text
stringlengths
1
55.3k
sĩ gây mê.
Cha anh ta là thợ cạo.
° ° ° Honey Taft là một bí hiểm đối với hầu hết bác sĩ ở bệnh viện Embarcadero Country.
Trong các tua sáng, cô tỏ ra thiếu tự tin. Nhưng sang các tua chiều, cô dường như là một người khác.
Cô am hiểu từng người bệnh một cách đáng ngạc nhiên, rất chính xác và hiệu quả trong chẩn đoán. Một bác sĩ nội trú năm trên kể với đồng nghiệp về cô.
- Quỷ bắt tôi đi nếu mà tôi hiểu được. - Anh ta nói. - Buổi sáng, người ta phàn nàn tới tấp về bác sĩ Taft.
Cô ta phạm lỗi liên tục.
Anh biết chuyện tiếu lâm về cô y tá làm việc gì cũng hỏng không? Bác sĩ bảo cô ta cho bệnh nhân phòng 4 uống ba viên thuốc, thì cỏ ta lại cho bệnh nhân phòng số 3 uống bốn viên, và khi bác sĩ còn đang than phiền về cô ta thì đã thấy cô ả đang đuổi một bệnh nhân trần như nhộng chạy xuống sảnh, tay lăm lăm một chảo nước ...
- Bác sĩ Taft là như vậy đấy.
Nhưng tới chiều cô ta lại cực kỳ xuất sắc. Chẩn đoán xác đáng, lý giải tuyệt vời và sắc sảo như quỷ.
Hẳn cô ta phải dùng một loại thuốc tiên nào đó chỉ tác dụng vào buổi chiều.
Anh ta vò đầu. - Đồ chết tiệt.
Bác sĩ Nathan Ritler là một con người mô phạm, sống và làm việc bằng sách vở.
Tuy thiếu sự phát sáng tài năng song bù lại, ông ta có tay nghề và lòng tận tuỵ và ông ta chờ đợi những phẩm chất giống như vậy ở những người cộng sự của mình. Honey chẳng may bị phân công vào tốp của ông ta.
Trạm dừng đầu tiên là một phòng chữa mười hai bệnh nhân.
Một trong số họ vừa ăn xong bữa sáng.
Ritler nhìn biểu đồ ở cuối giường bệnh. - Bác sĩ Taft, biểu đồ cho biết đây là bệnh nhân của cô.
Honey gật đầu. - Vâng! - Sáng nay ông ta phải chụp phế quản. Honey gật đầu: - Đúng vậy. - Vậy mà cô cho phép người ta ăn?
- Bác sĩ Ritler gắt lên. - Trước khi chụp phế quản?
Anh chàng tội nghiệp này chưa có gì vào bụng từ lúc… Nathan Ritler quay sang trợ lý của ông ta. - Dừng bữa lại. - Ông ta toan nói điều gì đó với Honey nhưng kìm được. - Đi tiếp.
Bệnh nhân tiếp theo là một người Puetorico đang ho sù sụ. Bác sĩ Ritler khám cho anh ta. - Bệnh nhân của ai đây? - Của tôi ạ. - Honey nói. Ông ta cau mày. - Lẽ ra phải chữa viêm cho anh ta rồi chứ, - Ông nhìn biểu đồ, - cô cho anh ta năm mươi miligam Ampicilin, bốn lần trong một ngày?
- Đúng vậy! - Không đúng. Sai!
Cần phải dùng năm trăm miligam bốn lần một ngày.
Cô bỏ sót một con số không. - Tôi xin lỗi, tôi… - Hèn chi bệnh nhân chẳng khá lên chút nào.
Tôi muốn sửa lại ngay lập tức.
- Vâng, thưa bác sĩ! Khi họ tới chỗ một bệnh nhân khác của Honey, Ritler nóng nảy nói. - Người này đã được chụp ruột kết. Phim X quang của ông ta đâu? - Phim X quang ạ?
Ôi, tôi quên không lấy rồi.
Ritler chiếu vào Honey một cái nhìn khó hiểu.
Buổi sáng trượt xuống dốc từ lúc đó.
Bệnh nhân tiếp theo họ nhìn thấy đang rên la, nước mắt giàn giụa. - Tôi đau quá. Tôi bị làm sao thế này?
