text stringlengths 1 55.3k |
|---|
Ngày hôm nay, đấu giá đại hội hẳn là có thể thuận lợi cử hành." |
Tiêu Lệ cười gật đầu, ngay cả thực lực như Kim Ngân nhị lão kia vẻ mặt cũng như tro tàn thì còn ai đủ lá gan vào đây quấy rối? Thấy Tiêu Lệ gật đầu, Tiêu Viêm lúc này mới bước đi hướng về phía hậu trường. Sau đó Mỹ Đỗ Toa như hình với bóng theo sát, cuối cùng tiêu thất dưới vô số đạo ánh mắt nhìn kỹ phía dưới. . . Nhìn... |
Kế tiếp là đấu giá hội chúng ta muốn bán đấu giá loại đan dược đầu tiên. |
. ." ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... . . . . . |
Hậu trường phòng khách, Tiêu Viêm an tĩnh ngồi ở trên bàn, tay đang cầm chén trà ấm áp, thỉnh thoảng đưa miệng lên uống một ngụm. Ở chỗ này, hắn có thể mơ hồ nghe thanh âm nhiệt tình từ trong phòng đấu giá truyền ra. |
Xem ra tổ chức đấu giá đan dược đạt được hiệu quả có chút không tệ. |
"Lần này, đa tạ ngươi." Đang cầm chén trà, Tiêu Viêm đột nhiên quay đầu hướng về gương mặt lạnh lùng một bên Mỹ Đỗ Toa nhẹ giọng nói. Đối với lời nói cảm tạ của Tiêu Viêm, Mỹ Đỗ Toa nhưng vẫn như cũ xinh đẹp và có phần lạnh lẽo. |
Vòng eo tinh tế tại lưng quần mơ hồ lộ ra đường cong uyển chuyển tràn ngập dụ hoặc vô tận làm kẻ khác hận không thể nhìn được mà đem tiến trong lòng hảo hảo thưởng thức kích thích. |
Lúc này tâm tình Mỹ Đỗ Toa cực kỳ hỗn loạn. |
Tại thời điểm Tiêu Viêm tìm được nàng muốn nàng giúp đỡ nguyên bản nếu dựa theo tính tình nàng thì tất nhiên sẽ trực tiếp không thèm quan tâm đến lý lẽ, nhưng nhìn lên khuôn mặt trẻ tuổi tràn đầy tha thiết cùng hi vọng thì linh hồn nàng ở một chỗ rất sâu trong đó lặng yên tràn ra một loại tâm tình đặc biệt khiến nàng đ... |
"Không được lại đưa khuôn mặt lạnh lùng ra đây. Ta biết ngươi đáp ứng thỉnh cầu của ta do có một ít duyên cớ là ảnh hưởng của linh hồn Thôn Thiên Mãng cho nên ta cũng sẽ không tự mình đa tình nghĩ đến ngươi thật đối với ta có cảm tình đặc thù gì." |
Nhìn Mỹ Đỗ Toa gương mặt băng lãnh kia, Tiêu Viêm nhịn không được lắc đầu, cười khổ nói. Mỹ Đỗ Toa hai mi mắt yểu điệu vẫn duy trì trầm mặc như cũ. |
Tiêu Viêm nhẹ nhàng bỏ chén trà xuống, gãi gãi đầu, chợt có chút xấu hổ nói: "Kỳ thực chúng ta trong đó cừu hận cũng không nhiều lắm hay sao? Trước đây trên mặt đất để. . . Khụ, ta cũng tại thân bất do kỷ, đều là do Vẫn Lạc Tâm Viêm chết tiệt làm cho." "Năm đó thời điểm lúc ta tiến hóa thành công, ngươi nếu không đem t... |
Nghe được Tiêu Viêm dĩ nhiên muốn trốn tránh trách nhiệm, Mỹ Đỗ Toa nhất thời lông mày dựng thẳng, cắn răng nói: "Ngươi không mang Thôn Thiên Mãng đi theo thì cũng không có những chuyện phiền toái hiện giờ. Ta lại càng không sẽ bị ngươi đem xuống dưới nền đất. . . Hiện tại ngươi dĩ nhiên còn dám nói ta với ngươi không ... |
