Search is not available for this dataset
text
stringlengths
1
25.3k
Từ nay lão có thể kê cao gối mà ngủ rồi.
Lão biết để có được cái bờ ao kiên cố có đóng góp công sức của người trong bản.
Nếu không xây dựng tuyến kênh mương đem nước về tưới cho đồng ruộng thì đời nào người ta lại chịu xây bờ ao cho lão?
Người làng muốn có nước về tưới cho ruộng lúa lão cũng phải được hưởng lợi một cái gì đó chứ.
Hôm khánh thành mở nước về đồng ruộng người dân vui mừng như nhà đẻ được con trai nối dõi.
Thế là từ nay cánh đồng lúa không phải lo thiếu nước sản xuất nữa.
Nhưng đến khi vào vụ vẫn thiếu nước cày ải.
Một tuyến mương từ đầu nguồn đến cuối nguồn có hàng trăm cửa lấy nước.
Cứ mỗi đám cạnh mương là có một lạch người dân tự đục một lỗ to như cái đấu.
Đám cuối nguồn người đi đóng những lỗ thoát nước tự phát kia đã hết buổi.
Đấy là chưa kể khi người này dùng bùn trát kín lỗ nước tự phát này thì người ta lại mở lỗ xả khác.
Thành thử kẻ có ruộng ở cuối nguồn cứ phải thông báo hết cho người này người kia.
Công đóng góp như nhau nhưng khi lấy nước về ruộng cứ như đi xin sự bố thí thương hại của người khác.
Nhiều người ức quá, tức lên nói đập đi để tất cả khỏi phải lấy nước .
Nhưng đập đi làm sao được, nói để sướng cái mồm, nói để cho bõ tức thôi.
Chứ nhà nước đầu tư vào cả tỷ đồng, phá đi vào nhà đá như chơi.
Thế là lấy nước ban ngày không được, thấy nước về ai cũng muốn gạt bước chân để nước chảy vào ruộng nhà mình, dù ruộng vẫn đầy nước.
Những người có ruộng ở cánh đồng lớn quay sang lấy nước vào ban đêm.
Nước về yếu bừa được chỗ này thì chỗ kia đất lại khô.
Phải đóng nước để tích vài ngày rồi xả mới có thể làm được ruộng.
Biết lão Sính nghiện rượu người trong bản khi vào lũng đóng đường xả nước ở bờ ao đều mang theo biếu lão bầu rượu.
Không uống hết lão đem đổ vào trong chum.
Những chiếc chum đựng đầy rượu lão không uống mà chôn xuống đất.
Lão bảo rượu đem chôn xuống đất một năm moi lên uống ngon hơn nhiều.
Lão Sính trở thành người phân phối nước sau khi tuyến mương Rưa Bắc được đưa vào sử dụng.
Thời đại công nghệ thông tin, sóng di động phủ khắp người trong bản muốn lấy nước chỉ cần gọi cho lão nhờ lão lên lịch sắp xếp thời gian.
Lão ghi tên những người muốn lấy nước vào chiếc sổ ám khói để ở đầu giường.
Chợt lão thèm uống một tớp rượu, nhưng chiếc bình để trên chiếc bàn gỗ cạnh bếp đã cạn tự bao giờ.
Tại mày mà tao mới không có rượu uống , lão nhìn chiếc điện thoại của mình hậm hực.
Phải tháo pin ra, người làng không gọi được cho lão phải bước chân vào đây.
Mà họ vào sẽ mang theo chai rượu cho lão.
Mỗi năm, cứ đến mùa làm ruộng điện thoại của lão lại hỏng.
* Tiếng chó sủa gay gắt làm lão tỉnh giấc.
Với tay lên đầu giường lấy chiếc đồng hồ lên xem.
Mới ba giờ sáng, ánh trăng thượng tuần đem ánh sáng leo lắt qua khe liếp vào chỗ ngủ của lão.
Ánh trăng thượng tuần mập mờ, ma mị.
Tuy nó không sáng như trăng trung tuần nhưng có thể soi đủ sáng để người ta đi đêm mà không cần dùng đến đèn pin.
Ai thế nhỉ?
Lão tự hỏi mình.
Giờ này chắc không phải là người đến xả nước.
Chỉ có thể là người đến xả trộm mà thôi.
Nghĩ vậy lão nhỏm dậy, tay cầm đèn pin, cứ thế mặc chiếc quần xà lỏn nhàu nhĩ đi ra khỏi giường.
Hai con chó thấy chủ dậy thì thôi không sủa nữa.
Nó vẫy đuôi kêu ư ử đi quanh chân lão.
Lão đuổi chúng vào nhà, một mình đi bộ vòng qua vườn vầu đến chỗ xả nước.
