text stringlengths 1 55.3k |
|---|
Ai ai cũng ca tụng lễ bố thí lớn chưa từng có này. Khi kỳ lễ vừa chấm dứt, một con chồn có bộ lông nửa xám nửa vàng rất kỳ lạ ở đâu đi đến. Nó đi vòng quanh bàn tiệc rồi nói: ‘Đây không phải là sự bố thí vĩ đại chưa từng thấy đâu!’ Một người trong gia tộc Padava nổi giận: ‘Mi nói sao? Đây không phải là một lễ bố thí lớn nhất ư? Mi có biết gia tộc Padava đã bỏ ra mấy vạn cỗ xe vàng xe bạc, cùng hàng trăm rương ngọc ngà châu báu để phát chẩn cho người nghèo không? Mi có biết số người trong nước sẽ sống no ấm, đầy đủ cơm áo trong mấy chục năm nữa nhờ lễ bố thí này không?’. Con chồn trả lời: ‘Cái |
(đ>, (C), trục Oy: X = 0 và đường tiứ.ng X = 1 cho bởi: C áu 4. (Chọn cáu C) Gọi M(0, y, 0) là điếm trên trục Oy, có khoảng cách đến mặt phăng (p)là MM, đến mp (Q) là MK. Ta có: n u « MK o , ,/? + (-1)2 * I2 <=> y + l| = Ịy - 5| <=> y + 1 = ±(y - 5) o y = 2 Vậ\ M(0; 2; 0) C âu 5 (Chọn câu C) (D)là giao tuyến của hai mặt phẳng: (P) : X -'z sin a + cosa = 0 có vectơ pháp p = (1,0,-sin a ) (Q) :y - 7.cos a - sin a = 0 có vectơ pháp q = (0,1, - cos a) Nêi vectơ chí phương D của (D): D = [p q] có tọa độ: f 0 - sin a - sin a 1 1 (p 1 - cos a » -co sa 0 ì 0 1, r = (sin a.cosa, 1) Câu 6 (Chọn cầu B) G(ỌĨ D’) là hình chiêu của (D) lên mp (P) thì góic :ủa (D) và mp (P) là góc của (D) và (D’>. Gợi 1 là góc cua (D) và (D’) ta có: sin u = cos Vớlri n là vectơ pháp của mp (P) và (D) là vectơ chỉ phương của (D) 211 Mà n = (3,1,-1) và D = 4 - 2 7 - 2 -2 1 -2 3 1 4 3 7 = (6, -4,-5) Nên: sin a = |3.6 + (-4) + (-l)(-5)| V32 + l2 + (-l)2>/62 + (-4)2 + (-5)2 .. : _ 19 19.77 Vậy: sina = 7— r— - Tĩĩ.777 77 Câu 7. (Chọn câu A) Chú ý răng: (2 + >/3) (2 - >/3) = 4 - 3 = 1 k-1 e , 2 - ' / ã " ^ = ( 2 + '/ã)' Do đó đặt t = (2 + 73)x . ta có: (2 - 73)x = t _1 Phương trình trở thành t + t-1 = 4 o t 2 - 4 t + l = 0<=>t = 2± 73 t = 2 + 73<=>(2 + Tã)*-*»5 2 + 7 3 o X = 1 t = 2 - 73<=>(2 + 73 )x = 2 - 7 3 o x = - l Vậy phương trình có hai nghiệm: X ± 1 Câu 8. (Chọn câu C) Phương trình (1 - k)2x + 2k2y - (1 + k2) = 0 có thể viết: X - 1 + (—X + 2y - l)k2 = 0 Phương trình này được nghiệm đúng với mọi k. <=> ( X - 1 = 0 -X + 2y - 1 = 0 <=> ( X = 1 y = i Vậy điểm cố định phải tìm là (1, 1) Câu 9. (Chọn câu B) Trong tam giác vuông, cạnh lớn nhất là cạnh huyền nên ta có': (8 + X)2 = (6 + X)2 + (4 + x)2 o X2 + 4x - 12 = 0 o x = 2 v x = -6 (loại vì X > -4 ). Vậy X SB 2 là số phải tìm. |
Câu 10. |
