Dataset Preview
The full dataset viewer is not available (click to read why). Only showing a preview of the rows.
The dataset generation failed
Error code: DatasetGenerationError
Exception: UnicodeDecodeError
Message: 'utf-8' codec can't decode byte 0xe4 in position 4: invalid continuation byte
Traceback: Traceback (most recent call last):
File "/usr/local/lib/python3.12/site-packages/datasets/builder.py", line 1815, in _prepare_split_single
for _, table in generator:
^^^^^^^^^
File "/src/services/worker/src/worker/job_runners/config/parquet_and_info.py", line 691, in wrapped
for item in generator(*args, **kwargs):
^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^
File "/usr/local/lib/python3.12/site-packages/datasets/packaged_modules/text/text.py", line 73, in _generate_tables
batch = f.read(self.config.chunksize)
^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^
File "/usr/local/lib/python3.12/site-packages/datasets/utils/file_utils.py", line 813, in read_with_retries
out = read(*args, **kwargs)
^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^
File "<frozen codecs>", line 322, in decode
UnicodeDecodeError: 'utf-8' codec can't decode byte 0xe4 in position 4: invalid continuation byte
The above exception was the direct cause of the following exception:
Traceback (most recent call last):
File "/src/services/worker/src/worker/job_runners/config/parquet_and_info.py", line 1450, in compute_config_parquet_and_info_response
parquet_operations, partial, estimated_dataset_info = stream_convert_to_parquet(
^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^
File "/src/services/worker/src/worker/job_runners/config/parquet_and_info.py", line 993, in stream_convert_to_parquet
builder._prepare_split(
File "/usr/local/lib/python3.12/site-packages/datasets/builder.py", line 1702, in _prepare_split
for job_id, done, content in self._prepare_split_single(
^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^
File "/usr/local/lib/python3.12/site-packages/datasets/builder.py", line 1858, in _prepare_split_single
raise DatasetGenerationError("An error occurred while generating the dataset") from e
datasets.exceptions.DatasetGenerationError: An error occurred while generating the datasetNeed help to make the dataset viewer work? Make sure to review how to configure the dataset viewer, and open a discussion for direct support.
text string |
|---|
nếu vô tình bị bỏ lại thì nó không thể nào một mình vượt nổi một đoạn đường hàng nghìn dặm về miền ấm áp và có thể chết vì không thể tìm thấy thức ăn dưới những lớp tuyết dày. |
vì thế khả năng quan sát của tắc kè hoa là cực kỳ nhạy bén và chúng di chuyển cũng hết sức nhẹ nhàng và cẩn trọng. loài người cũng vậy. |
hoặc nếu kéo dài suốt một ngày, thì chắc chắn toàn bộ cơ thể ta sẽ tê liệt. tâm ta cũng vậy. nếu phải gánh chịu sự lo lắng trong một thời gian dài. |
thì nó sẽ bị tê liệt, không còn mạnh mẽ và sáng suốt để nhận diện hay giải quyết được vấn đề gì cả dù vấn đề sắp giải quyết là rất quan trọng. |
nhưng nếu ta cứ mãi hy sinh những nguồn lực quý giá trong tâm hồn để nắm bắt nó thì ta có thực sự khôn ngoan không? do đó muốn nắm bắt được sự sống. |
