Search is not available for this dataset
text
stringlengths
1
25.3k
"Để duy trì sự sống, hàng ngày chồng phải thở, ăn bằng đường dẫn vào thực quản ở cổ.
Tôi phải nấu cháo loãng, nghiền nhỏ rồi bơm qua ống dẫn cho chồng.
Thời gian dần đây, sức khỏe của anh có phần tiến triển, đã chủ động ăn được ít cháo, nói được đôi câu.
Cứ như thế này chắc chắn một ngày nào đó chồng tôi sẽ có cơ hội đi lại được", chị Na nhìn chồng hi vọng.
Cùng chồng bán tăm bông dạo mưu sinh Trở về với hai bàn tay trắng cùng khoản nợ hàng trăm triệu đồng đã vay mượn trước đó để chữa trị cho chồng, chị Na phải đưa chồng con trở về quê ở Nam Định nương nhờ bố mẹ chồng vì không còn nhà để ở. Hiện cả gia đình chị đang sống trong một căn nhà được dựng tạm bằng mái tôn ngay t...
Không ruộng vườn, không tiền bạc, để bấu víu với cuộc sống, chăm chồng nuôi con, hàng ngày, chị Na đẩy chồng trên xe lăn đi bán tăm bông dạo.
Để mưu sinh, hàng ngày anh Dũng (bên trái) cùng vợ đi bán tăm bông dạo "Cực chẳng đã vợ chồng tôi mới phải như thế này.
Giờ mọi sinh hoạt của chồng phụ thuộc vào tôi.
Bỏ chồng ở nhà đi làm thì tôi không đành.
Sợ chồng ở nhà một mình có mệnh hệ gì thì tôi sẽ hối hận cả đời.
Ở nhà để chăm sóc chồng thì không biết lấy gì để ăn, thuốc thang cho chồng, tiền học cho con.
Tôi đành đưa chồng đi bán tăm dạo qua ngày như thế này đây", chị Na phân trần.
Bình quân mỗi ngày vợ chồng chị cũng bán được 20 gói tăm bông.
Người qua đường biết hoàn cảnh, thương hại, cho thêm dăm nghìn, vài chục.
Cả tiền bán tăm bông lẫn tiền bố thí trong một ngày của hai vợ chồng may mắn lắm cũng được 80 nghìn đến 100 nghìn, đủ để gia đình chi tiêu một cách tằn tiện.
Cô con gái của vợ chồng chị năm nay đã 5 tuổi, hiện đang theo học mẫu giáo ở trường làng.
Hàng ngày, họ đi bán dạo, đến buổi lại quây quần bên nhau trong mâm cơm đạm bạc.
Vì không có tiền đưa chồng đi bệnh viện hay mời bác sỹ về tận nhà chăm sóc nên hàng tháng chị Na lại gửi tiền ra Hà Nội lấy thuốc điều trị ngoại trú cho chồng.
Những lúc chồng khó thở, lên cơn đau, chị lại tự tiêm cho chồng.
Một công việc mà chị chẳng hề được đào tạo qua trường lớp nhưng làm một cách thành thạo suốt gần một năm qua.
Chia sẻ với Emdep.vn, bà Nguyễn Thị Nam (trưởng thôn Phù Lưu) cho biết, từ khi anh Dũng gặp nạn, gánh nặng đè lên vai chị Na.
Gia đình chị là một trong những hộ nghèo của xã nhiều năm nay.
Kinh tế gia đình phụ thuộc vào số tiền trợ cấp xã hội cho người khuyết tật mà anh Dũng nhận được hàng tháng cùng số tiền ít ỏi từ nghề bán tăm bông dạo và sự đồng cảm sẻ chia của người dân xung quanh.
Trung Hiếu
Thấm thía lời Phật dạy về quy luật NHÂN DUYÊN kiếp trước của 10 loại người.
Phật dạy, người vợ ở kiếp này là người bạn chôn kiếp trước, tới trả ơn cho bạn.
Cuộc sống con người chỉ là một giai đoạn trong dòng chảy luân hồi.
Kiếp này nối tiếp kiếp khác, thừa hưởng và kế thừa lẫn nhau.
Con người gặp nhau là bởi chữ duyên sống và yêu nhau là bởi chữ nợ.
Muốn biết 10 loại người dưới đây có kiếp trước ra sao, tĩnh tâm lắng nghe lời Phật thuyết.
Người này gặp người, người thích, cất tiếng nói người, người nghe.
5.
6.
