source
stringlengths
11
162
text
stringlengths
791
100k
chars
int64
791
2.78M
AI+for+Trading+Learning+Nanodegree+Program+Syllabus.pdf
Nanodegree Program Syllabus I N D I V I D U A L L E A R N E R S Artificial Intelligence for Trading S C H O O L O F A R T I F I C I A L I N T E L L I G E N C E Artificial Intelligence for Trading 2 Overview In this program, learners will analyze real data and build financial models for trading. Whether learners ...
13,785
Indochine (Luke Nguyen) (Z-Library).pdf
ALSO AVAILABLE Acknowledgments In writing this book I have been taken on another wonderful and unique journey. Not only have I discovered more delicious dishes, I have also learnt so much more about the rich history and culture of colonial Vietnam. I am always amazed and appreciative as to where the love of food has ta...
262,908
sotaytimhuyet.pdf
KHÍ CÔNG Y ĐẠO VIỆT NAM SỔ TAY TÌM HUYỆT ĐỖ ĐỨC NGỌC 2 3 ...
32,451
VNDULPNhapMon.pdf
VIỆT NAM ĐỒNG ỨNG LIỆU PHÁP LÝ PHƯỚC LỘC (VN LY’S CORRESPONDING RESPONSE THERAPY) Nhập Môn Việt Nam Đồng Ứng Liệu Pháp - Lý Phước Lộc VNĐƯLP Căn Bản Orange, CA. Dec 05, 2016 ...
74,691
An Encyclopedia of Humor (Lowell D. Streiker) (Z-Library).pdf
An ENCYCLOPEDIA of HUMOR Lowell D. Streiker HENDEICKSON P U B L I S H E R S An Encyclopedia of Humor Copyright © 1998 by Lowell D. Streiker, Ph.D. Published by Hendrickson Publishers, Inc. P.O. Box 3473 Peabody, Massachusetts 01961-3473 All rights reserved. Except for brief quotations in printed reviews, no...
650,961
Be a Great Stand-up Teach Yourself (Logan Murray) (Z-Library).pdf
Be a Great Stand-Up Logan Murray For UK order enquiries: please contact Bookpoint Ltd, 130 Milton Park, Abingdon, Oxon, OX14 4SB. Telephone: +44 (0) 1235 827720. Fax: +44 (0) 1235 400454. Lines are open 09.00–17.00, Monday to Saturday, with a 24-hour message answering service. Details about our titles and how to ...
451,437
Comedy FAQs and answers how the stand-up biz really works (Dave Schwensen) (Z-Library).pdf
Praise for Comedy FAQs and Answers “No one has written a more comprehensive and interesting and illuminating book on the subject of stand-up comedy than our Dave Schwensen.”—Budd Friedman, Founder of Improv Comedy Clubs “Dave’s book speaks from the heart. He’s been there, he’s done that. And now he’s giving the informa...
454,581
Comedy Writing Workbook (Gene Perret) (Z-Library).pdf
• " • ' ' — • • ' — — - • • • • » Comedy Writing Workbook GENE PERRET PLAYERS PRESS, Inc. P.O. Box 1132 Studio City, CA 91614-0132 COMEDY WRITING WORKBOOK ISBN 0-88734-647-2 Library of Congress Catalog Number: 94-20150 © Copyright, 1994,1990, by Gene Perret ALL RIGHTS RESERVED; no part of this publica...
380,640
Getting the Joke The inner workings of stand-up comedy (Oliver Double) (Z-Library).pdf
Getting the Joke 2nd Edition Getting the Joke 2nd Edition The inner workings of stand-up comedy OLIVER DOUBLE Bloomsbury Methuen Drama An imprint of Bloomsbury Publishing Plc 50 Bedford Square 1385 Broadway London New York WC1B 3DP NY 10018 UK USA www.bloomsbury.com Bloomsbury is a registered trademark of Bloomsbury...
959,061
Improvisation for the Spirit Live a More Creative, Spontaneous, and Courageous Life Using the Tools of Improv Comedy (Katie Goodman) (Z-Library).pdf
“If Robin Williams “If Robin Williams and Dear Abby had a baby and Dear Abby had a baby and hired Tony Robbins to and hired Tony Robbins to raise it, you might get someone raise it, you might get someone as bright, funny, insightful, and as bright, funny, insightful, and inspiring as Katie Goodman.” inspiring...
444,422
Learn How to Be a Master Communicator How to Make Great Conversation Small Talk (Sean McPheat) (Z-Library).pdf
Written By Sean McPheat Published by Being A Success Ltd Copyright © 2003 All Rights Reserved CONTENTS Introduction and welcome The secret to making conversation and small talk How do you get people to talk to you? How to create a favourable...
119,846
Zen the Art of Stand-Up Comedy (Binx Eugene) (Z-Library).pdf
www.bibliotastic.com Eugene Binx www.bibliotastic.com 1 Contents Chapter One - Auntie Knows Best.................................................................................2 Chapter Two - The Natives are friendly ......................................................................11 Chapter Three - ...
361,234
13102-tuyen-tap-truyen-trao-phung-hay-nhat-cua-vo-tong-danh-meo-thuviensach.vn.pdf
ERROR: type should be string, got "https://thuviensach.vn\nhttps://thuviensach.vn\nMục lục\nKing Kong\nTâm Sự Thanh Niên Đa Cấp\nHuyết Thư Từ Quất Lâm\nChuyện Nhà Cụ Tứ\nTết Của Gái Có Chồng\nBộ Phim Hót Nhất\nLàm Cha Khó Lắm\nNgười Nổi Tiếng\nCho Người Yêu Hoa Sữa\nLòng Dũng Cảm\nTam Quốc Diễn Hề\nXét Tuyển Đại Học\nVợ Và Xe Máy\nƯớc Mơ Trong Đời\nNhững Người Cùng Khổ\nHên Xui\nHịch Phây-Búc\nCô Dâu 80 Tuổi\nThật Và Giả\nNgôi Nhà Ma Ám\nTổng Hợp Phần I\nTổng Hợp Phần Ii\nLưu Bị 3 Lần Mời Khổng Minh\nCô Gái Bán Dâm\nÔng Đồ Giả\nĐôi Mắt Người Xưa\nChuyện Lì Xì\nNgày Không Phây\nChuyện Nhà Ruồi\nhttps://thuviensach.vn\nLời Mẹ Dạy\nHội Trưởng Hội Phụ Nữ\nTổng Hợp Phần Iii\nTổng Hợp Phần Iv\nTổng Hợp Phần V\nTổng Hợp Phần Vi\nTổng Hợp Phần Vii\nTổng Hợp Phần Viii\nTổng Hợp Phần Ix\nTổng Hợp Phần X\nTổng Hợp Phần Xi\nTổng Hợp Phần Xii\nTổng Hợp Phần Xiii\nTổng Hợp Phần Xiv\nTổng Hợp Phần Xv\nTổng Hợp Phần Xvi\nTổng Hợp Phần Xvii\nTổng Hợp Phần Xviii\nTổng Hợp Phần Xix\nTổng Hợp Phần Xx\nTổng Hợp Phần Xxi\nhttps://thuviensach.vn\nTUYỂN TẬP TRUYỆN TRÀO\nPHÚNG HAY NHẤT CỦA VÕ TÒNG\nĐÁNH MÈO\nĐinh Long\nwww.dtv-ebook.com\nKing Kong\nSáng nay ngồi trà đá, tôi hỏi cô chủ quán:\n- Mấy hôm nay cô đi đâu mà không thấy bán vậy?\n- À! Cô về quê đóng phim!\n- Phim gì ạ?\n- Phim King Kong, nó quay ở quê cô mà!\n- Cô đóng vai King Kong à?\n- Không! Cô đóng vai quần chúng thôi! Chỉ là cảnh cả làng đang đi\ncấy, nhìn thấy con King Kong thì sợ quá, bỏ chạy toán loạn ấy mà!\n- Đóng cảnh đó có khó không cô?\n- Dễ lắm! Lão chồng cô, mỗi lần uống rượu say về là lại vác dao đuổi\ntheo đòi chém cô, nên khi quay phim, cô cứ tưởng tượng con King Kong là\nlão chồng cô đang xách dao săn đằng sau, tức thì cô hoảng loạn và chạy\nđiên cuồng. Cái này điện ảnh họ gọi là \"diễn mà như không diễn\", là \"đo ni\nđóng giày\", kiểu như vai đó viết ra là để dành cho mình vậy. Đạo diễn khen\ncô lắm, bảo rằng cô diễn sâu, có hồn và rất xúc động!\nhttps://thuviensach.vn\n- Vậy nếu năm tới phim King Kong đi dự Oscar, cô có nghĩ là mình sẽ\nđoạt giải Oscar cho hạng mục nữ diễn viên quần chúng xuất sắc nhất\nkhông?\n- Thì cứ hi vọng thôi! Nhưng chắc cũng khó đấy! Vì đến như anh Lác\ncòn mãi mới được!\n- Anh Lác nào ạ?\n- Anh Leo Lác Đô ấy! Đợi 20 năm mới được Oscar mà!\nCuộc trò chuyện của tôi và cô chủ quán bị ngắt ngang bởi những âm\nthanh rầm rầm, chát chúa. Hoảng hốt quay ra, chúng tôi thấy một chiếc ô tô\nmất lái, đen sì như con King Kong, đang ầm ầm phóng lên vỉa hè, lao về\nphía chúng tôi. Tôi và cô chủ quán kinh hãi tột độ, lập tức chồm ngay dậy,\nchạy vắt chân lên cổ. Tôi chưa được xem phim có cảnh cô chủ quán bỏ\nchạy khi bị King Kong đuổi theo, nhưng tôi nghĩ, chắc nó cũng chả khác gì\nnhiều so với cái cảnh tôi và cô vừa chạy ô tô điên đó đâu...\nKing Kong là con quái vật giả tưởng đáng sợ, tưởng như chỉ có trong\nphim ảnh, nhưng không, loài quái vật ấy vẫn đang hiển hiện giữa đời\nthường: ấy là khi một người chồng nát rượu về nhà cầm dao chém vợ; ấy là\nkhi một tài xế nồng nặc mùi cồn trong hơi thở, không làm chủ được tốc độ,\nvượt ẩu, lao nhanh...\nGiá mà chúng ta chỉ phải nhìn thấy King Kong trong phim, trong\nảnh...\n~~~~~~~~~~~***~~~~~~~~~~~\nhttps://thuviensach.vn\nTUYỂN TẬP TRUYỆN TRÀO\nPHÚNG HAY NHẤT CỦA VÕ TÒNG\nĐÁNH MÈO\nĐinh Long\nwww.dtv-ebook.com\nTâm Sự Thanh Niên Đa Cấp\nBuổi đầu tiên tôi đi làm, thật tình cờ, lại đúng vào hôm diễn ra đại hội\nhoa hồng của công ty. Các cụ dạy rằng: \"hơn nhau tấm áo manh quần, thả\nrông ở trần thì của ai cũng như của ai\" - quả không sai. Bộ com-lê chú rể -\nmua lại của thằng bạn vừa bị vợ bỏ - giúp tôi thấy tự tin hơn hẳn, đồng thời\nhòa nhập được dễ dàng với một rừng com-lê khác của các đồng nghiệp.\nTuy nhiên, khi mà anh MC gọi những cá nhân xuất sắc của công ty lên sân\nkhấu và công bố mức lương của họ nhận được trong tháng, thì bộ com-lê đã\nkhông thể giúp gì được tôi nữa: tôi đã sốc, và sốc rất nặng: người bét nhất\nlà 2 tỉ, trung bình là 3, 4 tỉ, đặc biệt, có cái anh đeo cà-vạt màu cứt chó,\nlương của anh ấy lên tới 7 tỉ.\nLúc ấy, tôi cứ ngỡ mình đang ở Zimbabwe, nơi mà đồng tiền mất giá,\nvà 1 tỉ chưa mua nổi bao thuốc lá; nơi mà người ta dùng tiền để chùi đít\nthay cho giấy vệ sinh; nơi mà các tỉ phú nhan nhản, lang thang, dặt dẹo\nngoài đường, mặc quần thủng đít, bới rác, ăn xin... Nhưng không, tôi đang\nở Việt Nam, nơi mà mẹ tôi dậy từ nửa đêm, còng lưng hái rau ngoài ruộng,\noằn vai gánh gồng ra chợ, bán đến trưa cũng chửa kiếm nổi trăm ngàn; nơi\nmà những quán cơm từ thiện giá 2 ngàn đồng vẫn đông ngùn ngụt; nơi mà\nmột chị phò hết đát, cùng đường, đói khát, sẵn sàng nhắm mắt để cho anh\nphụ hồ dày vò thân xác, rồi nhận về số tiền đủ để ăn bát phở... Bởi thế, tôi\nngưỡng mộ những đồng nghiệp của tôi, đặc biệt là cái anh đeo cà-vạt màu\ncứt chó!\nhttps://thuviensach.vn\nĐại hội kết thúc tốt đẹp trong tiếng vỗ tay rầm rầm của khán giả, à\nnhầm, của một rừng cán bộ nhân viên diện com-lê đứng dưới (người ta chỉ\ndùng từ khán giả khi xem kịch, xem tuồng thôi!). Lúc phi xe máy ra cổng,\ntôi thấy cái anh đeo cà-vạt màu cứt chó lương 7 tỉ ấy đang chen chúc đứng\nđợi xe buýt cùng một đống lố nhố những đồng nghiệp khác. Vì rất ngưỡng\nmộ anh, nên tôi dừng lại, hỏi nhà anh ở đâu, nếu tiện đường thì tôi xin phép\nchở anh về. May quá, xóm trọ của anh ấy cũng khá gần chỗ tôi, vậy là anh\nấy vui vẻ vén vạt áo com-lê, nhảy tót lên xe...\nTới nơi, anh cà-vạt cứt chó bảo tôi vào phòng trọ anh ấy chơi, rồi chạy\nsang phòng bên cạnh xin nước mời tôi, tiện thể vay gói mì tôm. Xong, anh\nchổng mông, phùng mồm thổi lửa, nhóm bếp than tổ ong, đun nước, pha\nmì. Tôi hỏi: \"Sao lương 7 tỉ mà anh vẫn đi xe buýt, vẫn ăn mì?\". Anh bảo:\n\"Bộ trưởng Thăng còn đi xe buýt được, Tổng Giám đốc Google sang Việt\nNam còn ngồi vỉa hè trà đá được, thì tại sao anh lại không? Thói quen của\nmột người đôi khi không phản ánh được đẳng cấp cũng như thu nhập của\nanh ta đâu em!\" - Vừa nói anh vừa bê bát mì lên húp soàn soạt, rồi lại tiếp\nlời: \"Hơn nữa, đi xe buýt và ăn mì tôm đã trở thành nét đẹp văn hóa chung\ncủa công ty ta rồi!\". Tôi nghe vậy thì hốt hoảng: \"Thế em mới vào làm, có\ncần phải đi xe buýt, ăn mì tôm để hòa chung vào nét đẹp văn hóa của công\nty không anh?\". Anh cứt chó bảo: \"Không cần! Em hãy cứ đi xe máy, và ăn\nnhững thứ em thích. Đến một lúc nào đó, em sẽ thấy mình không còn cách\nnào khác là phải bán xe máy, và cũng chẳng thể ăn gì khác ngoài mì tôm.\nẤy là khi em đã hòa mình vào với văn hóa của công ty ta rồi đó! Văn hóa\nkhông phải là sự cưỡng bức, ép buộc, mà văn hóa là sự tự nguyện, là sự\nthấm dần và thẩm thấu em ạ!\" - Nói rồi, anh lại lò dò sang phòng bên cạnh\nmượn lọ Sunlight, hì hụi ra chỗ vòi nước đầu hồi, chổng mông rửa bát.\nTối hôm đó, nhóm tôi tập trung tại đường Quang Trung (song song và\nvuông góc với đường Nguyễn Huệ) để cùng nhau tuyên bố mục tiêu, rồi\ngào thét, hú hét \"À hu! À hu!\", \"Ô yes! Ô yes!\" như mấy thằng điên. Tôi\nlần đầu được xuống đường cùng nhóm nên cực kỳ phấn khích, gào rất kinh\nhttps://thuviensach.vn\nvà hét hết mình, đến nỗi vãi cả cứt ra quần. Anh trưởng nhóm ngửi thấy\nvậy thì động viên: \"Không sao đâu! Em mới vào làm, ăn uống còn tùy tiện,\nlại gào hăng quá, nên vãi cứt là điều hiển nhiên. Sau này, khi em ăn mì tôm\ntriền miên, em táo bón, thì có bôi Castrol vào, cứt cũng không vãi được!\".\nLúc cả nhóm quay về, thấy con Camry mới coóng đang đỗ bên đường,\nanh trưởng nhóm liền sán lại gần, tựa vào cửa xe, móc điện thoại ra tự\nsướng. Tôi còn chưa hiểu tại sao anh làm vậy thì đã thấy anh hồ hởi post\ncái ảnh vừa chụp đó lên Phây, caption rất hay: \"Trong tất cả những em xe\ncủa mình thì em này là mình ưng nhất, vì phần thân trên của em ấy nhẹ, bốc\nđầu rất dễ!\". Rồi tiện thể, anh quay sang bảo tôi: \"Em về xóa ngay mấy cái\nảnh cũ trên Phây của em đi! Thay vào bằng ảnh chụp với con Camry này,\nrồi sáng mai anh đưa em lên mấy trung tâm mua sắm, chụp thêm ít ảnh nữa\nđể dành post dần. Ai lại com-lê oai như giám đốc, lương tháng vài ba tỉ mà\nPhây toàn thấy ảnh cho lợn ăn, với cả ra đồng chăn bò, ra vườn tưới phân\nbao giờ\". Anh còn bảo anh có ảnh của tất cả những thắng cảnh du lịch đẹp\nnhất của 27 nước thuộc liên minh EU, tôi thích đi du lịch nước nào thì cứ\nđưa ảnh chân dung của tôi cho anh, anh sẽ ghép giúp...\nHôm trước về quê, tôi có qua chơi nhà chú Điền - là ông chú bên nội\nnhà tôi. Tôi cho chú Điền xem ảnh tôi đang trèo lên ngọn tháp Ép-Phen ở\nPa-ri, chống đẩy trên nóc nhà hát Con sò ở Sít-ni, chú cứ trầm trồ, xuýt xoa,\nkhen ảnh đẹp quá! Rồi khi tôi bảo lương của tôi hiện giờ là hai tỉ ba thì chú\ntròn mắt, há hốc mồm ra. Biết cá đã cắn câu, tôi tỉ tê rủ chú Điền về công ty\ntôi làm cho vui. Chú Điền cười tươi đầy hứng thú, nhưng rồi giọng lại\nchùng xuống: \"Chú bị thoái hóa đốt sống đít, đi đứng rất khó khăn, lại thêm\nbệnh trĩ kinh niên, nên lúc ngồi cũng vô cùng bất tiện. Không biết, liệu\ncông ty cháu có chịu nhận?\". Tôi cười bảo: \"Nhận hết chú ơi! Công ty cháu\nvừa tuyển vào một anh bị liệt toàn thân, sống thực vật, chỉ nằm bất động\ntrên giường, há mồm chờ người đút sữa. Ấy vậy mà lương của anh ấy cũng\nhơn hai tỉ đấy!\".\nhttps://thuviensach.vn\nHứng thú là vậy, nhưng khi nhắc đến khoản tiền phải nộp để được vào\nlàm ở công ty tôi thì chú Điền lại nhíu mày. Tôi hiểu điều này, bởi nhà chú\nĐiền là một trong những hộ nghèo nhất xã tôi. Lúc tiễn tôi ra cổng, giọng\nchú Điền có vẻ rất quyết tâm: \"Cháu cứ về đi, chú sẽ cố xoay tiền, khi nào\nđủ chú sẽ báo!\" - Vừa nói, chú Điền vừa lấy dây xích con chó nhà chú vào\ngốc cây. Tôi hỏi sao lại phải xích như vậy, thì chú bảo vì bọn trộm chó bây\ngiờ manh động lắm, thả ra phát là chúng nó siết cổ kéo đi ngay.\nVề tới nhà, tôi lập tức cởi bộ com-lê ra, rồi lấy dẻ ướt gột qua cho đỡ\nbẩn (đúng ra là phải giặt, vì tôi đã mặc được hơn tuần rồi, nhưng chiều tôi\nlại phải diện nó sang nhà mấy bác mấy cô bên họ ngoại, giặt sẽ không khô\nkịp). Vừa gột được vài phát thì thằng con chú Điền chạy qua nói là bố nó\nxoay được tiền rồi, bảo tôi sang lấy. Tôi sướng quá, lại diện bộ com-lê vào,\nlao đi ngay. Tới nơi, tôi thấy chú Điền cùng với một gã nào đó đang trói\nquặt con chó nhà chú ấy lại. Con chó rên ư ử, mồm nhỏ dãi, nằm tuyệt\nvọng giữa sân. Chú Điền nhìn tôi, giọng bùi ngùi: \"Chú vay mấy nhà quanh\nđây mà vẫn chưa đủ, nên đành gọi thợ vào bán luôn con chó. Cũng hơi tiếc,\nvì con chó này sống rất có tình...\".\nCon chó bị trói vẫn nằm đó và nhìn tôi bằng ánh mắt rất lạ, cứ như thể\ntôi là thằng trộm chó vậy! Rồi mồm nó cố há ra, rít lên những tràng âm\nthanh vô nghĩa, như đang muốn nhắn nhủ với tôi điều gì đó. Nó tưởng tôi là\nđồng loại, và hiểu lời nó hay sao?\nLúc đưa tiền cho tôi, chú Điền cứ chùi chùi tay vào vạt áo, bảo: \"Tay\nchú vừa bắt chó, dính cứt chó, nên dính cả cứt vào tiền, hơi bẩn, cháu thông\ncảm!\". Tôi nghĩ thầm trong dạ: \"Đúng là người nhà quê, chu đáo một cách\nquá thể: Giờ, người đời chả coi chúng cháu như cứt, thế thì việc gì mà\nchúng cháu phải sợ cứt!\nhttps://thuviensach.vn\nTUYỂN TẬP TRUYỆN TRÀO\nPHÚNG HAY NHẤT CỦA VÕ TÒNG\nĐÁNH MÈO\nĐinh Long\nwww.dtv-ebook.com\nHuyết Thư Từ Quất Lâm\nTrước tiên, chúng em - những cô gái đang làm phò ở Quất Lâm - xin\nkhẳng định đây là bức huyết thư được viết bằng máu của chúng em: người\ncắt máu ở tay, người cắt ở chân, người cắt ở bẹn, người may mắn đến tháng\nthì không phải cắt, vì có sẵn rồi, mỗi người góp một vài giọt để viết nên\nđược bức huyết thư này.\nNhư mọi người đã biết, mấy ngày gần đây, truyền thông và mạng xã\nhội ầm ĩ, xôn xao về vụ một cô ca sĩ bỏ chồng rồi ngang nhiên cặp kè với\nmột đại gia đang có vợ, gây bức xúc dư luận. Chuyện đó thực sự chúng em\nkhông quan tâm vì nó không ảnh hưởng tới thu nhập của chúng em. Duy\nchỉ có một điều khiến chúng em không hài lòng, đó là báo chí, truyền\nthông, dư luận, và đặc biệt là hội các mẹ bỉm sữa, cứ liên tục gọi cô ca sĩ đó\nlà phò. Thay mặt cho những đồng nghiệp khác đang công tác trong ngành\nphò trên cả nước (chúng em nghĩ là chúng em đủ tư cách để \"thay mặt\", vì\ntheo như thông báo mới nhất của Tổ chức nghiên cứu và phát triển phò\nLiên hợp quốc thì số lượng phò ở Quất Lâm hiện nay chiếm 69% tổng\nlượng phò quốc gia, tức là chiếm quá bán, mà quá bán thì được quyền đại\ndiện), chúng em nghiêm khắc đề nghị báo chí, truyền thông, dư luận, và\nđặc biệt là hội các mẹ bỉm sữa không được gọi cô ca sĩ đó là phò nữa, vì\ngọi như thế là đang xúc phạm những người làm phò chân chính như chúng\nem.\nhttps://thuviensach.vn\nTại sao ư? Trước tiên, những người làm phò chân chính ở Quất Lâm\nnhư chúng em không đi cướp chồng, không phá hoại hạnh phúc gia đình\nngười khác. Thậm chí, khách đến chỗ bọn em, sau khi đã giải tỏa bức xúc,\ncòn được bọn em khuyên nhủ là nên quan tâm tới gia đình, chăm sóc cho\nvợ con. Khách nghe mười lần thì cả mười lần đều thấm thía, gật đầu lia lịa.\nChúng em phục vụ khách cũng rất kín đáo, tế nhị, chứ không dám công\nkhai nắm tay khách đi du lịch, mua sắm khắp nơi.\nChúng em làm việc trên cơ sở hết lòng tôn trọng khách, đặt lợi ích của\nkhách lên hàng đầu: có khách không thích chơi bao, chúng em lại phải ngọt\nngào phân tích về nguy cơ và tác hại của các bệnh lây nhiễm qua đường\ntình dục khi quan hệ mà không dùng biện pháp bảo vệ; có khách để quên\nví, chúng em lần theo địa chỉ, mang đến tận nhà, trao trả tận tay vợ hoặc\nngười yêu của khách; có khách bị xuất tinh sớm, chưa cho vào đã ra, chúng\nem linh động giảm tiền cho một nửa - chứ chúng em không bao giờ lợi\ndụng, đào mỏ hay bất chấp thủ đoạn để moi tiền nơi khách.\nChúng em cũng làm việc theo mức giá đã định sẵn, giàu hay nghèo\nchúng em đều trân trọng và phục vụ hết mình, chẳng bao giờ phân biệt. Bởi\nthế, không có chuyện vì đại gia này nhiều Đô-La mà chúng em săn đón, rồi\nkhi thấy đại gia khác lắm kim cương, bọn em lại bám theo...\nPhò đã được công nhận là một ngành du lịch sinh lý hợp pháp ở rất\nnhiều quốc gia. Còn ở nước ta, chúng em linh cảm rằng: \"ngày ấy, ngày ấy\nsẽ không xa xôi\". Và nếu cái \"ngày không xa xôi\" ấy thành hiện thực, thì\nphò chúng em sẽ được vào biên chế, được đóng bảo hiểm xã hội, về hưu sẽ\ncó lương, nghỉ đẻ được hưởng chế độ thai sản. Khi ấy, cùng với Holiwood -\nkinh đô điện ảnh, Milan - kinh đô thời trang, Quất Lâm cũng sẽ chuyển\nmình, trở thành kinh đô phò của thế giới.\nNói vậy để thấy, phò chúng em vẫn đáng được báo chí, truyền thông,\ndư luận, và đặc biệt là hội các mẹ bỉm sữa tôn trọng, đừng có cái gì cũng\ntùy tiện mang ra so sánh với phò! Nghe chửa?\nhttps://thuviensach.vn\nTUYỂN TẬP TRUYỆN TRÀO\nPHÚNG HAY NHẤT CỦA VÕ TÒNG\nĐÁNH MÈO\nĐinh Long\nwww.dtv-ebook.com\nChuyện Nhà Cụ Tứ\nBà cụ Tứ ra trước ban thờ, kính cẩn thắp hương, lầm rầm khấn vái.\nKhói hương bảng lảng quyện với mùi khen khét bốc ra từ ngọn đèn dầu leo\nlét khiến cho không khí trong căn nhà bà cụ Tứ vừa mang nét tôn nghiêm\nvừa có chút gì đó rất nặng nề. Anh con trai út đứng ngay phía sau lưng cụ,\ntay lăm lăm ống tuýp, mặt lạnh lùng...\nĐợi mẹ thắp hương xong, người con trai út mới chầm chậm tiến lên,\nchắp tay vái 3 vái trước ban thờ, xong quay sang mẹ vái thêm 3 vái nữa,\ntổng cộng là 6 vái, rồi dõng dạc cất lời như tuyên thệ:\n- Con đi phen này thề sống chết với khách thập phương và bà con thôn\nxóm. Bao giờ cướp được lộc cầm chắc trong tay, con mới trở về!\nBà cụ Tứ lau vội vệt nước mắt - chả biết tự lúc nào đã lăn dài trên gò\nmá nhăn nheo - rồi thều thào vừa nói vừa đưa cho con trai cái túi ni-lông\nđựng đầy bông băng và thuốc sát trùng:\n- Con cầm cái này theo, nhỡ bị thương thì còn kịp thời sơ cứu. Con\nhãy nhớ: tuy mình đi cướp lộc, nhưng phải cướp bằng cái tâm, cướp có văn\nhóa! Nhớ chưa con?\nTrống ngoài đền vang rền từng hồi giục giã, báo hiệu giờ cướp đã đến.\nAnh con út chắp tay từ biệt mẹ rồi hung hãn chạy như ăn cướp về hướng lễ\nhttps://thuviensach.vn\nhội, bỏ lại cụ Tứ một mình trong căn nhà tranh nghèo, nghiêng nghiêng,\nxiêu vẹo. Cụ Tứ muốn đi cướp cùng con lắm, nhưng sức yếu rồi, ra đó, gặp\nmấy thằng thanh niên trẻ khỏe, chúng nó đạp cho phát là lăn quay, nên lại\nthôi...\n- Mẹ ơi! Cho con đi đái!\nNghe tiếng gọi của anh con cả vọng ra từ trong buồng, bà cụ Tứ lật đật\nchạy vào nâng con dậy, cầm bô, cầm gậy cho con đi đái (gậy ở đây là gậy\ntre để chống cho dễ ngồi dậy, làm ơn đừng nghĩ bậy). Anh này trước đây to\nkhỏe như Lý Đức, nhưng năm ngoái đi cướp lộc ngoài đền, bị một thằng nó\nđạp cho gẫy đốt sống lưng, giờ chỉ nằm giường, ngồi dậy cũng khó, chưa\nnói gì là đi hay đứng.\nĐang cho thằng cả đái, cụ Tứ lại nghe tiếng ú ớ của thằng hai từ gian\nngoài vọng vào. Thằng này trước đây to khỏe như Phạm Văn Mách, nhưng\nnăm ngoái đi cướp lộc ngoài đền, bị một đứa nó đập ống tuýp vào đầu, giờ\nliệt toàn thân, chỉ còn mỗi cái mồm là ú ớ được. Đòi ăn nó kêu ú ớ, đòi ỉa\nnó cũng kêu ú ớ, thành ra, nghe tiếng con kêu, cụ cũng chẳng biết là nó\nđang muốn ăn hay muốn ỉa...\nGiờ, tất cả hi vọng và mong chờ, cụ đặt cả vào thằng út. Cầu cho năm\nnay nó cướp được lộc và lành lặn trở về, để nhà cụ sẽ có một năm thật\nnhiều may mắn...\nhttps://thuviensach.vn\nTUYỂN TẬP TRUYỆN TRÀO\nPHÚNG HAY NHẤT CỦA VÕ TÒNG\nĐÁNH MÈO\nĐinh Long\nwww.dtv-ebook.com\nTết Của Gái Có Chồng\nRa Tết, đi làm, gặp lại đứa em mới lấy chồng đợt trước Tết, mình hỏi:\n\"Sao? Thấy Tết khi đã lấy chồng có khác với Tết lúc mới yêu nhau\nkhông?\". Nó thở dài, bảo: \"Vẫn thế thôi! Chả khác gì!\", rồi kể:\n\"28 Tết năm ngoái, anh ấy đưa em đi mua quần áo. Thấy mắt em sáng\nlên khi nhìn thấy cái váy đẹp lung linh, anh ấy cười, móc ví mua luôn. Khi\nbiết cái váy ấy có giá hơn ba triệu, em xót tiền, cứ ôm cái váy rưng rưng. 28\nTết năm nay, em đòi anh ấy đưa em đi mua quần áo, anh ấymở tủ, lôi cái\nváy năm ngoái ra, bảo: \"Còn đẹp thế này, việc gì phải mua váy mới\". Em\nkhi ấy không xót tiền, nhưng cũng lại ôm cái váy rưng rưng...\n29 Tết năm ngoái, em nói thèm ăn đùi gà KFC, anh ấy đưa em đi, gọi\ncho em luôn 5 cái. Em chỉ ăn được 4, anh ấy bảo: \"Em dạo này ăn uống vớ\nvẩn quá, thảo nào sút cân\". Rồi anh ấy ép em ăn bằng hết cái đùi gà thứ 5.\nEm no quá, cầm cái đùi gà đưa lên mồm mà cổ cứ nghẹn ứ, không sao xơi\nnổi. 29 Tết năm nay, em mua KFC về nhà, dọn sẵn ra bàn, đợi anh ấy về\ncùng ăn. Nhưng em gọi điện, anh ấy nói là bận ăn tất niên với bạn, bảo em\ncứ ăn một mình. Em khi ấy đang đói, mà sao cầm cái đùi gà đưa lên mồm\nvẫn cứ nghẹn ứ, không sao xơi nổi...\nMùng 1 Tết năm ngoái, em nằm dài trên giường cắn hạt hướng dương,\nbật sẵn TodayTV, chờ xem \"Cô dâu 8 tuổi\". Đùng phát mất cáp, không xem\nhttps://thuviensach.vn\nđược, em nhìn cái tivi mà bất lực, ấm ức tột cùng. Mùng 1 Tết năm nay, em\nchổng mông trong bếp vặt lông gà, làm cơm cúng. Biết đã đến giờ chiếu\nphim \"Cô dâu 8 tuổi\" mà không thể nào bỏ việc ra xem được. Em lại nhìn\ncái tivi mà bất lực, ấm ức tột cùng...\nMùng 2 Tết năm ngoái, anh ấy chở em đi chơi bằng xe máy. Ôm anh\nấy từ phía sau, hai bàn tay em tê đi vì gió lạnh, nhưng mặt em lại nóng\nbừng vì được kề vào vai, gần sát môi anh ấy, cảm nhận hơi ấm từ anh qua\ntừng làn hơi thở. Mùng 2 Tết năm nay, em ngồi dạng háng dưới bếp rửa\nbát, hai bàn tay tê đi vì nước lạnh, nhưng mặt em lại nóng bừng vì cái bếp\nthan tổ ong đặt ngay bên, cảm nhận hơi ấm qua từng mớ khói khét lẹt đang\nnồng nàn thốc thẳng vào mặt...\nMùng 3 Tết năm ngoái, em và anh ấy ở bên nhau cả ngày trong nhà\nnghỉ. Đó cũng là hôm em trao cho anh thứ quý giá nhất của đời người con\ngái. Lúc dậy, thấy một vệt màu hồng vương trên ga trắng, chẳng hiểu sao\nem lại thấy tủi lòng, ôm mặt khóc rưng rưng. Mùng 3 Tết năm nay, em và\nanh ấy cũng ở bên nhau cả ngày trong phòng ngủ: em thì kiệt sức và mệt\nmỏi nên đổ bệnh, còn anh ấy thì nhậu nhẹt say mềm nên thở phì phò như\ncon lợn vừa bị chọc tiết đang chờ người ta đun nước nóng cạo lông. Lúc\ndậy, thấy cái đống anh nôn mửa ra loang lổ trên ga trắng, chẳng hiểu sao\nem lại thấy tủi lòng, ôm mặt khóc rưng rưng...\"\nỪ, nghe nó kể thì đúng là \"vẫn thế thôi, chả khác gì\" thật!\nhttps://thuviensach.vn\nTUYỂN TẬP TRUYỆN TRÀO\nPHÚNG HAY NHẤT CỦA VÕ TÒNG\nĐÁNH MÈO\nĐinh Long\nwww.dtv-ebook.com\nBộ Phim Hót Nhất\nDanh hiệu này chắc chắn thuộc về \"Cô dâu 8 tuổi\". Nó hót đến độ một\nhãng phim tư nhân rất nổi tiếng (nhưng ít người biết đến) đã quyết định\nmua lại kịch bản để Việt hóa. Hãng phim này cũng đã rất chịu chơi khi mời\nVíc To Vú - đạo diễn đang nổi như cồn sau bộ phim \"Tôi thấy dây vàng\ntrên cổ anh\" - về làm đạo diễn. Tuy nhiên, Víc To Vú đã khéo léo từ chối,\nanh nói: \"Tôi năm nay đã hơn 40 tuổi rồi, làm xong 2000 tập của bộ phim\nnày, nếu may mắn còn sống, thì tôi chắc cũng phải ngoài 90. Anh bảo,\nngoài 90 mà chưa ỉa đùn, chưa phải gọi con cái vào rửa đít cho là hạnh\nphúc lắm rồi, sức đâu mà làm đạo diễn nữa\".\nKhông chỉ khó khăn về khâu đạo diễn, việc lựa chọn diễn viên chính\ncho phim cũng là vấn đề khiến đơn vị sản xuất rất đau đầu. Bé Thảo - năm\nnay 8 tuổi, người được mời đóng vai Ăn Năn Đi (tên phiên âm Tiếng Việt\ncủa Anandi) - cũng đã chính thức tuyên bố sẽ không tham gia phim này.\nThảo chia sẻ: \"Điện ảnh với Thảo chỉ là cuộc dạo chơi, bởi ước mơ lớn\nnhất của Thảo là trở thành cô giáo. Nếu tham gia bộ phim này, đến khi quay\nxong, thì Thảo cũng đã gần 60 tuổi rồi, lúc ấy mới làm cô giáo thì Thảo sợ\nhọc sinh không còn hứng thú với Thảo nữa!\".\nCon đường đắt giá nhất\nhttps://thuviensach.vn\nThuộc về con đường sắp xây từ Hoàng Cầu tới nút giao Giảng Võ -\nLáng Hạ, với chi phí 2.5 tỷ/m.\nTrước giờ, tôi chỉ biết, và hay ra con đường rẻ nhất là đường Phạm\nVăn Đồng: 200k/shot. Hôm nào trúng lô, khá khẩm hơn chút, thì tôi ra\nđường Trần Duy Hưng: 500k/shot. Bữa nào tiếp khách của công ty, tiền\ntính vào công tác phí, thì tôi sẽ ra Nguyễn Chí Thanh: 1 củ/shot.\nChỉ đến hôm trước, đi với sếp tới đoạn Hoàng Cầu, sếp bảo xuống hỏi\ngiá. Tôi chọn em ngon nhất để hỏi, em ấy nói 3 triệu. Thấy tôi há hốc mồm,\nem ấy giải thích: \"Đây là con đường đắt nhất: 2.5 tỷ/m. Bọn em đứng đón\nkhách ở đây, đương nhiên là giá cũng phải cao chứ anh!\".\nTrên đường vòng xe trở về Phạm Văn Đồng, sếp tôi luôn miệng lắc\nđầu, chửi thầm: \"3 triệu/shot! Ăn cướp à!\".\nCon vật đắt giá nhất\nCó người cho rằng đó là chim, bởi trên đời, không thiếu những người\nđàn bà vì mê chim mà bỏ cả chồng con, gia đình. Kẻ lại bảo rằng đó là\nbướm, bởi thế gian, rất nhiều người đàn ông vì bướm mà tan nát cửa nhà,\nkhuynh gia bại sản. Tuy vậy, danh hiệu con vật đắt giá nhất lại thuộc về con\nruồi.\nCon ruồi này, tuy giá trên hợp đồng chỉ là 500 triệu. Nhưng sau đó, nó\nđã tặng thêm cho bên bán 7 năm tù giam, và khuyến mại cho bên mua một\ncuộc khủng hoảng thương hiệu nghiêm trọng mà thiệt hại được các chuyên\ngia kinh tế ước đoán lên tới xấp xỉ 2000 tỷ đồng.\nCũng con ruồi này, khi dính trên mép một cô giáo vô danh, ít ai biết\ntới, đã đột ngột khiến cô giáo ấy nổi như cồn, tiếng tăm bay xa muôn nhà,\nmọi ngả, đe dọa nghiêm trọng đến vị thế dẫn đầu của một cô giáo khác -\nngười đã được viết thành truyện, thành sách, in dấu ấn đậm nét trong lòng\nthanh thiếu niên Việt Nam, đặc biệt là đời 7, 8, và 9x.\nhttps://thuviensach.vn\nKhu vui chơi đông khách nhất\nDanh hiệu này khó thoát khỏi tay của Công viên nước Hồ Tây ngày\nmiễn phí. Chúng ta cùng tìm hiểu xem lý do gì giúp Công viên nước Hồ\nTây không có đối thủ cạnh tranh trong hạng mục này.\nTrước tiên, đến với Công viên nước Hồ Tây ngày miễn phí, khách sẽ\nnhư được trở về với tuổi thơ. Bởi nhìn hàng nghìn thanh niên cởi trần mặc\nquần sịp chen chúc, trêu ghẹo nhau trong bể bơi, ta sẽ liên tưởng ngay tới\ncảnh lũ khỉ vờn nhau dưới thác nước ở Hoa Quả Sơn, trong phim Tây Du\nKý - bộ phim mà chúng ta ít nhất đã được xem một đôi lần khi còn thơ bé.\nThứ hai, nhiều em gái teen bây giờ, khi thấy bạn bè xung quanh tất cả\nđều đã mất trinh, chỉ riêng mình là vẫn còn zin, thì tỏ ra xấu hổ, mặc cảm,\nvà khao khát cháy bỏng một ngày không xa cũng sẽ được mất trinh cho\nbằng bạn bằng bè. Nắm bắt được nhu cầu này, Công viên nước Hồ Tây đã\ndựng một hàng rào sắt nhọn cho khách trèo qua, nhằm giúp cái khát khao\ncháy bỏng và chính đáng của rất nhiều em gái teen ấy trở thành hiện thực.\nCác nam thanh niên FA cũng vậy, họ tất nhiên là luôn ước ao một\nngày được nắm tay, ôm ấp, vỗ về một người con gái. Và đến với công viên\nnước Hồ Tây, họ được làm việc đó tha hồ, thoải mái. Không chỉ nắm tay\nmà còn nắm tóc, nắm dây coóc-sê; không chỉ vỗ về mà còn vỗ đùi, vỗ\nmông, vỗ ngực...