text
stringlengths
1
55.3k
Rồi anh nhìn mình trong gương và ngoặt xe theo hình chữ u rất thất thường.
Phố Vibes đã ở rất gần. 41 Phố Vibes, Majorstuen.
Ngày 3 tháng Ba năm 2000.
Một người đàn ông đứng ở cửa, nở nụ cười tươi rói khi Harry lên đến tầng ba, thở hổn hển. “Rất tiếc về chuyện cầu thang,” người đàn ông nói, chìa tay ra.
“Sindre Fauke.” Đôi mắt ông ta vẫn tinh anh nhưng khuôn mặt ông ta trông như thể đã trải qua hai cuộc thế chiến.
Ít nhất là thế.
Chỗ tóc bạc còn lại chải ra sau.
Ông ta đang mặc áo sơ mi ca rô đỏ của thợ rừng bên dưới chiếc áo len đan Na Uy không cài nút.
Cái bắt tay của ông ta ấm áp và rắn chắc. “Tôi vừa mới pha cà phê,” ông ta nói. “Và tôi biết cậu đến về việc gì.” Họ bước vào phòng khách được chuyển đổi thành thư phòng có một bàn giấy và một máy tính để bàn. Giấy tờ vung vãi khắp nơi, những chồng sách và tạp chí chất đầy bàn và sàn nhà dọc mấy bức tường.
“Tôi vẫn chưa sắp đặt mọi thứ được,” ông giải thích, dọn chỗ cho Harry trên sofa. Harry
chúng ta xác định được thực tại.
Tôi nhìn vào cơ thể mình và biết tôi là nam giới; cơ thể của vợ tôi là nữ giới. Tôi dường như hướng ngoại nhiều hơn, trong khi cô ấy là người hay e thẹn.
Tôi đang đi công tác, và lúc này thì cơ thể tôi đang ở Úc, còn cơ thể cô ấy đang ở California.
Nhìn bên ngoài, chúng ta có vẻ tách biệt nhau nên chúng ta nghĩ rằng chúng ta là những thực thể vật chất riêng biệt. Bạn không phải là cơ thể của mình; bạn có một cơ thể - đó là sự khác biệt lớn. Người bình thường nghĩ rằng con người chỉ đơn thuần là một khối xương thịt, và họ cần quan tâm, chăm sóc cho nó. Thế nhưng k...
Điều đó không sai.
Tuy nhiên, nếu nhóm làm việc được xây dựng theo cách chắp nối như thế thì mối gắn kết kia sẽ tan vỡ khi bề mặt thay đổi. Trong kinh doanh, các thành viên tham gia “cuộc chơi” thay đổi liên tục, vì thế chúng ta không thể lấy đó làm chuẩn mực. Tuy nhiên, khi con người thay đổi nhận thức về bản thân, họ có thể tự kết nối ...
Lối tư duy này cho thấy chúng ta đang cố gắng duy trì một sự cân bằng tổng thể nào đó, giống như cán cân công lý. Điều chiến binh nhân từ hướng tới không phải công lý, mà là sự khoan dung. Công lý là tiếp nhận những điều bạn xứng đáng, trong khi khoan dung là tiếp nhận những điều bạn không xứng đáng. Điều kiện thứ tư h...
Lý do thứ năm thật dễ hiểu nên không cần diễn giải gì thêm.
Khi bạn để cái tôi lấn át tinh thần cống hiến thì bạn đã chấp nhận sống cuộc sống của một người bình thường.
Cống hiến không bao giờ thừa Đôi khi, chiến binh nhân từ cho tặng và cống hiến ở nhiều cấp độ khác nhau.
Tại sao? Bởi vì họ quan tâm đến việc cho tặng những gì cần thiết, chứ không xem đó như một hành động nhằm bảo vệ hình tượng của mình. Họ không để cho bản ngã can thiệp vào sứ mệnh phục vụ. Hơn ai hết, họ hiểu rằng nếu họ có địa vị cao trong xã hội thì khả năng phục vụ của họ cũng cao hơn. Microsoft, Wal-Mart, Home Depo...
củ, những buồng chuối xanh, những bu gà, cả những người đàn ông và những người đàn bà đã bỏ quê hương mình để tìm sự giàu có với những thứ hàng mang theo sẽ bán trong đám tang bà Mẹ Vĩ đại.
