text
stringlengths
1
55.3k
"Khi nào chúng ta sẽ xuống phòng ngủ." "Chúng ta sẽ không xuống phòng ngủ."
Ông nói lặng lẽ, với một vẻ đơn giản đến kỳ quặc, như thể ông đang bất lực trước một hiện thực mà ông không thể thay đổi.
"Em sẽ cưới tôi chứ?" ông hỏi.
Cô không thể ngăn được sự kinh ngạc của mình.
Ông đã biết trước, ông mỉm cười lặng lẽ, thấu hiểu. "Tốt nhất là em đừng nói gì cả." Ông nói một cách thận trọng. "Nhưng em muốn nghe nó được nói ra, bởi vì sự im lặng giữa chúng ta hàm chứa nhiều hơn những gì mà tôi có quyền hy vọng. Em không muốn nói ra với tôi, nhưng vì tôi đã nói hộ em tối nay, nên hãy để tôi tiếp ...
Tôi chỉ là công cụ để em tự hủy hoại mình.
Tôi biết tất cả.
Tôi chấp nhận nó và tôi muốn em cưới tôi. Nếu em muốn thực hiện một hành động kinh khủng nào đó để trả thù thế giới thì hành động đó không phải là bán mình cho kẻ thù mà là cưới hắn. Không phải là dùng phần tồi tệ của mình để đáp lại sự tồi tệ của hắn mà dùng phần tồi tệ của mình để đáp lại phần tốt nhất của hắn. Em đã...
Cô đứng nguyên, một tay vòng ra sau lưng, các ngón tay áp vào lan can.
Cô nói: "Tôi không muốn như vậy."
"Tôi biết. Nhưng nếu em tò mò về nó, tôi sẽ nói với em là em đã mắc một sai lầm.
Em đã để cho tôi nhìn thấy con người trong sạch nhất mà tôi từng gặp." "Chẳng phải điều đó thật lố bịch sao, sau cái lý do mà chúng ta gặp nhau?"
"Dominique, tôi đã dành cả đời mình để giật dây cái thế giới này. Tôi đã thấy tất cả.
Chả nhẽ em lại nghĩ rằng tôi có thể tin vào bất cứ sự trong sạch nào - trừ khi nó đến với tôi một cách méo mó dưới một hình dạng đáng sợ như em đã chọn? Nhưng việc tôi cảm thấy gì không được phép ảnh hưởng tới quyết định của em."
Cô đứng đó nhìn vào ông và hoài nghi nhớ lại những giờ đã trôi qua.
Miệng cô có đường nét dịu dàng. Ông nhận thấy điều đó. Cô nghĩ tất cả những lời ông nói hôm nay đều là lời của cô; lời đề nghị của ông và cách ông đề nghị cũng thuộc về thế giới riêng của cô; ông đã tự phá hủy mục đích của ông bằng lời đề nghị đó; ông đã lấy đi của cô thứ động cơ mà ông vừa nhắc tới; ông làm cho cô khô...
Cô nhớ tới Đền Stoddard.
Cô nghĩ tới người đàn ông ở trước mặt cô, người nói về sự say mê tuyệt đối với đỉnh cao tuyệt đối, về việc bảo vệ các tòa nhà chọc trời bằng thân thể của chính mình - và cô nhìn thấy một tấm ảnh trên trang báo Ngọn cờ New York, hình Howard Roark ngước mắt lên tòa nhà Enright, với dòng chú thích: "Ngài vui sướng chứ, ng...
Cô chờ đợi một cách lãnh đạm. Khi ông quay người về phía cô, ông nói với cô như ông đã nói trong cả ngày hôm nay, bằng giọng nói bình thản, pha chút vui vẻ.
"Chúng ta sẽ rút ngắn hành trình. Chúng ta sẽ chỉ đi trong một tuần - Tôi muốn giữ em ở đây một thời gian. Em sẽ đi Reno vào ngay sau ngày chúng ta trở lại. Tôi sẽ giải quyết với chồng em. Anh ta sẽ có Stoneridge và bất cứ thứ gì khác anh ta muốn. Quỷ tha ma bắt anh ta đi.
