Dataset Preview
Duplicate
The full dataset viewer is not available (click to read why). Only showing a preview of the rows.
The dataset generation failed
Error code:   DatasetGenerationError
Exception:    UnicodeDecodeError
Message:      'utf-8' codec can't decode byte 0x92 in position 3257: invalid start byte
Traceback:    Traceback (most recent call last):
                File "/usr/local/lib/python3.12/site-packages/datasets/builder.py", line 1779, in _prepare_split_single
                  for key, table in generator:
                                    ^^^^^^^^^
                File "/src/services/worker/src/worker/job_runners/config/parquet_and_info.py", line 609, in wrapped
                  for item in generator(*args, **kwargs):
                              ^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^
                File "/usr/local/lib/python3.12/site-packages/datasets/packaged_modules/text/text.py", line 98, in _generate_tables
                  batch = f.read(self.config.chunksize)
                          ^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^
                File "/usr/local/lib/python3.12/site-packages/datasets/utils/file_utils.py", line 844, in read_with_retries
                  out = read(*args, **kwargs)
                        ^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^
                File "<frozen codecs>", line 322, in decode
              UnicodeDecodeError: 'utf-8' codec can't decode byte 0x92 in position 3257: invalid start byte
              
              The above exception was the direct cause of the following exception:
              
              Traceback (most recent call last):
                File "/src/services/worker/src/worker/job_runners/config/parquet_and_info.py", line 1342, in compute_config_parquet_and_info_response
                  parquet_operations, partial, estimated_dataset_info = stream_convert_to_parquet(
                                                                        ^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^
                File "/src/services/worker/src/worker/job_runners/config/parquet_and_info.py", line 907, in stream_convert_to_parquet
                  builder._prepare_split(split_generator=splits_generators[split], file_format="parquet")
                File "/usr/local/lib/python3.12/site-packages/datasets/builder.py", line 1646, in _prepare_split
                  for job_id, done, content in self._prepare_split_single(
                                               ^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^
                File "/usr/local/lib/python3.12/site-packages/datasets/builder.py", line 1832, in _prepare_split_single
                  raise DatasetGenerationError("An error occurred while generating the dataset") from e
              datasets.exceptions.DatasetGenerationError: An error occurred while generating the dataset

Need help to make the dataset viewer work? Make sure to review how to configure the dataset viewer, and open a discussion for direct support.

