Search is not available for this dataset
text
stringlengths
1
25.3k
Em chỉ lăng xăng hỏi mẹ chồng xem còn thiếu gì là phi đi mua về cho các chị làm nốt.
Sau đó là bầy đồ lên mâm.
Xong em lên cho 2 đứa con ăn cháo là đến giờ mọi người gọi xuống ăn , C chia sẻ.
Nhà có giỗ nhưng nàng dâu này vẫn ngủ đến 9h mới dậy Sau khi ăn xong thì các chị họ bên chồng cũng thu dọn hết rồi bê ra sân rửa trước.
Còn lại 2 mâm cuối của các cụ ăn muộn thì C với chị chồng rửa nốt.
Ăn xong, C cũng ra trông cửa hàng luôn.
Năm nay em bận ra trông cửa hàng nên ăn xong cũng đi luôn.
Em chả mơ rơi vào nhà đại gia giầu có gì đâu.
Chỉ thấy như nhà chồng em bây giờ là hạnh phúc lắm rồi , C nhận định.
Ăn cỗ xong chỉ phải dọn dẹp 2 mâm là đi ra cửa hàng ngay Có nhà chồng tốt, nàng dâu lười này còn có chồng tốt.
C kể, tối qua 2 vợ chồng đi siêu thị, chồng C đã loanh quanh chỗ quầy bầy rượu để chọn quà Tết cho ông ngoại: Anh đứng 1 lúc thì kêu, em xem có chai nào đẹp đẹp nhìn sang xịn 1 tí để sang tháng mua về ông ngoại biếu tết.
Nghe xong mà em ấm hết cả lòng giữa các mùa đông chết rét.
Trong khi em còn chưa nghĩ đến vợ chồng biếu Tết bố mẹ ở nhà cái gì mà chồng em đã nghĩ trước rồi.
Hạnh phúc là đây chứ đâu .
Theo C tiết lộ, lấy chồng tốt hay không đều là do sự lựa chọn của bản thân mỗi phụ nữ.
Ngày trẻ, C cũng yêu khá nhiều.
Bởi vì thấy người nào có biểu hiện không ổn là cô sẽ chủ động bỏ luôn.
Ngày ấy, vì điều này mà C cũng bị soi mói rồi mang tiếng.
Bản thân C cũng tự nhận cô đã giẫm qua rất nhiều người không tốt để rồi cuối cùng mới đậu được cành thơm .
C tự nhận mình là dâu lười nhưng vẫn có được chồng và nhà chồng tốt Người vợ này khuyên các chị em, để sống hạnh phúc, các phụ nữ nên: Dám yêu dám bỏ.
Miễn sao mình chốt hạ thật đẹp là ổn .
Chia sẻ về việc bản thân lười chảy thây vẫn có được chồng tốt, nhà chồng yêu thương, C khẳng định: Đến họ hàng gần xa bà con khối phố còn không hiểu sao 1 đứa lười chảy thây như em mà lại có số hưởng như thế nữa là .
Những mảnh đời sống mòn sau cánh cổng trại phong.
Bà Lụa nhiều năm qua không bước chân khỏi bậc thềm căn phòng bà đang ở tại trại phong Phú Bình (Thái Nguyên).
Số phận bà được định đoạt từ nửa thế kỷ trước khi 'nhà nghèo phải làm con nuôi, bố mẹ nuôi thấy bị hủi nên đuổi đi'.
Cưỡng chế thu phí BOT và cưỡng chế đất đai.
Đến hôm nay, đã quá thời hạn Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc hứa sẽ có 'phương án xử lý dứt điểm' trạm thu phí BOT Cai Lậy (trạm Cai Lậy), mà phương án vẫn chưa được đưa ra.
Những ngày này lại bùng nổ sự chống đối trạm thu phí Cần Thơ Phụng Hiệp và trạm BOT Sóc Trăng.
Các trạm BOT ở nhiều địa phương khác cũng đang 'nóng'!
Về các trạm thu phí BOT kiểu trạm Cai Lậy đặt ở vị trí không cho người đi đường sự lựa chọn dùng đường trả tiền hay dùng đường do dân chúng đóng thuế xây dựng nên, nhiều bài báo đã phân tích dựa trên các lập luận chính sau: 1) Dân chúng đóng thuế để xây dựng, bảo dưỡng quốc lộ 1 và nuôi bộ máy công chức ăn lương làm vi...
Vậy chính phủ có bổn phận giữ cho quốc lộ 1 được an toàn, thuận lợi cho người dân sử dụng.
Bất kỳ trạm thu phí nào đặt trên đường này đều không sòng phẳng, không đàng hoàng, không tử tế với dân.
2) Nếu các trạm tiếp tục tồn tại dai dẳng, lòng dân bất mãn kéo dài sẽ sinh nghi ngờ đủ thứ: nghi ngờ tính liêm chính công quyền, tính vì dân, tính hiệu quả của chính quyền... Điều này sẽ ảnh hưởng rất xấu tới sự hợp tác giữa dân chúng và chính quyền.