đừng để lo lắng đeo bám ta bất cứ nơi đâu và hình thành như một phản ứng tự nhiên. năng lực lo lắng cũng rất độc hại, không chỉ làm cho ta luôn nhăn nhó, khô cằn, |
để giảm bớt hậu quả mình phải gánh chịu. và chính thái độ không quá quan trọng. việc thành bại sẽ giúp ta có đủ bình tĩnh, sáng suốt và tự tin để tìm ra những giải pháp đúng đắn nhất. |
dĩ nhiên, không phải lúc nào ta cũng có thể mặc kệ mọi vấn đề xảy ra. vậy nên, ta cũng cần thiết lập một nguyên tắc thích hợp để giải quyết nhanh gọn các vấn đề. |
mà không mất quá nhiều năng lượng. bước một. nên viết xuống những điều mình đang lo lắng. bước hai. cần ngồi lại tập trung tư tưởng để suy nghĩ cách giải quyết vấn đề đang lo lắng, |
tức là tránh tình trạng nghĩ ngợi lung tung ở mọi lúc mọi nơi. bước ba. viết xuống cách giải quyết vấn đề một cách chi tiết. bước bốn. dùng hết năng lượng để giải quyết vấn đề mình đang lo lắng. |
điều nên lưu ý là trong sáu bước giải quyết vấn đề ta đều cần sự thoải mái, bình tĩnh và không tự ép buộc mình phải giải quyết cho bằng được. |
phải can đảm dừng lại ngay khi thấy mình đang rất căng thẳng và mệt mỏi. dịp khác tỉnh táo hơn, ta sẽ giải quyết tiếp. nuôi dưỡng năng lực chú ý và quan sát thường trực. |
cứ thế, sự lo lắng ăn sâu vào huyết mạch con người, và ngày hôm nay ta cũng không thể nào không tiếp nối và phát huy thứ vũ khí sinh tồn lợi hại ấy. xã hội dù văn minh tới đâu, |
như nấu ăn, quét dọn, nói chuyện điện thoại, tiếp xúc khách hàng, ph lên kế hoạch hay quyết định cũng đều cần được sự quan sát thật tinh tường. |
các cơn lo lắng rất hữu hiệu. hơn nữa, năng lượng thiên nhiên cũng sẽ góp phần làm cho ta tươi tỉnh lại. nếu quá căng thẳng thì ta hãy nằm xuống thư giãn. |
nhưng nếu cơ thể không được thoải mái và thư giãn, thì tâm hồn ta sẽ không thể nào được bình yên. bởi thân với tâm vốn là một những gì xảy ra cho thân. |
thì sẽ xảy ra cho tâm và ngược lại. vì vậy ta hãy cố gắng buông bỏ những mong cầu không cần thiết để luôn giữ được sự quân bình cho thân tâm. |
thì làm sao ta biết chắc được nếu trong giây phút hiện tại ta vẫn chưa ý thức rõ ràng mình đang sống như thế nào và đang đi về đâu. |
hãy tin rằng tất cả những điều kiện mà ta đang có trong hiện tại thật sự đã đủ cho ta hạnh phúc. còn những gì chưa nắm bắt được trong tương lai. |
chỉ để tăng thêm mức hưởng thụ mà thôi. từ bỏ chính mình để đuổi theo đối tượng là ta đã chính thức loại trừ khả năng nắm bắt hạnh phúc. bởi ý niệm về hạnh phúc là tùy thuộc vào chính tâm hồn ta, |
cường độ sẽ càng mạnh và khả năng bùng vỡ cảm xúc càng dễ xảy ra. lẽ dĩ nhiên nếu vấn đề không được giải quyết, thì ta phải chịu tổn thất nặng nề. |
nhưng sự tổn thất ấy sẽ không làm cho ta phải đau đầu hay khổ sở nếu ta có khả năng chấp nhận nó như một sự thật ngoài ý muốn vẫn thường xảy ra trong cuộc sống vốn không ngừng biến động này. |
khiến các hoạt động trao đổi chất của cơ thể bị rối loạn. y học đã xác nhận, sự rối loạn đó tác động mạnh mẽ đến sự hình thành bệnh tim mạch, suy nhược thần kinh, tâm huyết áp, giảm trí nhớ, |
đó là sự thiếu niềm tin vào kiến thức và kinh nghiệm đối ứng của mình trong việc giải quyết vấn đề, và thiếu bản lĩnh để chấp nhận mọi tình huống xảy ra, mà không sợ cái tôi của mình bị mất giá trị hay tổn thương. |