Ngay cả Tử Tinh Bạn Sinh Nguyên mà ta đều luyến tiếc không dám ăn cũng cấp nó uống như nước, thế này còn không tốt?" |
Tiêu Viêm vì chính mình lớn tiếng kêu oan. Nghe được Tiêu Viêm phản bác mình bị oan uổng rất lớn này, Mỹ Đỗ Toa cũng ngẩn ra. |
Tiêu Viêm đến tột cùng trong lòng có đúng hay không xem Thôn Thiên Mãng như tiểu tổ tông hay không thì nàng không biết nhưng bất quá “Tử Tinh Bạn Sinh Nguyên” trân quý kia đích thật là bình thường cấp cho Thôn Thiên Mãng dùng ăn. Điểm này nàng thật ra cực kỳ rõ ràng. Trong lòng ý niệm chuyển động trong đầu, Mỹ Đỗ Toa g... |
Dựa theo quy củ xà nhân tộc ta thì nếu thân thể dưới tình huống bị xâm phạm mà không tự nguyện thì như vậy liền phải đem đầu người xâm phạm thu hồi. Cuối cùng quăng vào "Thánh trì" trong tộc, ăn mòn hầu như không còn!" Nghe vậy. |
Tiêu Viêm khuôn mặt nhất thời cứng đờ, đột nhiên nhận thấy có chút lạnh cả người một hồi. |
Nữ nhân này... chẳng lẽ còn muốn đem đầu hắn mang về xử lý? Khóe miệng co quắp, Tiêu Viêm nhịn không được mà có dũng khí kêu oan hành động kia. Trước đây trên mặt đất hắn cũng hoàn toàn bị Vẫn Lạc Tâm Viêm điều khiển lý trí bởi vậy gần như sau đó chỉ có thể hồi tưởng một chút sự tình đã xảy ra. Hơn nữa dưới tình huống ... |
. . Phải biết rằng, kia đồng dạng cũng là lần đầu tiên của hắn... "Chờ ta hoàn thành ước định. Ngươi phải đem "Phục Hồn Đan" luyện chế tốt cho ta. |
Đến lúc đó, những ân oán này ta sẽ kết thúc." |
Mỹ Đỗ Toa không thèm quan tâm đến lý lẽ của Tiêu Viêm khuôn mặt đang cứng ngắc kia mà còn cười lạnh nói. |
"Hơn nữa ngươi cũng đừng muốn kéo dài thời điểm ước định một năm thời gian. Nếu ta không thấy được đan dược thì kết cục của ngươi đồng dạng cũng không tốt đâu!" |
Vừa nói xong, thân hình Mỹ Đỗ Toa run lên chậm rãi tiêu thất tại ghế. Nhìn thân ảnh Mỹ Đỗ Toa tiêu thất, Tiêu Viêm lắc đầu bất đắc dĩ. |
Nữ nhân này quả nhiên không thể lừa dối, xem ra chỉ có thể từ từ chờ ngày đó mà thôi nhưng bất quá hoàn hảo cự ly ước định còn không ít thời gian. Hắn còn có thể chậm rãi nghĩ biện pháp làm cho nữ nhân này có cảm giác tốt hơn một chút đối với hắn. |
"Đau đầu a. . ." Ngón tay xoa xoa huyệt Thái Dương. |
Một lát sau, vẫn không nghĩ ra biện pháp gì như trước Tiêu Viêm chỉ có thể ngẩng đầu một tiếng kêu rên. |
... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... . . . Đấu giá hội, giằng co gần một ngày thời gian mới hoàn mỹ kết thúc tại thời điểm sắc trời dần tối. Thu hoạch của đấu giá hội lần này cho dù Tiêu Lệ cùng Tiêu Viêm sớm có dự liệu nhưng thời điểm nghe được thuộc hạ báo cáo vẫn có cảm giác mừng rỡ như cũ. |
