text stringlengths 1 55.3k |
|---|
Và câu chuyện nhanh chóng quay ngoắt sang một đề tài khác. |
— Các cậu nghĩ sao về điều mà viên kỵ sỹ tháp tùng của ông Chalais[21] kể - Một lính ngự lâm khác hỏi không trực tiếp với người nào, mà trái lại như cho tất cả mọi người. — Mà ông ta kể gì chứ? - Porthos hỏi, giọng tự mãn. — Kể là ông ta thấy ở Bruxelles tay Rochefort, linh hồn tội lỗi của Richelieu, cải trang thành th... |
Giáo Chủ sai một tên phản bội, một tên cướp, một thằng du côn do thám một nhà quý tộc, đánh cắp thư từ của người ta, rồi nhờ tên gián điệp ấy và những thư từ của ông ta, chặt đầu ngài Chalais, dưới cái cớ ngớ ngẩn là ngài muốn giết Vua và cưới Hoàng Hậu cho ngài[22]. |
Không một ai biết tý gì về nghịch lý đó, hôm qua cậu cho bọn mình biết, tất cả đều rụng rời, và khi bọn mình còn hoàn toàn sửng sốt về cái tin đó, hôm nay cậu lại đến bảo: Đừng nói đến chuyện này nữa! — Vậy thì cứ nói đi, nếu cậu muốn thế - Aramis đành nói vậy. — Tên Rochefort ấy - Porthos nói to - Nếu mình là viên kỵ ... |
— Hắn chỉ còn đợi một điều để quyết định dứt khoát và mặc lại chiếc áo thày tu được treo sau bộ quần áo lính của hắn - một ngự lâm quân nói tiếp. Một người hỏi: — Vậy hắn chờ chuyện gì? — Hắn chờ Hoàng Hậu cho ra đời người kế vị ngai vàng nước Pháp. — Này quý vị, xin đừng đùa quá mức - Porthos nói - Nhờ trời, Hoàng Hậu... |
— Cậu định dạy mình đấy hả, Porthos? |
- Aramis nói to, trong đôi mắt hiền dịu, người ta thấy thoáng qua như một tia chớp. Porthos nói: — Bạn thân mến, hãy là lính ngự lâm hay là tu viện trưởng. Hãy là người này, hoặc người kia, nhưng đừng là cả người này lẫn người kia. |
Hãy nhớ, Athos một hôm còn bảo cậu bắt cá hai tay. Kìa ta đừng giận nhau, mình xin cậu đấy, cậu thừa biết giữa cậu, mình và Athos đã thỏa thuận với nhau thế nào. |
Cậu cứ việc đến nhà bà D’Aiguillon, và tán tỉnh bà ta, cậu đến nhà bà De Tracy, em họ bà De Chevreuse, và cậu ở thế mạnh trước những cơn mưa móc của bà ta. |
Ôi, trời ơi, đừng thú nhận diễm phúc của cậu, người ta không khảo bí mật của cậu đâu, họ biết tính kín đáo của cậu mà. Nhưng một khi cậu mang đức tính ấy, thì quỷ ơi, hãy dùng nó đối với Hoàng Thượng. Quan tâm đến ai cũng được kể cả với Nhà Vua và Giáo Chủ, nhưng Hoàng Hậu là thiêng liêng, nếu như có nói đến, nói sao c... |
— Porthos, cậu hợm mình như Narcisse[24], mình báo cho cậu biết vậy - Aramis trả lời - cậu biết mình ghét nói đạo lý, trừ phi khi nó được Athos nói tới. |
Còn về cậu, bạn thân mến ơi, cậu có một dải đeo kiếm quá lộng lẫy để trở nên quá mạnh ở điều đó. |
Mình sẽ là tu viện trưởng khi nào thích hợp. Trong khi chờ đợi, mình là lính ngự lâm. Với tư cách đó, mình nói những gì mình thích và lúc này đây mình thích nói rằng cậu làm mình bực đấy. |
