text stringlengths 1 55.3k |
|---|
Mấy năm nay, nàng đã trả lại cho ta gấp hàng trăm lần rồi. |
Tiêu Viêm thở dài một hơi. |
Cô gái này, đối với mình đã phải trả giá rất lớn. |
Nguyên bản nhìn tính tình tao nhã trong sáng như đoá hoa sen tinh khiết của nàng. |
Hẳn là rất khó ghi tạc trong lòng một nam nhan nào đó. |
Hơn nữa với khả năng xuất sắc của nàng. |
Cũng thật sự rất hiếm có nam tử nào cùng lứa tuổi có thể lọt vào trong mắt. |
Tuy rằng nàng hiện tại bề ngoài thực lực chỉ là khoảng sáu - bảy tinh đại đấu sư. |
Nhưng Tiêu Viêm thủy chung không quên. Năm đó tại Ô Thản Thành. |
Khi đó nàng chỉ mới là một đấu giả. Lại có thể bộc phát ra thực lực của một Đại đấu sư, đả bại Luyện dược sư Liễu Tịch do Gia Liệt gia tộc mời đến. Ba năm nay, nàng đã đạt đến Đại Đấu Sư thực lực, vậy ba năm sau thì sao ... Nghĩ vậy, Tiêu Viêm lại lần nữa cười khổ một tiếng. |
Hai má nhẹ nhàng tựa vào trong ngực của Tiêu Viêm. Khoé miệng Huân Nhi cong lên bướng bỉnh. Một lát sau. Bỗng nhiên giống như nhớ ra cái gì đó. Sắc mặt nghiêm lại, giãy giụa thoát khỏi lồng ngực Tiêu Viêm. Sau đó kéo hắn bước nhanh đến gian phòng của nàng ở bên trong. |
- Làm sao vậy? |
Hành động của Huân Nhi làm cho Tiêu Viêm ngẩn ra. Nghi ngờ hỏi. - Cho Tiêu Viêm ca gặp một người. Huân Nhi cười cười. |
Bàn tay mềm nhẹ nhàng vỗ. |
Một góc âm u trong phòng không gian giống như bị kéo dài ra. Sau đó hội tụ lại một chỗ. |
Cấp tốc chuyển động. |
Ánh mắt Tiêu Viêm hơi có chút kinh ngạc. Bóng mờ dần dần ngưng tụ thành một bóng người già nua. |
Cuối cùng một khuôn mặt quen thuộc tươi cười xuất hiện trong mắt của Tiêu Viêm. - Ha hả Tiêu Viêm tiểu hữu, không làm sao chứ. . . . Nhìn ánh mắt càng lúc càng kinh ngạc của Tiêu Viêm. Lão giả không khỏi cười cười nói - Ngươi. . . . là lão? Ánh mắt nhìn chằm chằm lão giả trước mặt. Sau một lát. |
Tiêu Viêm vẫn không dám tin tưởng nói. |
Lão giả xuất hiện trước mặt Tiêu Viêm chính là Lăng lão. Rõ ràng là người lúc trước xông vào Vân Lam Tông. Vị thần bí Đấu hoàng đã giúp đỡ hắn. ĐẤU PHÁ THƯƠNG KHUNG Thiên Tằm Thổ Đậu Chương 475 - Đà Xá Cổ Đế Ngọc? Nhìn Tiêu Viêm chuyển từ vẻ mặt kinh ngạc đến bộ dáng khiếp sợ, Lăng Ảnh gật gật đầu cười, hướng về phía H... |
- Ha hả, Tiêu Viêm thiếu gia cần gì phải khách khí? Ta bất quá cũng chỉ là phụng mệnh làm việc mà thôi. |
Lăng Ảnh vội vàng khoát tay áo nói. - Tiêu Viêm ca ca, lần này để cho ngươi cùng Lăng lão gặp mặt, chủ yếu là đoạn thời gian trước ta cho hắn trở về trong tộc cẩn thận điều tra việc cao thủ trong tộc xuất động, vẫn chưa phát hiện có Đấu hoàng cường mấy tháng trước đi vào Gia Mã Đế Quốc. |
Huân nhi nhẹ giọng nói. Nghe vậy, Tiêu Viêm ngẩn ra, hắn nguyên lai trong lòng có chút hoài nghi mất tích của phụ thân cùng với thế lực sau lưng Huân nhi có quan hệ, nhưng sau khi cùng nàng đàm luận, thì sự hoài nghi kia cũng nhạt phai đi, mà không nghĩ tới cô bé này lại hao phí sức lực phái người đi điều tra. - Tiêu V... |