- Chúng tôi không biết, - Honey nói.
Bác sĩ Ritler quắc mắt nhìn cô. - Bác sĩ Taft, tôi có thể ra ngoài gặp cô một lát không? Ngoài hành lang ông ta nói.
- Không bao giờ, không bao giờ được bảo với người bệnh rằng ta không biết.
Chúng ta là người duy nhất mà họ trông cậy, một cách tuyệt đối.
Và nếu cô chưa biết câu trả lời thì phải bịa ra mà nói. Cô hiểu chưa? - Như thế thật không phải với… - Tôi không hỏi cô phải hay không phải. Hãy làm theo chỉ dẫn của tôi.
Họ khám cho một trường hợp thoát vị đĩa đệm, một bệnh nhân viêm gan, một người mắc bệnh Alzheimer yà hai chục người khác.
Ngay khi tua vừa kết thúc, Ritler tới văn phòng Benjamin Wallace.
- Chúng tôi có một vấn đề. - Ritler nói. - Gì thế, Nathan. - Về một bác sĩ nội trú ở đây.
Honey Taft. - Lại cô ta! - Cô ta làm sao. - Cô ta là một thảm hoạ. - Nhưng cô ta đã có lời giới thiệu tuyệt vời như vậy… - Ben, tốt hơn hết anh nên tống cổ cô ta trước khi bệnh viện thật sự bê bối, trước khi cô ta giết một vài bệnh nhân. Wallace ngẫm nghĩ một lát rồi đi đến quyết định. - Được cô ta sẽ bị đuổi khỏi đây.
° ° ° Paige bận với cuộc giải phẫu gần hết buổi sáng. Khi vừa xong việc, cô tới gặp bác sĩ Wallace, kể cho ông ta mối nghi hoặc về Harry Bowman. - Bowman? Cô có chắc không?
Ý tôi nói… Tôi không thấy anh ta có biểu hiện
Do Bảo An tuổi còn nhỏ nên không ghép tội hết được, mặc dù đó là trọng tội, phải chết.
Khi đưa lên phủ, họ truyền giam vài nhà lao chờ lệnh. Huyện quan Đinh Liêm muốn làm tiền nhà họ Hoàng, nên cho người tâm phúc tìm tới nhà gặp bà Nguyệt ánh. Nhưng khi họ tới, nơi thì hay tin bà ánh đã về thành phố để khiếu nại. Tưởng bà ta cố ý lánh mặt, nên huyện quan ra lệnh hành quyết ngay, dù đó là một lệnh trái lu...
Lão kêu lên và ngất tại chỗ.
Trong khi đó thì ở bến đò nơi bà Nguyệt ánh trên đường đi kiếu kiện, đã bất ngờ gặp lại vị đạo sĩ. Bà hơi khó chịu nhưng không cách nào hơn là phải chào hỏi lấy lệ, rồi định xuống đò thì ông đạo đã lên tiếng: - Bà đi làm gì cho mất công, Nó tới đây bây giờ. Bà ánh nhìn lại phía sau thì thấy một xe ngựa chạy nhanh tới v...
- Con! Bảo An không đáp, chạy nhanh xuống đò và đuổi hết những người cùng đi: - Lên hết, để tôi đi! Mấy người kia biết nó nên vừa thấy đã muốn tránh xa.
Còn lại trên đò chỉ có hai mẹ con, Nhưng thằng khốn ấy không hề nhìn mẹ nó, lại tự tay chèo con đò
một Anh Hùng.
Ta đã cố tìm một người; nhưng các chiến binh đang bận đánh lẫn nhau ở các xứ sở xa xôi, còn ở vùng này thì anh hùng hiếm lắm, hoặc mặc nhiên là không thể nào tìm được. Những thanh gươm ở vùng này hầu hết đều cùn, còn búa rìu thì được dùng để chặt cây, và những cái khiên thì dùng làm nôi hoặc để úp đĩa; mà lũ rồng thì ở...