Đêm ấy, lần đầu tiên trong lịch sử của đạo Thiên chúa, Đức Giáo hoàng lên cơn sốt. Ngài sốt vì phải thức đêm, vì bị muỗi xăngcuđô[15] đốt.
Nhưng buổi mai rực rỡ trên quê hương của bà Mẹ Vĩ đại, quang cảnh mới mẻ của vương quốc những rừng cây banxamina[16] và loài kỳ đà đã xua tan những mệt mỏi trong cuộc hành trình khỏi ký ức của Đức Giáo hoàng và khiến ngài bằng lòng với sự hy sinh của mình trong chuyến đi này. Ba tiếng gõ cửa báo tin của Đức Giáo hoàng ...
Thần chết đã làm chủ căn nhà. Bị thu hút bởi những lời tuyên cáo của ngài Tổng thống được nhắc đi nhắc lại nhiều lần, bởi những cuộc đầu khẩu nẩy lửa của các ông nghị – những kể cho tới khi khản tiếng vẫn còn tranh cãi nhau – dân chúng tò mò kéo đến thủ đô, đứng chật ních tại các hành lang tối, các lối đi chật hẹp, che...
Trong trạng thái canh chừng lẫn nhau, chín người cháu, mắt ráo hoảnh, túc trực bên linh cữu bà Mẹ Vĩ đại.
Thế giới vẫn phải kéo dài sự chờ đợi trong rất nhiều ngày nữa.
Tại phòng khách của Hội đồng thành phố, một căn phòng có bày một chiếc ghế tựa đệm da thuộc, một bình nước lọc và căng một chiếc võng, Đức Giáo hoàng mình đầy mồ hôi, mệt mỏi vì phải thức đêm để học thuộc lòng bài diễn thuyết. Ban ngày ngài chia kẹo Ý cho những đứa trẻ dám bạo phổi xúm lại nơi cửa sổ để nhìn trộm và ng...
Trật tự công cộng bị xáo trộn, tùng tùng tùng, ngày Tổng thống nước cộng hòa, tùng tùng tùng, đã chuẩn bị thật chu đáo, tùng tùng tùng, để tham dự đám tang của bà Mẹ Vĩ đại, tùng tùng tùng… tùng tùng…tùng. Ngày lễ lớn đã tới.
Để dẹp lối đi cho nhà đương cục người ta đã đặt những tên lính gác tại các đường phố chật ních những sòng bạc, những bàn chơi rulê, những bàn ăn, những người bán thuốc cuộn con rắn sống nơi cổ đang rao bán dầu cù là chữa lành những ung nhọt, bảo đảm cuộc sống bất tử; bọn lính gác còn được đặt tại các bãi sặc sỡ màu của...
Gần 11 giờ trưa, đám đông đang ngột ngạt dưới ánh nắng mặt trời, cái đám đông bị đội quân mặc đồng phục áo đormăng[17] và đội mũ môriông[18] chặn lại, bỗng ném ra một tiếng reo hò thích thú. Ngài Tổng thống nước cộng hòa, các vị tổng trưởng, những phái đoàn chính trị, các giáo đoàn, các vị tai to mặt lớn đại diện cho c...
Đó là vua soài, vua bột sẵn, vua táo Ghinê, vua bí xanh, vua ổi Pêru, vua nước dừa, vua đậu đen, vua trứng kì đà, và vua của các loại sản vật khác không tiện dẫn ra đây để khỏi làm loãng câu chuyện. Trong linh cữu phủ vải đỏ, bị cách biệt với thực tại bởi tám chiếc vít đồng, lúc ấy bà Mẹ Vĩ đại, hẳn say sưa vì sự trườn...
Chỉ có một sự kiện duy nhất xảy ra trong lúc quan tài hạ huyệt mà tất cả mọi người đều biết.
Ấy là tiếng thở phào nhẹ nhõm mà đám đông thốt ra khi họ đã làm xong mười bốn ngày liên tục cầu nguyện, tán tụng và phởn phơ, và khi một tấm bệ chì đã hạ xuống đậy cái mộ của bà Mẹ Vĩ đại lại.