— Aramis! — Porthos! — Này, các vị, các vị! Mọi người xung quanh nhao nhao. |
— Ngài De Treville đang đợi ông D’Artagnan - Người hầu vừa mở cửa văn phòng vừa ngắt lời. Lời thông báo được phát ra trong khi cửa mở rộng, mọi người im bặt, và giữa sự im lặng bao trùm, chàng trai trẻ Gascogne đi xuyên qua tiền sảnh một đoạn dài rồi bước vào phòng của đại úy ngự lâm quân, trong lòng hớn hở vì đã thoát... |
Nhưng vừa giơ tay ra hiệu cho D’Artagnan như muốn yêu cầu chàng cho phép làm việc với người khác trước khi với chàng, ông tức khắc bước lại gần tiền sảnh, gọi lên ba lần, mỗi câu lại to giọng hơn như thể vượt qua nấc thang trung gian giữa giọng mệnh lệnh và giọng tức giận: — Athos! Porthos! Aramis! |
Hai lính ngự lâm mà chúng ta đã được làm quen, đáp lại hai tiếng gọi sau cùng của ba cái tên ấy rồi lập tức rời ngay nhóm người họ vừa tham gia và bước tới văn phòng. Vừa bước chân khỏi ngưỡng cửa, cửa đã đóng sập sau lưng họ. |
Thái độ của họ mặc dầu không bình tĩnh lắm, song vẻ tỉnh bơ tràn đầy tự trọng vừa tuân phục khiến lòng ngưỡng mộ của D’Artagnan cũng bị kích thích khi nhìn thấy trong những con người ấy, những vị bán thần và trong thủ lĩnh của họ, một thần Jupiter của núi Olympien vũ trang toàn bằng sấm sét. |
Hai người ngự lâm đã đi vào, cửa đã đóng kín sau lưng họ, tiếng gọi vừa được ban ra chắc chắn đem lại cho tiếng thì thầm lao xao trong tiền sảnh một đề mục mới. |
Ông De Treville đi đi lại lại ba bốn lần dọc chiều dài căn phòng qua trước mặt Porthos và Aramis. |
Cả hai thẳng đơ và câm miệng như trong buổi diễu binh. Cuối cùng ông bất thình lình dừng lại trước mặt họ, đưa mắt nhìn họ suốt từ đầu đến chân tức giận và hét lên: — Các vị có biết Nhà Vua nói gì với tôi không, và vừa mới tối qua thôi, có biết không các vị? — Không, - cả hai đều đáp sau một phút im lặng - không, thưa ... |
Tại sao lại thế? - Porthos hỏi lại ngay. |
— Bởi Nhà Vua thấy rõ món vang chua của mình cần phải làm cho sắc nước hơn bằng việc pha thêm vang quý. |
Hai chàng trai ngự lâm đỏ mặt lên đến tận lòng trắng đôi mắt. |
D’Artagnan không biết mình đang ở đâu nữa và chỉ muốn chui xuống đất. |
— Phải, phải - Ông De Treville tiếp tục một cách sôi nổi - và Hoàng Thượng có lý, bởi, ta thề danh dự đúng là ngự lâm quân đã tạo nên bộ mặt đáng buồn trong triều. Hôm qua Đức Giáo Chủ chơi bài với Nhà Vua đã kể lại với vẻ chia buồn làm ta rất khó chịu, rằng tối hôm kia những tên ngự lâm khốn kiếp, “lũ quỷ hiện thành n... |
Các anh trong bọn họ, các anh ấy, đừng có mà chống chế, người ta đã nhận ra các anh và Giáo Chủ đã chỉ đích danh các anh. |
Rõ ràng là lỗi của ta, phải lỗi của ta, một khi chính ta chọn người. |