Có một lượng tài chính khổng lồ này thì không chỉ có thể đưa những dược liệu Tiêu Viêm cần về tới tay mà hơn nữa thặng dư còn thừa cũng có thể khiến "Tiêu Môn" chiêu mộ thêm cường giả. Đương nhiên, với tư cách bảo vệ an ninh cho đấu giá hội thì tam đại thế lực cũng nỗ lực một ít và bởi vì ngày sau còn cần lực lượng bọn... |
Muốn hàng phục người không thể không dùng bổng lộc to lớn. |
Hơn nữa, đấu giá hội lần này tổ chức thuận lợi không chỉ làm cho "Tiêu Môn" kiếm được lớn mà cũng khiến Phong Thành nguyên bản bởi vì "Hắc Minh" giải tán mà thoáng có chút tiêu điều lần thứ hai trở về tới đỉnh nhân khí.Thậm chí còn nằm ngoài dự liệu của Tiêu Viêm cùng Tiêu Lệ. Ngày thứ hai sau khi đấu giá hội kết thúc,... |
ĐẤU PHÁ THƯƠNG KHUNG Thiên Tằm Thổ Đậu Chương 653 - Tu Phục Dược Dịch Thâm sơn mênh mông hiếm có dấu chân con người, duy nhất trong núi là màu xanh của cây cối bạt ngàn ngàn, thỉnh thoảng có tiếng ma thú gầm gừ vang vọng sơn lâm cuối cùng làm kinh động vô số phi điểu đang nghỉ tạm. Tại chỗ chính giữa trên vách núi có m... |
Bởi vậy hắn tự nhiên không thể tại cái loại địa phương như Phong Thành có nhiều người hỗn tạp mà tiến hành, cho nên sau khi an bài với Tiêu Lệ xong thì hắn cùng Mỹ Đỗ Toa hai người lần thứ hai tiến nhập vào trong thâm sơn. |
Tại trong thâm sơn vô tận thì cho dù là đại động tĩnh cũng được những ngọn núi chồng chất ở đây che lấp mà tiêu thất hầu như không còn. Tiêu Viêm ánh mắt quét trái phải chỗ vách núi dựng đứng. |
Không gian an tĩnh thậm chí ngay cả tiếng chim hót đều khó có thể nghe thấy được. |
Một lát sau, hắn gật đầu thoả mãn ngẩng đầu hướng về phía trên đỉnh của vách đá cười nói: "Thải Lân, đừng cho bất luận phiền phức gì quấy rối ta." Tiếng cười truyền lên trên, loáng thoáng có thể thấy trên đỉnh ngọn núi có một thân ảnh thần kỳ đứng sừng sững. |
Bất quá nàng đối với tiếng la của Tiêu Viêm lại xem như không nghe thấy, ngay cả đáp lời nửa câu cũng không có. |
Đối với thái độ Mỹ Đỗ Toa như vậy thì Tiêu Viêm sớm đã thành thói quen. |
Bởi vậy hắn cũng không có biểu tình gì không đúng. |
Hắn biết nữ nhân này tuy rằng ngoài miệng mặc kệ hắn nhưng trong lòng đã đáp ứng chuyện tình đều có thể làm cho kẻ khác không thể xoi mói. Có nàng tại một bên hộ pháp thì Tiêu Viêm hầu như có thể triệt để yên tâm. |
Ngồi xếp bằng ở phía trên tảng đá to trơn truột, Tiêu Viêm chậm rãi nhắm mắt. Một lát sau, đợi đến thời điểm khi hô hấp tim đập đều tiến nhập một cái tiết tấu êm dịu thì mới bấm tay bắn ra dược đỉnh xích hồng sắc, lần thứ hai rơi xuống ầm ầm, cuối cùng nện thật mạnh ở trên tảng đá to khiến người hắn run nhè nhẹ vài cái... |
