text
stringlengths
47
59.5k
chợ quê họp mé chân đê tinh mơ khắp nẻo người về râm ran thúng nia rổ rá dần sàng tôm cua lươn ốc xếp hàng hai bên ồn ào mấy bác hàng nan nơm lờ đó túm oang oang chào mời đi qua mấy chị hàng rươi ghé vào hàng bún nức mùi mắm chanh bánh cuốn nóng đợi phi hành bánh đa mới quạt rắc dày vừng đen bà xóm dưới chị xóm trên n...
lung linh mực tím chấm chung hương trời sắc nước ta cùng tuổi hoa cùng nhau chung một khu nhà chung lục bình tím gói quà chia đôi thoi đưa ngày tháng xuân trôi mưa thu vần vũ bèo trôi hồ tràn tình thơ ấu nghĩa mang mang cầu cho người ấy dạo đàn xuân sang lục bình tim tím dịu dàng hồ xưa thu gọi đông sang xuân về
thương ai ve khắc khoải sầu nhớ ai phượng cháy rực màu đường quê trăng nghiêng trời cải ngồng đê hoa lòng ép vở lời thề nặng mang
mẹ thì cho thịt cho da cha cho cốt cách để ta làm người đường đời nắng heo mưa tươi sống sao cho xứng con người nghĩa nhân mẹ cha sinh hạ nhọc nhằn phụng thờ kính trọng xoay vằn cho cân làm người nỡ sử bất nhân nợ vay quên trả quỷ thần chẳng dung bước đi muốn được trùng phùng hãy tôn chữ hiếu trọng dùng chữ nhân tình t...
nay về làng đã khác xưa cầu tre vắt bóng xa đưa bụi mờ cầu nay soi bóng đôi bờ bê tông dầm thép lập lờ nước reo rặng xoan lồng bóng trăng treo hương đưa thoảng gió mây đeo về trời bờ ao đâu chỗ ta ngồi trưa hè vui thú mắc mồi thả câu dọc làng bao những thâm sâu còn xanh một khoảng sắc màu tuổi thơ ta về hoài niệm xa ...
vợ bên ta lúc gian nan bồ bên ta lúc giàu sang có tiền vợ chia ta bớt ưu phiền bồ thì nũng nịu đòi tiền phấn son vợ chăm mẹ với chăm con bồ thì sớm tối chăm nom ví tiền giàu nghèo gọi vợ có liền hết tiền bồ bảo đừng phiền nó thêm vợ vì ta thức từng đêm bồ ta thấy thế đừng hòng tới ngay vợ cùng ta chịu đắng cay bồ là kh...
sáng nay nhận được thư nàng đọc xong khoé mắt hai hàng lệ rơi trong ghi tám chữ tả tơi ngày mai em cưới không mời anh đâu khi đi hẹn ước cau trầu xa lòng cách mặt nói câu bội tình phải không vì nghèo nên khinh hay là cha mẹ ép mình bỏ ta đời trai khắp nẻo sơn hà công dân nghĩa vụ mà ra nỗi buồn dặn lòng đừng để lệ tu...
hoàng hôn nắng nhạt xế chiều công viên bà với cháu yêu lượn vòng bách bộ dạo mát thong dong thơ ngây mắt bé sáng trong vui cười nhìn cháu vui thật tuyệt vời ấm lòng hạnh phúc trên đời giản đơn
nhọc nhằn công việc nhà nông đầu xuân đã vội ra đồng cày trâu lội bùn tung tóe nước sâu dục trâu vắt vắt luống đầu quay nhanh thoắt thôi việc đã hoàn thành giọt mồ hôi chảy vòng quanh miệng cười thả trâu gặm cỏ ông ngồi điếu cày ông rít một hơi rõ dài vo mồm nhả khói lên trời lâng lâng hồn thả chơi vơi tít mù điếu kêu ...
hôm nay trời đẹp như tranh miền quê sông nước thuyền quanh xóm làng kẻ rao người bán rộn ràng niềm vui khắp chốn chứa chan ân tình cà mau sông nước quê mình có đồng lúa chín lung linh nắng vàng tình người đằm thắm chứa chan quê hương em đó muôn vàn mến yêu mẹ quê vất vả sớm chiều một sương hai nắng đậm nhiều yêu thươ...
cớ sao con sóng vô tình dập dồi nẻo bến quặn mình thuyền đau biển sâu chí sớm bạc đầu vì đâu dừng bước ngập ngầu hóa thân ánh tà nhuộm tím phù vân nhớ em biển đụng tần ngần non cao vơ vào muôn vạn ước ao sầu tung ghềnh đá ầm ào thinh không mải theo một dấu xưa hồng nắng đi đường nắng chiều chông chênh chiều thì thầm ...