Kẻ này cũng lớn mật thật, đi đêm mà không bật đèn, nhỡ bị rắn cạp nong cắn thì chỉ có đi đời.
Lão Sính vừa nghĩ vừa đoán xem là kẻ nào đang đêm lén đến tháo nước ao nhà lão.
Lão không thể đoán ra là ai.
Ánh sáng lờ nhờ bỗng biến mất khi mảnh trăng khuyết lặn vào đám mây đen.
Nhưng con đường này lão đi hằng ngày đã quen từng mô đất, bụi cỏ, hòn đá bên đường.
Lão không cần bật đèn pin vẫn có thể bước đi như ban ngày.
Lão còn cách bờ ao mươi bước chân, cái bóng đen khom lên ngụp xuống để tháo nước ra mương.
Khi những cành cây, bùn đất được dỡ đi nước đổ ầm ào ra kênh.
Lấy được nước ra kẻ trộm cũng đứng lên đi xuống cái bờ ruộng bên cạnh.
Cái đường lên xuống bờ ruộng mấy bước chân nhẵn thín do dấu chân người đi lại quá nhiều, khi bị ướt trơn trượt dễ làm người té ngã.
- Thằng nào đấy?
Nghe tiếng lão Sính người trộm nước giật mình, ngước lên đã thấy lão đứng ngay trước mặt, bước chân trượt ngã đè lên người lão.
Cả người tháo trộm nước và lão đều cảm thấy có gì đó khang khác, rạo rực trong người.
Người đang đè lên trên người lão là bà góa Mèo thọt.
Từ ngày vợ lão mất, tưởng chừng phần con trong người lão đã chết, nay bỗng trỗi dậy mạnh hơn cả nước lũ cuồng phong.
Cặp rắn trắng đã cuốn lấy nhau mặc cho bụi nước bên cạnh bắn tung khắp người.
- Ông Sính ông đã làm gì tôi thế này?
Bà Mèo nói.
- Tôi tôi xin lỗi.
Tôi không biết là tôi đã làm gì nữa.
Nhưng tôi - Ông làm sao?
- Tôi thương cô, thương từ lâu rồi.
- Ông thương hại tôi sao?
Ông không sợ tôi sẽ ám ông sao?
- Sao cô lại nói thế.
Con cô chết vì nghiện, bởi nó không nghe lời khuyên của cha mẹ.
Chồng cô tai nạn chết là do số chồng cô nó vậy.
Sao có thể trách cô được?
Cô đâu mong muốn điều đó xảy ra đúng không?
Miệng lưỡi thiên hạ sao có thể bịt được.
Người ta có mồm nói cho sướng cái miệng, cô đừng nghe mà tự trách mình mãi cho ốm vào thân thì khổ.
- Cảm ơn ông đã thương cảm cho số phận hẩm hiu của tôi.
Nhưng tôi - Cô không cần nói gì nữa, tôi hiểu mà.
Cô sợ người làng dị nghị, cô sợ miệng lưỡi thế gian sẽ cứa vào gan ruột phải không?
Bây giờ là thời buổi gì rồi mà cô còn sợ như thế?
Nhà nào chẳng có ti vi, ngày ngày xem tin tức trong nước, thế giới sao họ không hiểu ra thông cảm cho hoàn cảnh của mỗi người mang số phận bất hạnh?
Cô không xem ti vi đưa tin có những cặp vợ chồng trên thế giới đã chín mươi, một trăm tuổi còn cưới nhau đấy thôi.
- Tôi biết.
Nhưng đó là xã hội phương Tây, chứ ở ta - Tây thì sao?
Ta thì sao?
Cũng là con người với nhau cả.
Làm gì mà ở nơi nào đó con người được phép, còn ở nơi này thì lại cấm kỵ?
Mình phải học cái hay, cái tiến bộ của họ chứ.
- Ông suốt ngày nghe đài, xem ti vi nên đầu óc hơn người đấy.
Nhưng cái số tôi không được hưởng hạnh phúc đâu.
- Cô vẫn sợ những người trong dòng họ sao?
- Sợ chứ ông.
Tôi đang ở trên đất của dòng họ Hứa, canh tác trên đất họ Hứa.
Người ta đang tính sẽ cho một người cháu đến ở với tôi.
Sau khi tôi qua đời, gia tài của vợ chồng tôi sẽ thuộc về người đó.
Không bao giờ người ta chấp nhận để gia sản rơi vào tay của người không phải máu của dòng họ Hứa.
- Cô có quyền đi tìm hạnh phúc cho mình.
Không lẽ cô quyết định sẽ ở vậy đến khi nhắm mắt xuôi tay?
Mà sao đêm hôm cô dám một mình đi vào đây mở nước, lại không bật đèn đóm gì chứ.
Mùa này rắn cạp nong hay ra khỏi hang kiếm ăn lắm.