"Đi." |
Một tiếng quát nhẹ, lũ Lưu Ly Liên Tâm Hỏa này bắn ra dũng mãnh. |
Sau đó theo thông hỏa khẩu của dược đỉnh mà chui vào bên trong. Mà sau khi tiến nhập dược đỉnh kia thì chợt bành trướng, cuối cùng hóa thành hỏa diễm hừng hực, bốc lên mạnh mẽ trong dược đỉnh. Theo hỏa diễm bốc lên trong dược đỉnh, một lúc sau, Tiêu Viêm ngón tay nhẹ nhàng đem một dược liệu gốc cây đang huyền phù tại t... |
Tuy rằng tên là tham nhưng hình dạng lại gần giống như một đầu khớp xương như ngọc trắng như tuyết. |
Loại cốt tham này cứng rắn không thua Tinh Cương, kháng tính đối với hỏa diễm cũng rất mạnh. Nếu sử dụng hỏa diễm tầm thường muốn đem luyện hóa nó mà nói thì coi như là mất ít nhất nửa năm thậm chí một năm sợ rằng cũng khó có thể thu bao nhiêu hiệu quả vào tay. Bởi vậy, thấy nó có thể chống lại sự thiêu đốt Lưu Ly Liên... |
Vẻ mặt không khỏi kinh ngạc vẫn như cũ, những dược liệu này có thể trị liệu linh hồn quả nhiên bất đồng so với dược liệu tầm thường. Độ cứng dược liệu loại này thì còn có thể tính là dược liệu hay sao? |
Tại lúc Tiêu Viêm tĩnh tâm chậm chạp luyện hóa, đợi đến thời điểm khi thời gian đạt được năm ngày thì Tuyết Ngọc Cốt Tham cứng rắn không gì sánh bằng kia mới triệt để hòa tan thành một bãi dịch thể trắng như tuyết. Đem dịch thể trắng như tuyết này đặt vào nơi nào đó trong dược đỉnh có nhiệt độ thấp hơn một chút, lấy nh... |
... ... ... ... ... ... ... ... Phía trên vách đá, Tiêu Viêm nhìn một đoàn dịch thể quấn quanh trong dược đỉnh tản ra nhàn nhạt sặc sỡ sáng bóng thì rốt cục như trút được gánh nặng thở dài một hơi. |
Lần này tuy rằng cũng không phải lần luyện chế đan dược đầu tiên nhưng tuyệt đối là thời gian lâu nhất mà Tiêu Viêm chờ đợi. Ròng rã hơn một tháng thời gian thân thể không nhúc nhích tí nào, ngồi trước mặt dược đỉnh cuồn cuộn không ngừng điều động đấu khí bổ sung cho hỏa diễm trong dược đỉnh được đầy đủ. Loại tiêu xài ... |
"Rốt cục luyện hóa hoàn thành a..." Tay áo bào chùi đi mồ hôi trên trán. Tiêu Viêm nhếch miệng lộ ra một hàm răng trắng sáng. |
Một tháng này kiên trì giống như công nhân nhóm lửa khiến thu hoạch của hắn có chút không nhỏ. Không đề cập tới dược dịch kia thành công dung hợp, đã được một tháng nung khô, Tiêu Viêm có thể nhận thấy được đối với Lưu Ly Liên Tâm Hỏa từ lưỡng chủng dị hỏa dung hợp mà thành trong cơ thể hắn đã thao túng thành thạo hơn ... |
"Tự động hộ chủ sao? |
Xem ra nhẫn này của lão sư cũng không phải đồ vật phổ thông a." Nhìn thấy hắc sắc giới chỉ phản ứng như vậy, Tiêu Viêm ngẩn ra, chợt cười cười, bấm tay bắn ra, niêm trù dược dịch màu sắc sặc sỡ kia chuyển động một hồi, cuối cùng đem bao vây lấy hắc sắc giới chỉ. |
