Dataset Viewer
Auto-converted to Parquet Duplicate
image
imagewidth (px)
38
3.47k
text
stringlengths
1
257
M ục-lụ c
T ựa
Nước Việt Nam
Thượng Cổ Thời Đại
Chương I Họ Hồng Bàng
Chương II Nhà Thục
Chương III Xã hội nước Tàu
Chương IV Nhà Triệ u
B ắc Thuộc Thời Đại
Chương I Bắc Thuộc lần thứ nhất
Chương II Trưng Vương
Chương III Bắc Thuộc lần thứ hai
Chương IV Nhà Tiền Lý
Chương V Bắc Thuộc lần thứ ba
Chương VI Kết quả của thời đại Bắc Thuộc
T ự Chủ Thời Đại
Chương I Nhà Ngô
Chương II Nhà Đinh
Chương III Nhà Tiền Lê
Chương IV Nhà Lý
Chương V Nhà Lý (tiếp theo)
Chương VI Nhà Trần (Thời kỳ thứ nhất)
Chương VII Giặc nhà Nguyên - I
Chương VIII Giặc nhà Nguyên - II
Chương IX Nhà Trần (Thời kỳ thứ hai)
Chương X Nhà Trần (Thời kỳ thứ ba)
Chương XI Nhà Hồ
Chương XII Nhà Hậu Trần
Chương XIII Thuộc nhà Minh
Chương XIV Mười năm đánh quân Tàu
Chương XV Nhà Lê
T ự Chủ Thời Đại (Thời kỳ nam bắc phân tranh)
Chương I Lịch Triều lược kỷ
Chương II Nam triều - Bắc triều
Chương III Trịnh Nguyễn phân tranh
Chương IV Sự chiến tranh
Chương V Công việc họ Trịnh làm ở ngoài Bắc
Chương VI Công việc họ Nguyễn làm ở miền Nam
Chương VII Người Âu châu sang nước Nam
Chương VIII Vận trung suy của chúa Nguyễn
Chương IX Họ Trịnh mất nghiệp chúa
Chương X Nhà Hậu Lê mất ngôi vua
Chương XI Nhà Nguyễn Tây Sơn
Chương XII Nguyễn Vương nhất thống nước Nam
C ận Kim Thời Đại
Chương I Nguyễn-thị Thế Tổ
Chương II Thánh Tổ
Chương III Thánh Tổ (tiếp theo)
Chương IV Hiến Tổ
Chương V Dực Tông
Chương VI Chế độ tình thế nước Việt Nam cuối đời Tự Đức
Chương VII Nước Pháp lấy Nam Kỳ
Chương VIII Giặc giã ở trong nước
Chương IX Quân nước Pháp lấy Bắc kỳ lần thứ nhất
Chương X Tình thế nước Nam từ năm Giáp Tuất về sau
Chương XI Quân nước Pháp lấy Bắc kỳ lần thứ hai
Chương XII Cuộc bảo hộ của nước Pháp
Chương XIII Chiến tranh với nước Tàu
Chương XIV Loạn ở Trung kỳ
Chương XV Việc đánh dẹp ở Trung kỳ và Bắc kỳ
Chương XVI Công việc của người Pháp tại Việt Nam
T ổng Kết 3
T ựa
S ử là sách không những chỉ để ghi chép những công việc đã qua mà thôi,
nhưng lại phải suy xét việc gốc ngọn, tìm tòi cái căn nguyên những công việc
của người ta đã làm để hiểu cho rõ những vận hội trị loạn của một nước,
những trình độ tiến hóa của một dân tộc. Chủ đích là để làm cái gương
chung cổ cho người cả nước được đời đời soi vào đấy mà biết cái sự sinh
hoạt của người trước đã phải lao tâm lao lực những thế nào, mới chiếm giữ
được cái địa vị ở dưới bóng mặt trời này.
Người trong nước có thông hiểu những sự tích nước mình mới có lòng yêu
nước yêu nhà, mới biết cố gắng học hành, hết sức làm lụng, để vun đắp
thêm vào cái nền xã hội của tiên tổ đã xây dựng nên mà để lại cho mình.
B ởi những lẽ ấy cho nên phàm dân tộc nào đã có đủ cơ quan và thể lệ làm
cho một nước độc lập, thì cũng có sử cả. Nước Việt ta khởi đầu có sử từ đời
nhà Trần, vào quãng thế kỷ thứ XIII. Từ đó trở đi nhà nào lên làm vua cũng
trọng sự làm sử. Nhưng cái lối làm sử của ta theo lối biên niên của Tàu.
nghĩa là năm nào tháng nào có chuyện gì quan trọng thì nhà làm sử chép
vào sách. Mà chép một cách rất vắn tắt cốt để ghi lấy chuyện ấy mà thôi,
chứ không giải thích cái gốc ngọn và sự liên can việc ấy với việc khác là thế
nào.
Nhà làm sử lại là người làm quan, vua sai coi việc chép sử, cho nên dẫu thế
nào sự chép sử cũng không được tự do, thường có ý thiên vị về nhà vua,
thành ra trong sử chỉ cần chép những chuyện quan hệ đến nhà vua, hơn là
những chuyện quan hệ đến sự tiến hóa của nhân dân trong nước. Vả, xưa
nay ta vẫn chịu quyền chuyên chế, vẫn cho việc nhà vua là việc nước. Cả
nước chỉ cốt ở một họ làm vua, cho nên nhà làm sử cứ theo cái chủ nghĩa ấy
mà chép sử, thành ra sử đời nào cũng chỉ nói chuyện những vua đời ấy mà
thôi. Bởi vậy xem sử ta thật là tẻ, mà thường không có ích lợi cho sự học
v ấn là mấy.
S ử của mình đã không hay, mà người mình lại không mấy người biết sử. Là
vì cái cách học tập của mình làm cho người mình không có thể biết được sử
nước mình. Bất kỳ lớn nhỏ, hễ ai cắp quyển sách đi học thì chỉ học sử
Tàu,chứ không học sử nước nhà. Rồi thơ phú văn chương gì cũng lấy điển
tích ở sử Tàu, chứ chuyện nước mình thì nhất thiết không nói đến. Người
mình có ý lấy chuyện nước nhà làm nhỏ mọn không cần phải biết làm gì. Ấy
cũng là vì xưa nay mình không có quốc văn, chung thân chỉ đi mượn tiếng
người, chữ người mà học, việc gì cũng bị người ta cảm hóa, chứ tự mình thì
không có cái gì là cái đặc sắc, thành ra thật rõ như câu phương ngôn: "Việc
nhà thì nhác, việc chú bác thì siêng!" Cái sự học vấn của mình như thế, cái
End of preview. Expand in Data Studio

No dataset card yet

Downloads last month
91