\nBức tranh bí ẩn nhất\nNhiều người sẽ nghĩ ngay đến bức tranh trừu tượng của họa sĩ Đít-To-\nNhư-Bô (cháu ruột của đại thi hào Víc-To- Huy-Gô). Bức tranh này vẽ cận\ncảnh cái miệng của một người đàn ông đang ăn xúc xích với hàng ria mép\nrậm rạp, đen sì, quăn tít. Tuy nhiên, sự trừu tượng lại tập trung vào cái\nmiệng, khi nó không nằm ngang mà lại bị xoay thành dọc. Hai cái môi của\nhttps://thuviensach.vn\nngười đàn ông đang ngậm chặt cái xúc xích, tương ớt đỏ lòm trào ra hai\nbên mép. Trừu tượng hơn nữa khi mà cái xúc xích ấy cũng có ria mép.\nTuy nhiên, danh hiệu bức tranh bí ẩn nhất xứng đáng được trao cho\nbức tranh mà vị cán bộ tỉnh nọ đã tặng cho hội người mù nọ. Lý do ư? Vì\nbức tranh ăn xúc xích của Đít-To-Như-Bô, tuy trừu tượng nhưng người\nxem vẫn nhìn được ra là họa sĩ vẽ cái gì. Còn bức tranh tặng cho hội người\nmù thì hội người mù chịu, không nhìn được, nên hiển nhiên, nó phải là bức\ntranh bí ẩn nhất!\nBài viết hay nhất\nLiệu có phải là bài viết này không? Nếu phải: hãy bấm like để đồng\ntình, nếu không phải: hãy bấm like để phản đối. Người nào không bấm like,\nấy là người không có lập trường, là người ba phải. Đừng như thế!\nhttps://thuviensach.vn\nTUYỂN TẬP TRUYỆN TRÀO\nPHÚNG HAY NHẤT CỦA VÕ TÒNG\nĐÁNH MÈO\nĐinh Long\nwww.dtv-ebook.com\nLàm Cha Khó Lắm\nCon trai tôi đang ngồi bàn học, thì đột nhiên cầm quyển vở chạy lại\nchỗ tôi, hỏi:\n- Bố ơi, cái câu \"Nhất cử lưỡng tiện\" này khó hiểu quá! Bố giải thích\ncho con với!\nTôi lắc đầu, vờ ra vẻ không hài lòng, rồi cốc nhẹ vào đầu con, mắng\nyêu:\n- Trên lớp thì không chịu nghe giảng, rồi giờ lại về hỏi bố! Thế con\nnói cho bố nghe, con hiểu câu này thế nào?\n- Dạ! Con hiểu \"Nhất\" là một, \"Cử\" là cử chỉ, hành động, \"Lưỡng\" là\nhai. Tức là một hành động nhưng lại được hai cái tiện!\n- Giỏi lắm! Con trai bố hiểu đúng rồi đấy!\n- Nhưng con lại chưa hiểu hai cái tiện ấy là những tiện gì!\n- À! Là tiểu tiện và đại tiện đó con! Một hành động mà kết hợp được\ncả tiểu tiện và đại điện!\n- Thế tức là đi ỉa hả bố?\nhttps://thuviensach.vn\n- Đúng rồi con!\n- Nhưng hôm qua, con đi ỉa mà chỉ thấy tiểu tiện, mãi cũng không đại\ntiện được bố ạ!\n- Đấy là con đang bị táo bón! Con phải chịu khó ăn nhiều rau quả,\nuống nhiều nước, như thế thì con sẽ lại \"Nhất cử lưỡng tiện\" ngay thôi!\n- Thế có khi nào mình đi ỉa mà lại chỉ có đại tiện, không có tiểu tiện\nkhông bố?\n- Có chứ con! Đó là khi con bị tiêu chảy liên tục, vài phút đi một lần,\nthì tiểu tiện sẽ không cung cấp kịp, chỉ còn đại tiện thôi. Để tránh tình trạng\nấy, con phải chú ý ăn uống hợp vệ sinh, ăn chín, uống sôi, không dùng thực\nphẩm ôi thiu hoặc để lâu ngày! Con trai bố rõ chưa?\n- Dạ! Con nhớ rồi ạ!\nDứt lời, cu cậu lại ngoan ngoãn chạy về bàn học.\nTôi biết, nhiều ông bố, bà mẹ, ở vào trường hợp như vừa rồi của tôi, sẽ\nrất dễ nổi cáu và quát mắng con. Đó là điều rất không nên. Các bạn phải\nhiểu rằng con cái chúng ta đang ở độ tuổi khám phá, tìm tòi và tiếp thu tri\nthức, bởi vậy, là cha mẹ, chúng ta phải có trách nhiệm giảng giải, phân tích\nsao cho con cái chúng ta hiểu được sự việc, nắm rõ được bản chất của vấn\nđề.\nHơn nữa, ngoài vấn đề con hỏi, nếu có cơ hội, chúng ta hãy cung cấp\ncho con thêm những kiến thức xã hội mở rộng khác. Ví dụ như vừa rồi, con\ntôi chỉ hỏi về câu tục ngữ, nhưng tôi lại khéo léo lồng ghép vào đó những\nbài học về vệ sinh an toàn thực phẩm, những thói quen sinh hoạt, ăn uống\ncó lợi cho tiêu hóa.\nhttps://thuviensach.vn\nLàm giàu không khó - ít ra là so với việc làm một người bố, người mẹ\ntốt! Chả thế mà từ hồi bé tí tẹo, tôi đã được học một bài thơ rất hay dạy\ncách làm cha. Tôi không thuộc hết, chỉ nhớ câu nào thì xin chép ra câu ấy:\nLàm cha khó lắm\nPhải đâu chuyện đùa\nVợ cho kẹo bánh\nChia con phần hơn\nCó bên ti đẹp\nCũng nhường con luôn...\nhttps://thuviensach.vn\nTUYỂN TẬP TRUYỆN TRÀO\nPHÚNG HAY NHẤT CỦA VÕ TÒNG\nĐÁNH MÈO\nĐinh Long\nwww.dtv-ebook.com\nNgười Nổi Tiếng\nTừ khi Tòng đua đòi viết lách và phát hành được vài quyển sách vớ\nvẩn đến giờ, có ai đó - không biết vì ưu ái, hay vì một phút bốc đồng không\nkiểm soát được lời nói - đã gọi Tòng là \"người nổi tiếng\". Tòng thực không\ndám nhận 3 từ đó, và cũng không muốn 3 từ đó. Bởi theo như những gì\nTòng đọc trên báo chí, thì làm người nổi tiếng khổ bỏ mẹ, chả sung sướng\ngì đâu!\nLàm người nổi tiếng thì phải vào nhà hàng sang trọng, ngồi điều hòa,\nmà Tòng thì lại bị cái bệnh dị ứng điều hòa: cứ vào chỗ nào có máy lạnh,\nnhiệt độ thấp hoặc cao hơn ngoài trời là hai bẹn Tòng (và các vùng lân cận)\nlại nổi mụn đỏ ửng, ngứa ngáy vô cùng. Đó là một trong hai lí do vì sao\nTòng hay ngồi ở mấy quán bình dân, vỉa hè (lý do còn lại là vì không có\ntiền).\nLàm người nổi tiếng thì phải ngồi xe hơi, hoặc không cũng phải xe tay\nga xịn, trong khi Tòng bị say xe, rất sợ ô tô. Xe ga Tòng cũng không biết đi\n(vì không biết vào số ở chỗ nào). Đó là một trong hai lý do tại saoTòng vẫn\nchạy con Wave ghẻ (lý do còn lại là vì không có tiền). Nói qua về con\nWave ghẻ của Tòng. Khi con xe ấy lưu thông thì dù có ở cách xa cả trăm\nmét cũng sẽ vẫn nghe được tiếng yếm nhựa, tiếng chắn bùn, chắn xích va\nvào nhau loạch xoạch, lọc cọc, đinh tai nhức óc. Việc bấm còi do đó trở nên\nkhông cần thiết, thành ra, cái xe đã nát bét, nhưng riêng cái còi vẫn mới đét.\nhttps://thuviensach.vn\nTrường hợp ai đó bị điếc, thì cũng vẫn không khó để người đó có thể\nnhận biết được xe của Tòng nhờ đám khói nghi ngút phụt ra dày đặc từ ống\nxả với bán kính bao phủ lên tới cả kilomet. Có lần đang chạy, nghe cái yếm\nrơi xuống đường đánh \"xoảng\" một phát, Tòng lập tức dừng xe, quay lại\nnhưng vẫn không thể nhìn thấy cái yếm đang nằm chỗ nào vì khói quá dày\nđặc.\nMặt khác, thận của Tòng hơi yếu, phải đi đái liên tục. Đêm muốn ngủ\nngon vẫn phải đóng bỉm; ngày nhiều lúc đang đi trên đường phải dừng xe\nlại, chạy vào gốc cây đái. Nếu làm người nổi tiếng, sao dám đái bậy được?\nThêm nữa, Tòng còn thường xuyên phải vào nhà nghỉ. Vào thì tất\nnhiên chỉ nằm ngủ đơn thuần, lành mạnh, trong sáng thôi, nhưng nếu là\nngười nổi tiếng, sẽ bị chụp hình, post lên mạng, lên Phây, rồi vợ con biết\nđược lại hiểu lầm, tan nát hạnh phúc gia đình!\nTóm lại, Tòng không muốn nổi tiếng, không muốn bước chân vào sâu-\nbíp, và luôn tìm mọi cách để tránh xa ánh hào quang danh vọng đầy lộng\nlẫy, xa hoa nhưng cũng không ít cạm bẫy, điêu ngoa ấy. Thế nhưng, tài\nnăng của Tòng giống như cái kim không bọc, lâu ngày cũng lòi ra, và bởi\nvậy, có đôi lúc ra đường, Tòng vẫn bị một số người tinh mắt nhận ra.\nNhớ một hôm Tòng vào nhà vệ sinh công cộng. Có hai bạn (nam)\nđang đứng đái, thấy Tòng vào đái thì hai bạn ấy ghé tai nhau thì thào:\n- Anh này hình như là đấy mày ạ!\n- Chắc không?\n- Chắc! Nhìn cái mặt đĩ thế kia, đúng chắc luôn!\n- Vậy ra xin chữ ký và chụp hình với anh ấy nhanh lên! Chả phải mày\nmong ngóng được gặp anh ấy từ lâu rồi hay sao?\nhttps://thuviensach.vn\n- Nhưng tao đang đái mà!\nVẻ tiếc nuối thể hiện rõ trên mặt bạn ấy! Tiếc cũng phải, bao ngày\nmong ngóng gặp thần tượng, đến lúc gặp lại bận việc quan trọng, không xin\nchữ ký được, ai mà chả tiếc! Thật may cho bạn ấy bởi Tòng là một người\nkhá tinh ý và thân thiện, nên Tòng lịch lãm quay sang, giọng nhẹ nhàng:\n- Em cứ đái bình tĩnh! Anh cũng chưa đái xong mà! Anh sẽ đợi ở đây\nđể ký và chụp ảnh cùng em, yên tâm chưa nào?\nNói về độ nổi tiếng thì Tòng chỉ là con muỗi, nhưng nói về độ thân\nthiện và nhiệt tình với fan thì Tòng tin là không ngôi sao nào ở Việt Nam,\nthậm chí là trên thế giới, so sánh được với Tòng.\nLần thứ hai Tòng được người hâm mộ nhận ra, ấy là hôm Tòng đi mua\ncá khô ở chợ. Tòng nhặt khoảng năm con, cho lên cân, được tròn 9 lạng. Bà\nbán cá bảo nhặt thêm con nữa, nhưng nếu nhặt thêm con nữa thì lại thành\ncân mốt. Tòng bảo cân mốt tính tròn một cân nhé, thì bà bán cá không chịu,\nbẻ đôi con cá ra bà ấy không cho, bán 9 lạng bà ấy không bán, mà lấy cả\ncân mốt thì Tòng không đủ tiền. Giằng co, tranh cãi mãi cả nửa buổi vẫn\nkhông xong. Cuối cùng, có bà bán đồ thờ ở hàng bên cạnh thấy vậy thì\nquay sang, bảo:\n- Thôi! Bà tính tròn cho cậu ấy thành một cân đi! Cậu này là nhà văn\nđấy!\n- Bà có chắc không? Nhà văn thì thường phải bẩn bẩn, xấu xấu, chứ\ncậu này nhìn như người mẫu ấy!\n- Nhà văn cũng vẫn có người đẹp trai mà! Con gái tôi suốt ngày vào\nPhây đọc truyện rồi ngắm avatar của cậu này, nên tôi nhìn phát nhận ra\nngay! Hồi trước, tôi rất lo lắng vì con gái tôi nghiện vào mạng xem sex,\ntruy cập mấy cái trang bậy bạ, đồi trụy. Nhưng giờ vào mạng, nó chỉ thích\nđọc truyện của cậu này, không còn nghiện mấy cái phim ảnh khiêu dâm,\nhttps://thuviensach.vn\nkích dục kia nữa. Nó hiền hơn, và ngoan ngoãn hẳn ra! Đúng là văn chương\ncó sức mạnh vô hình thật khủng khiếp, đủ sức lôi người ta ra khỏi những\ndục vọng, ham muốn tầm thường, và hướng người ta tới những điều thánh\nthiện, trong sáng, thanh tao...\n- Ừ! Mà nhắc đến con gái bà mới nhớ! Năm nay nó học lớp mấy nhỉ?\nLâu rồi không thấy nó ra đây chơi?\n- Cháu nó mới lên lớp 9! Đợt vừa rồi cháu nó nghỉ đẻ! Không thằng\nngười yêu nào chịu nhận là cha đứa bé, nên con gái tôi phải chăm con một\nmình, làm gì còn thời gian ra đây chơi!\nTới lần thứ ba thì hơi khác một chút. Đó là hôm Tòng cầm trên tay\nquyển sách mới xuất bản của Tòng cho một chị cùng cơ quan mượn. Vào\nthang máy cùng Tòng là một cụ ông người dân tộc (Tòng đoán thế, vì cụ\nmặc trang phục của người dân tộc, lưng đeo gùi, hông treo cái tù và to như\ncái sừng trâu). Thấy Tòng cầm quyển sách, mắt cụ già sáng lên:\n- Cái cháu có thể cho cái cụ này mượn cái quyển sách đó được không?\nNghe cụ già hỏi, thực sự Tòng rất vui. Bởi truyện của Tòng trước giờ\nchủ yếu hợp với các bạn trẻ, mà phần lớn là các bạn trẻ dưới xuôi. Thế mà\ngiờ, có một cụ già, lại là cụ già dân tộc cũng hâm mộ và thích đọc truyện\ncủa Tòng, đó quả là một niềm vinh hạnh vô bờ bến cho những người cầm\nbút trẻ tuổi và đẹp trai như Tòng. Tất nhiên là Tòng lễ phép đưa quyển sách\nbằng hai tay ra trước mặt cụ. Cụ cũng nhận quyển sách bằng hai tay, run\nrun lật trang đầy xúc động. Thế nhưng, chưa kịp đọc được dòng nào thì cụ\ngià ôm bụng nhăn nhó với vẻ rất đau đớn và chực khuỵu xuống...\n- Cụ có sao không? - Tòng cuống quýt đỡ cụ, giọng hốt hoảng.\n- Á! Đau bụng quá! Vừa rồi, cái cụ ăn cái tiết canh ở cái chợ nhà xanh,\nđi đến đây thì buồn ỉa quá! Ỉa ngoài đường thì sợ cái công an bắt, vào đây\nxin đi ỉa nhờ thì cái bảo vệ nó chỉ vào cái thang máy...\nhttps://thuviensach.vn\nNghe vậy, tôi ấn cho thang máy dừng lại, dìu cụ ra ngoài, đưa cụ đến\ntận cửa nhà vệ sinh. Cụ cảm ơn rối rít, rồi hỏi:\n- Trong đó có cái giấy để chùi chưa?\n- Tất nhiên là có chứ cụ!\n- Vậy thôi! Trả cái cháu cái quyển sách! Cái cụ tưởng chưa có cái giấy\ntrong cái ấy nên cái cụ mới mượn!\nNói rồi, cụ dúi cuốn sách vào tay Tòng và chạy tọt vào trong. Cụ chạy\nnhanh quá nên Tòng không kịp hỏi xem cụ có muốn xin chữ ký và chụp\nảnh lưu niệm cùng Tòng không. Nếu cụ muốn, Tòng sẽ đợi ở đây để ký và\nchụp ảnh cùng cụ. Xin nhắc lại lần cuối cùng: về độ nổi tiếng thì Tòng chỉ\nlà con muỗi, nhưng nói về độ thân thiện và nhiệt tình với fan thì Tòng tin là\nkhông ngôi sao nào ở Việt Nam, thậm chí là trên thế giới, so sánh được với\nTòng.\nhttps://thuviensach.vn\nTUYỂN TẬP TRUYỆN TRÀO\nPHÚNG HAY NHẤT CỦA VÕ TÒNG\nĐÁNH MÈO\nĐinh Long\nwww.dtv-ebook.com\nCho Người Yêu Hoa Sữa\nCó lẽ trong thế giới của hoa, thì hoa sữa là một loài đặc biệt. Không\nhiểu sao, tôi cứ liên tưởng hoa sữa giống như một hot blogger cá tính:\nkhông ít người yêu, nhưng cũng rất nhiều người ghét!\nTại sao ghét thì dễ rồi! Cứ đi hỏi những ai nhà mặt phố, hoặc chẳng\ncần mặt phố nhưng có hàng (hoặc thậm chí có chỉ một) cây hoa sữa trồng\nsát nơi họ ở thôi, thì sẽ rõ. Họ sẽ cho bạn biết vì sao vào những hôm hoa\nsữa nở rộ, dù rất thích được ngắm ánh trăng lung linh rọi qua song cửa sổ,\nrất thèm được ngọn gió đêm thu trong lành, mát dịu lùa vào, nhưng họ vẫn\nđành phải đóng sập những cánh cửa kín mít như bưng; và vì sao đã đóng\ncửa, đã nằm trên giường rồi mà họ vẫn cần một cái khăn đậy lên mũi rưng\nrưng...\nTại sao yêu thì khó xác định hơn! Có người bảo vì nó đẹp, có người\nnói vì nó thơm, có người lại cho rằng vì nó lãng mạn, thậm chí có người\nchẳng cần lý do gì: bởi ghét mới cần lý do, chứ yêu thì đâu cần thiết phải\ncần!\nTôi tự nhận mình là một người yêu hoa sữa, nhưng là yêu đơn\nphương, yêu giống như một cậu học trò nghèo yêu một tiểu thư khuê các,\nyêu từ xa, yêu trong mộng, yêu lặng thầm, yêu mà không dám, và không\nbao giờ có ý định lại gần. Bởi tôi hiểu một điều rằng: nếu tiếp cận, nếu sán\nhttps://thuviensach.vn\nlại gần nàng, tôi sẽ vỡ mộng, sẽ nhận lấy cho mình những khó chịu, nhức\nnhối trong lòng - hệt như những người nhà mặt phố, hoặc chẳng cần mặt\nphố nhưng có hàng (hoặc thậm chí có chỉ một) cây hoa sữa trồng sát bên\ncửa phòng.\nVề hình thức, tôi không nghĩ là hoa sữa đặc biệt, vậy mà hoa sữa vẫn\nđặc biệt, thì sự đặc biệt ấy chỉ có thể đến từ tâm hồn - tức là từ mùi hương\ncủa nó. Một thứ mùi rất lạ nếu ta hít hà từ một cự ly phù hợp: mang mang,\nman mát, dìu dịu, thanh thanh, sâu thăm thẳm, mà lại nhẹ tênh tênh...\nKhông hiểu sao, cứ mỗi lần ngửi mùi hương hoa sữa, tôi lại nhớ về cái\nđêm rất khuya, trăng tròn vành vạnh trên nền trời đêm xanh mượt, tôi cùng\nmấy thằng bạn sinh viên trong xóm trọ cởi trần mặc quần đùi trèo cổng ra\nngoài mua rượu và cổ cánh vịt về nhậu. Chúng nó đi trước, tôi bị tụt lại\nphía sau bởi còn mải ngửa mặt lên trời ngắm làn hoa sữa sóng sánh ánh\ntrăng, nhè nhẹ rung rinh trong dìu dịu gió mơ màng... Và cũng rất kỳ lạ, cứ\nngửi thấy mùi hoa sữa là tôi chỉ nhớ về cái đêm ấy thôi, mà không là một\nđêm nào khác cả...\nTôi cũng tự hỏi, liệu có ai đó giống tôi, ngửi thấy mùi hoa sữa và nhớ\nvề một kỉ niệm ngọt ngào (hoặc xót xa) nào đó đã qua? Có thể là nụ hôn\nđầu của mối tình đầu trao nhau bên hàng hoa sữa? Có thể là một buổi chia\nly, người đứng lại, kẻ òa khóc bước đi, bàn tay buông xuôi, chẳng buồn lau\ndòng lệ tuôn nóng hổi, mặc kệ cả những cánh hoa nhỏ gầy vương trên tóc li\nti?\nNước hoa có phân biệt rõ ràng giữa nước hoa cho nam và cho nữ,\nphân biệt giữa nước hoa đi dạ hội, đi nhà hàng, đi nhà nghỉ, đi đám cưới,\nđám hỏi, đám giỗ, đám ma. Vậy nghĩa là: mỗi một mùi hương có một chức\nnăng riêng của nó. Thế thì chức năng của mùi hương hoa sữa liệu có phải là\nliều thuốc ngược thời gian thần kỳ, đưa người ta trở lại với những ký ức mà\nđôi khi người ta đã vô tình lơ đãng quên đi?\nhttps://thuviensach.vn\nTUYỂN TẬP TRUYỆN TRÀO\nPHÚNG HAY NHẤT CỦA VÕ TÒNG\nĐÁNH MÈO\nĐinh Long\nwww.dtv-ebook.com\nLòng Dũng Cảm\nChiều qua, tôi sang nhà thằng bạn chơi. Đang pha trà thì đột nhiên\nthằng bạn đứng dậy, đi ra chỗ bếp. Tưởng nó mang đồ ăn gì ra, ai ngờ nó\nlấy cái bát, rồi rót trà vào, mời tôi uống. Tôi nghĩ chắc thằng này xem nhiều\nphim cổ trang kiểu như Thủy Hử hay Tam Quốc quá nên mới học được cái\ntrò uống trà bằng bát của mấy anh hùng hảo hán. Nhưng không, đưa bát trà\ncho tôi, nó ngượng nghịu giải thích:\n- Bộ chén thủy tinh đẹp lung linh bị thằng con trai đập nát rồi, uống\ntạm bằng bát nhé!\n- Sao thằng con mày nghịch dại thế?\n- Thì chả hiểu nó vớ đâu được cuốn sách Thực hành kỹ năng sống, rèn\nluyện lòng dũng cảm, trong đó có dạy cái trò đi trên thủy tinh. Thế là nó\nđập luôn bộ chén của tao, rồi cả tủ kính, gương, ảnh cưới, cứ cái gì bằng\nthủy tinh là nó đập hết. Xong, nó dồn đống lại trên nền gạch đá hoa, dùng\nchân đất đi qua... Á... - Đang nói, thằng bạn tôi ôm chân nhăn nhó.\n- Sao vậy mày?\nNghe tôi hỏi, thằng bạn liền giơ cho tôi xem cái lòng bàn chân nó\nchằng chịt những vết thương, vết rách, rồi bảo:\nhttps://thuviensach.vn\n- Con trai tao có thói quen làm gì cũng bắt bố mẹ làm theo. Nếu vợ\nchồng tao không làm theo nó, nó sẽ trèo lên ban công tầng 2 nhảy xuống,\nhoặc chạy ra đường lao đầu vào xe máy!\n- Nó dọa vợ chồng mày thôi, không dám làm thật đâu!\n- Nó làm thật đấy! Nó được rèn luyện lòng dũng cảm rồi mà, nên cái\ngì cũng dám làm hết!\nTôi nghe vậy thì cũng chịu, chẳng biết nói gì thêm. Rồi như chợt nhớ\nra điều gì, tôi hỏi:\n- Nãy giờ không thấy vợ con mày đâu?\n- À! Đi viện hết rồi! Vợ bị mảnh thủy tinh cứa đứt gân gót chân, con\nthì bị một miếng nhọn chọc thẳng gan bàn chân, tới xương luôn. May là tao\ncòn đi lại, mang cơm cho vợ con được!\nNói rồi, nó tập tễnh đứng dậy, chuẩn bị cơm và đồ ăn để đem vào viện.\nNhìn trong đám đồ ăn nó mang đi, tôi thấy một cái hộp đen sì, và không\nbiết đó là gì. Tôi hỏi thì nó bảo:\n- Cứt gà đấy! Ăn cứt gà cũng là một cách rèn luyện lòng dũng cảm!\nThằng con tao đòi ăn, và bắt vợ chồng tao ăn cùng. Lúc đầu tao cũng tưởng\nlà ăn cứt gà rất đáng sợ. Nhưng khi ăn xong rồi, thấy cũng bình thường, và\ncó thêm niềm tin, rằng nếu quyết tâm, thì cứt gì cũng có thể ăn được!\nRồi nó vào viện thăm vợ con, còn tôi phóng xe máy về nhà. Thật đen\nđủi, đang đi thì cơn mưa như trút nước ập xuống...\nĐèn đỏ! Tôi dừng xe lại! Mưa vẫn trút! Và tôi nghe tiếng chửi bới sau\nlưng: \"Đi đi! Đang mưa, dừng làm đéo gì!\". Thế rồi mấy người đó lách xe,\nphóng vù lên, mặc cho làn đường bên kia, cả đoàn người xe nhung nhúc\nvẫn đang hối hả cắt qua.\nhttps://thuviensach.vn\nỪ! Thì đi! Chúng nó vượt đèn đỏ được thì tôi cũng vượt được! Sợ đéo\ngì! Và thế là tôi cũng rú ga lao lên...\nĐi qua đoạn đường đang thi công tuyến đường sắt trên cao, đột nhiên\ntôi nghe tiếng \"Rầm\". Một thanh sắt to như cái dầm rơi ầm một phát ngay\ntrước đầu xe tôi. May sao nó không đè chết ai. Tôi sợ, không dám đi đoạn\nđường này nữa, định vòng xe đi lối khác. Nhưng đường đang đông, nên\nviệc tôi vòng xe là rất khó khăn, và gây ùn ứ cả một khúc đường. Và tôi lại\nbị chửi: \"Thằng điên! Quay xe làm đéo gì! Thỉnh thoảng sắt nó mới rơi thôi\nmà!\".\nỪ! Thì không quay xe! Người ta vẫn dám đi tiếp thì sao tôi lại không\ndám? Sợ đéo gì! Vậy là tôi lại rú ga lao lên...\nMưa to quá, lại gặp đoạn đường trũng, nên nước dâng ngập đến nửa\nthân xe của tôi. Tôi sợ chết máy, và cũng vì sợ rơi xuống miệng cống, nên\ndừng xe lại. Và tôi lại bị chửi: \"Đi đi! Người ta vẫn phi ầm ầm kia kìa! Sợ\ncái đéo gì!\".\nỪ! Cũng phải! Người ta dám đi, sao tôi lại không dám? Sợ cái đéo gì!\nVậy là tôi lại rú ga lao lên...\nVà tôi chợt nhớ tới cuốn sách thực hành kỹ năng sống, rèn luyện lòng\ndũng cảm đang xôn xao cư dân mạng mấy ngày nay. Tôi thấy cuốn sách ấy\nthực sự không cần thiết lắm, bởi chỉ đi có một đoạn đường từ nhà thằng bạn\nvề nhà tôi thôi, thì tôi đã được học vô số những bài học về lòng dũng cảm.\nCần đéo gì sách!\nhttps://thuviensach.vn\nTUYỂN TẬP TRUYỆN TRÀO\nPHÚNG HAY NHẤT CỦA VÕ TÒNG\nĐÁNH MÈO\nĐinh Long\nwww.dtv-ebook.com\nTam Quốc Diễn Hề\nTừ mờ sáng tới giờ, tại đại bản doanh nơi Lưu Bị đóng quân, chưa khi\nnào ngớt tiếng vó ngựa rầm rập, tiếng binh lính chạy hối hả, tiếng cờ chiến\nreo phần phật, và cả tiếng xe ba gác chở lương thảo ì ạch, gằn lên từng hồi\nphì phạch, nhả ra những mớ khói dầu đen ngòm, khét lẹt. Nắng chiếu chói\nchang, hừng hực trên đỉnh trời, khiến những đám cỏ lả đi, khô héo như\nrơm, trắng bệch trong màn cát bụi mịt mùng.\nMột trận đánh rất lớn sắp diễn ra! Chắc chắn là như thế!\nỞ bên trong lều, Lưu Bị và Khổng Minh đang ngồi trầm ngâm, đăm\nchiêu toan tính. Sự căng thẳng thể hiện rõ trên gương mặt mệt mỏi của cả\nhai: Lưu Bị mắt thâm quầng, hốc hác; Khổng Minh thì má tóp lại, phờ\nphạc, bàn tay gầy guộc run rẩy cầm chiếc quạt lông vịt, thi thoảng lại phe\nphẩy làm phất phơ chòm râu dài điểm bạc xác xơ...\n- Đang lúc nước sôi lửa bỏng mà không thấy mặt Quan Vũ và Trương\nPhi đâu cả! Thật là... - Lưu Bị vừa nói vừa thở dài bực bội.\n- Dạ! Chúa công quên rồi sao? Quan Vũ đã xin phép đi họp lớp cấp 3\ntừ sáng, còn Trương Phi xin về quê đám cưới người yêu cũ từ chiều qua ạ! -\nKhổng Minh đáp lời.\n- À ừ nhỉ! Ta mải lo nghĩ quá nên đâm ra đãng trí mất rồi!\nhttps://thuviensach.vn\n- Dạ! Chúa công yên tâm! Thần đã cho gọi gấp hai người đó về đây rồi\nạ!\n- Gấp thì cũng chỉ Quan Vũ thôi, chứ Trương Phi ở quê, đường xa, sao\nlên nhanh được! Mà quê Trương Phi ở đâu ấy nhỉ?\n- Quất Lâm ạ! Chúng ta chẳng về thăm quê Trương Phi vài lần rồi còn\ngì!\n- Về thăm vài lần, nhưng có vào nhà nó lần nào đâu mà nhớ!\n- Dạ! Giờ quê Trương Phi được đầu tư nhiều, phát triển lên nhanh lắm,\nđường cao tốc vèo vèo! Từ đây về đó nếu cưỡi ngựa chỉ hết khoảng 2 tiếng,\nđấy là tính cả thời gian cho ngựa nghỉ ăn cỏ và đi vệ sinh luôn ạ!\nCũng đúng lúc này, cả Quan Vũ và Trương Phi đều đã về tới. Vừa\nnhìn thấy Lưu Bị, Trương Phi lập tức hỏi ngay:\n- Có chuyện gì vậy đại ca? Đệ thấy ngoài kia binh lính rầm rập, ngựa\nxe dồn dập...\nLưu Bị nghe vậy thì lắc đầu chán nản:\n- Hôm nay là ngày cuối cùng nộp hồ sơ xét tuyển đại học, những đứa\nđiểm cao ém hồ sơ lại, chờ tới sát giờ mới nộp. Thành ra, vị trí của ta đã bị\nđẩy xuống khá xa so với điểm chuẩn, và gần như không còn khả năng đỗ...\n- Đại ca nộp hồ sơ trường nào? - Quan Vũ hỏi.\n- Ta nộp Đại học Y!\n- Đại ca được bao nhiêu điểm?\n- Vừa đủ đỗ tốt nghiệp, trong đó hai môn suýt bị điểm liệt!\nhttps://thuviensach.vn\nLưu Bị nói, rồi cúi gằm mặt đầy xấu hổ. Khổng Minh thấy vậy thì lại\nđỡ lời:\n- Thực ra, không phải vì chúa công học dốt, mà đúng giai đoạn cần tập\ntrung ôn thi thì chúa công lại phải dồn sức cho trận đại chiến Xích Bích với\nquân Tào Tháo, thành ra không ôn tập được nhiều!\n- Nhưng điểm thấp như thế mà đại ca vẫn dám nộp hồ sơ vào Đại học\nY sao? Nếu vậy thì cái kết cục này hẳn đại ca đã tự biết trước chứ? - giọng\nTrương Phi đầy bức xúc.\n- Trương Phi nói vậy là chưa hiểu chúa công rồi - Khổng Minh tiếp lời\n- Từ lâu, chúa công đã có ước mơ được trở thành một bác sĩ sản khoa, được\nđỡ đẻ cho những người mẹ trẻ. Bởi những người mẹ trẻ mới sinh đẻ lần đầu\nluôn gặp phải rất nhiều những khó khăn, bỡ ngỡ, và họ rất cần sự giúp đỡ\ncủa những người bác sĩ yêu nghề, có tâm với nghiệp. Đó là một ước mơ rất\nđẹp mà chúng ta không ai có quyền trách móc!\n- Thế còn đại nghiệp của chúng ta thì sao? Còn ước mơ thống nhất\nTrung Nguyên, lên ngôi Hoàng Đế, đại ca quên sao? - tới lượt Quan Vũ\ngiọng nghẹn ngào.\n- Quan Vũ nói vậy là chưa hiểu chuyện rồi - Khổng Minh lại ngắt lời -\nNgười quân tử thì phải biết lo xa. Nếu đại nghiệp của chúng ta thành công,\nvà chúa công lên ngôi Hoàng Đế, thì lúc ấy rất cần một tấm bằng đại học.\nBởi chúng ta đang sống trong một xã hội trọng bằng cấp. Đến anh xe ôm\ncòn có vài ba tấm bằng đại học, chẳng lẽ Hoàng Đế lại không có? Còn nếu\nđại nghiệp của chúng ta thất bại, thì chúa công sẽ giải nghệ, khi ấy, lại càng\ncần phải có một tấm bằng đại học để đi xin việc, kiếm sống, mưu sinh.\nTrương Phi và Quan Vũ nghe quân sư Khổng Minh nói xong thì có vẻ\nđã hiểu ra, liền lập tức hạ giọng:\n- Vậy, quân sư có kế sách gì không ạ?\nhttps://thuviensach.vn\nKhổng Minh từ từ đứng dậy, thong thả vuốt bộ râu dài, phe phẩy chiếc\nquạt trên tay, rồi cất giọng chậm rãi:\n- Giờ, thời gian không còn nhiều nữa. Nên việc bức thiết nhất là phải\nnhanh chóng rút được hồ sơ của chúa công ở Đại học Y ra để nộp sang\ntrường Đại học Mỏ Địa chất, càng sớm càng tốt! Bởi Đại học Mỏ Địa chất\nnăm nay có một khoa mới là khoa Đào Mỏ, ít người biết tới, nên chắc điểm\nchuẩn sẽ không cao!\n- Sao lại là Đại học Mỏ Địa Chất ạ? Đại ca ước mơ thành bác sĩ sản\nkhoa cơ mà?\n- Giờ thì còn ước mơ cái con mẹ gì nữa! Cứ ngành nào thấp, trường\nnào thấp thì nộp thôi! Đỗ được là may rồi! - Khổng Minh quát lên.\nThấy Khổng Minh nổi cáu, Quan Vũ và Trương Phi không dám làm\ncăng nữa, đành nhẹ nhàng xuống nước:\n- Vậy kế hoạch cụ thể thế nào, xin quân sư cứ nói ạ!\n- Quan Vũ! Ta cấp cho ngươi 69 vạn quân tới cổng trước của Đại học\nY, cố gắng gây náo loạn để thu hút sự chú ý của thí sinh và phụ huynh. Khi\nđám đông tò mò di chuyển bớt về cửa trước thì Trương Phi dẫn theo chúa\ncông cùng 69 vạn quân khác lập tức ập vào theo lối cửa sau để rút hồ sơ.\nXong xuôi, chúng ta sẽ hợp quân tại ngã tư Chùa Bộc để kéo về Đại học\nMỏ Địa chất!\nTheo đúng kế hoạch của quân sư, Quan Vũ và Trương Phi tức tốc tập\nhợp binh lính. Tiếng đao kiếm leng keng, tiếng chân lính dồn dập, tiếng hô\nquân hối hả tạo ra một bầu không khí đầy khẩn trương và hừng hực tinh\nthần chiến đấu. Ở trong lều, Lưu Bị ghé tai Khổng Minh thều thào:\n- Quân sư này! Nếu chẳng may năm nay ta không đỗ được trường nào\nthì tính sao đây?\nhttps://thuviensach.vn\n- Chúa công yên tâm! Thần có người quen làm ở phòng tuyển sinh của\nmột trường cũng thuộc ngành y, nếu cần, thần có thể xin cho chúa công vào\nđó học!\n- Thế thì tốt quá! Là trường gì vậy?\n- Trung cấp thú y ạ! Học trường này xong, chúa công không lo thất\nnghiệp, bởi đang thời buổi chiến tranh, nhu cầu chăm sóc và bảo dưỡng\nngựa luôn rất cao. Bên cạnh đó, nhu cầu nhân giống ngựa cũng cực kỳ lớn.\nKhi ngựa đực ra trận hết, thì người ta sẽ phải cần đến chúa công để làm\nthay nhiệm vụ của con ngựa đực, lúc ấy chỉ sợ chúa công không đủ sức mà\nlàm thôi! Và còn điều nữa quan trọng hơn, đó là chúa công vẫn thực hiện\nđược ước mơ trở thành bác sĩ đỡ đẻ. Tất nhiên là không phải đỡ cho những\nngười mẹ trẻ, mà là đỡ cho gia súc. Nhưng dù là đỡ cho gia súc thì cũng rất\ncần những người bác sĩ yêu nghề, có tâm với nghiệp!\nLưu Bị nghe Khổng Minh nói có lý thì cũng gật gù cho là phải. Thế\nrồi cả hai tiến ra bên ngoài. Nơi đó, hơn một trăm vạn binh lính đã cờ reo,\nđao vẫy, khí thế ngùn ngụt, điệp điệp, trùng trùng. Lưu Bị ra hiệu cho đám\nquân binh trật tự, rồi cất giọng ôn tồn:\n- Thưa các anh em! Vì việc thi cử của Bị này mà khiến anh em phải\nlao tâm khổ tứ, vất vả như thế này! Bởi thế, nếu Bị đỗ đại học năm nay, xin\nhứa sẽ mời hơn một trăm vạn anh em ở đây cùng về thăm quê Trương Phi\nmột chuyến để thay lời cảm tạ!\nTưởng đám quân lính sẽ hò reo mừng rỡ, nhưng không, thay vào đó là\nmột bầu không khí im lặng đến đáng sợ. Rồi từ trong đám lính ấy, một\ngiọng nói rụt rè cất lên:\n- Về thăm quê Trương Phi nhưng có vào nhà Trương Phi chơi không\nạ?\nhttps://thuviensach.vn\n- À, không! Vào chơi nhà Trương Phi thì để lần khác! Còn nhiều dịp\nmà! - Lưu Bị đáp lời.\n- Hoan hô! Hoan hô! Yeah! Yeah!!!!\nĐám quân binh phấn khích la hét, hò reo không ngớt. Hơn trăm vạn\ntướng lĩnh, quân binh ấy hùng dũng, hừng hực khí thế kéo quân đi. Nắng\nvẫn chiếu chói chang, hừng hực trên đỉnh trời, khiến những đám cỏ lả đi,\nkhô héo như rơm, trắng bệch trong màn cát bụi mịt mùng.\nhttps://thuviensach.vn\nTUYỂN TẬP TRUYỆN TRÀO\nPHÚNG HAY NHẤT CỦA VÕ TÒNG\nĐÁNH MÈO\nĐinh Long\nwww.dtv-ebook.com\nXét Tuyển Đại Học\nViệc xét tuyển đại học năm nay đang ở giai đoạn cực kỳ căng thẳng.\nChúng tôi đã có cuộc phỏng vấn tàu nhanh với cô giáo Na Ruồi - cô giáo\nnổi tiếng thứ nhì Việt Nam, chỉ sau cô giáo Thảo - để xem ý kiến của cô về\nvấn đề nóng này ra sao.\n- Chào cô giáo! Đang có rất nhiều thí sinh và phụ huynh phàn nàn, chỉ\ntrích rằng năm nay Bộ ra đề thi dễ quá, dẫn tới điểm thi trung bình của thí\nsinh năm nay cao hơn các năm trước phải đến 4, 5 điểm, bởi thế đã gây ra\nnhững tranh cãi và bất cập trong việc cộng điểm ưu tiên. Cô giáo nghĩ sao\nạ?\n- Tôi nghĩ những kẻ đang chỉ trích Bộ là những kẻ vô ơn. Như con trai\ntôi đây, năm trước cũng thi đại học, thiếu có nửa điểm thôi mà tôi phải chạy\nmất năm chục triệu thì cháu mới đỗ được vào trường. Năm nay, nhờ Bộ mà\nđiểm thi của mỗi thí sinh đều tăng thêm 4, 5 điểm. Bạn thử nhân lên xem:\nnửa điểm là 50 triệu; vậy 4, 5 điểm là nửa tỉ rồi! Bộ đã cho mỗi thí sinh nửa\ntỉ đồng đấy! Không cảm ơn Bộ thì thôi, còn chửi Bộ à? Đồ vô ơn!\n- Nhưng rõ ràng ai cũng được điểm cao dẫn đến việc cộng điểm ưu\ntiên vô tình trở thành yếu tố quyết định đến việc đỗ hay trượt đại học. Và\nbởi vậy mới có chuyện nhiều thí sinh nhà rất giàu, bao đời nay sống ở Hà\nhttps://thuviensach.vn\nNội bỗng dưng trở thành con em dân tộc thiểu số và được cộng điểm ưu\ntiên? Cô giáo nghĩ sao về điều này?\n-Tôi thấy tốt mà! Trước đây, chúng ta cứ áp đặt suy nghĩ rằng con em\ndân tộc thiểu số thì trông phải ngô ngố, phải đóng khố, phải đeo gùi trên\nlưng, vào rừng hái củi, xuống suối bắt tôm, lên nương bẻ sắn. Giờ thì khác\nrồi, một thí sinh có gia phả bảy mươi đời ở thủ đô, quần áo sành điệu, vòng\ndây liểng xiểng, khuyên tai lủng liểng, earphone gật gù, Iphone vù vù, vẫn\nhoàn toàn có thể là con em dân tộc thiểu số. Thế nghĩa là kỳ thi đại học đã\ngóp phần xóa bỏ khoảng cách và sự khác biệt giữa người miền xuôi và bà\ncon các dân tộc thiểu số miền núi, qua đó giúp thắt chặt tình anh em, đồng\nbào, nâng cao tinh thần đại đoàn kết dân tộc. Chả lẽ như vậy không tốt sao?