Đối với những dược dịch có hiệu quả trị liệu đối với linh hồn này thì hắc sắc giới chỉ lại không có phản kháng. |
Bởi vậy cũng tùy ý cho chúng nó kéo vào. |
Nhìn thấy dược dịch sặc sỡ thành công đem hắc sắc giới chỉ bao vây, Tiêu Viêm mỉm cười. Chợt thủ ấn biến đổi, bích lục hỏa diễm trong dược đỉnh lúc trước hữu khí vô lực đột giống như bị uống thuốc kích thích, phù một tiếng, dũng mãnh bạo lên, đem tất cả đoàn dược dịch sặc sỡ bao vây lại. Nhiệt độ cao kinh khủng, cho dù... |
Bên trên cự thạch là một hắc bào thanh niên đang ngồi xếp bằng, đôi mắt nhắm chặt, trước mặt bày đặt một dược đỉnh rất lớn màu đỏ đậm. Trong dược đỉnh, bích lục hỏa diễm hừng hực bốc lên, nếu quan sát tỉ mỉ có thể mơ hồ nhìn thấy trong hỏa diễm kia, cư nhiên có một đoàn dịch thể màu sắc sặc sỡ đang chậm rãi nhúc nhích.... |
Mà dược dịch sặc sỡ kia càng loãng, lại loáng thoáng lộ ra trong đó vài hoa văn sắc đen, cẩn thận nhìn kỹ, thì ra trong dược dịch, dĩ nhiên còn có một chiếc nhẫn màu đen cũ kỹ! Lúc này chiếc nhẫn màu đen đó, so với trước đây, không thể nghi ngờ là đã có thêm vài đốm sáng nhỏ le lói, màu sắc biểu hiện ra cũng càng thêm ... |
Trong dãy núi tĩnh lặng, không có tiếng ồn từ ngoại giới, thỉnh thoảng có một chút ma thú đi ngang qua, cũng sẽ bởi vì trên đỉnh núi kia mơ hồ tán phát ra uy áp kinh khủng, bởi vậy khu vực phụ cận ngọn sơn phong này, lại có vẻ cực kỳ thanh tịnh. |
Thời gian yên lặng trôi qua, bất tri bất giác, thời gian Tiêu Viêm tiến nhập thâm sơn đã sắp được hai tháng, mà hai tháng này, đại bộ phận thời gian của Tiêu Viêm, đều là chờ bên cạnh dược đỉnh, chỉ đôi khi mới ly khai một thời gian ngắn. |
Theo thời gian trôi qua, dưới nhiệt độ cực nóng của Lưu Ly Liên Tâm Hỏa, đoàn dược dịch màu sắc sặc sỡ nguyên bản to cỡ bàn tay, lúc này cũng chỉ lớn cỡ ngón cái, vừa vặn chỉ có thể đủ đem kia chiếc nhẫn đen kia hoàn toàn bao phủ, hơn nữa độ sáng nhạt dần đi, so với trước đây, cũng là đã khác biệt một trời một vực. Hiể... |
Lo lắng cho ta à ?" "Ta lo ngươi chết, thì không lấy được "Phục Hồn Đan" kia!" Mỹ Đồ Toa khóe miệng nhếch lên, lạnh lùng nói. "Ha ha, yên tâm đi, ta còn có thể kiên trì, đan dược của ngươi, nhất định là đến được tay ngươi thôi." |
Trên khuôn mặt tái nhợt của Tiêu Viêm khẽ hiện lên nét cười, gần hai tháng không ngừng tiêu hao đấu khí thôi động Lưu Ly Liên Tâm Hỏa, đồng thời còn sử dụng linh hồn lực lượng mang hỏa diễm khống chế hoàn mỹ, loại tiêu hao này, một tháng thời gian thì Tiêu Viêm còn có thể tiếp thu. Bất quá nếu thời gian quá dài, sẽ xuấ... |