Chúng ta sẽ làm đám cưới vào ngày em trở lại." "Được thôi, Gail. Bây giờ chúng ta hãy xuống phòng ngủ." "Em có muốn điều đó không?" "Không.
Nhưng tôi không muốn đám cưới của chúng ta trở thành quan trọng."
"Tôi thì muốn nó trở thành quan trọng, Dominique.
Đó là lý do tôi sẽ không chạm vào người em trong dêm nay. Không, cho tới khi chúng ta cưới nhau.
Tôi biết đó là một cử chỉ vô nghĩa. Tôi biết là lễ cưới sẽ không có ý nghĩa gì với cả hai chúng ta. Nhưng tuân thủ các nghi thức bình thường sẽ là sự bất thường duy nhất có thể có giữa hai chúng ta.
Chính vì thế mà tôi muốn nó.
Tôi không còn cách nào khác để tạo ra một ngoại lệ."
"Tùy ý ông, Gail." Rồi ông kéo cô lại gần và hôn vào miệng cô. Nụ hôn như là sự kết thúc câu nói của ông, kết thúc một tuyên ngôn - một tuyên ngôn trang trọng tới mức cô cố gắng căng cứng cả thân thể, để cố gắng không đáp lại nó nhưng rồi cô vẫn thấy cơ thể mình đang đáp lại ông; cơ thể cô quên hết tất thảy, ngoài việc...
Ông mỉm cười và nói: "Em đang mệt, Dominique. Em đi ngủ đi. Tôi muốn ở lại đây thêm lát nữa."
Cô ngoan ngoãn quay người và bước một mình xuống phòng của cô.
V. “Có chuyện gì thế? Tôi có hợp đồng Stoneridge chứ?"
Peter Keating hỏi giật giọng.
Dominique bước vào phòng khách. Keating theo sau, và chờ ở ngoài cửa. Cậu bé trực thang máy mang hành lý của cô vào rồi đi ra.
Cô nói, trong khi tháo găng tay: "Anh sẽ có Stoneridge, Peter. Ông Wynand sẽ tự nói nốt mọi việc với anh. Ông ấy muốn gặp anh tối nay.
Vào lúc tám giờ rưỡi.
Tại nhà ông ta." "Để làm cái quỷ gì?" "Ông ấy sẽ nói với anh."
Cô đập nhẹ đôi găng tay vào lòng bàn tay, một cử chỉ nhỏ ra dấu kết thúc, như dấu chấm đặt ở cuối câu. Cô quay người để bước ra khỏi phòng.
Anh đứng chắn giữa đường cô.
"Tôi không quan tâm", anh nói, "Tôi cóc cần biết.
Tôi cũng sẽ chơi trò của các người.
Các người mới vĩ đại làm sao? - bởi vì các người cư xử như bọn lái xe tải, cô và lão Gail Wynand?
Cần quái gì tới lịch sự, cần quái gì tới cảm xúc của người khác?
Được, tôi cũng có thể làm như thế. Tôi sẽ sử dụng cả hai người và tôi sẽ có cái mà tôi muốn - tôi chỉ quan tâm có thế thôi.
Giờ thì cô thích chứ?
Chẳng được tích sự gì khi con sâu chẳng thèm quằn khi người ta xéo lên nó?
Mất vui rồi hả?" "Tôi nghĩ như thế tốt hơn đấy, Peter. Tôi thấy mừng."
Anh thấy mình không thể giữ được thái độ đó khi bước vào phòng làm việc của Wynand vào buổi tối hôm đó. Anh không sao thoát khỏi cảm giác sợ hãi khi được Gail Wynand cho phép vào nhà.
Từ lúc bước vào phòng cho đến lúc ngồi xuống bàn làm việc, anh không cảm thấy gì ngoài cảm giác về sức nặng, và anh tự hỏi liệu chân mình có để lại dấu vết gì trên tấm thảm mềm, giống như đôi chân gắn thêm chì của một thợ lặn sâu.
"Việc mà tôi sẽ phải nói với ông, ông Keating, lẽ ra không cần phải được nói ra hoặc phải làm." - Wynand nói.