Người có đức tính ấy, ắt là kết quả của việc kiếp trước đã tu trí tuệ mà thành.
7.
8.
9.
10.
Vì sao có người sinh cùng ngày, cùng tháng, cùng năm mà người thì giàu, người thì cả đời mạt kiếp.
Chắc hẳn có rất nhiều người luôn thắc mắc tại sao sinh cùng ngày, cùng tháng nhưng có người lại rất giàu sang phú quý, có người lại vô cùng nghèo khổ?
Lý do là
Hãy đọc câu chuyện cổ sau "Truyền thuyết kể rằng, có một ngày, Triệu Công Minh dẫn bốn vị chính Thần đi đến đất Tề Lỗ.
Nơi này là khu vực trực thuộc Đông Nhạc Đại Đế Hoàng Phi Hổ.
Họ đều là những người quen biết đã lâu nên các vị Thần hạ mây đến phủ Hồng Phi Hổ viếng thăm.
Thấy Thần tài đến, Hoàng Phi Hổ đương nhiên rất vui mừng, tiếp đãi rất nồng nhiệt.
Hoàng Phi Hổ nói: Ta tuần tra thế gian nhiều năm như vậy, phát hiện ra rất nhiều người dân thực sự vô cùng thống khổ.
Ngài là Thần tài cai quản phúc phận, sao không đem nhiều hơn một chút tiền tài cấp cho những người nghèo khổ?
Triệu Công Minh nói: Đế quân có điều không biết, phúc phận cả đời của một người là đã được định sẵn trong mệnh rồi, đều là đã có an bài, chúng tôi bất quá cũng chỉ là chiểu theo mà làm thôi, nào dám thiên vị ai!
Thấy Hoàng Phi Hổ có phần nghi hoặc, chưa tin, Triệu Công Minh liền nói: Được rồi!
Thỉnh Đế quân theo tôi đi ra ngoài xem một chuyến Các vị Thần đi tới bên bờ sông nhỏ.
Trên dòng sông có một chiếc cầu dài một trượng bắc qua.
Bên kia cầu đang có mấy người đàn ông chuẩn bị đẩy xe lên cầu.
Họ giống như là những người đi chợ.
Triệu Công Minh nói với Hoàng Phi Hổ: Đế quân, ngài có thể bắt đầu xem hoạt cảnh được rồi!
Vừa nói dứt lời, Triệu Công Minh đem một đồng tiền vàng lớn đặt ngay ngắn ở chính giữa cầu.
Hoàng Phi Hổ vui mừng nói: Vậy là được rồi!
Ngài đặt tiền vàng ở ngay trước mặt họ thế kia thì người nào mà không nhặt chứ!
Nhóm người đàn ông kia vẫn vừa đẩy xe qua cầu vừa nói chuyện.
Đột nhiên một người trong số họ nói: Các anh em!
Hôm nay chúng ta hãy thi đấu, tất cả cùng bịt mắt lại rồi qua cầu, xem xem xe của ai không bị ngã nào?
Những người đàn ông còn lại, ai nấy đều nhiệt tình hưởng ứng.
Họ đều vui vẻ bịt mắt lại, mà đẩy xe qua cầu.
Kết quả, mỗi người một chân, đá đồng tiền vàng lớn kia xuống dưới cầu.
Hoàng Phi Hổ chứng kiến cảnh ấy, lắc đầu nói: Ai nha!
Còn có cả việc này nữa, cho tiền mà không cần!
Triệu Công Minh nói: Đế quân!
Thỉnh ngài nhìn xuống xem, cảnh diễn còn chưa kết thúc đâu!
Nói xong, Triệu Công Minh lại để đồng tiền vàng lên cầu.
Đúng lúc ấy, từ bên kia cầu, một người đàn ông cưỡi ngựa đi sang bên này.
Nhìn bộ dạng vàcách ănmặc hợp thời của người này, có thể thấy ông ta là người giàu có.
Bỗng nhiên ông ta dừng lại trên cầu để đi vệ sinh và nhìn thấy đồng tiền vàng lấp lánh trên cầu.
Ông nhìn bốn bên vắng lặng rồi nhặt đồng tiền vàng lên và ngồi chờ nửa ngày xem có ai đến nhận không.
Kết quả, ông ta chờ nửa ngày mà vẫn không có ai qua cầu.
Trời bắt đầu tối, ông ta cầm đồng tiền vàng và lên ngựa cưỡi đi."
Có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến sự nghèo túng.