Dứt lời, Tiêu Viêm liền không hề phân thần, tiếp tục đem tâm thần hoàn toàn đầu chú vào dược đỉnh trước mặt. |
"Ngốc nghếch!" Nhìn Tiêu Viêm lại tiếp tục ngưng thần khống chế hỏa diễm, đầu mày Mỹ Đồ Toa hơi cau lại, chợt thấp giọng lẩm bẩm: "Hắn sống chết thế nào, liên quan gì tới ta? Ta sao lại nói ra câu này với hắn chứ ?" |
Mỹ Đồ Toa có chút khó hiểu mà lắc đầu, việc này với tính tình vốn có của nàng, thực sự là cực kỳ không hợp, bất quá tuy rằng ngoài miệng nói như vậy, mà ánh mắt nhưng lại luôn luôn như có như không liếc về phía dưới, quả thật là có chút lo lắng Tiêu Viêm sẽ lực kiệt mà rớt xuống sườn núi. Theo thời gian trôi qua, khi l... |
"Đáng ghét!" |
Nhìn thấy Tiêu Viêm rốt cục ngã khỏi vách núi chót vót kia, Mỹ Đồ Toa nhịn không được mắng một tiếng, chợt thân thể mềm mại bốc lên, liền muốn tới cứu. Bất quá thân thể vừa đứng lên, là sắc mặt liền biến đổi: "Tại sao ta lại muốn cứu hắn? Loại người này, chết chưa đền hết tội mà !" |
Lúc Mỹ Đồ Toa còn đang đấu tranh nội tâm, tốc độ rơi của Tiêu Viêm cũng càng lúc càng nhanh, tình huống như thế này, nếu là trong vân vụ có khối cự thạch nào đó nhô ra, sợ rằng y phải không may biến thành một đống thịt vụn. Ánh mắt nhìn chằm chằm vào Tiêu Viêm sắp rơi vào đám vân vụ, trong chớp mắt, Mỹ Đồ Toa rốt cục m... |
Nơi ngọc thủ đánh vào, không gian dập dờn bồng bềnh một hồi, năng lượng kinh khủng chợt rung động khuếch tán ra, vách đá trên sườn núi gần đó bị chấn ra tạo thành những khe nứt. |
"Là ai? Lăn ra đây!" Đầu ngón chân điểm nhẹ lên hư không, kình lực vừa tản đi, Mỹ Đồ Toa lạnh lùng quát. Tiếng quát vừa rơi xuống, một cỗ hấp lực quỷ dị đột nhiên hiện lên, trong một đạo âm hưởng y bào vỡ tan, Tiêu Viêm đang hôn mê liền tự mình luồn ra khỏi vòng tay Mỹ Đồ Toa, cuối cùng lúc rơi xuống, thì được một đạo ... |
Đó chính là Dược lão vẫn ngủ say trong giới chỉ Lúc này thân thể Dược Lão được ngưng tụ so với trước đây càng thêm thực chất hóa. Từ trong cơ thể Dược Lão mơ hồ tỏa ra tinh thần lực khổng lồ, rõ ràng trong 2 năm ngủ say thực lực của Dược Lão hồi phục không ít. “ Là ngươi.” Ánh mắt đảo qua khuôn mặt Dược Lão, Mỹ Đỗ Toa ... |
Không phải Tiêu Viêm thì còn ai có thể làm được điều này? “Không nghĩ tới ngươi có thể dung hợp thành công linh hồn với Thôn Thiên Mãng, xem ra thời gian ta ngủ say hẳn là rất dài” Dược Lãoliếc mắt tới Mỹ Đỗ Toa cũng giống như mình, đang huyền phù trên bầu trời ma không cần dùng pháp lực. “Ngươi cũng không kém, ngủ say... |
