh rồi đem về cho ăn vận phục sức giống hệt cô dâu họ Giang hôm cưới.
Xong xuôi đâu đấy. Bao Công để người đó đứng giữa công đường rồi giả bộ gọi Lý Cường ra đối chứng. Theo lời dặn của Bao Công, my chú lính áp giải Lý Cường từ nhà giam lên công đường làm bộ thì thào với nhau, đủ cho Lý Cường nghe thấy: - Bữa nay quan đòi dâu mới của họ Giang tới đối chứng với tên này xem oan ưng ra sao?...
Từ bữa nằm gầm giường nhà nó, ta chỉ nom thấy… chân thôi.
Tên trộm theo lính bước vào công đường.
Bao Công chỉ gái điếm hỏi Lý Cường: - Biết người này là ai không? - Dạ… thưa đó là con dâu họ Giang. - Chắc không? - Dạ, chắc. Tôi là thầy thuốc của y thị mà.
Nói đoạn Lý Cường chỉ mặt người đàn bà mà mắng rằng: - Đã nhờ ta trị bịnh cho mi sao mỡ để chồng mi vu oan ta là ăn trộm? Người đàn bà làm thinh còn công lại đứng hầu xung quanh Bao Công che miệng khúc khích cười! Bao Công cũng phá lên cười sằng sặc một hồi rồi nghiêm mặt bảo Lý Cường: - Mi nói làm thầy thuốc cho con d...
Bao Công quát lính vật tên trộm ra đánh cho mấy chục côn. Lý Cường nhận có toan vô ăn trộm nhà Giang Vinh nhưng chối không hề giết dâu họ Tạ năm trước.
Bao Công cả giận vỗ án la: - Thằng này to gan và xảo quyệt lắm. Lính đâu đem nó hạngục rồi đến xét nhà nó tức khắc cho ta. Quân lính kéo đến lục tung đồ vật trong nhà Lý Cường nhưng không thấy gì cả mới dò tìm dướii gầm giường có vết đất mới, liền đào lên và bắt gặp một số nữ trang đem về nạp Bao Công.
Bao Công cho gọi bố mẹ Tô Thị và Ta Aáu An đến nhìn.
Họ đều khai đúng là đồ nữ trang của nạn nhân.
Bao Công sai lính lôi Lý Cường ra.
Trông thấy tang vật nằm sờ sờ trên mặt bàn.
Lý Cường cứng họng hết đường chối cãi đành phải thú nhận hết tội lỗi.
Thế là vụ án sau, Bao Công tra vụ sát hại nàng Tô Thị, con dâu Tạ Cảnh lúc trước. Bao Công lên án chém đầu Lý Cường về tội giết người cướp của và truyền trả tự do cho tạ Cảnh, bố chồng Tô Thị. Bao Công lại sai lính bắt Tô Nghi (cháu họ Tô Thị) về nha vật cổ ra đánh 30 hèo và phạt tù 6 tháng về tội phao vu khiến Tạ Cảnh...
Nguyễn Văn Thủy Bao Công xử án Hồi 13 TRA ÁN ĂN CƯỚP Xưa, tại một làng ở cận huyện lỵ Long Dương có La Tử Thừa tánh tình phiêu đãng, không muốn vất vả hai sương một nắng như người khác nên mới kiếm một nghề đặc biệt mà hắn bảo rằng: “đã không tốn hao sức lực lại có tiền tiêu xài”. Nghề của hắn: chứa cờ bạc lấy xâu mà h...
Rủi có ai than phiền đến tai quan thì bất quá chỉ bị rầy la bắt bỏ làm nghề khác thôi.
Biết chắc như vậy, La Tử Thừa liền biến nhà y thành một nơi gá bạc gần như công khai để rước khách có máu đỏ đen. Người tử tế ít ai lui tới chỉ thấy toàn một hạng đầu trộm duôi cướp, côn đồ, ác đảng ra vô tấp nập suốt ngày đêm vì tại đấy chúng vừa có dịp sát phạt nhau lại có thể nhỏ to bàn kế hoạch đánh cướp các nhà có...
Nhà ngói cây mít có rào tre bao bọc xung quanh cửa ngõ chắc chắn lại thêm có đàn chó dữ hơn chục con, tưởng ruồi bay qua cũng không lọt. Một đêm nọ, không trăng không sao, gió bấc lạnh lùng thổi từng cơn, khi tiếng trống cầm canh trong thành buông ba tiếng rời rạc, báo hiệu đã đúng nửa đêm, thời có nhiều bóng đen lầm l...