\n- Thế còn những trường hợp thí sinh và phụ huynh buổi sáng phải bắt\nxe khách hàng trăm cây số lên trường nộp hồ sơ, buổi chiều lục đục bắt xe\nvề, rồi sáng hôm sau nữa lại bắt xe lên trường rút hồ sơ để nộp sang trường\nkhác, rồi mấy hôm sau nữa lại tiếp tục bắt xe lên rút hồ sơ thì sao?\n- À! Đấy lại là một cái tốt nữa của kỳ thi năm nay! Như bạn biết đấy,\nvào thời điểm này những năm trước là thời điểm thí sinh vừa thi đại học\nxong, nằm dài ở nhà chờ kết quả, thành ra nhà xe đói thối mồm, xe ôm ngồi\nvêu mõm. Nhưng năm nay thì sao? Các nhà xe phải tăng cường xe, tăng tần\nsuất các chuyến, tăng cả giá vé lên gấp rưỡi, gấp đôi nhưng vẫn không đủ\nđáp ứng nhu cầu đi lại để rút hồ sơ của học sinh và phụ huynh. Doanh thu,\nlợi nhuận nhà xe tăng thì tiền thuế nộp sẽ nhiều hơn. Thuế nhiều thì sẽ có\ntiền nhiều đầu tư cho cải tiến giáo dục. Chả lẽ như vậy là không tốt sao?\n- Nhưng năm nay thí sinh và phụ huynh đã phải chịu quá nhiều những\nmệt mỏi, stress và áp lực: từ việc phấp phỏng, căng thẳng đợi chờ thông tin\nxét tuyển; những giây phút ngộp thở, thập thò bên máy tính dò xem vị trí\ncủa mình, rồi cả quá trình đấu trí sinh tử, cân não để đưa ra quyết định nên\nrút hay giữ lại hồ sơ. Những cảm giác ấy thực sự quá khủng khiếp! Cô giáo\ncó nghĩ vậy?\nhttps://thuviensach.vn\n- Tôi thì thấy đấy lại là điểm tốt nhất của kỳ thi năm nay. Người đời có\ncâu: \"Khi đã trải qua cơn đau khủng khiếp nhất rồi, thì những cơn đau sau\nđó chỉ còn như những cơn gió\". Trải qua những mệt mỏi và áp lực của quá\ntrình xét tuyển rồi thì các thí sinh sẽ có một tinh thần thép đủ vững vàng để\nchịu đựng những áp lực, những khổ đau sau này.\n- Dạ! Cô giáo có thể nói cụ thể hơn không ạ?\n- Thế này nhé! Những năm trước, chắc bạn cũng đã nghe chuyện\nnhiều thí sinh trượt đại học đã tự tử vì bế tắc, đau khổ, và không chịu được\náp lực của gia đình. Nhưng năm nay, tôi tin, sẽ không có thí sinh nào phải\ntự tử vì lý do đó nữa. Bởi giai đoạn khủng khiếp nhất là giai đoạn xét tuyển\nmà các thí sinh của chúng ta đã vượt được qua, thì chả còn chuyện gì trên\nđời làm nản lòng họ được nữa. Rồi sau này, các nữ sinh viên chẳng may\nđang học mà có bầu, bị người yêu bỏ rơi, họ cũng sẽ coi đó là chuyện rất\nbình thường; rồi khi ra trường, không xin được việc, phải đi bán trà đá, đi\nđánh giày, chạy xe ôm, các thí sinh của chúng ta cũng sẽ coi đó là chuyện\nđương nhiên...\n- Vậy theo cô giáo, việc xét tuyển đại học năm nay còn điều gì chưa\nđược?\n- Theo tôi, việc cộng điểm ưu tiên vẫn còn chưa thỏa đáng lắm! Tôi\nđồng ý với việc cộng điểm cho khu vực miền núi và nông thôn, nhưng tôi\ncũng đề nghị từ năm sau, Bộ nên cộng cả điểm cho các thí sinh thành phố\nnữa. Bởi thí sinh thành phố, họ cũng có những khó khăn của riêng mình. Ví\ndụ, ở nông thôn, ở miền núi, ít quán game online, ít quán bar, ít khu vui\nchơi giải trí, nên các thí sinh nông thôn và miền núi những lúc rảnh, không\ncó trò gì tiêu khiển thì đành ngồi vào bàn học. Còn ở thành phố thì khác.\nQuá nhiều những cám dỗ, những thú vui khiến thí sinh thành phố rất khó\ntập trung để học cho tốt được. Mà đã là khó khăn thì dù ở đâu cũng phải\nđược cộng điểm ưu tiên, thế thôi!\nhttps://thuviensach.vn\n- Vậy cô giáo đề xuất cộng cho thí sinh thành phố bao nhiêu điểm ạ?\n- Tôi nghĩ là nên cộng bằng nhau hết cho khỏi phải tị nhau, và cộng\nhẳn 10 điểm luôn. Nghĩa là mỗi thí sinh thi đại học, bất kể ở vùng nào, đều\nđược cộng 10 điểm. Như vậy, chắc chắn điểm thi đại học của chúng ta sẽ\nrất cao, và Việt Nam sẽ trở thành một trong những nước có điểm thi đại học\ncao nhất thế giới. Đó chẳng phải là điều rất đáng tự hào sao?\n- Dạ! Xin cảm ơn cô giáo! Và chúc cô giáo ngày càng thành công hơn\ntrong công việc. Cũng xin chúc cho cuộc đời và sự nghiệp của cô giáo sớm\nđược viết thành truyện, giống như Cô giáo Thảo!\nhttps://thuviensach.vn\nTUYỂN TẬP TRUYỆN TRÀO\nPHÚNG HAY NHẤT CỦA VÕ TÒNG\nĐÁNH MÈO\nĐinh Long\nwww.dtv-ebook.com\nVợ Và Xe Máy\nMọi so sánh đều là khập khiễng! Tuy nhiên, chính sự khập khiễng mới\nlàm cho cuộc đời thú vị, bởi sự bằng phẳng thường là nguyên nhân gây ra\nbuồn tẻ. Bởi vậy, dù biết là khập khiễng, thì hôm nay, Tòng xin phép thử so\nsánh giữa vợ - một phạm trù cực kỳ phức tạp, trừu tượng, với xe máy - một\nđối tượng khá cụ thể và hữu hình, để xem sự giống và khác nhau là như thế\nnào. Và sau đây là kết quả:\nA: Giống\n- Đều phải mất tiền nếu muốn sở hữu: Với xe máy là tiền mua xe, với\nvợ là tiền đám cưới;\n- Đều cần phải có giấy tờ chứng minh sở hữu: Với xe máy là đăng ký\nxe, với vợ là đăng ký kết hôn;\n- Đều cưỡi được;\n- Đều có nguy cơ bị mất, bị cướp nếu không cảnh giác giữ gìn;\n- Đều nguy hiểm: nếu điều khiển xe máy không đúng cách, bạn sẽ gặp\ntai nạn trầy da, xước mặt, gãy răng, gãy chân, gãy tay, thậm chí tử vong.\nĐiều khiển vợ cũng thế!\nB: Khác\nhttps://thuviensach.vn\n- Xe mới mua về thì đem dán một lớp màng ni lông bảo vệ. Vợ mới\ncưới về thì đem chọc thủng lớp màng;\n- Xe khởi động dễ và nhanh, đạp phát là xong. Vợ khởi động khó và\nlâu hơn, phải làm đủ trò, trong vòng 3 đến 5 phút, thậm chí hàng tiếng cũng\nchưa xong;\n- Xe phải đổ nhớt. Vợ tự tiết ra nhớt;\n- Khi lốp xe bị hết hơi, nhão nhoẹt, có thể dễ dàng tự dùng bơm để\nbơm căng lại, rất an toàn và tiết kiệm. Khi vợ bị hết hơi, nhão nhoẹt, muốn\nbơm căng phải đưa đến thẩm mỹ viện, cực kỳ tốn kém và nguy hiểm;\n- Xe đưa ta đi chơi. Vợ thì luôn réo bắt ta về nhà;\n- Bỏ xe rất dễ! Gọi đồng nát vào nó hốt đi là xong. Bỏ vợ rất khó! Phải\nviết đơn, ra tòa, thủ tục lằng nhằng;\n- Xe chỉ đơn thuần là phương tiện đi lại. Vợ đa năng hơn, có thể ra\nngoài kiếm tiền, về nhà giặt giũ, nấu nướng, rửa bát, quét nhà, đẻ con, cho\ncon bú, cho chồng bú...\n- Lấy được một người vợ tốt, biết làm ăn, biết chăm vén cho gia đình,\nthì sớm muộn bạn cũng sẽ dành đủ tiền mua được xe tốt. Lấy phải một bà\nvợ chỉ biết ăn chơi, mua sắm, tiêu xài, thì bao nhiêu xe tốt cuối cùng cũng\nsẽ bay hết!\nC: Kết luận\nNhững so sánh trên đây chỉ mang tính hài hước, chỉ để cho vui, chứ\nvới một thằng đàn ông, việc đặt vợ và xe lên bàn cân là một điều cực kỳ\nngu xuẩn. Đừng lấy vợ chỉ vì cái xe, và đừng cậy mình có xe mà nặng nề\nvới vợ!\nhttps://thuviensach.vn\nTUYỂN TẬP TRUYỆN TRÀO\nPHÚNG HAY NHẤT CỦA VÕ TÒNG\nĐÁNH MÈO\nĐinh Long\nwww.dtv-ebook.com\nƯớc Mơ Trong Đời\nKỳ thi đại học quan trọng đã qua nhưng hẳn các bạn thí sinh đang\nđứng trước những quyết định khó khăn xem mình hợp với ngành nghề gì?\nNên chọn trường nào? Học khoa nào?\nLà một người đã từng có kinh nhiệm nhiều năm thi trượt đại học, cũng\nnhư đã từng bị đuổi việc ở cả chục công ty lớn nhỏ khác nhau, Tòng tin là\nmình sẽ có những kinh nghiệm quý báu để góp ý, chia sẻ và định hướng\ngiúp cho các bạn.\nVề việc thi trượt đại học liên tục, Tòng không bao giờ trách móc bản\nthân mình, bởi Tòng biết nguyên nhân trượt chỉ là bởi Tòng thiếu may mắn.\nNếu kỳ thi đại học năm đầu tiên không bị xếp ngồi bàn đầu, ngay cạnh\ngiám thị, thì chắc chắn Tòng đã mở được tài liệu và không bao giờ bị điểm\nliệt; nếu cái đứa ngồi cạnh Tòng trong kỳ thi đại học năm thứ hai không\nphải là đứa ích kỷ, nếu nó biết mủi lòng trước những lời năn nỉ của Tòng\nmà cho Tòng chép bài, thì đời nào Tòng chịu nộp giấy trắng? Nếu người\nchấm bài môn Văn của Tòng trong kỳ thi đại học năm thứ ba có khả năng\ncảm thụ văn học tốt hơn, có tầm nhìn và hiểu biết về ngôn ngữ sâu rộng\nhơn, thì có lẽ Tòng đã là thủ khoa toàn quốc môn Văn năm ấy...\nTất nhiên, với chữ nếu, người ta có thể nhét được cả chục cái chày vào\ntrong Ba Con Sếu. Nói vậy để thấy, đã là cái số thì khó ai tránh khỏi. Đến\nhttps://thuviensach.vn\nviệc nhỏ nhặt như đánh đề, phang lô, chơi xổ số, lô tô mà còn phụ thuộc\nvào cái số thì một việc trọng đại ảnh hưởng đến cả đời người như thi đại\nhọc làm sao cưỡng nổi?!\nChuyện thi cử là vậy, rồi cả tới khi đi làm, bị đuổi việc liên tục, thì\nTòng cũng vẫn giữ vững niềm tin rằng: \"Mình bị đuổi là vì thiếu may mắn,\nchứ không phải vì năng lực mình yếu kém\".\nTrong số những lần bị đuổi việc, thì có một lần khiến Tòng khó hiểu\nnhất. Ấy là khi Tòng làm việc cho công ty của một chị giám đốc còn khá\ntrẻ và cực kỳ xinh đẹp. Vẻ đẹp của chị ấy thật khó miêu tả! Nó có chút đằm\nthắm của Hoàng Thùy Linh; chút gợi tình của Ngân Khánh; chút đỏng đảnh\ncủa Thủy Tiên; chút dịu hiền của Jennifer Phạm; chút điềm đạm của Hà\nTăng và chút hung hăng của Hà Hồ.\nBiết thân phận mình bé nhỏ, nghèo hèn, không dám mơ cao, ước dài,\nnên gặp chị, Tòng vẫn cố giữ thái độ lạnh lùng và rụt rè đúng với vị trí của\nmột kẻ cấp dưới làm thuê. Ngày ngày, Tòng đến công ty và cặm cụi, miệt\nmài làm việc mà không hề nhận ra rằng chị đã âm thầm để mắt đến mình từ\nlâu. Và rồi đêm hôm ấy, đã khuya lắm, Tòng nhận được tin nhắn của chị:\n- \"Em ngủ chưa? Tâm sự với chị một lát được không?\"\n- \"Có chuyện gì vậy chị?\"\n- \"Chị đang chán quá em ơi! Chồng chị là một gã đàn ông vô dụng,\nsuốt ngày chỉ biết chơi bời, đàn đúm. Ngay cả chuyện đơn giản là cái bồn\ncầu bị tắc thôi mà cả tuần nay mà lão ấy không sửa được. Vừa xong, nửa\nđêm chưa thấy lão về, chị gọi điện thì lão bảo đang đi du lịch tận bên Zim-\nba-bu-ê, vài hôm nữa mới về. Một mình trong căn phòng cô đơn, chị buồn\nlắm! Em có thể đến chỗ chị bây giờ không?\"\n- \"Giờ em đến cũng không giải quyết vấn đề gì đâu chị ơi! Vì muốn\nthông bồn cầu thì phải mua bột thông và dụng cụ thông ở ngoài cửa hàng\nhttps://thuviensach.vn\ncơ. Mà giờ này thì làm gì còn cửa hàng nào mở cửa nữa đâu chị! Nếu chị\nbuồn quá thì cứ đi tạm vào bô hoặc chậu, mai em sẽ tới sớm thông giúp\nchị!\".\nSau tin nhắn đó, không thấy chị trả lời gì; sáng hôm sau đến công ty,\nnhìn thấy Tòng, chị cũng không nói gì. Lát sau, con bé thư ký của chị tiến\nlại chỗ Tòng, đưa cho Tòng cái tờ quyết định đuổi việc có con dấu đỏ tươi\ncùng cái chữ ký của chị loằng ngoằng, tựa như mớ tơ vò đang rối bời trong\nlòng Tòng với câu hỏi cứ trồi lên nhức nhối: \"Tại sao mình lại bị đuổi việc\ndù mình đã luôn nỗ lực, cố gắng hết mình vì sự thành công của công ty nói\nriêng, và vì sự phát triển của xã hội nói chung?\".\nMột lần đuổi việc nữa cũng khá đặc biệt, ấy là khi Tòng làm nhân viên\nđánh máy trong một cơ quan khá lớn. Nhiệm vụ của Tòng chỉ là đánh máy\nlại những thông báo, những quy định do cấp trên ban hành thành những văn\nbản; rồi những văn bản đó sẽ được in ra, trình sếp ký, và phát hành, phổ\nbiến rộng rãi tới bà con, để bà con có trách nhiệm tuân thủ, thi hành.\nLần đó, không hiểu vì dịch bệnh bò điên hoành hành đã lây sang\nngười, hay vì nhàn cư vi bất thiện, mà sếp của Tòng lại nghĩ ra cái quy định\nlà anh nào muốn đi đá phò thì phải có chữ ký đồng ý của vợ (hoặc người\nyêu) cùng xác nhận của chính quyền địa phương. Nếu bị bắt quả tang đang\ngiao dịch, cấu kết (gọi tắt là giao cấu) với phò mà thiếu một trong hai (hoặc\ncả hai) loại giấy trên thì đối tượng sẽ lập tức bị mời về trụ sở giải quyết, bất\nkể việc giao dịch, cấu kết ấy đang ở giai đoạn nào: khởi động, cao trào, lên\nđỉnh, hay thoái trào.\nĐương nhiên là quy định đó của sếp Tòng vấp phải phản ứng quyết\nliệt của bà con (chính xác hơn là các anh, các chú, các bác, các cụ) trong\nkhu. Tất cả những người phản đối đều cho rằng cái quy định này cực kỳ bất\nhợp lý. Bởi những thanh niên chưa có người yêu, hoặc đã có người yêu, đã\ncó vợ, nhưng đúng hôm vợ hay người yêu đi vắng không ký được; hoặc\nhttps://thuviensach.vn\nnhững ngày nghỉ, ngày lễ, chính quyền địa phương không xác nhận được,\nthì những hôm đó phải nhịn đá phò hay sao?\nNhững bức xúc và phản đối kiểu ấy của bà con thường thì sẽ chẳng thể\nlàm cho sếp Tòng bận tâm. Bởi sếp Tòng đã từng đưa ra những quy định vô\nlý và vớ vẩn hơn thế nhiều, bị phản đối, bị chửi bới kinh khủng hơn thế\nnhiều, nhưng cuối cùng cũng chả sao, vì ai có việc của người đó: bà con\nkêu là việc của bà con, còn ra quyết định là việc của sếp. Tuy nhiên lần này\nlại khác, sếp của Tòng bị các sếp ở cấp cao hơn tức giận, phê bình và chỉ\ntrích nặng nề (chắc vì động tới quyền lợi trực tiếp của họ). Do vậy, sếp của\nTòng đành phải viết một tờ đơn tường trình, giải thích, rằng đó không phải\nlà lỗi của sếp, mà là lỗi của thằng đánh máy. Sếp sẽ cho thằng đánh máy\ncẩu thả này nghỉ việc luôn, đồng thời sẽ tuyển nhân viên đánh máy mới\nngay lập tức!\nCuối đơn, sếp còn chèn thêm một câu phàn nàn rằng chất lượng giáo\ndục đào tạo tại các trường đại học của chúng ta hiện nay kém quá! Sinh\nviên tốt nghiệp ra trường kiểu quái gì mà mỗi việc đánh máy cũng không\nxong. Từ đầu năm đến giờ, chỉ riêng cái vị trí nhân viên đánh máy này đã\ntuyển vào rồi đuổi đi cả chục người rồi!\nNhận quyết định đuổi việc từ tay sếp, đương nhiên là Tòng buồn,\nnhưng không giận sếp nhiều! Vì nếu không đổ tội cho Tòng thì nhiều khả\nnăng sếp sẽ là người bị cho thôi việc. Tòng khi ấy đi xe đạp, không vợ con\ngì, nghỉ việc cũng chả sao, nhưng nếu sếp mà nghỉ việc thì sẽ khổ lắm! Bởi\nsếp có tới mấy em bồ nhí vẫn há mồm đều đặn chờ chu cấp hàng tháng, rồi\ntiền lương trả cho người làm vườn, cho vệ sĩ, cho ô-sin, rồi tiền xăng, tiền\nbảo hiểm, bảo dưỡng cho hai cái ô tô nhà sếp nữa - nếu sếp bị kỷ luật, bị\nnghỉ việc, thì những người đó, những xe đó, ai sẽ lo đây?\nNhớ có đợt thất nghiệp, xin mãi không được việc mới, Tòng bèn dọn\nmột quán nhỏ ra vỉa hè đầu phố ngồi bán bánh bao. Ngay bên cạnh quán\nbánh bao của Tòng có một em gái bán bánh khúc. Em này còn trẻ nhưng đã\nhttps://thuviensach.vn\nđeo trong mồm nguyên hai hàm răng giả. Tòng hỏi lý do thì em bảo tại em\nấy có sở thích nghiến răng. Thấy Tòng có vẻ hoài nghi, vì nếu chỉ nghiến\nrăng thì làm sao rụng răng được, thì em ấy liền giải thích ngay, rằng trước\nđây em ấy làm cave, trong một lần đang thổi kèn cho khách thì đột nhiên\nem ấy hứng chí lên nghiến răng một phát. Thế là em ấy ăn nguyên cái tát\ncủa khách vào mồm, rụng hết hai hàm răng. Vốn liếng dành dụm bao nhiêu\nnăm làm cave, may sao, cũng đủ để tậu bộ răng giả này.\nSau đấy, em ấy không làm chính thức, không thuộc biên chế của ổ\ncave nào nữa - vì bảo không thích bị ăn chặn, bị quản lý - mà chỉ làm\nfreelancer, làm cộng tác viên cho mấy nhà nghỉ quanh đây thôi - tức là khi\nnào khách thuê phòng có nhu cầu thì chủ nhà nghỉ sẽ gọi cho em ấy. Việc\nem ấy bán bánh khúc ở vỉa hè này cũng chỉ là cái cớ để kiếm khách. Sau\nkhi đong đưa, nếu khách ưng, thỏa thuận giá êm xuôi, là em ấy nhờ Tòng\nbán hộ bánh khúc, rồi leo lên xe của khách, cả hai lao thẳng tới nhà nghỉ,\nrồi múc!\nMọi thứ tưởng cứ vậy êm trôi, nhưng rồi một ngày, bước ngoặt của\ncuộc đời em ấy đã tới. Đó là một buổi sáng, có mấy thằng đến quán em ấy,\nchúng nó không mua dâm, không ăn bánh khúc, mà liên tục đưa máy ảnh\nlên chụp lia lịa. Sáng hôm sau, ảnh em ấy tràn lan trên mạng, trên Facebook\nvới cái tít nghe đầy cảm xúc: \"Hót-gơn bán bánh khúc, ngực như bánh đúc,\nkhiến cư dân mạng sôi sục\". Vậy là sau một đêm, em ấy đã thành hót-gơn,\nthành người nổi tiếng!\nTòng hỏi em ấy: \"Nổi tiếng có sướng không?\", em ấy bảo: \"Sướng thì\ncó sướng, nhưng làm việc gì cũng phải lén lút, thậm thụt vì luôn bị người\nhâm mộ, bị nhà báo, bị truyền thông để ý. Ví dụ trước đây, vừa bán bánh\nkhúc vừa đong đưa, ngã giá, ưng là nhảy lên xe đi nhà nghỉ luôn. Chứ giờ,\nviệc thỏa thuận giá phải thực hiện ngầm vụng bằng điện thoại; bí mật đặt\nphòng, kẻ đến trước, người tới sau; đến bằng taxi, ngồi trong taxi vẫn khẩu\ntrang, kính, mũ sùm sụp, cửa đóng kín như bưng, gò bó, khó chịu lắm anh\nhttps://thuviensach.vn\nTòng ơi! Nhưng em là người của công chúng, phải có trách nhiệm giữ hình\nảnh của mình luôn sạch sẽ, trong sáng!\".\nRồi tới buổi chiều hôm đó, lại có vài thằng vào quán bánh bao của\nTòng. Chúng nó cũng không ăn bánh, không đặt vấn đề mua dâm với Tòng,\nmà chỉ đưa máy ảnh lên chụp Tòng lia lịa. Tòng lập tức nhao tới, giật lấy\nmấy cái máy ảnh trên tay chúng nó, rồi bảo: \"Chúng mày không xóa hết\nảnh đi thì tao sẽ đập nát máy! Tao không muốn thành hót-boi, không muốn\nbước chân vào showbiz, hiểu chưa?\".\nMấy thằng đó thấy vậy thì xin lỗi rối rít, xóa ảnh cuống quýt, rồi bỏ\nchạy cong đít. Còn Tòng thì thở phào nhẹ nhõm. Bởi nếu Tòng không ra\ntay kịp thời thì kiểu gì ngày mai, những bức ảnh của Tòng sẽ được đăng\ntràn lan trên mạng, trên Phây, với cái tít - đương nhiên là rất hay, kiểu như:\n\"Hót-boi bán bánh bao, chim như cái sào, được cư dân mạng khát khao\".\nVà tất nhiên là Tòng sẽ nổi tiếng khắp Vịnh Bắc Bộ.\nNhưng nổi tiếng mà phải lén lút, thậm thụt như cái em bán bánh khúc\nkia thì quả thực Tòng không muốn. Bởi Tòng bị bệnh đái dắt, bán hàng\nđược một lát là kiểu gì Tòng cũng phải đứng dậy ra chỗ cột điện trước cửa\nsiêu thị để đái. Và khi nổi tiếng rồi, được fan hâm mộ, được báo chí, truyền\nthông để ý rồi, Tòng không thể đái bậy trên hè phố được nữa, mà phải giữ\ngìn hình ảnh, phải đi bộ vòng ra sau bãi rác phía cuối đường, đó mới là nơi\nkín đáo để người nổi tiếng có thể đái mà không bị truyền thông theo dõi.\nThế nhưng ra bãi rác ấy cũng không ổn, bởi cái bệnh đái dắt của Tòng\nthì cứ 20 phút phải đái một lần, mà đi từ quán bánh bao của Tòng ra đến bãi\nrác cũng đã mất 10 phút rồi. Vậy nghĩa là sau khi đái xong ở bãi rác, quay\ntrở về đến quán bánh bao thì cũng là lúc Tòng phải lập tức quay trở lại bãi\nrác để đái tiếp, nếu không muốn bị đái ra quần. Và vậy cũng có nghĩa là,\nnếu trở thành người nổi tiếng, thì cả ngày Tòng chỉ làm được mỗi việc là đi\nđái, không còn thời gian để bán bánh bao, để tương tác với fan, để trả lời\nbáo chí. Mình là người nổi tiếng mà, phải đóng góp, phải cống hiến cho xã\nhttps://thuviensach.vn\nhội, chứ nếu cứ suốt ngày chỉ lo chuyện đi đái thì sớm muộn người hâm mộ\nvà giới truyền thông cũng sẽ quay lưng lại với mình thôi...\nĐó! Tâm sự và chia sẻ của Tòng chỉ có bấy nhiêu đó! Mong là những\nbạn trẻ - những người đang lưỡng lự, phân vân trong việc chọn ngành, chọn\nnghề - có thể rút ra được điều gì đó từ những chuyện Tòng vừa chia sẻ.\nVà điều cuối cùng Tòng muốn nói, đó là không có công việc nào là dễ\ndàng, và không có con đường thành công nào mà bằng phẳng cả. Bản thân\nTòng cũng vậy thôi, cũng phải trải qua bao nhục nhã, nhọc nhằn, cay đắng,\ngian nan thì mới có được địa vị như ngày hôm nay...\n- Ê! ĐKM thằng kia!\n- Dạ! Anh chửi em ạ?\n- Mày thấy khách vào, không dắt xe cho khách, còn ngồi đó chém gió\ncái gì vậy hả?\n- Dạ vâng! Em ra ngay đây!\nMọi người đợi Tòng chút nhé, Tòng phải ra dắt xe cho khách đã! Quên\nchưa giới thiệu với mọi người, hiện Tòng đang làm bảo vệ kiêm trông xe\ncho một quán mát xa kích dục lớn nhất thành phố, thu nhập rất ổn định (vì\nchủ quán đã cam kết rằng lương của Tòng sẽ suốt đời như vậy: triệu rưỡi\nmột tháng, không tăng, không giảm). Một lý do nữa khiến Tòng muốn gắn\nbó với công việc này là bởi lĩnh vực kinh doanh của quán là một mảng mà\nTòng rất đam mê. Tòng thấy mình quá may mắn, bởi đã đạt được cái điều\nmà khá nhiều người mơ ước. Chẳng phải bạn cũng mơ ước có được một\ncông việc mang lại cho bạn thu nhập ổn định và đúng với lĩnh vực mà bạn\nsay mê, yêu thích hay sao?\nhttps://thuviensach.vn\nTUYỂN TẬP TRUYỆN TRÀO\nPHÚNG HAY NHẤT CỦA VÕ TÒNG\nĐÁNH MÈO\nĐinh Long\nwww.dtv-ebook.com\nNhững Người Cùng Khổ\nTrước khi lấy vợ, tôi là người đàn ông có tâm hồn khá tinh tế và nhạy\ncảm trong chuyện ăn uống: ngửi mùi thịt kho tàu nhà hàng xóm, tôi biết đó\nlà thịt mông, vai, hay ba chỉ; đi qua quán cơm bụi đang rán cá, tôi có thể\nkhẳng định chính xác đó là cá trôi, mè, hay diếc.\nNhưng thật tiếc, từ khi lấy vợ, sự tinh tế và nhạy cảm ấy đã thui chột\nhết. Giờ, nhiều khi đút miếng thịt vào mồm, tôi chẳng biết đó là món xào,\nluộc hay kho, và cũng không phân biệt được nó là thịt gà, vịt hay bò.\nNgày xưa - tức là lúc chưa lấy vợ - tôi như con dê núi, tối ngày lang\nthang, tự do phơi phới: sớm thì ra bờ suối, thưởng thức những nhành cỏ\nnon thơm như mùi lúa mới; trưa tha thẩn ngoài bãi nhâm nhi củ sắn, củ\nkhoai; tối đổi món chạy lên tận đỉnh đồi, vùng vẫy một mình với bạt ngàn\nrau sạch...\nBây giờ - tức là khi đã lấy vợ - tôi vẫn là con dê núi, nhưng đã bị nhốt\nvào cái lồng chật chội, tù túng với một mụ quản thú dữ dằn, hà khắc vô\ncùng. Còn đâu bạt ngàn rau sạch mơn mởn, xanh tươi; còn đâu những củ\nsắn củ khoai mũm mĩm, nần nẫn, chỉ cắn nhẹ thôi nhựa đã ứa ra ngập răng,\nchoe choét cả mồm; còn đâu những lọn cỏ non thơm thơm mùi lúa mới.\nGiờ, tới bữa, mụ quản thú quẳng vào lồng cho tôi nhúm cỏ già úa, khô\nkhốc, trệu trạo nhai và rào rạo nuốt mãi không trôi qua cuống họng.\nhttps://thuviensach.vn\nChắc một số bạn đang chửi tôi ngu, rằng sao trước khi cưới không bắt\nvợ nấu cho ăn, ngon thì hẵng cưới, không ngon thì té?! Tất nhiên là tôi có\nnghĩ đến chuyện đó chứ! Thậm chí mới ngỏ lời yêu buổi sáng thì buổi\nchiều tôi đã lập tức kiểm tra tài nấu nướng của vợ bằng cách đến phòng vợ\nrồi đề nghị vợ nấu cơm cho ăn. Nhưng vợ nghe xong yêu cầu của tôi thì\nđáp bằng giọng lạnh lùng: \"Em có hai nguyên tắc không thể phá vỡ: Thứ\nnhất, không quan hệ tình dục trước hôn nhân; thứ hai, không nấu cơm cho\nnhau ăn trước hôn nhân. Nếu anh vẫn cố tình phá thì chỉ được phép phá\nmột trong hai nguyên tắc đó thôi\".\nGiờ thì các bạn đã hiểu vì sao cưới xong tôi mới phát hiện ra khả năng\nnấu nướng của vợ rồi chứ? Nếu tôi chọn phá cái thứ hai - thay vì cái thứ\nnhất - thì chắc số người chửi tôi ngu sẽ còn nhiều hơn. Tóm lại, kiểu gì tôi\ncũng bị chửi là ngu!\nMà thôi, thân tôi thì thế nào tôi cũng chịu, bởi đó là con đường do tôi\ntự chọn, nhưng còn thằng con tôi, nó mới 4 tuổi mà đã phải chịu cảnh ngộ\nnhư tôi. Tôi thương nó!\nVợ tôi có một cái tật, là khi nấu món gì đó, nếu có ai đó - vì phép lịch\nsự, vì đang say rượu không phân biệt được phải trái, hoặc vì muốn nhờ vả,\nxin xỏ gì đó - mà lỡ mồm khen ngon, thì y như rằng cả tuần sau vợ tôi chỉ\nnấu nguyên món đó. Bởi vậy, trong bữa cơm, mỗi lần vợ hỏi tôi: \"Ngon\nkhông?\", thì tôi thường giả vờ không nghe thấy, rồi tìm cách lảng sang\nchuyện khác.\nNhưng rồi bữa ấy, khi cả nhà đang ăn món ốc bươu xào (thực ra vợ ăn\nlà chính, chứ tôi với thằng cu con thì không dám ăn, bởi mấy con ốc xào ấy\ntrắng ởn, nhợt nhạt, trần truồng nằm trên đĩa, trông hệt như nạn nhân của\nmột vụ hiếp dâm bị thủ phạm ném xuống sông mà cả tuần sau mới tìm thấy\nxác), thì chợt vợ quay sang, âu yếm hỏi thằng cu con: \"Ngon không?\".\nhttps://thuviensach.vn\nTôi hoảng quá! Nếu thằng con trả lời \"ngon\", đồng nghĩa với việc cả\ntuần đó bố con tôi sẽ phải chịu đựng món ốc xào; còn nếu nó trả lời \"không\nngon\", thì những tiếng quát tháo, giận cá chém thớt của vợ sẽ khiến cho\nkhông khí gia đình tôi, trong ít nhất một tuần tới, sẽ trở nên rất nặng nề và\nđáng sợ.\nMay sao, thằng cu đã trìu mến ngước đôi mắt trong veo lên nhìn mẹ,\nrồi bảo: \"Ngon mẹ ạ! Nhưng ốc thì chỉ nên ăn một bữa thôi, ăn nhiều dễ bị\nỉa chảy lắm!\".\nTôi nghe con nói mà mừng rơi nước mắt! Mừng không phải vì thoát\nđược bi kịch cả tuần ăn ốc, cũng không phải vì tránh khỏi cảnh vợ cáu bẳn,\nhằn học, mà mừng vì thằng con tôi, còn nhỏ tí nhưng đã hiểu chuyện, đã\nbiết lo cho bố, đã biết bảo vệ, giữ gìn sự bình yên, êm ấm của gia đình.\nTất nhiên, khi không có ai khen thì vợ tôi khá tích cực đổi món. Vợ tôi\nnấu ăn theo phương châm: \"mua một lần - ăn cả tuần\". Và chu trình đổi\nmón như sau: Hôm đầu tiên, vợ tôi sẽ mua khoảng 3 cân thịt lợn về luộc.\nĂn còn bao nhiêu thì hôm thứ hai sẽ cho vào rán. Ăn còn bao nhiêu thì hôm\nthứ ba sẽ cho vào kho. Ăn còn bao nhiêu thì hôm thứ tư cho vào sốt cà\nchua. Ăn còn bao nhiêu thì hôm thứ năm sẽ băm nhỏ làm chả quấn lá lốt.\nĂn còn bao nhiêu thì hôm thứ sáu sẽ cho vào nấu cháo. Hiện tại thì cháo\nvẫn là món cuối cùng của chu trình, vì vợ tôi chưa nghĩ ra cách chế biến\ncháo thành một món nào khác. Và như thế nghĩa là sau cháo, bố con tôi sẽ\nđược ăn món luộc. Lưu ý: chu trình trên không chỉ dành riêng cho thịt lợn,\nmà được áp dụng cho tất cả các loại thịt khác như bò, gà, chó, cá, hải sản,\nthủy sản, nông lâm sản, sơn sản, thiên sản...\nHôm trước, vợ có việc về bà ngoại một mình, nên bảo bố con tôi tự\nđưa nhau đi ăn quán. Khỏi phải nói là tôi và thằng cu mừng như thế nào!\nVậy là tôi đèo nó đến ngay một quán cơm to, đẹp và lịch sự nhất phố.\nĐương nhiên là cu cậu rất phấn khởi. Vừa dựa xe trước cửa quán, cu cậu đã\nhỏi:\nhttps://thuviensach.vn\n- Cái biển kia viết gì đấy hả bố?\n- Đó là tên quán cơm con ạ! - Tôi trả lời.\n- Thế còn cái dòng chữ nhỏ bên dưới kia?\n- Đó là slogan của quán!\n- Slogan gì ạ?\n- \"Ngon như cơm mẹ nấu!\".\nTôi đọc cái slogan đó rất tự nhiên, nhưng rồi lập tức giật mình, vì hình\nnhư tôi đã hớ. Quả đúng vậy, thằng cu nghe xong thì quay ngoắt đi, dứt\nkhoát không chịu vào trong quán, mặc cho tôi tha hồ giảng giải, phân tích\nrằng slogan cũng chỉ là slogan, cũng chỉ là quảng cáo thôi, mà quảng cáo\nthì toàn là láo, không bao giờ đúng sự thật cả. Nhưng nó vẫn nhất quyết\nkhông nghe, rồi nằng nặc đòi vào cái quán cơm bụi không tên, không biển\nhiệu, nằm đối diện bên kia đường, bẩn thỉu, lụp xụp như cái lều.\nTôi vừa cay thằng chủ quán cơm, vì nó là thằng ếch ngồi đáy giếng,\nđặt cái slogan như hâm, vừa tiếc hùi hụi, vì chả mấy khi được đi ăn ngoài.\nNhưng thằng cu nhà tôi đã quyết như thế, tôi phải theo thôi. Ấy vậy mà\ncũng lạ, dù cái quán cơm bụi lụp xụp ấy vắng teo, thức ăn nguội ngắt, lèo\ntèo, nhưng bố con tôi vẫn ăn hùng hục như hai thằng tù sắp chết đói vừa\nvượt ngục. Để rồi, trong một thoáng ngừng ăn, liếc sang con, thấy con đang\nkhóc, tôi hỏi:\n- Sao vậy con? Cơm không ngon à?\n- Dạ không! Cơm ngon lắm ạ! Nhưng con nhớ lời bố dạy, rằng hưởng\nhạnh phúc hôm nay không được quên cay đắng hôm qua!\n- Bởi thế mà con khóc?\nhttps://thuviensach.vn\n- Dạ! Cũng chỉ đúng một phần thôi ạ!\n- Vậy phần còn lại là gì?\n- Dạ! Con nhớ tới những cay đắng ngày mai, khi mẹ trở về từ nhà bà\nngoại...\nGiờ thì tới lượt tôi khóc rồi! Cái thằng con mất dạy, hôm nay vui thì\ncứ biết hôm nay thôi, lại còn nghĩ tới ngày mai. Giờ, cái hàm tôi mếu máo,\nméo xệch, chẳng thể nhai, cục thức ăn ở cổ cũng vì thế mà dồn lại, phùng\nlên, nghẹn ứ...\nhttps://thuviensach.vn\nTUYỂN TẬP TRUYỆN TRÀO\nPHÚNG HAY NHẤT CỦA VÕ TÒNG\nĐÁNH MÈO\nĐinh Long\nwww.dtv-ebook.com\nHên Xui\nKhi ở đương quãng xuân thì, tôi là đứa con gái đẹp nhất nhì của làng:\nchân thẳng băng, ngực đầy căng, da mịn màng. Đàn ông độ ấy theo tôi\nnhiều như đám dòi trong vại mắm tôm quên đậy nắp, để dưới gốc của hàng\ncây Mỡ mới trồng, đoạn gần cổng Đài truyền hình Việt Nam, trong những\nngày nắng nóng. Đó là cái giai đoạn mà tôi thấy mình cao giá nhất.\nTất nhiên, cao giá thì có quyền mơ mộng và kén chọn. Tôi muốn\nngười yêu tôi phải đẹp trai như Bình Minh, gợi tình như Trí Nguyễn, hiểu\nbiết như bầu Kiên, và nhiều tiền như bầu Đức. Nhưng, cũng tất nhiên, tôi\nđợi mãi mà chẳng được ai như thế!\nRồi cái giai đoạn cao giá ấy cũng qua đi, tôi chuyển sang giai đoạn\ngiảm giá, đồng thời các tiêu chuẩn chọn người yêu cũng giảm theo. Tôi\nkhông yêu cầu anh ấy phải đẹp trai như Bình Minh nữa, chỉ cần gợi tình\nnhư Trí Nguyễn là được rồi, bởi đẹp trai mà nhìn không thấy gợi tình thì\ncũng buồn; tôi cũng chẳng cần anh ấy phải hiểu biết như bầu Kiên, chỉ cần\nnhiều tiền như bầu Đức là được rồi, bởi hiểu biết mà không kiếm ra được\nnhiều tiền thì cũng chán.\nRồi khi cái giai đoạn giảm giá ấy đi qua, tôi đành ngậm ngùi, hoang\nmang, lê bước sang giai đoạn mất giá, và cuối cùng là ở giá!\nhttps://thuviensach.vn\nThế nhưng vào cái giai đoạn ở giá đầy chán chường và buông xuôi\nnhất ấy thì tôi lại gặp anh. Đương nhiên, anh không lịch lãm được như Bình\nMinh mà trông anh cứ bẩn bẩn, kinh kinh, đầu tóc hôi rình; anh cũng không\ngợi tình được như Trí Nguyễn, mà nhìn anh gầy gò, như thằng hen suyễn.\nCả việc anh không hiểu biết như bầu Kiên, không nhiều tiền như bầu Đức,\nthì tôi cũng miễn. Bởi quan trọng nhất là anh đã đến (dù muộn màng) và\ncho tôi những cảm xúc ngọt ngào mà đáng ra tôi phải được hưởng từ lâu.\nĐó là khi anh nắm bàn tay tôi run rẩy, ghì chặt tôi bằng vòng tay ấm\náp, đặt lên bờ môi tôi khô ráp nụ hôn đầu đời cháy bỏng, đầy đê mê, khao\nkhát. Tôi không biết nụ hôn đó kéo dài bao lâu, bởi ở cái khoảnh khắc\nthiêng liêng đó, mọi khái niệm về thời gian, không gian dường như ngừng\nlại, chỉ có khái niệm về độ dài, độ cứng, độ cong là bỗng đột xuất trở nên\nvô cùng nhạy cảm.\nĐang hôn say sưa, chợt anh buông tôi ra, có lẽ vì anh nghĩ rằng nếu\nanh vồ vập quá sẽ làm tôi sợ, hoặc ôm tôi chặt quá sẽ làm tôi ngộp thở - ấy\nlà tôi đoán thế, chứ một đứa đàn bà vừa mới chỉ được nếm trải nụ hôn đầu\nđời, vừa mới được một chút nhựa tình yêu ngọt ngào chấm nhẹ qua môi, thì\nsao đã đủ trải nghiệm để khẳng định một điều gì?! Và khi mà tôi còn đang\ncúi gằm, ấp úng, ngượng ngùng chẳng biết nói gì thì may quá, anh đã lên\ntiếng trước:\n- Em ăn rau muống xào tỏi hả?\n- Dạ! Sao anh biết? - tôi hỏi anh đầy ngạc nhiên.\n- Có sợi rau dắt trong mồm anh này!