các nhà tâm lý học cho rằng cơ chế tâm lý của phái nữ nhạy cảm về những điều sắp xảy ra hơn phái nam vì khả năng tưởng tượng của họ cực kỳ phong phú. nhưng ngược lại. |
ngay cả khi mọi thứ đã được giải quyết xong đâu vào đấy. có lẽ đó là vì phái nữ thường quá quan trọng đến nhiều chi tiết xung quanh, mà hầu hết những lo lắng ấy đều dư thừa. |
tâm trí ta lúc nào cũng bị chiếm cứ bởi vô số hình ảnh và âm thanh hỗn độn, thì làm sao ta còn đủ tinh thần để quan sát? tình trạng đánh mất mình cũng bắt nguồn từ đó. |
cầm tay cầm chân tỏ vài lời tình ái là các cô lắc đầu ngay. bởi ai cũng có cảm tưởng công sống cuộc đời vô vị quá. giữa xã hội đầy bon chen này. |
mà người ta thấy công suốt ngày chỉ lang thang đi tới đi lui, học không học làm cũng chẳng làm. họ đâm ra sốt ruột những ông bà già có con gái mới lớn. |
chàng sẽ đem xe lại đón, đưa nàng ra thăm quán nhạc nắng, chọn một vị trí thật thơ mộng ngồi uống cà phê, nghe nhạc tình. chàng sẽ giới thiệu khanh với ông chủ quán, |
đó là chàng sẽ đóng vai một người đại diện nhà thờ đến thăm hỏi một gia đình mới sang tị nạn. thì chính chàng lúc mới qua cũng vẫn thường mở cửa đón tiếp hàng loạt nhân viên. |
mà khanh có vẻ sợ hãi lắm. chàng phóng đến ngay trước nhà. khanh tắt máy và bước xuống. chàng nắn lại nút cà vạt, thở mạnh, cố lấy vẻ bình tĩnh. |
đáng lẽ thằng anh dạy cô phải đi làm để hai chị em cô đi học chứ tại sao nó lại đòi đi học với cô rồi bắt chị cô đi làm là thế nào? vô lý thật. |
không có bố mẹ bên cạnh mà lại bị thằng anh rể tận tình bao vây còn kỹ hơn cả cha mẹ. chàng muốn lao đến ngay ngồi chờ trước cửa. |
nắm tay đấm mạnh xuống giường để tỏ lòng căm hận vô biên đối với thằng anh rể của khanh mà chàng chưa biết mặt rồi chàng cố nén cơn giận. |
hạ giọng tha thiết : cô cứ để tôi qua, không sao đâu, nếu anh chị cô về bất tử, tôi sẽ giả bộ là người đến giảng đạo tin lành cho cô nghe. |
đầy cửa chính. bước vào khách sẽ phải đi qua cái bếp đầu tiên, rồi mới tới một khoảng trống, vừa là chỗ ngồi ăn, vừa là nơi tiếp khách. và ngay ở chỗ tiếp khách đó, |
chàng toan bước thẳng ra cửa, bỗng nghĩ lại và đổi ý vì câu trả lời của khanh vừa như cây roi quất mạnh và tự ái của chàng. chàng trở lại, ngồi xuống chỗ cũ, đặt cuốn thánh kinh trên bàn và ưỡn người ra thành ghế. |
trên đời này, tôi nói thật với cô, biết bao nhiêu thằng đàn ông ra sức bảo vệ em gái mình để khỏi lọt vào tay những thằng đàn ông không ra gì. điều đó thì hợp lý. |
ông biết mình hố bởi đầu óc ông quá thực tế đến độ trắng trợn. cũng có thể vì ông đoán sai, tưởng lầm con gái mình có thiện cảm đặc biệt với công, |
để làm vừa lòng người bảo trợ và cũng để đầu tư cho tương lai bởi con cái mai sau sẽ được học trường đạo. câu phúc âm mà công vừa đọc tùng đã nghe qua một đôi lần. |
và nhất là đừng đem ông anh rể của cô ra làm tôi mất hứng thế này cô khanh ạ. tối thứ bảy tới ông bạn thân của tôi có tổ chức một bữa tiệc sinh nhật mời toàn người rất thân thôi. |
vì cảm thông nỗi tù túng của khanh, lần đầu tiên chàng nghe được những lời tâm sự sâu xa của nàng khiến chàng rưng rưng cảm động. bên kia đầu dây, khanh lại vừa lên tiếng : |
bởi vì khanh không đi học thì có nghĩa là ngày ngày sẽ không có thằng anh rể kè kè bên cạnh. tuy vậy, công vẫn bực bội bảo khanh ông ấy muốn mua xe hơi |
