text
stringlengths
1
55.3k
Anh ta đã kết hôn và tin rằng bất cứ hành động sai lầm nào cũng sẽ làm tổn hại sự nghiệp của anh ta.
Vậy tôi cần tập trung vào điều gì?
Phá hủy cuộc hôn nhân của anh ta mà không để anh ta không nhận ra.
Chương 9 Lần đầu tiên trong đời mình, tôi sẽ đi gặp một gã cung cấp ma túy!
Tôi đang sống tại một đất nước đã quyết định cô lập mình với thế giới và tôi lấy làm mừng vì lẽ đó.
Khi quyết định thăm các ngôi làng quanh Genève, các bạn sẽ thấy ngay lập tức một điều: Ở đây không có chỗ đỗ xe, trừ phi bạn có thể sử dụng ga ra nhà người quen. Thông điệp ấy là: đừng đến đây, những người lạ kia, bởi cảnh hồ phía dưới kia, dãy núi Alpes uy nghi ở chân trời kia, những bông hoa đồng nội giữa mùa xuân, s...
Chúng tôi tự cô lập khỏi thế giới đến độ chúng tôi vẫn tin vào mối đe dọa của cuộc đại chiến hạt nhân.
Tất cả những tòa nhà ở Thụy Sĩ đều buộc phải có hầm trú ẩn chống được bụi phóng xạ.
Gần đây, một nghị sĩ đã cố bãi bỏ đạo luật ấy, nhưng Nghị viện đã bác kế hoạch này: có lẽ sẽ chẳng bao giờ có chiến tranh hạt nhân, nhưng còn mối đe dọa về vũ khí hóa học thì sao? Chúng ta phải bảo vệ công dân.
Vậy nên những căn hầm trú ẩn tốn kém tiếp tục được xây lên, được sử dụng làm hầm rượu và kho chứa đồ trong khi chúng ta chờ đến Ngày tận thế.
Tuy nhiên, bất chấp mọi nỗ lực của chúng tôi đặng duy trì một hòn đảo hòa bình, thì vẫn còn những điều chúng tôi không sao ngăn cản được chúng vượt qua biên giới.
Ma túy là một ví dụ.
Chính quyền các bang cố gắng kiểm soát các đầu mối cung cấp và nhắm mắt làm ngơ đối với người mua.
Chúng tôi có thể đang sống ở thiên đường, nhưng chẳng phải tất cả chúng tôi đều chịu stress vì giao thông, vì những trách nhiệm, thú vui và sự nhàm chán hay sao?
Ma túy kích thích năng suất lao động (như cocain) và làm giảm căng thẳng (như cần sa).
Và cũng vì không muốn nêu gương xấu cho thế giới nên chúng tôi vừa cấm đoán vừa dung túng. Nhưng mỗi khi vấn đề phát sinh đến một mức độ đáng kể ví như một số nhân vật nổi tiếng hay người của công chúng bị “tình cờ” bắt gặp tàng trữ “chất ma túy, nói theo ngôn ngữ báo chí, thì vụ việc sẽ được phơi bày trên các phương t...
Chuyện này xảy ra tối đa mỗi năm một lần. Nhưng tôi không tin rằng chỉ mỗi năm một lần, một nhân vật quan trọng
sự thật ấy sẽ như thế mãi-mãi không có một đạo luật nào có thể bỏ qua vấn-đề hạ giá vốn được.
ĐỊNH LÝ THỨ MƯỜI Trước khi ước lượng tiền lời, phải tính tổng-phí. …ĐỂ KHỎI TÍNH NHỮNG SỐ LỜI CAO HƠN SỐ LỜI THẬT SỰ ĐỊNH LÝ THỨ MƯỜI TRƯỚC KHI ƯỚC LƯỢNG TIỀN LỜI, PHẢI TÍNH TỔNG. PHÍ.