“Ý tôi là về số vàng và lão rồng, và tất cả, và việc số vàng ấy đến đó bằng cách nào và nó thuộc về ai, và vân vân và cụ thể hơn nữa.” “Chao ôi!” Thorin nói, “cậu không có một tấm bản đồ à? và cậu không nghe bài hát của bọn ta sao?
mà bọn ta chẳng đã bàn về tất cả chuyện này hàng giờ rồi đó sao?” “Dù sao tôi cũng muốn mọi chuyện phải dễ hiểu và rõ ràng,” anh chàng khăng khăng nói, khoác lên mình thái độ nghiêm túc và thực tế (thường chỉ dành cho những kẻ tìm cách vay tiền của anh), và cố hết sức tỏ ra khôn ngoan, cẩn trọng và chuyên nghiệp, xứng ...
“Đã lâu lắm rồi, vào thời ông nội Thror của ta, dòng họ ta bị đuổi ra khỏi vùng viễn Bắc, rồi quay trở lại, đem hết của cải và công cụ của họ tới Quả Núi này trên bản đồ. Quả Núi đó trước kia được cụ kỵ nhà ta phát hiện ra, đó là cụ cố Thrain, nhưng hồi ấy người ta khai mở, người ta đào đường hầm, người ta xây cất nhà ...
Các vua chúa thường cho mời thợ rèn của chúng ta, và thậm chí ban thưởng rất hậu hĩ cho cả những người ít khéo tay nhất. Các bậc cha mẹ thường nài nỉ chúng ta nhận con em họ đến học việc, và trả công chúng ta thật hào phóng, đặc biệt là bằng lương thực, vì vậy chúng ta chẳng bao giờ phải bận tâm tự mình trồng trọt hoặc...
“Chắc chắn vì thế mà lão rồng tìm đến. Cậu biết đấy, lũ rồng ăn trộm vàng và châu báu của người, tiên và người lùn ở bất kỳ nơi nào chúng có thể tìm thấy; và chúng canh gác món đồ trộm được trong suốt đời mình (trên thực tế là vĩnh viễn, trừ phi chúng bị giết) mà chẳng bao giờ dùng đến một cái khuyên đồng trong số đó. ...
Một hôm hắn bay vút lên không và xuống phía Nam. Âm thanh đầu tiên mà bọn ta nghe thấy tựa như một trận bão đổ xuống từ phương Bắc, và những cây thông trên Quả Núi gãy răng rắc liên hồi trong gió. Vài kẻ trong số những người lùn tình cờ lại vắng nhà (ta may mắn là một trong số đó - một chàng trai giỏi giang thích phiêu...
Bấy giờ tất cả các quả chuông đều rung lên trong thị trấn Thung Lũng và các chiến binh đều chuẩn bị vũ khí. Những người lùn vội chạy khỏi thị trấn qua lối cổng lớn; nhưng con rồng đã đợi họ ở đó. Chẳng một ai chạy thoát theo con đường đó cả.
Dòng sông ào ào chảy tỏa hơi nước mịt mùng và sương mù che phủ thị trấn Thung Lũng, rồi trong đám sương mù ấy con rồng xông vào tiêu diệt hầu hết các chiến binh - câu chuyện buồn quen thuộc, chỉ có điều nó lại quá phổ biến vào thời đó. Rồi hắn quay trở về và trườn vào Cổng Trước rồi phá tan nát tất cả các hành lang, đư...
Sau đó không còn người lùn nào ở bên
dụng bạn sẽ tự vệ. Theo cách này, bạn sẽ trở thành nạn nhân một lần nữa. Để bảo vệ bạn khi thực hành Mặt Dày, Tâm Đen, đầu tiên hãy gọi đến sức mạnh của sự khuất phục. Hành động bên ngoài của bạn có thể có vẻ nhún nhường và không đáng sợ, nhưng bên trong, đừng bao giờ quên lãng mục đích của bạn. Khi bạn có thể thắng mộ...
Nếu bạn không được tin tưởng anh ta, Thì bạn có thể luôn tin tưởng anh ta Một vài năm trước, tôi đi tàu hỏa từ Roma đến Venice. Trên tàu, tôi gặp lại Roger, một khách du lịch Mỹ. Roger đang ở tuổi giữa khoảng 40.