\n- Ý em muốn hỏi sao anh biết là rau muống ý!\n- Thì anh vừa nhai, rồi nuốt luôn mà! Rau em xào hả?\n- Dạ...\nhttps://thuviensach.vn\n- Em cho hơi nhiều mì chính, nên cứ lờ lợ. Thêm nữa, lần sau xào, em\nnên sử dụng bột canh, đừng dùng nước mắm, mùi rất khắm!\nAnh nói chuẩn quá! Đúng là tôi xào rau hay có tật cho nhiều mì chính\nvà nước mắm thật! Tôi khâm phục và thấy yêu anh nhiều hơn, bởi để rút ra\nngần ấy những nhận xét chính xác, đầy tính khoa học mà chỉ qua một sợi\nrau, lại là sợi rau tôi đã ăn từ mấy hôm trước, thì hẳn phải là người có tâm\nhồn tinh tế, nhạy cảm, biết yêu, biết thưởng thức, biết trân trọng và nâng\nniu cái ngon, cái đẹp ghê gớm lắm!\nDù chê món rau xào, nhưng ngồi được tí, anh lại ôm tôi vào và hôn\ntiếp. Hôn chán, anh chuyển qua chơi trò nắn hoa quả. Tôi lúc ấy phê rồi,\nchả còn sức đâu mà chống cự nữa, mà nhỡ chống cự, anh lại tưởng tôi\nkhông thích, anh dừng lại, thì tôi đến ấm ức mà chết mất. Nhưng cũng\ngiống như hôn, đang nắn hăng, như sực nhớ ra điều gì, anhchợt dừng tay,\nngẩng mặt lên nhìn tôi, bảo:\n- Anh đọc tặng em bài thơ của Hồ Xuân Hương nhé?\n- Bài gì vậy anh? \"Quả mít\" hả?\n- Không! \"Quả mít\" được viết khi còn trẻ. Còn bài này tác giả viết khi\nđã về già!\n- Bài gì ạ?\n- \"Quả mướp!\"\nNói rồi, anh ngồi ngay ngắn, hít một hơi thật sâu, cất giọng ngâm nga,\ntrầm ấm:\n\"Ti em như quả mướp trên cây\nVỏ nó thâm sì, núm nó dài\nhttps://thuviensach.vn\nCông tử có thương thì túm lại\nChứ đừng lôi kéo tuột ra ngay\".\nVừa nãy nghe anh đánh giá, phân tích về món rau xào, tôi thấy mình\nyêu anh nhiều hơn, và giờ, sau khi nghe anh đọc thơ nữa thì tôi biết trái tim\ntôi đã hoàn toàn bị anh chinh phục. Tôi hạnh phúc quá! Ở vào cái lúc ế ẩm\nnày mà gặp được một người đàn ông vừa có tâm hồn nhạy cảm, tinh tế, lại\nvừa yêu văn thơ, đầy chất nghệ sĩ dào dạt trong người như anh là điều mà\ntrong mơ tôi cũng không bao giờ dám nghĩ...\nRồi sau đó tôi và anh chuyển về sống thử với nhau. Dù là sống thử,\nnhưng nó lại là quãng thời gian giúp tôi nhìn ra bộ mặt thật của anh. Anh\nkhông còn bình luận, đánh giá về những món ăn tôi nấu, bởi anh suốt ngày\nra ngoài nhậu nhẹt, chả mấy khi ăn ở nhà; anh cũng chẳng có thì giờ đọc\nthơ cho tôi nghe bởi còn bận lao vào những cuộc vui chơi, đàn đúm, bạn\nbè. Hầu như hôm nào cũng phải nửa đêm anh mới về, và cũng chẳng bao\ngiờ anh thèm ngó vào mâm cơm tôi dọn sẵn chờ anh để trên bàn; anh\nkhông thèm cả cởi giày mà đổ gục ngay xuống giường, mềm nhũn như cái\nbánh bèo, và ngủ say như một con heo.\nCũng có những hôm men rượu chưa đủ làm anh ngủ, thì anh sẽ lao\nvào tôi hùng hục, thô bạo, hệt như khi người ta giữ chân, buộc cánh, bành\nmồm, nhét bánh đúc vào họng một con gà tội nghiệp mà không cần biết\nrằng nó có muốn thứ bánh đúc tanh tưởi ấy hay không. Một vài lần đầu, tôi\ncó cố đẩy anh ra, nhưng về sau thì tôi nằm im chịu đựng, bởi tôi biết, chống\ncự lại anh trong thời điểm như vậy không khác gì chống lại một con thú\nhoang: cực kỳ vô ích!\nNhững chuyện như vậy diễn ra liên tục, và trong một thời gian rất dài,\nđến nỗi có lần tôi không chịu đựng nổi đã hét thẳng vào mặt anh rằng: \"Tại\nsao tôi dành cho anh tất cả, từ thể xác đến tâm hồn, còn anh thì lại coi tôi\nnhư một đứa ô-sin, một con búp bê tình dục?\". Anh nghe vậy thì ngửa mặt\nhttps://thuviensach.vn\ncười khùng khục, rồi bất ngờ vung tay vả thẳng vào mặt tôi, trợn mắt nhìn\ntôi, quát lớn: \"Ý cô là lúc gặp tôi cô vẫn còn trinh tiết sao? Thật nực cười!\nTôi không phải là con bò mà cô đòi dắt mũi. Ở với cô lâu nay, tiết thì tôi có\nthấy đôi ba lần, chứ trinh thì tuyệt nhiên chưa lần nào tôi thấy!\".\nRa vậy! Nghĩa là trước giờ, anh ấy vẫn nghĩ tôi đã lừa gạt anh ấy, rằng\ntôi không còn trinh tiết khi đến với anh ấy? Liệu đó có phải là lý do khiến\nanh ấy thay đổi, tối ngay say sưa rượu chè, đàn đúm bạn bè, và coi tôi như\nnô lệ? Tôi đã cố gắng trình bày, giải thích, thề thốt nhiều lần, nhưng anh ấy\nkhông tin, bởi cái cái tư tưởng nặng nề đã ăn sâu vào gốc rễ, bởi những ám\nảnh trong đầu anh ấy đã trầm trọng đến mức không thể nào gột rửa. Và cuối\ncùng, tôi và anh phải chia tay, tôi chính thức được giải thoát khỏi cái địa\nngục của cuộc sống vợ chồng.\nSau lần đổ vỡ ấy, tôi thật sự sợ, và thề rằng sẽ không bao giờ lấy\nchồng nữa. Nhưng ở đời, có những việc tính cũng không được, mà không\ntính thì lại được.\nĐó là một buổi chiều trời mưa như trút, nước ngập quá đầu gối, và tôi\nphải bì bõm lội bộ trên vỉa hè. Bất ngờ, chân tôi sụt xuống một cái miệng\nhố khá sâu, người chực trôi hút đi. Thấy có một anh đang đứng cạnh, tôi\nđưa tay theo bản năng và túm lấy. Đúng ra tôi định túm thắt lưng, nhưng\nanh ta lại mặc quần đùi, bởi vậy tôi trượt tay, và túm ngay phải cái cục tròn\ntròn, dài dài ở giữa hai túi quần của anh ấy. Lúc ấy tôi mới thấm thía câu\nnói của các cụ: \"Chết đuối vớ được cọc\". Nếu hôm ấy, người đứng cạnh tôi\nlà một phụ nữ, hoặc thậm chí là đàn ông, nhưng không phải là anh ấy mà\nlại là một người ở độ tuổi dưới 13 và trên 60, thì có lẽ hôm nay tôi chỉ có\nthể kể cho các bạn nghe câu chuyện này khi các bạn đang ngủ, bằng cách\nhiện về báo mộng.\nKhông biết có phải vì động tác túm cọc đầy chuyên nghiệp và chuẩn\nxác của tôi hay không mà sau đó, anh chàng ấy ra sức theo đuổi và cưa cẩm\ntôi. Để rồi khi anh ấy nghiêm túc quỳ gối xuống ngỏ lời muốn cưới tôi làm\nhttps://thuviensach.vn\nvợ thì tôi đã thật sự bối rối. Thứ nhất, tôi như \"con công sợ chim cong\", à\nnhầm, \"con chim sợ cây cong\", thứ hai, tôi quên chưa nói với các bạn, rằng\nanh ấy là trai Tây: trai Tây thì cái gì cũng to. Thử tưởng tượng xem, cái\nthân hình đồ sộ kia, lúc đi nhậu về mà đè lên tôi thì liệu tôi còn thở nổi?\nCái tay to như cái gốc cây kia mà vả vào mặt tôi thì trung tâm thẩm mĩ nào\ndám tự tin bảo rằng họ đủ trình độ phục hồi?\nHơn nữa, tôi lại bị bệnh dị ứng với mấy cái đồ Tây, cứ ăn bánh\nHamburger, ăn Pizza, ăn mì Spaghetti là người tôi lại nổi mụn khắp tứ chi,\ntừ mụn nhỏ li ti cho đến những mụn to bằng viên bi. Dù tôi chưa một lần\nđược ăn chuối Tây, nhưng chuối Tây thì cũng là đồ Tây, bởi vậy, nếu nhận\nlời làm vợ anh Tây, tôi sợ là cứ vài ngài tôi lại bị một lần nổi mụn...\nNghĩ là vậy, sợ là vậy, nhưng trước sự chân thành của anh Tây, tôi lại\nmủi lòng. Bởi là đàn bà, dù có làm ra vẻ cứng rắn, sắt đá đến đâu thì thẳm\nsâu trong đáy lòng, họ cũng đều cần một vòng tay đàn ông ấp ôm, che chở;\nđều cần một bờ vai để sẻ chia, nương tựa, để mỗi khi cô đơn, để những\nphút yếu lòng, học có thể gục vào nức nở...\nLần đầu tiên lên giường với anh Tây, tôi đã thể hiện hết mình với tinh\nthần vui là chính, bởi tôi đã quyết định sẽ nói thẳng với anh Tây rằng tôi\nkhông còn trinh tiết nữa, mọi việc sau đó tùy anh phán xét...\nSau khoảng 15 phút nghỉ giải lao, anh Tây đã hồi sức và nhịp thở có\nvẻ đã đều đều trở lại. Tôi lúc ấy cũng chuẩn bị sẵn mọi phương án trả lời\ncho những thắc mắc và tra hỏi của anh. Nhưng không, anh nhẹ nhàng\nchoàng tay qua ôm tôi vào, giọng thì thào:\n- Em tuyệt vời lắm!\nTôi hơi ngạc nhiên, bởi tôi không nghĩ anh sẽ nói với tôi câu đó. Dẫu\nvậy, tôi vẫn quyết định sẽ thú nhận với anh...\nhttps://thuviensach.vn\n- Anh không hỏi gì về chuyện em đã mất trinh sao? Thực ra, em và\nbạn trai cũ của em đã...\nNhưng không để tôi nói hết câu, anh đã ngắt lời:\n- Anh muốn gặp bạn trai cũ của em!\n- Để làm gì hả anh? Chuyện giữa em và người đó đã kết thúc rồi mà!\n- Nhưng anh muốn cám ơn anh ấy! Người Tây bọn anh rất ngại phá\ntrinh! Đó là công việc vất vả giống như là mở một con đường đi xuyên qua\nmột khu rừng rậm nguyên sinh vậy. Nhờ có bạn trai cũ của em mà giờ anh\ntự nhiên có một con đường rộng rãi, trơn tru, vào ra dễ dàng, thông\nthoáng...\nThực sự thì tôi chưa rõ tương lai sẽ ra sao, bởi đó là điều chẳng ai biết\ntrước, nhưng hiện tại, tôi đang rất hạnh phúc với chồng Tây. Chồng Tây\ncủa tôi không nhận xét, đánh giá món ăn của tôi, bởi anh ấy là người nấu;\nanh không đọc thơ cho tôi nghe, mà anh làm thơ tặng tôi, cho tôi tự đọc;\nanh không đè tôi ngạt thở bởi anh luôn cho tôi ngồi trên, hoặc bế bổng tôi\nlên mỗi khi cao hứng; tay anh Tây to như gốc cây, nhưng không phải để vả\nvào mặt tôi, mà là để xách đồ cho tôi mỗi khi tôi đi mua sắm. Tôi cũng\nkhông sợ dị ứng với chuối Tây nữa, mà ngược lại, còn đang có dấu hiệu\nnghiện: vài ba ngày mà không được một quả là thấy nhạt miệng, người bứt\nrứt, uể oải và khó chịu vô cùng.\nTừ những thăng trầm của cuộc đời mình, tôi tự thấy, hôn nhân không\nkhác gì đánh bạc. Việc đặt ra yêu cầu này, tiêu chuẩn nọ để kén chọn chồng\nkhông khác gì việc một ông ngồi ôm quyển sổ để phân tích, tính toán xem\ntối nay đề về bao nhiêu, và nên phang con lô nào - rất mơ hồ, vô nghĩa, và\nchẳng có gì đảm bảo. Khi bạn tin chắc rằng sẽ trúng, thì bạn lại trượt, còn\nkhi bạn chẳng tính toán gì, chỉ đánh vì bạn thấy thích, thì bạn lại trúng,\nthậm chí trúng vài ba nháy. Nói một cách dễ hiểu hơn, hạnh phúc trong hôn\nhttps://thuviensach.vn\nnhân giống như cơn đau bụng khi bị ỉa chảy. Tưởng là vẫn còn, nhưng hóa\nra đã hết, tưởng là đã hết, nhưng nó lại bất ngờ quặn lên, và làm bạn són ra\nquần!\nĐến đây, tôi lại nhớ tới hai câu thơ rất nổi tiếng nhưng ít người biết\nđến của một đại tiện thi hào với cái tên khá tầm phào (hình như là Võ Tòng\nđánh mèo hay đánh chó gì đó)...\n\"Thân em như hạt mưa rào\nHạt vô biệt thự, hạt vào Quất Lâm\"\nHên xui thôi!\nhttps://thuviensach.vn\nTUYỂN TẬP TRUYỆN TRÀO\nPHÚNG HAY NHẤT CỦA VÕ TÒNG\nĐÁNH MÈO\nĐinh Long\nwww.dtv-ebook.com\nHịch Phây-Búc\nTa từng tới bữa online, nửa đêm lướt web, đầu đau, tay nhức, mỏi mắt\nvô cùng, chỉ mong bài post lên được nhiều like, share và còm-men, thì dẫu\ntay chân rụng rời như vừa hút cỏ, người gầy như cây bạch đàn chết khô\nchết nỏ, cũng nguyện xin làm.\nTa cũng từng nghe: Quân Kun mặc sịp vàng chổng mông chụp ảnh; Bà\nTưng thả rông nhảy ầm ầm trước webcam; Kenny Sang nổ banh trời rồi\nngửa mặt cho người đời chê chửi; Lệ Rơi vừa trồng ổi vừa tranh thủ làm\nMV post lên Phây... Từ xưa, những kẻ bất chấp tất cả để được nổi tiếng đời\nnào chẳng có? Ví thử mấy người đó cứ an phận trồng ổi, bán quần áo, nắng\nchạy ra, mưa trú vào, mệt ngồi nghỉ làm điếu thuốc lào, thì đến bao giờ mới\nnổi?\nTa ở nhà được vợ nuông chiều, không có laptop thì vợ mua cho laptop,\nkhông có wifi thì vợ lắp wifi, ra ngoài thì smartphone nhoay nhoáy trên tay,\n3G bật cả ngày vì đã dùng gói Max-min 70k của Viettel trọn gói. Về mức\nđộ đầu tư và chịu chơi, so với mấy người kể trên, nào có kém gì?\nĐể rồi, nhìn một post lượng like hơn chục mà thấy lo, bài đưa lên chỉ\nvài view lè tè mà thấy thẹn. Đã vậy, bọn cá mập ngoài biển còn ngày đêm\nrình rập cắn cáp quang. Khi cáp đứt, cấu hình khủng cũng không load được\nhttps://thuviensach.vn\nvideo, latop xịn không tải được status, Iphone 6 plus chính thức trở thành\ncục gạch không kém, không hơn. Đau xót biết chừng nào?\nNhưng đó là ngày xưa thôi, chứ giờ ta sợ rồi! Bởi ta nhận ra mình\nđang sống ở cái thời Internet và mạng xã hội rối ren, loạn lạc; cái thời mà\nmở máy tính ra là thấy cướp, hiếp, chém giết, lộ hàng; thời mà người ta nổi\ntiếng chẳng cần tài năng, chỉ cần ăn mặc hở hang đi bán bánh tráng, chỉ cần\nngực to, đùi mẩy để lên mạng làm trò, đưa đẩy, khoe hàng; thời mà hot-gơn\nnhiều hơn lũ khỉ ở Hoa quả sơn, và hotboy thì nhung nhúc như đám người\ntrong công viên nước Hồ Tây ngày miễn phí; cái thời mà một clip sex post\nlên Phây đủ sức khiến cô nữ sinh 15 tuổi phải từ giã cõi đời; cái thời mà\nchẳng may đi máy bay nằm ngủ dạng háng là lập tức bị người đời nhảy vào\nchửi cho tơi bời...\nTa sợ rồi! Và ta cũng biết mình không thể nổi tiếng được theo cách\ncủa những người trên đây, bởi mặt ta không đủ dày, và ta vẫn còn liêm sỉ.\nhttps://thuviensach.vn\nTUYỂN TẬP TRUYỆN TRÀO\nPHÚNG HAY NHẤT CỦA VÕ TÒNG\nĐÁNH MÈO\nĐinh Long\nwww.dtv-ebook.com\nCô Dâu 80 Tuổi\nChiều qua, thấy quán trà đá có em bán hàng xinh quá, tôi liền ghé vào\nngồi lê la. Đang ngồi thì mẹ em ấy đi ra, hỏi em ấy:\n- Tối qua con có xem được tập 969 của phim Cô dâu 80 tuổi không?\nKể mẹ nghe với.\n- Dạ có mẹ! Tập hôm qua, Anandi bị táo bón. Cô ấy ngồi trong phòng\nvệ sinh rặn mãi nhưng không ra. Chắc đau quá nên cô ấy khóc, tivi quay\ncận cảnh cô ấy nước mắt nhạt nhòa. Chồng cô ấy đứng ngoài nghe tiếng vợ\nkhóc thì thương quá cũng khóc theo. Tivi lại quay cận cảnh chồng cô ấy\nnước mắt nhạt nhòa. Rồi chồng cô ấy hỏi: \"Ra chưa?\". Cô ấy trả lời:\n\"Chưa\", rồi cô ấy lại khóc, tivi quay cận cảnh cô ấy nước mắt nhạt nhòa.\nChồng cô ấy khi biết vợ chưa ra thì thương quá, càng khóc to hơn. Tivi\nquay cận cảnh chồng cô ấy nước mắt nhạt nhòa.\n- Tiếp đi con, đang hay!\n- Dạ hết rồi ạ! Tập hôm qua chỉ quay mỗi cảnh ỉa thôi mà!\nTôi nghe mẹ con họ nói chuyện thì tò mò quá, liền hỏi:\n- Chị xem phim này lâu chưa?\nhttps://thuviensach.vn\n- Cũng mới thôi chú! Xem từ hồi mang bầu con bé này - vừa nói, chị\nvừa chỉ vào đứa con gái tuổi chừng mười tám đôi mươi, mơn mởn, xinh\ntươi.\n- Chị xem từ tập một à?\n- Không! Hồi tivi chiếu tập một thì chị vẫn còn ở trong bụng mẹ, sao\nmà xem được. Chỉ có mẹ chị là được xem từ tập một thôi!\n- Giờ mẹ chị vẫn tiếp tục xem chứ?\n- Không! Mẹ chị mất lâu rồi. Tuần sau là bốc mộ mẹ chị đấy! Lúc\nchết, mẹ chị không nhắm mắt được, vì không biết phim kết thúc ra sao. Chị\ncũng đang lo đây! Chị gần 50 tuổi rồi, mà phim mới chiếu được có hơn\nchín trăm tập, nghĩa là vẫn còn gần một nghìn tập nữa mới hết. Không biết\nchị có sống nổi đến tập cuối cùng hay không.\nTôi không nói gì, bởi thực sự tôi không biết chị có sống được đến tập\ncuối cùng hay không. Nhưng tôi tin rằng, nhiều người sẵn sàng chọn cái\nchết, nếu ai đó bắt họ phải xem bộ phim ấy đến tập cuối cùng.\nhttps://thuviensach.vn\nTUYỂN TẬP TRUYỆN TRÀO\nPHÚNG HAY NHẤT CỦA VÕ TÒNG\nĐÁNH MÈO\nĐinh Long\nwww.dtv-ebook.com\nThật Và Giả\nTôi hồi trẻ làm cave, đến khi có tí tuổi, ngực dài, háng rộng, toan về\ngià rồi, thì chuyển qua làm tú bà. Cái này cũng giống như mấy cầu thủ\nbóng đá, khi hết thời thì quay qua làm huấn luyện viên vậy. Cầu thủ chuyển\nqua làm huấn luyện viên có nhiều thuận lợi lắm, bởi họ có kinh nghiệm\nnhiều năm lăn lộn trên sân cỏ. Còn tôi, từ cave chuyển qua làm tú bà cũng\nkhông gặp khó khăn gì mấy, bởi tôi có kinh nghiệm nhiều năm lăn lộn trên\ngiường.\nCó lẽ sau nghề buôn thuốc phiện và trộm cướp thì cave là nghề bị xã\nhội khinh rẻ nhất. Tôi thấy có chút bất công. Bởi dù gì thì cave vẫn kiếm\ntiền bằng chính công sức của họ (dù ít hay nhiều), chứ họ không lấy trộm,\nkhông cướp giật, không ăn chặn của ai. Trong khi đó, đầy những kẻ làm\ngiàu bằng những cách thất đức, bẩn thỉu hơn thì lại được người đời ngợi ca,\ntrọng vọng.\nNgười ta bảo mại dâm làm cho đạo đức xã hội suy đồi. Ở vị trí là một\ntú bà, đương nhiên tôi không đồng tình với quan điểm ấy. Bởi cái việc mà\nđàn ông làm với cave về bản chất nó cũng chẳng khác gì cái việc vẫn được\ncác tiểu thuyết tình yêu hay các sách văn chương gọi là sự thiêng liêng, sự\nthăng hoa, là đặc ân mà tạo hóa ban cho loài người (và cả loài vật). Đàn\nông và cave làm việc đó với nhau sòng phẳng, \"tiền đưa, dưa thúc\", chứ họ\nkhông loạn luân, không hiếp dâm. Nếu bắt buộc phải chịu cái tiếng xấu là\nhttps://thuviensach.vn\nlàm cho xã hội suy đồi, thì sự suy đồi mà mại dâm tạo ra cho cái xã hội này\ncũng nhỏ xíu thôi, chẳng ăn thua gì so với bao nhiêu thứ suy đồi ngoài kia\ncả.\nNgười ta còn bảo mại dâm làm ảnh hưởng đến hạnh phúc của các gia\nđình. Ở vị trí là một tú bà, tôi đương nhiên lại không đồng tình tiếp. Bởi\nđàn ông tìm đến cave chủ yếu để giải quyết sinh lý, không phải để yêu\nthương. Hiếm có thằng đàn ông nào vì đi chơi cave mà bỏ bê vợ con, chán\nnản gia đình. Thậm chí, khi mà quan hệ vợ chồng không được thuận hòa thì\nviệc đàn ông đi chơi cave có lẽ lại là một cách để giải tỏa, để tránh những\ncuộc bạo hành trên giường, tránh những cuộc yêu (lẽ ra là thiêng liêng) của\nchồng của vợ bị biến thành một cuộc cướp giật, cưỡng đoạt ghê sợ giống\nnhư ở ngoài đường, ngoài chợ; để không còn cảnh sau mỗi cuộc bạo hành\nấy, kẻ nằm hả hê, phì phò, người thì nghẹn ngào, nức nở, co ro.\nCó người cho rằng, càng quản lý chặt, càng khắt khe với mại dâm thì\nsẽ càng làm tăng thêm những vụ hiếp dâm và lạm dụng tình dục. Họ ví von\nrằng: hiếp dâm giống hiện tượng vỡ ống nước do dòng lưu thông bị tắc dẫn\nđến áp suất tăng cao. Nếu không bị bóp nghẹt, nếu cứ cho phép nước chảy\nthảnh thơi, hiền hòa, thì sẽ thât hiếm khi ống vỡ. Lý luận này dù có vẻ hơi\ncùn nhưng tôi tin là rất nhiều anh sẽ đồng tình, gật gù tán thưởng.\nTại Anh, Hà Lan, Tây Ban Nha và khoảng hơn chục nước thuộc Châu\nÂu khác, người ta đã công nhận mại dâm là một nghề, ở đó, cave được bảo\nvệ và tôn trọng. Tức là những đóng góp của ngành này cho việc cân bằng\nham muốn sinh lý của cộng đồng (chủ yếu là nam giới) đã được thừa nhận.\nTôi cũng rất mong một ngày không xa, ngành cave ở Việt Nam sẽ được\ncông nhận như thế. Khi ấy, sẽ có một bộ gọi là Bộ Cave, ngày 6-9 sẽ được\nchọn làm ngày cave. Hằng năm, đúng ngày này, Bộ trưởng Bộ cave sẽ\nxuống đường, đến tận các ổ chứa, nhà nghỉ, ra tận các gốc cây, vỉa hè để\nthăm và tặng quà cho cán bộ công nhân viên trong ngành. Và tôi tin, cave\nsẽ là ngành đóng thuế nhiều và ổn định nhất cho ngân khố quốc gia.\nhttps://thuviensach.vn\nNghề cave còn giống nghề cầu thủ bóng đá ở cái điểm là tuổi thọ nghề\nrất ngắn. Với cầu thủ, ngoài 30 tuổi là không chạy nổi nữa rồi, nếu có cố\nchạy cũng không còn sức chiến đấu. Cave cũng vậy, ngoài 30 là không nằm\nnổi nữa rồi, nếu có cố nằm cũng không còn sức chiến đấu. Bởi vậy, tôi luôn\nkhuyên nhủ các em cave trong đội của mình rằng khi còn đương trẻ, còn\nsung sức thì phải cố cày cuốc, dành dụm lấy ít vốn, sau này giải nghệ có cái\nmà chuyển qua làm ăn buôn bán, hoặc không thì cũng có khoản mà trông\nvào.\nMới hôm kia thôi, cái Trinh - trước làm cave ở chỗ tôi, giờ sức đã yếu\nnên về quê mở cửa hàng cắt tóc gội đầu - có gọi cho tôi khoe rằng nó vừa\nđược phong tặng danh hiệu cá nhân ưu tú. Tôi hỏi sao được hay vậy, thì nó\nbảo là vì nó vừa ủng hộ 10 triệu cho quỹ bảo trợ trẻ em của làng, 10 triệu\ncho hội phụ nữ, thêm 10 triệu cho hội người cao tuổi. Tôi nể nó quá! Hồi\ncòn xuân trẻ thì làm cave hầu hạ đàn ông, giờ giải nghệ về quê thì góp tiền\nủng hộ hội phụ nữ, rồi quan tâm đến trẻ con, lo toan cho người già, thử hỏi\ncòn thành phần nào của xã hội không được hưởng thụ tấm lòng nhân ái của\nnó? Nó mà không ưu tú thì ai dám ưu tú?\nChưa hết, hôm qua, tôi lại nghe mấy đứa kháo nhau rằng cái Thảo -\ncũng là cave cũ ở đội của tôi, mới nghỉ hưu - vừa được người làng nó dựng\ntượng dưới gốc đa, đặt ngoài ngã ba. Lý do là vì nó đã bỏ ra gần nửa tỉ để\nxây cho làng một cái nhà văn hóa to, đẹp và hiện đại như cái quán bar. Tôi\ncũng đã xem qua bức tượng con Thảo đăng trên Phây của nó rồi. Nhìn qua\nlà biết bức tượng đó được dựng mô phỏng theo tượng Nữ thần tự do của\nMĩ: tay phải con Thảo cầm cái ca giơ cao, tay trái cầm con ve chuẩn bị bỏ\nvào, đầu mũ có cái chỏm xinh xinh nhìn như cái bao.\nKhá nhiều đứa đang làm cho tôi thì bỗng đâu lại kiếm được một anh tử\ntế, vậy là chúng xin nghỉ việc để lấy chồng. Dù chúng nó lấy chồng nghĩa\nlà tôi mất đi một nhân viên, nhưng cùng là kiếp cave, tôi hiểu và mừng cho\nchúng nó.\nhttps://thuviensach.vn\nMấy đứa cave đi lấy chồng, may mắn vớ được những thằng đàn ông\ncó tư tưởng tiến bộ, phóng khoáng thì không sao, nhưng nếu gặp phải\nnhững người có suy nghĩ khắt khe, cổ hủ, đặt nặng chuyện trinh tiết thì các\nem ấy buộc phải đứng giữa hai lựa chọn: một là dùng màng trinh giả để\nthay cho cái màng trinh thật; hai là tìm một lý do giả để giải thích cho sự\nbiến mất của cái màng trinh thật.\nViệc dùng màng trinh giả thì dễ rồi, bạn gái nào quan tâm thì lên\nGoogle tìm, sẽ ra hết: từ mẫu mã, giá cả, hướng dẫn sử dụng đến các\nchương trình khuyến mại. Nhưng xin lưu ý một điều rằng chỉ nên dùng\nmàng trinh giả nếu người đàn ông của bạn là một thằng ngu và chưa làm\nchuyện đó bao giờ. Cái này giống như việc một người lần đầu được ăn sò\nhuyết vậy: dù là sò luộc chín tới, miệng khép hờ, ruột hồng tươi, hay là sò\nbị quá lửa, mồm há toác, ruột nhão nhoét, thì khi cho vào mồm cái thằng\nngu ấy cũng đều thành ngon hết. Còn nếu người đàn ông của bạn là một gã\nsành ăn thì đừng dại gì dùng cách ấy. Bởi một thằng sành ăn sẽ giống như\nmột tên thợ vá xe chuyên nghiệp, tháo cái săm xe ra, nhìn cái săm nát bét,\nthâm sì là nó biết ngay săm đã bị chọc bao nhiêu nhát, vá bao nhiêu lần.\nTôi vẫn khuyên mấy đứa ở đội của tôi nên chọn cách thứ hai, tức là\ntìm một lý do thật thánh thiện để biện hộ cho cái sự không hiện diện của cái\ntấm màng chết tiệt. Chỗ tôi, khá nhiều đứa đã chọn cách này, và giờ chúng\nđang có một gia đình rất vẹn tròn, hạnh phúc.\nCó thể kể ra đây trường hợp của cái Tâm, biệt danh Tâm Giặc (vì nó\nnghịch như giặc). Hồi ấy, mới đang tán tỉnh nhau, chồng nó rủ nó đi đạp xe.\nTuy nhiên, chồng nó chỉ vừa dắt cái xe đạp ra là nó ôm mặt sợ hãi, khóc\nthét, và không dám leo lên xe. Chồng hỏi tại sao, nó bảo rằng vì hồi nhỏ nó\ntập xe, đang đi thì cái yên xe bị rơi ra, nó không biết nên cứ vậy ngồi lên, bị\ncái khung xe dài dài, tròn tròn nó chọc cho một phát. Thành ra, giờ cứ nhìn\nthấy xe đạp là cái cảm giác đau rát khủng khiếp ấy lại ùa về... Chồng nó\nnghe thế thì thương nó quá, mới ôm nó vào lòng "
1,793,025
Anh Day Coc So Vo - Ban Ha Luong Luong.pdf
Mục lục Mục lục Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chư...
563,526
Better Than It Sounds A Dictionary of Humourous Musical Quotations (David W. Barber) (Z-Library).pdf
cover next page >   title: Better Than It Sounds : A Dictionary of Humorous Musical Quotations author: Barber, David W. publisher: Sound And Vision isbn10 | asin: 0920151221 print isbn13: 9780920151228 ebook isbn13: 9780585141664 language: English subject  Music--Humor, Music--Quotations, maxims, etc. publication date:...
92,345
Taboo Comedy Television and Controversial Humour (Chiara Bucaria, Luca Barra (eds.)) (Z-Library).pdf
PALGRAVE STUDIES IN COMEDY TABOO COMEDY TELEVISION AND CONTROVERSIAL HUMOUR EDITED BY CHIARA BUCARIA AND LUCA BARRA Palgrave Studies in Comedy Series Editors Roger   Sabin University of the Arts London London ,  United Kingdom Sharon   Lockyer Department Social Sciences Media Communication Brunel Uni...
582,358
CHUONG TRINH HOI THAO KY NIEM 130 DA LAT.pdf
CHƯƠNG TRÌNH HỘI THẢO KỶ NIỆM 130 NĂM ĐÀ LẠT HÌNH THÀNH VÀ PHÁT TRIỂN (1893-2023) Thời gian 4/12/2023 Địa điểm: Khách sạn Sài gòn – Đà Lạt TT Công việc Thời gian Chi tiết Phụ trách 7h30-8h00: ĐÓN TIẾP ĐẠI BIỂU KHAI MẠC HỘI THẢO KHAI MẠC 8h00- 8h30  Văn nghệ  Đội văn nghệ 8h30- 8h45  Tuyên ...
791
Imperial heights Dalat and the making and undoing of French Indochina (Jennings, Eric Thomas) (Z-Library).pdf
The publisher gratefully acknowledges the generous support of the Ahmanson Foundation Humanities Endowment Fund of the University of California Press Foundation. Imperial Heights FROM INDOCHINA TO VIETNAM: REVOLUTION AND WAR IN A GLOBAL PERSPECTIVE Edited by Fredrik Logevall and Christopher E. Goscha 1. Assuming the Bu...
941,632
KY YEU HOI THAO KY NIEM 130 DA LAT.pdf
KỶ YẾU HỘI THẢO KHOA HỌC KỶ NIỆM 130 NĂM ĐÀ LẠT HÌNH THÀNH VÀ PHÁT TRIỂN (1893 - 2023) LỊCH SỬ - THỰC TRẠNG - ĐỊNH HƯỚNG CHO SỰ PHÁT TRIỂN Quét mã QR để xem Kỷ yếu Hội thảo TỈNH ỦY LÂM ĐỒNG THÀNH ỦY ĐÀ LẠT - TRƯỜNG CHÍNH TRỊ TỈNH LÂM ĐỒNG * TUYÊN BỐ MIỄN TRỪ TRÁCH NHIỆM (1) Thành ủy Đà Lạt, Trường chính trị tỉn...
921,666
Tâm Lý Dân Tộc An Nam (Paul Giran) (Z-Library).pdf
ebook©vctvegroup[1] LỜI NGỎ Chế độ thuộc địa đã cáo chung trên thế giới, khi bàn về chế độ thực dân Pháp ở An Nam (Việt Nam), các vấn đề: chính sách cai trị, kinh tế, thương mại, y tế, giáo dục, văn hóa, xã hội... do người Pháp áp dụng thường được khảo sát và đề cập. Tuy nhiên, để biến toàn bộ An Nam trở thành xứ bảo h...
317,677
Đà Lạt - Một thời hương xa.pdf
BIỂU GHI BIÊN MỤC TRƯỚC XUẤT BẢN DO THƯ VIỆN KHTH TP.HCM THỰC HIỆN General Sciences Library Cataloging-in-Publication Data Nguyễn Vĩnh Nguyên, 1979-         Đà Lạt, một thời hương xa / Nguyễn Vĩnh Nguyên. - In lần thứ 1. - T.P. Hồ Chí Minh : Trẻ, 2016.         400tr. ; 23cm.         1. Đà Lạt (Việt Nam) -- Mô tả và...
519,912
Aging Mechanisms II Longevity, Metabolism, and Brain Aging (Nozomu Mori) (Z-Library).pdf
Nozomu Mori Editor Aging Mechanisms II Longevity, Metabolism, and Brain Aging Aging Mechanisms II Nozomu Mori Editor Aging Mechanisms II Longevity, Metabolism, and Brain Aging Editor Nozomu Mori Fukuoka International University of Health and Welfare Fukuoka, Japan ISBN 978-981-16-7976-6 ISBN 978-981-16-7977-3 (eBook) h...
1,175,400
Loneliness as a Way of Life (Thomas Dumm) (Z-Library).pdf
Loneliness as a Way of Life Loneliness as a Way of Life T H O M A S D U M M HARVARD UNIVERSITY PRESS Cambridge, Massachusetts London, En gland 2008 Copyright © 2008 by the President and Fellows of Harvard College All rights reserved Printed in the United States of America A Caravan book. For more information, visit ww...
403,429
Positive Solitude A Practical Program for Mastering Loneliness and Achieving Self-Fulfillment (Rae Andre) (Z-Library).pdf
Preface It is 7:30 P.M. and you are at home alone. You have read the paper and eaten your supper. The early evening programs are lousy. Since you have been alone quite a lot lately and have had some bad feelings about it, you decide to spend some time thinking about your situation. You reach for a book on loneline...
542,906
Psychology of loneliness (Bevinn, Sarah J.) (Z-Library).pdf
PSYCHOLOGY OF EMOTIONS, MOTIVATIONS AND ACTIONS PSYCHOLOGY OF LONELINESS No part of this digital document may be reproduced, stored in a retrieval system or transmitted in any form or by any means. The publisher has taken reasonable care in the pre...
388,973
Psychology of loneliness New Research (Lázár Rudolf) (Z-Library).pdf
PSYCHOLOGY OF EMOTIONS, MOTIVATIONS AND ACTIONS PSYCHOLOGY OF LONELINESS NEW RESEARCH No part of this digital document may be reproduced, stored in a retrieval system or transmitted in any form or by any means. The publisher has taken reasonable care in the preparation of this digital document,...
314,584
The Handbook of Solitude (Robert J. Coplan, Julie C. Bowker) (Z-Library).pdf
T e Handbook of SOLITUDE Psychological Perspectives on Social Isolation, Social Withdrawal, and Being Alone Edited by Robert J. Coplan and Julie C. Bowker The Handbook of Solitude For kenneth H. rubin scholar, mentor, and friend and For our families without whom we would always feel alone The Handbook Of Solitude Psy...
1,800,516
The History of Emotions An Introduction (Jan Plamper, Keith Tribe) (Z-Library).pdf
EMOTIONS IN HISTORY General Editors ute frevert thomas dixon The History of Emotions An Introduction J A N P L A M P E R Translated by K E I T H T R I B E 1 3 Great Clarendon Street, Oxford, OX2 6DP, United Kingdom Oxford University Press is a department of the University of Oxford. It furthers the University’s objecti...
1,167,631
The Philosophy of Creative Solitudes (David Jones (Editor)) (Z-Library).pdf
The Philosophy of Creative Solitudes Also available from Bloomsbury On the Feminist Philosophy of Gillian Howie, edited by Victoria Browne and Daniel Whistler Aesthetic Marx, edited by Samir Gandesha and Johan Hartle The Subject of Rosi Braidotti, edited by Bolette Blaagaard and Iris van der Tuin The Sea, David Farr...
590,636
Too Loud a Solitude (Hrabal Bohumil Heim Michael Henry) (Z-Library).pdf
Bohumil Hrabal Too Loud a Solitude Translated from the Czech by MICHAEL HENRY HEIM Copyright © 1976 by Bohumil Hrabal English translation copyright © 1990 ISBN 015190491X Only the sun has a right to its spots. —GOETHE ONE For thirty-five years now I've been in wastepaper, and it's my love story. For thirty-five years I...
147,524
Eat, Pray, Love Committed The Last American Man Stern Men Pilgrims (Elizabeth Gilbert) (Z-Library).vn.pdf
https://thuviensach.vn https://thuviensach.vn Ăn, Cầu Nguyện, Yêu Elizabeth Gilbert Chia sẻ ebook: https://downloadsach.com Follow us on Facebook: https://facebook.com/caphebuoitoi https://thuviensach.vn Table of Contents [1] LỜI GIỚI THIỆU – hay - QUYỂN SÁCH NÀY THẾ NÀO – hay - Hạt thứ 109 Ý – hay - ...
786,264
Eat, Pray, Love One Womans Search for Everything Across Italy, India and Indonesia (Elizabeth Gilbert) (Z-Library).pdf
ALSO BY ELIZABETH GILBERT Pilgrims Stern Men The Last American Man VIKING Published by the Penguin Group Penguin Group (USA) Inc., 375 Hudson Street, New York, New York 10014, U.S.A. Penguin Group (Canada), 90 Eglinton Avenue East, Suite 700, Toronto, Ontario, Canada M4P 2Y3 (a division of Pearson Penguin Canada Inc...
