text stringlengths 1 55.3k |
|---|
Ngày còn thằng Ngộc ở nhà thì nó làm bá chủ. |
Lũ đàn bà con gái chạy theo nó như bầy dê cái. |
Nay thì vẫn thê đội ấy, những Lành, những Nhi, cùng Cúc, Nhài, Lan, Huệ. : tóm lại cả thế giới thị mẹt của làng Động và mấy làng lân cận đều là sở hữu của Cục. |
Nói ra thì mất lập trường, quan điểm, bôi xấu chế độ. Nhưng sự thật, chiến tranh đã làm cho đàn bà con gái cái làng Động của Cục lâm vào cảnh nguy khốn lắm rồi. |
Gay nhất là đám vợ liệt sĩ, thứ đến là vợ bộ đội. Nghe họ nói, nhất là trên hội trường, trong cuộc họp, tưởng họ sắt đá, chung thuỷ lắm. Nhưng cứ nhìn vào mắt họ xem. Những đôi mắt buồn thăm thẳm, lúc nào cũng bồn chồn khắc khoải không yên, lúc nào cũng như thiếu đói một cái gì. Đi giữa sân kho hợp tác, bất chợt nhìn s... |
Có chị cứ lấy cớ xán vào Cục, hoặc đi qua như vô tình chạm người, chạm mông, tưởng điện chập, toé lửa… Miếng ăn đến miệng, không chén là ngu. Mấy lần Cục nghĩ thế, khi cô Nhi vào phòng làm việc của Cục, giả vờ xin chữ ký để áp bầu vú như quả bưởi vào vai Cục, phả hơi thở hôi hồi vào gáy Cục. |
Căng thẳng quá. Không chỉ Nhi, mà cả Lành, cả Nhài đều có chung những vở diễn như thế, làm thần kinh Cục lúc nào cũng căng lên, khắp người rộn rạo hưng phấn, tay chân như muốn phát cuồng. Cái gã đàn ông trong Cục bấy lâu nay bị ức chế, bị quản thúc, giờ bỗng bừng sống dậy. Cục thắp hương lầm rầm khấn vái trước bàn thờ ... |
Chiến tranh với đế quốc Mỹ còn dài, lấy vợ, đẻ thêm mấy thằng con trai nữa để chúng nó đi trả thù cho Bính. |
Hôm sau, Cục quyết hành động. Quả nhiên, Nhi lại vào phòng phó chủ nhiệm ở trại chăn nuôi. - Báo cáo anh… Kho lương thực huyện phân cho trại mình hai tấn rưỡi lúa để xay xát. Anh cho ý kiến để phân cho các gia đình. |
Nhi lại áp sát sau lưng Cục. Lần này hình như cô ta chịn cả cái "bàn là" vào lưng Cục. Là Cục đoán thế vì tự dưng anh thấy bỏng dẫy một bên sườn. Cái cô này đến lạ, chồng đi bộ đội mới mấy tháng đã dính vào |
gắng làm tốt những gì cô ta nghĩ là anh ấy sẽ thích. Cô ta sợ thay đổi vì lo ngại rằng anh ta sẽ rời xa và vì thế, cô ấy kìm chế những cảm xúc thật sự của mình và tránh làm bất cứ điều gì có thể làm anh ấy buồn. Cách cơ bản thứ hai mà phụ nữ có thể can thiệp một cách vô thức vào chu kỳ quan hệ tình cảm của đàn ông là t... |
Về thể xác: Khi đàn ông lại bắt đầu ham muốn phụ nữ trở lại, cô ta từ chối. Vợ lảng tránh những cử chỉ âu yếm của chồng. Cô ấy có thể từ chối quan hệ tình dục với chồng, không cho phép chồng động vào mình hay lại gần. Cô ấy có thể đánh anh ta hoặc là đập phá các thứ để biểu lộ sự khó chịu của mình. Khi một người đàn ôn... |
2. |
Cảm xúc: Khi anh ấy trở lại, cô ấy không hứng thú và trách cứ anh ấy. Cô không tha thứ cho anh vì đã lơ là. Chẳng có gì anh ta làm có thể khiến cô thỏa mãn và vui vẻ. Anh cảm thấy bất lực trong việc làm cô thỏa mãn và bỏ cuộc. Khi anh ấy trở lại cô biểu lộ sự phản đối của mình qua lời nói giọng nói và bằng cách nhìn bạ... |