(Chọn câu C) Hàm số của (C) có thể viết: y = X + 2 + —-— X + 3 Để cho y e z , ta phải có — — X + 3 Do đó: X + 3 e {±1,±3,±9} e z với xe z . Và y = 11 khi X = -12; y = -7 khi X = -6; y = 11 khi >. = 4; (x = 2, 0, 6 thi y âm nên bị loại) Tóm lại, ta có ba điểm trên (C) thoa đề bài. C âu 11. (Chọn câu B) Phưcng trình tham sô cùa (đ) và (d’): Suy :a: X € { - 1 2 ,- 6 ,- 4 ,- 2 ,0 ,6 } (d) : X = -1 + 3t y = 1 + 2t z = 3 - 2t <=> đo (d) cắt ((!’) -1 + 3t = t' 1 + 2t = 1 + t o 3 - 2t = -3 + 2t' X = t ' y = 1 + t' z = -3 + 2t' 't = 1 t' = 2 Vậy jiao điếm của (d) và (d’) là: (2, 3, 1) (Tha/ t = 1 vào phương trình của (d) hoặc thay t’ = 2 vào phương trình của d ’)) Câu 12 (Chọn câu C) Theo câu 11 thì (di) cắt (d2> tại M(2, 3, 1) nên M € mp (dì, d2> Ngoài ra, (d]> có vectơ chỉ phương dj = (3,2,-2) và (di) có vectơ chỉ phươig d2 = (1,1,2). Nên vectơ pháp n của mp (di, d2) có tọa độ: = (6,-8,1) z I Z Phiưcng trình của mp |
bà Bê-rin khăng khăng phải đối. Xa-ít hiểu rằng, có cãi lại người cô cũng vô ích mà thôi. - Thôi cũng được cứ để mọi người họp lại, bàn bạc và quyết định... Nhưng nếu họ chống lại thì cháu biết, cháu cần nói gì với họ... Cô ạ, những người mà cô gọi là ''dòng họ chúng ta''... Chẳng qua chỉ là một đám người già cả, rụng răng, hói trán. - Cháu hãy im ngay! Không lẽ lại nghe thấy những lời đó từ miệng cháu?- Bà cô kinh hoảng.- Sao cháu lại dám nói thế? Chính Xa-ít cũng thấy sợ vì đã quá liều mình và anh buồn bã nói: - Cô ạ mong cô đừng giận... Cháu yêu cô ấy! Tình yêu là như thế!... Tình yêu...Tình yêu còn lạnh hơn cái chết. |
- An-giê-la! An-giê-la!- Nghe thấy từ ''chết'' bà cô hét lên.- Đưa nước cho tôi!- và lăn ra đi-văng bất tỉnh nhân sự. [1] Xin lỗi. [2] Bà An-giê-la phát âm “r” kiểu âm Pháp. Cuộc họp lớn của gia đình Bà An-giê-la dùng nước hoa xoa hai bên thái dương và cho bà Bê-rin vài giọt dầu bạc hà. |
Vừa tỉnh lại, người cô đã lập tức chạy đến chỗ đặt điện thoại và gọi cho tất cả họ hàng, mời họ đến họp. |
Xa-ít đi dạo trong vườn, khe khẽ hát một mình ''Tình yêu mạnh hơn cái chết'', sau đó anh quay vào nhà và lánh mình vào phòng riêng của anh. |
Ở đó anh ngồi vào bàn, cắm cúi giải một bài toán hóc búa, đã hơn một năm nay anh chưa giải được. Mãi đến ngày hôm sau, khi ở biệt thự đã khai mạc cuộc họp lớn của gia đình, gồm tất cả đại diện của dòng họ vinh quang Rư-gi-xưn, thì Xa-ít vẫn còn ngồi ở bàn, chưa đụng gì tới bữa ăn tối qua và bữa ăn sáng nay cả. |
Bà Bê-rin bước vào: - Đi thôi, cháu. - Đi đâu?- Anh bất giác hỏi lại.- Bao giờ cũng thế: cứ tập trung được một chút là lại có người đến quấy rầy... - Sao lại đi đâu? Tất cả đã có mặt, chỉ còn đợi mỗi mình cháu. - Đợi cháu? Ai đợi? Để lảm gì? - Lạy thánh A-la, sao mà thằng bé đãng trí đến thế - Bà cô kêu lên tuyệt vọng. |
Đúng là khi Xa-ít đã ngồi giải các bài toán ưa thích của anh thì thế giới không còn tồn tại đối với anh nữa. Đưa anh quay về với thế giới không phải là học thật không dễ dàng. Khi còn ở Pa-ri, các bạn sinh viên những lúc như thế này đã phải dội cả nước lạnh lên đầu Xa-ít mà vẫn không có kết quả nữa là! |