không biết nhảy đầm có thể bị coi là thành phần nhà quê, đến khi sang đây tự dưng chàng cứ chán dần. cả năm có khi chỉ bước đến vũ trường một lần, phong trào new wave đã lên cao. |
đẩy lùi những người bảo thủ như chàng về quá khứ, nhìn khanh chàng thấy bứt rứt như có hàng trăm mũi kim thật nhỏ đang đâm vào tim chàng uống cạn ly bia. |
dù trong lòng chàng vẫn chứa đầy ác cảm đối với tùng. tùng đứng bật dậy tiến nhanh lại vui vẻ bắt tay công khiến chàng hết sức kinh ngạc. |
thì tùng kéo công lại quầy mua nước uống. đồng thời cũng để tránh xa bức tiếng nhạc đang phát ra quá lớn. tùng trao cho công lon bia và hỏi. ông đã gặp khanh chưa? |
thằng bạn tôi ở trại tị nạn sắp có chuyến bay rồi, nó vẫn còn nuôi hy vọng, tháng nào cũng viết cả mấy lá thư hẹn sang đến nơi là tổ chức đám cưới ngay. |
khiến ông lo sợ nên mới phun ra một câu tàn nhẫn như vậy. công nâng tách cà phê, nhấp một ngụm lớn rồi vui vẻ tiếp. năm chục ngàn thì cũng không khó lắm. |
về sau, chàng tình cờ khám phá ra một chuyện buồn là cô gái đã bỏ quán, đi theo một gã đàn ông mà xét về mọi mặt còn bết bát hơn cả công. |
chả nói chắc cậu cũng biết rồi. cha mẹ sinh con, trời sinh tính. con tường vi nhà tôi, công gật đầu ngắt lời. |
chính tôi cũng chả tin. nuôi nó hơn hai mươi năm, biết con không ai bằng cha, tôi cứ tưởng thế mãi đến khi nó. |
tuy vậy chàng cũng thở dài cho đúng thủ tục phân yêu, không phải phân yêu với chủ quán mà phân yêu với chính mình. bởi trong cuộc chạy đua, chàng đã không cố gắng để thua cả một người đàn ông lớn tuổi hơn và đã có gia đình. |
công gọi giật lại cô khanh, đợi đợi chút đã. chàng đưa tay nắn túi tìm cây bút, chạm vào gói mì, công phu kêu sột soạt, nhắc chàng : |
từ sáng tới giờ chưa ăn gì cả. không có mảnh giấy nào trong túi. công nhìn quanh rồi xé một trang báo, ph ghi số điện thoại của mình thật to và thật rõ. |
tiếng chuông mà các bạn gọi là tiếng chuông đuổi về ph vang lên. thầy hiệu trưởng cho rằng, đối với trẻ em, khoảng thời gian được tự do làm những việc mình rất thích là điều rất quan trọng. |
câu đó thế này. trường tô mô ê, ôi sao đẹp thế. đi chừng hai bước nữa, lại một câu hát khác bật ra. vào học bên trong, cứ gọi là mê. |
các bạn học sinh tomoe ai nấy cũng đều vô cùng xinh đẹp. biểu diễn văn nghệ chúng ta sẽ đóng kịch, đóng kịch sẽ biểu diễn văn nghệ. |
mỗi bạn sẽ chiếm cho mình một chỗ trong hội trường, bạn thì nằm bò ra, bạn thì nằm ngửa, nửa ngồi, bạn thì quỳ gối rất nghiêm chỉnh. tóm lại mỗi bạn một kiểu, sẵn sàng chờ hiệu lệnh từ thầy hiệu trưởng. |
sau khi nhạc chơi hết một đoạn, thầy hiệu trưởng sẽ đi xuống và nhận xét từng bạn. đúng rồi, chỗ này là nhảy cốc, không phải cờ bay phấp phới. sau khi các bạn sửa xong, |
thầy hiệu trưởng đánh lại một lần để các bạn kiểm tra. riêng giờ học này, thầy hiệu trưởng kobayashi dù bận đến mấy cũng không bao giờ để ai dạy thay cả. các bạn học sinh cũng cho rằng không phải thầy kobayashi thì giờ học cũng chẳng còn gì là thú vị và vui nữa. |
rất là hấp dẫn. hộp nhỏ có giá năm xu, hộp loại dài thì mười xu. nhưng từ rất lâu rồi, trong cái máy đó không còn kẹo caramel nữa. có nhét tiền vào rồi, đập. |
mẹ hỏi bố. quả thật dạo này số buổi biểu diễn của bố sẽ giảm đi. lý do chủ yếu là ngày càng có nhiều người phải lên đường ra mặt trận. thành viên của dàn nhạc không thể tập hợp đầy đủ. |