Một số người trong số những người có mặt tại đấy đã nhận ra một cách thật sáng tỏ rằng họ đang chứng kiến một thời đại mới đã ra đời.
Giờ đây, Đức Giáo hoàng đã có thể hoàn toàn bay lên trời sau khi làm tròn bổn phận của mình nơi hạ giới; ngài Tổng thống nước cộng hòa đã có thể an tâm ngồi trên chiếc ghế của mình để lãnh đạo nhà nước theo quan điểm tốt đẹp của ngài; các thế lực tư bản độc quyền quốc gia đã có thể sinh sôi nảy nở như những bà hoàng có...
nổi dậy.
Chúa căm giận Lân đến nỗi lúc ấy, nếu em Tuyên phi còn sống, Chúa cũng chính tay giết chết. Chúa thất thểu ra ngoài nhà Nghị sự, lên ngồi trên sập.
Đèn nến sáng trưng.
Mặt Chúa uy nghiêm, nhưng vẻ buồn nặng trĩu.
Các quan văn võ đứng hầu hai bên.
Đao phủ dẫn Nguyễn Mại vào.
Chàng mặc áo tội nhân, cổ đeo một thanh kiếm. Trông chàng vẫn một vẻ ngang tàng. Chúa thầm cảm phục. Mại quỳ xuống hô muôn tuổi và tâu: - Tâu Chúa thượng, hạ thần có tội, xin Chúa thượng cho đem ra chính pháp. - Sao ngươi dám giết Quốc cữu? - Tâu Chúa thượng, Mại ung dung đáp, Quốc cữu đi chơi mang theo cả giường chiếu...
xuất hiện trên tờ Boston Globe.
Mitchell trước đó đã gọi đến cho chủ bút toà soạn này và nhắc nhở anh ta, như Winship nhớ lại: "Tôi buộc phải làm như vậy[116] với các anh (yêu cầu lệnh đình chỉ từ toà án vì nếu không sẽ khiến các toà soạn khác không bằng lòng, sẽ không công bằng cho tờ Thời báo và Bưu điện". Trong khi tờ Globe bị cấm đoán, thì tờ Chi...
Chicago Sun-Times cũng là tờ báo đầu tiên được phép xuất bản, trong ngày hôm đó cũng như nhiều ngày liên tiếp sau mà không hề bị doạ đình chỉ.
Trong khi đó, Tổng thống ngày càng quyết tâm với ý định tìm kiếm và phanh phui từ các hồ sơ mật những tài liệu có thể hạ thấp uy tín của cựu Tổng thống và anh em nhà Kennedy. Một chủ đề thường xuyên trở đi trở lại trong nhiều tháng sau đó và thậm chí nhiều năm là vụ việc nào để lộ ra cho báo chí thì sẽ có tác động lớn ...
Sau khi đã xem qua danh sách các ứng cử viên cho công việc này do Haldeman và Ziegler đưa lên vào ngày 24-6, trong lúc FBI vẫn đang truy lùng tôi, Nixon nhận xét: "Tốt nhất là có một người hiểu rõ vấn đề này. Có nghĩa là, chúng ta cần một Ellsberg, một Ellsberg đứng về phía ta; nói cách khác, một học giả thông thuộc về...
Lẽ dĩ nhiên Tổng thống vẫn có một thái độ khác đối với tôi và những việc làm của tôi. Ông vui mừng vì tôi đã tạo ra tiền lệ giải mật chóng vánh và rò rỉ thông tin về các đời Tổng thống trước đây của Đảng Dân chủ. Mặt khác, ông cũng lại lo rằng chính nó cũng sẽ là tiền lệ cho người khác tiết lộ thông tin về bản thân ông...
Điều này dễ thấy trong một cuộc thảo luận của Tổng thống với Kissinger ngày 13- 6 xung quanh Hồ sơ "Lào và Campuchia".