- Cháu ạ, hãy nghe cô đây... Hôm nay mọi người họp lại để bàn về chuyện Xê-vim... Xa-ít giật mình: - Xê-vim... Xê-vim. Cô ạ, thế thì cháu sẵn sàng, ta đi thôi... Trong phòng khách tất cả họ hàng, con cháu của dòng họ Sa-phơ-ran Rư-gi- xưn lâu đời đã có mặt. Chân dung của người sáng lập dòng họ - I-u-xup Pa- sa-Pê-gô-gô-lôp được treo đối diện với cửa ra vào. Nếu không có râu và huân chương thì có thể nghĩ rằng, đó là chân dung Xa-ít... Trên bức tường khác là chân dung nhiều thế hệ con cháu I-u-xup Pa-sa. |
Trong số đó có các quan đại thần và các tướng lĩnh mặc quân phục có tua vàng, đeo đầy huân chương và huy chương. Có cả những người mặc thường phục, mặc đại lễ, để râu, không để râu, để ria, không để ria, mặc áo sơ mi cổ cồn, thắt ca-vát sang trọng. |
Mười sáu ông bà già ngồi xung quanh chiếc bàn gỗ dẻ đồ sộ. Người già nhất của dòng họ Rư-gi-xưn là ngài Ap-di-u-si-u-ki-ua tám mươi tuổi. Người bác trẻ nhất của Xa-ít là nhà ngoại giao đã về hưu - Kư-xme-ti - vừa tròn sáu mươi chín tuổi cách đây không lâu. |
Xa-ít yên tâm bước vào phòng khách và dừng lại trước lò sưởi, trong đó ngọn lửa đang bập bùng nhảy múa. Ánh lửa phản chiếu khuôn mặt hơi gầy đi nhưng tràn đầy hạnh phúc của Xa-ít. |
- Xin chào tất cả,- Xa-ít nghiêng mình trước lò sưởi, anh không biết là người cô đã kê lại cái bàn sang chỗ khác. - Cám ơn cháu,- ngài Kư-xme-ti trả lời thay cho tất cả. |
Mọi người đều biết Xa-ít nhìn rất kém, nên không ai giận anh cả. |
Ngài Ap-di-u-si-u-ki-ua cho phép Xa-ít ngồi xuống và cuộc họp lớn của gia đình bắt đầu. |
- Thưa các ông và các bà kính mến!- Người già nhất dòng họ Rư-gi-xưn nói với những người có mặt.- Hôm nay chúng ta cần phải thông qua một quyết định hết sức quan trọng về việc hôn nhân của người nối dõi trẻ nhất của dòng họ quang vinh, niềm hy vọng duy nhất của chúng ta - Xa-ít. Được sự đồng ý của các ngài, tôi xin phép tuyên bố khai mạc cuộc họp của gia đình. Ngài Di-khơ-nhi, một người bác khác của Xa-ít, giơ ngón tay… - Thưa ngài chủ tọa kính mến, cho phép tôi có ý kiến. Ngài chủ tọa Ap-di-u-si-u-ki-ua gật đầu đồng ý. Hóa ra ngài Di-khơ-nhi chỉ quan tâm đến chương trình cuộc họp: - Chúng ta họp mặt ở đây để |
là anh ấy sẽ làm việc muộn ở xưởng vẽ. "Cứ đi theo ánh sáng," anh viết vào mảnh giấy được giấu vào chỗ giặt quần áo của căn hộ. |
"Em sẽ đi lâu chứ?" |
Lili lắc đầu. |
"Em cũng không chắc." |
Cô đã sẵn sàng, cài khuy áo khoác. |
Cô sẽ phải kể cho Greta về Henrik, nhưng không phải tối nay. "Ngủ ngon nhé," cô nói, cảm thấy điều gì đó, và cánh khi cửa được mở ra, cô nhìn thấy Hans, bàn tay đưa lên chuẩn bị gõ. Anh vào trong nhà. Lili vẫn đứng trước cửa. |
Trông anh mệt mỏi, chiếc cà vạt đã nới lỏng. |
Anh đề nghị mời họ ăn tối. |