text
string
Hậu Cuốn Theo Chiều Gió Alexandra Ripley vietmessenger.com
- Giờ thì em thấy dễ chịu chưa? Rhett hỏi, giọng hết sức kìm chế.
Scarlett khó nhọc gật đầu. Cuộn mình trong tấm chăn bên ngoài lớp áo lao động thô nhám mà Rhett đưa cho nàng mặc tạm, trong khi chờ hong khô quần áo, Scarlett ngồi trên chiếc ghế đẩu, gần ngọn lửa và đang ngâm chân trong chậu nước ấm.
- Còn cô thế nào, Pansy?
Cô hầu phòng của Scarlett cũng đang ngồi trên một chiếc ghế đẩu và cũng đang thu mình như con kén trong một tấm chăn, mỉm cười, nói là đã dễ chịu hơn, nhưng đói cồn cào.
- Tôi cũng vậy, Rhett cười, đáp lại. Khi các bạn khô người thì chúng ta đi ăn!
Scarlett quấn chặt tấm chăn quanh người. Chàng dễ mến quá! Mình đã từng nhìn thấy chàng như vậy, nụ cười rạng rỡ và nồng nàn như tia nắng mặt trời. Và rồi lại xảy ra chuyện chàng tức giận đến mức có thể văng tục. Chắc bởi vì có Pansy ở đó. Chàng giở trò ấy với nó thôi! Khi nào nó đi khỏi đây, chàng sẽ ôm lấy mình thôi....
Căn buồng mà họ đang ngồi chỉ có ánh lửa soi sáng.
Đó là một mảnh vuông có lẽ rộng khoảng hai mươi bước mỗi bề, nền đất, mấy bức tường trát thạch cao loang lổ gần hết. Ở đây, thoang thoảng có mùi rượu Whisky rẻ tiền và mùi bã thuốc lá hoà lẫn với mùi gỗ tươi và mùi vải ẩm ướt. Đồ đạc trong buồng vỏn vẹn có vài cái ghế đẩu và ghế băng thô kệch, kèm những ống nhổ bằng ki...
- Sao em không ở lại Charleston, Scarlett?
Ăn xong bữa tối, Pansy đi ngủ với bà già da đen nấu ăn cho Rhett, Scarlett vươn vai.
- Mẹ anh không muốn phá đám anh trong cái thiên đàng của anh, nàng vừa nói, vừa khinh bỉ nhìn căn phòng. Nhưng anh cần phải biết điều gì đang xảy ra. Cứ đêm đến thì một tên Yankee lại mò vào phòng, phòng của phụ nữ - và quấy nhiễu họ. Một phụ nữ trẻ đã bị điên và được đưa ra khỏi thành phố.
Nàng mong đọc một phản ứng trên khuôn mặt chàng, nhưng chàng vẫn thản nhiên. Chàng lặng lẽ quan sát nàng như thể đang chờ đợi một điều gì.
- Vậy thì sao à? Điều ấy chẳng là có gì với anh sao?
- Anh biết mẹ và em có thể bị ám sát ngay trong giường ngủ, hoặc còn tệ hơn nữa kia mà? Anh có nghe rõ không đấy nhỉ? - Rhett hỏi lại với nụ cười giễu cợt. Người phụ nữ đã vượt qua được cả một đạo quân Yankee trong một chiếc xe bò vì đã lỡ chạm trán chúng trên đường đi giờ lại đóng vai những cô gái đồng trinh yếu bóng ...
- Anh nói gì vậy Rhett Butler? Bác Henry Hamiton thì có can hệ gì ở đây?
- Thôi đừng làm bộ ngớ ngẩn! Anh xin em? Nhưng em đừng mong làm anh tin, dù chỉ trong giây lát rằng vị luật sư lớn tuổi cẩn thận lại quên báo với em về việc anh đã ngưng rót tiền vào tài khoản của em ở Atlanta… buộc tội ông ta về sự chểnh mảng.
- Anh đã ngưng gởi tiền ư? Anh không thể làm như thế được! Scarlett nói và cảm thấy hai đầu gối mình gần như nhũn ra.
Rhett không thể nói chuyện một cách nghiêm túc.