vì yêu cái nắng trưa hè mà râm ran bản nhạc ve sớm chiều vì yêu nhẹ nhõm cánh diều mà nồm đông cứ phiêu diêu giữa trời vì yêu ngọn sóng trùng khơi mà thuyền mải miết dong chơi suốt ngày vì yêu ong bướm mê say mà hoa cứ nở đó đây bốn mùa vì mê chú tiểu trên chùa mà em như bị bỏ bùa dở hơi vì ghen hão với tiểu thôi mà an...
khó ai trong chuyện gia đình mà chánh được chuyện bực mình vợ ta phụ nữ có tính lân la ngồi đâu chuyện đấy lôi ra ầm ầm hết chuyện lại nói xấu chồng con cái cũng mặc trong lòng tuôn ra chồng con khuyên bảo vậy mà vẫn chẳng nhận thức họng già gân lên bà con lối xóm dưới trên người cười kẻ khích họ chêm trọc vào vợ chồng...
thu về sim tím sẫm màu mưa rơi ướt áo hong mau trăng vàng thu về dẻo bước anh mang dăm ba hũ rượu quê nàng hầu cơi thu về dăm họ có lời trầu cau cánh phượng môi cười mắt em thu về ước nguyện êm đềm buông rơi gối chiếc môi đêm hương nồng dùng dằng trăng sáng cả sông trên thuyền dưới bến bế bồng tiệc mơ trăng ngân dịu ...
xưa chưa buông hết sợi tình để giờ dốc cạn lòng mình mà yêu xưa cầm một nửa cánh diều giờ đem vén mảnh mây chiều tìm trăng
cám ơn thơ nhé ơn nhiều có thơ bầu bạn cho đời là thơ gặp nàng giữa khúc thu mơ gót sen rảo nhẹ nhịp thơ khẽ khàng hồn thơ dẫn dụ hồn chàng hát lòng ru mộng hoang đàng du dương đằm đời vào giữa ngàn hương thơ trao gửi ngọt ngào thương vô vàn và kìa lừng lững hiên ngang tông thơ hùng hổ tưng bừng sục sôi sóng lăn tăn ch...
buồn vương ngày nắng hanh vàng ngập ngừng đường cũ rộn ràng dấu yêu giọt sương trên cỏ mĩ miều tâm tư còn đó bao điều thiết tha phố đông tấp nập người qua nhớ nhau cơn gió vỡ òa tiếng thu rưng rưng một khúc tạ từ lời tình viết vội hững hờ sớm mai
lặng nghe sóng vỗ rạt rào lặng nhìn sắc tím chênh chao hè về lặng thầm ngõ vắng tái tê lặng quay lưng bước não nề xót đau
mùa đông em đến rồi sao trời se se lạnh xôn xao lần tìm gió lùa hơi lạnh vào tim gió buông nũng nịu lẫn chìm tóc em thương em yểu điệu vai mềm gió thì thào thổi lướt êm má đào em nghiêng mặt ngắm mây cao tình em lưu luyến dâng trào say mê mây vờn ôm gió gọi về thả từng giọt lạnh tái tê hao gầy anh đi khắp đó cùng đây...
phượng già đỏ thắm sân trường hè sang giã bạn nhớ thương một người đa già mốc thếch làng tôi đầu làng đón tiễn bao người đi qua
đường gân chiếc lá bồ đề dẫn ta về lại bến quê con đò sang sông nhớ thuở học trò trời mùa đông rét co ro lặng lờ đường mòn quê cỏ non tơ tay người nhỏ đỡ hửng hờ nụ hoa đường gân chiếc lá đã xa mấy mươi năm chợt nhận ra bóng mình bỏ quên trong nỗi gập ghềnh vỡ xưa giấy cũ lênh đênh kiếp người lá bồ đề ép ngậm ngùi rớt ...
trở về chốn cũ một thời mạnh vườn xưa có khoảng trời trong xanh để xem lộc mượt non cành ngắm bờ cỏ thắm nắng hanh hanh vàng được nghe gió thả mênh mang tay nâng cánh lá dịu dàng xuân đưa nếm mùi ngọt nắng hạ trưa sáng sương thu rắc đông mưa phùn chiều nhưng vườn nay vắng cô liêu cây xưa ẩn bóng luống nhiều cỏ gai thấ...
sáng nay chiếu chỉ ngọc hoàng năm nàng tiên nữ lang thang bay về đang hè vẫn cứ mải mê du lịch nghỉ mát đi về đi thôi các nàng du lịch xa xôi gió mây đưa chỉ về thôi các nàng việc này khẩn cấp chẳng màng đến ngay trung quốc thuộc hàng hiểm nguy các nàng đừng có nghĩ suy kẻ gieo vi rút hiếm nguy khôn lường chết bao nhiê...
thúng quang rồi lại thúng quang lẻ loi từ đó em choàng hai vai
chúc mừng thiên chúa giáng sinh chúa ban hồng đức niềm tin rạng ngời yêu nước kính chúa đẹp đời phúc ân báo đáp tuyệt vời đưc tin đèn hoa máng cỏ lung linh mừng ngày đức chúa giáng sinh ra đời trăm hoa đua nở gọi mời đêm đông máng cỏ vạn loài reo ca tiết đông lạnh thấu thịt da hào quang máng cỏ hồng hoa ấm lòng xua t...