Nhưng chung quy lại theo lời Đức Phật dạy trong kinh Nhân Quả thì do kiếp trước chúng ta không biết bố thí mà còn bỏn xẻn, tham lam và ăn cắp nên kiếp này phải nhận nhân xấu đó là sự nghèo túng.
Đó cũng là lời giải thích vì sao làm việc nhiều mà không thể giàu được.
Đây là câu trả lời đối với những người có ý chí làm ăn mà bị túng thiếu.
Còn với những người thiếu ý chí, lười biếng, ham chơi và phung phí thì nghèo túng là điều tất nhiên trong cuộc sống.
Phúc phận của mỗi người sơ khai đã được định.
Thứ gì không có sẽ không thuộc về bạn, ngược lại cái gì thuộc về mình, ắt sẽ là của mình.
Còn trong cuộc sống đời thường, ta có thể thấy và gặp nhiều người nghèo khó, nhưng lúc nào họ cũng đầy bình an và hạnh phúc.
Vì sao có câu 'Thân người khó được, Phật pháp khó nghe'.
Phật dạy: 'Thân người khó được, Phật pháp khó nghe'.
Câu này mới nghe qua chúng ta thấy hơi vô lý, vì mình đã có thân người rồi.
Ở đây đức Phật ý nói thân tương lai, chứ không phải thân hiện tại.
Nếu sau này chúng ta chết đi, liệu có được tái sinh trở lại làm người hay không?
Đó là sự thắc mắc của một số người, chúng ta cần phải quán chiếu và suy nghiệm để tìm ra nguyên nhân.
Thường thì một số học thuyết thế gian cho rằng chết là hết, mọi thứ đều trở về với cát bụi, không có nhân quả nghiệp báo tái sinh luân hồi nên họ mặc tình làm việc xấu ác mà không sợ tội.
Đức Phật do tu chứng, nên thấy được cái vòng lẩn quẩn của con người, sau khi chết thân này sẽ hoại, nhưng tâm thức của chúng ta vẫn còn và tiếp tục tái sinh vào cõi lành hay cõi dữ, do thói quen đã gieo tạo.
Một đứa bé mới sinh ra, chưa được ai dạy bảo điều gì cả, mà chúng đã có những sở thích riêng biệt, đứa thì hay khóc la, đứa thì thích đồ chơi, đứa thì ham ăn, đứa thì thích ngủ .
Khi lớn lên đi học thầy cô giáo dạy bình đẳng như nhau, nhưng có đứa giỏi toán, đứa giỏi văn, đứa giỏi vật lý v.v Vậy thì tại sao có sự khác biệt như thế?
Theo giáo lý nhà Phật có ba cõi sáu đường, hay còn gọi là lục đạo luân hồi, đó là các cõi trời, người, A tu la, địa ngục, súc sinh, ngạ quỷ, riêng các cõi người và trời là cõi lành dành cho chúng sinh biết giữ giới tu mười điều lành và ứng dụng tu tập thiền định.
Chúng sinh sau khi mất đi, được tái sinh chỗ tốt hay xấu tùy theo nghiệp báo đã gây tạo trong hiện tại.
Các nghiệp lực do ta tạo ra trong hiện đời, sẽ đưa ta vào một trong sáu cõi luân hồi, điều đó còn tùy thuộc vào cận tử nghiệp, tức là nghiệp lúc cận kề với cái chết.
Người đang làm ác nhưng khi gần chết khởi tâm mạnh mẽ về những việc làm tốt, có thể tái sinh đến cõi lành và ngược lại.
Đức Phật dạy: Có hai loại người có thể tái sinh thẳng mà không cần phải qua giai đoạn thân trung ấm trong 49 ngày.
Thứ nhất là loại người gây nhiều tội ác nặng như giết cha mẹ, giết người tu hành chân chính, kích động thù hằn gây chiến tranh xâm lăng chiếm đoạt tài nguyên thiên nhiên, giết người bừa bãi và bao gồm làm mười điều ác, thì sau khi chết, bị đọa thẳng vào địa ngục, không thông qua thân trung ấm.
Và hạng người thứ hai tạo nhiều thiện duyên, phước huệ song tu, từ bi hỷ xả, làm lợi ích chúng sinh không biết mệt mỏi nhàm chán, tâm an nhiên tự tại trong mọi hoàn cảnh nên đã vượt qua sống chết luân hồi, ứng biến vô ngại.
Còn lại sáu đường luân hồi sống chết sau khi mất đi, tùy theo thói quen huân tập mà có thể tái sinh vào cõi lành hay cõi dữ.