Lili đáp, "Em chỉ vừa định đi." Greta nói rằng Lili đang trở nên khá bận rộn. Cô có vẻ bực tức về điều đó, theo cách cô kể cho Hans về công việc mới của Lili ở tiệm Fonnesbech, đứng sau quầy nước hoa. "Họ đã chịu thuê vì em biết tiếng Pháp," Lili giải thích, vẫn trong chiếc áo khoác. Bà quản lý ở Fonnesbech, một người phụ nữ với chiếc áo bờ lu phẳng lì trên ngực, đề nghị Lili nói chuyện với khách hàng bằng chất giọng khác. "Nói như một cô gái người Pháp ấy. Cứ giả vờ mình là một ai khác. |
Cửa tiệm cũng chính là sân khấu!" Mỗi ngày Lili chuẩn bị một cái chai đã được cắt bỏ nắp trên chiếc khay, trùng mắt xuống và khẽ hỏi những người mua sắm qua đường có muốn chấm thử một chút lên cổ tay không. "Em phải đi đây," Lili nói. |
Cô hướng về phía Hans để hôn tạm biệt. Anh nói là muốn cùng cô đi bộ, nhưng rồi Greta lên tiếng, rằng Lili muốn ở một mình. |
"Anh sẽ đi cùng một lúc rồi về ngay. Và Greta, trong khi đó chúng ta sẽ có bữa tối." |
Trên phố, màn đêm ẩm ướt. |
Bên kia đường, một người phụ nữ đang gõ cửa nhà Dr.Møller và Hans đứng do dự ngoài cửa căn hộ Widow House. |
"Tới đâu đây?" anh hỏi. "Em định đi thẳng đến Christianshavn. |
Nhưng anh không cần theo cùng đầu," cô nói. |
"Nó khá xa đấy." "Dạo này Greta thế nào rồi?" "Anh biết Greta mà. Vẫn vậy thôi." "Điều đó không đúng. |
Cô ấy sống có tốt không?" |
Lili dừng lại và tự hỏi anh có ý gì. |
Không phải đó là điều chán nản nhất về Greta ư? Cô luôn như vậy - luôn vẽ vời, luôn tính toán, luôn cột tóc lại ra phía sau? "Chị ấy vẫn ổn." Và rồi, "Hình như chị ấy đang bực em." "Vì sao chứ?" "Thỉnh thoảng em tự hỏi tại sao ban đầu chị ấy lại giúp em trải qua tất cả những chuyện này. Trong khi chị ấy cho rằng mọi thứ sẽ vẫn như trước đây." |
"Cô ấy không bao giờ nghĩ như vậy," Hans nói. |
"Greta luôn biết điều đó nghĩa là gì mà." |
Người phụ nữ với cánh tay băng bó được mời vào nhà Dr. Møller. |
Lili nghe tiếng thét từ trên cửa sổ phòng tên lính thủy. Rồi Hans hỏi, "Em đang đi đâu vậy, Lili?" |
Anh nắm lấy tay cô và bắt đầu chà xát chúng trong cơn lạnh. |
Thỉnh thoảng Lili ngạc nhiên khi cô không hề cảm thấy xao xuyến vì sự động chạm từ nam giới. Cô khó có thể tin được rằng xương thịt mình có thể chống lại đầu ngón tay của một người đàn ông. Hơn hết cô cảm nhận được điều này khi ở cùng Henrik, bàn tay anh nắm lấy từng đốt xương Lili, chạm lên vai cô và Lili đã mong chờ mình sẽ cụp lại như một mảnh giấy, nhưng điều đó không xảy ra, và Henrik tiếp túc sờ soạng, âu yếm cô. |
"Chúng ta đã biết nhau từ lâu lắm rồi," Hans nói. |