từ nay em mất anh rồi trời thu đổ lệ lá rơi thẫn thờ anh đi tan vỡ giấc mơ màu hoa đỏ thắm nhạt mờ tim em thơ tình viết dở ai xem tình ta mỏng mảnh môi mềm lạnh run còn em hiu quạnh lệ tuân anh đi bỏ mặc em buồn tàn phai thu đi cõng những năm dài tình ta tan tác sương mai lạnh lòng nỗi buồn em dấu vào trong mưa rơi l...
dòng sông lất phất gió mây ánh trăng lơ lửng trôi say thắm nồng lăn tăn mặt nước bóng trăng phe phẩy cơn gió lạnh lòng biết bao bờ sông bến vắng gió chào bóng ai cho nhớ xôn xao trong lòng nhẹ nhẹ cơn gió bờ sông thơ thẩn đứng ngắm ánh trăng lững lờ mặt sông in bóng trăng khuya mà chẳng vẽ bóng trong mơ một nàng hỏi ai...
ước gì trở lại tuổi thơ để tôi nhặt những giấc mơ ngọt ngào nhặt yêu trong sóng dâng trào nhặt tình trong những khát khao xuân thì nhặt bông phượng đỏ mùa thi nhặt màu áo trắng mỗi khi hè về nhặt đôi mắt ướt đê mê nhặt cho em mượn câu thề tuổi hoa
nguyên do chẳng có cội nguồn bao nhiêu là cánh chuồn chuồn lạc bay thu về gió trở heo may biết không trong trái tim này bão giông gió từ cuối núi đầu sông gió từ ngoài bãi trong đồng gió lên một hình bóng một cái tên những là nhớ nhớ quên quên vơi đầy đường xưa lối cũ còn đây vẫn là tím một màu mây ráng chiều tít trê...
có cô bán mít thật hay mít vừa đẫy quả chặt ngay cấn tiền chào hàng với nụ cười hiền anh mua đôi quả giá tiền bớt cho mít em dày múi lại to nãy vừa mới chặt đừng thò tay vô thò không đúng chỗ ố ô nhựa đầy tay đó đừng xờ lung tung muốn ngon em dặn nên dùng cành xoan đóng nõ to chừng cổ tay tay em đấy nhé đây này của anh...
bạc tiền danh vọng phù vân rượu chưa nhếch mép chén xuân đã tàng đến đâu có bạn là vàng bao giờ trời ghét bảo làng khiêng đi thì ta khăn gói cười khì thư thư còn kiếm thêm dì được chăng trời cười vàng cả vừng trăng cha này có vẻ nói năng phải lời cho thêm mấy chục năm trời còn tham xin nữa ta thời không phê thế là ta ...
ở trường phải học thầy cô về nhà ba má lại hò học thêm học ngày chưa đủ học đêm bữa ăn mình cũng phải xem lại bài nếu đúng ngồi yên mà xài nếu sai mồm há nghe bài ca xưa bao nhiêu kiến thức cho vừa buồn thay còn bé nên chưa làm thầy
xuân về buông tiếng thở dài ngó trông ngoảnh lại nhớ hoài tháng năm đâu còn chân bước xăm xăm quá chiều đã mỏi bước chân chậm rồi
đôi khi bước đi một mình chân bên này dẫm thình lình chân kia nỗi buồn máu chảy đầm đìa đớn đau tựa thể đứt lìa hai chân
ngày xuân lên núi nàng tô nắng chiều nghiêng núi hư cô cõi người ước mơ thấy đá mỉm cười quên đi đau khổ một thời chiến tranh
một cành sim tím bên đồi nở hoa xinh đẹp cho đời thêm duyên ánh vàng làm nón em nghiêng má hồng môi thắm như tiên giáng trần
mái chèo khua nước long đong khoái chiều một ngọn phiêu bồng chưa tan cảm ơn nghìn giọt nắng vàng xa xôi mây trắng lang lang một mình cảm ơn chút bóng neo hình monh manh hơi thở bạn mình đến chơi cảm ơn nho nhỏ niềm vui cũng nghe lòng bớt ngầm ngùi hoàng hôn cảm ơn bao nỗi sầu tuôn nghe giọt nước mắt trĩu buồn ra sao...
ngồi chơi ai đứng bao giờ buồn vui nhớ lại tuổi thơ thủa nào nhớ ngày bú mớm xem sao mẹ cho ăn uống thế nào mấy năm ta đà bú mẹ bốn năm xưa thì bú mớm cơm ăn song hành miệng nhai nhai thật ngon lành nhai đi nhai lại con dành ăn luôn cơm nghiền trong miệng mớm luôn búng từ mẹ dưỡng sang luôn bên mình lưỡi làm nhiệm vụ ...