Ông vừa bị mất một gia tài nhỏ trong kinh doanh do người cộng tác củ ông biển thủ 3 triệu đô la, để lại ông với món nợ khổng lồ.
Ông đang đi du lịch Châu Âu, cố gắng tập trung đầu óc để hình dung mình nên làm gì sắp tới.
Trong cuộc hành trình của chúng tôi, Roger mỗi lúc một thoải mái hơn khi nói chuyện về bản thân.
Ông tâm sự với tôi: “Khi tôi mới qua tuổi 20, ở San Francisco thời kỳ cuối thập niên 1960, tôi đã làm chuyện buôn bán ma túy vặt vãnh. Tôi làm người trung gian, và sau mỗi lần làm được một vụ, tôi được chia tiền hoa hồng. Tôi không bao giờ bị lừa vì tôi không bao giờ tin một ai mà tôi làm ăn cùng. Tôi làm theo một quy ...
Vì bầu không khí bạn bè này, nhiều người có khuynh hướng bộc lộ quá nhiều bản chất cá nhân của họ. Nhưng thông tin dường như vô hại này có thể quay trở lại làm hại họ, và họ sẽ thấy mình ở vào vị trí có khả năng bị tổn thương.
Barbara và Jerry là những chuyên gia có uy tín trong cùng một lĩnh vực nghề nghiệp.
Họ quyết định hợp tác với nhau và phát triển một dự án liên quan đến lĩnh vực của họ vào thời gian rãnh rỗi. Trong khi họ bỏ ra hầu hết các buổi tối rãnh rỗi để làm việc cho dự án này, họ biết về nhau và về những người thân của nhau khá rõ.
Một năm rưỡi sau đó, gần đến lúc cao điểm của dự án, Jerry quyết định anh ta muốn một mình làm chủ dự án.
Tuy nhiên, anh ta đã có thỏa thuận cộng tác bằng văn bản với Barbara.
Jerry tìm cách phá vỡ hợp đồng. Sau khi tham vấn một luật sư, Jerry kết luận rằng việc này hầu như là không thể.
Anh ta phải tìm các giải pháp khác.
Qua các buổi gặp gỡ xã giao của gia đình, Jerry biết được thói quen sử dụng cần sa của Barbara. Anh ta cũng phát hiện được con trai của cô chính là người cung cấp cho cô và cậu ta cũng liên hệ mật thiết với những kẻ phân phối lậu.
Jerry nói với Barbara là cô nên tự nguyện từ bỏ quyền lợi của cô trong dự án; nếu không, anh ta sẽ công bố bí mật của Barbara. Barbara nhanh chóng từ bỏ quyền lợi tham gia của cô. Cô không thể chịu nổi vụ tai tiếng, đặc biệt vì cô là một nhà tâm lý trị liệu có uy tín Barbara phạm hai sai lầm lớn.
Điều thứ nhất quá rõ ràng; cô không nên sử dụng những chất cấm.
Sai lầm thứ hai là cô đã cực kỳ đánh giá thấp Jerry. Cô đã để lộ một cách bất cẩn quá nhiều thông tin về bản thân và hậu quả là đã phải trả giá về điều đó.
Kẻ đánh cắp sự yên bình và thanh thản Hãy lễ phép giữ một khoảng cách với những ai sẽ lấy mất của bạn sự yên bình và thanh thản. Trong cuộc sống hàng ngày của bạn, bạn sẽ gặp kiểu người này ở khắp các ngõ ngách. Những người này không nhất thiết là xảo trá hay tàn nhẫn, họ cũng không phải một mối đe dọa thực sự đối với ...
laâ sûå bêët àöìng vïì chñnh saách xaä höåi, chûá hoaân toaân khöng phaãi laâ vêën àïì tuên thuã luêåt phaáp hay laâ caái gò àoá thuöåc phaåm truâ àaåo àûác”. CAÁC CHÛÚNG TRÒNH TRÏN GIÊËY Àaáng buöìn thay, taåi nhiïìu cöng ty, caác chuêín mûåc àaåo àûác vaâ giaá trõ chó àûúåc xem nhû möåt thûá trang sûác àïí phö trûúng...
tì khuỷu tay lên bàn và ôm hai tay lấy mặt.