727,107
Quiet Power The Secret Strengths of Introverts (Susan Cain, Gregory Mone, Erica Moroz) (Z-Library).v.pdf
ERROR: type should be string, got "https://thuviensach.vn\nhttps://thuviensach.vn\nThông tin ebook\nDự án ebook cho thiết bị di động\nTạo ebook: Hanhdb\nCopyright © 2012 by Susan Cain\nBản quyền tác phẩm đã được bảo hộ.\nDịch từ bản gốc tiếng Anh “Quiet: The Power of Introverts in a World That\nCan't Stop Talking”, được xuất bản tại Hoa Kỳ bởi Crown Publishers.\nBản dịch được thực hiện bởi Nguyễn Tiến Đạt (sutucon).\nBản dịch này không phải là bản dịch chính thức của cuốn sách, được thực\nhiện chỉ đơn thuần với mục đích để chia sẻ. Người dịch không được hưởng\nbất kỳ lợi ích nào về tiền bạc thông qua việc thực hiện và công bố bản dịch\nnày, cũng không khuyến khích các hành vi đọc, tải sách vi phạm bản quyền.\nHãy mua cuốn sách này khi nó được dịch hoặc phát hành chính thức tại nơi\nbạn sống để ủng hộ tác giả.\nEbook miễn phí tại : www.Sachvui.Com\nhttps://thuviensach.vn\nLời người dịch\nXin chào, tôi là Nguyễn Tiến Đạt. Bản dịch mà bạn đang đọc là dự án cá\nnhân lớn đầu tiên sau năm 20 tuổi của tôi. Cám ơn bạn vì đã đọc, hoặc thậm\nchí dẫu có thể chỉ là đang cân nhắc đến việc sẽ đọc nó.\nTôi có may mắn được biết đến cuốn sách này từ khá sớm, vào cuối mùa hè\nnăm 2012, không lâu sau thời điểm nó được ra mắt tại Mỹ. Và tôi đã lập tức\nbị hút vào nó. Đôi lúc trong đời bạn, sẽ có những cuốn sách xuất hiện và tác\nđộng rất mạnh đến cách nhìn cuộc sống của bạn, cấy vào trong đầu bạn một\ný tưởng, cho bạn một lăng kính hoàn toàn mới để nhìn nhận cuộc sống và để\nnhìn nhận chính bản thân bạn. “Quiet” của Susan Cain đối với tôi là một\ncuốn sách như vậy. Và tôi không hề hối hận về việc mình đã bỏ ra hơn 6\ntháng trời để dịch nó. Nó đã giúp thay đổi cuộc sống của tôi theo hướng tốt\nđẹp hơn nhiều, đến mức tôi nhận ra việc những người khác cũng được đọc\nnó sẽ có ý nghĩa lớn đến thế nào. Và tôi nhảy vào làm, mặc dù không phải\ntôi không nhận được những lời khuyên không nên. Một người anh tôi rất\nkính trọng cũng đã khuyên tôi như vậy. Nhưng tôi còn trẻ, tôi nghĩ mình có\nquyền phạm sai lầm và có quyền làm một thứ gì đó điên rồ một chút khi tôi\ncòn đủ thời gian và nhiệt huyết. Vậy nên tôi làm.\nCuốn sách này là một dự án cá nhân của tôi. Tôi nghĩ mình cần giải thích\nmột chút cụm từ “dự án cá nhân”. Thứ nhất, nó có nghĩa là: Cuốn sách này là\ncủa tôi. Từ chữ cái đầu tiên đến cái dấu chấm cuối cùng, từ cách dịch, cách\nchọn từ, đến cách làm chú thích; từ cách trình bày bìa, đến màu bìa, thậm chí\nlà việc thiết kế bìa. Tất cả những thao tác bạn có thể nghĩ ra để có thể làm ra\nđược bản dịch này, tôi đã tự tay làm một mình hoàn toàn. Tất nhiên, việc\ndịch của tôi đứng trên đôi vai của rất nhiều kiến thức dịch và ngôn ngữ dịch\ncủa bao dịch giả tôi đã từng được đọc, được theo học, và tôi cũng đã cầu\nviện đến sự trợ giúp của rất nhiều các từ điển và các nguồn thông tin tham\nkhảo khác nhau từ mạng Internet, nhưng người làm nhiệm vụ sử dụng tất cả\nnhững thứ nguyên liệu nguồn đó để tạo ra những dòng văn bản này là tôi, và\nchỉ mình tôi. Tôi chính là người chịu trách nhiệm, là người bạn sẽ muốn\nnhắm đến để khen ngợi, hoặc để ném đá. Thứ hai, nó có nghĩa là: Dự án này\ncó ý nghĩa đặc biệt quan trọng với riêng cá nhân tôi. Với tôi, việc phải đưa\nđược những kiến thức trong cuốn sách này đến với nhiều người hơn nữa gần\nnhư là một sứ mệnh tôi tự giao cho mình, nó là một mục đích tôi hoàn toàn\ntin tưởng vào, và nó đã là động lực thúc đẩy tôi theo đuổi công việc này\ntrong suốt quãng thời gian hơn 6 tháng vừa qua. Tôi không dịch cuốn sách\nnày vì muốn nó được một nhà xuất bản nào để ý đến và trả tôi tiền để mua\nhttps://thuviensach.vn\nnó; tôi không làm nó để in ra và bán cho bất kỳ ai; và tôi cũng không làm nó\nđể thể hiện gì trình độ của mình cả. Bạn có thể chọn tin lời tôi hoặc không,\ntôi không quan tâm, nhưng điều tôi muốn nói là: tôi chọn làm nó, vì tôi\nmuốn bạn đọc nó.\nTôi biết việc chỉ hết sức khen ngợi cuốn sách này trong một dòng “trạng\nthái” vu vơ nào đó trên mạng xã hội, hay liên tục bỏ bom trang mạng cá\nnhân của bạn với những bình luận kiểu “hãy đọc nó đi, nó hay lắm…” là\nkhông đủ. Dù cho trình độ tiếng Anh của bạn có đủ tốt để biết được cuốn\nsách viết gì, rào cản ngôn ngữ vẫn sẽ là một nhân tố cản trở (dù có thể chỉ là\nrất nhỏ). Và dù nhân tố cản trở đó có thể rất nhỏ, nhưng nhân nó lên với\ndung lượng của cuốn sách này (bản điện tử mà tôi có là một bản PDF chữ\nnhỏ li ti mà cũng đã 139 trang); cùng với chủ đề có vẻ thiếu hấp dẫn của nó\n(“tâm lý học”, “tính cách”, “người hướng nội”); lại nữa, hãy nghĩ đến cả thể\nloại của nó (“non-fiction” và “self-help”) vốn là thứ tôi không nghĩ được số\nđông trong các bạn ưa thích. Hãy thành thực mà nói đi, bạn thử nghĩ đến\nnhững thứ này mà xem, nếu nó không phải là một tài liệu học tập bắt buộc\nhoặc một cuốn sách nghiên cứu buộc-phải-có kinh điển cần thiết cho công\nviệc, bao nhiêu trong số các bạn sẽ bị hấp dẫn đến với một cuốn sách với\ndung lượng, chủ đề và thể loại như thế? Tôi nghĩ là không nhiều. Tôi cũng\nphải thú thật là kể cả tôi có lẽ cũng sẽ không tìm đến với một thứ như thế\nđâu, nếu tôi đã được biết đến nó theo cách này.\nNhưng tôi biết đây là một cuốn sách rất đáng đọc. Và TÔI MUỐN CÁC\nBẠN ĐỌC NÓ. Thành thực mà nói, bạn có thể dùng việc này để đánh giá tôi\nđấy. Tôi đang làm cái việc mạo hiểm là đem uy tín của mình ra để đảm bảo\ncho cuốn sách này. Nếu bạn đọc thử và không thấy nó đáng đọc như lời tôi\ntâng bốc, vậy thì tôi coi như mất sạch sẽ uy tín với bạn nhỉ. Từ nay về sau\nmọi lời tôi nói sẽ không còn mấy sức nặng với bạn nữa. Nhưng kể cả khi biết\nđiều đó, tôi vẫn tin chắc và vẫn sẽ nói cho bạn biết, rằng: TÔI TIN ĐÂY LÀ\nMỘT CUỐN SÁCH ĐÁNG ĐỌC.\nViệc dịch cuốn sách này là cố gắng của tôi để đạp đổ rào cản ngôn ngữ. Việc\ntôi sử dụng trang cá nhân của mình và đăng tải những đoạn trích tôi thấy hay\ntrong cuốn sách này là những nỗ lực nhỏ của tôi để thu hút sự quan tâm của\nmọi người tới với chủ đề của cuốn sách. Và bằng việc thực sự trở nên tự tin\nhơn, sống tốt hơn, thể hiện ra qua cuộc sống thực ngoài đời và qua những gì\ntôi giao tiếp với mọi người xung quanh cả trên mạng lẫn trong đời thực, bất\nchấp việc là một người hướng nội nhút nhát, tôi hy vọng rằng mình đã có thể\nchứng minh cho các bạn—những ai biết tôi—thấy rằng cuốn sách này, dù là\nsách self-help, dù là sách non-fiction, nhưng nó vẫn thực sự đáng giá, vì nó\nhttps://thuviensach.vn\ncó thể làm thay đổi cuộc sống của bạn theo những nghĩa tốt hơn. Tôi là một\nbằng chứng cho điều đó.\nBẢN DỊCH NÀY KHÔNG HỀ HOÀN HẢO. Bạn cần phải biết điều đó. Và\nbạn cũng cần phải biết rằng tôi biết điều đó. Nó chi chít lỗi. Lỗi về cách\ndùng từ tiếng Việt. Lỗi về ngôn ngữ dịch. Lỗi cả về thao tác tham khảo\nnguồn để làm chú thích. Lỗi cả trong những khâu chế bản điện tử, tạo file\nPDF, lỗi trong việc thiết kế bìa, chọn màu bìa. Lỗi trong cả cách chọn dịch\ntiêu đề. Chi chít lỗi. Nhưng tôi hy vọng rằng chúng sẽ không làm phiền bạn\nquá nhiều trong quá trình đọc, và, quan trọng hơn, không làm ảnh hưởng đến\nviệc tiếp nhận những ý tưởng từ cuốn sách này của bạn. Tôi chỉ mong bản\ndịch này của mình có thể giúp cho việc đọc của bạn trở nên dễ dàng hơn, và\ndo đó, bạn sẽ đỡ vất vả hơn trong việc hoàn tất việc đọc cuốn sách này, chứ\ntôi thực sự không dám mong nó trở thành một bản dịch hoàn hảo, có thể\nkhiến tên tuổi tôi nổi như cồn và được khen ngợi tới tấp. Không, không đâu\nạ. CHẮC CHẮN BẠN SẼ THẤY BẢN DỊCH NÀY CHI CHÍT LỖI. Nhưng\ntôi vẫn hy vọng bạn sẽ thấy thích thú khi đọc nó, tôi nói điều này ra một cách\nhoàn toàn chân thành.\nHy vọng đến đây, có lẽ bạn đã có câu trả lời của tôi cho hai câu hỏi lớn mà\ncó thể bạn đang muốn hỏi tôi: “Cuốn sách này có đáng đọc không, tại sao?”\nvà “Sao bạn lại muốn bỏ công sức ra thực hiện việc dịch nó?”. Sau đây, tôi\nxin dành mấy lời cuối cùng này để trả lời nốt mấy câu hỏi mà từ mấy hôm\nnay tôi đã nhận được, kể từ khi tôi công bố trên trang cá nhân rằng “dự án cá\nnhân lớn nhất sau năm 20 tuổi” của tôi đã chính thức kết thúc:\n¾ Tại sao tôi không gửi sách cho nhà xuất bản, mà lại chịu tải công sức dịch\ncủa mình lên mạng một cách miễn phí thế này? Tôi có sợ vi phạm luật bản\nquyền gì đó không?\nTôi không thể, không dám và cũng không biết cách để gửi bản dịch cho nhà\nxuất bản, nếu bạn muốn tin tôi. Tôi không thể chịu được những lời phê bình,\nbất kể chúng có tích cực và xác đáng thế nào, và một khi đã là một dịch giả\nxuất bản, người đòi hỏi các bạn đọc trả tiền cho tôi để được đọc thứ tôi dịch,\ntôi sẽ phải chịu một trách nhiệm quá lớn cho bản dịch của mình. Các bạn sẽ\ncó quyền phê bình tôi. Nhưng tôi cực kỳ ghét bị phê bình, dù trên bất cứ\nphương diện gì, dù nó có nhẹ nhàng và xác đáng đến thế nào đi nữa. Hơn\nnữa, tự tôi biết trình độ của mình quá thấp. Tôi biết chắc rằng có đầy lỗi về\ncách dùng từ và lỗi về cách viết trong bản dịch này, và tôi lại là một người\ntheo chủ nghĩa hoàn hảo nữa, nên tôi không thể bán một sản phẩm mà tôi\nbiết không đạt được chất lượng tốt nhất có thể như vậy. Cuối cùng, tôi không\nhttps://thuviensach.vn\ncó uy tín, thiếu kinh nghiệm và zê-rô quan hệ với bất cứ một nhà xuất bản\nnào, và tôi cũng quá nhút nhát rụt rè và thiếu tự tin để có thể dám đem thứ\nmình dịch này ra trước bất cứ hội đồng thẩm định của bất cứ nhà xuất bản\nnào. Tôi sợ sự đánh giá. Và do vậy, tôi đã chọn không tìm cách xuất bản\nchính thống bản dịch này. Hãy để cho ai đó phù hợp hơn tôi làm thế khi nào\nhọ có thể đi. Tôi chỉ cần bản dịch này đến với các bạn được là được rồi, dẫu\nchỉ là qua Internet thôi cũng không sao. Một ngày nào đấy, sẽ có một cuốn\nsách với tên Nguyễn Tiến Đạt, hoặc với tư cách là dịch giả, hoặc (và tôi\nmong là) với tư cách một tác giả. Còn hôm nay, mong các bạn hãy nhận lấy\nmón quà này của tôi từ Internet.\nVề vấn đề đọc và tải sách bản quyền, bản thân tôi coi đây là một vấn đề vẫn\ncòn chưa thực sự rõ ràng về mặt đạo đức. Liệu sao chép, phân phối hay tải\nsách hay bất cứ thứ gì từ trên mạng về một cách miễn phí có được coi là ăn\ncắp không? Tôi không tin vào điều này, nhưng tôi cũng không khuyến khích\nnhững hành vi bị coi là vi phạm luật bản quyền. Và tôi vẫn quyết định sẽ\nchia sẻ bản dịch này của mình, bởi theo chiếc la bàn đạo đức nội tại của tôi,\ntôi không tin rằng việc mình đang làm là sai. Và tôi cũng không quan tâm\nliệu bạn có ủng hộ tôi trong vấn đề này hay không. Ở đây, tôi chỉ xin dừng\nlại để nói rằng: tôi đang làm điều tôi tin là đúng đắn và nên làm, và với tôi,\nchỉ vậy là đủ.\n¾ Tại sao lại chọn thiết kế bìa như vậy? Tại sao lại chọn dịch tiêu đề “Quiet”\nthành “Im lặng”?\nBìa của “Im lặng” có hình ảnh chủ đạo là một trục phần tư mô phỏng một hệ\ntrục tọa độ. Đây là tôi thiết kế dựa vào một ý tưởng xuất hiện trong cuốn\nsách, đó là: “một đồ thị với một trục đứng và một trục nằm ngang, với trục\nngang là khoảng dao động giữa hai thái cực hướng nội-hướng ngoại, và trục\nđứng tương ứng với khoảng bình thản-lo lắng. Với mô hình này, bạn có được\nbốn phân loại khác nhau của tính cách con người, tương ứng với bốn góc\nphần tư của đồ thị: người hướng ngoại bình thản, người hướng ngoại lo lắng\n(hoặc bốc đồng), người hướng nội bình thản, và người hướng nội lo lắng.\nNói một cách khác, bạn có thể là một người hướng ngoại nhút nhát như\nBarbra Streisand, người có một tính cách hết sức đặc sắc và thu hút, nhưng\nvẫn sợ đến tê liệt cả người đi mỗi khi phải bước lên sân khấu; hoặc một\nngười hướng nội không-nhút-nhát, như Bill Gates, người mà về mọi phương\ndiện đều tránh phải tiếp xúc với mọi người, nhưng chưa bao giờ phải lo lắng\nvì áp lực ý kiến của người khác.” Đây là chi tiết tâm đắc đầu tiên tôi bắt gặp\ntrong cuốn sách khi lần đầu đọc nó, và do đây là một dự án cá nhân của riêng\ntôi, tôi không nghĩ mình có gì phải ngại trong việc chọn một chi tiết mình\nhttps://thuviensach.vn\nthích làm cảm hứng để thiết kế bìa. Nói luôn, bìa màu xanh lá cây cũng chỉ\nđơn giản là vì đây là màu sắc ưa thích nhất của tôi mà thôi. Dù sao cũng\nmong là nó hợp mắt các bạn, nhưng dẫu nó (nhỡ) có không hợp mắt các bạn\nthì tôi cũng đành chịu; đây là dự án cá nhân của tôi, tôi sẽ làm nó theo những\ncách mà tôi muốn, chứ không phải là theo ý thích của bất kể ai khác.\nChữ “Quiet”, là tiêu đề chính của bản gốc, đã được tôi chọn dịch là “Im\nlặng”. Tôi có lý do cho điều này. Bên cạnh sự tương hợp đến một mức độ\nnào đấy với nét nghĩa mà tôi hiểu của từ “Quiet” theo ý dùng của tác giả, tôi\ncố tình chọn chữ “Im lặng”, với chữ “I” chủ ý kéo dài ra và làm lớn hơn hẳn\ncác chữ còn lại khi in trên bìa, còn là vì tôi muốn đặc biệt dành tặng cuốn\nsách này cho những người có tính cách “I”, viết tắt của “introverted”—\nhướng nội, theo phân loại của bài Trắc nghiệm tính cách Myers-Briggs\n(Myers-Briggs Type Indicator), thường được viết ngắn gọn là MBTI. Chữ\n“I” lớn đó chính là dành cho họ, những con người nhút nhát, rụt rè, ngại giao\ntiếp, thích suy nghĩ sâu sắc, ham đọc sách, khiêm tốn, nhạy cảm, thận trọng,\nnghiêm túc, sống nội tâm, hiền lành, điềm tĩnh, thích tìm sự đơn độc, ngại\nmạo hiểm, dễ bị tổn thương bởi lời lên án hoặc xúc phạm. Những người như\ntôi. Cuốn sách này được Susan Cain viết trước hết là để cho họ. Bản dịch\nnày được tôi thực hiện, trước hết là để cho họ.\nNhững lời này nói ra, tôi hy vọng đã giúp bạn hiểu được tôi làm thế này là để\nlàm gì, để đạt được gì, và để bạn hiểu rằng bạn nên trông mong những gì và\nkhông nên trông mong những gì từ bản dịch này. Kể từ giờ trở đi, tôi xin\nnhường lại công việc quyết định cho bạn. Nếu bạn tin tôi, tin vào những điều\ntôi nói, hoặc ít nhất là tin vào giá trị của cuốn sách này, và muốn sử dụng\nđến bản dịch (dù thiếu hoàn hảo) này của tôi, tôi xin được nói: Cảm ơn bạn.\nChúc bạn tất cả những gì tốt đẹp nhất. Bản dịch này xin được gửi tặng đến\ntất cả những người hướng nội ở ngoài kia, cũng như những người hướng\nngoại yêu quý, gắn bó hoặc cộng tác với những người hướng nội nữa. Cảm\nơn các bạn đã đọc đến đây. Cảm ơn các bạn, và chúc các bạn cũng sẽ tìm\nđược những hiểu biết và ý tưởng thật sâu sắc, mới mẻ từ cuốn sách này, như\ntôi đã tìm thấy được vậy.\nHà Nội, ngày 10 tháng Năm, năm 2014.\nNguyễn Tiến Đạt (sutucon)\nhttps://thuviensach.vn\nĐề từ\nTHÊM MỘT VÀI TIẾNG ỒN CHO ‘IM LẶNG’\n“Một khảo nghiệm về tâm lý con người hấp dẫn, có thể làm thay-đổi-cuộc-\nđời mà chắc chắn sẽ đem lại lợi ích lớn cho cả người hướng nội cũng như\nngười hướng ngoại”.\n—Kirkus Reviews (starred review)\n“Hiền lành là mạnh mẽ… Đơn độc chính là đạt hiệu quả cao nhất về giao\ntiếp… những ý tưởng dường như rất ngược đời này là một vài trong rất\nnhiều lý do để đem Im lặng vào một góc khuất tĩnh lặng nào đó và hấp thụ\ntoàn bộ những thông điệp tuyệt vời, kích-thích-suy-nghĩ vô cùng của nó.”\n—ROSABETH MOSS KANTER, giáo sư tại Đại học Kinh tế Harvard, tác\ngiả của cuốn sách “Confidence and SuperCorp”.\n“Một cuốn sách rất có giá trị về mặt hiểu biết, được tiến hành nghiên cứu kỹ\ncàng, về sức mạnh của sự lặng im và đức hạnh của việc có một đời sống nội\ntâm phong phú. Nó phá đổ quan điểm xã hội phổ biến rằng bạn cần phải\nhướng ngoại thì mới có thể hạnh phúc và thành công trong cuộc sống”.\n—JUDITH ORLOFF, tiến sĩ y khoa, tác giả của cuốn sách “Emotional\nFreedom”\n“Trong cuốn sách đề cập hết sức kỹ lưỡng và được viết một cách rất tuyệt\nvời này, Susan Cain đã thể hiện một cuộc biện hộ mạnh mẽ cho sự hướng\nnội. Cô cũng khéo léo cảnh báo về những nhược điểm của sự ồn ào trong\nnền văn hóa của chúng ta, trong đó có cả nguy cơ nó làm át đi những tiếng\nnói có giá trị khác. Vượt lên trên tất cả những ồn ào, giọng nói của chính\nSusan vẫn hiện lên đầy hấp dẫn—sâu sắc, hiền từ, bình tĩnh và hùng hồn. Im\nlặng xứng đáng có được một lượng độc giả rất lớn”.\n—CHRISTOPHER LANE, tác giả của cuốn sách “Shyness: How Normal\nBehavior Became a Sickness”\n“Hành trình của Susan Cain để thấu hiểu sự hướng nội, một hành trình tuyệt\nvời đã đi từ phòng thí nghiệm tới bục sân khấu của người diễn giả, cho\nchúng ta những bằng chứng đầy sức thuyết phục để trân trọng vào chất\nlượng hơn là phong cách, vào nội dung hơn là diện mạo, và vào những phẩm\nhttps://thuviensach.vn\nchất mà ở Mỹ thường bị coi nhẹ. Cuốn sách này xuất chúng, sâu sắc, chứa\nđầy cảm xúc và đầy tràn những hiểu biết”.\n—SHERI FINK, tiến sĩ y khoa, tác giả của cuốn sách “War Hospital”.\n“Xuất sắc, khai sáng, giải phóng con người! Im lặng đem đến không chỉ một\ntiếng nói, mà còn cả một con đường về nhà cho rất nhiều người đã bước qua\ncuộc đời mà vẫn luôn nghĩ cách họ tương tác với thế giới là có gì đó cần phải\nsửa chữa”.\n—JONATHAN FIELDS, tác giả của cuốn sách “Uncertainty: Turning Fear\nand Doubt into Fuel for\nBrilliance”\n“Thi thoảng, lâu lâu một cuốn sách lại xuất hiện và cho chúng ta những hiểu\nbiết mới đến bất ngờ. Im lặng là một cuốn sách như vậy: nó vừa kể những\ncâu chuyện hấp dẫn, vừa truyền tải những tri thức khoa học hàng đầu. Lời\ngợi ý dành cho kinh doanh là đặc biệt có giá trị nhất: Im lặng mang đến\nnhững lời khuyên để người hướng nội có thể lãnh đạo một cách hiệu quả,\nthực hiện những bài nói một cách thành công, tránh bị kiệt sức, và chọn lấy\nvai trò phù hợp. Cuốn sách hấp dẫn, viết hay đến tuyệt vời, được nghiên cứu\nkỹ càng này chỉ đơn giản là tuyệt hảo”.\n—ADAM M. GRANT, tiến sĩ, phó giáo sư bộ môn quản lý, Đại học kinh tế\nWharton\nTHÊM NHIỀU TIẾNG ỒN HƠN NỮA CHO ‘IM LẶNG’\n“Phá tan những hiểu lầm… Cain liên tục thu hút sự chú tâm của độc giả\nbằng cách đưa ra những câu chuyện cụ thể về các cá nhân… cũng như các\nbáo cáo về những nghiên cứu mới nhất. Sự chuyên tâm, các nghiên cứu, và\nđặc biệt là niềm đam mê về chủ đề quan trọng này của cô đã được đền đáp\nxứng đáng”.\n—Tạp chí “Publishers Weekly”\n“Im lặng đưa những cuộc trò chuyện về người hướng nội trong xã hội định-\nhướng-hướng-ngoại của chúng ta lên một tầm cao mới. Tôi tin rằng có rất\nnhiều người hướng nội sẽ nhận ra, mặc dù có thể họ không biết, rằng họ đã\nđợi cuốn sách này cả đời mình rồi”.\nhttps://thuviensach.vn\n—ADAM S. MCHUGH, tác giả của cuốn sách “Introverts in the Church”\n“Cuốn sách Im lặng của Susan Cain cung cấp tuyệt vời nhiều những thông\ntin về khuôn mẫu hướng ngoại lý tưởng và khía cạnh tâm lý học của một tính\ncách nhạy cảm, và cô có nhận thức rất rõ về việc người hướng nội có thể làm\nthế nào để tận dụng được nhiều nhất thiên hướng tính cách của mình trên\nmọi lĩnh vực của cuộc sống. Xã hội cần những người hướng nội, vậy nên tất\ncả mọi người đều có thể thu được lợi ích từ những hiểu biết có trong cuốn\nsách này”.\n—JONATHAN M. CHEEK, giáo sư tâm lý học tại Đại học Wellesley, đồng\nbiên tập của cuốn sách “Shyness: Perspectives on Research and Treatment”\n“Một cuốn sách xuất sắc, quan trọng, và có sức ảnh hưởng cá nhân vô cùng\nlớn. Cain đã cho thấy rằng, với tất cả những đức hạnh của nó, Khuôn Mẫu\nHướng Ngoại Lý Tưởng của nước Mỹ đang lấy đi quá nhiều dưỡng khí. Bản\nthân Cain là người hoàn hảo để đứng lên đấu tranh cho điều này—với thái độ\nchiến thắng và sự rõ ràng, cô đã cho chúng ta thấy sẽ thế nào khi suy nghĩ\nbên ngoài nhóm (think outside the group)”.\n—CHRISTINE KENNEALLY, tác giả của cuốn sách “The First Word”\n“Điều Susan Cain thấu hiểu—và người đọc của cuốn sách tuyệt vời này rồi\nsẽ sớm trân trọng—là một thứ mà tâm lý học và thế giới nói-nhanh-làm-\nnhanh của chúng ta đã quá chậm để nhận ra: Không chỉ không có gì sai trong\nviệc tĩnh lặng, thích suy nghĩ, nhút nhát rụt rè, và hướng nội, mà còn có\nnhững lợi thế rõ ràng khi là người như thế nữa”.\n—JAY BELSKY, Giáo sư Robert M. and Natalie Reid Dorn, chuyên ngành\nPhát triển Con người và Cộng đồng, Đại học California (University of\nCalifornia, Davis)\n“Tác giả Susan Cain đã thể hiện sức mạnh tĩnh lặng của chính mình, trong\ncuốn sách được thực hiện vô cùng tuyệt vời và hết sức hấp dẫn, lôi cuốn này.\nCô mang tới những nghiên cứu khoa học và những trải nghiệm của người\nhướng nội vô cùng quan trọng”.\n—JENNIFER B. KAHNWEILER, tiến sĩ, tác giả của cuốn sách “The\nIntroverted Leader”\n“Trên nhiều phương diện, Im lặng là một cuốn sách thực sự xuất sắc. Trước\ntiên, nó được trang bị chi tiết với những thông tin từ các nghiên cứu khoa\nhttps://thuviensach.vn\nhọc, nhưng không hề bị sa vào nó. Thứ hai, cuốn sách được viết đặc biệt tốt,\nvà rất “thân thiện với người đọc” (‘reader friendly’). Thứ ba, nó cung cấp\nnhiều hiểu biết mới quan trọng. Tôi chắc chắn rằng rất nhiều người thắc mắc\ntại sao những hành vi tự tin đến hung hăng, bốc đồng lại thường được tưởng\nthưởng; trong khi những hành vi giàu suy nghĩ, cẩn trọng lại thường bị bỏ\nqua. Cuốn sách này đi vượt xa hơn cả những sự hời hợt ở ấn tượng bề mặt để\nthâm nhập và phân tích sâu hơn nhiều”.\n—WILLIAM GRAZIANO, giáo sư, Khoa Khoa học Tâm Lý, Đại học\nPurdue\nDành tặng gia đình tuổi ấu thơ của tôi\n“Một giống loài nơi tất cả đều là Tướng Patton, sẽ không thể thành công\nhơn bất cứ, dù chỉ một chút nào, so với một chủng tộc nơi tất cả đều là\nVincent Van Gogh1. Tôi thích tin rằng thế giới này cần có những vận động\nviên thể thao, những nhà triết học, những biểu tượng sex, những họa sĩ,\nnhững nhà khoa học; nó cần những người nhân hậu, những người sắt đá,\nnhững người tàn nhẫn, và cả những người nhút nhát yếu mềm. Nó cần\nnhững người có thể cống hiến cả đời họ cho việc nghiên cứu có bao nhiêu\ngiọt nước được tiết ra trong tuyến nước bọt của loài chó, trong mỗi điều kiện\nkhác nhau; nó cần những người có thể lưu giữ ấn tượng chớp nhoáng của\ntrăm đóa hoa anh đào bung nở trong một bài thơ mười bốn chữ; hay cống\nhiến hai mươi lăm trang giấy để phân tích cảm giác của một cậu bé khi nằm\nyên trên giường một mình buổi tối, chờ mẹ đến hôn vào má và chúc cậu ngủ\nngon.... Quả thực vậy; sự hiện diện của sức mạnh vượt trội của mỗi người\ntrong một lĩnh vực nhất định đã mặc định rằng, năng lượng cần thiết cho\ncác hoạt động khác ở họ hẳn đều đã bị rút cạn đi, và thay vào để dùng cho\nchỉ một lĩnh vực vượt trội kia mà thôi.”\n—ALLEN SHAWN\n1 George Smith Patton Jr. (11/ 11/1885—21/ 12/1945), còn được gọi là\nGeorge Patton III, là một tướng lĩnh, nhà chỉ huy quân sự nổi tiếng của Lục\nquân Hoa Kỳ trong Chiến tranh Thế giới lần II trong các chiến dịch ở Bắc\nPhi, Sicilia, Pháp và Đức, 1943–1945. Trong Chiến tranh thế giới thứ nhất,\nông trở thành một trong những chỉ huy đầu tiên của binh chủng xe tăng của\nHoa Kỳ. (Nguồn: Wikipedia)\nVincent Willem van Gogh (30/3/1853—29/7/1890), thường được biết đến\nvới tên Vincent Van Gogh, là một danh hoạ Hà Lan thuộc trường phái hậu\nhttps://thuviensach.vn\nấn tượng. Nhiều bức tranh của ông nằm trong số những tác phẩm nổi tiếng\nnhất, được yêu thích nhất và cũng đắt nhất trên thế giới . Van Gogh là nghệ\nsĩ tiên phong của trường phái biểu hiện và có ảnh hưởng rất lớn tới mỹ thuật\nhiện đại, đặc biệt là tới trường phái dã thú (Fauvism) và trường phái biểu\nhiện tại Đức. (Nguồn: Wikipedia)\nhttps://thuviensach.vn\nGhi chú của tác giả\nTôi đã viết cuốn sách này một cách chính thức từ năm 2005, và không chính\nthức trong suốt cả quãng đời trưởng thành của mình. Tôi đã nói và viết với\nhàng trăm, có lẽ là hàng nghìn người về những chủ đề bàn luận đến ở đây, và\ncũng đã đọc chừng ấy sách, các nghiên cứu học thuật, các bài báo và tạp chí,\nnhững cuộc thảo luận ở chat-room trên mạng, và những bài blog. Một vài\ntrong số này tôi đã nhắc đến trong cuốn sách; một số khác thì được nhắc đến\ntrong hầu như mọi câu văn mà tôi viết. Im lặng đứng trên rất nhiều đôi vai,\nđặc biệt là các học giả và các nhà nghiên cứu mà công trình của họ đã dạy tôi\nrất nhiều. Trong một thế giới hoàn hảo, tôi sẽ đề tên tất cả mọi nguồn thông\ntin, tất cả những người thầy, và tất cả những người mà tôi đã từng phỏng\nvấn. Nhưng để văn bản còn có thể đọc được, một số cái tên sẽ chỉ xuất hiện\ntrong phần Chú thích hoặc Lời ghi nhận.\nVì những lý do tương tự, tôi đã không dùng dấu ba chấm hay ngoặc đơn\ntrong một số câu trích dẫn, nhưng đã đảm bảo rằng những từ thêm vào hoặc\nbị cắt đi không làm thay đổi dụng ý của người nói hay người viết. Nếu bạn\nmuốn trích dẫn lại những câu này từ nguồn nguyên bản của nó, các liên kết\nđưa bạn tới văn bản gốc có trong phần Chú thích.\nTôi đã thay đổi danh tính và một số chi tiết có thể dùng để nhận diện những\nngười có trong các câu chuyện mà họ kể cho tôi, cũng như trong các câu\nchuyện của chính tôi với tư cách một luật sư và một nhà tư vấn. Để bảo vệ sự\nriêng tư của các học viên tại lớp học kỹ năng nói trước đám đông của\nCharles di Cagno, những người vốn không có ý định được nhắc đến trong\ncuốn sách này khi họ đăng ký lớp học, câu chuyện về buổi học đầu tiên của\ntôi ở lớp học đó thực ra là một tổng hợp của vài buổi học khác nhau; cả câu\nchuyện về Greg and Emily cũng vậy, được xây dựng từ nhiều cuộc phỏng\nvấn với các cặp đôi tương tự. Ngoài việc bị giới hạn bởi trí nhớ của tôi, tất cả\ncác câu chuyện khác đều đã được thuật lại như cách chúng đã diễn ra hoặc\nđã được kể lại cho tôi. Tôi không tiến hành kiểm tra lại tính xác thực của\nnhững câu chuyện mà người khác kể cho tôi về chính họ, nhưng chỉ bao gồm\nvào đây những câu chuyện mà tôi tin là có thật.\nhttps://thuviensach.vn\nGIỚI THIỆU\nHai cực Bắc–Nam của tính cách con người\nMontgomery, Alabama. Ngày 1 tháng Mười Hai, năm 1955. Trời vừa chập\ntối. Một chiếc xe buýt dừng lại bên bến, và một người đàn bà phục sức giản\ndị, tuổi chừng bốn mươi bước lên xe. Bà đứng thẳng người, bất chấp việc đã\ndành suốt cả ngày hôm đó cúi gập bên bàn ủi quần áo, trong căn tiệm may\nẩm thấp, tối tăm của mình tại khu bách hóa Montgomery Fair. Bàn chân bà\nsưng tấy vì mệt mỏi, hai bả vai đau nhức. Bà ngồi yên lặng trên hàng ghế\nđầu tiên của dãy ghế dành cho người Da màu, ngắm nhìn từng tốp, từng tốp\nhành khách chậm chạp lấp đầy dần từng băng ghế trống trên chiếc xe. Cho\nđến khi người tài xế đột nhiên yêu cầu bà phải đứng dậy và nhường chỗ cho\nmột hành khách người da trắng.\nNgười phụ nữ bé nhỏ chỉ thốt ra một từ duy nhất, một từ ngữ đã châm ngòi\ncho một trong những phong trào dân quyền lớn nhất của thế kỷ 20, một từ\nngữ đã giúp cho nước Mỹ tìm thấy bản ngã khác tốt hơn cho chính mình.\nBà đã nói: “Không.”\nNgười tài xế đe dọa sẽ báo bắt bà nếu bà không chịu làm theo yêu cầu. “Ông\ncó thể làm thế.” Rosa Parks trả lời.\nMột viên cảnh sát tới nơi. Ông ta hỏi Parks tại sao bà không chịu đứng dậy.\n“Tại sao tất cả các người cứ mãi o ép chúng tôi?” bà chỉ đơn giản hỏi lại.\n“Tôi không biết”, viên cảnh sát nói. “Nhưng luật là luật, và bà sẽ bị bắt”.\nTrong buổi chiều ngày diễn ra phiên tòa tuyên án Parks tội “gây rối trật tự\ncông cộng”; Hiệp Hội Vì Montgomery Tiến Bộ (Montgomery Improvement\nAssociation) tổ chức một cuộc biểu tình ủng hộ Parks tại Giáo đường Baptist\nPhố Holt, trong khu nghèo nhất của cả thành phố. Năm nghìn người tụ tập để\nủng hộ hành động dũng cảm đơn độc của Parks. Họ lấp đầy sảnh đường nhà\nthờ, đông đến nỗi những băng ghế của sảnh đường rút cục không thể chứa\nthêm được nữa. Những người còn lại lặng lẽ chờ đợi bên ngoài, lắng nghe\nqua những chiếc loa. Vị linh mục Martin Luther King Jr. nói với đám đông:\n“Sẽ có một lúc con người không thể chịu đựng được việc tiếp tục bị giày xéo\nbởi gót chân sắt của sự đàn áp”, ông nói. “Sẽ có một lúc con người không thể\nchịu đựng được việc tiếp tục bị đẩy ra khỏi ánh nắng ấm áp của mặt trời\ntháng Bảy, và bị bỏ lại một mình trong cái lạnh cắt thịt của tháng Mười Một\nhttps://thuviensach.vn\nnơi miền núi An-pơ.”\nÔng ngợi ca hành động dũng cảm của Parks, và ôm lấy bà. Bà đứng đó, lặng\nyên, chỉ sự có mặt của bà cũng đủ để khích động cả đám đông. Tổ chức đã\nphát động một phong trào tẩy chay xe buýt kéo dài đến 381 ngày sau đó.\nNhững người dân lê bước hàng nhiều dặm đường để đến nơi làm việc. Họ đi\nnhờ xe với những người mới gặp. Họ thay đổi con đường lịch sử của cả Liên\nBang Hoa Kỳ.\nTôi đã luôn hình dung về Rosa Parks như là một kẻ rất hiên ngang, oai vệ,\nmột người phụ nữ mạnh mẽ, quyết đoán; có thể dễ dàng đối mặt với cả chiếc\nxe buýt chứa đầy các hành khách với những ánh nhìn cay độc. Nhưng khi bà\nmất vào năm 2005 ở tuổi 92, cơn lũ ồ ạt các bài cáo phó đăng trên các trang\nbáo đều miêu tả bà như một người rất nhỏ nhẹ, dịu dàng, và thậm chí vóc\nngười của bà cũng rất thấp bé. Họ nói bà rất “rụt rè và nhút nhát”, nhưng có\n“lòng dũng cảm của một con sư tử”. Các tờ báo viết về bà đều tràn ngập\nnhững lời ca ngợi như “sự khiêm tốn cấp tiến” và “sự ngoan cường tĩnh\nlặng”. Nghĩa là thế nào khi một người có thể ngoan cường một cách tĩnh\nlặng? - những lời này dường như muốn ngầm hỏi. Làm thế nào bạn có thể\nvừa rụt rè, lại vừa thật dũng cảm?\nParks có vẻ nhận rõ nghịch lý này, gọi tên cuốn tự truyện của mình là “Sức\nmạnh im lặng” (Quiet Strength)—một tiêu đề có vẻ như muốn thách thức\nnhững nhận định của chúng ta. Tại sao im lặng lại không thể có sức mạnh?\nVà im lặng thực sự còn làm được những gì nữa, mà trước giờ chúng ta chưa\nbao giờ chịu nhìn nhận?\nCuộc sống của chúng ta được định hình bởi tính cách cũng sâu sắc như nó bị\nảnh hưởng bởi giới tính hay chủng tộc vậy. Và phương diện quan trọng nhất\ntrong tính cách của một con người—“Hai cực Bắc– Nam của tính cách”, như\nmột nhà khoa học đã nói—là ở việc chúng ta rơi vào đâu trên trục nối giữa\nhai thái cực Hướng Nội—Hướng Ngoại. Vị trí của chúng ta trên thang nối\nnày tác động tới cách chúng ta chọn bạn bè và người tình, cách chúng ta bắt\nđầu một cuộc trò chuyện, tìm giải pháp cho những sự khác biệt, và thể hiện\ntình yêu. Nó ảnh hưởng tới sự nghiệp mà chúng ta chọn, và góp phần quan\ntrọng quyết định xem liệu chúng ta có thành công trong sự nghiệp đó hay\nkhông. Nó điều khiển việc chúng ta thực hiện thường xuyên đến đâu các\nhoạt động như tập thể thao, ngoại tình, làm việc hiệu quả mà không cần ngủ,\nhọc từ những sai lầm trong quá khứ, đặt những canh bạc lớn trên thị trường\nchứng khoán, bỏ qua món lợi tức thời để có được lợi ích về lâu dài trong\ntương lai, làm một nhà lãnh đạo giỏi, và đặt những câu hỏi như : “Nếu trong\nhttps://thuviensach.vn\ntrường hợp đó thì mọi việc sẽ ra sao?”2. Nó được phản chiếu ngay trong trục\nthông tin trong não bộ của mỗi con người, trong từng nơ-ron truyền dẫn\nxung điện, và trong từng góc khuất nhỏ nhất trong hệ thần kinh của mỗi\nchúng ta. Ngày nay, sự hướng nội và hướng ngoại là hai trong số những chủ\nđề được nghiên cứu nhiều nhất trong tâm lý học tính cách, làm khích động trí\ntò mò của hàng trăm nhà khoa học khắp nơi trên toàn cầu.\nCác nhà nghiên cứu này đã có những khám phá vô cùng thú vị, với sự hỗ trợ\nđắc lực từ những công nghệ mới nhất; nhưng chúng chỉ là một phần nhỏ\ntrong một lịch sử lâu dài về nghiên cứu tâm lý con người. Các thi gia và các\nnhà triết học cổ đại đã có những suy nghĩ về người hướng nội và hướng\nngoại ngay từ những năm tháng đầu tiên của lịch sử có thể ghi chép được. Cả\nhai loại tính cách này đều xuất hiện trong Kinh Thánh, cũng như trong ghi\nchép của các thầy thuốc từ thời Hy Lạp và La Mã cổ đại; và một số nhà\nnghiên cứu tâm lý tiến hóa (evolutionary psychologists) đã khẳng định rằng\nlịch sử của hai loại tính cách này còn vươn xa hơn thế nữa: vương quốc của\nloài vật cũng có “hướng nội” và “hướng ngoại”, như rồi chúng ta sẽ thấy, từ\nruồi giấm cho đến cá vược, đến động vật linh trưởng. Cũng như với tất cả\ncác cặp tương hỗ khác: nam tính và nữ tính; phương Đông và phương Tây;\ntự do và bảo thủ— nhân loại sẽ khác đi đến mức không thể nhận ra, cũng\nnhư suy biến đến một cách vô cùng, nếu không có đủ cả hai dạng tính cách\nkhác biệt này.\n2 Câu trả lời: tập thể dục: hướng ngoại; ngoại tình: hướng ngoại; hoạt động\ntốt mà không cần ngủ: hướng nội; học từ những sai lầm trong quá khứ:\nhướng nội; mạo hiểm những canh bạc lớn: hướng ngoại; ưu tiên lợi ích lâu\ndài hơn là phần thưởng trước mắt: hướng nội; làm một nhà lãnh đạo giỏi:\ntrong một số trường hợp là người hướng ngoại, trong các trường hợp khác\nlà người hướng nội, tùy thuộc vào nhu cầu lãnh đạo của từng trường hợp cụ\nthể; đặt câu hỏi “Nếu vậy thì sao?”: hướng nội.\nCó thể thấy ngay điều đó trong mối quan hệ hợp tác giữa Rosa Parks và\nMartin Luther King Jr : Một nhà diễn thuyết quả quyết, hùng hồn, dữ dội từ\nchối nhường ghế của mình trên một chuyến xe buýt phân biệt chủng tộc chắc\nchắn sẽ không thể có cùng một tác động như một người phụ nữ khiêm tốn, rõ\nràng là thích giữ im lặng hơn, trừ khi tình huống cực kỳ cần thiết như Rosa\nParks. Và Parks chắc chắn cũng không có năng lực để thu hút đám đông, nếu\nbà cố đứng lên và nói với tất cả rằng bà có một giấc mơ 3.\nNhưng với sự giúp đỡ của King, bà đã không cần phải làm thế.\nhttps://thuviensach.vn\nẤy vậy nhưng ngày nay, chúng ta chỉ dành chỗ cho một phạm vi tính cách\nrất hẹp. Chúng ta được dạy rằng người mạnh dạn sẽ là những người tuyệt\nvời, và kẻ quảng giao sẽ là kẻ hạnh phúc hơn. Chúng ta tự nhìn nhận bản\nthân như một quốc gia của những người hướng ngoại—một điều nói lên rằng\nchúng ta đã mất hẳn đi nhận thức về việc chúng ta thực sự là ai. Tùy thuộc\nvào việc bạn tham khảo nghiên cứu nào, một phần ba cho tới một phần hai\ndân số nước Mỹ là những người hướng nội—nói một cách khác, cứ hai hoặc\nba người mà bạn biết thì có một là người hướng nội. (Cứ xét đến việc Mỹ là\nmột trong số những quốc gia hướng ngoại nhất trên thế giới, tỷ lệ người\nhướng nội ở các nước khác chắc chắn cũng phải cao ít nhất như vậy). Nếu\nchính bản thân bạn không phải là một người hướng nội, vậy thì chắc chắn\ncon cái bạn, nhân viên của bạn, vợ/chồng của bạn, hay người tình của bạn\nphải là một người như vậy.\nNếu những số liệu này làm bạn ngạc nhiên, thì có lẽ là vì rất nhiều trong số\nđó luôn giả vờ là những người hướng ngoại. Những người hướng nội bí mật\ndễ dàng lướt qua bạn mà không hề bị phát hiện trong mỗi sân chơi, bên mỗi\ntủ để đồ trường học, và trong mỗi dãy hành lang của toàn thể Liên Bang Hoa\nKỳ. Một số đánh lừa cả chính họ, cho tới khi một diễn biến thay đổi cuộc đời\nnào đó xảy ra—khi bị sa thải, khi con cái lớn lên và bắt đầu rời xa, hoặc một\nmón thừa kế khổng lồ từ trên trời rơi xuống, một thứ giúp giải phóng và cho\nphép họ tự do phung phí thời gian để làm bất cứ thứ gì mà họ muốn—và xốc\nhọ trở về với đúng bản chất tự nhiên thực sự của mình. Bạn có thể chỉ cần\nđưa chủ đề của cuốn sách này vào một cuộc nói chuyện với bạn bè và người\nquen của mình là đủ để phát hiện ra, những người bạn ít ngờ đến nhất sẽ tự\nnhận họ là người hướng nội.