khi con ve nhỏ râm rang phượng hồng chớm nở trường tan bùi ngùi nắng trưa đường vắng bóng người dõi theo áo trắng đỏ trời phượng ơi ước gì mình được chung đôi để cho lòng khỏi mồ côi tháng hè trăm lần muốn nói im re để rồi tự trách con ve lắm lời
giữ xanh giọt nắng bềnh bồng yêu sao nhân bản tấm lòng đức tin mặt trời lấp lánh cơ duyên tan nhanh u tối bon chen tháng ngày sạch nhân tình rượu đắng cay đừng ôm sương khói kéo mây che rừng lửa trong tim cháy bập bùng quê hương yêu dấu xin đừng gió giông
lật đi lật lại bàn tay tìm xem còn dấu những ngày tháng qua những lần tay nhẹ lần qua vuốt lên mái tóc hương hoa thơm nồng ngỡ rằng chợp giấc mơ hồng nồng nàn hơi thở phập phồng ngực em nắng cuối xuân giọt mật xen vào trong nỗi nhớ đan chen nụ cười ngọt ngào môi ấm người ơi sáng bừng gương mặt em tôi tỏ tình mơ ngày ôi...
chúc nhau sức khỏe dồi dào mừng vui cuộc sống để trao nghĩa tình xuân về ấm áp lung linh mới toanh nhà cửa gia đình đoàn viên đẹp xinh vợ đảm dâu hiền tươi hồng phơi phới ngỡ tiên giáng trần gia đình đầm ấm vang ngân chung tình nồng thắm tảo tần sớm trưa hạnh ngôn đức sáng dư thừa phúc như đông hải nắng mưa chẳng mờ ...
mẹ gà con vịt chắt chiu nếu ai đụng đến tôi liều đó nha cho cưng chút xíu thôi mà cớ sao nghĩ xấu tưởng là tôi xơi
yêu thơ say đắm chữ câu nàng như cũng vậy ở đâu xa vời qua face tình thả buông lơi những câu ngọt lịm đầy vơi nỗi niềm vần yêu mải miết đi tìm thơ ngây chàng tựa cánh chim lạc loài để long thanh thản nguôi ngoai anh vùi tâm trí viết bài gửi trang ngày ngày mơ tưởng bóng nàng ước gì chỉ cách đò ngang sang liền đêm đêm...
nắng đảo chiều mưa đảo chiều tiết đông lạnh lẽo hắt hiu trở về phận duyên giờ chẳng cận kề lặng thương từ thủa vụng về kết đôi năm vần trôi tháng vần trôi tình chung lỡ nhịp mấy hồi xuân qua mắt trầm xuôi nẻo sương pha tình đây cảnh đấy nhạt nhòa tiếng yêu
ai mua tôi bán vần thơ vần thơ màu tím đã mờ nét phai ai mua nỗi nhớ u hoài buồn như chiếc lá vàng bay trong chiều ai mua tôi bán lời yêu lời yêu thề ước theo diều bay xa ai mua tôi bán nắng ngà mỗi khi chiều xuống nắng hoa tóc nàng ai mua tôi bán lời ca lời ca ngày đó đã vào giấc mơ ai mua những tháng năm chờ người ...
cuối hè mang dải nắng ra làm cái oi nóng như là đường đi chiều buông tiếng sấm ầm ì cơn mưa đã kéo đen xì khắp nơi mong mưa nhiều lắm mưa ơi bao ngày nắng nóng bao lời thở than hôm nay mưa đã ngập tràn cho da em mát nồng làn bờ môi mưa rơi trôi giọt mồ hôi đã lăn trên áo đã ngồi trên vai nhìn mưa lại nhớ đến ai đã ch...
dân nghèo chẳng có cái ăn vậy mà thuế má vẫn tăng đều đều nhà quan như gió gặp diều nhà dân gác tạm căn lều đơn sơ quan tham vẫn cứ mộng mơ vẽ nhiều dự án để vơ quét tiền cướp nhà ruộng đất như điên thẳng tay đàn áp bắt khiên bỏ tù xã hội chủ nghĩa mịt mù lòng dân căm phẫn thiên thu đời đời đốt nhan van lạy ông trời ...
lối mòn xóm nhỏ thân thương con lại về qua con đường xóm nhỏ lối mòn xưa có còn nhớ đứa con thơ đi còn nhỏ lại về mong được còn đi trên đê qua cánh đồng xanh đi về quê củ năm xưa bom đạn giặt thù nhớ cũng vào một mùa thu năm đó
mẹ già gánh nặng chiều hôm nắng rang bỏng đất chân trần trĩu vai nuôi con mũ rộng áo dài chức cao vọng trọng lâu đài xe hơi nhớ hồi bế ngửa nằm nôi gánh con chạy giặc sống nơi quê người bắp ngô non củ sắn lùi rau sam rau má nên người hôm nay con ơi xưa nhớ câu này cướp đêm là giặc cướp ngày là quan bây giờ quan của muô...