"Em nghĩ mình đang yêu," Lili bắt đầu. Cô kể cho Hans về Henrik, khi họ hôn nhau trong xưởng vẽ vào buổi tối và tất cả những gì Lili có thể nghĩ tới là cô sẽ không bao giờ quay trở lại căn hộ Widow House nữa. "Anh nghĩ đó là vấn đề đấy," Hans nói. "Sao em vẫn chưa nói với Greta?" "Chị ấy sẽ ghen tị, rồi cố ngăn cản mọi chuyện." "Sao em biết được chứ?" "Chị ấy từng cố ngăn em rồi." "Không phải lúc ấy đã rất lâu trước đây rồi ư?" |
Lili nghĩ về điều đó. |
Anh ấy đúng, dĩ nhiên rồi. |
Nhưng dù vậy, Hans không biết rõ về Greta như cô. |
Anh ấy không phải chịu đựng cái liếc mắt mỗi khi cô rời khỏi căn hộ, hoặc khi cô trở lại vào tối muộn. |
Greta từng nói gì với Lili nhỉ? "Rõ là chỉ không phải mẹ em, nhưng chỉ là chị muốn biết em đã ở đâu cả ngày thôi." "Không phải cô ấy có quyền được biết sao?" Hans hỏi. "Greta ư?" |
Không phải là chị ấy luôn như vậy, Lili thừa nhận. Vẫn có lúc như tuần vừa rồi, khi Greta gặp Lili trước cửa tiệm Fonnesbech và nói, "Xin lỗi vì phải thay đổi kế hoạch, nhưng Hans và chị định đi ăn tối. |
Chị chắc là em sẽ không phiền ăn một mình đâu." |
Không phải Greta từng nói, vào một hôm khi họ mới thức dậy, "Chị vừa mơ là em kết hôn." |
"Anh có thể đi bộ cùng em tới cây cầu không?" Hans đề nghị. |
"Em sẽ ổn thôi," cô đáp. "Cứ quay lên với Greta đi." Rồi bỗng nhiên cô nhận ra anh và Greta đã trở nên thân thiết tới mức nào: những bữa ăn cùng nhau bên chiếc bàn dài; những buổi tối ở căn hộ, đánh bài xì cho tới khi Lili trở về; cách Greta bắt đầu đặc biệt tin tưởng vào anh, càng lúc càng nói nhiều hơn, "Để chị kiểm tra lại với Hans đã." "Anh có muốn lấy chị ấy không?" Lili nói. |
"Anh vẫn chưa hỏi" "Nhưng anh có muốn không?" "Nếu cô ấy cho phép thì có." Lili không hề ghen tị; tại sao phải vậy chứ? |
Cô cảm thấy nhẹ nhõm, mặc dù cùng lúc dòng ký ức trong cô chợt ùa về: Hans và Einar chơi đùa ngoài nông trại; chiếc tạp dề treo cạnh bếp lò; Greta gần như đuổi theo Einar qua đại sảnh Học Viện Hoàng Gia; Greta bước đều giữa hai hàng ghế tại nhà thờ St. Alban vào lễ kết hôn, một cách vội vã. |
Cuộc đời của Lili đã được lật sang trang mới, và cô rất biết ơn điều đó. |
"Cô ấy sẽ không đồng ý cho tới khi chắc chắn rằng em có thể sống yên ổn và khỏe mạnh." "Chị ấy bảo vậy ư?" "Greta không cần thiết phải nói." |
Một tiếng thét nữa vang lên từ phòng tên lính thủy phía trên, cùng tiếng sập cửa. |
Lili và Hans mỉm cười. Dưới ánh đèn đường, trông Hans trẻ trung như một cậu bé. |
Nhúm tóc |
Tíc h .• cực. CẬU Ạ. : / ss cách dể Sỗn9 tích cực 341 NGỪNG PHÀN NÀN CẬU cứ PHÀN NÃNVỀNỠƯỠl KJiÁCNHƯTMế LÃ KJ-)ÔN© TỐT PÂUNMÉ! . © ẠN N eổlC ẠN H TỚ XÂ U TlNH cauÁ CẬU Ạ. Chúng ta nên Làm gì khi cà khúc: mắc \/â\ mội ai ấóp iJãy nổ\ chuyện thẳng thắn \/ả họ thay vì phàn nàn \/ổ\ ngươi thứ ba. Phàn nàn không những khiến bạn thêm mệt mỏi, mà mọi người cũng mệt mỏi vì cứ phải nghe bạn nói đi nói lại mãi về một ai đó. Nếu bạn có vân đề với ai đó, hãy nói |
