Dataset Viewer
Auto-converted to Parquet Duplicate
image
imagewidth (px)
27
1.8k
text
stringlengths
1
117
m ột vị thần riêng của mình. Thường hay lấy cái lực hoạt động của tạo-hóa
mà tưởng-tượng ra các vị thần, rồi làm đền, làm đài, để thờ cúng. Như dân
tộc Hi-lạp (Grec) và dân-tộc La-mã (Romain) thờ thần Giu-bi-te (Jupiter),
thần A-bô-lông (Apollon) và các vị thần khác vậy. Duy có dân-tộc Do-thái
(Juifs) ở đất Tiểu Á-tế-á, nay là đất Palestine đã được độc-lập, chỉ thờ một vị
thần gọi là Jéhovah sinh-hóa vạn vật và người; cho nên người chỉ phải thờ
m ột vị thần ấy mà thôi. Đến đời dân La-mã đã kiêm-tính được cả đất Tiểu
Á-tế-á, đất bắc A-phi-lị-gia và đất tây-nam Âu-la-ba, dân Do-thái cũng thuộc
về La-mã, mà đạo Do-thái bấy giờ cũng đã suy lắm rồi. Lúc ấy đức Gia-tô ra
đời, nhân đạo Do-thái mà lập ra đạo mới113 dạy người lấy sự yêu-mến và
tôn-kính Thiên-chúa làm gốc, lấy bụng từ-bi nhân thứ, coi người như anh em
ruột thịt làm cốt. Từ đó về sau các môn đồ đem đạo ấy đi truyền-bá các
nơi. Ông Saint Pierre thì sang lập giáo đường ở tại Kinh-thành La-mã, ông
Saint Paul thì đi truyền đạo ở khắp trong nước.
Lúc đầu đạo Thiên-chúa bị nhiều phen vua La-mã nghiêm-cấm, dùng
cực hình mà giết hại các giáo-sĩ và những người theo đạo mới, nhưng dẫu
nguy-nan thế nào mặc lòng, các môn đồ cứ một niềm đi truyền đạo khắp
b ốn phương. Mãi đến đầu đệ-tứ thế-kỷ (313) vua La-mã là Constantin mới
cho giảng đạo Thiên-chúa ở mọi nơi trong nước. Từ bấy giờ trở đi đạo
Thiên-chúa ở mọi nơi trong nước. Từ bấy giờ trở đi đạo Thiên-chúa một
ngày một thịnh, lập Giáo-hoàng để thống-nhất việc giáo, đặt Giám-mục để
coi việc giáo ở các nơi, lại sai giáo-sĩ đi truyền đạo khắp trong thiên-hạ: hễ
ở đâu có người là có giáo-sĩ đến dạy đạo. Bởi vậy cho nên chẳng bao lâu
mà toàn Âu đều theo đạo Thiên-chúa cả.
113
Đạo của ông Gia Tô lập ra cho nên ta thường gọi là đạo Gia Tô, lại vì đạo ấy chỉ thờ Thiên
Chúa mà thôi, cho nên lại gọi là đạo Thiên Chúa. Có phái gọi là Cơ đốc bởi chữ Christ là bậc
cứu thế.
Bên Á đông ta thì từ đời nhà Đường (618-907) sử chép có Cảnh
giáo114 tức là một phái Gia-tô-giáo đã sang Tàu, nhưng vì bấy giờ đạo Phật
đang thịnh, cho nên đạo Cảnh-giáo mất dần đi. Mãi đến đời nhà Nguyên,
nhà Minh mới thật có giáo-sĩ sang giảng đạo Gia-tô ở nước Tàu.
Đạo Thiên-chúa sang nước Nam. Ở nước Nam ta từ khi đã có người
Âu-la-ba sang buôn bán, thì tất là có giáo-sĩ sang dạy đạo. Cứ theo sách
Khâm định Việt-sử, thì từ năm Nguyên-hòa nguyên-niên đời vua Trang-tông
nhà Lê (1533) có người Tây tên là I-nê-khu đi đường bể vào giảng đạo
Thiên-chúa ở làng Ninh-cường, làng Quần-anh, thuộc huyện Nam-chân (tức
là Nam-trực) và ở làng Trà-lũ, thuộc huyện Giao-thủy.
Sách Nam-sử của Trương vĩnh Ký chép rằng năm bính-thân (1596)
đời ông Nguyễn Hoàng có người giáo-sĩ Tây-ban-nha tên là Diego Adverte
vào giảng đạo ở trong Nam trước hết cả. Nhưng lúc bấy giờ lại có mấy chiếc
tàu Tây-ban-nha cùng đến, chúa Nguyễn sợ có ý quấy-nhiễu gì chăng, bèn
đuổi đi.