ngồi buồn mà giận với mình muốn làm thi sĩ thơ tình được đâu cầm bút hí hoáy hồi lâu viết ra câu chữ gì đâu không à chẳng giúp gì được việc nhà bỏ bê tất cả chỉ là bài thơ viết rồi mới thấy ngu ngơ đăng lên phây búp để chờ bình thơ chờ hoài hóa ra gà mờ vì viết dở quá lời thơ cọc cắn thôi thì bứt vở ta quăng đi tìm s...
giao thừa uống rượu mừng nhau ngoái nhìn năm cũ cúi đầu lùi xa nửa này xuân hiện dần ra long lanh ánh mắt vỡ òa niềm vui chén mừng bệnh dịch dần lui chén quên cay đắng ngậm ngùi ngày qua
ai về yên bái quê em để xem nghề dệt mà đem yêu nhiêu các màu hoa sắc đáng yêu của những cô gái đã thêu sắc hồng hoa văn rất đẹp bạn trông tím vàng xanh đỏ màu hồng đẹp chưa nhìn nét thêu dệt rất ưa cho ra sản phẩm làm vừa lòng dân những người gái trẻ góp phần dệt lên sắc thắm ngàn lần yêu sao yên bái một tỉnh vùng c...
hạ về co vid tràn sang cách ly phòng dịch em làm một chai khô mực tương ớt đỏ roi phang vào mấy chén phòng ngày tại nhà ra đường không biết dịch vồ coi chừng dính phải co na chết bà ở nhà em nhạu lai rai không sợ co vid ro na dính vào chồng em bác sỹ tuyến đầu từ hôm có dịch em nào gặp đâu túc trực hai bốn hai tư nhớ...
trăng thanh gió rét đêm đông thương em ngoài đó ngóng trông thở dài đêm khuya em đứng chờ ai để tôi thấp thỏm thức hoài cùng em
rừng hoang một đóa hoa xinh nắng vương gió lượn hương tình ngẩn ngơ cuộc đời ta phải yêu mơ yêu nhau mà sống ta chờ ngày mai
mùa trôi níu kéo chiều tàn mảnh trăng bàng bạc dụ nàng thu đi cuộc đời là nỗi vân vi ngập ngừng ngày bước xuân thì vẫn qua
người đi xa vắng một chiều mình tôi lặng lẽ ngàn điều nhớ thương người đi một thoáng buồn vương mình tôi cùng những con đường hắt hiu
hoang vu một cõi hoang vu vấn đâu kí ức lời ru năm nào lời ru của mẹ ngọt ngào vỗ về giấc ngủ thuở nào bé thơ thời gian thấm thoát bây giờ rời xa mái ấm mẹ chờ mẹ trông vừa qua một trận gió đông lá vàng thêm úa thầm mong xuân về
hôm nay trời lạnh mưa buồn mặt trời ngủ nướng trốn luôn phương nào gió mưa nhè nhẹ rì rào rừng cây trút lá ào ào cuối thu bầu trời xám xịt âm u sương bay lãng đãng mây mù giăng giăng còn đâu mây trắng nắng vàng còn đâu lá đỏ lá vàng lá xanh hàng cây buồn đứng lặng thinh tiếc thương chiếc lá rời cành bơ vơ thiên nhiên b...
nước non non nước ta ơi nước là chất sống sinh sôi mọi lài có hay sử thế sai rồi cứ để cho nước kêu trời vu vơ nước từng lai láng trong thơ giàu kho văn hoá xanh mơ cho đời giờ đây nước ngẫm thấy rồi vượt cạn để sống cho người đến nay đắng cay lại ngậm đắng cay văn minh có phải nào hay bạc tình nước đà đau đớn thân mìn...
hoe hoe trời hửng lên rồi má hồng hàng xóm lại ngời khoe xuân muốn xin một chút ân cần để hong thơ ướt mưa vần đêm qua
hạ tàn nhường chỗ đi thôi nàng thu mau tới bên tôi đang chờ em về mang nét mộng mơ tìm trong tháng tám ông tơ đây rồi bà nguyệt cũng tới anh ơi se duyên đôi lứa kết đôi bạn đời thu về thoáng đến vội đi tuổi xuân con gái có thì thôi anh thu mang làn gió mong manh se bờ vai lạnh nhớ anh thủa nào bao nhiêu kí ức năm nao...
tình yêu đất nước quê hương luôn luôn gắn chặt tình thương đồng bào non xanh biển rộng trời cao là nguồn cảm hứng dạt dào ý thơ khúc ca như sóng vỗ bờ đưa ta về với câu hò ngàn năm đẹp tựa như ánh trăng rằm để ta nhớ lại thuở còn nằm nôi quê hương dẫu có xa xôi vẫn luôn ghi nhớ những lời mẹ ru cánh cò chào liệng đồng...