xong được một bài ca, bà ạ! - Thật à? Đọc bà nghe! Tôi liền đọc cho bà một bài từa tựa như thơ: Mùa đông đã đến gần rồi, Vĩnh biệt mùa hè nắng của tôi!… Nhưng bà tôi chưa nghe hết đã ngắt lời: - Có một bài ca giống như vậy, có điều hay hơn nhiều! Và bà ngâm nga: Nắng hè đã tắt trong đêm tối, Và đã khuất sau rừng cây xa, Riêng tôi đứng một mình thui thủi, Niềm vui xuân trẻ đã vèo qua… Buổi sáng tôi đi ra khỏi làng, Nhớ lại những ngày vui chứa chan; Đồng vắng giờ đây sao tẻ ngắt, Như tuổi xuân tôi để nhỡ nhàng. Chị em bạn gái mến thương ơi! |
Chờ đến mùa đông giá tuyết rơi; Hãy móc tim tôi ra khỏi ngực, Và chôn trong đám tuyết giùm tôi!… Lòng “tự ái nghề nghiệp” của tôi không bị tổn thương chút nào. |
Tôi rất thích bài hát ấy và rất thương người con gái trong bài hát. Bà tôi nói: - Đấy, nỗi đau khổ đã trở thành lời ca như vậy đấy! Một cô thanh nữ đã làm bài thơ ấy: Mùa xuân cô ta đi chơi với người yêu, nhưng đến mùa đông thì tình nhân của cô bỏ rơi cô, có thể là hắn đến với người con gái khác, thế là cô gái với trái tim đau khổ khóc than cho số phận của mình… Những điều mà ta không trải qua thì không sao nói lên được thật đúng, thật hay như thế. Cháu thấy đấy, cô ta đã đặt được một bài ca hay biết nhường nào! Lần đầu tiên bán chim được bốn mươi kopek, bà rất ngạc nhiên. |
- Lạ thật! Bà cứ tưởng đó là một việc vô ích, một trò nghịch ngợm trẻ con, ấy thế mà lại ra tiền chứ! - Bà bán vẫn còn rẻ… - Thật à? Gặp phiên chợ, bà tôi bán được một rúp hoặc hơn. Bà luôn luôn ngạc nhiên không hiểu vì sao những việc vớ vẩn này lại có thể kiếm được nhiều tiền đến vậy! - Bọn đàn bà cả ngày giặt quần áo hoặc lau sàn cũng chỉ được có hai mươi lăm kopek, thế mà ta kiếm được hàng rúp, có ai mà hiểu được chứ! Mà việc này có tử tế gì đâu! Nhốt chim vào lồng là không tốt. |
Alyosha ạ, cháu hãy bỏ cái trò này đi! |
Nhưng thú bắt chim hấp dẫn tôi rất mãnh liệt. Tôi thích việc này vì tôi vừa được tự do vừa không làm ai phải khó chịu, trừ lũ chim ra. Tôi sắm sửa đủ loại lồng bẫy tốt. Các cuộc trò chuyện với những nhà bẫy chim lão luyện đã dạy tôi rất nhiều điều. Tôi đi bẫy chim một mình ở xa hàng ba chục versta trong khu rừng Kstovski, trên bờ sông Volga, nơi trong đám rừng thông cao có những loại chim mỏ chéo và chim sẻ ngô apollyon mình trắng đuôi dài có vẻ đẹp hiếm có được nhiều người yêu chim ưa chuộng. Có khi tôi đi từ chiều và suốt đêm lần mò trên đường cái Kazan, đôi lúc lội giữa bùn sâu dưới những cơn mưa thu. |
Sau lưng tôi là một cái túi vải sờn, trong túi có lồng chim, bẫy và chim mồi. Tay tôi cầm một cây gậy to và chắc bằng gỗ hồ đào. |