Có cướp, bà con cô bác ơi! Chừng đó trong nhà mới choàng dậy kêu cứu inh ỏi nhưng vô ích, ai mà nghe thấy cũng vị tất đã dám ra tiếp ứng. Điếm canh lại ở xa, làm sao đi gọi được? Thế mới biết cái lối ở rải rác nhà nọ cách nhà kia hàng cây số là hại: lỡ khi động dụng tắt lửa tối đèn, khó mà cứu trợ nhau đặng. Lát sau, t...
bà vợ có mang, công ty lại lập tức phái người đưa tới một cuốn sách nhỏ viết về những kiến thức nuôi dưỡng thai nhi và các vật dụng cần thiết khác, qua đó tiêu thụ các mặt hàng có liên quan... Với tinh thần phục vụ chu đáo và tận tình, công ty đã xóa bỏ được nỗi phiền muộn của khách hàng do nhiều phiền phức sau khi cướ...
Chính vì thế, công ty này kinh doanh cực kỳ phát đạt. “Quan môn tróc tặc” trong thương trường, bất kể là cửa hàng liên hoàn, phép kinh doanh tam giác, hay dịch vụ trọn gói hàng loạt, đều là nghệ thuật giữ khách hàng trong phạm vi khống chế của mình, từ đó dễ dàng lấy được tiền từ trong túi của khách hàng.
23.
VIỄN GIAO CẬN CÔNG (Liên kết với đối thủ ở xa, tấn công đối thủ ở gần) N hững đối thủ cạnh tranh khác nhau cần có những sách lược và mưu lược cạnh tranh khác nhau.
Thời Chiến Quốc, sáu nước Tề, Sở, Yên, Hàn, Triệu, Ngụy liên hợp lại đối phó với nước Tần vốn đang ngày càng lớn mạnh. Khởi đầu, nước Tần cho rằng trong số liên minh sáu nước, chỉ có hai nước Tề, Sở thế lực khá mạnh, một khi chế ngự được hai nước này, các nước nhỏ khác sẽ dễ dàng chinh phục được. Vì vậy, trong một thời...
Liên minh 6 nước quả nhiên bị phá vỡ. Nước Tần lần lượt diệt được 6 nước Hàn, Triệu, Ngụy, Sở, Yên, Tề, thống nhất thiên hạ.
Kế sách “viễn giao cận công” thuộc về mưu kế tạo ra và lợi dụng mâu thuẫn, phân hóa và làm tan rã liên minh của đối phương, thực hiện các cuộc đánh phá, bí quyết của nó là: trong trường hợp bị hạn chế về địa lý, đánh địch ở gần sẽ có lợi, đánh địch ở xa sẽ có hại. Cùng là ứng phó với địch, nhưng đối sách khác nhau. Thự...
“VIỄN GIAO CẬN CÔNG” CỦA AMUKA Khoa học kỹ thuật cao của ngành điện khí hiện đại phát triển nhanh đã đưa ra một yêu cầu mới đối với vật liệu điện, hàng loạt vật liệu mới xuất hiện. Tấm thép silíc loại mới dùng để chế tạo ổn áp tiết kiệm năng lượng chính là một trong số đó. Thoạt đầu, công ty điện khí thông dụng Mỹ và c...
Trong quá trình nghiên cứu chế tạo tấm thép silíc tiết kiệm điện họ phát hiện hai công ty kia cũng đang nghiên cứu chế tạo sản phẩm cùng loại. Nhà máy thép Nhật Bản ở tận đầu bên kia trái đất cũng có ý này, hơn nữa còn đang chuẩn bị sử dụng loại kỹ thuật xử lý lade tiên tiến nhất. Sau khi phân tích tình hình, công ty A...
NHẬT BẢN XÂY DỰNG MẠNG LƯỚI TIÊU THỤ Tình hình tiêu thụ xe môtô trên thế giới hiện nay: cứ 4 chiếc thì có một chiếc là sản phẩm của “Honda”, từ con số này có thể thấy mạng lưới tiêu thụ của “Honda” rất lớn mạnh. Thế nhưng mạng lưới tiêu thụ lớn như vậy vốn được xuất phát từ một cửa hàng bán lẻ xe đạp của Nhật Bản. Năm ...
Sachvui.Com www.Sachvui.Com Sachvui.Com Sachvui.Com www.Sachvui.Com
mình, c ho người thâ n kể cả cho tiẻ sơ sinh. Bệnh này cần được quan tâm, chăm sóc sớm.
Ung thư vú hay gặp nhất ở phụ nữ Sau ung thư da, ung thư vú là thể ung thư hay gặp nhất ở phụ nữ Mỹ.
Mỗi năm ở Mỹ có đến 8 HOÀNG THÚY biền •.
200.000 phụ nữ được chẩn đoán là ung thư vú. Phát hiện sớm ung thư vú là vô cùng cần thiết. Khoảng 85% phụ nữ khi chẩn đoán ung thư vú không có yếu tố nguy cơ có ý nghĩa và có thể phát hiện được. Khám và kiểm tra vú từ tuổi 20 và chụp vú hàng năm bắt đầu từ tuổi 40 là cách tốt nhất để bảo vệ và phòng ngCfâ ung thư vú.