đêm khuya bóng tối đậm dần nghe luồn gió thoảng ngỡ chân em đùa trở mình hơi thở lưa thưa thoảng dáng ai đó như vừa gặp nhau giật mình tỉnh giấc vò đầu người sao đi vội qua mau lối này bật đèn khóe mắt cay cay dò tìm trong mộng mới hay thế nào thẫn thờ vụn dại hanh hao thì ra tơ tưởng lối vào con tim mơ màng giấc ngủ...
chung hòa giữ vẹn nghĩa nhân thời gian trôi mãi thêm phần mến thương giúp nhau tiến bước trên đường đá vàng bền chặt chẳng vương bụi mờ
ôm câu lục bát về nguồn lỡ tay vuột mất vui buồn ghét thương lục xanh xao gục giữa đường bát cơm canh bỏ vị hương đắng mùi lục đầu bát kế cặp đôi diù nhau leo núi lên đồi vượt sông thuyền chao lật úp giữa dòng chìm câu lục bát đau lòng thi nhân lục xa bát vắng hao gầy ngồi than đứng thở chất đầy gánh thương uyên ương...
mưa rơi rơi nhẹ rong hoang thấy trên ngõ vắng một nàng tiểu thư nét hiền thục sắc chân như lặng soi bóng nước chần chừ gót tiên hạt mưa lất phất du miên nương theo ngọn gió đáp xuyên vai ngà lăn tròn khẽ vuốt làn da trải hồn say ngất nhập hòa hương trinh hạt mưa bắt bóng săn tình xé thân trong trắng phân hình tiêu dao ...
chúc cho sinh nhật của hưng mừng nay sinh nhật hưng thêm tuổi đời sinh nhật vui vẻ hưng ơi nhật nguyệt soi sáng cuộc đời của hưng chàng kênh kẹo mút chúc mừng anh chàng kẹo mút hưng chàng xưng danh tiến thân sự nghiệp thật nhanh hưng ơi thơ viết thơ dành cho hưng
chờ trên thảm cỏ sương rơi chạm vào lá rụng biết trời chuyển xuân còn vài cánh lá lâm thâm đón cơn gió nhẹ lật dần chiều đông một vùng thẳm sắc mênh mông mưa rơi rắc bột mịt mùng chốn xa mắt chồi vừa mới lộ ra đã nghe ríu rít chim ca vang trời
sương buông phủ kín làng quê ánh bình minh chậm chợ về hội tan gió từ phương bắc tràn sang áo đông em khoác chùm ngang vai tròn làn môi đỏ thắm như son lạnh rồi em thấy vẫn còn hồng tươi đông về rạng rỡ nụ cười xua tan sương phủ đẹp tươi má hồng
giữa trời đất rộng bao la tìm đâu tri kỷ cùng ta cạn sầu có chăng một tấm thân nhàu trơ cùng tuế nguyệt rầu rầu tâm linh một buông hai xả phàm tình dòng đời thống khổ điêu linh muôn trùng dõi theo điểm cuối mông lung đường về hỷ lạc trùng trùng gian truân
tết chưa về đến nơi này trẻ con không có dép giày để đi hồn nhiên chúng chẳng biết gì giàu nghèo là việc của tùy mẹ cha ấm no như vẫn còn xa ăn ngon mặc đẹp chỉ là trong mơ trẻ con thì cứ ngây thơ hỏi người lớn tết bao giờ đến nơi tết hình như vẫn mải chơi lang thang đâu đó quên mời về đây tết còn chưa đến nơi này dù...
cho em mượn bờ vai anh để xin một phút dỗ dành yêu thương để tâm vơi nhẹ bình thường để thôi chất chứa lệ vương mi sầu em mượn không tựa lâu đâu trả ngay khi hết nỗi sầu ức oan tim đau nhỏ lệ từng hàng xin anh một chút nhẹ nhàng được không em mượn mong muốn an lòng từ bờ vai lớn để hong nỗi buồn mượn rồi em trả lại l...
em là con gái bắc ninh mảnh mai thanh thoát đoan trinh ưa nhìn đảm đang duyên dáng cười hiền dung nhan sắc nước ngả nghiêng một vùng mắt huyền e ấp thẹn thùng bao chàng say đắm phập phồng con tim ngày xuân em trẩy hội lim thầy mẹ em bảo khéo tìm lang quân em rằng con vẫn còn xuân học hành thỏa thích chửa cần se duyên...
chia cho nhau dẻ xương sườn tình yêu đơm nụ góc vườn táo thơm yêu thương em bện ổ rơm trao anh chén cháo bát cơm địa đàng mẹ xưa guốc mộc hương trà thềm xưa nắng lụa nương tà áo nâu tình xưa ngân khúc nguyện cầu đường xưa gió rẽ lách lau tràn về bớ hồn con chữ bơ vơ về đây gần lại cho thơ gieo vần đời đang ủ ché rượu...