NGƯỜI được trả tiền sau cùng là người bỏ tiền ra để kinh-doanh. Y phải dám bỏ tiền ra trong khi chưa có gì đảm-bảo sự lời-lãi. Nhiều nhà lý-thuyết ngây-ngô thường cho nhà doanh-nghiệp là " tay bóc lột " nhưng chính nhà doanh-nghiệp bị thiệt-thòi hơn cả. Người ta chửi họ nhưng người ta vấn " móc túi " của họ.
Một nhà tư-bản có sáng-kiến dựng một công-cuộc làm ăn.
Họ đem hết sự-nghiệp để thực-hiện, trả tiền nhân-công, nuôi những người cộng-sự chuyên-môn, trả trước các thuế-vụ, nuôi sống đủ mọi hạng người. Người chủ có thể bị tai-hoạ, bị đắm tàu, bị cháy nhà, công-việc làm ăn có thể bị thất-bát song những người đã nhờ y mà sống có hề-hấn gì?Y vẫn phải trả tiền, trả đủ mọi thứ tiề...
Đôi khi, họ chỉ còn cái "cùi" không; lắm khi họ sạt-nghiệp.
Và khi ấy chúng ta càng thấy rõ chân-lý của định-lý thứ 10 nầy: "Trước khi ước-lượng tiền-lời, phải tính các tổng-phí" Nhưng có mấy ai nhìn nhận công-trình của nhà tư bản. Người ta thường nghĩ lầm: các nhà tư-bản luôn-luôn "hốt của", vì thế nhà tư bản bị người ta xem như kẻ thù của xã-hội.
Adam
củ, quả, hạt, và vườn gia đình cũng là nơi nuôi các loại gia súc phục vụ nhu cầu của gia đình và để bán. Nguyên vật liệu Vườn gia đình cung cấp nhiều loại vật liệu xây dựng và củi đun. Dược liệu Rất nhiều loại cây dược liệu được trồng trong các vườn gia đình và được nông dân sử dụng.
Giá trị văn hoá/ xã hội Nơi sống có một giá trị xã hội quan trọng như một cơ sở để so sánh, mua bán và tranh luận giữa các cộng đồng nhân dân.
Điều quan trọng hơn là môi trường được tạo ra bởi các khu vườn gia đình, tại đó diễn ra các cuộc thảo luận chính thức và không chính thức để ra quyết định hàng ngày. 4.5.3 Thực tiễn quản lý Các hệ thống vườn gia đình được quản lý quanh năm theo kiểu tuỳ hoàn cảnh đối với một số gia đình hay sao cho có hiệu quả nhất ở m...
mấy cái và bắt đầu chạy.
Lực lượng bảo vệ vũ trang vẫn đóng trong quán café Moka và chưa hạ chiến luỹ xuống, nhưng một vài người đã mang ghế ra vỉa hè ngồi chơi, súng kẹp giữa hai đầu gối.
Khi đi ngang qua tôi đã nháy mắt với một tay bảo vệ, hắn cũng mỉm cười đáp lại. Chắc chắn là hắn đã nhận ra tôi.
Lá cờ của quân vô chính phủ bên trên tổng đài điện thoại đã được kéo xuống, chỉ có lá cờ của Catalonia là còn treo ở đấy.
Nghĩa là công nhân đã hoàn toàn thất bại.
Tôi biết - mặc dù do ngu dốt về chính trị tôi không nhận thức được rõ lắm – là một khi chính phủ đã cảm thấy tự tin thì sẽ có đàn áp.
Nhưng lúc đó tôi không quan tâm đến vấn đề này. Tôi chỉ cảm thấy nhẹ người: súng không còn nổ nữa, có thể đi mua thức ăn và nghỉ ngơi, thư giãn vài ngày trước khi lên đường trở lại mặt trận.
Chắc chắn là phải gần nửa đêm những đơn vị đầu tiên từ Valencia mới xuất hiện trên đường phố.