Lăng Ảnh trong miệng thì thào, thế lực mà trước nay hắn không quá coi trọng, trong mắt đục ngầu của lão hiện lên một tia thần sắc khác thường, sau nháy mắt, liền trở lại như bình thường. - Vân Lam Tông lại có quan hệ vào việc này, lúc trước bị bọn họ đuổi giết chạy ra khỏi Gia Mã Đế Quốc, ta nói rồi, ta sớm hay muộn cũ... |
Tiêu Viêm nắm chặt bàn tay, bên trong lời nói kèm theo vô cùng nổi giận cùng sát ý. Huân Nhi khẽ gật đầu, nhẹ giọng nói: - Muội sẽ cho người chú ý Vân Lam Tông. |
Tiêu Viêm ca ca cũng không nên sốt ruột quá mức, an tâm tu tiếp tục con đường tu luyện mới tốt. |
Tiêu Viêm sắc mặt thoáng âm trầm, một lát sau, gật gật đầu, bàn tay day day trán, sau khi cùng Lăng Ảnh nói chuyện, trong lòng có chút suy nghĩ, liền nhíu chặt lông mày một mình ly khai phòng của Huân Nhi. Nhìn bóng dàng Tiêu Viêm rời đi, Huân nhi bàn tay mềm khẽ nhấc lên, một cỗ kình phong đem cánh cửa phòng đóng lại ... |
- Những tên kia? Huân nhi nao nao, chợt gương mặt đang cười khẽ biến: - Ngươi nói là bọn họ? - Đúng vậy. . . Lăng Ảnh gật gật đầu - Vân Lam Tông như thế nào lại cùng bọn họ dính dáng với nhau? Nói thế nào thì nói, ở trên đại lục Vân Lam Tông cũng từng xuất ra vài cường giả có chút danh khi, như thế nào cùng bọn chúng c... |
Bất quá tựa hồ thời gian qua lại cũng không quá mức lâu dài, có lẽ chỉ là cùng tiền nhiệm tông chủ Vân Lam Tông có quan hệ, hiện tại cùng Đấu tông cường giả Vân Sơn cũng có qua lại. |
. . . Mà thật sự, trong Vân Lam Tông, người biết chuyện này sợ rằng không nhiều, ta nghĩ, ngay cả Vân Vận tông chủ Vân Lam Tông hiên giờ cũng không biết Vân Sơn cùng bọn chúng có lui tới. . . . Nếu không mà nói. . . Lăng Ảnh nói tới đây, chần chờ một chút, nhìn khuôn mặt điềm tĩnh của Huân Nhi, nhẹ giọng nói: - Bằng kh... |
Lăng Ảnh gật gật đầu, ánh mắt nhìn Huân nhi chằm chằm, có chút chần chờ nói: - Tiểu thư, cô đã ở tại Tiêu gia mười mấy năm. |
. . . . |
lúc trước trong tộc để tiểu thư vào trong Tiêu gia, chủ yếu là muốn tiểu thư âm thầm lấy được phần chìa khóa kia của Tiêu gia, mà tiểu thư bây giờ lại đến Già nam Học Viện, hiện giờ đã nhiều năm như vậy vẫn không có tin tức gì liên quan đến chiếc chìa khóa kia, lần này trở về, ta nghe thấy trong tộc có một số ý kiến kh... |
. . . . |
Nếu không phải ngại tổ tông Tiêu gia đã từng cùng trong tộc lập huyết thệ, chỉ sợ là một số người đã định dùng phương pháp mạnh mẽ. |
Đôi con ngươi của Huân nhi khẽ nâng, kim sắc hỏa diễm trong con ngươi lấp loé, thanh âm bình thản nói: - Không cần để ý tới bọn họ. Nghe vậy, Lăng Ảnh cười khổ một tiếng, chỉ phải gật đầu - Về liên quan của Vân Lam Tông cùng "bọn họ" , cũng tạm thời không cần nói cho Tiêu Viêm ca ca, đợi đến thời điểm hắn có thực lực c... |