ngay từ cái thuở còn thơ mục kiền liên đã phụng thờ mẹ cha là con hiếu thảo trong nhà việc nhà cậu giúp mẹ cha hàng ngày lòng hiếu thảo ai cũng hay mọi người ca ngợi cậu này làm nên thanh đề mẹ mục kiền liên tham lam lãng phí thói quen lâu rồi cậu luôn cúi nhặt cơm rơi sau đó rửa sạch để rồi mình ăn mẹ cậu chẳng tin ph...
dẫu là bông dại ven đường vẫn khoe sắc thắm toả hương dâng đời mặc ai vùi dập vẫn ngời trắng tinh cánh mỏng nhụy khơi rực vàng đẹp trinh nguyên nét dịu dàng cũng vui cùng gió ngỡ ngàng cùng ong chẳng cần tưới chẳng vun trồng cố vươn trong nắng vượt đông rét mùa đâu cần qua chợ bán mua góp đời cảnh sắc vui đùa gió qua c...
chúc mừng lục bát việt nam quốc thơ truyền thống dễ làm khó hay tố như sáng mãi bậc thày kế thừa tố hữu những ngày lưu danh cùng bao các chị các anh sen thơm tỏa ngát đất lành tiếp theo
nhà tôi nơi đó hồ tây quanh năm bóng mát với đầy cây xanh dùng dằng một đôi yến oanh chao nghiêng đôi cánh lượn quanh khóm hồng ngọc lan nở thắm đượm nồng xa xa bóng dáng áo hồng thướt tha nhìn em da phấn mặt hoa ngỡ đâu như thể tiên sa giáng trần bỗng dưng em bước lại gần tôi hôn một cái em thần người ra dìu em trong ...
mấy hôm ngọc thể bất an cũng cố gượng dậy khóc than với người nay sức khoẻ khá hơn rồi tôi xin nhắn gửi mấy lời cám ơn cao xanh chứng giám lòng con phúc hậu vui tính lại còn dễ thương thơ ca face book luôn luôn giao lưu thân thiện yêu thương dạt dào tuy nay tuổi cũng khá cao quỹ thời gian chẳng còn bao nữa rồi vẫn vu...
túi thơ vải vụn may thành lại là kỷ vật bên mình sớm trưa cùng em chẳng quản nắng mưa vải tuy có vụn ý thơ cứ đầy tình người nâng cánh chim bay hàn huyên chấp lại nặng đầy túi thơ
trăng tàn sương ướt bờ vai chờ ai tôi phải đêm dài ngẩn ngơ trách tình sao cứ bơ vơ câu thơ giang dở một thời thanh xuân tim ơi đau đớn ngàn lần ân tình nay cũng dần dần nhạt phai mùa đông rồi sẽ thật dài ai mang tình ấy gửi vào trong tôi thôi người đã phụ tình tôi đôi môi khô héo mắt quầng khổ đau thời gian cũng vội q...
đưa em qua lối cỏ bồng bàn chân in những khoảng không vô hình trong tay ấm áp hương tình tự nhiên lòng thấy yên bình bao dung đời thơm như lúa trên đồng em thơm như một cánh hồng hoang sơ chiều êm đềm ngỡ vần thơ hoàng hôn dần tím bên bờ bên nhau
bầu trời lấp lánh vì sao muôn màu rực rỡ như chao mắt mình thầm ước sao xếp thành hình gửi vào nơi đó chuyện tình đôi ta cho anh có ở phương xa cùng nhìn lên đấy để mà vơi đi nỗi nhớ xin hãy hẹn thì ngày mà ta đã hứa khi lên đường anh buồn không hiểu vì sao sao trời lấp lánh như màu mắt em giơ tay vuốt khẽ tóc mềm gử...
mọi năm chợ tết rất đông dòng người chen chúc chật không lối vào kẻ mua người bán ào ào dù đắt hay rẻ ai nào biết đâu miễn sao mua được hàng mau về nhà dọn dẹp công đâu mà chờ năm nay đến chợ sững sờ người mua thưa thớt hàng thừa ềnh ra rẻ bèo đào quất bưởi hoa ế ườn sẽ chở về nhà hay cho áo quần kẹo bánh âu lo mất ăn ...
hình như cảm giác già nua hôm nay lại được gió lùa về đây treo cao mệt mỏi trên cây bỗng dưng lại rớt đúng ngay vào mình để cho thể xác nặng hình để cho rời rã tung mình nhún chơi soi gương bỗng thấy lạ người từ trong vóc dáng đứng ngồi khác xưa mệt nhừ từng ánh mắt đưa nặng nề lồng ngực như vừa đá rơi bấm tay ngồi tín...
sớm nay đến chợ cái dăm đường xa hò hẹn bao năm đợi chờ tìm em đội nón bài thơ ngả nghiêng bãi cháy ngẩn ngơ phà rừng chợ đông chỉ gặp người dưng nụ cười toả nắng như bừng sắc xuân chào mời như những bạn thân tiền tươi hàng thật ân cần trao tay không quen đong đấu cũng đầy thiếu ghi sổ nhớ tình ngày lại qua con sò tô...