Nghe Dược lão nói đầy lãnh ý, Mỹ Đỗ Toa cũng minh bạch. Nàng tâm cao khí ngạo, hảo hảo nói chuyện còn nghe được dăm ba câu, còn nếu nói chuyện không hợp thì bất kể là ai cũng lạnh lùng đáp trả. Bởi vậy nghe Dược Lão nói, nàng cười lạnh nói: ”Ta ở chỗ này cùng ngươi có liên quan gì đâu? Năm đó Tiêu Viêm lăng nhục ta, lã... |
Ánh mắt chuyển đến Mỹ Đỗ Toa bên cạnh, thấy nàng không có bất cứ phản ứng gì, lúc này mới lặng lẽ thở dài một hơi. |
Vừa lấy chiếc Thâm Lam giới chỉ từ ngón tay Tiêu Viêm chuẩn bị đem chiếc dược đỉnh thu vào lại lần thứ 2 phát hiện kinh hỉ: “ dĩ nhiên có linh hồn ấn ký? Đây là cao cấp giới chỉ? |
Hắc, xem ra hai năm nay, tiểu gia hỏa này thu thập không ít a”. |
Muốn đem dược đỉnh thu vào giới chỉ lại bị giới chỉ chống cự. |
Dược Lão lại 1 hồi kinh ngạc, 1 lúc sau mới nhình Thâm Lam giới chỉ cảm thán 1 tiếng. Thu vào không được, Dược Lão cũng không miễn cưỡng, vung tay lên. |
một cỗ lực lượng vô hình mang dược đinh lơ lửng trên không, đảo mắt nhìn xung quanh. Chợt thân hình vừa động hướng phía ngọn núi cao phía trước bay đi. Nhìn Dược Lão đem Tiêu Viêm đi, Mỹ Đỗ Toa chần chờ 1 cút rồi cấp tốc bay theo. Mỹ Đỗ Toa đuổi theo tự nhiên khiến dược lão chú ý, nhíu mày bất quá không ngăn cản. |
Hiện tại sự tình trọng yếu nhất là đem tiểu tử kia cứu tỉnh. |
Thân hình Dược lão khẽ run lên rồi lặng yên không 1 tiếng động xẹt qua bầu trời bay tới ngọn núi đầy đại thụ xanh tươi trước mắt. Mặt Trăng bàng bạc treo xa xa phía chân trời, ánh trăng thanh lương từ trên trời tỏa xuống làm mọi vật được bao trùm bởi 1 lớp ngân sa, đầy vẻ mông lung thần bí. |
Trong rừng rậm xanh tươi, ngọn lửa trại nhàn nhạt bốc lên, ánh sáng hồng tỏa ra trong bóng tối. Bên đống lửa, một lão giả già nua đang đặt bàn tay lên trán một hắc bào thanh niên. |
Linh hồn lực khoonhr lồ tuôn ra, xâm nhập vào cơ thể đã khô kiệt linh hồn kia. Bên kia đống lửa một khuôn mặt đẹp đẽ lạnh lùng, một đôi mắt hẹp dài đạm mạc nhìn về phía lão giả và người thanh niên. Một lúc lâu sau, Dược Lão chậm rãi thở hắt ra, rút bàn tay trên trán Tiêu Viêm về, Ngón tay khẽ động, một quả đan dược hiệ... |
"Hai năm không thấy. Không nghĩ tới tiểu gia hỏa này linh hồn lực lượng dĩ nhiên đã cường hãn như vậy, bất quá cũng không biết thực lực xác thực đạt được cấp bậc nào?” Nhìn yết hầu khi nuốt viên đan dược, đôi mắt nhắm nghiền của Tiêu Viêm, Dược Lão lắc đầu sợ hãi than. Bởi lúc này Tiêu Viêm đang bị vây khốn trong thời ... |
Mắt mở ra quan sat xung quanh. Điều đầu tiên Tiêu Viêm nhìn thấy là khuôn mặt già nua cười cười làm hắn an tâm. |
"Hô. . ." Nhìn vẻ mặt già nua quen thuộc, thân thiết Tiêu Viêm ngửa đầu lên thở một hơi dài, dường như theo đó mọi lo lắng cùng áp lực đều được vứt sang một bên. Dựa thân thể mềm nhũn vào thân cây, hướng về phía Dược Lão mỉm cười nói:” Lão sư 2 năm không gặp, ngài có khỏe không ?”. Dược Lão nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, so... |