Đêm thu tối mịt, lạnh lẽo và đáng sợ, sợ đến rợn người!… Những cây bạch dương già cỗi bị sét đánh đứng hai bên đường, vươn dài cành lá ẩm ướt. Bên trái, dưới chân núi, những đốm lửa thưa thớt trên những cây cột của mấy chiếc tàu thủy và sà lan cuối cùng trôi trên sông Volga đen ngòm tựa đang đi vào một vực sâu không đáy. Bánh xe đập nước ầm ĩ. Tiếng còi tàu rú lên ù ù. Từ mặt đất đen sì hiện ra mấy căn nhà gỗ lụp xụp. |
Vài con chó đói gầm gừ xán đến. |
Người tuần canh gõ kẻng, sợ hãi kêu lên: - Ai đi đấy? Đêm khuya thế này, quỷ bắt các người đi hay sao đấy? Tôi sợ nhất là người ta sẽ tước mất đồ nghề của mình nên luôn mang theo những đồng năm kopek để đút lót bọn tuần canh. Bác tuần phu ở làng Fokino thân với tôi, luôn kêu lên: - Lại chú mày đấy à? Chà, thật là một tay ăn sương gan dạ, không chịu ngồi yên đêm nào! Tên bác là Nifon. |
Bác người nhỏ bé, tóc bạc, trông giống như một vị thánh. |
Bác thường móc trong áo ra một nắm đậu, một củ cải, một quả táo và vừa nhét vào tay tôi vừa nói: - Cầm lấy, chú bé. Tao dự trữ cho chú mày ít quà đấy, ăn cho vui. Bác tiễn tôi đến tận cuối làng: - Thôi, cầu Chúa che chở cho cháu! Hửng sáng thì tôi vào tới rừng. Sửa sang lồng bẫy, treo mồi lên xong, tôi nằm ngay ở cửa rừng chờ trời sáng. Cảnh vật tĩnh mịch như còn chìm trong giấc ngủ say sưa của mùa thu. Những đồng cỏ rộng dưới chân núi thấp thoáng sau màn đêm xam xám. Đồng cỏ bị dòng Volga cắt ngang, lan sang bờ bên kia, tản ra rồi tan biến trong lớp sương mù. Xa xa, sau khoảnh rừng phía đồng cỏ, trời hửng dần. Ánh hồng bừng sáng trên các đỉnh rừng đen hình răng lược, cảnh vật bỗng sinh động lên một cách kì lạ: Sương mù dâng trên đồng cỏ mỗi lúc một nhanh hơn, lóng lánh như bạc dưới ánh nắng mặt trời, tiếp theo đó, bụi rậm, cây cối, những đống cỏ khô cũng dần hiện ra. Những cánh đồng cỏ như tan ra dưới ánh mặt trời, bị ánh vàng rực quét lên, chảy lan ra khắp chốn. Kìa, mặt trời đã chạm được tới làn nước êm ả ven bờ sông. Cả con sông như dâng cao, dồn về phía mặt trời. Mặt trời lên mỗi lúc một cao, hân hoan chào mừng và sưởi ấm cho mặt đất xơ xác, cóng lạnh. Còn mặt đất thì tỏa nghi ngút hơi thu ngọt ngào. Lớp không khí trong suốt khiến đồng ruộng trông to hơn, rộng mênh mông không bờ không bến. Cảnh vật như bơi về xa xăm và lôi cuốn mình đi tới tận chân trời xanh thẳm. Tôi đã từng ngắm bình minh ở chốn này không biết bao nhiêu lần, vậy mà mỗi lần trước mắt tôi lại hiện ra một thế giới mới với một vẻ đẹp luôn tươi mới… Tôi yêu mặt trời một cách khác thường. |
Tôi thích ngay chính tên gọi của nó, với những âm thanh ngọt ngào, với tiếng ngân huyền bí ẩn trong đó. |
Tôi ưa nhắm mắt lại và hứng những tia nắng nóng ấm trên mặt, ưa đưa bàn tay bắt một tia nắng như lưỡi gươm đang xuyên qua kẽ hàng rào hay qua đám cành lá. Ông ngoại rất thích quyển Ông hoàng Mikhail Chernigovski và Feodor, những kẻ không khuất phục mặt trời. |