Đấy là lực lượng xung phong, tương tự như bảo vệ vũ trang và cảnh sát vũ trang (tức là những đơn vị làm nhiệm vụ cảnh sát là chính) và các đơn vị tinh nhuệ của Quân đội Cộng hoà. Họ đến một cách bất ngờ như vừa chui ở dưới đất lên vậy, ở đâu cũng thấy những một nhóm tuần tra, chừng mười người, cao to, mặc đồng phục màu...
Còn chúng tôi thì phải làm một công việc phải nói là tế nhị. Sáu khẩu súng mà chúng tôi sử dụng trong khi gác trên mái đài thiên văn vẫn còn nằm nguyên trên đó, phải tìm mọi cách mang về trụ sở của P.O.U.M. Vấn đề chỉ là mang mấy khẩu súng đó qua một con phố mà thôi. Đấy là một phần trang bị của trụ sở, nhưng mang ra p...
Nếu họ trông thấy đang mang vũ khí thì nhất định sẽ bị bắt và quan trọng hơn nữa là súng sẽ bị tịch thu.
Trong trụ sở chỉ có tất cả hai mươi mốt khẩu, chúng tôi không được phép để mất sáu khẩu đó.
Sau một hồi thảo luận, tôi và một cậu người Tây Ban Nha tóc vàng bắt đầu bí mật mang súng ra ngoài. Lừa đám xung phong thì tương đối dễ, nhưng bọn bảo vệ vũ trang trong quán café Moka thì khó vì họ biết chúng tôi có để súng trên đài thiên văn và có thể đi báo nếu họ nhìn thấy chúng tôi mang súng ra ngoài. Chúng tôi cởi...
Nhưng thật đáng tiếc, đây là loại Mauser khá dài. Ngay cả một người cao như tôi cũng không thể nhét khẩu Mauser vào trong ống quần mà có thể đi lại một cách bình thường được. Đi theo cái cầu thang xoắn ốc của đài thiên văn với chân trái cứng đơ, bất động đúng là một khổ hình. Ra đến phố chúng tôi mới phát hiện ra rằng ...
Bên cạnh rạp phim có một đám người tò mò nhìn theo cách đi như rùa bò của tôi. Tôi thường tự hỏi không biết những người đó nghĩ gì về tôi. Có lẽ họ cho là tôi bị thương.
Dù sao mặc lòng, tất cả súng đã được bí mật mang qua đường mà không xảy ra một sự cố nào. Ngày hôm sau, người của lực lượng xung phong đã đi đầy đường, chẳng khác gì bọn xâm lược.
Không nghi ngờ gì rằng chính phủ muốn phô trương lực lượng để doạ dẫm dân chúng, chứ họ biết rõ là sẽ không có sự chống đối nào. Nếu quả thật họ sợ rằng sẽ có bạo động thì quân xung phong đã bị cấm trại chứ không được đi lang thang thành từng tốp nhỏ như thế. Đấy là những người lính tuyệt vời, tuyệt hơn tất cả đơn vị t...
Tôi đã quen với những người dân quân rách rưới, trang bị tồi ở mặt trận vùng Aragon và không thể biết rằng chính phủ còn có những đội quân như thế này. Không chỉ khoẻ mạnh và cân đối, vũ khí của họ mới là cái làm cho tôi ngạc nhiên. Tất cả đều đeo những khẩu súng trường mới cứng, thường gọi là “súng trường Nga” (được g...
Tôi đã từng xem một khẩu như thế rồi. Chưa thể gọi là lí tưởng, nhưng thật là một trời một vực so với những khẩu cổ lỗ sĩ mà chúng tôi đã dùng ngoài mặt trận.
Lính xung phong, mỗi người có một khẩu súng lục, mười người một khẩu súng máy. Còn chúng tôi, khoảng năm mươi người mới có một khẩu súng máy, còn súng lục thì chỉ có cách là mua trộm.
Mặc dù trước đây tôi không biết, nhưng sự thật là ở đâu cũng như thế cả.
Cánh bảo vệ vũ trang và cảnh sát vũ trang, những người không bao giờ phải ra mặt trận, lại được trang bị
hết.