Lăng Ảnh vừa nói xong, thân hình run lên, thân thể liền quỷ dị vặn vẹo, cuối cùng hóa thành một bóng mờ, vô thanh vô tức tan biến trong bóng tối của gian phòng. |
. . . Lăng Ảnh biến mất không lâu, Huân nhi lúc này mới khẽ thở dài một hơi, trong mắt kim sắc hỏa diễm kỳ dị chậm rãi rút đi, bàn tay mềm sờ sờ hai má, lkhuôn mặt lạnh nhạt cũng dần dần nhu hòa lại, sau đó xoay người đi ra khỏi phòng. Bước ra khỏi phòng, Huân nhi ánh mắt nhìn về bốn phía, cuối cùng dừng lại ở lầu các ... |
Trên gương mặt Huân Nhi thay đổi không ngừng. |
Một lúc sau, cắn răng một cái. Buớc nhanh tới bên cạnh Tiêu Viêm . Thấp giọng nói: - Tiêu Viêm ca ca, ngọc này từ đâu mà có? - Vào thời điểm gia tộc chuyển đi . Trưởng lão đưa cho ta bảo quản. |
Tiêu Viêm nhìn thấy thần sắc khác thường của Huân Nhi. |
Mặt càng nhăn thêm một ít. |
Trầm giọng nói: - Làm sao vậy? "Thì ra một phần chìa khóa kia đúng là ở trong tay Tiêu gia. Đúng là Đà Xá Cổ Đế Ngọc.” Ánh mắt rất nhanh nhìn chăm chú vào cổ ngọc trong tay của Tiêu Viêm. |
Ý niệm trong lòng Huân Nhi như thủy triều cuồn cuộn nổi lên. |
Sau một lúc lâu, nàng chậm rãi nhắm mắt lại. Khi mở ra vẻ kinh ngạc trong ánh mắt đã bình thản đi rất nhiều. |
- Tiêu Viêm ca ca. Đà Xá Cổ Đế ngọc này, từ lúc này ngươi không nên lấy ra trước mặt bất cứ ai. Nhớ kỹ, cho dù là bất luận kẻ nào. |
Tiêu Viêm nắm chặt bàn tay trên gương mặt thần sắc có chút trịnh trọng mà trước nay chưa có . - Mặc dù hiện giờ trên đại lục người biết được vật này có lẽ rất ít. |
Nhưng nếu để cho người khác biết ngươi mang Đà Xá Cổ Đế ngọc, sợ rằng lập tức sẽ đưa tới họa sát thân. Thậm chí ngay cả trong Già Nam Học Viện này, cũng sẽ thèm đỏ mắt mà ra tay. |
Thanh âm Huân Nhi nói rất nhỏ. |
Như là sợ người khác vô tình nghe được. |
Nhìn thần sắc trịnh trọng của Huân Nhi. Khuôn mặt Tiêu Viêm cũng ngưng trọng đi rất nhiều. |
Trong bàn tay nắm khối thần bí cổ ngọc, có một cỗ mát lạnh từ trong phát ra làm cho trong lòng hắn vẫn duy trì được sự bình tĩnh. Gật nhẹ đầu, hắn thấp giọng nói: - Thứ này tại sao lại gọi là Đà Xá Cổ Đế ngọc. Nó không phải là vật tượng trưng cho thân phận tộc trưởng Tiêu gia sao? |
Huân Nhi có chút gật đầu, nhẹ giọng nói: - Trải qua một thời gian dài. Có lẽ bây giờ Tiêu gia cũng không có ai biết lai lịch của khối ngọc này vì vậy chỉ dựa theo lời nói truyền đời, liền đem nó thành tín vật của Tộc Trưởng. Hơn nữa lại đem linh hồn ấn ký khắc vào trong đó. Coi như là một vật để cho tộc nhân tùy thời b... |
Tiêu Viêm trầm giọng hỏi. |
- Đâu chỉ là không nhỏ. Huân Nhi lắc nhẹ đầu trong lòng cười khổ, nói : - Tiêu Viêm ca ca. |
Bởi vì có một vài nguyên nhân đặc thù, ta hiện tại cũng không thể nói cho ngươi biết quá nhiều chuyện nếu không đối với ngươi mà nói cũng không có nửa điểm tốt. Ngươi nếu tin tưởng lời nói của Huân Nhi thì hãy nghe ta một lần, về sau không nên lấy khối ngọc này ra trước mặt bất cứ người nào. Khẽ nhíu mày. Tiêu Viêm nhì... |