3. |
Trí tuệ: Khi anh ta trở lại, cô ấy từ chối nói chuyện một cách cởi mở và chia sẻ những cảm xúc của cô ấy. Cô ấy trở nên lạnh nhạt và bực bội anh ấy vì không trò chuyện cởi mở. Cô ấy không còn tin rằng anh ấy thực sự quan tâm và trừng phạt anh ấy bằng cách không cho anh ấy cơ hội được lắng nghe và làm người đàn ông tốt.... |
QUÁ KHỨ CỦA NGƯỜI ĐÀN ÔNG CÓ THỂ ẢNH HƯỞNG ĐẾN CHU KỲ TÌNH CẢM CỦA ANH TA Chu kỳ tự nhiên này của đàn ông có thể bị cản trở từ thời thơ ấu. Anh ấy có thể sợ ra đi vì anh ta đã chứng kiến sự phản bội của mẹ anh ấy với sự lạnh nhạt về tình cảm của ông bố. Một người đàn ông như vậy thậm chí có thể không biết rằng anh ta c... |
Trong khi một số người đàn ông không biết cách nào để ra đi, số khác lại không biết cách để được gần gũi. |
Người đàn ông hưng phấn không gặp khó khăn trong việc ra đi. |
Anh ta không thể trở lại và cởi mở hơn. Trong sâu thẳm, anh ta sợ anh ta không xứng đáng với tình yêu. Anh ta sợ sự gần gũi và quan tâm quá nhiều. Anh ta không thể hình dung được người bạn tình sẽ chào đón mình như thế nào nếu anh ta gần gũi hơn. Cả hai kiểu đàn ông nhạy cảm và hưng phấn đang mất đi một hình ảnh tích c... |
— Lẽ ra mình phải đoán ra điều đó. Smith đã báo trước cho cậu biết. — Chuyện vớ vẩn, anh ta…– Rockwell ngừng lời, ngạc nhiên. |
– Phải, đúng rồi. |
Cái đó là sự linh cảm bất ngờ, sự kinh hoàng trong ý nghĩ. |
Đúng. |
– Anh giận dữ nhìn Hartley. |
– Đi lên tầng trên đi. Cậu phải ngồi đó đến sáng, trong phòng cửa khóa trái. McGuire, cả cậu cũng đi đi. Đừng lúc nào rời mắt khỏi Hartley nghe không. McGuire khàn giọng nói: — Cậu hãy nhìn cánh tay cậu ta. Cậu nhìn mà xem. |
Tay Hartley màu xanh. Lúc đó không phải là Smith đứng ở ngưỡng cửa mà là Hartley! Hartley chăm chú nhìn những ngón tay mình. |
— Trông ghê rợn quá phải không? – Hartley nói bằng một giọng đau đớn. – Khi Smith lâm bệnh, mình cũng ở lâu dưới bức xạ đó. Bây giờ mình sẽ trở nên như thế… như thứ sinh vật này… Điều này xảy ra với mình đã mấy hôm nay rồi. |
Mình giấu giếm, mình cố gắng im lặng. Hôm nay mình cảm thấy không thể chịu được nữa, mình đến đây giết anh ta đi, trả giá cho điều anh ta đã hại mình… Một tiếng động khô sắc, có cái gì đó nứt vỡ khô khan. |
Cả ba người cùng lặng người đi. Ba chiếc vảy nhỏ từ cái vỏ cứng bọc Smith bay lên, quay quay trong không khí và nhẹ nhàng rơi xuống bàn. |
Rockwell vụt đến nhanh bên bàn, ngó xem. |
— Cái vỏ ngoài bắt đầu vỡ ra rồi. Một đường nứt nhỏ, hơi khó nhận ra, hình tam giác, kéo dài từ xương quai xanh đến ngang rốn. |
Anh ta sắp sửa chui ra rồi! Đôi má của McGuire run rẩy: — Lúc đó thì sẽ ra sao? — Chúng ta sẽ có một siêu nhân. |