bị gia đình và họ hàng từ bỏ, khiến bố phải rất vất vả, tuy nhiên bố vẫn quyết tâm không từ bỏ cây đàn. chính vì thế tô tô chàng nghĩ nếu như bố không thích thì bố không nên chơi. |
và dòm vào cái lỗ của máy bán kẹo caramel. cái lỗ đó chắc chắn không bao giờ có gì rơi từ trong ra nữa. lời hứa ăn trưa xong. |
những ngày tháng tuổi thơ ở đây, trong khi chuyện máy bay mỹ sẽ xuất hiện và hoành hành trên bầu trời nhật bản chỉ còn là vấn đề thời gian thì ở tomoe. |
may mắn là tôi còn nhớ được nhiều chuyện. ngoài lý do muốn viết về tomoe, còn có một lý do khác khiến tôi bắt tay vào viết cuốn sách này là như tôi đã viết ở chương lời hứa. |
bao nhiêu lần quanh phía bên ngoài trường vừa đi vừa hát vang trường tô mô ê, ôi sao đẹp thế, vào học bên trong cứ gọi là mê đương nhiên các bạn không biết lúc ấy |
từng có một người thầy tên kobayashi, thầy đã dành cho các em nhỏ một tình yêu sâu đậm như thế nào, đã dạy dỗ các em nhỏ ra sao? nhưng buồn thay, những năm chiêu hòa thứ ba tám. |
nghĩ tới điều này, tôi lại thấy đau buồn và nuối tiếc vô cùng. tôi có viết về phương châm giáo dục của thầy kobayashi trong cuốn sách này tượng trưng như là đứa trẻ nào sinh ra. |
cũng đều có phẩm chất tốt. cùng với sự trưởng thành, những phẩm chất đó bị phá hỏng bởi môi trường xung quanh và ảnh hưởng của người lớn. vì vậy phải tìm ra phẩm chất tốt. |
nếu hôm đó trời không có gió, hai bố con sẽ đứng mãi ở dưới, ngửa mặt lên trời và quan sát. không chỉ có cây, mà ngay cả với sông nữa, hai bố con vẫn thường ra sông tamagawa ở gần nhà và nhìn sông chảy đi không biết chán. |
khi đó tôi trả lời là không, mẹ nhẹ nhàng bảo thật ra là con bị đuổi học đấy. nếu như từ hồi ấy mẹ bảo với tôi làm thế nào bây giờ? con bị. |
với tâm trạng vô cùng sợ sệt và khốn khổ. tôi không thể vui sướng đến như thế khi trông thấy cổng trường có cả rễ cây và những lớp học xe điện. tôi thật hạnh phúc. |
thường thì những học sinh tốt nghiệp sẽ đứng ở bậc cầu thang trước hội trường để chụp. khi đó có hiệu lệnh chụp ảnh, chụp ảnh. các bạn học sinh tốt nghiệp sẽ đứng vào hàng. tuy nhiên những học sinh còn lại. |
cũng vì muốn chụp chung nên cứ thò đầu vào từ khắp phía, thành thử ra chụp ảnh xong, chẳng biết ai thực sự là học sinh tốt nghiệp hôm đấy nữa. đến nỗi mỗi lần họp mặt, chúng tôi phải hỏi nhau xem đây là ảnh chụp tốt nghiệp của lớp nào vậy? |
vừa rồi giống như là một món quà quý giá hơn bất kỳ món quà nào dành cho thầy hiệu trưởng. các bạn học sinh vẫn cứ hát đi hát lại bài hát đó, hát không biết bao nhiêu lần mà chẳng hề thấy chán. |
giống như một nhạc trưởng nào, bắt đầu ba bốn rồi hạ tay xuống để bắt nhịp cho các bạn những bạn học sinh còn chưa quen biết nhau. |
buổi sáng, hãy thử cắn một miếng vỏ cây này. nếu quý vị cảm thấy nó đắng, thì đó chính là dấu hiệu chứng tỏ quý vị đang ốm. còn nếu không thấy đắng, nghĩa là quý vị hoàn toàn khỏe mạnh, không bệnh tật gì cả. |
này chị ơi, chị cắn thử một miếng đi. một cô đặt cây làng đi chợ xuống đất, rồi cắn thật mạnh vào miếng vỏ cây khá to. sau đó cô vui sướng nói : trời, chẳng thấy đắng gì hết. |