Keating chưa bao giờ nghe thấy ai nói với sự tự chủ như vậy.
Anh có ý nghĩ ngớ ngẩn là dường như Wynand đang dùng tay mình giữ chặt giọng nói của ông ta và điều khiển từng âm tiết phát ra. "Bất cứ lời nói thêm nào của tôi cũng sẽ khiến ông cảm thấy bị xúc phạm, do đó tôi sẽ nói ngắn gọn.
Tôi sẽ cưới vợ ông.
Cô ấy sẽ đi Reno vào ngày mai.
Đây là hợp đồng Stoneridge. Tôi đã ký nó.
Kèm theo đây là tấm séc 250.000 đôla. Đây là số tiền ngoài số mà ông sẽ nhận được cho công việc theo hợp đồng.
Tôi sẽ rất cảm kích nếu lúc này ông không bình luận bất kỳ điều gì. Tôi cho rằng tôi có thể nhận được sự đồng ý của ông với cái giá thấp hơn nhưng tôi không muốn kỳ kèo làm gì.
Nếu chúng ta kỳ kèo với nhau thì việc này sẽ càng trở nên không thể chấp nhận được. Do đó, ông có thể làm ơn cầm những cái này và coi như vấn đề này đã được giải quyết xong?" Ông đưa tờ hợp đồng ngang qua bàn. Keating nhận ra hình chữ nhật màu xanh nhạt ở góc tò séc được gắn với trang hợp đồng bằng một cái ghim. Chiếc ...
Keating không đưa tay cầm tờ giấy.
Anh nói, cằm anh cử động một cách khó khăn để tìm lời: "Tôi không muốn nó.
Ông có thể có được sự đồng ý của tôi mà không mất gì cả."
Anh nhận thấy ánh mắt kinh ngạc - và gần như là thiện cảm - trên mặt Wynand.
"Ông không muốn nó ư? Ông không muốn cả Stoneridge?" "Tôi muốn Stoneridge!" Tay Keating vươn ra và giật lấy tờ giấy "Tôi muốn tất cả!
Tại sao ông thì lại được phép làm thế? Tại sao tôi lại phải quan tâm?"
Wynand đứng dậy.
Ông nói, giọng nhẹ nhõm và tiếc nuối: "Phải, ông Keating.
Suýt nữa ông đã xứng đáng với cuộc hôn nhân của ông. Giờ thì thế nhé. Chúc ông ngủ ngon."
Keating không về nhà.
Anh đi bộ tới căn hộ của Neil Dumont, nhà thiết kế mới và là bạn thân nhất của anh. Neil Dumont là một anh chàng xuất thân trong giới thượng lưu có thân hình cao lêu đêu và da nhợt nhạt; đôi vai anh ta sụm xuống như thể phải chịu đựng sức đè của bao đời tổ tiên danh giá.
Anh ta không phải là nhà thiết kế giỏi, nhưng anh ta có nhiều mối quan hệ; anh ta khúm núm với Keating tại văn phòng còn Keating thì khúm núm với anh ta sau giờ làm việc.
Anh gặp Dumont tại nhà.
Họ rủ thêm Gordon Prescott và Vicent Knowlton và định chơi bời cả đêm.
Keating không uống nhiều.
Anh trả tiền cho tất cả. Anh trả nhiều hơn số cần thiết. Anh có vẻ sốt sắng được trả tiền cho mọi thứ. Anh trả những khoản tiền boa hậu hĩnh.
Chốc chốc anh lại hỏi: "Chúng ta là bạn bè, chúng ta là bạn bè phải không?"
Anh nhìn vào những ly rượu ở xung quanh mình, và thấy các tia sáng nhảy nhót bên trong ly rượu. Anh nhìn vào ba cặp mắt, chúng lờ mờ, nhưng thỉnh thoảng chúng lại hướng vào anh với vẻ mãn nguyện. Chúng dịu dàng và dễ chịu làm sao.
* * * Tối hôm đó, sau khi các hành lý của cô đã được sắp xếp và để sẵn trong phòng của cô, Dominique đến gặp Steven Mallory.