Xem nào, Aramis, vì chuyện quái quỷ gì mà anh ta lại xin ta mặc áo lính, khi ta sắp sửa quá ư thích hợp dưới cái áo thày tu? Còn anh, Porthos anh đã chẳng có một chiếc dải đeo gươm thêu vàng chỉ để đeo một thanh gươm bằng dạ ư? Còn Athos nữa? Ta không thấy Athos. |
Anh ta ở đâu? |
— Thưa ngài - Aramis trả lời buồn bã - Ông ấy ốm, ốm nặng. — Ốm, ốm nặng! Anh bảo thế sao? |
Bệnh gì? — Thưa ngài, e là bệnh đậu mùa nhẹ, - Porthos trả lời, đến lượt mình cũng muốn xen vào câu chuyện - sẽ rất đáng buồn, bởi chắc chắn sẽ làm xấu bộ mặt ông ta. — Bệnh đậu mùa ư? |
Lại thêm một chuyện tuyệt luân anh kể ta nghe đấy, Porthos ạ? |
Ốm vì bệnh đậu mùa ở tuổi ông ta ư? |
Không đâu?… Nhưng bị thương là cái chắc. Có thể bị giết nữa. Chà! Nếu ta biết chắc! Trời ơi! |
Thưa các vị ngự lâm quân, ta không bằng lòng việc các vị lui tới những nơi tồi tệ ấy, không bằng lòng các vị cãi cọ nhau trên đường phố và đọ gươm ở các ngã tư. Ta không muốn cuối cùng bị đem làm trò cười cho bọn cận vệ của Đức Giáo Chủ. Là những con người dũng cảm, điềm đạm, khôn khéo, không bao giờ để bị rơi vào trườ... |
nước ta làm ba quận: Giao Chỉ (vùng Bắc bộ ngày nay), Cửu Chân (vùng Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh, một phần Ninh Bình ngày nay) và Nhật Nam (vùng Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên - Huế ngày nay), đặt trị sở ở Giao Chỉ. Năm thứ 8, Vương Mãng cướp ngôi nhà Hán. Năm 25, Lưu Tú đánh bại Vương Mãng, tái lập nhà Hán. 9 Nhà H... |
việc làm nên chỉ thấy được có hai thứ đó thôi. Một khi các con đã nhìn thấy cơ hội rồi thì suốt đời các con sẽ nhìn ra chúng. Khi các con đã nhìn ra thì cha sẽ dạy các con một điều khác…” Nhìn thấy những gì người khác không nhìn thấy… Điều này nghe có vẻ hay đây. Một thời gian rất ngắn sau đó, tôi và Mike đã có cơ hội ... |
Chúng tôi có thể tạo nên cơ hội kinh doanh thật sự đầu tiên của chúng tôi. |
SỰ NGHIỆP GẮN VỚI TRUYỆN TRANH Vài tuần sau đó, vào một hôm, tôi trông thấy bà Martin đang cắt đang cắt trang bìa quyển truyện tranh làm đôi và quăng phần còn lại vào một cái thùng các-tông lớn. Tôi bèn hỏi bà đang làm gì, và bà bảo bà sắp trả lại nửa trên bìa sách để nhận lại những quyển truyện mới. Người giao truyện ... |
Nhưng chúng có thể là mỏ vàng cho Mike và tôi. Lần tiêp theo khi người giao truyện tranh đến cửa hàng, chúng tôi bắt chuyện với ông. “Các cậu có thể lấy chúng nếu các cậu làm việc cho nếu các cậu không đem chúng đi bán lại,” ông nói với chúng tôi. |
Một tia sang vụt ngang qua đầu tôi. |
Mike và tôi bắt đầu kinh doanh trở lại, và lần này với kế hoạch làm ra tiền thật. |
MỘT CƠ HỘI KINH DOANH KHẢ QUAN Đây là cách tính toán của |
khiển nhưng không thấy một bãi thải của chó nào hết. |
“Tôi đã dọn sạch rồi. |
