Search is not available for this dataset
text
stringlengths
1
25.3k
Kiếp này họ có làm việc ác nhưng mà ác báo chỉ bằng một phần rất nhỏ của phúc báo mà người đó làm từ kiếp trước thì cả đời họ vẫn sống suôn sẻ.
Vì vậy, ở kiếp này, chúng ta nhìn sẽ thấy người này tuy có làm việc ác nhưng lại không thấy bị ác báo.
Trong trường hợp phúc báo nên được hưởng sắp hết mà việc ác đã làm lại tích tụ quá nhiều, lúc này là thời cơ ác báo đã chín muồi , phúc báo kết thúc và người này bắt đầu phải chịu ác báo như sống thê thảm, đột nhiên bị bệnh tật, tai nạn bất ngờ mà chết, hối hận không kịp.
Nghiệp lực tuy không có hình tướng cụ thể, không ai có thể trông thấy được, nhưng nó có sức mạnh chi phối, cuốn hút, hấp dẫn lạ thường.
Cũng như gió, tuy không thấy hình tướng ra sao mà nó có thể làm nên phong ba bão táp, cuốn trôi tất cả khi đủ nhân duyên.
Nghiệp lực cũng lại như thế.
Pháp đánh dấu 3 năm sau vụ tấn công tạp chí Charlie Hebdo.
Ngày 7/1, Tổng thống Pháp Emmanuel Macron đã đặt vòng hoa tưởng niệm trước văn phòng cũ của tòa soạn tạp chí Charlie Hebdo nhân dịp đánh dấu 3 năm sau ngày các nhân viên tạp chí này bị giết hại trong một vụ tấn công khủng bố.
Xe cảnh sát đỗ bên ngoài văn phòng tạp chí Charlie Hebdo ở Paris, Pháp ngày 9/1/2015.
Ảnh: AFP/TTXVN Ngoài gia đình các nạn nhân, tham gia buổi lễ còn có các phóng viên của tạp chí Charlie Hebdo, thành viên chính phủ, Thị trưởng Paris Anne Hidalgo.
Năm 2015, vụ tấn công khủng bố nhằm vào trụ sở tòa soạn tạp chí Charlie Hebdo đã khiến 12 người thiệt mạng.
Vụ tấn công đẫm máu này đã mở màn cho làn sóng tấn công thánh chiến tại Pháp trong suốt 2 năm qua khiến hơn 240 người thiệt mạng.
Tổ chức khủng bố quốc tế Al-Qaeda đã nhận là thủ phạm vụ tấn công trên, tuyên bố hành động này nhằm "trừng phạt việc tạp chí đã đăng hình biếm họa Nhà tiên tri Mohammed".
Sau vụ việc, tạp chí Charlie Hebdo chi tới 1-1,5 triệu euro/ năm (1,2-1,8 triệu USD/năm) để bảo vệ an ninh các văn phòng nay đã được đặt tại những địa điểm bí mật.
Trong khi đó, các phóng viên và biên tập viên của tạp chí vẫn thường xuyên bị đe dọa giết hại.
Mới đây nhất, vào tháng 11/2017, tạp chí Charlie Hebdo đã nhận được những lời đe dọa giết chóc liên quan đến việc đăng ảnh biếm họa học giả Hồi giáo Tariq Ramadan, người đang đối mặt với cáo buộc hiếp dâm.
Những lời đe dọa này được đưa ra sau khi tạp chí đăng hình vẽ và lời lẽ châm biếm miêu tả học giả Ramadan là "cột trụ thứ 6 của Hồi giáo".
Năm cột trụ trong thế giới Hồi giáo là đức tin, cầu nguyện, bố thí, nhịn ăn và hành hương đến thánh địa Mecca.
Một nhóm học giả người Hồi giáo dòng Sunni coi thánh chiến, vốn mang nhiều ý nghĩa khác nhau, là cột trụ thứ 6 của Hồi giáo.
Ngay sau khi nhận được thông tin về vụ đe dọa này, Văn phòng Công tố Paris đã tiến hành điều tra lời đe dọa viết tay và hành động mang tính khủng bố này.
TTXVN/Báo Tin tức
Người canh nước.
Nhiều người nói đất làng tôi là tôm mó thòng (đất đồng, vàng), dù có đến tháng bảy tháng tám mới được cấy nhưng vẫn cho những bông lúa dài, hạt chắc.
Những bậc làm cha mẹ có con gái đều mong muốn gả vào làng tôi làm dâu gả vào làng đó không bao giờ lo đói, hết thóc lúa hẵng còn có ngô khoai sắn .
Với những người đã một lần đến làng Nà Nưa đều bảo đó là ngôi làng đáng sống .
Nhưng với tôi ngôi làng đáng phải đi xa lập nghiệp.
Cái làng gì mà năm nào ông trời cho mưa xuống sớm thì được cấy sớm, được ăn, mưa muộn tháng bảy tháng tám vẫn còn cấy.