Đến năm ất-mão (1615) đời chúa Sãi, giáo-sĩ là P. Busomi lại đến
giảng đạo, rồi đến năm giáp-tí (1624) có giáo-sĩ tên là Jean Rhodes, người
Pháp-lan-tây, đến giảng đạo ở Phú-xuân và lập ra các giáo đường. Năm
bính-dần (1626) đời vua Lê Thần-tông, giáo-sĩ là Baldinoti vào giảng đạo ở
ngoài Bắc, bị chúa Trịnh không cho, phải bỏ đi. Được ít lâu ông Jean
Rhodes ở trong Nam ra Bắc vào yết-kiến chúa Trịnh và đem dâng các đồng
hồ quả lắc, chúa Trịnh cho ông Jean Rhodes được giảng đạo tại Kinh đô.
Từ đó về sau các giáo-sĩ cứ dần dần vào nước dạy đạo, mà người
mình càng ngày càng theo đạo cũng nhiều. Nhưng vì nước ta tự xưa đến
nay vẫn theo Nho-giáo, lấy sự thờ-cúng ông cha làm trọng, lấy sự tế-tự
thần-thánh làm phải, mà lệ nước thì lấy sự cúng-tế làm một việc rất quan
trọng. Đột nhiên thấy nhiều người mình theo đạo Thiên-chúa, bỏ cả các thói
cũ, chỉ chuyên về một mặt theo đạo mới, bởi vậy cho nên trong Nam ngoài
Bắc, vua chúa đều cho đạo ấy là một tả đạo, làm hủy-hoại cả cái phong-hóa
của nước nhà xưa nay, bèn xuống chỉ cấm không cho người trong nước theo
đạo mới nữa, và đặt ra phép nghiêm để bắt tội những kẻ không tuân theo
chỉ đụ ấy.
Cứ theo trong sử thì năm tân-vị (1631) ở trong Nam, chúa Thượng
là Nguyễn-phúc Lan cấm không cho người Tây vào giảng đạo ở trong nước.
114
Cảnh giáo là một phái đạo Gia Tô của người chủ giáo tên là Nestorius lập ra từ đệ ngũ thế kỷ
ở Đông La Mã, rồi truyền sang nước Ba Tư (Perse) và nước Tàu. 143
Năm quí-mão (1663) ở ngoài Bắc, chúa Trịnh là Trịnh Tạc bắt đuổi
các giáo-sĩ và cấm không cho người mình theo đạo Gia-tô.
Năm giáp-thìn (1644) chúa Hiền ở miền Nam bắt giết những người
đi giảng đạo ở Đà-nẵng.
Năm bính-tí (1696) đời vua Lê Hi-tông, Trịnh Căn bắt đốt phá hết cả
những sách đạo và nhà đạo ở các nơi và đuổi những người giảng đạo ra
ngoài nước.
Năm nhâm-thìn (1712) đời vua Lê Dụ-tông, Trịnh Cương bắt những
người theo đạo Gia-tô phải cạo trán và khắc vào mặt bốn chữ "học Hoa-lan
đạo"115.
Năm giáp-tuất (1754) đời Cảnh-hưng, Trịnh Doanh lại nghiêm-cấm
m ột cách rất ngặt, không cho người ta đi theo đạo, và lại giết cả các đạo
trưởng và đạo đồ.
Từ đó về sau việc cấm đạo một ngày một nghiêm, mà người đi
giảng đạo cũng không lấy luật nước làm sợ, cứ cố sức dụ cho được nhiều
người theo đạo. Rồi dần dần người trong nước phân ra bên lương bên giáo,
ghen-ghét nhau hơn người cừu địch. Vua quan thì thấy dùng phép thường
không cấm được, mới dùng đến cực hình để mà trừng-trị, giết hại bao nhiêu
người vô tội.
Tóm lại mà xét, thì giả sử người ngoại quốc vào nước ta mà chỉ có
việc buôn bán mà thôi, thì chắc rằng nước ta xưa nay vốn là một nước văn
hiến, vua quan ta cũng không có lẽ gì mà ngăn-cấm; nhưng bởi vì khi đã
quan-hệ đến việc sùng-tín, thì dù hay dở thế nào mặc lòng, người ta ai cũng
cho sự sùng-tín của mình là phải hơn, thành ra không ai khoan dung cho ai,
rồi cứ phải dùng thế-lực để mà đè-nén nhau. Cũng vì thế cho nên về sau
nước ta không chịu suy-xét lẽ phải-trái cho kỹ-càng, làm lắm sự tàn-ác để
đến nỗi mất cả sự hòa-hiếu với các nước ở Tây dương và gây nên cái mối
biến-loạn cho nước nhà vậy.
115
Hoa Lan tức là Hòa Lan (Hollande). Người Hòa Lan sang buôn bán ở ngoài Bắc trước hết cả
cho nên mới gọi là đạo Hòa Lan. Vả lúc bấy giờ người Việt Nam ta không phân biệt được những
nước nào, hễ thấy người Tây thì thường cứ gọi là Hòa Lan
CHƯƠNG VIII
V ận Trung Suy của Chúa
Nguyễ n
End of preview. Expand in Data Studio

No dataset card yet

Downloads last month
113