Nhưng từ giờ trở đi, đó là việc của cô.” Cô quay lại nhìn anh và nhận thấy rằng mắt anh ta màu xanh dương. |
Cùng màu xanh dịu nhẹ của những con sóng Caribbe ngay trước khi chúng đánh vào bờ. |
Xem xét đến mái tóc và nước da sẫm màu, không nhắc gì đến các vết bầm của anh ta, chúng tương phản đáng sửng sốt. |
“Tôi không thích những con chó vô dụng,” anh nói. “Và con chó của cô cũng gần như vô dụng khi có chuyện.” “Anh là một tên trộm và bắt cóc, vậy mà anh đang gọi chú chó bé nhỏ của tôi là vô dụng sao?” “Đêm qua tôi đã bảo cô là tôi trưng dụng con thuyền này, và cô đâu có bị bắt cóc.” Lola nhún vai. “Đó là những gì anh nói... |
Khi anh ta gắng sức để đứng dậy, Lola cẩn trọng bước lùi lại. |
“Nếu cô không nướng cháy khoang lái, đến giờ cô đã ở Florida vừa an toàn vừa ấm cúng rồi, chẳng có gì cần lo lắng ngoài việc phải gọi gì cho bữa sáng. |
Hoặc cô sẽ đang trên đường tới Washington, nơi ít nhất một viên đại tá sẽ khúm núm trước mặt cô và thay mặt nước Mỹ xin lỗi cô. Thay vào đó cô lại quá khích và làm loạn tùng phèo mọi thứ.” “Tôi sao?” “Giờ thì tôi bị kẹt ở tam giác Bermuda giữa mùa bão với một người mẫu đồ lót và một con chó ăn hại.” Anh khiến câu chuyệ... |
“Giờ thì, chỉ một phút thôi. |
Không gì trong số này là lỗi của tôi. |
Tôi đang ngủ lúc anh lẻn lên thuyền và ‘trưng dụng’ Bé Cưng và tôi đấy nhé.” “Giống chết ngất hơn. Tôi đã gây ra đủ tiếng ồn để đánh thức cả người chết ấy chứ.” Anh phát ra một âm thanh gì đó, nửa gầm gừ, nửa rên rỉ, và ấn một tay vào lườn. “Tôi không chết ngất. Tôi đã rất mệt,” cô tự bào chữa cho mình, mặc dù cô không... |
“Và cô có bị trưng dụng đâu. Chiếc du thuyền này mới bị trưng dụng đấy chứ. |
Cô đáng lẽ không được ở đây.” Cô mở miệng ra để tranh cãi, nhưng anh ngắt ngang trước khi cô kịp nói. “Và cô cũng không bị bắt cóc.” “Thế tôi là gì?” Anh lắc đầu. “Không cần phải suy nghĩ gì nhiều, tôi có thể nói cô thật sự là một nỗi phiền phức.” Bé Cưng, cuối cùng cũng đã từ bỏ việc trừng mắt, bò qua chỗ Lola và cô b... |
Khi cô dọn sạch bữa sáng, Max bước vào phòng bếp, dường như lấp đầy cả không gian với bờ vai rộng và năng lượng u ám của mình. |
“Anh có con dao của tôi không?” cô hỏi. “Có.” Anh thò tay vào hộp ngũ cốc dạng thỏi và thêm vào, “tôi đã lấy nó lại.” “Tôi cần nó.” Anh xé toạc một thanh hạch mật ong lẫn nho khô và nhìn cô. “Để làm gì?” “Chỉ cần thôi.” “Cô định đâm vào lưng tôi lúc tôi không nhìn đấy à?” “Không.” Đôi mắt xanh của anh nhìn thẳng vào mắ... |
Cô lún sâu hơn vào trong nệm ghế khi anh đặt con dao lên bàn. |
“Cô có thể dừng làm thế đi.” “Gì cơ?” “Nhảy dựng lên như thể tôi sắp tấn công cô vậy.” “Tôi đâu có.” Nhưng cô biết mình có làm thế, anh làm cô sợ, không nghi ngờ gì về điều đó. |