Cấy vớt vát, một gánh mạ được một gánh thóc sao mà đủ ăn.
Ngày nào bà tôi cũng ngồi trước hiên nhà miệng nhai trầu bỏm bẻm, ngước đôi mắt đục mờ nhìn lên bầu trời không một gợn mây.
Năm nay lại hạn rồi, không biết bao giờ mới cấy được, có còn kịp cứu những cây mạ sắp chết cháy nữa không.
Bọn trẻ mới lớn như tôi ở Nà Nưa không biết được trước đây cánh đồng không bao giờ thiếu nước.
Nước không dùng hết còn cho chảy về Nà Tâứ , Nà Chót.
Nhưng từ khi phá đi rừng khoanh nguyên sinh Pác Ngòi thì dòng suối Nặm Luây cũng không còn lấy một giọt nước để rửa cái chân.
* Lão Sính người được dân làng giao việc canh nước vào cánh đồng không mất nhiều công sức, chỉ cần gạt một ngang chân là nước tràn vào ruộng chảy đi khắp cánh đồng.
Hằng năm lão không cần bừa cấy vẫn có thóc lúa đủ ăn.
Đến cuối vụ mỗi nhà đem trả công hai mươi lăm ký thóc, lão thu về cả tấn cả nhà ăn không hết.
Suối mương đầy tép, cá, bữa tối không có thức ăn, rong trâu về chuồng cầm vợt đi xúc một lát là được đầy giỏ tép, cá.
Cái thời một vết chân trâu có đến năm sáu con cá chê cùng chui rúc giờ chỉ còn trong ký ức của những người như bà tôi, người mỗi năm vào dịp tết được Chủ tịch nước tặng một mảnh lụa đẹp.
Từ khi rừng Pác Ngòi bị chặt phá, cây to bị xẻ thành ván đóng thành tủ, ghế, cây nhỏ thành củi, thành than bán cho những thợ rèn, thảm thực vật còn lại được người làng gom đốt, mỗi nhà chia nhau một khoảnh nương trồng lúa nếp nương, sắn, nước cũng theo cây lặn sâu vào lòng đất.
Cả mương, cả suối khô khát vào mùa khô.
Những người già mấy tháng trời không ngủ được vì không được nghe thác nước Pác Ngòi đổ, như tiếng nhạc du dương ru giấc ngủ đêm hè.
Làng tôi từ chỗ chủ động nguồn nước tưới, giờ phụ thuộc nước trời.
Nhà nào nhà nấy tự canh nước về ruộng.
Những đám ruộng lớn bừa rồi đắp, năm sáu lượt mới xong cấy được cây lúa.
Lão Sính tự nhiên mất việc, mất thu thóc hằng năm.
Nhà không có lấy hòn đất ném quạ, lão không biết phải làm sao, đi đâu về đâu.
Trở đi mắc núi, lui không có đường, lão đành đến hỏi bà tôi.
Bà chỉ lão vào lũng Rưa Bắc mà dựng nhà đắp bờ cuốc góc trồng cây cấy hái mà ăn.
Đất đai ở đó của tổ tiên nhà bà nhưng ruộng ở xa, đường đi lại khó nên nhiều năm để không.
Vào lũng Rưa Bắc không lo thiếu nước, chỉ ngại đường khó đi lại, xa chòm xóm thôi.
Mỗi khi ra bản phải đi mất hai giờ.
Nhưng Sính phải vào thôi, không vào lấy đất đâu để cấy cày, nhà năm người lấy gì về ăn?
Thế là vợ con lão Sính dắt díu nhau vào lũng Rưa Bắc dựng tạm túp lều để ở, ngày khai đất trồng cấy.
Cuối vụ lão thu được thóc không kém gì khi còn làm người canh nước ruộng cho dân làng.
Mấy năm đôi bàn tay không ngưng nghỉ, chồng đào, vợ cuốc, các con vận chuyển đất đắp lên bờ, lão Sính đã có được một cái ao thả cá.
Lão dựng ngôi nhà gỗ cạnh ao.
Xung quanh là những bụi chuối ngự tươi tốt.
Trên cái ao là mảnh nương trồng đào, mận.
Khi xuân đến sắc trắng của hoa mận hòa với sắc đỏ của hoa đào tạo một bức tranh đa sắc màu trong thung lũng yên bình đẹp mê hồn.
Đất được sưởi ấm bởi hơi người dẫu cằn cỗi đá sỏi cũng dần trở nên tươi tốt.
Mương nước Pác Ngòi cạn khô khi rừng đã bị người làng đuổi đi xa tận chân trời.
Nhưng dường như nước Pác Ngòi đã chui qua dưới lòng đất dồn hết về lũng Rưa Bắc?
Từ lúc đám ruộng trũng được lão Sính đào sâu xuống thành cái ao nước đùn lên từ hai bên bờ hướng về đông Pác Ngòi.
Vào mùa vụ, lão thường cấy xong trước hàng tháng trời so với người trong bản.