Muốn ngăn chặn nguy cơ đó, câu trả lời hiển nhiên sẽ là tìm và truy tố kẻ nào cung cấp tài liệu cho tờ Thời báo - "thằng quỷ nào đã tuồn những tài liệu đó cho bọn họ". Cho dù có là ai đi chăng nữa, Tổng thống muốn kiện hắn ra toà để "tất cả mọi người trong cái chỉnh phủ này đều biết sợ Chúa". Vào ngày thứ ba, 15-6, Tổn...
[118].
Hôm đó, ông hỏi Milchell: "Có cách nào anh tóm cổ được cái gã Ellsberg ngay lập tức được không? Mà Ells- gì nhỉ?" [119] "Ellsberg". Nixon nói mỉa mai: "Ellstein… được rồi, thây kệ.
Có thể là Ellstein, hoặc Halperin hoặc Gelb.
Cả ba tên này đều có liên hệ với cánh báo chí".
Hai hôm sau, ngày 17-6, Nixon không còn giữ được bình tĩnh nữa khi Haldeman nhắc đến tôi, ông ta hỏi ngay: "Tại sao FBI[120] chưa tóm lấy nó rồi tống vào quan tài?
Đó là bước tiếp theo đúng không?"
Buổi sáng hôm đó chúng tôi đã trên đường trốn chạy.
Điều đặc biệt cấp bách với chính quyền này là ngăn chặn những người khác làm theo tiền lệ của tôi.
Vì Nixon và Kissinger và tôi, chúng tôi đều có chung suy nghĩ.
Chúng tôi biết phải giữ kín chính sách Việt Nam thực sự nếu muốn nó khả thi.
Cả hai người đều cảm thấy sự nhạy cảm khi có người nghi ngờ và tranh cãi về chính sách của họ. Tuy nhiên, khác với tôi, họ lại không cho những gì mình đang làm là ngớ ngẩn, liều lĩnh, vô vọng và sai lầm. Nhưng đồng thời hai người cũng hiểu rằng người khác sẽ nghĩ như vậy nếu nhờ vào những lài liệu mới được tiết lộ, chí...
Cũng trong cuộc đàm thoại đầu tiên liên quan đến tờ Thời báo vào chủ nhật, ngày 13-6-1971, Tổng thống đặc biệt lo sợ các cuộc ném bom lên đất Campuchia đầu năm 1969 có mật danh "Thực đơn", một loạt các cuộc tấn công lúc đầu được đặt tên là "Điểm tâm", "Bữa trưa" và "Bữa tối", có thể bị tiết lộ. Tương tự, ngày thứ ba, 1...
Hồ sơ của chính quyền này sẽ lại bị tuồn ra ngoài trong thời gian tranh cử (năm 1972). Tôi muốn nói những người này…" Nixon đáp lại: "Tôi hiểu, họ sẽ lấy được toàn bộ hồ sơ về các chiến dịch Thực đơn". Tôi cho rằng hai người này, cũng như tất cả những người khác đều hiểu các tài liệu gốc có ý nghĩa thế nào với các tiết...
Trong tháng 3-1969, William Beecher đăng một câu chuyện tỉ mỉ trên tờ Thời báo về các đợt ném bom bí mật lên đất Campuchia. Chính quyền đã tức giận đến nỗi quyết định chỉ đạo FBI bí mật tiến hành nghe trộm (đương nhiên là bất hợp pháp) một loạt các nhân viên NSC và các nhà báo để truy ra nguồn cung cho tờ báo. Nhưng câ...
Có những lý do đặc biệt cho tính nhạy cảm của chiến dịch tấn công Campuchia mang tên Thực đơn[122].
Câu chuyện Beecher kể ra đã làm ê mặt Nhà Trắng vì những chi tiết về một chiến dịch mà Nhà Trắng đã muốn giấu kín với Bộ trưởng Quốc phòng Melvin Laird và Bộ trưởng Ngoại giao William Rogers.
Cả hai người đều phản đối mạnh mẽ việc mở rộng chiến tranh. Nhắc tới chính sách về Việt Nam, Nixon và Kissinger đều coi bọn họ gần như kẻ thù.