Cô đã không gặp Roark trong hai mươi tháng qua. Thỉnh thoảng cô tới thăm Mallory. Mallory biết rằng các chuyến thăm này là những khoảnh khắc suy sụp trong trận chiến đấu mà cô không nêu tên; anh biết cô không muốn đến và những buổi tối hiếm hoi của anh với cô là những thời khắc bị dứt ra khỏi cuộc đời cô.
Anh chưa bao giờ hỏi cô và anh luôn vui mừng được gặp cô.
Họ nói chuyện với nhau một cách lặng lẽ, với cảm giác thân thuộc như một đôi vợ chồng già, như thể anh từng sờ hữu thân thể cô và đã từ lâu không còn ngạc nhiên với nó nữa, như thể chẳng còn lại gì ngoài cảm giác
quyển sách này. ------------------ THÀNH CÔNG - ĐÓ LÀ MỘT TƯ TƯỞNG SÂU SẮC Để trả lời, tôi trình bày mười ba nguyên tắc. Song hãy nhớ - câu trả lời của bạn dành cho những câu hỏi nảy sinh khi quan sát cuộc sống lạ lùng này, có thể nằm ngay trong nhận thức riêng của bạn, dưới dạng một tư tưởng, một kế hoạch hoặc một dự ...
Trước khi trình bày, tôi muốn đề nghị các bạn suy nghĩ về ý kiến sau: Khi bắt đầu giàu có, tiền đến nhanh và nhiều đến mức ta thực sự ngạc nhiên: chúng mày trốn đâu những năm nghèo đói trước đây?
. . .
Càng kỳ lạ hơn nữa nếu lưu ý đến điều khẳng định rằng chỉ có những người làm việc gian khổ và kiên trì mới trở nên giàu có. Khi bạn bắt đầu suy nghĩ và giàu lên, nhất định bạn sẽ nhận thấy rằng trước đó, nhận thức của bạn phải trải qua một trạng thái nhất định, dự định cương quyết và .
. .
phải đầu tư một chút cái gọi là lao động nặng nhọc. Tức là bạn, và người nào khác cũng vậy, cần biết cách đưa nhận thức của mình vào trạng thái cuốn hút của cải. Hai mươi năm tôi nghiên cứu vấn đề này - rất muốn biết người giàu họ làm thế nào mà thành công! Hãy theo dõi chăm chú: bạn vừa bắt đầu vận dụng các nguyên tắc...
Không tin à? Cứ thử xem!
Nhân loại rất thiệt thòi trước hết là vì người nào cũng biết từ không được.
Còn gì nữa!
Tất cả các quy tắc vô hiệu lực - con người biết. Tất cả những gì không được làm - con người biết từ khi nằm trong tã!
Quyển sách này dành cho những người đi tìm quy tắc dẫn đến thành công, và sẵn sàng vì nó mà đặt cược tất cả. Thành công sẽ đến với những người suy nghĩ bằng phạm trù thành công. Thất bại sẽ bám riết những người cho phép mình suy nghĩ bằng phạm trù thất bại. Chủ đề của quyển sách này là giúp cho những ai muốn học tập ng...
. . .
Nhưng cũng còn một chỗ yếu trong nhiều người chúng ta: quen đo mọi thứ bằng thước đo ấn tượng và định kiến riêng của mình.
Tôi không nghi ngờ rằng giữa các bạn đọc cuốn sách này cũng có những người không tin rằng họ có thể trở nên giàu có.
Tại sao?
Bởi vì tư duy của họ hình thành trong điều kiện nghèo đói, thiếu thốn và lận đận. Những người bất hạnh này làm tôi nhớ đến một người Trung quốc lỗi lạc, sang Mỹ để học.
Anh học tại trường Đại học tổng hợp Chicago.
Một lần ngài Harper, hiệu trưởng, gặp anh ở ký túc xá và hỏi: Theo anh thì cái gì là nét nổi bật nhất của người Mỹ? Còn gì nữa, - anh sinh viên trả lời, - đôi mắt. Mắt các vị không xếch.
Có thể nói gì về người Trung quốc này?
Ta không tin vào điều mà ta không hiểu.
Ta tin chắc rằng thước đo của ta là chuẩn mực cho tất cả mọi người.