– Hartley xẵng giọng, vẻ độc ác. – Xin hỏi: Siêu nhân giống như cái gì? Trả lời: Không ai biết được. |
Một vài chiếc vảy khác kêu lách tách, bay lên. |
McGuire rùng mình. — Cậu đã thử trò chuyện với anh ta. — Tất nhiên rồi. |
— Những con bướm… nói chuyện được… từ lúc nào vậy? |
— Quỷ tha ma bắt cậu đi, McGuire! |
Rockwell để cả hai người ở tầng trên, khóa trái cửa lại cho yên tâm, |
bạn vì tôi chắc rằng họ sẽ chết hoặc bị thương. Điều đó xảy ra cho mọi người: bị cắt xẻo hoặc bị giết. Chúng tôi chiến đấu với những người không phải là kẻ thù, mà là anh em với chúng tôi. Lý do duy nhất mà chúng tôi bắn họ là họ không bắn trước. |
Tôi cố gắng hết khả năng cứu đồng đội mình, giúp họ tìm nơi trú ngụ, thức ăn, nước uống. Tôi cũng giúp kẻ thù như vậy nếu có thể. |
Anh cụp mắt xuống như thể cố tránh nhìn vào đó. |
- Thật là vô nghĩa và đau buồn. Không thể nói là vinh quang từ chiến bại. |
Anh em giết anh em hoài. |
Liên quan đến cái gì? Một khoảng đất? Một con suối? Một tư tưởng? |
Bỗng nhiên anh có vẻ buồn và già đi. - Tôi cũng không sống sót sau chiến tranh. Tôi bỏ chỗ núp sau thân cây và để bị giết bằng cách đi bộ vào trận chiến. Tôi không có động lực nào để chiến đấu hoặc còn bụng dạ nào để giết chóc nữa. |
Đó là một loại tự sát. |
Anh cam chịu thở dài. |
- Chiến tranh, bệnh dịch, động đất – tất cả là tai họa của thiên nhiên hoặc của con người. Tai ương giết chết hàng trăm hoặc hàng trăm ngàn – thì cái giá phải trả không thể kể xiết. |
Giọng nói anh trở nên tự tin hơn. - Điều gì mà có vẻ không thể tránh khỏi thì không hẳn là thật. Nó có thể dịu bớt bằng ý thức riêng của chúng ta, bằng tư tưởng và ý định của tập thể. Điều gì mà có vẻ tránh được thì đòi hỏi ý chí để ngăn ngừa nó. Anh đang nói về việc giữ mạng sống bằng cách ngăn chặn bạo lực, nhưng anh... |
Tôi cũng không chắc lắm. Khi David quay trở về hiện tại anh cũng không biết rõ. |
Có lẽ chuyến đi sắp tới sẽ giải thích rõ hơn. |
Vào ngày đó trước khi anh ra về, anh có một cái nhìn thoáng về cảnh tượng trong kiếp quá khứ ở nhiều thế kỷ trước tại Trung Quốc, anh không biết năm nào. Ngay khi anh đến kiếp sống đó, thân thể anh bắt đầu run rẩy, và tôi hỏi liệu anh có muốn trở về, anh nói nhanh: - Ồ không, tôi không sợ cũng không bệnh hoạn gì. |
Tôi đang quan sát. Tôi là đứa bé trai 11 tuổi. Tôi bị run rẩy vì đất đang run. Đó là cơn động đất. |
Gia đình tôi rất giàu, họ xây một căn nhà rất chắc chắn, nhưng nó cũng không chịu nổi sức đẩy của thiên nhiên. |
Các bức tường đang nứt, tôi nghe tiếng thét của cha mẹ, của anh chị em tôi. Hoảng loạn, tôi nhảy đến giúp họ nhưng quá trễ. Đứa em gái bé bỏng của tôi đang hấp hối, tôi ôm nó trong lòng cho đến khi nó chết. |
Tôi chạy qua phòng khác. cũng chẳng có gì đỡ hơn, các bức tường đổ sụp và tôi chết theo cả nhà. |
Hầu như ngay khi David bước vào kiếp sống đó, anh liền rời bỏ. |