Năm đó cần lão che chở, bây giờ đã có thể tung cánh bay cao – Chao lượn chín tầng trời. |
Từ phương diện nào đó mà nói Tiêu Viêm đã đủ tư cách suất sư Bàn tay già nua của Dược Lão nhẹ nhàn vỗ vai Tiêu Viêm nói: “Tiểu tử, làm việc rất tốt !” Đối mặt với sự tán thưởng của Dược Lão, Tiêu Viêm lại coi như lời mỉa mai, vừa muốn ngồi dậy, cơ thể đã truyền đến cảm giác suy yếu vô lực, khiến hắn bất đắc dĩ lắc đầu.... |
tên phản sư kia cũng đã bị đệ tử thanh trừ. |
. ." Thanh âm nhẹ nhàng, nhưng lại khiến Dược Lão lạnh run, một lát sau mới thở dài 1 hơi, tâm trạng bi thương cho sự giải thoát của bản thân, bàn tay nhẹ nhàng, chậm chạp đặt lên đầu Tiêu Viêm. Thanh âm trầm thấp, chua sót quanh quẩn bên tai . |
"Đa tạ ngươi, tiểu tử !" ĐẤU PHÁ THƯƠNG KHUNG Thiên Tằm Thổ Đậu Chương 656 - Tài Liệu Luyện Chế Thân Thể Nhìn biểu tình khiDược Lão giải thoát. Tiêu Viêm cười cười, mang giản lược chuyện tình trước đây nói một lần, Nhưng mà lúc nói đến đánh chết Hàn Phong, lúc người Hồn Điện xuất hiện, sắc mặt Dược Lão nhất thời biến đ... |
"Vâng." Tiêu Viêm gật đầu, nhìn Dược Lão ngưng trọng, không khỏi cẩn thận hỏi: "Làm sao vậy, Lão sư? có gì sai?" Dược Lão cau mày trầm ngâm chốc lát, mới chậm rãi nói: "Nếu như là như vậy mà nói, sợ rằng Hàn Phong cũng không sẽ dễ dàng chết như vậy." Tiêu Viêm ngẩn ra, chợt cũng cau mày hỏi: " Ý tứ lão sư là, Hồn Điện ... |
Hơn nữa Hồn Điện đối với linh hồn thể rõ ràng là có lý giải rất sâu, tuy rằng cũng không rõ ràng lắm bọn họ vì sao muốn bắt linh hồn thể, Nhưng mà từ thủ đoạn công kích của bọn họ mà nhìn, rõ ràng đối với linh hồn thể có lực sát thương mạnh mẽ." Dược Lão trầm ngâm đạo: "Hàn Phong nghiệt súc trước đây cùng Hồn Điện có m... |
"Lấy thực lực ngươi hiện giờ, thành viên Hồn Điện tầm thường, cũng không đáng e ngại, Nhưng mà Hồn Điện này có thế lực quá mức quỷ dị khó lường, ngay cả ta cũng không rõ ràng lắm bọn họ thực lực đến tột cùng bao nhiêu mạnh mẽ. Cho nên ngươi phải cẩn thận hành sự." Dược Lão trầm ngâm nói. "Đây là tự nhiên, sư tử vồ thỏ ... |
Lão sư không cần lo lắng, chí ít trong vòng một năm, nàng sẽ không xuất thủ với ta, hơn nữa nếu là có việc, còn có thể thỉnh nàng xuất thủ, trong lúc ngài ngủ say, ta |
tục vật lộn dữ dội hơn, như thể để gỡ gạc lại cái phút yếu lòng đó. |
“Và tụi tôi sẽ giữ cái này,” Ron thì thầm, giật mạnh cây đũa phép của Đuôi Trùn bằng bàn tay kia của nó. |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.