Điều gì đã xảy ra cho chàng? Ngôi nhà đường phố Cây Đào - những thùng tô nô than để sưởi ấm, những đầy tớ để dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn, rửa chén bát, chăm lo vườn tược, chuồng ngựa, xe hơi, thức ăn cho mọi người. Tất cả đáng giá một gia tài đấy. Làm sao bác Henry có thể thanh toán hết các hoá đơn? Bác ấy đành phải trích ...
- Anh không thể lấy tiền của em! - Nàng những muốn hét vào mặt Rhett.
Nhưng nàng chỉ thì thầm, còn chàng thì cười.
- Anh có lấy gì của em đâu, con mèo bé nhỏ của anh? Anh chỉ ngừng tăng tài sản của em thôi! Trong thời gian em còn sống trong ngôi nhà của anh ở Charleston, thì không có lý do gì anh phải chi trả cho một ngôi nhà trống rỗng ở Atlanta. Dĩ nhiên, nếu em trở về nơi ấy, thì ngôi nhà sẽ không còn trống vắng nữa và anh sẽ th...
Rhett bước đến gần lò sưởi để nhìn khuôn mặt Scarlett qua ánh lửa… Nụ cười thách thức của chàng biến mất và vầng trán chàng nhăn lại.
- Em không biết tất cả những điều ấy chứ? Ráng chịu đựng một chút Scarlett ạ, anh đi kiếm rượu đây. Em sắp ngất xỉu đến nơi rồi.
Chàng phải đặt tay mình lên hai bàn tay run rẩy của Scarlett để nàng cầm chiếc ly đưa lên môi. Nàng không còn tự chủ được nữa! Khi chiếc ly đã cạn, Rhett buông ly rơi xuống đất và chà xát đôi tay Scarlett cho đến lúc chúng nóng lên và thôi không run rẩy nữa.
- Bây giờ thì nói cho anh nghe, đừng phóng đại: có thật là có một tên lính mò vào phòng các phu nhân không?
- Rhett, anh không nghiêm túc đấy chứ! Anh sẽ không ngưng gởi tiền cho Atlanta chứ?
- Quỉ tha ma bắt cái vụ tiền bạc ấy đi, Scarlett ạ, anh hỏi em mà!
- Quỉ tha ma bắt cả bản thân anh nữa đấy, em cũng hỏi anh đấy thôi!
- Lẽ ra anh phải biết rằng em không thể nghĩ đến chuyện khác, khi nghe anh nói đến tiền bạc? Thôi được, anh sẽ gởi cho Henry. Còn giờ, em có trả lời anh không?
- Anh thề chứ?
- Anh thề!
- Ngày mai…?
- Phải, ngày mai, mẹ kiếp, ngày mai! Còn bây giờ thì em nói đi, một lần thôi, chuyện tên lính Yankee là cái quái gì vậy?
Cái thở phào của Scarlett dài như đến muôn đời. Rồi nàng hít vào thật sâu và bắt đầu kể mọi chuyện nàng biết về tên Yankee phá quấy ấy.
- Em nói là Alicia Savage đã nhìn thấy đồng phục của nó.
- Vâng… nó chẳng cần kể đến tuổi tác. Giờ nầy có lẽ nó đang cưỡng bức mẹ anh nữa cũng nên?
- Anh phải bóp cổ em mới được, Scarlett. Anh vừa nói vừa nắm chặt hai bàn tay hộ pháp của mình. Thế giới rồi sẽ tốt đẹp hơn thôi.
Anh hỏi nàng gần suốt một giờ đồng hồ và nàng đã lập lại những gì nàng đã được nghe kể.
- Tốt lắm, anh vừa nói, vừa mở một cánh cửa. Ngày mai, khi thuỷ triều lên, chúng ta sẽ đi! Trời tốt và chuyến đi sẽ dễ dàng thôi!
Sau lưng chàng, Scarlett đang ngắm nhìn bầu trời trong đêm và vầng tối trăng còn khuyết một phần.
Nàng đứng dậy và nhận ra sương đêm từ sông bốc lên bao phủ lấy mặt đất. Dưới ánh trăng, nó như một tấm thảm trắng và trong một khoảnh khắc lầm lẫn, Scarlett tự hỏi phải chăng tuyết đã rơi! Một cơn lốc làm hơi sương trùm lấy chân Rhett đến tận mắt cá, rồi len vào phòng. Chàng khép cửa và quay lại, căn phòng như tối sầm ...