Cô ước tính anh ít nhất cũng một mét chín sáu. Đỉnh đầu anh gần như lau sạch trần nhà, và từ kinh nghiệm gần đây cô biết rằng cơ bắp của anh ta rắn chắc. “Nếu tôi muốn làm đau cô thì tôi hẳn đã làm rồi.” Cô không nói từ nào, chỉ với lấy con dao và trượt nó vào lòng. “Và nếu tôi thực sự muốn làm đau cô, thì con dao đó c... |
Anh cúi người tới trước để nhìn kỹ hơn, và Lola nín thở, gia cố bản thân cho những gì anh có thể làm. Ở thời điểm này anh đang hết sức hòa nhã, nhưng cô không tin tưởng tâm trạng của anh. |
“Chúng rất nhỏ, thậm chí còn không đáng tính.” Anh thẳng |
Tôi không còn chút sinh lực nào; chỉ là một hình nhân da bọc xương tiều tụy, những cơn sốt liên miên suốt đêm ngày gặm mòn cơ thể tàn tạ của tôi. Nhưng tôi cứ nài nỉ rời khỏi Ireland một cách nôn nóng quá, lo lắng quá, đến nỗi cha tôi nghĩ tốt hơn nên nhượng bộ. Chúng tôi lên một con tàu đi về cảng Havre-de-Grace, con ... |
Lúc đó đã nửa đêm. Tôi nằm trên boong, đưa mắt ngắm sao trời, nghe tiếng sóng vỗ. Tôi chào mừng bóng tối đã phủ lấy Ireland khỏi tầm nhìn, tim đập dồn dập vì vui sướng bừng bừng khi nghĩ mình lại sắp được trông thấy Geneva. Quá khứ đối với tôi dường như chỉ là một giấc mộng kinh hoàng; nhưng con tàu tôi đang nằm đây, l... |
Kể từ khi qua khỏi cơn sốt sảng, tôi có thói quen hàng đêm uống một lượng nhỏ cồn thuốc phiện; bởi chỉ có thứ độc dược này mới giúp tôi có được giấc ngủ cần thiết để bảo tồn sự sống của mình. Lúc này quá căng thẳng vì nhớ lại những bất hạnh chồng chất, tôi uống một liều gấp đôi thường lệ, và mau chóng chìm vào giấc ngủ... |
Chương 22 Chuyến vượt biển kết thúc; chúng tôi lên bờ, đi tiếp tới Paris. |
Tôi thấy ngay mình đã quá tin tưởng vào sức lực của mình, và cần nghỉ ngơi trước khi tiếp tục cuộc hành trình. Sự quan tâm chăm chút của cha tôi không hề lơi lỏng, nhưng vì không hiểu căn nguyên nỗi khổ của tôi nên ông đã tìm đến những phương pháp sai lầm hòng trị căn bệnh vô phương cứu chữa. |
Ông muốn tôi khuây khỏa nhờ giao tiếp xã hội. |
Tôi lại ghét cay khuôn mặt con người. Mà không, không phải là căm ghét! |
họ là anh em tôi, bè bạn tôi, tôi cảm thấy yêu mến ngay cả những bộ mặt khó ưa nhất, như thể đó là những sinh vật mang một bản chất thánh thiện hoạt động theo những nguyên lý thiêng liêng. |
Thế nhưng tôi thấy mình không có quyền giao tiếp với họ. Tôi đã thả một con quỷ ra thế giới của họ, một kẻ lấy máu của họ làm vui thú, lấy tiếng rên xiết của họ làm hoan hỉ. Giả sử họ biết những hành động phạm thánh của tôi, biết tôi là nguồn gốc của bao tội ác, chắc hẳn họ, không trừ ai hết, sẽ ghê tởm tôi và săn đuổi... |