Mấy lần họp bản bàn đến việc lấy nước, nhiều người có ý kiến nên lấy nước từ lũng Rưa Bắc về hợp với mỏ nước uống chảy từ trong núi và suối Pác Ngòi ở đầu bản, nước từ đây sẽ tỏa đi nhiều hướng, không phải chờ nước trời.
Nhưng lấy bằng cách nào?
Cả cuộc họp nhao lên.
Ai chẳng biết nước trong lũng Rưa Bắc chảy ra nhiều không chỗ thoát lại chảy xuống vực, thật lãng phí.
Làm sao có thể khơi được con mương ôm vòng quanh dãy núi Tôn Giảo?
Một con mương dài hàng mấy cây số, đa phần là đá, không máy khoan, không thuốc nổ, chỉ dựa vào sức người sao làm nổi?
Cuộc họp bàn luận rôm rả.
Có người giơ tay lên nói.
Kêu trời gọi đất, than vãn làm gì, sao không kiến nghị lên trên để trên xuống khảo sát đầu tư có phải hơn không?
Nhà nước cấp vật liệu, người làng góp nhân công.
Nhiều nơi xây dựng nông thôn mới họ đều làm vậy.
Đường nội đồng, đường liên thôn nếu trông chờ vào nhà nước đầu tư từ ngọn đến gốc, dân không góp sức, khi trời mưa to vẫn còn phải lội bì bõm mỗi khi đi lại .
Nhưng làng chúng ta vừa được đầu tư mấy tuyến đường làng, ba tuyến đường nội đồng nếu kiến nghị làm mương nữa không biết có được duyệt?
Trưởng bản phân vân.
Thì ta cứ làm tờ trình, ta cứ kiến nghị.
Chưa làm đã lo thì bao giờ mới làm được.
Làng chúng ta đề nghị những cái thiết thực, cần kíp cho cuộc sống hằng ngày sao nhà nước lại không quan tâm đến được.
Nước là yếu tố sống còn trong cuộc sống, sản xuất sinh hoạt hằng ngày mà .
Thế là cả rừng cánh tay giơ lên biểu quyết.
Bản kiến nghị được gửi đi, người làng hy vọng sang năm sẽ có được con mương kiên cố hóa dẫn nước về hợp lưu ở đầu bản.
Sẽ chẳng còn những ánh đèn pin lấp lóa ở cánh đồng, sẽ không còn những căn lều dựng tạm bên cạnh con mương nước từ đầu nguồn Pác Ngòi, sẽ không còn những đêm mất ngủ làm mắt thâm quầng vì những đêm canh nước về ruộng.
Vẫn biết canh nước mất ngủ, nhưng không canh không được, đã thỏa thuận chia đều con nước, nhưng không thấy có bóng người là người ta lại bịt lạch nước ngay.
Canh nước đến thế là khổ.
Người này mong người kia ngủ say là lấy trọn toàn bộ nước về ruộng mình.
Đêm thức trắng, được chợp mắt một lát lại nằm trên nền đất ẩm, hơi đất bốc lên làm đau từng khúc xương.
Những lúc như thế người làng lại cảm thấy tiếc nuối, giá như mọi người cố giữ cho được rừng đầu nguồn Pác Ngòi, dòng nước suối sẽ không lặn sâu vào trong lòng đất, thì bây giờ người làng đâu đến nỗi khổ thế này.
Thà mỗi năm cho lão Sính mỗi hộ vài chục cân thóc, chứ nằm phơi sương phơi gió ngoài đồng bệnh tật không sớm thì muộn thôi.
Đêm canh nước, sáng đi bừa, chiều đi cấy, không có thời gian nghỉ sức đâu mà chịu được.
Tuyến mương Rưa Bắc được huyện Quảng Yên khảo sát đầu tư trong mùa khô khiến người làng rất đỗi vui mừng.
Ban ngày tiếng máy khoan ngoáy vào những tảng đá xanh, tiếng mìn nổ làm rung chuyển một vùng vốn yên tĩnh khiến những con chim hiền lành ngơ ngác bỗng vụt bay khỏi những lùm cây cao xanh.
Những đoàn người nườm nượp gánh gạch, xi măng, sỏi, cát ra vào như thoi đưa, họ vừa đi vừa cười nói vui vẻ.
Không khí lao động sản xuất không kém thời thi đua sản xuất phục vụ kháng chiến.
Làm mương nước lợi cho dân, được người dân hưởng ứng, đóng góp công lao động.
Nhưng lợi nhất là hộ ông Sính.
Tự dưng cái bờ ao đóng mở nước đắp chỗ này bục chỗ kia làm cá trong ao thoát ra ngoài theo dòng lũ mỗi năm khi nước lớn đổ về, bỗng chốc được xây bằng bờ gạch đôi đỏ chắc chắn.
Từ nay lão không còn lo cá thoát ra ngoài khi nước lũ ập về trong đêm.