- Đi theo anh, ở trên gác có một phòng mà em có thể ngủ được.
Đồ đạc ở đây không đến mức sơ sài như ở dưới nhà một cái giường cao có tán với tấm nệm dày, những chiếc gối lớn và một tấm chăn len phủ trên những tấm ga trắng nõn bằng vải lanh. Scarlett không thèm nhìn những đồ đạc khác. Nàng kéo tấm chăn phủ qua một bên và bước lên vài bậc để luồn người vào giữa những tấm ga.
Rhett đứng cạnh nàng một lúc rồi ra khỏi phòng.
Nàng lắng nghe tiếng chân chàng. Chàng không xuống thang lầu, mà vào phòng sát bên cạnh nàng. Scarlett mỉm cười và ngủ thiếp.
Cơn ác mộng lại đến như mọi lần, từ màn sương mù.
Đã nhiều năm, Scarlett không hề bị ác mộng, nhưng vô thức của nàng thì không bỏ quên gì cả, nó tái tạo từng hình ảnh và nàng bàt đầu trở mình cựa quậy và rên rỉ, hoảng sợ trước những gì sắp xảy đến. Nàng lại vùng bỏ chạy, tim đập thình thịch, nàng vùng chạy trong màn sương dày đặc trắng xoá đang cuộn thành vùng buốt lạ...
Nàng thấy lạnh, lạnh đến chết người, nàng thấy đói, nàng sợ đến khiếp đảm… Cũng vẫn là giấc mơ ấy, bao giờ cũng thế nhưng mỗi lần lại khủng khiếp hơn. Như thể nỗi khiếp sợ, cái đói, cái rét đã chất chồng lại và tăng lên.
Dù vậy, vẫn không phải là giấc mơ cũ, bởi vì trước đây, Scarlett cũng vùng chạy và muốn với lấy một cái gì xa lạ, không tên, còn lúc nầy đây, trước mặt nàng nhìn thấy qua lớp sương mù, tấm lưng rộng của Rhett đang tiến tới và rời xa nàng? Và nàng biết rõ đó chính là người nàng đang muốn với lấy, mỗi khi nàng với được c...
- Rhett… Rhett… Rhett… Rhett…
- Yên nào, yên nào! Em đang mơ ngủ! Đó không phải là hiện thực.
- Rhett…
- Vâng, anh đây mà. Bình tĩnh lại đi em, mọi việc rồi sẽ ổn cả thôi!
Đôi tay mạnh mẽ của chàng nâng nàng dậy và ôm ghì lấy nàng. Nàng đã ấm áp và yên ổn rồi.
Scarlett giật mình tỉnh lại. Nào đâu có sương mù đêm? Ngọn đèn toả sáng trên bàn và nàng có thể nhìn rõ khuôn mặt của Rhett đang cúi xuống người nàng.
- Ôi Rhett, thật khủng khiếp!
- Giấc mơ cũ phải không?
- Vâng, vâng gần như thế? Chỉ hơi khác một chút. Em không sao nhớ được cái gì… Nhưng em lạnh và đói, và em không nhìn thấy gì hết vì sương mù dầy đặc và em sợ quá, Rhett ạ thật khủng khiếp.
Chàng ôm chặt nàng vào lòng và thì thầm vào tai nàng:
- Bình thường thôi mà? Em lạnh và đói, bữa ăn tối không ngon lắm và em lại tung chăn ra. Anh sẽ đắp cho em và em sẽ ngủ ngon!
Chàng đặt nàng nằm dài trên gối.
- Đừng bỏ em một mình! Nó lại trở lại đấy!
Rhett kéo chăn, đắp đến tận cổ nàng.
- Sẽ có bánh quy để ăn điểm tâm với bắp ngô và một ít bơ. Nào, có cả dăm bông và trứng tươi nữa. Em sẽ ngủ như một đứa bé thôi. Em vẫn thích ăn mà, Scarlett.
Scarlett nhận ra sự bỡn cợt trong giọng nói của chàng, và cả vẻ mệt nhọc nữa. Nàng nhắm hai mi mắt nặng trĩu.
- Rhett! - Nàng hỏi giọng mơ ngủ.