Đơn giản là anh đến đó vì những bài học đã mời gọi anh. Anh lại quan sát nó khi anh trở về hiện tại. |
- Cuộc sống tuy ngắn ngủi nhưng hạnh phúc. |
Những tòa nhà không có độ bền chắc không thể chống đỡ sự chấn động. Vào thời điểm đó không thể tránh được tai họa, hồi đó không thể tránh vì mức độ hiểu biết hay nhận thức bị hạn chế. Còn bây giờ chúng ta có kiến thức nhưng con người vẫn chết. |
Thật đáng giận. |
Chúng ta vẫn xây dựng những công trình không vững chắc trong những khu vực nguy hiểm mà không có kế hoạch hay sự chuẩn bị chu đáo. |
Tôi không nói về các nước thứ ba. Tôi đang nói đến nước Mỹ! |
Không phải thiếu tiền làm chúng ta ngưng trệ mà thiếu giá trị đặt trên con người. Chúng ta thà hy sinh con người hơn là phải tốn tiền. |
Độ an toàn đơn giản có thể tránh được đau đớn, thương tật và thậm chí mạng sống. |
Mỗi cuộc sống đều quan trọng, đặc biệt, và như vậy hàng ngàn người hy sinh thường là vì sự tham lam. |
Một tiếng thở dài khác. |
- Khi nào chúng ta sẽ học hỏi? |
Tôi không có câu trả lời, nhưng tôi đã nghĩ đến điều này nhiều năm rồi. |
Có lẽ rồi tất cả chúng ta sẽ giác ngộ như David. Có lẽ rồi đây, chúng ta nhận ra rằng khi một người chết đi, đó là phần riêng trong quá trình của sự chết. Mọi đời sống và linh hồn đều có liên quan. |
Khi David quay lại cho đợt trị liệu cuối, chúng tôi đến thăm thêm hai kiếp quá khứ. Một lần nữa, chủ đề trong những chuyến trở về đợt trước tự biểu hiện, và anh có thể kể về nó rành mạch: có một giá trị tối thượng trong việc giúp đỡ người khác vì mỗi cuộc sống, mỗi biểu hiện về mặt thể chất trong chuyến du hành của lin... |
Kiếp quá khứ đầu tiên trong buổi trị liệu này, anh là một bác sĩ vào thời đại hoàng đế La Mã. Trong những điều hiện ra với anh có một sự bùng nổ của bệnh dịch. Anh thấy mình đang băng bó chân người bệnh, không phải vì họ bị thương mà nhờ băng bó này tránh bọ chét lây |
Bắc. |
Tháng năm 1962 khởi công, năm 1965 khánh thành nhằm ky niệm một trăm năm ngày sinh Tôn Trung Sơn tiên sinh, nên đã được đặt tên “Nhà bảo tàng Trung Sơn”. Đồng thời, “Viện hành chính” đã công bố “Qui trình tổ chức lâm thời Viện bảo tàng quốc lập cố cung”, quy định việc thiết lập Viện bảo tàng quốc lập cố cung, văn vật p... |
Có một số văn vật, nửa trên ở Bắc Kinh, nửa dưới tai Đài Loan, một số sách như “Giang sơn ngọa du đồ” của Trình Chính Quy đời Minh, mấy quyển tại Bắc Kinh, mấy quyển tận Đài Loan; hay phần trước bức “Phu xuân sơn cư đồ” của Hoàng Công Vọng đời Nguyên giữ tại Đài Bắc, nửa sau hiện giữ tại nhà bảo tàng tỉnh Chiết Giang. ... |
NHỮNG VĂN VẬT CỦA TỬ CẤM THÀNH CHUYỂN VỀ PHÍA NAM Sau sự biến tháng 9 năm 1931, quân Nhật gấp rút chiếm đóng các tỉnh Đông Bắc Trung Quốc, ép phải cắt Hoa Bắc nhượng cho Nhật Bản. Đầu năm 1932, để bảo vệ an toàn cho những văn vật trong cố cung, qua mấy phen tranh luận, mấy lần trục trặc, cuối cùng nhà chức trách đi đến... |