“Tại sao một người đàn ông lại từ bỏ công việc ở một tờ báo danh tiếng dể chuyển đến một thị trấn nhỏ như vịnh Cedar nhỉ?”, Grace hỏi Olivia.
Bạn chị nhún vai. “Tớ cũng chỉ đoán già đoán non như cậu. Có lẽ anh ta muốn ở gần con trai mình hơn”. “Anh ta có con trai à?”.
Những người Olivia từng nói chuyện chẳng ai biết điều đó.
“Eric.
Cậu ta sống ở Seattle”.
“Thú vị thật.” Nhưng Grace chưa kịp nói gì thêm thì huấn luyện viên Shannon Devlin đã bước vào phòng và vỗ tay để tập hợp các học viên. “Tin tớ đi. Thay đổi công việc thế này chắc chắn là để chạy trốn điều gì đó”.
“Tin cậu!” “Ừ tin tớ”, Grace nói đùa. Olivia cười và đặt tay lên hông rồi xoay eo, sau đó cúi sâu xuống trong khi Shannon hướng dẫn cả lớp bài khởi động.
“Cậu đã quanh quẩn với những bí mật của thư viện quá lâu rồi”.
Chị thì thầm khi họ đứng trước gương.
Huấn luyện viên Shannon đang ở tuổi hai mươi.
Đó là một chị gái xinh đẹp, thon thả, cơ thể không hề có một chút mỡ thừa nào. Cơ thể mình cũng từng thon thả và đẹp hoàn mỹ trước khi có hai con, Grace tự nhủ.
Tiếng nhạc tưởng chừng như không thể to hơn được nữa khiến chị tập mạnh mẽ hơn.
Chị vừa thích, vừa ghét lớp học này.
Nếu không vì Olivia, có lẽ chị đã bỏ hàng chục lần rồi.
Nhưng Grace cũng cần lớp học này để hít thở và kéo căng cơ thể. Mặc dù mỏi cơ chị vẫn không ngại tập phần ngồi xuống đứng lên hoặc những bài tập tương tự, nhưng chị không thích những bài tập nhảy nhót theo thói quen của Shannon. Bước lùi, sang trái, qua phải... Olivia dường như không bao giờ gặp trở ngại với những động...
Sau năm mươi phút toát mồ hôi và thở hổn hển cộng với bài tập thư giãn, họ kết thúc buổi vận động. Về phần Grace, năm mươi phút là hơi quá sức.
Đến khi tắm và thay quần áo xong, Olivia mới lại đả động tới Jack. Việc chị muốn tiếp tục câu chuyện khiến Grace ngạc nhiên. “Cậu còn biết thêm gì về Jack Griffin?” Grace suy nghĩ.
Sau buổi thể dục thẩm mỹ, bao giờ chị cũng phải mất một lát để bình tâm lại.
“Cậu biết về anh ta nhiều hơn tớ đấy”, cuối cùng chị thốt lên.
Olivia với túi tập của mình.
“Tớ nghi ngờ điều đó”. “Cậu thích anh ta phải không?”.
Olivia cười trước câu nói đó.
“Ồ, không hề.
Chẳng cần thêm mối quan hệ nào thì tớ cũng có quá đủ lo lắng rồi”. “Lo lắng?”. Chắc chắn Olivia có lo lắng, nhưng ai mà chẳng thế. “Mẹ tớ ngày càng già di, còn Justine - tớ không thể nói chuyện với con bé nữa, và hai tuần trước tớ có tin về James”. “Tớ nghĩ nó đang ngoài biển”. “Đúng thế, nhưng nó vẫn có thể gửi thư đi...
“Được rồi, được rồi, chúng ta đều gặp vấn đề với con cái và bố mẹ chúng ta cũng là một mối lo ngại, nhưng như thế không có nghĩa là chúng ta dừng cuộc sống này lại”. “Cậu nghĩ tớ dừng cuộc sống này lại à?”.