Chàng dừng lại bên cửa, một tay che đèn.
- Gì vậy, Scarlett?
- Cám ơn anh đã đến gọi em dậy. Sao anh biết?
- Em đã kêu thét lên đến vỡ cả cửa kiếng.
Âm thanh cuối cùng nàng nghe được là nụ cười hiền lành nồng nàn của chàng. Như một điệu hát ru con.
Đúng như Rhett nói, Scarlett đã ăn ngốn ngấu bữa điểm tâm trước khi đi tìm chàng. Chàng đã đi trước buổi bình minh, bà nấu bếp nói với chàng. Chàng luôn thức dậy trước khi mặt trời mọc. Bà ta quan sát Scarlett với vẻ tò mò không hề giấu diếm.
Mình phải trừng phạt chàng về thái độ xấc xược của chàng. Scarlett tự nhủ, nhưng nàng đã hài lòng đến nỗi không sao nổi giận được nữa, Rhett đã bế nàng trong vòng tay, đã vỗ về nàng. Chàng thậm chí còn cười với nàng. Hệt như trước đây khi mọi chuyện chưa trở nên tồi tệ. Nàng đã hành động đúng khi đến đồn điền, lẽ ra nà...
Khi nàng ra khỏi nhà, ánh nắng mặt trời làm nàng nhắm mắt lại. Ánh nắng đã chói chang, đã toả nóng trên đầu nàng dù vẫn còn sớm. Nàng lấy tay che mắt và nhìn quanh mình.
Phản ứng đầu tiên của nàng là một tiếng rên rỉ. Cái sân thượng dưới chân nàng kéo dài đến trăm thước. Hoang tàn, đen sẫm và cỏ dại mọc tràn lan, khoảng đất chạy viền quanh một di tích đổ nát bị cháy đen, chỉ còn lại những mảnh tường, lò sưởi ngổn ngang của một lâu đài lộng lẫy xưa kia. Những đống gạch cháy sám và ám kh...
Trái tim Scarlett se lại. Nơi đây ngày trước là ngôi nhà của Rhett. Cuộc sống của chàng tưởng như đã vĩnh viễn mất hút trước khi chàng quay trở về để cứu lấy nó.
Trước cuộc đời sương gió, nàng chưa từng gặp điều gì ghê tởm đến như thế! Nàng chưa bao giờ nếm nỗi đau khổ như sự đau khổ mà chàng đã cảm nhận và chàng còn phải cảm thấy hàng trăm lần, mỗi ngày khi nhìn cảnh đổ nát của ngôi nhà mình. Không gì ngạc nhiên nếu chàng đã quyết định xây dựng lại,tìm lại, và dành lại những g...
Nàng có thể giúp được chàng? Nàng đã chẳng cày cấy trồng trọt, thu hoạch mùa màng ở Tara đó sao?
Nàng dám quả quyết rằng Rhett có khi cũng không biết phân biệt những hạt giống tốt và những hạt giống xấu. Nàng sẽ tự hào được giúp chàng, bởi vì nàng biết điều đó có ý nghĩa gì, rằng sự trả thù đối với bọn xâm lược không gì khác hơn là làm hồi sinh đất đai? Ta hiểu, nàng tự nhủ, và đắc thắng. Ta có thể cảm nhận được n...
Scarlett quay lưng lại với ngôi nhà đổ nát và chợt đứng trước một khung cảnh mà nàng chưa từng được nhìn ngắm. Khoảng sân gạch nơi nàng đang đứng, dẫn đến một bồn cỏ. Cái cao nhất trong một loạt các bậc thềm xanh mượt trải dài đến hai cái hồ nhân tạo, làm thành những cánh bướm khổng lồ. Ở giữa là một lối đi rộng trồng ...
- Ôi đẹp quá! Scarlett thốt lên.
Một tiếng động ở bậc thềm thấp nhất, phía bên trái thu hút cái nhìn của nàng. Chắc là Rhett thôi. Nàng cắm đầu chạy xuống. Nàng qua hết bậc thềm nầy, đến bậc thềm khác. Nàng càng chạy nhanh, càng cảm thấy quanh mình quay cuồng vì bị kích thích bởi sự tự do vui vẻ nầy. Nàng cười to và dang rộng hai tay như con chim hay ...