\n3 \"Tôi có một giấc mơ\" (tên gốc tiếng Anh: \"I Have a Dream\") là tên phổ\nbiến của bài diễn văn nổi tiếng nhất của Martin Luther King, Jr., khi ông\nnói, với sức mạnh thuyết phục của tài hùng biện, về ước mơ của ông cho\ntương lai của nước Mỹ, khi người da trắng và người da đen có thể sống\nchung hoà thuận như những con người bình đẳng. Ngày 28 tháng 8 năm\n1963, King đọc bài diễn văn này từ những bậc thềm của Đài Tưởng niệm\nLinco ln, trong cuộc Tuần hành đến Washington vì Việc làm và Tự do. Đó là\nthời điểm quyết định cho Phong trào Dân quyền Mỹ.\nKhởi đầu với lời gợi nhắc đến bản Tuyên ngôn Giải phóng Nô lệ, văn kiện\nnăm 1863 công bố sự tự do cho hàng triệu nô lệ, King đưa ra nhận xét,\n\"nhưng một trăm năm sau, người da đen vẫn chưa được tự do.\" Khi sắp kết\nthúc bài diễn văn, King rời bỏ bản thảo soạn sẵn để trình bày một điệp ngữ\nđầy tính ngẫu hứng, khi ông nhắc đi nhắc lại câu, \"Tôi có một giấc mơ\", có\nhttps://thuviensach.vn\nlẽ theo yêu cầu của Mahalia Jackson, “Martin, hãy nói cho họ biết về giấc\nmơ!”. Đây là thời khắc đẩy cảm xúc người nghe lên đỉnh điểm, và khiến nó\ntrở nên phần nổi tiếng nhất của bài diễn văn: King kể cho họ nghe giấc mơ\ncủa ông, phác họa những hình ảnh về sự tự do và bình đẳng đang trỗi dậy từ\nvùng đất nô lệ và đầy hận thù. \"Tôi có một giấc mơ\" đứng đầu danh sách\n100 bài diễn văn chính trị xuất sắc nhất nước Mỹ trong thế kỷ 20, theo sự\nbình chọn năm 1999 của giới học giả về diễn thuyết trước công chúng.\n(Nguồn: Wikipedia)\nThực ra rất hợp lý khi nghĩ đến lý do tại sao nhiều người hướng nội lại cố\nche giấu sự rụt rè của mình đến vậy, thậm chí là ngay cả với chính bản thân\nhọ. Chúng ta sống trong một hệ giá trị mà tôi gọi là Khuôn Mẫu Hướng\nNgoại Lý Tưởng (the Extrovert Ideal)—một niềm tin có vẻ có mặt ở khắp\nmọi nơi rằng một con người lý tưởng với xã hội phải là một kẻ hoạt bát,\nxông xáo, năng nổ, hăng hái giao du rộng rãi, và có thể hoàn toàn thoải mái\nkhi là trung tâm của mọi sự chú ý. Người hướng ngoại lý tưởng ưa thích\nhành động chứ không phải tư duy; mạo hiểm chứ không phải xét đoán; và\nchắc chắn chứ không phải hoài nghi. Anh ấy sẽ ưu tiên những quyết định\nthật nhanh chóng, kể cả khi phải mạo hiểm rằng mình có thể sai. Cô ấy sẽ\nlàm việc vô cùng hiệu quả trong nhóm và giao du rộng rãi với tập thể. Chúng\nta luôn thích nghĩ rằng mình luôn trân trọng mọi đặc tính cá nhân; nhưng quá\nthường xuyên, chúng ta chỉ trân trọng một loại đặc tính cá nhân mà thôi—\nloại có thể thoải mái “dấn thân mình ra ngoài kia”. Chắc rồi, chúng ta cho\nphép những thiên tài công nghệ đơn độc, người đã xây dựng những tập đoàn\ncả tỷ đô chỉ từ trong ga-ra ô tô nhà mình, có thể có bất cứ thể loại tính cách\nnào mà họ muốn. Nhưng họ là những ngoại lệ, chứ không phải quy luật; và\nsự hào phóng của chúng ta cũng chỉ dừng lại ở những người có thể trở nên\nvô cùng giàu có, hoặc những ai có tiềm năng sáng giá có thể làm được như\nvậy mà thôi.\nSự hướng nội—cùng với những họ hàng của nó như tính nhạy cảm, lòng\nnghiêm túc, và sự rụt rè—giờ đây đã trở thành những đặc điểm tính cách\nhạng hai, đâu đó nằm giữa một nỗi thất vọng và một chứng bệnh về tâm lý.\nNgười hướng nội sống dưới hệ giá trị xã hội của Khuôn Mẫu Hướng Ngoại\nLý Tưởng cũng giống như phụ nữ trong một thế giới của đàn ông—không\nđược đếm xỉa đến bởi một thứ từ sâu trong bản chất của họ, bởi bản tính tự\nnhiên đã sinh ra cùng và quyết định họ là ai. Hướng ngoại là một tính cách\ncực kỳ hấp dẫn, nhưng chúng ta đã vô tình biến nó thành một thứ tiêu chuẩn\nđàn áp, và khiến cho phần lớn trong chúng ta cảm thấy mình buộc phải tuân\ntheo.\nhttps://thuviensach.vn\nKhuôn Mẫu Hướng Ngoại Lý Tưởng đã được đề cập đến trong rất nhiều\nnghiên cứu, mặc dù những nghiên cứu này chưa bao giờ được tập hợp lại\ndưới một cái tên duy nhất. Người hay nói, ví dụ, thường được đánh giá là\nthông minh hơn, có hình thức đẹp hơn, có tính cách thú vị hơn, và, dễ được\nlòng người hơn là những người ít nói. Tốc độ nói cũng ảnh hưởng nhiều\nngang với mức âm lượng khi nói: chúng ta có xu hướng coi những người nói\nnhanh là đủ năng lực và dễ mến hơn những người nói chậm. Tiêu chuẩn ứng\nxử này cũng hiện diện trong các hoạt động nhóm, khi các nghiên cứu đã chỉ\nra rằng trong nhóm, người nói lớn thường được đánh giá là thông minh hơn\nnhững người dè dặt kín đáo—kể cả khi không có một chút liên quan nào\ngiữa khả năng nói liên tục và khả năng có được những ý tưởng xuất sắc.\nThậm chí chính bản thân từ “hướng nội” (introvert) cũng bị bêu xấu—một\nnghiên cứu không chính thức, tiến hành bởi nhà tâm lý học Laurie Helgoe,\nđã chỉ ra rằng những người hướng nội miêu tả vẻ ngoài của riêng mình với\nngôn ngữ rất rõ ràng (“mắt xanh”, “như người nước ngoài”, “xương gò má\ncao”); nhưng khi được yêu cầu miêu tả chân dung một người hướng nội nói\nchung, họ vẽ nên một bức tranh nhạt nhẽo và thiếu hấp dẫn (“vụng về”,\n“lóng ngóng”, “sắc da nhàn nhạt”, “mặt mụn”).\nNhưng chúng ta đã phạm một sai lầm nghiêm trọng khi luôn đề cao Khuôn\nMẫu Hướng Ngoại Lý Tưởng một cách quá thiếu suy xét. Một lượng không\nít trong số những ý tưởng, tác phẩm nghệ thuật và phát minh vĩ đại nhất của\nlịch sử loài người—từ thuyết tiến hóa cho đến những đóa hướng dương của\nVan Gogh, cho đến những chiếc máy tính cá nhân—tất cả đều đến từ những\ncon người lặng lẽ, kín đáo và thông thái; những người biết cách truy nhập\nvào thế giới rộng lớn bên trong họ và biết về những kho báu quý giá có thể\ntìm thấy được ở nơi đó. Thiếu đi những người hướng nội, thế giới của chúng\nta sẽ không bao giờ có:\nđịnh luật vạn vật hấp dẫn thuyết tương đối\n“The Second Coming” của W. B. Yeats\ncác bản dạ khúc của Chopin\nbộ tiểu thuyết “Đi tìm thời gian đã mất” của Proust\nPeter Pan\ncác tiểu thuyết “Một chín tám tư” và “Trại súc vật” của Orwell “The Cat in\nthe Hat”\nhttps://thuviensach.vn\nCharlie Brown\n“Schindler’s List”, “E.T.”, và “Close Encounters of the Third Kind”\nGoogle\nHarry Potter 4\n4 Theo thứ tự từ trên xuống: Isaac Newton, Albert Einstein, W. B. Yeats,\nFrédéric Chopin, Marcel Proust, J. M. Barrie, George Orwell, Theodor\nGeisel (Dr. Seuss), Charles Schulz, Steven Spielberg, Larry Page, J. K.\nRowling.\nNhư cây bút chuyên về khoa học Winifred Gallagher đã viết: “Điều minh\ndiệu nhất của một tính cách có thể dừng lại để suy xét về nhân tố tác động,\nthay vì xông xáo lao tới và tác động lại với chúng, đó là ở mối quan hệ chặt\nchẽ đã có từ rất lâu giữa nó với trí tuệ thông thái và những thành tựu nghệ\nthuật vĩ đại của loài người. Cả E=mc2 5 lẫn Thiên đường đã mất 6 đều\nkhông được tạo ra nguệch ngoạc vội vàng bởi một sinh vật của đám đông.”\nKể cả trong những phương diện rõ ràng là ít hướng nội nhất, như kinh tế,\nchính trị, hay các phong trào dân quyền, một lượng không nhỏ trong số\nnhững diễn biến lớn nhất của chúng cũng được lãnh đạo và tiến hành bởi\nnhững người hướng nội. Trong cuốn sách, rồi chúng ta sẽ bàn đến và xem\nxét xem làm thế nào những hình tượng như Eleanor Roosevelt, Al Gore,\nWarren Buffett, Gandhi—và cả Rosa Parks—đã đạt được những gì họ đạt\nđược, không phải bất chấp, mà chính là nhờ vào sự hướng nội của họ.\n5 E=mc2 : Phương trình nổi tiếng thể hiện công thức tương đương khối\nlượng-năng lượng của Albert Einstein. (Nguồn: Wikipedia)\n6 Thiên đường đã mất (tiếng Anh: Paradise Lost)—là một thiên sử thi bằng\nthơ không vần (blank verse) của John Milton kể về lịch sử của con người\nđầu tiên—Adam. Thiên đường đã mất in lần đầu tiên năm 1667 gồm 10\nquyển. Bản in năm 1674 gồm 12 quyển. (Nguồn: Wikipedia)\nẤy vậy nhưng, như Im lặng rồi sẽ chỉ ra, rất nhiều trong số các học viện và\nmôi trường giáo dục quan trọng bậc nhất ngày nay của chúng ta đều được\nthiết kế cho những người ưa thích làm việc theo nhóm, và thoải mái với một\nsự kích thích ở mức độ cao. Khi còn là trẻ em, các bàn học ở trường của\nchúng ta được thiết kế thành từng “khối” một quay mặt vào nhau, thiết kế\nphù hợp hơn cho việc làm bài tập theo nhóm. Các nghiên cứu cũng cho thấy\nphần lớn các giáo viên tin rằng một học sinh lý tưởng là một người hướng\nhttps://thuviensach.vn\nngoại. Chúng ta ngày ngày xem những chương trình ti-vi nơi nhân vật chính\nkhông còn là hình mẫu “cô bé hàng xóm ngoan hiền” như những Cindy\nBrady hay Beaver Cleaver của ngày xưa nữa; mà là những ngôi sao nhạc\nRock, hay dẫn chương trình của website nổi tiếng, như Hannah Montana và\nCarly Shay của iCarly. Thậm chí ngay cả Sid cậu nhóc Khoa học (Sid the\nScience Kid), một hình mẫu nhân vật được đông đảo trẻ em mến mộ trên\nmột chương trình do PBS tài trợ, cũng bắt đầu mỗi ngày đi học của mình\nbằng cách biểu diễn những điệu nhảy với các bạn (“Nhìn tôi mà xem! Tôi là\nmột siêu sao!”).\nLà người lớn, rất nhiều trong số chúng ta làm việc cho những tổ chức luôn\nkiên quyết rằng các nhân viên của họ cần phải làm việc theo nhóm, và cho\nnhững nhà quản lý đề cao “kỹ năng giao tiếp” (“people skills”) trên tất cả\nmọi nhân tố khác khi đánh giá nhân viên. Để thăng tiến trong sự nghiệp,\nchúng ta được kỳ vọng là phải biết tiếp thị bản thân mình một cách mạnh dạn\nnhất có thể. Các nhà khoa học có đề tài nghiên cứu được cấp vốn để triển\nkhai thường là những người có bản tính hết sức tự tin, đôi lúc quá tự tin.\nNhững họa sĩ mà tranh của họ trang hoàng lộng lẫy cho những bức tường\ntrong bảo tàng và triển lãm luôn được bắt gặp đang bắt tay và tạo những\ndáng đứng ấn tượng trong những buổi khai mạc triển lãm của mình. Các tác\ngiả có sách được chấp nhận xuất bản—những người từng có một thời được\ncả xã hội chấp nhận như là những kẻ luôn ẩn dật trốn đời—nay được các nhà\nxuất bản điều tra kỹ lưỡng, để chắc chắn rằng họ có thể sẵn sàng diễn thuyết\nvà xuất hiện trên mọi chương trình truyền hình để quảng bá cho tác phẩm\ncủa mình. (Bạn sẽ không được đọc cuốn sách này, nếu tôi đã không xoay sở\nđế thuyết phục được nhà xuất bản của tôi rằng tôi đủ hướng ngoại để có thể\nquảng bá cho cuốn sách mình đã viết ra).\nNếu bạn là một kẻ hướng nội, bạn chắc chắn cũng biết sự thiên vị của xã hội\nchống lại người hướng nội có thể tạo ra những vết thương tinh thần lớn thế\nnào. Khi còn là một đứa trẻ, bạn có thể đã nghe thấy cha mẹ bạn xin lỗi mọi\nngười vì tính rụt rè nhút nhát của bạn (“Sao con không thể giống bọn nhóc\nnhà Kennedy hơn được một chút chứ?” cha mẹ một người đàn ông tôi phỏng\nvấn đã liên tục hỏi con của mình câu đó khi ông còn nhỏ). Hoặc ở trường, có\nlẽ bạn đã bị ép phải “ra khỏi cái vỏ của mình”—một lối diễn đạt rất nguy\nhiểm, hoàn toàn thất bại trong việc nhận ra rằng có những loài vật luôn tự\nnhiên mang theo vỏ và mai của mình theo dù tới bất cứ đâu, và rằng với một\nsố người mọi chuyện cũng chỉ hoàn toàn giống vậy. “Tất cả những lời bình\nluận đó từ ngày còn nhỏ tới tận giờ vẫn còn vang lên bên tai tôi, ám ảnh tôi\nrằng mình thực chất chỉ là một kẻ lười biếng và ngu ngốc, chậm chạp và\nbuồn chán.” một thành viên của một diễn đàn có tên “Chốn bình yên của\nhttps://thuviensach.vn\nngười Hướng Nội” (Introvert Retreat) đã viết vậy trong một e-mail. “Đến khi\ntôi đã đủ lớn để nhận ra rằng chẳng có gì bất ổn ở tôi cả, rằng tôi chỉ đơn\ngiản là một người hướng nội mà thôi; thì nó đã thành một phần của tôi rồi,\ncái nhận thức như là có cái gì đó không bình thường ở tôi. Tôi chỉ ước gì có\nmột cách nào đấy để có thể tóm được một chút nghi ngờ còn sót lại đó, và\nvứt bỏ được nó đi hoàn toàn mà thôi”.\nGiờ đây khi đã là một người trưởng thành, có lẽ bạn vẫn cảm thấy một cảm\ngiác thật tội lỗi khi từ chối một lời mời ăn tối để đi đọc một quyển sách mới\nthú vị. Hoặc có lẽ bạn thích dùng bữa tối tại nhà hàng một mình, và sẽ dễ\nchịu hơn rất nhiều nếu không có những ánh nhìn thương hại từ những vị thực\nkhách xung quanh. Hoặc có lẽ bạn vẫn được bảo rằng bạn “ở trong đầu của\nmình quá nhiều”, một câu nói vẫn được tận dụng triệt để để chống lại những\nngười ít nói và thích suy nghĩ.\nNhưng tất nhiên, có một cái tên khác cho những người như vậy:\n“thinkers”—những kẻ ham tư duy.\nTôi đã chứng kiến tận mắt khó khăn đến đâu cho những người hướng nội để\nnhận ra và khai thác năng lực thực sự của mình, và tuyệt diệu đến đâu khi\ncuối cùng họ làm được thế. Trong suốt hơn mười năm tôi đã đào tạo cho rất\nnhiều người ở đủ mọi ngành nghề—các luật sư kinh tế và sinh viên đại học,\ncác quản lý tài chính và cả các cặp vợ chồng—về kỹ năng đàm phán. Tất\nnhiên, chúng tôi luôn dạy đủ những kiến thức cơ bản: cách chuẩn bị cho một\nbuổi đàm phán, khi nào thì cần ra giá trước, và phải làm gì khi người bên kia\nnói “hoặc giá đấy, hoặc không gì cả!”. Nhưng tôi cũng giúp các khách hàng\ncủa mình tìm ra bản tính tự nhiên của mỗi người họ, và làm cách nào để có\nthể tận dụng được nó một cách tốt nhất.\nKhách hàng đầu tiên của tôi là một cô gái trẻ có tên Laura. Cô là một luật sư\nkinh tế ở phố Wall, nhưng là một người ít nói, hay mơ mộng, rất sợ phải làm\ntrung tâm của sự chú ý, và căm ghét mọi sự công kích cũng như bạo lực. Cô\nđã xoay sở để bằng cách nào đó sống sót qua được luyện ngục của Đại học\nLuật Harvard—nơi các giờ học được thực hiện trong những giảng đường\nkhổng lồ, lớn ngang những khán đài xem võ sĩ giác đấu của người La Mã cổ\nđại, và là nơi một lần cô đã căng thẳng tới mức nôn mửa ngay trên đường tới\nlớp. Giờ khi đã bước ra cuộc đời thực, cô vẫn luôn e ngại rằng mình không\nđủ mạnh bạo để có thể đại diện cho các khách hàng của mình theo những\ncách họ vẫn mong chờ được.\nTrong ba năm đầu tiên của sự nghiệp, Laura vẫn còn giữ những chức vụ quá\nhttps://thuviensach.vn\nthấp đến mức cô chưa bao giờ phải kiểm tra giả thiết này của mình. Nhưng\nrồi đến một ngày, luật sư cấp trên của cô, lúc đó đang trong một kỳ nghỉ, đã\ngiao lại cho cô chịu trách nhiệm chính trong một buổi đàm phán rất quan\ntrọng. Khách hàng là một nhà sản xuất ở Nam Mỹ đang sắp không trả nổi\nmột món nợ ngân hàng, và hy vọng cô có thể giúp họ đàm phán lại những\nthỏa thuận của món nợ. Một nhóm ủy viên đặc trách của ngân hàng nắm giữ\nmón nợ nguy hiểm đó ngồi đối diện với họ ở phía bên kia của bàn thảo luận.\nNếu được chọn, Laura thà được trốn dưới gầm chiếc bàn này còn hơn, nhưng\ncô đã học cách chiến đấu chống lại được những cảm giác thôi thúc mãnh liệt\nnhư này rồi. Liều lĩnh, nhưng vẫn rất căng thẳng, cô ngồi xuống vị trí của\nmình ở chính giữa, hai bên là các khách hàng của cô: tổng cố vấn doanh\nnghiệp (general counsel) ở một bên và cán bộ kiểm soát tài chính cấp cao\n(senior financial officer) ở phía còn lại. Đây tình cờ lại là dạng khách hàng\nưa thích nhất của Laura: nhã nhặn, lịch sự và ngôn từ luôn rất nhỏ nhẹ, khác\nhẳn so với dạng khách hàng tôi-là-bá-chủ-của-vũ-trụ mà hãng luật của cô\nvẫn thường đại diện. Trong quá khứ, Laura đã từng đưa viên tổng cố vấn\ndoanh nghiệp tới một trận bóng bóng chày của đội The New York Yankees,\nvà giúp ngài cán bộ kiểm soát tài chính cao cấp chọn một chiếc túi xách làm\nquà cho cho em gái của ông ấy. Nhưng giờ những khung cảnh ấm cúng này\n—đúng kiểu giao tiếp mà Laura ưa thích—dường như đã cách xa cô cả một\nthế giới nào đó. Ngồi quanh bàn giờ đây là chín cán bộ ngân hàng cáu kỉnh\ntrong những bộ com-lê cao cấp và giày da bóng lộn; được hộ tống bởi luật sư\nđại diện của bên họ, một người phụ nữ với quai hàm vuông cương nghị và\nmột phong thái hết sức mạnh bạo, chủ động. Chắc chắn không thuộc loại\nngười thiếu tự tin về năng lực của bản thân, người phụ nữ lập tức khởi động\nngay một bài diễn thuyết vô cùng ấn tượng về việc các khách hàng của Laura\nsẽ may mắn đến đâu nếu họ chỉ đơn giản chấp nhận tất cả các điều khoản của\nphía ngân hàng. Nó, như lời cô ta nói, đã là một đề xuất quá hào phóng rồi.\nTất cả mọi người đều đợi câu trả lời của Laura, nhưng cô quả thực không\nnghĩ ra gì để đáp lại cả. Vậy nên cô chỉ cứ ngồi đó. Chớp mắt. Mọi ánh nhìn\nđều đổ về phía cô. Các khách hàng của cô cựa quậy một cách không thoải\nmái trên những chiếc ghế của họ. Suy nghĩ của cô quay tròn theo một vòng\nlặp quen thuộc: Mình quá rụt rè cho những hoạt động kiểu này, quá khiêm\ntốn, quá mải suy nghĩ. Cô hình dung về một người sẽ phù hợp hơn để cứu\nnguy cho tình huống này: ai đó mạnh bạo, tự tin, ăn nói trôi chảy, sẵn sàng\nđấm sầm xuống bàn để thể hiện thái độ kiên quyết không nhượng bộ. Ở\ntrường cấp II, một người như vậy, không giống như Laura, sẽ được gọi là\n“năng động” (“outgoing”), thành tích cao nhất mà các đồng bạn lớp 7 của\nLaura biết, cao hơn cả “xinh đẹp”, với con gái, và “giỏi thể thao” với con\nhttps://thuviensach.vn\ntrai. Laura tự hứa với mình rằng cô chỉ cần cố sống sót qua hết ngày hôm ấy\nnữa thôi. Ngày mai cô sẽ đi tìm một công việc khác.\nRồi cô nhớ ra điều tôi đã dặn đi dặn lại cô: cô là người hướng nội, và là một\nngười như vậy, cô có một năng lực đặc biệt trên bàn đàm phán—có lẽ chỉ\nkém hiển nhiên hơn, nhưng không hề kém đáng sợ hơn một chút nào. Cô gần\nnhư chắc chắn là đã chuẩn bị kỹ hơn tất cả mọi người ngồi đây. Cô có một\nphong cách nói tuy nhẹ nhàng, nhưng rất chắc chắn. Cô gần như không bao\ngiờ nói mà không suy nghĩ kỹ trước khi mở miệng. Là người điềm đạm bình\ntĩnh, cô có thể có những bước tấn công hết sức quyết liệt, mạnh bạo, và vẫn\ntạo được ấn tượng là mình đang rất vừa phải và hợp lý. Cô có xu hướng hay\nđặt ra các câu hỏi—rất nhiều câu hỏi—và thực sự lắng nghe những câu trả\nlời, một điều mà, bất kể tính cách của bạn có là gì, vẫn là cực kỳ quan trọng\ntrên bàn đàm phán.\nVậy nên Laura bắt đầu làm điều đến tự nhiên nhất với cô.\n- “Thử dừng lại một chút đã nào. Các số liệu bên chị được căn cứ vào đâu?”\n- “Chúng ta hãy thử kết cấu khoản vay theo cách này, các vị nghĩ liệu có\nđược không?”\n- “Cách kia?”\n- “Hay một cách nào đó khác?”\nBan đầu những câu hỏi của cô vẫn còn khá rụt rè. Dần dần cô bắt đầu càng\nlúc càng mạnh bạo hơn, thúc đẩy bên kia quyết liệt hơn, thể hiện rõ cho họ\nthấy rằng cô đã làm bài tập về nhà đầy đủ, và nhất định sẽ không chịu đầu\nhàng một cách dễ dàng. Nhưng cô cũng đồng thời trung thành với phong\ncách riêng của mình, không bao giờ lên giọng hay mất bình tĩnh. Cứ mỗi lần\nphe chủ ngân hàng đưa ra một tuyên bố cuối cùng với một vẻ chắc nịch, như\nthể không còn cách nào thay đổi được nữa, Laura lại cố tỏ ý xây dựng: “Có\nphải ý chị là đó là cách duy nhất? Nếu chúng ta thử tiếp cận vấn đề theo một\ncách khác thì sao?”\nDần dần cuối cùng những câu hỏi đơn giản của cô đã làm thay đổi không khí\ntrong căn phòng, đúng như trong sách giáo khoa về đàm phán đã nói. Phía\nngân hàng không còn hăng hái diễn thuyết và hùng hổ chiếm thế chủ động\nnữa, những hoạt động mà Laura cảm thấy mình yếu thế một cách vô vọng,\nvà hai bên bắt đầu có một cuộc nói chuyện thực sự.\nhttps://thuviensach.vn\nVẫn tiếp tục thảo luận. Vẫn chưa đi đến được một thống nhất nào. Một trong\ncác ủy viên bên phe ngân hàng lại kích động lên lần nữa, vùng đứng dậy,\nquăng tất cả tài liệu xuống mặt bàn và đùng đùng bước ra khỏi phòng. Laura\nphớt lờ thái độ này, một phần lớn là vì cô không biết phải làm gì khác trong\ntrường hợp như thế. Về sau có người nói với cô rằng vào thời điểm then chốt\nđó, Laura đã có một nước đi vô cùng đúng đắn, trong một trò chơi vẫn được\ngọi là “Nhu thuật Thương thuyết” (“negotiation jujitsu”); nhưng cô biết rằng\ncô chỉ làm điều mình đã học được một cách rất tự nhiên khi làm một người\nlặng lẽ, trong một thế giới luôn to mồm mà thôi.\nCuối cùng hai bên cũng ký kết được một thỏa thuận. Các ủy viên ngân hàng\nrời tòa nhà, những khách hàng ưa thích của Laura lên xe tới sân bay, còn\nLaura thì trở về nhà, cuộn tròn mình lại với một cuốn sách, và cố quên đi tất\ncả những căng thẳng đã diễn ra trong ngày.\nNhưng sáng hôm sau, luật sư đại diện cho phía ngân hàng hôm qua—người\nphụ nữ quả quyết với quai hàm vuông cương nghị—gọi điện lại cho cô và đề\nxuất một lời mời làm việc. “Tôi chưa bao giờ được gặp ai vừa nhẹ nhàng lại\nvừa cương quyết đến vậy”, cô ấy nói. Và ngày hôm sau nữa, phía ngân hàng\nhôm nọ cũng gọi điện cho Laura, và hỏi liệu hãng luật của cô có thể đại diện\ncho công ty của họ trong tương lai được không. “Chúng tôi cần một người có\nthể giúp chúng tôi đạt được mọi thỏa thuận mà không để cho cái tôi của\nmình ngáng đường” ông ta nói.\nBằng cách trung thành với phong cách nhẹ nhàng của riêng mình, Laura đã\nđưa được về cho hãng luật của mình thêm một thỏa thuận thành công, tìm\nđược một đối tác mới cho hãng, và có cả một lời đề nghị việc làm cho riêng\nmình. Lên giọng và đấm xuống mặt bàn đã được chứng tỏ là hoàn toàn\nkhông cần thiết.\nNgày nay Laura hiểu rất rõ rằng thiên tính hướng nội là một phần quan\ntrọng, cốt yếu của con người cô, và cô càng trân trọng hơn bản tính thích suy\nnghĩ của mình. Cái vòng lặp trong đầu Laura, thứ vẫn liên tục buộc tội cô là\nquá rụt rè, quá khiêm tốn, nay đã xuất hiện càng lúc càng ít hơn. Laura giờ\nđây biết rằng cô luôn có thể xoay sở mọi thứ ổn thỏa bằng chính sức của\nmình khi cần thiết.\nChính xác thì ý tôi là gì khi nói Laura là một người hướng nội ? Khi tôi bắt\nđầu bắt tay vào viết cuốn sách này, thứ đầu tiên tôi muốn tìm hiểu là chính\nxác thì các nhà nghiên cứu định nghĩa những khái niệm hướng nội và hướng\nngoại (introversion và extroversion) như thế nào. Tôi biết rằng vào năm\nhttps://thuviensach.vn\n1921, nhà tâm lý học có ảnh hưởng hàng đầu Carl Jung đã xuất bản một\ncuốn sách bom tấn, “Phân loại Tâm lý học” (Psychological Types), giúp phổ\nbiến các thuật ngữ sự hướng nội và sự hướng ngoại như những khái niệm cơ\nbản nhất để xây dựng nên bản đồ tính cách con người. Người hướng nội sẽ bị\nthu hút hướng vào thế giới bên trong của suy nghĩ và cảm xúc, Jung nói,\ntrong khi người hướng ngoại hướng ra cuộc sống bên ngoài với con người và\ncác hoạt động. Người hướng nội tập trung vào giải thích ý nghĩa của những\nsự kiện, sự vật diễn ra xung quanh họ; người hướng ngoại thì lao mình vào\nchính các sự kiện và sự vật đó. Người hướng nội nạp lại năng lượng cho\nmình bằng cách ở một mình; người hướng ngoại thì cần phải nạp thêm năng\nlượng mỗi khi họ không giao tiếp đủ nhiều. Nếu bạn đã bao giờ thử làm bản\nTrắc nghiệm tính cách tâm lý Myers-Briggs 7, được thiết kế dựa trên cơ sở\nnghiên cứu của Jung và được sử dụng rộng rãi bởi phần lớn các trường đại\nhọc và các công ty, tập đoàn hàng đầu trên thế giới; thì có lẽ bạn đã quá quen\nthuộc với các khái niệm này rồi.\n7 Trắc nghiệm tính cách Myers-Briggs, hay Chỉ số phân loại Myers-Briggs\n(Myers-Briggs Type Indication), thường được viết ngắn gọn là MBTI, là một\nphương pháp sử dụng các câu hỏi trắc nghiệm tâm lý để tìm hiểu tâm lý, tính\ncách cũng như cách con người nhận thức thế giới xung quanh, đưa ra quyết\nđịnh cho một vấn đề. Phương pháp kiểm kê tính cách này khởi nguồn từ các\nlý thuyết phân loại trong cuốn “Psychological Types” của Carl Gustav Jung\nxuất bản năm 1921 và được phát triển bởi Katharine Cook Briggs cùng con\ngái của bà, Isabel Briggs Myers, từ khoảng Thế chiến thứ hai. (Nguồn:\nWikipedia)\nThế nhưng còn các nhà tâm lý học hiện đại thì nói gì? Tôi nhanh chóng nhận\nra rằng không có một định nghĩa toàn diện nào về hướng nội và hướng ngoại\ncả: không hề có một thể loại nghiên cứu thống nhất nào mà ở đó tất cả mọi\nngười đều có thể đồng ý về những đặc điểm chung để có thể cho vào nhóm,\nkhông như các nhóm “những người tóc quăn” hay “những người 16 tuổi”. Ví\ndụ, những người ủng hộ trường phái Ngũ Đại (Big Five) trong tâm lý tính\ncách (tranh cãi rằng tính cách con người có thể được phân tách ra thành 5 xu\nhướng chính) định nghĩa hướng nội không phải theo phương diện có một thế\ngiới nội tâm phong phú, mà là ở việc thiếu hụt những đặc tính như sự quả\nquyết hay khả năng dễ dàng hòa đồng với tập thể. Có bao nhiêu nhà tâm lý\nhọc tính cách thì dường như có bấy nhiêu định nghĩa về hướng nội và hướng\nngoại, và những người này bỏ ra rất nhiều thời gian để tranh cãi xem định\nnghĩa của ai mới là chính xác nhất. Một số thì nghĩ rằng ý tưởng của Jung đã\nquá lỗi thời rồi; số khác lại quả quyết rằng ông là người duy nhất nói đúng.\nhttps://thuviensach.vn\nNhưng mặc dù vậy, các nhà tâm lý học ngày nay nói chung vẫn nhất trí ở\nmột số điểm lớn: ví dụ, người hướng nội và hướng ngoại cần những mức độ\nkích thích khác nhau để có thể hoạt động một cách bình thường. Người\nhướng nội có thể cảm thấy “vừa đủ” với mức độ kích thích thấp hơn, như là\nnhấp một ngụm rượu vang với vài người bạn thân, chơi giải ô chữ trên báo,\nhay đọc một cuốn sách. Người hướng ngoại thì ưa thích yếu tố bất ngờ,\nkhích động từ những hoạt động như gặp gỡ ai đó lần đầu tiên, lao mình trượt\ntuyết trên những sườn núi đổ dốc, hay vặn lớn bộ dàn loa stereo tới mức âm\nlượng tối đa. “Với họ, những người khác luôn quá khích động”, nhà tâm lý\nhọc tính cách David Winter nói, giải thích lý do tại sao một người hướng nội\nđiển hình sẽ thà dành trọn kỳ nghỉ của mình đọc sách bên một bờ biển vắng\nngười còn hơn là tiệc tùng thâu đêm trên những du thuyền sang trọng. “Họ\nkhích động với những đe dọa, sợ hãi, bạo lực, và cả tình yêu. 100 con người\ncó tác động kích thích cao hơn rất nhiều so với 100 quyển sách, hay 100 hạt\ncát trên bờ biển”.\nRất nhiều nhà tâm lý học cũng đồng ý rằng người hướng nội và người hướng\nngoại làm việc theo những cách rất khác nhau. Người hướng ngoại có xu\nhướng xông xáo lao đến và giải quyết vấn đề một cách mau lẹ. Họ đưa ra\nnhững quyết định nhanh chóng (đôi lúc thiếu suy xét), không gặp vấn đề gì\nkhi phải làm nhiều việc cùng lúc, và sẵn sàng chấp nhận rủi ro. Họ thích thú\ntận hưởng “khoái cảm mạo hiểm” của công việc để hướng đến những phần\nthưởng có giá trị như của cải hay địa vị.\nNgười hướng nội lại thường làm việc chậm chạp hơn, và chú tâm lên kế\nhoạch cụ thể hơn. Họ thích tập trung vào giải quyết lần lượt từng vấn đề một,\nvà có một sức mạnh tập trung đáng nể phục. Họ gần như miễn dịch với sức\ncám dỗ của tiền bạc hay danh vọng.\nTính cách của chúng ta cũng đồng thời định hình phong cách giao tiếp của\nchúng ta. Người hướng ngoại sẽ là những người đem sức sống đến cho\nnhững bữa tiệc của bạn, bật cười một cách sảng khoái trước những câu\nchuyện cười bạn kể. Họ thường rất quả quyết, chủ động, và luôn cần có bạn\nbè. Người hướng ngoại nghĩ ra đằng miệng, nghĩ ngay tại chỗ và gần như\nngay lập tức. Họ ưa thích nói hơn là lắng nghe; rất hiếm khi thấy bí không\nbiết phải nói gì, và thỉnh thoảng buột miệng nói ra những điều mà họ không\nbao giờ thực sự có ý nói. Họ rất thoải mái với những xung đột, nhưng hoàn\ntoàn không thể chịu được những nơi vắng vẻ, tĩnh mịch.\nNgười hướng nội thì ngược lại, một vài trong số họ có thể có kỹ năng giao\ntiếp rất tốt, hoàn toàn thoải mái với các buổi tiệc và các bữa tối với đối tác,\nhttps://thuviensach.vn\nnhưng sau một thời gian sẽ bắt đầu ước gì giá mà giờ họ được nằm ườn ở\nnhà, trong bộ py-ja-ma. Họ thường ưa thích dành năng lượng giao tiếp của\nmình cho chỉ một vài người bạn thân, đồng nghiệp, hay các thành viên gia\nđình gần gũi nhất với họ. Họ lắng nghe nhiều hơn là nói, luôn nghĩ kỹ trước\nkhi mở miệng, và thường cảm thấy rằng họ diễn đạt bản thân mình bằng chữ\nviết tốt hơn là lời nói. Họ thường có xu hướng cố tránh các cuộc xung đột.\nRất nhiều người sợ nói chuyện phiếm, nhưng lại hoàn toàn ưa thích những\ncuộc trao đổi thực sự, sâu sắc về những chủ đề ưa thích của mình.\nCó một số thứ không phải là một người hướng nội: hướng nội không phải là\nmột từ đồng nghĩa với ẩn dật hay khinh người. Người hướng nội có thể là\nnhững người này, nhưng phần lớn họ đều hết sức thân thiện và hoàn toàn dễ\ngần. Một trong những cụm từ nhân đạo nhất của tiếng Anh—“Only\nconnect!”— “Chỉ có kết nối!”—được viết ra bởi một người hướng nội vô\ncùng rõ rệt, E. M. Forster, trong một cuốn tiểu thuyết khai phá câu hỏi làm\ncách nào để đạt được “tình yêu giữa người với người ở sắc thái tuyệt đối\nnhất của nó.”\nCũng không phải cứ hướng nội thì là người rụt rè. Nhút nhát, rụt rè là nỗi sợ\nsự không chấp nhận của xã hội, sợ bị bẽ mặt; trong khi hướng nội là sự ưa\nthích những môi trường không quá kích thích. Tính nhút nhát rụt rè có thể\ngây thương tổn tinh thần rất sâu đậm; tính hướng nội thì hoàn toàn không.\nMột trong những lý do khiến mọi người luôn nhầm lẫn hai khái niệm này là\nviệc đôi lúc chúng giao nhau (mặc dù các nhà tâm lý học vẫn còn tranh cãi là\nđến mức độ nào). Một số nhà tâm lý học thể hiện hai xu hướng này trên một\nđồ thị với một trục đứng và một trục nằm ngang, với trục ngang là khoảng\ndao động giữa hai thái cực hướng nội-hướng ngoại, và trục đứng tương ứng\nvới khoảng bình thản-lo lắng. Với mô hình này, bạn có được bốn phân loại\nkhác nhau của tính cách con người, tương ứng với bốn góc phần tư của đồ\nthị: người hướng ngoại bình thản, người hướng ngoại lo lắng (hoặc bốc\nđồng), người hướng nội bình thản, và người hướng nội lo lắng. Nói một cách\nkhác, bạn có thể là một người hướng ngoại nhút nhát như Barbra Streisand 8,\nngười có một tính cách hết sức đặc sắc và thu hút, nhưng vẫn sợ đến tê liệt\ncả người đi mỗi khi phải bước lên sân khấu; hoặc một người hướng nội\nkhông-nhút-nhát, như Bill Gates 9, người mà về mọi phương diện đều tránh\nphải tiếp xúc với mọi người, nhưng chưa bao giờ phải lo lắng vì áp lực ý\nkiến của người khác.\nBạn cũng có thể, tất nhiên, vừa là một người hướng nội, vừa là một người\nnhút nhát. T. S. Eliot 10, một con người đơn độc nổi tiếng, đã viết trong bài\nthơ Đất hoang (The Waste Land) rằng ông có thể “chỉ cho bạn thấy nỗi sợ\nhttps://thuviensach.vn\ntrong mỗi một nắm tay bụi đất”. Rất nhiều người nhút nhát chọn hướng mình\nvào thế giới nội tâm, một phần như một cách tị nạn để thoát khỏi cái xã hội\nngoài kia đã gây cho họ biết bao nhiêu căng thẳng và lo lắng. Và nhiều\nngười hướng nội cũng rất nhút nhát, một phần là vì họ luôn nhận được thông\nđiệp từ xã hội rằng có gì đó không ổn với họ, rằng có gì đó sai trái trong việc\nhọ thích suy nghĩ và bỏ thời gian nghiền ngẫm về mọi thứ; và cũng một phần\ndo đặc trưng tâm lý của họ, như chúng ta rồi sẽ bàn đến, luôn khiến họ thấy\nkhông thoải mái và phải tránh xa các môi trường có tính kích thích cao.\n8 Barbra Joan Streisand (sinh ngày 24 tháng 4 năm 1942) là một nhà sáng\ntác nhạc, nữ diễn viên điện ảnh, kịch và ca sĩ Mỹ, đồng thời cũng là nhà hoạt\nđộng chính trị cấp tiến, nhà sản xuất phim và nhà đạo diễn phim. Bà đã\ngiành được giải thưởng Oscar cho danh hiệu Nữ diễn viên chính xuất sắc\nnhất và Bài hát hay nhất trong phim cũng như các giải Emmy, Grammy, Quả\nCầu Vàng. Streisand đã được xếp vào hàng nghệ sĩ nữ có album bán chạy\nnhất mọi thời đại ở Hoa Kỳ trong vòng hơn 30 năm, theo RIAA. Bà được\nxem như một trong những nghệ sĩ biểu diễn nữ thành công nhất trong lịch sử\nngành giải trí hiện đại và là nữ ca sĩ bán được nhiều album nhất trong lịch\nsử âm nhạc Mỹ, được RIAA xác nhận là hơn 71 triệu đĩa ghi âm. (Nguồn:\nWikipedia)\n9 William Henry \"Bill\" Gates III (sinh ngày 28 tháng 10, 1955) là một doanh\nnhân người Mỹ, nhà từ thiện, tác giả và chủ tịch tập đoàn Microsoft, hãng\nphần mềm khổng lồ mà ông cùng với Paul Allen đã sáng lập ra. Ông luôn có\nmặt trong danh sách những người giàu nhất trên thế giới, và là người giàu\nnhất thế giới từ 1995 tới 2009, ngoại trừ năm 2008, khi ông chỉ xếp thứ ba.\nTháng 5 năm 2013, Bill Gates đã giành lại ngôi vị người giàu nhất thế giới\nvới tài sản 72,7 tỉ đô la Mỹ. (Nguồn: Wikipedia)\n10 Thomas Stearns Eliot (26 tháng 9 năm 1888—4 tháng 1 năm 1965) là một\nnhà thơ, nhà viết kịch, nhà phê bình văn học Anh gốc Hoa Kỳ đoạt giải\nNobel văn học năm 1948. Eliot thường đi vào những chủ đề triết lí, phản ánh\nmâu thuẫn giữa thực tại và thế giới tinh thần, sự yên bình của tâm hồn và lo\nâu trong đời sống con người, sự chuộc tội của linh hồn qua thời gian... Eliot\nlà người có đầu óc cách tân trong ngôn ngữ thơ và thi pháp, đấu tranh cho\n\"thơ tự do\", thoát khỏi khuôn sáo của thơ đương thời. Eliot là nhà thơ lớn\nnhất của nước Anh trong thế kỉ 20, có ảnh hưởng rộng lớn đến văn học các\nnước phương Tây. (Nguồn: Wikipedia)\nNhưng với tất cả những khác biệt như thế, tính nhút nhát và sự hướng nội\nvẫn có một điểm chung rất sâu sắc. Trạng thái tâm lý của một người hướng\nhttps://thuviensach.vn\nngoại nhút nhát ngồi nín thinh bên bàn họp của một doanh nghiệp có thể sẽ\nrất khác so với trạng thái tâm lý của một người hướng nội bình tĩnh—người\nnhút nhát vì quá sợ nên không dám nói, còn người hướng nội chỉ đơn giản là\nđang bị quá tải bởi môi trường xung quanh có nhiều nhân tố kích thích hơn\nmức họ có thể chịu đựng. Nhưng với thế giới bên ngoài, hai người họ trông\nchẳng khác gì nhau. Điều này có thể giúp cho cả hai loại người này hiểu rõ\nhơn về việc quá kính trọng và đề cao “vị trí dẫn đầu” hướng ngoại có thể\nkhiến chúng ta bỏ qua những thứ thực sự tốt, thông minh và thông thái đến\nthế nào. Vì những lý do rất khác nhau, người nhút nhát và người hướng nội\ncó thể sẽ chọn dành thời gian của mình cho những công việc hậu trường, như\nphát minh, hay tiến hành nghiên cứu, hay ở bên và nắm lấy tay những người\nđang trong cơn bệnh—hoặc ở vị trí lãnh đạo, họ giải quyết công việc với một\nphong thái tĩnh lặng. Đây không phải vị trí tiên phong dẫn đầu, nhưng những\nngười đảm đương những vị trí đó vẫn cứ là những hình mẫu đáng để ta học\ntập và noi gương.\nNếu bạn vẫn không chắc chắn liệu mình rơi vào đâu trên khoảng giữa hai\nthái cực hướng nội-hướng ngoại, bạn có thể tự đánh giá mình ở đây. Hãy trả\nlời mỗi câu hỏi này bằng cách đáp “Đúng” hoặc “Sai”, chọn câu trả lời nào\nđúng với bạn thường xuyên hơn.11\n1. Tôi thích những cuộc nói chuyện một-đối-một hơn là hoạt động nhóm.\n2. Tôi thường thích thể hiện mình qua chữ viết hơn là lời nói.\n3. Tôi thích chỗ yên tĩnh, và được ở một mình.\n4. Tôi có vẻ ít quan tâm tới tiền tài, danh vọng hay địa vị… hơn là các bạn\ncùng lứa của tôi.\n5. Tôi ghét nói chuyện phiếm, nhưng ưa thích bàn luận sâu sắc về những chủ\nđề quan trọng với tôi.\n11 Đây chỉ là một bài trắc nghiệm không chính thức, không phải là một bài\nkiểm tra xác định tâm lý tính cách được xác nhận có cơ sở khoa học chặt\nchẽ. Các câu hỏi được đặt dựa vào những đặc tính của người hướng nội tiêu\nbiểu, được chấp nhận một cách rộng rãi bởi đông đảo các nhà tâm lý học\nhiện đại nói chung.\n6. Mọi người nói tôi là một người rất giỏi lắng nghe.\n7. Tôi không giỏi chấp nhận rủi ro, mạo hiểm.\nhttps://thuviensach.vn\n8. Tôi thích những công việc cho phép tôi hoàn toàn “cắm đầu vào làm” mà\nkhông bị ngắt quãng.