Sau này, nó sẽ đem đến lợi ích cho ngươi rất nhiều. |
Tiêu Viêm gật nhẹ đầu. Ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Huân Nhi, trong lúc nhất thời. |
Hai người bỗng nhiên trầm mặc im lặng. Bị không khí im lặng làm cho cả người có chút không tự nhiên. |
Đặc biệt tại ánh mắt sáng quắc của Tiêu Viêm nhìn lại, lảm Huân nhi trong lòng không khỏi cười khổ. Hít một hơi, sau đó ngẩng đầu nhìn thẳng vào Tiêu Viêm. Thanh âm nhẹ nhành: - Tiêu Viêm ca ca. |
Ta xác thực còn che giấu ngươi rất nhiều việc, nhưng hãy tin tưởng ta. |
Chuyện kia tuyệt đối sẽ không có nửa điểm sai biệt. |
- Hãy tin ta. Chỉ cần đợi tới lúc Tiêu Viêm ca ca có thực lực cùng Vân Lam Tông chống lại. |
Ta sẽ đem tất cả những chuyện tình, toàn bộ nói cho ngươi biết. |
Kể cả thế lực sau lưng của Huân Nhi, cho đến mối quan hệ sâu xa với Tiêu Gia. Ánh mắt gắt gao nhìn Huân Nhi. Một lúc lâu sau, Tiêu Viêm chậm rãi gật đầu. Đồng thời bàn tay xoa nhẹ đầu Huân Nhi, trầm giọng nói: - Tốt, ta chờ ngày nào đó nàng sẽ đem toàn bộ sự thật nói với ta. |
Nói xong, hắn liền lập tức xoay người, bước thẳng xuống cầu thang lầu. Nhìn bóng dáng Tiêu Viêm biến mất tại cầu thang. |
Huân Nhi lại một lần nữa cười nhăn nhó. Cắn nhẹ răng thấp giọng nói: - Ai! Quên đi. Không cần xen vào nhiệm vụ trong tộc, muốn ta lấy đi Đà Xá Cổ Đế ngọc từ tay Tiêu Viêm ca ca? Ta nếu không làm thì chuyện này cũng không có người thứ hai biết. Người trong tộc, cũng sẽ không đoán được nó lại ở trong tay Tiêu Viêm ca ca. |
***** Ánh trăng mờ ảo từ cửa sổ chiếu vào trong bóng tối căn phòng, làm cho trong phòng có chút ánh sáng mông lung. Tiêu Viêm ngồi xếp bằng ở trên giường. |
Linh hồn lực lượng toàn thân tràn ngập lan toả ra. Linh hồn cảm giác lực đem toàn bộ căn phòng đều bao bọc bên trong. Trong phòng mỗi một nơi đều bị linh hồn cảm giác lực đảo qua, cứ như thế được cẩn thận kéo dài hơn mười phút. |
Tiêu Viêm mới nhẹ vung ra hắc sắc giới chỉ. |
Nhất thời!. |
Một luồng hào quang mờ ảo nhẹ nhàng bay ra, qua một lúc sau lại ngưng tụ thành một thân ảnh già nua. |
- Lão sư.. Tiêu viêm vừa mở miệng định nói, Dược Lão liền phất tay. Trầm giọng nói: - Ta biết ngươi muốn hỏi về những chuyện có liên quan đến Đà Xá Cổ Đế ngọc, nhưng mà chuyện này ngay cả ta cũng chỉ mơ hồ nghe nói qua chứ cũng chưa từng thấy. Nghe vậy Tiêu Viêm có chút hơi thất vọng. Cố hỏi: - Vậy tột cùng lão sư đã b... |
Đó là Đà Xá Cổ Đế ngọc này, có lẽ ngàn năm trước cùng với Đà Xá Cổ Đế có chút quan hệ. |
Dược Lão trầm mặc hồi lâu, mới chậm rãi nói. |
- Đà Xá Cổ Đế? Tiêu Viêm ngẩn ra. Trong miệng lẩm bẩm lại tên này. Một lát sau có chút nghi ngờ nói: - Là một người? - Có lẽ gọi là thần cũng không quá đáng. |
Dược Lão thở dài một hơi. Bên trong có một vẻ kính sợ mờ ảo Trong lòng chấn động, yết hầu Tiêu Viêm giật giật. |
Hắn tự nhiên biết. |