Nàng thở hổn hển khi chạy đến chỗ Rhett đang đứng nhìn nàng. Nàng lấy lại hơi thở, tay để trước ngực.
- Em chưa từng bao giờ vui thích thế nầy. Cuối cùng nàng nói, giọng vẫn hổn hển. Chốn nầy tuyệt quá, Rhett ạ! Em chẳng ngạc nhiên nếu như anh yêu nó. Hồi bé anh đã bao giờ chạy trên thảm cỏ nầy chưa? Anh đã ngỡ rằng mình sẽ bay vút lên trời không? Ôi, anh yêu, khủng khiếp biết bao nhìn những dấu vết của trận hoả hoạn? ...
Rhett nhìn nàng với vẻ lạ lùng và thận trọng.
- Em hiểu gì nào, Scarlett?
- Vì sao anh lại ở đây mà không ở thành phố. Tại sao anh phải khôi phục lại đồn điền. Hãy nói cho em nghe đi! Anh đã làm gì và anh sẽ làm gì? Ôi điều ấy quyến rũ biết bao?
Khuôn mặt Rhett sáng lên, và chàng đưa tay chỉ những hàng cây dài sau lưng hai người.
- Chúng đã bị đốt cháy, chàng nói, nhưng chúng không chết! Người ta nói ngọn lửa đã làm cho chúng vươn lên mạnh mẽ hơn? Tro tàn có lẽ đem lại cho chúng cái mà chúng đang cần? Anh khám phá ra điều đó. Anh có bao điều cần lúc đấy!
Scarlett nhìn những gốc cây mập mạp. Nàng không biết tên những chiếc lá xanh thẫm và lóng lánh đã tù đây nảy mầm.
- Cây gì đây anh? Anh trồng đào ạ?
Đó không phải là cây, mà là những bụi hoa. Hoa Trà đó. Những hoa Trà đầu tiên người ta đem từ Châu Mỹ về và được trồng ở đây, tại Dunmore. Những hoa nầy thuộc hàng hậu duệ và chúng đã sống trên ba trăm năm rồi.
- Anh muốn nói đó là những loài hoa?
- Tất nhiên. Đó là loài hoa của trần gian gần nhất với sự hoàn hảo. Người Trung Hoa đã tôn thờ nó.
- Nhưng người ta không thể ăn hoa mà sống. Anh đã định gieo trồng gì rồi?
- Anh chưa có thời gian để nghĩ đến! Anh đang còn phải cứu lấy một khu vườn rộng đến trăm acrơ (1).
- Nhưng đó là chuyện điên rồ, Rhett ạ, một vườn hoa thì nào có ích gì? Anh phải gieo trồng những cây bán được tiền. Em biết cây bông thì không mọc ở đây được, nhưng cũng phải có cây gì mang lại huê lợi chứ? Ở Tara, chúng ta đưa vào canh tác từng tấc đất. Anh có thể gieo trồng đến tận tường nhà. Anh nhìn kìa, cỏ xanh mư...
End of preview.

YAML Metadata Warning:empty or missing yaml metadata in repo card

Check out the documentation for more information.

ll books_text_final/ | wc -l => 13968 text

After filter (not vi, too small) wc -l vi-books.jsonl => 12832 text

=> !!! Cần lọc truyện từ dtv ra !!!

xzcat dtv_ebooks_details.jsonl.xz | wc -l
# => 13486

ll books_text_final/ | grep dtv_ebooks_ | wc -l
# => 3535 từ dtv
  • lấy các whitelist categories tại dtv_categories_whitelist.jsonl

  • lần theo từng ebook một trong dtv_ebooks_details.jsonl.xz trường {"cat": "Self Help - Khởi nghiệp", "cat_url": "https://www.dtv-ebook.com/self-help-khoi-nghiep-500.html"} để lọc ra idx có trong whitelist

  • dùng trường "file": "books_text_final/ebooks.dtv_{idx}.txt" trong vi-books.jsonl để lọc

Downloads last month
5