\n9. Tôi thích tổ chức sinh nhật với quy mô nhỏ, chỉ có gia đình hoặc một hai\nngười bạn thật thân mà thôi.\n10. Mọi người thường miêu tả tôi là “điềm đạm” hoặc “chín chắn”.\n11. Tôi thường không thích cho ai khác xem công việc của mình cho đến khi\nnó đã hoàn tất.\n12. Tôi không thích xung đột hay mâu thuẫn.\n13. Tôi làm việc tốt nhất khi được ở một mình.\n14. Tôi thường nghĩ kỹ trước khi nói.\n15. Sau khi đi chơi nhiều với mọi người tôi thường cảm thấy năng lượng như\nđã bị rút cạn hết, mặc dù có thể tôi cũng đã chơi rất vui.\n16. Tôi thường để cho các cuộc gọi rơi vào hộp thư thoại.\n17. Nếu phải chọn một trong hai, tôi thà chọn một Chủ Nhật hoàn toàn\nkhông có gì để làm hơn là một ngày cuối tuần với quá nhiều công việc đã\nđược lên kế hoạch sẵn.\n18. Tôi không thích làm nhiều việc cùng lúc.\n19. Tôi có thể hoàn toàn tập trung vào một việc rất dễ dàng.\n20. Trong tình huống phòng học, tôi thích nghe giáo viên giảng sẵn hơn là\ntham gia vào những buổi seminar. 12\n12 * Seminar có thể hiểu đơn giản là một hình thức học tập mà ở đó người\nhọc chủ động hoàn toàn tư khâu chuẩn bị tài liêu, trình bày nội dung đưa\ndẫn chứng, trao đổi, thảo luận với các thành viên khác và cuối cung tự rút\nra nội dung bài học hay vấn đề khoa học cũng như đề xuất các ý kiến để mở\nrộng nội dung.\n* Vai trò của người thầy là\n· Tìm được các chủ đề phù hợp nội dung của bài giảng, có nguồn tư liệu đầy\nhttps://thuviensach.vn\nđủ.\n· Cung cấp tài liệu hoặc hướng dẫn tìm tài liệu.\n· Giải đáp thắc mắc của sinh viên trong khâu chuẩn bị.\n· Lắng nghe và bổ sung hoặc sửa chữa các chỗ thiếu sót của người học.\n· Tổng kết vấn đề.\n· Nếu sinh viên chưa quen thì trong những lần đầu tiên có thể điều hành việc\ntrao đổi thảo luận.\nĐiểm khác biệt cơ bản nhất giữa học seminar và nghe giảng là trong giờ\nseminar, học sinh phải nói và tranh luận rất nhiều.\nCàng có nhiều câu trả lời “đúng”, bạn càng có khả năng là một người hướng\nnội (introvert) nhiều hơn; nếu ngược lại, bạn càng có khả năng là một người\nhướng ngoại (extrovert). Nếu bạn thấy mình có một số lượng câu trả lời\n“đúng” và “sai” tương đối bằng nhau, vậy thì có thể bạn là một ambivert—\nvâng, thực sự có riêng một từ dành cho những người như vậy đấy ạ.\nNhưng kể cả nếu bạn chỉ chọn một phương án duy nhất cho tất cả các câu\nhỏi ở đây, điều đó cũng không có nghĩa là hành động của bạn có thể dễ dàng\ndự đoán trước được trên tất cả mọi phương diện. Chúng ta không thể nói mọi\nkẻ hướng nội đều là những con mọt sách hay mọi người hướng ngoại đều\nquậy tới bến ở những bữa tiệc tưng bừng với bạn bè—cũng hệt như việc\nchúng ta không thể khẳng định chắc nịch rằng mọi phụ nữ đều là những\nngười giỏi lắng nghe, và mọi người đàn ông đều thích những môn thể thao\nva chạm—như bóng đá hay bóng bầu dục chẳng hạn (chú thích của người\ndịch). Như Jung đã nói, một cách rất chính xác, rằng: “Không hề có thứ gì\ngọi là một kẻ hoàn toàn hướng ngoại hay một kẻ hoàn toàn hướng nội hết.\nMột kẻ như thế chắc chắn sẽ chỉ có thể kết thúc mình trong một nhà thương\nđiên”.\nMột phần của lý do ở đây là vì chúng ta đều là những sinh vật phức tạp đến\nđáng kinh ngạc, nhưng một phần khác cũng là bởi có vô cùng nhiều các kiểu\nhướng nội và hướng ngoại khác nhau. Tính hướng nội và hướng ngoại tương\ntác với những nét tính cách khác cũng như với quá khứ riêng của từng người,\ntạo ra vô số những kiểu người khác nhau. Vậy nên nếu bạn là một thanh niên\nMỹ có thiên hướng nghệ thuật, luôn bị cha mình bắt ép tham gia đội tuyển\nbóng bầu dục của trường như người anh trai sôi nổi- ăn to nói lớn của bạn;\nhttps://thuviensach.vn\nbạn sẽ là một dạng hướng nội rất khác so với, ví dụ, một nữ doanh nhân\nngười Phần Lan có cả bố và mẹ đều là những người giữ hải đăng. (Phần Lan\nlà một quốc gia nổi tiếng hướng nội. Truyện cười người Phần Lan: Làm thế\nnào để bạn biết một anh chàng Phần Lan có thích bạn hay không? Câu trả\nlời: Anh ta sẽ nhìn chằm chằm vào mũi giày của bạn, thay vì vào mũi giày\ncủa chính anh ta!)\nRất nhiều người hướng nội cũng “đặc biệt nhạy cảm”(“highly sensitive”);\nnghe có vẻ rất thi vị, nhưng đó thực tế là một thuật ngữ chuyên môn trong\nngành tâm lý học. Nếu bạn thuộc dạng nhạy cảm, vậy có lẽ bạn sẽ phù hợp\nhơn nhiều những người khác để cảm thấy tuyệt đối hạnh phúc dễ chịu khi\nnghe bản “Xô-nát ánh trăng” của Beethoven, một câu đáp bằng tiếng Anh\nthật hoàn hảo, hay một nghĩa cử cao đẹp đến đáng khâm phục. Bạn cũng sẽ\nnhanh cảm thấy phát bệnh hơn khi phải chứng kiến bạo lực hay những thứ\nxấu xí đáng ghê tởm, và bạn có một lương tâm vô cùng lành vững. Khi còn\nlà một đứa trẻ, rất có thể bạn đã luôn bị bảo là “quá nhút nhát”, và cho tới tận\nbây giờ vẫn luôn cảm thấy rất căng thẳng mỗi khi bị người khác đánh giá,\nnhư khi phải diễn thuyết trước một đám đông, hoặc trong lần hẹn hò đầu\ntiên. Rồi chúng ta sẽ bàn đến tại sao tập hợp các đặc tính tưởng chừng ít liên\nquan cho lắm đến nhau này lại thường thuộc về cùng một người, và tại sao\nngười này lại thường là người hướng nội. (Không ai biết chính xác thì có bao\nnhiêu người hướng nội cũng là người đặc biệt nhạy cảm, nhưng chúng ta biết\ncó khoảng 70% người nhạy cảm là người hướng nội, và 30% còn lại báo cáo\nrằng họ cũng thường cần rất nhiều “khoảng nghỉ” trước khi có thể hoạt động\nlại bình thường sau một cơn chấn động).\nTất cả những rắc rối phức tạp này có nghĩa là, không phải mọi thứ viết trong\nIm lặng đều có thể áp dụng đúng với bạn, kể cả khi bạn tự thấy mình là một\nkẻ hướng-nội-toàn-tập. Ví dụ, chúng ta sẽ dành một lượng thời gian để bàn\nvề tính nhút nhát và sự nhạy cảm, những đặc tính mà có thể bạn tự thấy là\nmình hoàn toàn không có. Nhưng kể cả thế cũng không sao. Hãy cứ áp dụng\nnhững cái có thể áp dụng được với bạn, và dùng những kiến thức còn lại để\ncải thiện mối quan hệ của bạn với những người xung quanh.\nĐiều đó nói ra, trong Im lặng này chúng ta sẽ cố gắng không lệ thuộc quá\nnhiều vào các định nghĩa. Những thuật ngữ được định nghĩa nghiêm ngặt là\nđặc biệt quan trọng với các nhà nghiên cứu, những người mà công trình của\nhọ phụ thuộc chặt chẽ vào việc xác định chính xác đến đâu thì tính hướng\nnội dừng lại, và từ đâu thì các đặc tính khác, ví dụ, như tính nhút nhát, bắt\nđầu. Nhưng trong Im lặng, chúng ta sẽ quan tâm nhiều hơn đến thành quả\ncủa những nghiên cứu đó. Các nhà tâm lý học ngày nay, kết hợp với các nhà\nhttps://thuviensach.vn\nkhoa học thần kinh (neuroscientist) cùng những thiết bị quét não bộ của họ,\nđã khám phá ra được những phát hiện vô cùng sáng giá có thể thay đổi được\ncách chúng ta nhìn nhận thế giới— và cả chính bản thân mỗi chúng ta. Họ\nđang trả lời cho những câu hỏi như: Tại sao một số người nói rất nhiều, trong\nkhi một số khác thì đo đếm từng chữ một mình nói ra? Tại sao một số người\nlao mình vào công việc, trong khi một số khác thì tổ chức những bữa tiệc\nsinh nhật tưng bừng ngay tại nơi làm việc? Tại sao một số người không gặp\nvấn đề gì với việc nắm trong tay quyền lực, trong khi một số khác thì lại\nkhông thích cả việc lãnh đạo lẫn việc bị người khác lãnh đạo? Liệu người\nhướng nội có thể làm nhà lãnh đạo tốt được hay không? Liệu xu hướng ưu ái\nnhững người hướng ngoại của chúng ta là một kết quả của tiến hóa tự nhiên,\nhay là do chịu ảnh hưởng từ văn hóa và xã hội? Nếu bạn là một người hướng\nnội, liệu bạn có nên cống hiến hết thời gian và sức lực của mình cho những\nhoạt động tự nhiên nhất đối với bạn; hay liệu bạn nên cố gồng mình để vượt\nqua các thử thách của cộng đồng, như Laura đã làm trên bàn đàm phán ngày\nhôm đó?\nCâu trả lời có lẽ sẽ khiến bạn ngạc nhiên.\nMặc dù vậy, nếu chỉ có duy nhất một điều bạn có thể lấy ra được từ cuốn\nsách này, tôi hy vọng đó sẽ là một cảm nhận mới về quyền được phép là\nchính bạn. Tôi có thể tự mình cam đoan về về tác dụng thay đổi cuộc đời\nmột khi bạn đã đạt được đến thái độ, quan điểm này. Các bạn còn nhớ về\nngười khách hàng đầu tiên mà tôi đã kể với các bạn không, cô gái trẻ mà tôi\nđã gọi là Laura để bảo vệ danh tính thật cho cô ấy ấy?\nĐó thực ra là câu chuyện về chính tôi. Tôi chính là khách hàng đầu tiên của\nmình.\nhttps://thuviensach.vn\nPhần Một: KHUÔN MẪU HƯỚNG\nNGOẠI LÝ TƯỞNG\n1. SỰ TRỖI DẬY CỦA HÌNH TƯỢNG “ANH BẠN\nVÔ CÙNG DỄ MẾN”\nLàm Thế Nào Người Hướng Ngoại Trở Thành Hình Mẫu Lý Tưởng\nCủa Xã Hội\nÁnh mắt của những người lạ, tò mò và khắt khe,\nLiệu bạn có thể đối diện chúng một cách thật tự hào—can đảm—và không hề\nsợ hãi?\n—MẪU QUẢNG CÁO TRÊN BÁO CỦA HÃNG XÀ BÔNG\nWOODBURY, 1922\nThời gian: năm 1902. Địa điểm: Nhà thờ Harmony, bang Missouri, một thị\ntrấn nhỏ, chỉ-một-chấm-con trên bản đồ nước Mỹ, tọa lạc bên một vùng bờ\nsông, cách thành phố Kansas hơn 100 dặm. Nhân vật chính trẻ tuổi của\nchúng ta: một cậu học sinh trung học nhân hậu, tốt bụng, nhưng thiếu tự tin\nvào bản thân tên Dale.\nGầy gò, ủ dột và ốm yếu, Dale là con trai trong một gia đình nông dân đứng\nđắn về đạo đức nhưng đã từ lâu sống trong cảnh bần hàn bằng nghề chăn\nnuôi lợn. Cậu kính trọng cha mẹ mình, nhưng tận thâm tâm không bao giờ\nmuốn lại bước tiếp theo con đường nghèo đói của gia đình. Dale cũng lo\nlắng về những thứ khác nữa: sấm sét, bị đày xuống địa ngục, và bị cứng\nhọng vào đúng những thời khắc quan trọng nhất. Cậu thậm chí còn sợ cả\nchính lễ cưới của mình sau này: Nhỡ cậu không thể nghĩ ra điều gì để nói với\nngười vợ tương lai của mình thì sao?\nMột ngày nọ, một diễn giả Chautauqua tới thị trấn của cậu. Phong trào\nChautauqua, ra đời năm 1873 tại phía Bắc, ngoại ô New York, gửi những\ndiễn giả tài năng đi khắp đất nước để đem những tri thức về văn hóa, khoa\nhọc, và tôn giáo tới mọi người. Những vùng nông thôn nước Mỹ quý trọng\nnhững diễn giả này bởi ánh hào quang thành thị họ mang tới từ thế giới bên\nngoài—và ở sức mạnh của họ trong việc mê hoặc đám đông. Người diễn giả\nnày đã đặc biệt thu hút Dale bởi câu chuyện đổi đời của của chính ông: có\nhttps://thuviensach.vn\nmột thời ông cũng là một cậu bé con nhà nông dân thấp kém với một tương\nlai mịt mờ, nhưng rồi ông dần dần phát triển một phong cách diễn thuyết đầy\nlôi cuốn và chiếm lĩnh sân khấu ở Chautauqua. Dale lắng nghe chăm chú\nnhư nuốt lấy từng lời của ông.\nMột vài năm sau, chàng thanh niên Dale lại một lần nữa bị ấn tượng mạnh\nbởi giá trị của khả năng diễn thuyết. Gia đình của anh chuyển tới sống tại\nmột trang trại chỉ cách thành phố Warrensburg, Missouri ba dặm, để Dale có\nthể theo học đại học tại đó mà không cần phải đi thuê phòng hoặc ở nhờ nhà\nai. Dale để ý thấy rằng những học sinh giành chức vô địch trong những cuộc\nthi hùng biện của trường luôn được kính nể như những nhà lãnh đạo, và anh\nhạ quyết tâm cũng phải trở thành được một người như vậy. Anh ghi danh\nđăng ký trong mọi cuộc thi, và lao vội về nhà mỗi khi hết giờ học để vùi đầu\nvào luyện tập. Cứ thua rồi anh lại thua nữa; Dale rất quyết tâm, nhưng anh\nvẫn chưa thực sự là một nhà hùng biện giỏi. Nhưng dù vậy, cuối cùng thì\nnhững nỗ lực của anh cũng bắt đầu được đền đáp xứng đáng. Anh lột xác trở\nthành một nhà vô địch hùng biện, một người hùng của toàn thể học sinh\ntrong trường học. Những học sinh khác bắt đầu tìm đến anh để hỏi xin kinh\nnghiệm diễn thuyết, anh đào tạo họ, và họ cũng bắt đầu giành được giải\nthưởng nữa.\nĐến khi Dale rời trường đại học vào năm 1908, cha mẹ của anh vẫn nghèo\nnhư vậy, nhưng nước Mỹ liên hiệp đang bắt đầu lột xác. Henry Ford đang\nbán những mẫu xe hơi Model Ts đắt như tôm tươi, sử dụng câu khẩu hiệu:\n“vì công việc, và vì cả niềm vui” (“for business and for pleasure”). J.C.\nPenney, Woolworth, và Sears Roebuck đã trở thành những thương hiệu đồ\ngia dụng hàng đầu. Ánh đèn điện thắp sáng mọi căn nhà của tầng lớp trung\nlưu; hệ thống nước máy được bơm dẫn vào từng nhà, giải phóng họ khỏi\nnhững chuyến đi ra nhà ngoài để xách nước về hàng đêm.\nNền kinh tế mới cần đến một kiểu người mới—một người bán hàng, một nhà\nhùng biện trong giao tiếp, ai đó luôn sẵn sàng với một nụ cười thường trực,\nmột cái bắt tay chuyên nghiệp, sở hữu khả năng hòa đồng với bất cứ một\nđồng nghiệp nào, nhưng đồng thời vẫn luôn có thể tỏa sáng lấn át tất cả bọn\nhọ. Dale tham gia vào tầng lớp những người bán hàng đang lên này, bước ra\nngoài cuộc đời với gần như không một tư trang gì khác ngoài cái lưỡi vàng\ncủa mình.\nTên cuối của Dale là Carnegie13 (thực ra là Carnagey, ông về sau đã đổi lại\ncách viết tên của mình, nhiều khả năng là để tưởng nhớ Andrew Carnegie,\nnhà cách mạng công nghiệp vĩ đại). Sau một vài năm chật vật chào bán thịt\nhttps://thuviensach.vn\nbò cho hãng Armour and Company, ông thành lập một lớp học về kỹ năng\ndiễn thuyết. Carnegie mở lớp của mình đầu tiên tại một trường học buổi đêm\ncủa Hiệp hội Thanh niên Cơ Đốc (YMCA), tọa lạc trên phố 125th ở New\nYork. Ông đòi mức lương 2 đô-la một giờ học như mức thông thường của\nmột giáo viên dạy ban đêm. Giám đốc của trường, tuy vậy, nghi ngờ việc\nmột lớp học về kỹ năng nói trước công chúng có thể thu hút được nhiều\nngười, đã từ chối chi trả một khoản tiền như vậy,\n13 Dale Breckenridge Carnegie (24 tháng 11 năm 1888—1 tháng 11 năm\n1955) là một nhà văn, nhà thuyết trình Mỹ và là người phát triển các lớp tự\ngiáo dục, nghệ thuật bán hàng, huấn luyện đoàn thể, nói trước công chúng\nvà các kỹ năng giao tiếp giữa mọi người. Ra đời trong cảnh nghèo đói tại\nmột trang trại ở Missouri, ông là tác giả cuốn Đắc Nhân Tâm (“How to Win\nFriends and Influence People”), được xuất bản lần đầu năm 1936, một cuốn\nsách thuộc hàng bán chạy nhất và được biết đến nhiều nhất cho đến tận\nngày nay. (Nguồn: Wikipedia)\nNhưng hóa ra lớp học đã trở thành một hiện tượng chỉ trong một thời gian\nngắn, và Carnegie tiếp tục tiến tới thành lập Học Viện Dale Carnegie, cống\nhiến hết mình để giúp tất cả mọi người nhổ bật đi sự thiếu tự tin đã từng kìm\nchân chính ông trong quá khứ. Vào năm 1913, ông xuất bản cuốn sách đầu\ntiên của mình, \"Nói trước Công chúng và Gây ảnh hưởng tới mọi Người\ntrong Kinh doanh” (“Public Speaking and Influencing Men in Business”).\n“Trong những ngày mà phòng tắm và đàn piano còn là những thứ vô cùng xa\nxỉ”, Carnegie viết, “con người xem khả năng diễn thuyết như là một khả\nnăng kỳ lạ, chỉ có những người như luật sư, giáo sĩ truyền đạo, và những\nchính khách mới cần đến một thứ như vậy. Nhưng ngày nay chúng ta nhận ra\nrằng đó chính là thứ vũ khí vô cùng thiết yếu, không thể thay thế được của\nnhững người muốn tiến lên hàng đầu trong cuộc đua tranh quyết liệt của\nthương trường.”\nQuá trình lột xác của Carnegie từ cậu bé nông dân trở thành người bán hàng,\nrồi thành biểu tượng hùng biện của thời đại cũng chính là câu chuyện về sự\ntrỗi dậy của Khuôn Mẫu Hướng Ngoại Lý Tưởng. Hành trình của Carnegie\nphản ánh sự tiến hóa của xã hội và đã chạm đến bước thay đổi toàn diện khi\nbước vào thế kỷ 20, thay đổi mãi mãi việc chúng ta là ai và chúng ta ngưỡng\nmộ ai, chúng ta hành xử thế nào trong những buổi phỏng vấn việc làm và\nchúng ta đòi hỏi những gì ở một nhân viên, cách chúng ta chọn bạn tình thế\nnào và nuôi dạy con cái ra sao. Nước Mỹ đã chuyển mình từ thứ mà nhà sử\nhọc văn hóa có ảnh hưởng lớn Warren Susman gọi là “Nền Văn Hóa Của\nĐức Tính” (Culture of Character) sang “Nền Văn Hóa Của Tính Cách”\nhttps://thuviensach.vn\n(Culture of Personality)—và mở ra một chiếc hộp Pandora giải phóng trăm\nvạn những nỗi lo lắng cá nhân, mà từ đó chúng ta vẫn chưa bao giờ có thể\nhồi phục hoàn toàn được.\nTrong Nền Văn Hóa Của Đức Tính, con người lý tưởng là kẻ nghiêm túc, có\nkỷ luật, ngay thẳng và chính trực. Thứ được quan tâm không phải là ấn\ntượng một người có thể tạo ra với đám đông, mà là cách một người cư xử thế\nnào khi chỉ có một mình. Thậm chí từ ngữ “tính cách” (personality) vẫn còn\nchưa tồn tại trong tiếng Anh cho đến tận thế kỷ thứ 18, và ý tưởng về việc\n“có một tính cách tốt” (“having a good personality”) chưa bao giờ được phổ\nbiến rộng rãi trước thế kỷ thứ 20.\nNhưng khi chúng ta đã đi theo Nền Văn Hóa Của Tính Cách, người Mỹ bắt\nđầu dần quan tâm nhiều hơn đến cách những người khác nhìn nhận mình\nnhư thế nào. Họ bị tuyệt đối thu hút bởi những người bạo dạn và có phong\ncách nói chuyện hấp dẫn, lôi cuốn. “Vai trò mới mà xã hội đòi hỏi ở tất cả\ntrong Nền Văn Hóa Của Tính Cách là vai trò của một người biểu diễn”, như\nmột lời viết nổi tiếng của Susman. “Mỗi người Mỹ đều phải trở thành một cá\nnhân biểu diễn”.\nSự trỗi dậy của nước Mỹ công nghiệp đã là một động lực mạnh mẽ thúc đẩy\nchu trình tiến hóa toàn diện này của xã hội. Cả đất nước nhanh chóng chuyển\nmình từ một xã hội nông nghiệp với những ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên\nsang một nền văn minh đô thị, mà ở đó “công việc của nước Mỹ là kinh\ndoanh” (“the business of America is business”). Trong những năm tháng quá\nkhứ của miền quê, hầu hết mọi người Mỹ sống cũng như gia đình của Dale\nCarnegie: trong những nông trại, trong những thị trấn nhỏ vô danh trên bản\nđồ, tương tác chủ yếu với những người họ đã biết cả cuộc đời họ. Nhưng khi\nthế kỷ 20 đến, một cơn bão toàn diện của những doanh nghiệp lớn, của đô thị\nhóa, và những cuộc di cư ồ ạt bắt đầu quét qua nước Mỹ, cuốn dân số của nó\ntới những đô thị lớn. Vào năm 1790, chỉ có khoảng 3% dân số Mỹ sống ở\nnhững thành phố; đến năm 1840, vào khoảng 8%; và đến 1920, hơn một\nphần ba dân số toàn quốc đã là những cư dân thành thị. “Tất cả chúng ta\nkhông thể đều sống hết ở thành phố”, biên tập viên tin tức Horace Greeley đã\nviết vậy vào năm 1867, “ấy vậy nhưng có vẻ ai cũng quyết tâm phải tới sống\nở đó bằng được”.\nNhững người Mỹ giờ đây thấy mình không còn làm việc chung với những\nhàng xóm láng giềng như xưa nữa, mà với toàn những người xa lạ. “Công\ndân” giờ chuyển hóa thành “nhân viên”, họ đối mặt với câu hỏi: làm thế nào\nđể tạo ấn tượng tốt với những người mà họ không hề có quan hệ đồng hương\nhttps://thuviensach.vn\nhay họ hàng gì? “Lý do một người này được thăng chức hay một người khác\nbị xã hội tảng lờ và tẩy chay”, nhà sử học Roland Marchand viết, “càng ngày\ncàng ít phụ thuộc hơn vào những sự ưu tiên thiên vị lâu dài hay những mối\nthâm thù với một dòng tộc gia đình nào đấy. Trong một nền kinh tế và những\nmối quan hệ càng lúc càng giấu danh tính của thời đại mới, người ta hoàn\ntoàn có thể nghi ngờ rằng mọi thứ—kể cả ấn tượng lần gặp mặt đầu tiên—\nđều có thể tạo ra những khác biệt cực kỳ quan trọng”. Người Mỹ phản ứng\nlại những áp lực này bằng cách cố gắng trở thành người bán hàng, những\nngười có thể tiếp thị và bán không chỉ những sản phẩm tinh xảo mới nhất\ncủa công ty, mà còn có thể tiếp thị và chào bán cả chính họ nữa.\nMột trong những góc nhìn quan trọng nhất mà qua đó ta có thể thấy được sự\nthay đổi của Nền Văn Hóa Tính Cách là truyền thống tự-giúp-đỡ-bản-thân\n(self-help) mà ở đó Dale Carnegie đã đóng góp một phần công sức lớn.\nNhững cuốn sách tự-giúp-đỡ-bản-thân từ cách đây rất lâu đã luôn chiếm một\nvị trí quan trọng trong tâm trí mỗi người dân Mỹ. Phần lớn các cuốn sách\nhướng dẫn thời kỳ đầu tiên là những truyện ngụ ngôn mang màu sắc tôn\ngiáo, như The Pilgrim’s Progress, xuất bản năm 1678, một câu chuyện cảnh\nbáo người đọc rằng nếu không biết kiềm chế bản thân, họ sẽ không bao giờ\ntới được thiên đường. Những cuốn sách khuyên bảo của thế kỷ 19 đã dần ít\nchất tính tôn giáo hơn, nhưng vẫn đề cao giá trị của việc có một nhân cách\ncao quý. Chúng kể những câu chuyện về cuộc đời của những vĩ nhân như\nAbraham Lincoln, được ngưỡng mộ không chỉ bởi khả năng giao tiếp tuyệt\nvời, mà còn bởi là một con người vô cùng khiêm tốn, người mà, như triết gia\nRalph Waldo Emerson đã viết, “không bao giờ bị vấy bẩn bởi uy quyền”.\nNhững cuốn sách cũng ca ngợi cả những con người bình thường nhưng có\nhành động thể hiện tư cách đạo đức cao quý. Một cuốn sách khuyên bảo khá\nnổi tiếng xuất bản năm 1899 có tên: “Nhân cách: Điều Vĩ Đại Nhất Trên\nĐời” (Character: The Grandest Thing in the World) kể về một cô bé chủ một\ncửa hàng nhỏ, đã đem toàn bộ số tiền kiếm được ít ỏi của mình tặng cho một\nkẻ hành khất đang co ro nơi góc phố, và rồi vội vã chạy đi thật nhanh trước\nkhi có ai kịp nhìn thấy hành động của mình. Đức hạnh của cô, như mọi\nngười đọc đều hiểu, không chỉ đến từ lòng nhân ái, mà còn cả từ ước muốn\nđược ẩn danh của cô nữa.\nNhưng đến năm 1920, những cuốn sách tự-giúp-đỡ-bản-thân nổi tiếng đều\nđã chuyển từ tập trung vào đức hạnh bên trong của con người sang việc xây\ndựng khả năng mê hoặc và bề ngoài để thu hút và chinh phục người khác\n—“biết phải nói gì, và nói nó như thế nào”, như một cuốn nói. “Tạo ra một\ntính cách thu hút là tạo ra sức mạnh”, một cuốn khác khuyên. “Hãy cố luôn\nthường trực một tác phong để khiến cho người khác phải nghĩ: “anh ta quả là\nhttps://thuviensach.vn\nmột anh bạn vô cùng dễ mến”, một cuốn thứ ba bàn. “Đó là cách xây dựng\ndanh tiếng cho một nhân cách”. Tạp chí Success và cả tuần báo The\nSaturday Evening Post giới thiệu những chuyên mục mới hướng dẫn người\nđọc về nghệ thuật giao tiếp. Orison Swett Marden, cũng chính tác giả của\ncuốn sách Nhân cách: Điều Vĩ Đại Nhất Trên Đời vào năm 1899, đã xuất\nbản một tác phẩm nổi tiếng khác vào năm 1921, tiêu đề: “Tính Cách Bá\nChủ” (Masterful Personality).\nHầu hết các sách hướng dẫn này được viết dành cho nam giới thuộc tầng lớp\ndoanh nhân, nhưng phụ nữ cũng bị thôi thúc phải cải thiện một kỹ năng bí ẩn\nkhác có tên “sức quyến rũ”. Lớn lên trong thập kỷ 1920 là sinh ra trong một\ncuộc đua tranh quyết liệt hơn nhiều những gì bà hay mẹ của họ đã phải trải\nqua, một cuốn hướng dẫn chăm sóc sắc đẹp cảnh báo, và muốn thành công\nhọ cần phải có một vẻ ngoài ấn tượng. “Những người đi ngang qua ngoài\nphố sẽ không biết được là bạn thông minh và quyến rũ, trừ khi bạn trông\ngiống vậy.”\nNhững lời khuyên kiểu này—rõ ràng đều nhằm để cải thiện cuộc sống của\ncon người—hẳn đã phải khiến kể cả những người khá là tự tin cũng phải\ncảm thấy không thoải mái. Susman đã thống kê những từ ngữ xuất hiện\nnhiều nhất trong các cuốn sách hướng dẫn của đầu thế kỷ 20, và so sánh\nchúng với từ ngữ trong những cuốn sách đề cao đạo đức nhân cách của thế\nkỷ 19. Những cuốn sách của thế kỷ trước nhấn mạnh hơn vào những phẩm\nchất mà bất cứ ai cũng có thể cải thiện được, được miêu tả bằng những từ\nnhư:\nBổn phận công dân\nNghĩa vụ Việc làm\nNghĩa cử cao đẹp Danh dự\nDanh tiếng\nTư cách đạo đức Cách hành xử lễ độ\nChính trực, ngay thẳng\nNhưng những cuốn sách hướng dẫn của thế hệ mới thì tôn vinh những phẩm\nchất mà—bất kể Dale Carnegie có làm cho nó nghe có vẻ dễ dàng đến đâu—\nvẫn khó hơn rất nhiều để đạt được. Hoặc là bạn có được chúng, hoặc là\nkhông—không có lựa chọn thứ ba.\nhttps://thuviensach.vn\nLôi cuốn Quyến rũ\nGây choáng ngợp\nCó sức hấp dẫn mãnh liệt Vượt trội\nQuả quyết, mãnh liệt\nLuôn tràn đầy năng lượng\nHoàn toàn không phải trùng hợp ngẫu nhiên mà vào những thập kỷ 1920 và\n1930, hết thảy người dân Mỹ đều bị ám ảnh bởi những minh tinh màn bạc.\nLàm gì còn ai tốt hơn một siêu sao điện ảnh để thể hiện được sức mạnh của\nmột vẻ ngoài quyến rũ mê hoặc chứ?\nNgười dân Mỹ cũng đồng thời nhận được những lời khuyên về cải thiện kỹ\nnăng tiếp thị bản thân—bất kể họ có thích chúng hay không—từ ngành công\nnghiệp quảng cáo. Nếu những quảng cáo thời kỳ đầu đi thẳng vào ca ngợi\nchất lượng của sản phẩm (“Giấy mỏng vân lụa của Eaton’s Highland: Loại\ngiấy viết trong sạch và tươi mát nhất trên thế giới.”); thì quảng cáo của thời\nkỳ tôn vinh tính cách khắc họa khách hàng như những người phải chuẩn bị\nbiểu diễn mà vẫn còn run sợ, và chỉ có sản phẩm của nhà quảng cáo mới có\nthể giúp họ có thể tiếp tục tự tin tiến lên. Những quảng cáo này đặc biệt chú\ntrọng tới cái nhìn đầy đe dọa của mọi người xung quanh: “Khắp nơi xung\nquanh, mọi người đều đang âm thầm đánh giá bạn”, một quảng cáo xà bông\ncủa Woodbury cảnh báo. “Những ánh mắt vô cùng nghiêm khắc đang bủa\nvây lấy bạn ngay chính lúc này đây!”, quảng cáo của Kem Cạo Râu\nWilliams Luxury khuyên.\nNhững quảng cáo này đã nhắm thẳng vào mối lo lắng của rất nhiều doanh\nnhân và quản lý thuộc tầng lớp trung lưu. Trong một quảng cáo của kem\nđánh răng Dr. West, một anh chàng dáng vẻ bệ vệ ngồi sau một bàn giấy, hai\ntay chống tự tin vào hông, và hỏi bạn “Đã bao giờ thử tự chào bán chính bạn\ncho chính bạn chưa? Một ấn tượng đầu tiên ưa nhìn chính là nhân tố quan\ntrọng nhất để thành công, bất kể là trong kinh doanh hay trong đời sống xã\nhội!”. Kem Cạo Râu Williams Luxury quảng cáo một người đàn ông tóc\nbóng mượt, để ria, thúc giục người đọc “Hãy để gương mặt của bạn bộc lộ\nsự tự tin, chứ không phải lo lắng! Hãy nhớ, “diện mạo” của bạn chính là thứ\nngười khác dùng để đánh giá bạn nhiều nhất!”\nNhững quảng cáo khác nhắc nhở phụ nữ rằng thành công của họ trong trò\nchơi ái tình giờ không chỉ phụ thuộc vào vẻ ngoài hấp dẫn, mà còn cả vào\nhttps://thuviensach.vn\ntính cách của họ nữa. Một quảng cáo của Xà bông Woodbury vào năm 1921\ngiới thiệu một cô gái ủ rũ, trở về nhà một mình sau một buổi tối đi chơi đáng\nthất vọng. Cô đã “luôn khát khao được hạnh phúc, được thành công, được\nchiến thắng”, mẩu quảng cáo nói với vẻ cảm thông. Nhưng không có sự trợ\ngiúp của đúng loại xà bông, người phụ nữ trẻ chỉ có thể là một thất bại trong\nquan hệ xã hội mà thôi.\nMười năm sau, bột giặt Lux đăng một quảng cáo trên mặt báo giấy, giới\nthiệu một lá thư buồn bã gửi Dorothy Dix, một “Chị Thanh Tâm” của thời kỳ\nđó. “Thưa cô Dix,” lá thư viết, “Tôi phải làm thế nào để có thể trở nên nổi\ntiếng hơn đây? Tôi cũng khá là ưa nhìn và không phải là một đồ ngốc, nhưng\ntôi lại quá rụt rè và e thẹn trước mặt mọi người. Tôi luôn chắc chắn rằng họ\nsẽ không bao giờ thích tôi…”— Joan G.\n“Cô Dix” đã trả lời lại, dứt khoát và rõ ràng: Giá mà Joan đã dùng bột giặt\nLux trên váy áo, rèm cửa, sofa của mình, cô chắc chắn đã sẽ sớm có được\n“một niềm tin sâu đậm, chắc chắn, mãnh liệt vào sự quyến rũ của chính\nmình”.\nViệc khắc họa việc hẹn hò như thể nó là một màn biểu diễn với đầy những\nrủi ro đã phản ánh rõ những quy chuẩn hoàn toàn mới của Nền Văn Hóa\nTính Cách. Dưới những giới hạn (đôi lúc áp chế) của những quy chuẩn của\nNền Văn Hóa Đức Tính, cả hai giới tính đều thể hiện phần nào sự kín đáo,\ndè dặt trong cuộc yêu đương. Người nữ mà ăn nói quá to, hay có những ánh\nnhìn không đứng đắn với nam giới thì đều bị coi là trâng tráo, không biết\nthẹn, không biết xấu hổ. Những phụ nữ thuộc tầng lớp trên có nhiều quyền\ntự do để giao tiếp hơn là những người cùng giới với họ ở đẳng cấp dưới, và\nhọ quả thực được đánh giá một phần vào tài năng của họ trong những lời đối\nđáp mau lẹ và thông minh, nhưng kể cả họ cũng được khuyên là nên biết tỏ\nra ngượng ngùng và xấu hổ. Họ được các cuốn sách hướng dẫn cảnh báo\nrằng “sự kín đáo lạnh lùng nhất” là “phẩm chất đáng ngưỡng mộ nhất ở một\nngười phụ nữ mà một người đàn ông muốn lấy làm vợ, hơn tất cả mọi sự\nthân mật không cần thiết nào”. Mọi người đàn ông đều có thể có được một\ncung cách xử sự lặng lẽ, từ tốn, một sự bình tĩnh và một thứ sức mạnh không\ncần thiết phải luôn tự khoe khoang về nó. Mặc dù sự rụt rè nhút nhát tự nó\nvẫn luôn là một điều không thể chấp nhận được, kín đáo lại là một dấu hiệu\ncủa một người bạn đời lý tưởng.\nNhưng với sự xuất hiện của Nền Văn Hóa Tính Cách, những giá trị của sự\nmực thước bắt đầu sụp đổ dần, với cả nam và nữ. Thay vì dùng những kính\nngữ trang trọng khi giao tiếp với phụ nữ và nghiêm túc tuyên bố sự chú ý\nhttps://thuviensach.vn\ncủa mình tới đối phương, nam giới giờ đây được kỳ vọng là phải biết chinh\nphục cuộc hẹn hò bằng nghệ thuật của ngôn từ, mà ở đó họ tung ra một lời\n“tán” đã được cân nhắc kỹ lưỡng. Những người đàn ông quá kín tiếng trước\nmặt phụ nữ sẽ phải chịu nguy cơ bị tưởng là “pê-đê”; như một cuốn hướng\ndẫn chuyện yêu đương năm 1926 đã quan sát thấy: “những người đồng tính\nluyến ái luôn luôn rất kín đáo, nhút nhát, rụt rè, không thích đám đông”. Phụ\nnữ nữa, cũng vậy, được kỳ vọng là phải biết cân bằng giữa đứng đắn và bạo\ndạn. Nếu phản ứng quá rụt rè trước những động thái lãng mạn, họ có thể bị\ncoi là “lạnh nhạt”.\nCả phương diện tâm lý học cũng bắt đầu chật vật với áp lực phải thể hiện sự\ntự tin. Vào thập kỷ 1920, nhà tâm lý học có tầm ảnh hưởng Gordon Allport\nđã tạo ra một bài trắc nghiệm chẩn đoán về mức độ “Thống trị-Nhượng bộ”\n(Ascendance-Submission), nhằm xác định mức độ thống trị trong giao tiếp\nxã hội. “Nền văn minh đương đại của chúng ta”, Allport nhận xét, người mà\nchính bản thân ông cũng rất kín đáo và nhút nhát, “có vẻ đặt giá trị cao hơn\nvào những con người hùng hổ, người ‘xông lên đoạt lấy phần thưởng’“.\nNgay từ những năm 1921, Carl Jung đã nhận thấy vị trí xã hội đang bắt đầu\nbị đe dọa của sự hướng nội. Chính Jung coi người hướng nội như là “những\nnhà giáo dục và những kẻ khuyến khích của tương lai”, những kẻ đã thể hiện\ngiá trị của “một thế giới nội tại luôn rất cần thiết trong nền văn minh của\nchúng ta”. Nhưng ông cũng thừa nhận rằng “sự kín đáo và những nỗi\nngượng ngùng dường như rất vô căn cứ (của họ), sẽ tự nhiên khơi dậy rất\nnhiều ác cảm của xã hội với loại người này”.\nNhưng không ở đâu nhu cầu cần phải có một dáng vẻ tự-tin lại rõ ràng hơn ở\nđịnh nghĩa khái niệm mới của các nhà tâm lý học, về thứ gọi là “Phức cảm tự\nti” (inferiority complex). Hội chứng IC, như nó sau này được biết đến rộng\nrãi hơn trên báo chí (viết tắt từ hai chữ cái đầu của tên gốc tiếng Anh, the\nInferiority Complex), được đề xuất lần đầu vào những năm 1920 bởi nhà tâm\nlý học người Viên Alfred Adler, để định nghĩa về cảm giác tự ti và những\nhậu quả của nó. “Bạn có hay tự cảm thấy bất an không?” một cuốn sách do\nAdler viết, vào hàng bán chạy nhất thời điểm đó, hỏi. “Bạn có hay thiếu tự\ntin không? Bạn có dễ nhượng bộ không?”. Adler giải thích rằng tất cả trẻ sơ\nsinh và trẻ nhỏ đều cảm thấy tự ti, khi phải lớn lên trong một thế giới của\nngười lớn và những anh chị lớn khác của chúng. Trong một quá trình lớn lên\nbình thường, hầu hết mọi người sẽ học cách hướng những cảm xúc này vào\nlàm động lực để theo đuổi những mục tiêu của mình. Nhưng nếu có gì đó đi\nchệch hướng khi họ trưởng thành, họ có thể bị đóng chặt mãi mãi với một\ncăn ác bệnh có tên “Hội chứng IC”, hay “Phức cảm tự ti”—một trở ngại chết\nngười, đặc biệt trong một thế giới càng ngày càng cạnh tranh quyết liệt hơn.\nhttps://thuviensach.vn\nÝ tưởng về việc đóng gói tất cả mọi nỗi lo lắng với đời sống xã hội của mình\nvào một cái gói gọn ghẽ của “Hội chứng IC” đã làm vừa ý rất nhiều người\nMỹ. Phức Cảm Tự Ti trở thành một lời giải thích tuốt- tuồn-tuột cho mọi vấn\nđề trên hầu khắp mọi phương diện của xã hội, từ chuyện tình cảm yêu đương\ncho tới việc làm cha làm mẹ, tới cả công danh sự nghiệp. Vào năm 1924, tạp\nchí Collier đăng một câu chuyện về một người phụ nữ đang sợ phải cưới\nngười mà mình yêu, vì e ngại rằng anh ta đã mắc phải một hội chứng IC quá\nnặng, không còn cách chữa. Một tạp chí nổi tiếng khác thì cho đăng một bài\nbáo có tựa đề: “Con Của Bạn Và Cái Chứng Phức Cảm Thời Thượng Kia”,\ngiải thích cho các bà mẹ thứ gì dẫn đến hội chứng IC ở trẻ nhỏ, và làm cách\nnào để ngăn chặn hoặc chữa trị được nó. Như thể tất cả mọi người đều bị\nmắc phải hội chứng IC này vậy; nhưng, với một số người, nghịch lý thay, đó\nlại chính là dấu hiệu để nhận biết họ. Lincoln, Napoleon, Teddy Roosevelt,\nEdison, và cả Shakespeare—tất cả đều đã phải chống chọi với chứng bệnh\nIC, theo lời một bài báo của Collier năm 1939. “Vậy nên”, tờ tạp chí kết\nluận, “nếu bạn có một hội chứng Phức Cảm Tự Ti to bự đang phát triển, vậy\nthì bạn đã thực sự may mắn đến hết mức mà bạn có thể mong đợi rồi đấy,\nmiễn là bạn có đủ chất để chống lưng cho nó”.\nNhưng bất chấp giọng điệu lạc quan của bài báo này, các chuyên gia nuôi\ndạy trẻ nhỏ của thập kỷ 1920 vẫn hạ quyết tâm giúp đỡ trẻ em phát triển một\n“tính cách để chiến thắng”. Cho đến tận lúc đó, những người làm nghề này\nchủ yếu vẫn chỉ phải đương đầu với những bé gái phát triển tâm sinh lý quá\nsớm, hay những bé trai thích tập tành đua đòi làm băng đảng, du côn. Nhưng\ngiờ những nhà tâm lý học, nhân viên công tác xã hội, và bác sĩ chú tâm hơn\nvào những đứa trẻ bình thường hàng ngày “có tính cách và tâm lý không\nbình thường”—đặc biệt là những em rụt rè và nhút nhát. Sự nhút nhát có thể\ndẫn đến những hậu quả đáng sợ, những cuốn sách hướng dẫn này cảnh báo,\ntừ nghiện rượu cho đến tự tử; trong khi một tính cách năng động, xông xáo\nsẽ đem tới thành công cả về tài chính lẫn tinh thần. Các chuyên gia khuyên\ncác vị phụ huynh hãy bắt trẻ em hòa đồng với tập thể hơn, khuyến khích\ntrường học phải chuyển trọng tâm của mình từ học-trong-sách-vở sang “định\nhướng và dẫn đường cho sự phát triển tính cách của trẻ nhỏ”. Các nhà giáo\ndục đã tiếp nhận vai trò này một cách vô cùng nồng nhiệt. Đến năm 1950,\ncâu khẩu hiệu của Hội Nghị Nhà Trắng Nửa Thế Kỷ về Thanh Thiếu Niên đã\nlà: “Một tính cách lành mạnh cho mọi con em của chúng ta”.\nNhững bậc phụ huynh—hoàn toàn có ý tốt—của thập kỷ 1950 đồng ý rằng\nim lặng là một thứ tính cách hoàn toàn không thể chấp nhận được, và tính\nhòa đồng tập thể là lý tưởng cho cả nam lẫn nữ. Một số còn ngăn cấm con\nem tiếp xúc với những thú vui quá nghiêm túc và cô độc, như âm nhạc cổ\nhttps://thuviensach.vn\nđiển, e sợ rằng những thứ như vậy có thể khiến con họ trở nên kém nổi tiếng\ntrong mắt bạn bè và những người xung quanh. Họ càng ngày càng gửi con\nmình đến trường sớm hơn, với mục tiêu chủ yếu là để các em học được cách\nhòa nhập vào với hoạt động tập thể một cách sớm nhất. Những trẻ em hướng\nnội thường bị đánh dấu như là những trường hợp có vấn đề (một tình huống\ncũng tương tự với bất cứ ai có con là người hướng nội ngày nay).\nTác phẩm của William Whyte, “Con người của Tổ Chức” (The Organization\nMan), một trong những sách bán-chạy-nhất của năm 1956, đã miêu tả chi tiết\nviệc các bậc cha mẹ định sửa chữa toàn diện tính cách ít nói của con trẻ như\nthế nào. “Việc học hành của Jonny ở trường giờ đang không được tốt cho\nlắm”, Whyte nhớ lại một người mẹ đã kể với ông. “Thầy giáo có giải thích\nvới tôi rằng điểm học t"
901,596
Siddhartha (Hermann Hesse) (Z-Library).pdf
SIDDHARTHA An Indian Tale by Hermann Hesse FIRST PART To Romain Rolland, my dear friend THE SON OF THE BRAHMAN In the shade of the house, in the sunshine of the riverbank near the boats, in the shade of the Sal-wood forest, in the shade of the fig tree is where Siddhartha grew up, the handsome son of the Brahman, the y...