Nhân loại này, tình cảm và đam mê của họ, mới phải chịu nhục nhã nếu một kẻ khốn nạn như con mà dám lấy làm kiêu hãnh. Justine bất hạnh cũng vô tội như con đấy thôi, cũng chịu cùng lời buộc tội; cô đã phải chết vì nó; và con là nguyên nhân - con đã giết cô ta. William, Justine, Henry - tất cả đều chết vì tay con cả.” T... |
theo nguyên lý thứ nhất không, nếu không được thì hãy xem xét đến hai nguyên lý còn lại. CÂU HỎI THẢO LUẬN Hãy kể tên ba loại hoạt động Kaizen, bắt đầu từ những hoạt động cơ bản nhất. PHẦN III - CHỈ ĐẠO CÁC HOẠT ĐỘNG KAIZEN TEIAN - NGUYÊN LÝ VÀ QUY TẮC Teian là một hệ thống dùng để giáo dục người lao động thông qua các... |
Hiện tại, có rất nhiều công ty đang áp dụng hệ thống Kaizen Teian (Đề xuất cải tiến). Một vài trong số đó đã được áp dụng cách đây hơn 30 năm và hiện tại nó vẫn đang phát triển mạnh. Hệ thống đề xuất đã được nhân rộng từ quá trình sản xuất đến bán hàng, rồi đến các ngành dịch vụ và ngân hàng. Chúng ta nên áp dụng hệ th... |
thư là bản đồ và sách. 2. |
Hoà đao mộc lạc Thập bát tử thành. Đông A nhật xuất, Dị mộc tái sinh. Chú thích: (2) Hoà, đao, mộc là chữ Lê, lạc là rơi, ý nói nhà Lê hết, Thập, Bát, Từ là chữ Lý ám chỉ nhà Lý nối tiếp. Đông A là chữ Trần. |
Dị mộc tái sinh là cây khác sống lại, ý nói nhà Hậu Lê. 3 Chấn cung xuất nhật Đoài cung vẫn tinh. Phụ nguyên trì thống, Đế phế vi đinh. (đọc bình luận) Chú thích: (3) Nói nhà Nguyễn Tây Sơn xuất hiện 4. Thập niên dư chiếm, Thiên hạ cửu bình. Lời thần trước đã ứng linh, Hậu lai phải đoán cho minh mới tường. |
Chú thích: (4) Hơn mười năm chinh chiến, thiên hạ mới được lâu dài yên ổn. |
dưới quyền giết tất cả những người có hành vi đốt nhà. Ngược lại, bất kỳ cư dân thị trấn nào được tìm thấy trong nhà đều được cứu khỏi đám cháy. |
Ánh sáng ban ngày đã làm lộ những chỗ chiếm đóng của quân Ba Tư và lính đánh thuê của Salmakis và Arconnese. |
Tuy nhiên, Alexander đã quyết định không bao vây những thành lũy này, vì thực tế là quân đội của ngài sẽ gặp nhiều trở ngại, trong khi ngài cũng sẽ mất nhiều thời gian với thị trấn vừa mới chiếm cứ được. Bao vây họ chẳng mang lại cho ngài bất cứ lợi thế lớn nào. |
Bởi vậy, ngài cho chôn cất những người đã bị giết trong cuộc chiến tối hôm trước, ra lệnh cho đội quân chịu trách nhiệm đột kích tiến tới Tralles, và sau đó san bằng thị trấn. Để thành lập đơn vị đồn trú ở nơi này, cùng với phần còn lại của Caria, Alexander đã để lại một lực lượng khoảng 3.000 bộ binh – lính đánh thuê ... |
Alexander đã tôn Ada, con gái của Hecatomnus lên làm người cai trị toàn bộ Caria. Người phụ nữ này là vợ của Hidrieus – và cũng chính là chị gái của ông, một mối quan hệ theo đúng phong tục của Caria; Hidrieus, người đã mất trên giường bệnh, đã trao lại quyền lực của mình cho Ada, và việc một người phụ nữ cai trị một v... |