Hai ông luôn mong giấu kín họ càng nhiều và càng lâu càng tất, vì ngại sự phản đối quyết liệt, hoặc thậm chí trong trường hợp của Laird, ông ta sẽ báo lại với Quốc hội hay cho cánh nhà báo. Nếu hai Bộ trưởng có được Tổng thống thông báo điều gì đi nữa thì cũng chỉ rất sơ sài, và vào phút chót. Tuy nhiên, khi nói chuyện...
Sự thật là trong suốt năm 1971, các cuộc ném bom gây áp lực lên miền Bắc Việt Nam và Lào đều dưới sự chỉ huy trực tiếp của Nixon và Kissinger, thông qua một "kênh nối thẳng" tới Đô đốc Thomas H. Moorer, chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng liên quân.
Hai người bí mật vượt mặt Laird, vẫn với lý do cũ, Laird không ủng hộ. Một bí mật đặc biệt nhạy cảm là lúc này FBI vẫn đang tiến hành nghe trộm văn phòng và nhà riêng của trợ lý quân sự của Laird, tướng Robert E. Pursley, để biết ông Bộ trưởng nắm được những thông tin gì về các chiến dịch và ông ta có tiết lộ điều gì c...
Thêm vào đó, Quốc hội, cơ quan cấp ngân sách cho các chiến dịch, được nhận những thông tin mật hoàn toàn giả mạo về mục tiêu ném bom. Hàng trăm nhân viên làm việc tại trụ sở của MACV và CINCPAC đêm ngày bận rộn làm giả các kế hoạch ném bom mật và các bản báo cáo hậu chiến sự, làm giả toạ độ các mục tiêu bị ném bom, để ...
Có những trường hợp đến cả các phi công cũng không được biết đích xác toạ độ ném bom của họ.
Song chủ yếu mục đích của Nixon vẫn là che giấu Quốc hội và dư luận (và ở một mức nào đó, cả Laird và Rogers, về qui mô và tần suất các chiến dịch). Tổng thống không có ý định và kế hoạch này cũng không nhằm đánh lừa các nước Cộng sản - mục tiêu ném bom của ông ta, hay các đồng minh của họ. Những người trên mặt đất khô...
Một hệ thống bí mật như vậy đã được chính quyền này giữ kín trong gần bốn năm - cho đến khi một trung sĩ (một trong số hàng trăm người liên quan đến hoạt động giả mạo này) đột nhiên băn khoăn rằng có thể Tổng thống cũng không được biết về các mục tiêu ném bom thực sự.
Anh ta đã đem những tài liệu này trao cho Thượng nghị sỹ Harold E. Hughes.
Khả năng thực tế của vị Tổng thống đương nhiệm có thể bí mật thả hàng trăm nghìn tấn bom xuống một đất nước không hề có chiến tranh với chúng ta chính là minh chứng hùng hồn nhất cho hiệu quả của một hệ thống hậu chiến bí mật. Nó cho phép Tổng thống bí mật phát động cuộc chiến, leo thang chiến tranh.
Điều đó không thể thấy ở các vị vương chúa ngày trước.
Dù thế, vào thời điểm nói tới, các cuộc ném bom bí mật đã kéo dài được hơn hai năm, bắt đầu từ trước và còn mãi tới sau cuộc xâm lược ngang nhiên Campuchia (và còn tiếp tục được giữ kín thêm gần hai năm sau đó). Nhưng việc nó vẫn bị che mắt cho thấy đây là một phần của một chính sách đe doạ bí mật vẫn chưa hoàn thành. ...
Còn cả một năm nữa mới xảy ra các cuộc tấn công vào mục tiêu trên sông Hồng và các vụ ném bom B-52 vào Hà Nội và Hải Phòng, cho dù kế hoạch dự phòng đã nhiều lần được lên lịch từ năm 1969. Hà Nội cáo buộc và các quan sát viên xác thực, rằng Mỹ chủ định ném bom từng phần đê sông Hồng trong mùa xuân 1972. Phải mãi đến gi...
Những sự kiện liên quan đến vụ việc của chúng tôi đã quá rõ ràng. Tôi cũng đã thừa nhận và cung khai tất cả những hành động người ta cáo buộc cho tôi.