Trong khi đó, đất nước và chính phủ đang cần tập trung công sức vào những công việc quan trọng hơn nhiều để phát triển và giữ vững chủ quyền tổ quốc... Qua những gì chính phủ Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã thể hiện từ khi được thành lập, tôi có cơ sở nghĩ rằng Thủ tướng nghiêng về xóa trạm Cai Lậy và xóa các trạm có cùn...
Việc xóa bỏ các trạm đó nằm trong khả năng tài chính và tổ chức thực hiện của chính phủ.
Tại sao một việc đem lại lợi ích nhiều mặt cho dân và chính phủ, về mặt kỹ thuật nằm trong tầm tay, mà chính phủ chưa thể làm như đã tuyên bố?
Có thể chăng đó là dấu hiệu cho thấy sự phát triển nhanh chóng và lành mạnh đúng với tiềm năng của đất nước còn đang bị những viên đá to cản đường?
Những viên đó là gì?
Các công ty đầu tư kinh doanh trạm BOT chỉ là những viên đá nhỏ.
Những thế lực chống lưng cho các công ty đó là những viên đá lớn hơn!
Để cho các thế lực đó hình thành, liên kết nhau thành một hệ thống tác oai tác quái tới mức lớn như vậy và trong một thời gian lâu như vậy thì rõ ràng xã hội chúng ta đang có vấn đề trầm trọng!
Phải chăng đây mới là hòn đá tảng chặn đường?
Có nên chăng nghĩ tới những căn nguyên sâu xa hơn như là cách tổ chức xã hội và vận hành xã hội?
Giữa lúc này, một vấn đề khác lại nổi lên: sự cưỡng chế giải tỏa đất đai.
Thực ra sự cưỡng chế giải tỏa đất đai đã là một nhức nhối của xã hội Việt Nam từ lâu rồi.
Rất nhiều bài báo nói về thân phận con người sau giải tỏa, những số phận bi thảm bị đẩy khỏi vùng đất do chính họ hay ông cha họ khai phá với giá đền bù rẻ mạt, và sau đó vài năm vùng đất đó có giá hàng chục, hàng trăm lần cao hơn!
Người bị đuổi đi uất ức, kẻ đuổi người thì hành động nhẫn tâm!
Vài năm trước báo Tuổi Trẻ đã đăng tấm hình một bà cụ nằm dưới bánh xích của chiếc xe ủi trong một vụ cưỡng chế.
Không uất ức, người ta không liều mình như thế.
Không nhẫn tâm, người ta không lái xe ủi tiến lên như thế!
Sự liều mình của người uất ức vì bị cưỡng chế và sự nhẫn tâm của người tiến hành cưỡng chế thể hiện sự xung đột xã hội gay gắt và rộng khắp từ Bắc tới Nam với những địa danh tiêu biểu như Hải Phòng, Thái Bình, Đắk Nông, Vĩnh Long, Đồng Tháp... Xung đột tới mức này đã là mâu thuẫn đối kháng chưa, và có đáng được xử lý d...
Phiên tòa ở Đắk Nông ngày 3.1.2018 kết án tử hình anh Đặng Văn Hiến, một nông dân uất ức cương quyết phản ứng lại và giết chết ba người cưỡng chế.
Những người bị giết cũng chỉ là người làm thuê, hiểu biết hạn hẹp.
Nhiều người cho rằng phiên tòa càng đẩy mâu thuẫn lên cao độ, có thể gây bùng nổ lớn hơn trong tương lai.
Tôi thì nghĩ thêm rằng nếu dân trí đa chiều và toàn diện được chú tâm phát triển từ mấy chục năm nay thì có lẽ những sự việc như thế này có thể được ngăn chặn từ sớm hơn chăng?
Trong mối liên hệ với sự việc các trạm BOT Cai Lậy, Cần Thơ-Phụng Hiệp, Sóc Trăng... đang xảy ra cùng lúc, bài viết này xin đặt một số câu hỏi: 1) Dựng trạm BOT thu phí trên con đường do người dân đóng thuế để xây dựng và bảo dưỡng, có phải là một dạng cưỡng chế không cho người dân dùng cái họ đã và đang sở hữu một các...
Việc cưỡng chế này, về bản chất, có khác gì việc cưỡng chế giải tỏa đất đai được chính người dân khai phá không?
2) Trong cả hai việc cưỡng chế nói trên, sự việc, nguyên nhân, giải pháp giải quyết... có được đưa ra công khai minh bạch không?
Có được đưa ra thảo luận tìm tiếng nói chung của các bên chịu ảnh hưởng không?
3) Hai việc cưỡng chế nói trên gây bất mãn lớn trong dân chúng, kéo dài quá lâu, mà vẫn chưa được giải quyết để tạo sự đồng thuận xã hội.