Một ý kiến khác lại cho rằng, văn vật hễ đưa ra khỏi cung điện, là thiếu đảm bảo về sự an toàn, vì vậy nên quan sát trước đã, đợi sự thay đổi của thời cuộc, quyết không di dời. Bởi họ lo lắng là, hễ văn vật cố cung đưa đi, thì khó mà quay về được, tòa thành Bắc Kinh nổi tiếng về lịch sử văn hóa này sẽ “có tiếng mà khôn... |
Có người còn đưa ra tuyên bố: Bắc Kinh là thành phố văn hóa, khi chiến tranh diễn ra phải được bảo vệ một cách đặc biệt. Khi văn vật sắp lên đường di dời, ông Chu Triệu Tường, từng đảm nhiệm chức vụ sở trưởng Sở Kiểm kê cổ vật đã phát biểu, kêu gọi phát truyền đơn, rằng phải dùng vũ lực để ngặn chặn việc di chuyển. Sau... |
ĐOÀN XE BÍ MẬT Văn vật di dời về phía Nam, tổng cộng chia thành năm đợt, bắt đầu từ ngày mùng 7 tháng 2 năm 1933, kết thúc ngày 23 tháng 5. |
Ngô Doanh (nhà văn, thư ký Viện bảo tàng), Du Đồng Khuê (nhà công học, trưởng phòng Phòng tổng vụ Viện bảo tàng), Mã Hoành (nhà kim thạch học, phó trưởng phòng Phòng cổ vật Viện bảo tàng), Trình Tinh Linh (thư ký Viện bảo tàng, hiện đang nhậm chức chủ tịch Hội hiệp thương chính trị tỉnh Hồ Nam)... lần lượt chịu trách n... |
Đoàn xe chở văn vật đều là xe bọc sắt, chỉ riêng lần di dời thứ nhất đã mất hai đoàn tầu hỏa. |
Bốn phía trên nóc xe đều đặt súng máy, trên mỗi xe đều bố trí hiến binh, cảnh sát, khoác súng, giắt lựu đạn bảo vệ. Ngoài việc sử dụng loại xe cực nhanh ra, các đoàn xe đang lưu thông trên đường đều phải nhường đường cho xe chở cổ vật chạy trước. |
Mỗi lần tới bến, đều có người từ phía chính quyền địa phương phái tới lên tàu hỏi han. Tới cửa khẩu quan trọng, trong xe tàu tắt đèn, các nhân viên làm việc đều phải sẵn sàng ứng chiến. Hai bên đoàn tàu, từng chặng đều có đội kỵ mã chạy tiếp sức phi theo tàu. Tàu đến vùng Từ Châu, mọi người trông thấy trong chiến hào h... |
Sau khi văn vật chuyển đến Thượng Hải, được giữ tại bệnh viện Nhân Tế, đường Thiên Chủ Đường và Công ty Lộ Nghiệp Quảng, Tứ Xuyên. Tháng 8 năm 1936, kho lưu giữ văn vật Nam Kinh hoàn thành, từ ngày mùng 8 tháng 12 đến ngày 17 tháng 1 năm 1937, số văn vật giữ tại Thượng Hải vẫn chia làm năm đợt chuyển hết về Nam Kinh. N... |
LÊN PHÍA TÂY TỚI BA THỤC Văn vật dời đến Nam Kinh mới được nửa năm, sự biến mùng 7 tháng 7 nổ ra, thế là, không thể không tiếp tục di dời. |
Số văn vật chuyển theo phía tây đợt này chia làm ba ngả nam, trung, bắc, mỗi ngả lại phân thành nhiều đợt, thay nhau sử dụng các kiểu đường thủy, đường sắt, đường bộ, lần lượt chuyển đến huyện Ba – Từ Xuyên, Lạc Sơn, Nga Mi. Văn vật di dời về tây thường đến một địa điểm, dừng lại vài ngày, vài tháng, có khi vài năm, mỗ... |
Vì ngọn lửa chiến tranh đã lan rộng, khiến Trung Quốc chẳng còn nơi nào hòa bình, không còn nơi nào không biết đến bom đạn. |