người đi về chốn xa xăm bỏ ta lặng lẽ âm thầm mưa rơi câu thơ chợt vỡ làm đôi nỗi buồn chợt xõa lưng trời chông chênh chẳng còn tri kỷ kề bên mình ta độc ẩm trong triền miên say vắng em trời đất cuồng quay vắng em đêm trộn trong ngày lâng lâng thả hồn dạo gót phong vân thả sầu cho cõi hồng trần thoát thai tình xưa ri...
vừa qua cây quất cây đào hải dương yêu dấu khi nào được vui nông dân trong tỉnh ngậm ngùi bao nhiêu vất vả niềm vui chưa thành cô vit ổ dịch lan nhanh mười hai huyện thị tỉnh thành hải dương chấp hành chính sách chủ trương cách ly phong tỏa lên giường đắp chăn cả năm vất vả khó khăn su hào bắp cải giờ ăn thế nào nông...
chữ yêu em thả giữa dòng để anh bối rối mắc vòng tương tư ngõ hồn chìm đắm thực hư con tim khao khát mộng du ái tình ngẩn ngơ ôm ấp dáng hình sóng tình dào dạt ngỡ mình đang mơ chiều nghiêng một khúc ầu ơ hoàng hôn run rẩy vần thơ tỏ lòng gửi em nỗi nhớ phiêu bông nụ hôn đắm đuối tình nồng anh trao ru em giấc ngủ ngọ...
đông về gió lạnh mưa dầm ai người lữ thứ tháng năm một mình quê người lầm lũi mưu sinh có còn hơi ấm chút tình cố hương áo choàng khăn ấm lên đường ta đi mang cả tình thương gửi người
thế là trời đã lập đông muốn về thăm vợ túi không có tiền đêm nằm chịu lắm nỗi phiền trời tăng gió rét vợ hiền ở xa vì tiền nên phải xa nhà về nhà lại phải lo quà vợ yêu lòng người đâu đã dễ chiều bên tai văng vẳng tiếng yêu ngọt ngào hỡi ôi trời thấp đất cao bà mươi sáu trước trước nào là hơn
gió ơi hãy gọi nàng thơ chung hòa điệp khúc thẫn thờ bâng khuâng gió đưa gió giục khắp làng có hay sáo trỗi nhịp nhàng êm mơ gió ru từng khắc từng giờ giúp ta thả mộng bên bờ ái ân gió đi tìm mối thiện chân bởi đời lắm nỗi si sân chán chường gió mời gió rủ hơi sương xóa tan nóng bức giữa đường nhục vinh gió tìm hiểu m...
thả hồn theo với gió trăng một thời phiêu lãng dẫu rằng thu đang thì cùng mây gió em ơi lãng du quên hết mặc đời thế nhân xả buông cho hết bụi trần ru ca tình khúc rũ sân si đời
trời chiều buông xuống nghĩa trang vũ vần mây đục lang thang trôi hoài mẹ ngồi bên mộ con trai mắt nhìn mà lệ đẫm hai bên rồi mộ phần tên đúng con tôi nó đi bộ đội từ hồi trẻ măng cùng đi với nó mấy thằng đều là bạn học trường làng ngày xưa bao năm chờ đợi sớm trưa hòa bình thống nhất con chưa thấy về bỗng đâu chiều ấ...
sau bao ngày tháng bình yên em như chim nhỏ hót chuyền trên cây một thời thiếu nữ thơ ngây bờ vai một suối tóc mây chảy dài hồn nhiên trước những ban mai vô tư trước những tương lai cuộc đời mắt xanh nguyên vẹn khoảng trời trái tim chỉ biết nói lời vu vơ thế rồi anh đến đâu ngờ trái tim ấy biết đợi chờ lo âu biết mong...
nhà quê sống ở làng quê bãi dâu ruộng lúa rặng tre mảnh vườn nhà quê tắm nắng gội sương trông cây lúa tốt mà thương đất cằn nhà quê mái ngói mái gianh bốn mùa gió mát trăng thanh vào nhà đất quê tre cũng nở hoa cổng làng có cánh cây đa có thần chợ quê mỗi tháng dăm lần có sàng bánh đúc có tranh con gà nong nia thúng ...
niềm tin nhiều ít vào người nước nhà mong cụ thay trời giúp dân yên bình cuộc sống đang cần lửa hồng rực cháy thiêu dần tham quan cái nòi bán nước hại dân triệt ngay từ gốc chẳng cần đắn đo miễn sao dân hết buồn lo ba miềm êm ấm cơm no áo lành chức quyền hết chỗ tranh giành con quan hết ghế để dành chiếm ngôi nói làm...
công chúa tần gái chính chuyên đẹp người đẹp nết khéo viền chỉ tơ cầm kì thi họa ai mơ đặt làm ngôi chánh duyên tơ nên làm