mừng rỡ khi nhìn thấy mọi người đều khỏe mạnh, thầy vui lắm. thầy còn vui vì tô tô chàng là một cô bé tốt bụng, biết tỏ ra lo lắng nếu chẳng may có ai đó cắn miếng vỏ cây và cảm thấy đắng. |
cậu bạn tiếng anh hôm nay có một học sinh mới đến tomoe, cũng là học sinh cấp một nhưng bạn này cao hơn tất cả những bạn khác, nhìn dáng người cũng to con lắm. |
quyển sách tranh mà các bạn biết thông thường chỉ có màu đỏ, hoặc là toàn màu xanh, hoặc màu vàng, nhưng quyển sách này có cả màu phơn phớt hồng giống như màu da người. |
bộ đồ mẹ đưa má mặc đỡ cũng được xếp thẳng nếp, đặt trên ghế dựa, không lấy đi bất cứ thứ gì. bà già còn để lại con mèo tên chó mẹ buồn suốt cả tuần sau đó. |
chẳng vui gì khi nghe kể về cuộc sống của đứa trẻ mồ côi. bà yêu mẹ không phải vì thương hại. bà nghĩ vậy và mẹ cũng không phải kiểu đàn bà hay rao những bất hạnh bằng lời. |
thằng nhỏ giống ai ta? có lần lỡ để sổng một tia tò mò, dĩnh phải đánh lạc hướng nó bằng cách bẻ ý nghĩ qua bữa nhậu ở quán gầm cầu. chút nữa mua cho bé út cái trống lắc. |
cô bồ nhí khi hay cô có bầu. vợ phì cười. người ta chửi thằng trong phim mà chạm cổng dây nào sao lại lên tiếng. vợ lúc nào cũng cười. |
lên đèn ngay bên cạnh trăng sao. thằng nhỏ không làm sao hình dung nổi cái thứ cao hơn gấp hai chục lần tháp chuông làng mình. nằm ngửa, tâm tưởng |
nhưng cha nó không thèm những tặng vật của dòng sông. mỗi tháng ông nhận được khoản tiền lương cho công việc này, vậy là đủ. cứ mười năm phút, ông cất gió một lần cho du khách đứng coi, chụp hình. |
cũng là diễn để cho du khách chạnh lòng quay lại chơi ở cái làng cổ. chán chết, được khi ngó người làng cả ngày hững hờ, kệ khách lại qua trước tiệm lụa nhà mình. |
quỷ thần ơi, củi ướt hết rồi. những cọng củi đã khô quéo, phải mưa bao lâu mới ướt? ý nghĩ ấy làm ngò phân tâm, không hay lì rùng mình xong rồi, đang cố rút cái áo bị cấn vào một phần lưng chị. |
nếu chẳng xưng tên thì đứa cháu cũng chịu thua. không cách nào nhận ra người cậu đã bỏ nhà theo gánh hát lô tô hai mốt năm trước, giờ về trong bộ dạng đàn bà, cậu bảo phải gọi cậu là gì? |
đem về dỗ béo bằng những thứ mà đến người ta cũng phát thèm : bia, nước tăng lực, khuấy thêm trứng gà cùng với lũ khủ thuốc bổ, chỉ tháng sau là lũ bò mượt lại. |
đi chợ cùng lì, lúc đó mới cưới, người ta không biết vô ý hay cố tình khen. thấy hai má con có nét giống nhau đó chứ? và đó là lần ra đường chung đôi duy nhất. |
xây luôn mã đứng. một bữa trưa nghe họ kể chuyện người pháp vừa xử bắn mấy ông làm quốc sự cố lem mới hay thân xác chồng mình đang gục đầu. |
ba nhà mình. mẹ rủ vào trong ngồi cho đỡ lạnh rồi thấy bà dơ và đói, mẹ dắt đi tắm và cho ăn, chẳng ngại ngồi cùng mâm cơm giữa bữa bà già còn rầy. |
toàn ôm hai anh nói rồi bỏ đi mất hút. phần rìa của chim bao giống như hồi nào, bao giờ kết thúc một trò đùa tai quái, nhìn con em gái chùi nước mắt, anh đều tiêu nghỉu. |
giặc đất đã bị bỏ quên hoặc họ giả đò như đã quên nhưng người ta vẫn làm trẻ con khóc rộ khi giờ bỏ quên chúng lại lúc ra khỏi nhà. quên là một kiểu trừng phạt. |
nhưng sau lần đó, hai sang không bao giờ quay về nhân thành, cũng thôi ngồi trên truyền hình nói những chuyện chẳng ăn nhập gì với dân làm ruộng. những lá đơn ẩn danh rải đi trước kỳ bầu cử, |
End of preview.
No dataset card yet
- Downloads last month
- 10