Tôi nhớ chính sách ngăn sông cấm chợ trên ba mươi năm xưa, cũng là một dạng cưỡng chế kéo dài chục năm, đã cản trở sự phát triển đất nước một thời gian quá dài bất chấp lòng dân.
Có giải pháp nào khiến các vụ cưỡng chế được giải quyết nhanh chóng hơn không?
Cho đất nước khỏi chịu những thiệt hại tổn hao nguyên khí quốc gia một cách vô ích?
Nhưng trên nữa, có giải pháp nào khiến xã hội Việt Nam chúng ta giảm thiểu những trường hợp cưỡng chế ?
Sao cho chính quyền thực sự vì dân, chính sách nào ban ra cũng có lòng dân, ý dân trong đó nhằm phục vụ cho dân tộc và đất nước chớ không cho một nhóm lợi ích riêng nào?
Lê Học Lãnh Vân
Nữ sinh vô gia cư cùng mẹ kiếm cơm hàng ngày đỗ Đại học Stanford.
"Hàng ngày, sau khi tan học, tôi và mẹ phải lái xe khắp nơi để kiếm tiền thuê nhà nghỉ", nữ sinh vừa đỗ Đại học Stanford tâm sự.
Vượt lên hoàn cảnh, Megan Faircloth, nữ sinh vô gia cư sống tại bang California, Mỹ, đã trở thành một trong số ít học sinh xuất sắc được nhận vào Đại học Stanford danh tiếng.
Nói về động lực, nữ sinh vừa tốt nghiệp trường Trung học East Wake cho biết đó chính là các cuốn sách kể về hành trình vượt lên chính mình của những người không may mắn.
"Hàng ngày, sau khi tan học, tôi và mẹ phải lái xe khắp nơi để kiếm việc làm mới có tiền thuê nhà nghỉ", Megan chia sẻ.
Nhờ nghị lực vươn lên, Mega đỗ Đại học Stanford.
Ảnh: ABC News.
Thiếu nữ thông tin sau khi kiếm đủ tiền, họ mới dám đi tìm nơi nghỉ ngơi.
Tuy nhiên, lúc ấy cũng tầm nửa đêm.
Sau khi tìm được chỗ ngủ, Megan mới bắt đầu mở sách vở ra để làm bài tập.
Trừ lúc ở trường, phần lớn thời gian còn lại, cô luôn cùng mẹ rong ruổi trên những tuyến đường.
Vì không có tiền nên nhiều lúc mẹ con cô phải nhịn đói.
Thỉnh thoảng, nữ sinh phải làm bài tập ở ngoài đường, trên xe hoặc trong công viên.
Sau gần 2 năm kiên trì, cuối cùng, Megan cũng tốt nghiệp trường East Wake và xếp thứ nhất trong lớp với số điểm trung bình 5,25.
Ngoài việc hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ trên lớp, cô còn tham gia các câu lạc bộ của trường.
"Thời điểm tồi tệ nhất là khi chúng tôi ở ngoài đường và trời mưa như trút nước.
Gió rất mạnh và tôi phải cố gắng giữ chặt bài tập cùng tài liệu để chúng không bay và bị ướt.
Lúc ấy, tôi nghĩ đây có thể là kết thúc mà cũng có thể là khởi đầu cho ý chí quyết tâm vượt qua tất cả'", cô nói.
Megan cho biết trước đây, gia đình cô thuê một ngôi nhà làm nơi sinh sống.
Tuy nhiên, vì một lý do nào đó nên giữa họ và chủ nhà không có hợp đồng.
Vì vậy, khi chủ nhà đột ngột qua đời, họ bị đuổi đi với 3 ngày chuẩn bị.
Không lâu sau, Melva Faircloth, mẹ của Megan, phải phẫu thuật cắt bỏ u và không thể làm việc.
Người thân của họ cũng hỗ trợ về mặt tài chính.
Thỉnh thoảng, họ ở cùng họ hàng nhưng phần lớn thời gian là thuê nhà nghỉ hoặc ở trên xe.
Khi nữ sinh nộp đơn vào trường, cô thậm chí không có một địa chỉ.
Tuy nhiên, Stanford đã chấp nhận.
Tôi không nghĩ mình có thể đỗ Stanford hoặc một trường nào đó trong top đầu.
Khi ấy, dù đỗ vào trường nào, tôi cũng rất hài lòng.
Tôi chỉ muốn đi học , nữ sinh nói.
Melva Faircloth cho biết những cô con gái của bà luôn là nguồn động viên lớn.
Bà bày tỏ niềm vui khi hoàn cảnh gia đình không ảnh hưởng việc học của Megan.
Tôi biết Megan có nhiều quyết tâm, mong muốn và nghị lực.
Con bé có thể vượt qua tất cả để đạt điểm cao.
Tôi tự hào về nó , người mẹ nói.