Hội chứng tiền kinh nặng hơn klii phụ nữ sắp mãn kinh Với hầu hết phụ nữ, những đấu hiệu và triệu chứng tiền kinh nhưcương đau vú, mỏi mệt, dễ kích thích và khí chất bất thường lất dễ nhận thấy. Hội chứng tiền kinh hay gặp nhất vào độ tuổi 20 và 30 và thường nặng lên khi có thay đổi về nồng độ hormon. Khi sắp đến mổi m...
Đàn ông và phụ nữcó những sở thích khác nhau về đồ ăn. Đàn ỏng thích ăn thịt gia súc và thịt chim, còn phụ nữ thích hoa quả và rau. Hơn 14.000 người trưởng thành gồm cả hai giới đã được nghiên cứu trong vòng 1 năm để khẳng định thói quen ăn uống và cả những thụt phẩm có nguy cơ cao như thịt và trứng chiÊ được chế biến ...
cuốn theo sở thích và bị bản năng lôi kéo, đến chỗ ca ngợi hơn là trách cứ những điều chưa hề được nghe nói đang diễn ra ở đây.
Tự nhiên, vì chàng là kẻ tuyệt đối xa lạ với đám thủ hạ của ông Treville, và đây là lần đầu tiên họ bắt gặp chàng ở đây, họ đến hỏi xem chàng muốn gì. D’Artagnan nhã nhặn xưng tên, rồi dựa vào danh nghĩa đồng hương, chàng xin người hầu phòng vừa đến hỏi chàng, thỉnh cầu giúp chàng ông De Treville cho chàng được bái yết...
D’Artagnan không còn ngạc nhiên mấy như lúc đầu, có được chút rảnh rang để nghiên cứu đôi chút những trang phục và diện mạo. Trung tâm của nhóm sôi động nhất là một ngự lâm quân tầm vóc cao lớn, vẻ mặt cao ngạo, và mặc một bộ quần áo kỳ quái khiến mọi người phải chú ý. Lúc này, anh ta không mặc cái áo khoác đồng phục, ...
Tay lính ngự lâm ấy vừa mới xong phiên gác, phàn nàn là bị cúm và thỉnh thoảng lại làm bộ húng hắng ho. Vì vậy anh ta phải mặc áo choàng, anh ta nói với người xung quanh như vậy. Và trong khi anh ta ngẩng cao đầu vừa nói vừa khinh khỉnh vân vê ria mép, mọi người trầm trồ ngưỡng mộ dải đeo gươm thêu vàng và D’Artagnan t...
— Các cậu muốn gì - người lính nói - mốt bây giờ là thế. Một sự điên rồ, mình biết chứ. Nhưng đó là mốt.
Vả lại, cũng nên dùng vào việc gì đó khoản tiền được thừa kế của cha mẹ chứ? — À, Porthos - một người trong bọn nói to - đừng hòng làm cho bọn mình tin rằng cái dải đeo gươm kia là do sự hào phóng của bố cậu đâu nhé.
Chính cái bà mặt đeo mạng tớ đã gặp chủ nhật trước ở cửa ô Saint Honoré, đã cho cậu. Người được gọi bằng tên Porthos trả lời: — Không, thề danh dự đấy, lấy danh dự nhà quý tộc, tớ thề đã tự mua lấy, và bằng tiền của chính tớ mà. — Phải, giống như tớ mua ấy mà - một lính ngự lâm khác nói - tớ mua cái ví tiền mới này, bằ...
Sự ngưỡng mộ tăng gấp đôi, nhưng ngờ vực tiếp tục còn đó.
— Phải không Aramis? - Porthos quay lại hỏi một ngự lâm quân khác. Chàng ngự lâm này vẻ hoàn toàn ngược lại với người vừa hỏi, và được gọi bằng cái tên Aramis.
Đó là một chàng trai tuổi mới hăm hai hăm ba, với bộ mặt dịu dàng thơ ngây, mắt đen và hiền, hai má hồng và mịn mượt như trái đào mùa thu, ria mép thanh tú trên môi trên vẽ thành một đường nét chính trực hoàn chỉnh.
Hai bàn tay như thể sợ buông xuống ngại mạch máu sẽ nổi lên, thỉnh thoảng lại bấm dái tai để giữ cho nó có màu phớt dịu và trong.
Theo thói quen, chàng nói ít và từ tốn, hay chào, cười không thành tiếng và chỉ để hở hàm răng rất đẹp hình nhũ, chàng chăm chút nhất như một chút của riêng chàng. Chàng trả lời bằng cái gật đầu khẳng định câu hỏi của bạn mình.
Sự khẳng định này hình như đã chặn đứng mọi nghi ngờ về cái dải đeo gươm.
Người ta tiếp tục ngưỡng mộ chàng, nhưng không nói về nó nữa.