Văn vật chuyển theo ngả hướng trung, dừng tai Lạc Sơn, nhưng nơi đó cũng mấy lần bị quân địch bắn phá, oanh kích, kho lưu giữ đành tiếp tục chuyển chỗ. Ngả phía nam khởi hành sớm nhất, dừng lại lâu nhất. Bắt đầu từ 14 tháng 8 năm 1937, chặng một đến Trường Sa, chặng hai tới Quý Dương, chặng ba tới động Hoa Nhan, An Thu... |
Mùa thu năm |
và sự xuất hiện của bà đã xua ngay ký ức về bữa sáng của Harry đi mất biến ngay. “Tuyệt lắm,” Ron thì thào, khi họ ngồi vào chỗ ngồi thường lệ. “Hãy xem và Umbridge nhận cái mà bà ta đáng nhận.” Giáo sư McGonagall đi đều vào phòng mà không lộ ra một dấu hiệu nhỏ nhất nào rằng bà đã thấy giáo sư Umbridge đã ngồi sẵn ở đ... |
giáo sư McGonagall không buồn để ý đến bà ta. |
Seamus đưa bài luận của Harry ra; Harry cầm lấy mà không nhìn bạn, và với một sự khoan khoái, thấy rằng mình đã được một con “C”. “Bây giờ thì, các em nghe cho kỹ đây – Dean Thomas, nếu em lại làm như vậy với con chuột thì tôi sẽ cho em một buổi cấm túc – phần lớn các em đến nay đã thực hiện được việc làm Biến Mất con ... |
“Vâng?” giáo sư McGonagall nói, quay lại, lông mày của bà nhíu sát lại với nhau khiến chúng có vẻ như tạo thành một đường thẳng tắp. “Tôi chỉ mới vừa tự hỏi, thưa giáo sư, rằng bà có nhận được thông báo của tôi thông báo với bà về ngày giờ của cuộc thanh-“ “Tất nhiên là tôi nhận được, nếu không thì tôi đã hỏi bà là đan... |
“Như tôi đã nói: hôm nay, chúng ta sẽ cùng thực hành việc Biến Mất những con chuột, một việc khó hơn nhiều. |
Bây giờ, câu Thần Chú Biến Mất –“ “Hem hem,” “Tôi không biết,” giáo sư McGonagall nói bằng một giọng lạnh ngắt, quay về phía giáo sư Umbridge, “là làm sao bà có thể thu thập được ý kiến về phương pháp giảng dạy quen thuộc của tôi nếu như cứ liên tục ngắt đoạn lời giảng của tôi? Bà thấy đấy, tôi thường không cho phép ng... |
Với vẻ chẳng buồn chú ý, giáo sư McGonagall lại quay về với lớp học. |
“Như tôi đã nói: những Câu Thần Chú Biến Mất sẽ trở nên khó hơn khi làm Biến Mất những con thú phức tạp hơn. Con ốc sên và một loài vật không xương sống, nên không gây ra nhiều trở ngại; nhưng con chuột là một động vật hữu nhũ, thì sẽ gây ra nhiều trở ngại hơn. |
Do đó, không thể nào mà các em thi hành được phép thuật này khi mà tâm trí cứ lởn vởn về bữa chiều của mình. Do đó - các em đều đã biết câu thần chú rồi, hãy cho tôi xem các em có thể làm gì…” “Giá mà cô ấy có thể dạy cho tớ cách đừng mất tự chủ với bà Umbridge ấy nhỉ!” Harry thì thầm với Ron, nhưng nó lại đang cười tư... |
“Tốt lắm,” bà nói, “bà sẽ nhận kết quả cuộc thanh tra của bà vào mười ngày tới.” “Tôi sẽ cố đợi,” giáo sư McGonagall nói với một vẻ lạnh lùng khác hẳn, và bước về phía cửa. “Nhanh lên nào, ba em,” bà nói, xua Harry, Ron và Hermione ra trước. Harry không thể nào không nở một nụ cười tán thưởng với cô giáo của mình và nh... |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.