Nhưng chưa bao giờ có một đạo luật nào của Quốc hội quy kết tội phạm những hành động như của tôi: không được phép của cấp trên, sao chụp và trao tài liệu "bảo mật" chính thức cho báo giới, Quốc hội và những người mà các nguyên tắc hiến định của chúng ta gọi là "công chúng độc lập". Phần lớn các nước, không chỉ là các c...
Hầu như tất cả mọi người, vào thời
muốn tiến bộ. Đặt ra mục tiêu thì dễ nhưng đạt được mục tiêu là cả một bí quyết và phụ thuộc vào hành động cụ thể. Đừng bao giờ đặt ra quá năm mục tiêu – tốt nhất nên là ba mục tiêu.
(Đặt ra nhiều hơn bạn sẽ chỉ làm được một nửa.) Hãy tưởng tượng những gì có thể xảy ra nếu bạn tìm được mục tiêu. Hãy đặt ra cho bản thân mục tiêu cao hơn và thực hiện. Hầu hết mọi người đều bỏ lỡ mục tiêu mở rộng nhưng lại vượt nhiều so với mục tiêu dự đoán.
Hãy ứng phó với thế giới hỗn độn bằng cách đi đầu tiên Chương trình Hill Street Blues của kênh truyền hình Mỹ Police Drama phát sóng vào sáng sớm với nhạc hiệu mang ý tưởng to lớn – tôi ước mình đã viết câu này: Hãy làm cho họ trước khi họ làm cho ta. Đúng thế, nào ta cùng làm.
Có một câu châm ngôn cổ nói rằng: “Nếu nó không hỏng, hãy đập hỏng nó.” Tôi luôn nghĩ đây là một câu nói gàn dở cho đến khi một người quen của tôi bị nổ lốp xe trên đường cao tốc. Lẽ ra anh ta nên thay lốp sớm hơn thay vì để đến lúc người ta phải thay lốp cho anh.
Chúng ta sống trong thế giới mà mọi thứ chỉ có thể sử dụng trong một khoảng thời gian. Không ai hy vọng dùng một chiếc máy tính, ôtô hay đồ gia dụng suốt cả đời.
Để nắm lấy thay đổi, đối với tôi, đi theo thái độ “nắm lấy trào lưu quan điểm mới nhất” là khả năng cao nhất giúp bạn thành công trong cuộc sống. Đáp ứng sự thay đổi bằng cách đọc về sự thay đổi Nếu bạn chưa đọc những cuốn sách mang tầm ảnh hưởng sâu sắc trong thời đại của chúng ta thì bạn nên đọc. Đó là những cuốn như...
• Blink (Trong chớp mắt) của Malcom Gladwell. • Tipping Point (Điểm bùng phát) của Malcom Gladwell. • The New Barbarian Manifesto (Bản Tuyên ngôn thô lỗ mới) của Ian Angell. • Freakonomic (Kinh tế học hài hước) của Steven Levitt và Stephen Dubner.
• The Revenge of Gaia (Sự trả thù của Gaia) của James Lovelock.
• The CEO of the Sofa (Vị CEO Sofa) của P. J. O’Rourke.
• On the Wealth of Nations (Bàn về sự thịnh vượng của các quốc gia) P.J.
O’Rourke.
• The Popcorn Report (Báo cáo Popcorn) của Faith Popcorn.
• Re-imagine! (Hồi tưởng!) của Tom Peters Tôi
trời.
Mặt trời nằm ở vị trí thuận lợi nhất đối với phần bắc bán cầu vào đầu mùa hè - ngày 21 hoặc 22 tháng 6. Nhưng dẫu vậy, các tháng nóng nhất ở bắc bán cầu là tháng 7 và tháng 8, bởi vì các đại dương, không khí và đất liền chỉ được sưởi ấm từ từ. Nhiệt độ của chúng chỉ đạt đến cực điểm qua một thời gian nhất định sau khi ...
Vào thời điểm này, bóng của cây cọc gỗ dựng thẳng đứng là ngắn nhất.
Tiếc là do chuyển Có phải Mặt trời ở chính phương Nam vào lúc 12 giờ trưa? Mùa đông ở Trung Âu, Mặt trời mọc muộn ở phía đông nam, mọc không