Olivia hỏi. “Vì tớ không có người đàn ông nào trong đời mình ư?” Grace biết câu hỏi này làm Olivia bị xúc phạm. Trước đây Dan cũng từng có cảm giác bị chị xúc phạm và bây giờ là người bạn thân nhất của chị; và Grace không có ý làm bất kỳ ai trong hai người buồn. “Tớ không có ý đó”, chị trấn tĩnh bạn mình. “Tớ chỉ nghĩ ...
Và đó là toàn bộ câu trả lời mà Grace muốn nói, nhưng chị có cảm giác một cách sâu sắc rằng vị biên tập mới của tờ Bản tin vùng vịnh Cedar này sẽ mang tới những điều thú vị và mới mẻ cho Olivia. CHUYỆN TÌNH VỊNH CEDAR TẬP 1 - ĐÂU PHẢI VÌ YÊU Debbie Macomber Chương 3 Vào buổi tối gặp Ian Randall, Cecilia đang làm phục v...
Suốt thời niên thiếu, Cecilia luôn có cảm giác bị cha mình lừa dối và bỏ rơi nên cô rất thiếu thốn tình cảm. Do vậy, giờ đây khi thấy cha nhiệt tình giúp đỡ, cô cảm thấy mình được an ủi và quan tâm, nên cô lập tức đồng ý. Lúc bố mẹ ly dị, cô lên mười tuổi, Cecilia gần như chẳng bao giờ nhìn thấy cha mình và cô đã đón n...
Bỏ qua lời cảnh báo của mẹ, cô gói ghém hành trang và chuyển từ New Hampshire tới cộng đồng cảng nhỏ này ở Washington.
Trong vòng ba tháng, cô đã biết mình sai lầm.
Nhưng giấc mơ học cao đẳng của cô chỉ đơn giản thế. Chỉ là mơ thôi.
Ý tưởng của Bobby về việc sắp đặt tương lai cho cô chỉ là nói chuyện với ông chủ của mình và cho cô một công việc ở nhà hàng nơi ông làm việc Cecilia không muốn vài chục năm nữa vẫn chỉ là một người phục vụ, nhưng cô không biết làm gì để thay đổi điều đó. Do không định hướng trước nên cô đã để cuộc đời mình chệch hướng...
Cô thề, rồi một ngày, cô sẽ tìm cách để đi học, nhưng trước hết, cô phải làm thế nào để trả được học phí đã. Sau khi phải trả các lệ phí cho cuộc ly hôn và chi phí để chôn cất con gái, cô ngờ rằng phải đến ba mươi tuổi cô mới có thể đi học được.
Về mặt tài chính, Bobby không thể giúp đỡ cô, ông đã tuyên bố thế.
Để kiếm thêm tiền, cuối tuần cô phải làm thêm, phục vụ đồ uống ở quầy bar lúc mười giờ sau khi quán dừng phục vụ bữa tối.
Khi
tiêu chí hấp dẫn, lôi cuốn ở các công ty được chọn làm hình mẫu (ND)."
"4.
Viết tắt của Return on Equity (ND)."
"5.
Viết tắt của Return on Assets (ND)."
"6.
Cuốn sách đã được Alpha Books xuất bản tại Việt Nam (ND)."
"7.
Nguyên văn: North America Free Trade Agreement – Hiệp định này được ký kết ngày 12 tháng 8 năm 1992 giữa ba nước Canada, Hoa Kỳ và Mexico, với mục đích tạo điều kiện thương mại thuận lợi giữa ba quốc gia khối Bắc Mỹ này (ND)."
"8.
Nguyên văn: railcar – một loại phương tiện chạy trên đường ray, có kích thước bằng một toa tàu hỏa, thường dùng để vận chuyển hàng hóa hay sửa chữa đường ray (ND)."
"9. Nguyên văn: B.S.
meter – tiếng lóng xuất phát từ một ứng dụng giống như một chiếc máy đo gắn với các nội dung trên Internet.