Tôi hình dung họ là những kẻ du mục đen đủi, cau có, hung dữ, mắt luôn tèm nhèm như dân Moldova nghèo khổ. |
Khi mặt trời lên cao dần trên đồng cỏ, tôi tự dưng mỉm cười vui sướng. Trên đầu tôi, rừng thông reo vi vút, rũ sương mai khỏi đám cành lá xanh. Dưới bóng cây, những hạt băng đọng vì hơi lạnh ban mai óng ánh như một tấm vóc thêu chỉ bạc trên đám lá lỗ chỗ của cây dương xỉ. Đám cỏ úa vàng bị những cơn mưa làm rạp xuống, nằm nghiêng bất động trên mặt đất. Nhưng khi có một tia nắng rọi tới, thân cỏ rung rinh như thể đó là những cố gắng cuối cùng của đời nó. Chim chóc đã thức giấc. |
Những con sơn tước đen xám như những búp lông tơ rơi từ cành nọ xuống cành kia. Chim mỏ chéo đỏ như lửa mổ vụn quả trên đỉnh cây thông bằng cái mỏ khoằm, cuối một cành thông, con sẻ ngô apollyon trắng lắc lư, xòe mớ lông cánh dài, đôi mắt đen như hạt cườm liếc nhìn tấm lưới của tôi căng với vẻ nghi ngại. Và tự dưng, cả khu rừng vừa đây trầm ngâm là thế, oai nghiêm là thế bỗng vang lên trăm ngàn tiếng hót líu lo, tràn ngập những thanh âm ồn ào của các sinh vật trong sạch nhất trần gian; dựa vào hình ảnh của chúng mà con người – bậc thầy của sắc đẹp trần gian – đã tạo nên thần linh, thiên sứ và các thiên thần. Tôi thấy thương thương những chú chim non khi bắt chúng và thấy ngượng với lương tâm khi nhốt chúng vào lồng. |
hơn thế. |
Nó ngước nhìn người đàn bà bằng đôi mắt mở to đầy háo hức khiến trái tim của bà chùng xuống. |
Tyler rất dễ lấy lòng người khác. |
Ở nó vừa có sự khôn ngoan vừa có sự ngây thơ. Một tâm hồn già dặn, bà Chen đã gọi nó như thế. |
Bà ta cho nó ăn tối trong một nhà hàng nhỏ ngay cạnh đó. Tất cả nhân viên trong nhà hàng ùa ra chào bà bằng tiếng Trung Quốc. |
Bà kiểm tra tiểu sử của Jace và Tyler. |
Nó trả lời qua quýt tất cả các câu hỏi trừ việc nói về cái chết của mẹ chúng. |
Và tóm lại rằng hiện giờ chúng không có bất cứ người thân nào cả. |
Nó cũng thú nhận việc sợ bị tống vào các trung tâm từ thiện, vì như thế hai đứa sẽ phải xa nhau vĩnh viễn. |
Tyler sẽ được nhận vào đó vì nó còn bé, nhưng một đứa trẻ ở tuổi thanh thiếu niên lại là cả một vấn đề. |
Bà Chen cân nhắc mọi tình huống trong khi ngồi nhấp chén trà. |
Bà giữ im lặng rất lâu. |
Jace đồ rằng bà lại chuẩn bị an ủi chúng. Nhưng cuối cùng bà cất lời, hết nhìn sang Jace rồi lại Tyler. |
- Gia đình là tất cả. |
Những lời này cứ dội đi dội lại trong đầu Jace trong khi nó đi cà nhắc dọc theo con hẻm để về khu phố Tàu trong sự tĩnh lặng của bóng đêm. |
Những lúc dễ chịu nhất chính là lúc nó thấy mình tách hẳn khỏi thế giới này và những con người bên ngoài kia. |
Nó không dựa dẫm vào ai, không tin tưởng ai, không mong chờ điều gì từ bất cứ người nào. |
Nó cũng được nuôi dưỡng bằng đức tin này. |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.