228,566
Siddhartha (Hermann Hesse) (Z-Library).v.pdf
Mục lục Mục lục Chương 1: Tất Đạt Chương 2: Đoàn Sa Môn Chương 3: Cồ Đàm Chương 4: Thức Tỉnh Chương 5: Kiều Lan Chương 6: Giữa Xã Hội Chương 7: Khổ Đau Chương 8: Bên Bờ Sông Chương 9: Người Lái Đò Chương 10: Đứa Con Chương 11: Om Chương 12: Thiện Hữu CÂU CHUYỆN DÒNG SÔNG CÂU CHUYỆN DÒNG SÔNG Hermann Hesse Hermann Hesse...
188,308
The Complete Elizabeth Gilbert Eat, Pray, Love Committed The Last American Man Stern Men Pilgrims (Elizabeth Gilbert) (Z-Library).pdf
THE COMPLETE ELIZABETH GILBERT eat pray love ALSO INCLUDING: Committed The Last American Man Stern Men & Pilgrims BLOOMSBURY Table of Contents Eat, Pray, Love Commited The Last American Man Stern Men Pilgrims Note on the Author Contents Introduction Or How This Book Works Or The 109th Bead Italy Or ‘Say It Like You ...
2,783,162
Wild From Lost to Found on the Pacific Crest Trail (Strayed, Cheryl) (Z-Library).pdf
TRIVIA-ON-BOOKS PRESENTS Cheryl Strayed's Wild A TRIVIA GUIDES COLLECTION Join the trivia club Copyright © 2015 by Trivia-On-Books. All Rights Reserved. No part of this publication may be reproduced or retransmitted, electronic or mechanical, without the written permission of the publisher. Product names, logos, brands...
22,108
Wild From Lost to Found on the Pacific Crest Trail (Strayed, Cheryl) (Z-Library).v.pdf
HOANG DÃ Hành Trình Tìm Lại Mình Trên Đường Mòn ---❊ ❖ ❊--- Tác giả: Cheryl Strayed Dịch thuật: Quế Chi Phát hành: AlphaBooks Xuất bản: NXB Thế Giới Thể loại: Tự truyện Nguồn text: Waka Đóng gói: @nguyenthanh-cuibap C LỜI NGỎ uốn sách dựa trên nhật ký hành trình cá nhân cùng nhiều sự việc thực tế tôi tìm hiểu được; xi...
701,918
Normal People (Sally Rooney) (Z-Library).pdf
SALLY ROONEY Normal People It is one of the secrets in that change of mental poise which has been fitly named conversion, that to many among us neither heaven nor earth has any revelation till some personality touches theirs with a peculiar influence, subduing them into receptiveness. George Eliot, Daniel Deronda Con...
400,884
Quiet Power The Secret Strengths of Introverts (Susan Cain, Gregory Mone, Erica Moroz) (Z-Library).pdf
The stories in this book are based on interviews with more than one hundred kids, parents, and teachers. The names of the kids, along with other identifying details, have been changed to protect their privacy. DIAL BOOKS FOR YOUNG READERS PENGUIN YOUNG READERS GROUP An imprint of Penguin Random House LLC 375 Hudson Str...
339,521
The Maine Woods A Fully Annotated Edition (Henry D. Thoreau) (Z-Library).pdf
The Maine Woods The Maine Woods h e n r y d . t h o r e a u a f u l l y a n n o t a t e d e d i t i o n Edited by Jeffrey S. Cramer Yale University Press  New Haven and London Copyright © 2009 by Yale University. All rights reserved. This book may not be reproduced, in whole or in part, including illustrations, in...
923,519
Thus Spoke Zarathustra (Friedrich Nietzsche) (Z-Library).pdf
This page intentionally left blank CAMBRIDGE TEXTS IN THE HISTORY OF PHILOSOPHY FRIEDRICH NIETZSCHE Thus Spoke Zarathustra CAMBRIDGE TEXTS IN THE HISTORY OF PHILOSOPHY Series editors KARL AMERIKS Professor of Philosophy at the University of Notre Dame DESMOND M. CLARKE Professor of Philosophy at University College Cork...
620,585
On Certainty (Ludwig Wittgenstein) (Z-Library).pdf
ON CERTAINTY LUDWIG WITTGENSTEIN Edited by G. E. M. ANSCOMBE and Go Ho von WRIGHT Translated by DENIS PAUL and G. E. M. ANSCOMBE BASIL BLACKWELL OXFORD 1969 0 B d Blackvell, Oxford 19 69 Library of Congress Catalog Card No. 69-20428 Printed in Great Britain by Alden and Mowbray Ltd at the Alden Press, O...
175,348
Philosophical Grammar (Ludwig Wittgenstein) (Z-Library).pdf
LUDWIG WITTGENSTEIN PHILOSOPHI CAL GRAMMAR PART I The Proposition and its Sense PART II On Logic and Mathematics Edited by RUSH RHEES Translated by ANTHONY KENNY I , --.--~,.,,- BASIL BLACKWELL . OXFORD © Basil Blackwell, Oxford, 1974 All Rights Reserved. No part of this publication may be reproduced, st...
814,094
Philosophical Investigations (Ludwig Wittgenstein, P. M. S. Hacker etc.) (Z-Library).pdf
About the pagination of this eBook Due to the unique page numbering scheme of this book, the electronic pagination of the eBook does not match the pagination of the printed version. To navigate the text, please use the electronic Table of Contents that appears alongside the eBook or the Search function. For citat...
1,299,107
Wittgenstein Lectures and Conversations on Aesthetics, Psychology and Religious (Ludwig Wittgenstein) (Z-Library).pdf
L. WITTG ENSTEIN LECTURES & CONVERSATIONS on Aesthetics, Psychology and Religious Belief Compiled/rom Notes taken by Yorick Smythies, Rush Rhees and] ames Taylor Edited by Cyril Barrett .UNIVERSITY OF CALIFORNIA PRESS Berkeley and Los Angeles· 1967 University of California Press Berkeley and Los Angeles, Cal...
165,568
The Alchemist (Paulo Coelho, Alan R. Clarke) (Z-Library).pdf
Contents International Acclaim for Paulo Coelho’s Foreword Prologue Part One Part Two Epilogue A Preview of Paulo Coelho’s: Warrior of the Light Warrior of the Light: Prologue About the Author Also by Paulo Coelho Back Ads Copyright About the Publisher International Acclaim for Paulo Coelho’s THE ALCHEMIST “The story h...
230,324
Celebrating the Single Life Keys to Successful Living on Your Own (David Yount) (Z-Library).pdf
Celebrating the Single Life This page intentionally left blank Celebrating the Single Life Keys to Successful Living on Your Own David Yount Library of Congress Cataloging-in-Publication Data Yount, David. Celebrating the single life : keys to successful living on your own / David Yount. p. cm. Includes bibliographica...
435,009
Happy Singlehood The Rising Acceptance and Celebration of Solo Living (Elyakim Kislev) (Z-Library).pdf
university of california press Happy Singlehood The Rising Acceptance and Celebration of Solo Living Elyakim Kislev Happy Singlehood university of california press Happy Singlehood The Rising Acceptance and Celebration of Solo Living Elyakim Kislev University of California Press, one of the most distinguished univer...
584,550
This Is for the Women Who Dont Give a Fuck (Janne Robinson) (Z-Library).pdf
“Women like Janne are more than important, they are vital to the fabric of this society. She exudes strength and grace in a combination like few I’ve ever known and her words are reminders, often fierce, often gentle, to that deep well of power inside her. As long as she writes, I’ll read.” —Tyler Knott Gregson “In a c...
110,642
BÁO GIÁ Khay+ sọt+ thảm+ đôn 2024.pdf
BẢNG BÁO GIÁ Tháng 4.2024 Bên bán : Cơ sở Dạ Lý Hương Địa chỉ : 42 Hồ Bá Phấn, Phường Phước Long A, Quận 9, TP HCM Điện thoại : 08 37311039 - Handphone: 0905 584 119 Email: dalyhuong,dlh@gmail.com Bên Mua : Địa chỉ : Điện thoại: Email: Cơ sở Dạ Lý Hương gởi chị báo giá một số sản phẩm sau: L W H 1 Cái 250,000 5 2 ...
6,283
A Biography of Loneliness The History of an Emotion (Fay Bound Alberti) (Z-Library).pdf
A BIOGRAPHY OF LONELINESS A B I O G R A P H Y O F L O N E L I N E S S The History of an Emotion Fay Bound Alberti Great Clarendon Street, Oxford, ox2 6dp, United Kingdom Oxford University Press is a department of the University of Oxford. It furthers the University’s objective of excellence in research, scholarship, ...
539,428
A Book of Silence (Sara Maitland) (Z-Library).pdf
‘In Maitland’s hands, silence turns out to be another entire, psycho- geographical world laid alongside the one we know and hear and yack about so much. “I learned to tell when it had been snowing in the night by the quality of silence”… her book is full of such moments, articulating the common but usually ignored and ...
661,529
Alone Reflections on Solitary Living (Daniel Schreiber) (Z-Library).pdf
ALONE Published by REAKTION BOOKS LTD Unit 32, Waterside 44–48 Wharf Road London N1 7UX, UK www.reaktionbooks.co.uk First published 2023 Copyright © Daniel Schreiber 2023 Translation from the German by Ben Fergusson 2022 Allein by Daniel Schreiber © 2021 Hanser Berlin in der Carl Hanser Verlag GmbH & Co. KG, Munich The...
242,181
Alonement How to be alone and absolutely own it (Francesca Specter) (Z-Library).pdf
This ebook published in 2021 by Quercus Editions Ltd Carmelite House 50 Victoria Embankment London EC4Y 0DZ An Hachette UK company Copyright © 2021 Francesca Specter The moral right of Francesca Specter to be identified as the author of this work has been asserted in accordance with the Copyright, Designs and Patents A...
406,889
Desert Solitaire (Edward Abbey) (Z-Library).pdf
Desert Solitaire    A Season in the Wilderness    Edward Abbey    Copyright Desert Solitaire Copyright © 1968 by Edward Abbey, renewed 1996 by Clarke Abbey Cover art to the electronic edition copyright © 2011 by RosettaBooks, LLC All rights reserved. No part of this book may be used or reproduced in any manner whats...
571,574
The Hermit (Rydahl Thomas) (Z-Library).pdf
t h e h e r m i t Nobody knows why Erhard has left his wife and child in Denmark. All they do know is that he lives in a remote house on the island of Fuerteventura and has nine fingers. Known locally as The Hermit, he spends his days driving a taxi and tuning pianos for the wealthy tourists and islanders, and for almo...
913,990
Walden (Thoreau, Henry David) (Z-Library).pdf
I do not propose to write an ode to dejection, but to brag as lustily as chanticleer in the morning, standing on his roost, if only to wake my neighbors up. HENRY D. THOREAU Walden 1 5 0 TH  A N N I V E R S A R Y  E D I T I O N E D I T E D  B Y  J.  L Y N D O N  S H A N L E Y W I T H  A N  I N T R O D U C T I O N B ...
636,746
Solo-Travel-Report-ENG-h9atmp.pdf
INSIGHT REPORT OCT 2019 POWERED BY: SOLO AMONG RISING TREND RESEARCH DIRECTOR: Thu Nguyen RESEARCH ANALYST: Hieu Vo EDITOR: Mai Hoang DESIGNER: Nhut Tran Website: www.outbox-consulting.com Facebook: /OutboxConsulting Email: info@outbox-consulting.com ABOUT OUTBOX CONSULTING Start with great passion for tourism indust...
21,006
SOLO_A_Corpus_of_Tweets_for_Examining_the_State_of.pdf
See discussions, stats, and author profiles for this publication at: https://www.researchgate.net/publication/341997917 SOLO: A Corpus of Tweets for Examining the State of Being Alone Preprint · June 2020 CITATIONS 0 READS 328 4 authors: Svetlana Kiritchenko National Research Council Canada 80 PUBLICATIONS   8,139 CITA...
54,505
Business Etiquettes 商务礼仪 (Gan Lu, Guo Xiaoli etc.) (Z-Library).pdf
www.tienghoa.net.vn www.tienghoa.net.vn www.tienghoa.net.vn www.tienghoa.net.vn www.tienghoa.net.vn www.tienghoa.net.vn www.tienghoa.net.vn www.tienghoa.net.vn www.tienghoa.net.vn www.tienghoa.net.vn www.tienghoa.net.vn www.tienghoa.net.vn www.tienghoa.net.vn www.tienghoa.net.vn www.tienghoa.net.vn www.tienghoa.net.vn ...
5,939
VĂN HÓA GIAO TIẾP THƯƠNG MẠI -BÀI TẬP CUỐI KỲ- NHÓM II.5.pdf
ĐẠI HỌC HUẾ TRƯỜNG ĐẠI HỌC NGOẠI NGỮ KHOA TIẾNG TRUNG ---------- 课程论文 Học phần: 汉语商务交际文化 VĂN HÓA GIAO TIẾP THƯƠNG MẠI TRUNG QUỐC (Nhóm II) Mã học phần: TRUF272 题目:中国商务招待客人的礼仪 Sinh viên thực hiện: Nhóm II.8 Giảng viên phụ trách: Họ và tên ( Mã số sinh viên): PGS.TS Liêu Linh...
10,677
văn-hóa-giao-tiếp-tiểu-luận-cuối-kì-1-ok-ok.pdf
顺化大学 顺化外国语大学 中文系 商务礼仪 问候礼仪 + 名片使用礼仪 Giảng viên : TS. Liêu Linh Chuyên Nhóm : I.2 Nguyễn Thị Mơ : 19F7541130 Nguyễn Thị Hoài : 19F7541080 Trần Thị Trang : 19F7541273 Nguyễn Thị Ngọc Giang:...
23,391
科学社会主义新编 (李济惠,张广凤主编) (Z-Library).pdf
[General Information] 书名=科学社会主义新编 作者=李济惠,张广凤主编 页数=403 SS号=13060083 DX号= 出版日期=1990.03 出版社=哈尔滨:黑龙江人民出版社 书名 目录 绪论 一、科学社会主义的研究对象和主要内容 二、科学社会主义的创立 三、研究社会主义社会的发展规律,是当代研 究科学社会主义的重要课题 第一编 无产阶级夺取政权的一般规律 第一章 无产阶级的历史使命 第一节 社会主义代替资本主义的历史必 然性 一、资本主义生产方式的矛盾运动必 然导致社会主义 二、当代发达资本主义国家出现...
6,209
1 文献综述例.pdf
文献综述(例文) 通过收集与阅读文献,有关这个题目的已有研究大致包括以下两个角度: (1)关于中国饮食文化的对外传播 杜莉(2011)《清代中国饮食文化西传的内容及途径》从原料与餐饮器具、 饮食习俗与礼仪、中国菜点及制法三方面具体总结了清代中国饮食西传的途径与 过程,文章认为清代销量巨大的茶叶和瓷器与不断发展的中餐馆是清代中后期中 国饮食三个最出色的文化使者,对西方人的饮食生活及文化产生了积极而深远的 影响。 周素文(2020)《中国饮食的跨文化传播》对2016 年九州出版社出版的《中 国食谱》进行了细致的述评。文章从跨文化传播角度分析此书的内容模式、作者 风格、文化冲突和融合、传播效果和启示,为当下如何讲好中国饮食故事提供借 鉴。...
3,344
The Market Strategies of Apple in China.pdf
The Market Strategies of Apple in China Bingyan Lu Malvern College Chengdu *Corresponding author. Email: 1308700949@qq.com ABSTRACT The purpose of this paper is to find the Apple' marketing strategies in Chinese market, one of the most successful smartphone brands in the world. This paper will give the details of A...
18,257
前景化理论下的手机广告语研究_赵香会.pdf
分类号: H052 单位代码: 10720 密 级: 公开 学 号:2005010204 硕 士 学 位 论 文 前景化理论下的手机广告语研究 A Study on the Mobile Phone Advertising Language under the Foregrounding Theory 论 文 作 者: 赵香会 指导教师、职称: 李丹副教授 学科、专业名称: 语言学及应用语言学 研 究 方 向: 汉语言文字应用 二○二三年六月 I 摘 要 广告语是广告的灵魂,旨在向广告接受者宣传产品信息或服务,在短时间内吸引广 告接受者的注意力,劝说其产生购买行为。因此,广告创作者会运用多种手段对语言进 行加工,使其具有新颖性和突出...
90,406
广告语创译的案例分析——以“苹果”公司广告语为例_赵丽妍.pdf
149 2021 年12 月(总第297 期) 语言比较研究 【提 要】广告是一种刺激消费、提升销量的营 销手段,因此广告语是一种目的性很强的文本,故 广告语的翻译也与其他文本不同。广告语翻译过程 中存在大量的创译现象。本文通过对比苹果公司双 语版本的广告语,分析和研究其中的创译现象,以 为相似类型文本的翻译提供参考。 【关键词】创译 广告翻译 翻译方法 引言 随着全球化及广告产业的发展,广告语的翻译 需求在广告产业中与日俱增。英语广告语的翻译是 指,将英语广告语翻译成中文广告,与重新写出中 文广告有较大区别。在英语广告语的翻译过程中需 要使用一定的翻译技巧,进而达到良好效果。由于 广告文案在形式、功能、用词等方面与普通文本均 ...
3,602
当代越南报刊广告语修辞研究_韦丽春.pdf
当代越南报刊广告语修辞研究 摘 要 越南当代报刊广告语中常应用的修辞有比喻、夸张、拟人、问句、 排比和对偶,使广告语言更具表现力。修辞视角下越南当代报刊广告 语呈现真实性、简明性、创新性、含蓄性和通俗性等特点,并具有音 韵美、句式美、含蓄美等美学特征。越南报刊广告语一定程度上体现 本民族心理特征和思维特征,具有独特的民族语言风格,词汇选择反 映当下社会文化心理。 关键词:越南;报刊广告语;修辞;应用;特点;修辞美;民族 因素 THE STUDY OF RHETORIC IN ADVERTISING LANGUAGE OF NEWSPAPERS AND PERIODICALS IN CONTEMPOR...
52,452
抽象还是具体?广告语言风格对广告说服的影响研究_方美晨.pdf
硕 士 学 位 论 文 题 目: 抽象还是具体?广告语言风格对广告说服 的影响研究 英文并列题目: Abstract or Concrete?The Influence of Advertising Linguistic Style on Persuasion 研 究 生: 方美晨 专 业: 工商管理 研 ...
84,314
新时代品牌的6个关键词_空手.pdf
代的变迁,导致今天的商业环 境、媒体环境、消费环境发生 巨变。 对消费者来说,他们对品牌的态 度、消费观、决策方式和购买习惯发 生了天翻地覆的变化;对于品牌营销 人来说,他们对品牌的认知,正在发 生观念性、结构性的变化。今天的品 牌打法,与传统年代全然不同。俗话 说,沿着旧地图,找不到新大陆。拿 着旧船票,也登不上新时代的大船。 新时代的品牌挑战 那么,当下我们身处什么样的时 代呢? 首先是媒体环境的变化。 信息传播的方式和载体是一个社 会的基建,媒体环境直接影响品牌的 打法。这是移动互联网的变革所造成 的。 过去我们做品牌是以电视、报纸 等大众媒体为主要载体,今天则是以 电商平台、社交平台、内容平台为载 体。 传统大众媒体,传播渠...
8,856
汉越广告语言与文化特点对比研究_周展.pdf
分类号: H618 密级: 公开 硕 士 研 究 生 学 位 论 文 论文题目 汉越广告语言与文化特点对比研究 专 业 亚非语言文学 研究方向 越南语言文化 研 究 生 周 展 指导教师 梁 远 论文起止日期:2012 年 6 月至2013 年6 月 汉越广告语言与文化特点对比研究...
53,627
生态翻译学视角下广告语的翻译_张兴华.pdf
15 2022年12月 (总第214期 ) 英 语 广 场 5 结语 “良”意为“美丽的”,“渚”意为“小 洲、小岛”,良与渚的组合意味着“美好的水 中之洲”。“良渚IP”作为中国展示文化形象 的金名片,吸引着来自世界各地的游客。他们 除了能一睹良渚文化的风貌,还有机会加深对 中国这一文化古国、现代大国的了解。现代博 物馆突破了原有的文物收藏与考古研究作用, 在国际传播、对外宣传方面更是扮演着重要角 色。因此,文物翻译的重要性不言而喻。但 是,优秀的文物翻译需要译者具备文物考古和 新闻传播方面的专业知识,并以世界眼光和全 球视野打造“中国IP”,我国文物翻译工作任 重而道远。 参考文献 [1] REISS K. Transl...
6,746
苹果手机广告形象的塑造理路及启示研究_陈双.pdf
173  第1 卷第24 期                                           文化纵横 一、引言 广告形象属于形象学的分支,是一门专门研究广告形 象的学问。它区别于一般文学形象的研究,具有社会形象研 究的共性:超出文本意义的范畴,涉及文学、人类学、社会学、 心理学、传播学等诸方面,具有鲜明的跨学科性;同时作为全 社会对一个法人所塑造或描述的形象的想象,又具有稳定性 和神话化的特点。 在现代市场经济社会中,商品不仅是商品,更是某种形 象的象征。从商品消费时代跨越到形象消费时代,人们买进 一个商品之时,也就同时买进了一种形象或一种身份。所以, 人们对商品的选择不是简单的消费活动,而成为一种对于自 身的...
5,359
语用学视角下手机广告的语言特点及成因分析_刘仁三.pdf
第36 卷第8 期 湖北科技学院学报 Vol.36,No.8 2 0 1 6 年8 月 Journal of Hubei University of Science and Technology Aug.2016 文章编号: 2095 -4654( 2016) 08 -0134 -04 语用学视角下手机广告的语言特点及成因分析 刘仁三 ( 安徽工业经济职业技术学院,安徽 合肥 230051) 摘 要: 在当今信息社会,手机以其独特的魅力,已成为人们表达审美情趣的重要工具,契合年 轻人追求新异奇特的心理。手机广告除了对手机功能进行介绍,更加注重表现手机带给人们 的愉悦体验,手机广告语突显新奇时尚。语用学是研究语言运用的学科,基于语用学...
6,931
雀巢产品广告语概念隐喻研究_白阳明.pdf
第38卷第6期 湖 北 工 业 大 学 学 报 2023年12月 Vol. 38No. 6 JournalofHubeiUniversityofTechnology Dec. 2023 􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇􀪇 [收稿日期]2022 09 07 [第一作者]白阳明(1974-),女,湖北秭归人,文学博士,湖北工业大学副教授,研究方向为翻译理论与实践、英美文学与英语教学。 [通信作者]翁欣悦(1998-),女,湖北黄冈人,湖北工业大学硕士研究生,研究方向为英语...
12,934
Guide to Cross-Cultural Communication (Reynolds, SanaValentine, DeborahMunter, Mary) (Z-Library).pdf
Prentice Hall “Guide To” Series in Business Communication Guide To Cross-Cultural Communication Second Edition Sana Reynolds Baruch College, The City University of New York Deborah Valentine Goizueta Business School, Emory University Mary Munter Truck School of Business, Dartmouth College Series Editor Prentice Hall ...
265,865
Physics Book Big Ideas simply explained AND Perceptions of a Renegade Mind by David Icke (Thomas Booth) (Z-Library).pdf
THE ART BOOK THE ASTRONOMY BOOK THE BIBLE BOOK THE BUSINESS BOOK THE CLASSICAL MUSIC BOOK THE CRIME BOOK THE ECOLOGY BOOK THE ECONOMICS BOOK THE FEMINISM BOOK THE HISTORY BOOK THE LITERATURE BOOK THE MATH BOOK THE MOVIE BOOK THE MYTHOLOGY BOOK THE PHILOSOPHY BOOK THE POLITICS BOOK THE PSYCHOLOGY BOOK THE RELIG...
1,881,320
The Astronomy Book (DK) (Z-Library).pdf
BIG IDEAS SIMPLY EXPLAINED GRAVITY EXPLAINS THE MOTIONS OF THE PLANETS FINALLY WE SHALL PLACE THE SUN HIMSELF AT THE CENTER OF THE UNIVERSE THE MOST TRUE PATH OF THE PLANET IS AN ELLIPSE AN EXACT SOLUTION TO RELATIVITY PREDICTS BLACK HOLES COSMIC EXPANSION IS ACCELERATING THE UNIVERSE IS EXPANDING IN AL...
811,531
The Business Book (Dorling Kindersley, Inc.) (Z-Library).pdf
THE BOOK BUSINESS THE BOOK BUSINESS LONDON, NEW YORK, MELBOURNE, MUNICH, AND DELHI DK SENIOR EDITOR Sam Atkinson PROJECT ART EDITOR Amy Child EDITORS Scarlett O’Hara, Alison Sturgeon US EDITORS Margaret Parrish, Jane Perlmutter PICTURE RESEARCHER Sumedha Chopra MANAGING EDITOR Esther Ripley MANAGING ART EDITOR ...
888,609
The Crime Book (Dorling Kindersley, Peter James, Cathy Scott) (Z-Library).pdf
CRIME the book CRIME the foreword by peter james book DK LONDON SENIOR EDITOR Helen Fewster MANAGING ART EDITOR Michael Duffy MANAGING EDITOR Angeles Gavira Guerrero ART DIRECTOR Karen Self ASSOCIATE PUBLISHING DIRECTOR Liz Wheeler PUBLISHING DIRECTOR Jonathan Metcalf SENIOR JACKET DESIGNER Mark Cavanagh JAC...
828,872
The Ecology Book (Dorling Kindersley, Inc.) (Z-Library).pdf
ECOLOGY THE BOOK BIG IDEAS SIMPLY EXPLAINED WE ARE LIVING ON THIS PLANET AS THOUGH WE HAD ANOTHER ONE TO GO TO THINK GLOBALLY, ACT LOCALLY WE ARE PLAYING DICE WITH THE NATURAL ENVIRONMENT FOOD IS THE BURNING QUESTION THE TIME HAS COME FOR SCIENCE TO BUSY ITSELF WITH THE EARTH ITSELF SOLAR ENERGY IS B...
871,079
The Economics Book [hardcover] (DK) (Z-Library).pdf
DK LONDON PROJECT ART EDITORS Anna Hall, Duncan Turner SENIOR EDITORS Janet Mohun, Rebecca Warren EDITOR Lizzie Munsey US EDITOR Kate Johnsen MANAGING ART EDITOR Michelle Baxter MANAGING EDITOR Camilla Hallinan PUBLISHER Sarah Larter ART DIRECTOR Philip Ormerod ASSOCIATE PUBLISHING DIRECTOR Liz Wheeler ...
851,215
The History Book (DK PUBLISHING) (Z-Library).pdf
HISTORY THE BOOK HISTORY THE BOOK DK LONDON PROJECT EDITORS Alexandra Beeden, Sam Kennedy SENIOR EDITOR Victoria Heyworth-Dunne US EDITOR Christy Lusiak EDITORIAL ASSISTANT Kate Taylor PROJECT ART EDITOR Katie Cavanagh DESIGNER Vanessa Hamilton DESIGN ASSISTANT Renata Latipova MANAGING ART EDITOR Lee Griffith...
932,621
The Math Book (DK) (Z-Library).pdf
3 CONTENTS HOW TO USE THIS EBOOK INTRODUCTION ANCIENT AND CLASSICAL PERIODS 6000 BCE–500 CE Numerals take their places • Positional numbers The square as the highest power • Quadratic equations The accurate reckoning for inquiring into all things • The Rhind papyrus The sum is the same in every direction • Magic square...
748,247
The Medicine Book Big Ideas Simply Explained (DK) (Z-Library).pdf
BIG IDEAS SIMPLY EXPLAINED THE MATHS BOOK THE MEDICINE BOOK THE MOVIE BOOK THE MYTHOLOGY BOOK THE PHILOSOPHY BOOK THE PHYSICS BOOK THE POLITICS BOOK THE PSYCHOLOGY BOOK THE RELIGIONS BOOK THE SCIENCE BOOK THE SHAKESPEARE BOOK THE SHERLOCK HOLMES BOOK THE SOCIOLOGY BOOK THE ART BOOK THE ASTRONOMY BOOK THE BIBLE B...
882,191
The Mythology Book Big Ideas Simply Explained (Dorling Kindersley) (Z-Library).pdf
THE BOOK MYTHOLOGY THE BOOK MYTHOLOGY DK US/LONDON AMERICANIZER Nathalie Mornu US EDITOR Kayla Dugger US EXECUTIVE EDITOR Lori Hand PROJECT ART EDITOR Duncan Turner ILLUSTRATIONS James Graham JACKET EDITOR Claire Gell SENIOR JACKET DESIGNER Mark Cavanagh JACKET DESIGN DEVELOPMENT MANAGER Sophia MTT PRODUCER, ...
801,839
The Philosophy Book (Will Buckingham, Douglas Burnham, Peter J. King etc.) (Z-Library).pdf
MAN WAS BORN FREE, YET EVERYWHERE HE IS IN CHAINS THE UNIVERSE HAS NOT ALWAYS EXISTED WE ONLY THINK WHEN WE ARE CONFRONTED WITH PROBLEMS MAN IS THE MEASURE OF ALL THINGS I THINK THEREFORE I AM MAN IS A MACHINE TO BE IS TO BE PERCEIVED IMAGINATION DECIDES EVERYTHING MIND HAS NO GENDER MAN IS AN ANIMAL ...
856,636
The Politics Book Big Ideas Simply Explained (DK) (Z-Library).pdf
CONTENTS INTRODUCTION ANCIENT POLITICAL THOUGHT 800 BCE–30 CE If your desire is for good, the people will be good • Confucius The art of war is of vital importance to the state • Sun Tzu Plans for the country are only to be shared with the learned • Mozi Until philosophers are kings, cities will never have rest from th...
718,326
The Psychology Book (DK) (Z-Library).pdf
THE PSYCHOLOGY BOOK THE PSYCHOLOGY BOOK DK LONDON PROJECT ART EDITOR Amy Orsborne SENIOR EDITORS Sam Atkinson, Sarah Tomley EDITORS Cecile Landau, Scarlett O’Hara US EDITOR Rebecca G. Warren MANAGING ART EDITOR Karen Self MANAGING EDITORS Esther Ripley, Camilla Hallinan ART DIRECTOR Philip Ormerod ASSOCIATE ...
872,905
The Religions Book Big Ideas Simply Explained (DK Big Ideas) (DK) (Z-Library).pdf
RELIGIONS BOOK THE RELIGIONS BOOK THE LONDON, NEW YORK, MELBOURNE, MUNICH, AND DELHI DK LONDON SENIOR EDITORS Gareth Jones, Georgina Palffy PROJECT ART EDITOR Katie Cavanagh US SENIOR EDITOR Rebecca Warren US EDITOR Kate Johnsen JACKET DESIGNER Laura Brim JACKET EDITOR Manisha Majithia JACKET DESIGN DEVELOP...
844,954
The Science Book Big Ideas Simply Explained (DK Big Ideas) (DK) (Z-Library).pdf
DK LONDON PROJECT ART EDITOR Katie Cavanagh SENIOR EDITOR Georgina Palffy US EDITOR Jane Perlmutter US SENIOR EDITOR Margaret Parrish MANAGING ART EDITOR Lee Griffiths MANAGING EDITOR Stephanie Farrow PUBLISHING DIRECTOR Jonathan Metcalf ART DIRECTOR Phil Ormerod PUBLISHER Andrew Macintyre JACKET DESIGNER Lau...
848,370
The Sociology Book (Big Ideas Simply Explained) (Sarah Tomley, Mitchell Hobbes) (Z-Library).pdf
BIG IDEAS SIMPLY EXPLAINED SOCIOLOGY THE BOOK A SENSE OF ONE’S PLACE THE MARRIAGE CONTRACT IS A WORK CONTRACT LOCAL PERSPECTIVES SCIENCE CAN BE USED TO BUILD A BETTER WORLD SOME COMMIT CRIMES BECAUSE THEY ARE RESPONDING TO A SOCIAL SITUATION MODERN IDENTITIES ARE BEING DECENTERED GENDER IS AN IMITATION FOR WHICH T...
868,536
Beauty and Art 1750-2000 (Oxford History of Art) (Elizabeth Prettejohn) (Z-Library).pdf
Beauty and Art 1750–2000 Oxford History ofArt Elizabeth Prettejohn is Professor of Modern Art at the University of Plymouth, and was formerly Curator of Paintings and Sculpture at Birmingham Museums & Art Gallery. She is co-author of the exhibition catalogues Dante Gabriel Rossetti, Sir Lawrence Alma- Tadema, and Imag...
441,959
Buddhist Funeral Cultures of Southeast Asia and China (Paul S. Williams Patrice Ladwig) (Z-Library).pdf
BUDDHIST FUNERAL CULTURES OF SOUTHEAST ASIA AND CHINA The centrality of death rituals has rarely been documented in anthro- pologically informed studies of Buddhism. Bringing together a range of perspectives including ethnographic, textual, historical and theo- retically informed accounts, this edited volume presents t...
800,067
Chinese Sexual Astrology Eastern Secrets to Mind-Blowing Sex (Shelly Wu) (Z-Library).pdf
CHINESE SEXUAL ASTROLOGY Eastern Secrets to Mind-Blowing Sex By SHELLY WU NEW PAGE BOOKS A division of The Career Press, Inc. Franklin Lakes, NJ Copyright © 2007 by Shelly Wu All rights reserved under the Pan-American and International Copyright Conventions. This book may not be reproduced, in whole or in part, in any...
382,587
Colonizing Sex Sexology and Social Control in Modern Japan (Colonialisms) (Sabine Frühstück) (Z-Library).pdf
Colonizing Sex COLONIALISMS Jennifer Robertson, General Editor I. Doctors within Borders: Profession~ Ethnicity~ and Modernity in Colonial Taiwan~ by Ming-cheng Lo 2. A Different Shade of Colonialism: Egypt~ Great Britain~ and the Mastery of the Sudan~ by Eve M. Troutt Powell 3. Living with Colonialism: Nation...
702,282
Daoist Magical Incantations, Hand Seals, and Star Stepping The Secret Teaching of Esoteric Daoist Magic (Jerry Alan Johnson) (Z-Library).pdf
DAOIST MAGICAL INCANTATIONS, HAND SEALS, AND STAR STEPPING THE SECRET TEACHING OF ESOTERIC DAOIST MAGIC WRI'TEN BY PROFESSOR JERRY ALAN JOHNSON, PH.D., D.T.C.M SENIOR ABBOT (ZHUCHI) OF THE TEMPLE OF THE CELESTIAL CLOUD THE TEMPLE OF THE CELESTIAL CLOUD WW.DAOISTMAGIC.COM Table of Contents Secret Trainings of...
804,546
Forbidden Asia (Hans-Jürgen Döpp) (Z-Library).pdf
Forbidden Asia Forbidden Asia Layout: Baseline Co Ltd 61A-63A Vo Van Tan 4th Floor District 3, Ho Chi Minh City Vietnam © Confidential Concepts, worldwide, USA © Parkstone Press International, New York, USA Image-Bar www.image-bar.com All rights reserved. No part of this publication may be reproduced or adapted with...
44,688
Renaissance Art (Victoria Charles) (Z-Library).pdf
Renaissance Art Renaissance Art Victoria Charles 2 Author: Victoria Charles Translation: Marlena Metcalf Layout: Baseline Co Ltd 127-129A Nguyen Hue Fiditourist 3rd Floor District 1, Ho Chi Minh City Vietnam © Parkstone Press International, New York, USA © Confidential Concepts, Worldwide, USA All rights reserved worl...
184,867