Trên thế giới này căn bản không có thần linh, nếu như có, cũng chỉ là một vài tu luyện giả tu luyện đấu khí đến một mức có thể chống đỡ cùng thiên địa, là cảnh giới tột đỉnh của sinh linh. |
- Chẳng lẽ. |
Hắn là một Đấu đế? |
Hai chữ cuối cùng. Trong thanh âm Tiêu Viêm có vài phần run rẩy. |
Tại trên đại lục này. |
Mặc kệ là ai, chỉ cần tại thời điểm nhắc tới những đại biểu có thực lực cao không gì so sánh nổi, đều là nhịn không được, trong tâm sinh ra một nỗi kính sợ. |
- Đúng! |
Linh hồn thân thể của Dược Lão cũng run rẩy vài cái. Thanh âm tại trong phòng nhẹ nhàng vang lên: - Trên Đấu Khí đại lục, Cho dù là Đấu thánh cường giả cũng có lẽ hiếm như lông phượng sừng lân. Nhưng Đấu Đế lại càng ít hơn, vì không thể vượt qua chướng ngại. |
Không ít thiên tài có thiên tư tuyệt diễm sánh cùng thiên địa cũng lâm vào cái kết cục khổng lồ. |
Đều là âm thầm rơi rụng. |
Không nói đến từ thời thượng cổ, chỉ nói thời đại bây giờ. Ngoại trừ ngàn năm trước có một vị là Đà Xá Cổ Đế, theo hiểu biết của ta, trên đại lục còn chưa xuất hiện người thứ 2. - Đấu thánh cùng Đấu đế mặc dù chi kém một cấp bậc. Nhưng lại cách biệt như trời và đất. |
Nhiều năm như vậy, đã có biết bao nhiêu kẻ có tư cách đánh sâu vào cảnh giới đỉnh cao cường giả kia, nhưng cuối cùng đều chuốc lấy việc thất bại. |
- Mà Đà Xá Cổ Đế ngọc trong tay của ngươi, có lẽ là vật trong truyền thuyết do Đà Xá Cổ Đế lưu lại. |
Mặc dù không rõ ràng lắm về tác dụng của nó. Hơn nữa nhìn bộdáng của nó, có lẽ chỉ là một phần nhỏ, nhưng với danh tiếng của chủ nhân đời trước. |
Đủ để dẫn động cường giả khắp đại lục mong muốn cướp đoạt. |
Cho nên bạn gái của ngươi nói ngươi không nên lấy vật này ra trước mặt bất cứ người nào. |
Là có đạo lý của nó. |
Sắc mặt của Dược Lão biểu hiện có chút ngưng trọng. Đồng thời cũng không ngờ, Tiêu gia lại có được vật đủ để phát động trở thành ‘đại lục kỳ vật’. |
Hơn nữa hắn cũng rất minh bạch nếu chuyện này truyền ra ngoài, sẽ mang đến cho Tiêu Viêm tình thế cực kỳ nghiêm trọng. Vật này sẽ đưa đến những cường giả mà Vân Lam Tông cũng không thể so sánh. Chỉ sợ tùy tiện một người, đều có thực lực vào thời kỳ đỉnh phong của hắn. Chỉ bằng tý thực lực bây giờ của Tiêu Viêm, không n... |
- Đà Xá Cổ Đế Thở sâu một hơi. Tiêu Viêm cười khổ một tiếng, trong tâm đột nhiên có một loại cảm giác hư ảo. Vốn chỉ là một khối tín vật bình thường trong tộc, nhưng hiện giờ bỗng nhiên cùng với một nhân vật chỉ tồn tại trong truyền thuyết có quan hệ. Sự việc biến hóa đột ngột, làm cho Tiêu Viêm cảm thấy có chút không ... |
Ngày sau khối Đà Xá Cổ Đế ngọc này có lẽ sẽ đem đến nhiều trợ giúp cho ngươi. Nhưng bây giờ, thực lực của ngươi căn bản không đủ để biết đến sự ảo diệu của nó. Cho nên trước hết hãy để cho nó nằm im bên trong giới chỉ mà thôi. |
Nhìn thấy vẻ mặt của Tiêu Viêm Dược Lão bất đắc dĩ lắc đầu nói. Tiêu Viêm cười khổ gật đầu. |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.