Có một số lượng lớn những người Macedonia phục vụ cho cuộc chinh phạt chỉ mới vừa kết hôn khi cuộc viễn chinh bắt đầu. Cảm thấy cần phải quan tâm tới những người lính này, Alexander đã thải hồi họ ở Caria, gửi họ về quê nhà để có một mùa đông với những người vợ của họ; những người này đã được giao phó cho Ptolemy, con ... |
Không hành động nào của Alexander khiến ông được quân đội Macedonia yêu quý hơn hành động này. Cùng lúc đó, Alexander đã cử Cleander, con trai của Polemocrates, tuyển thêm quân ở Peloponnese, trong khi Parmenio được phái đi Sardis cùng với một lực lượng bao gồm một trung đoàn Chiến hữu, kỵ binh Thessaly, những đạo quân... |
Không có một cuộc chiến nào hết. |
Khi tới Lycia, Alexander đã tiếp quản Telmissus, cư dân ở đó đã không chống lại ngài. Sau đó, ngài đã băng qua Xanthus và chấp thuận sự quy phục của Pinara, Xanthus, Patara và khoảng 30 khu vực nhỏ khác. [120] Lúc này đã vào giữa mùa đông, và lần di chuyển tiếp theo của Alexander là tới Milyas – nơi trên thực tế thuộc ... |
Các đề nghị tương tự từ khu vực rộng lớn hơn của vùng hạ Lycia cũng được đưa ra. |
Alexander đã đáp lời các sứ thần tới từ Phaselis, cũng như từ Lycia, rằng hãy giao nộp thị trấn của họ cho những chủ nhân xứng đáng hơn, điều đã được thực hiện một cách thích đáng trong mọi trường hợp. Ngay sau đó, ngài đích thân đi tới Phaselis và giúp cư dân thị trấn hạ một pháo đài mà người Pisidia xây dựng gần đó n... |
Người này là một trong những Chiến hữu của ngài, những người có mối liên hệ gần gũi với Nhà vua, và đồng thời, là chỉ huy của kỵ binh Thessaly; ông cũng là anh trai của Heromenes và Arraabacus, cả hai kẻ dính líu tới vụ ám sát vua Philip. [122] Về vụ ám sát vua cha, Alexander, bất chấp bằng chứng hiển nhiên chống lại n... |
sẽ lại nhún vai bảo anh: “Nhưng Jean bé bỏng của tôi, cái ý nghĩ quay trở về đó mới kỳ cục làm sao...” Một chiều, vài ngày sau khi gặp Torstel ở trường đua, anh đã đi xe đến cửa ô Asnières. |
Hồi ấy vùng ngoại ô đã thay đổi. |
Liệu đó có phải hành trình Annie Astrand vẫn theo mỗi lần cô lái xe từ Paris về? |
Ô tô đi dưới đường sắt gần ga Ermont. |
Thế nhưng hành trình già hơn bốn mươi năm ấy, giờ đây anh tự hỏi liệu có phải mình đã tưởng tượng ra không. Tưởng tượng ra hẳn để biến nó thành một chương trong cuốn tiểu thuyết gây ra nơi anh bao bối rối. |
Anh ngược lên Phố Lớn ở Saint-Leu và băng qua quảng trường có đài phun nước... Một màn sương vàng bồng bềnh trôi, anh tự hỏi không biết có phải màn sương ấy bay ra từ rừng. Phố Ermitage, anh tin chắc vào thời Annie Astrand phần lớn các ngôi nhà chưa được xây, thay vào đó là cây cối hai bên đường với tán lá đan thành vò... |
Anh có đang thực sự ở Saint-Leu? |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.