Thậm chí trước cả khi cô được cho ra viện ở Key West, cô cũng đã được hai quý ông có vẻ ngoài công chức viếng thăm, họ đã nhấn mạnh với cô tầm quan trọng của yêu cầu giữ bí mật.
Họ đòi hỏi cô lòng yêu nước và tự bảo vệ mình. Họ hẳn có thể tiết kiệm chuyến viếng thăm và rất nhiều công sức cho bản thân.
Cô không phải đồ ngốc.
Cô không cần FBI hay CIA hay bất kỳ ai bảo cô rằng cuộc sống của cô có thể phụ thuộc vào khả năng giữ kín chi tiết nơi cô đã ở, những gì cô đã thấy, và người cô đã cùng nhìn thấy những chuyện đó.
Cô biết mình không thể nói chuyện đó cho bất kỳ ai. Không ai trừ Max, nhưng cô không thể nói chuyện với anh bởi vì cô không biết cách liên lạc với anh, và anh thì không hề liên lạc với cô.
Lola thổi phù một hơi và với lấy quyển lịch bàn.
Trước khi cô rời đi đến Bahamas, cô đã viết ra kế hoạch cho bốn tháng tới.
Mọi ngày đều kín các buổi hẹn và ăn trưa.
Một số quan trọng, một số không đáng kể.
Chẳng có gì mang tính sinh tử.
Cô ngước lên. Có lẽ chính là lý do đó. Có lẽ đời cô lúc này chỉ là mang lại cảm giác vô vị. Giờ đây khi mà cô không còn gặp nguy hiểm và không cần một anh chàng to khỏe cứu lấy mình, có lẽ đời cô chỉ là mang lại cảm giác tẻ nhạt.
Lúc ba giờ mười, Lola túm lấy giày và cái ví đỏ đồng bộ và hướng đến cuộc hẹn lúc ba giờ ba mươi ở spa, tiệm làm đẹp yêu thích nhất của cô. Khi đã ở đó, cô được massage cơ bắp sâu và đắp thảo mộc, tỉa tót lông mày, tỉa móng tay và được tô bóng, và cô có mấy bông hoa cúc màu vàng màu trắng vẽ trên các móng chân màu hồng...
Giây phút cô lái chiếc BMW vào gara, Bé Cưng phát ra một loạt tiếng sủa từ trong căn hộ. Nó nhảy tưng tưng khi cô đi vào và bám theo gót chân cô khi cô đặt vài túi hàng hóa và một bó hoa tuy-lip màu đào và hoa hồng trắng lên quầy bếp.
Hôm nay, Bé Cưng mặc chiếc áo ba lỗ in chữ HƯ HỎNG TỚI TẬN XƯƠNG CHẬU, và cô bế nó lên tay và gãi gãi giữa hai tai nó. “Mày nghĩ kiểu đầu này thế nào?” cô hỏi. Nó liếm má cô và ngọ nguậy đầy thích thú. “Mày đúng là một chú chó sành điệu, tao biết mày sẽ thích mà.” Điện thoại reo, và phải đến lúc cô nhận ra giọng mẹ cô ...
Nhưng không phải, và cảm giác thất vọng của cô chuyển thành tức giận. Cơn tức giận đi theo cô suốt năm phút trò chuyện, và khi cuối cùng cô gác máy, cô bước ra khỏi đôi giày đỏ và cẩn thận tháo cành cây ra khỏi gót chân. Cô không muốn gì hơn là quên quách Max Zamora đi, và cô đặt cành cây xoắn lại lên trên nóc tủ lạnh....
Cô mong sẽ thấy bố cô đang đứng ngoài đó, cảm giác nhẹ nhõm làm dịu đi đôi mắt nâu lo lắng của ông khi tự mình nhìn thấy cô con gái bé bỏng ba mươi tuổi đầu thực sự vẫn ổn. Cô giật cánh cửa ra và đông cứng lại, một lời chào mừng người cha quá mức bao bọc của cô vừa hình thành đọng lại trên môi.
Đó không phải người cô chờ đợi, hay phải nói đó là người cô đã chờ đợi nhiều ngày trước. Nhìn thấy hình ảnh Max đang đứng trên tấm thảm chùi chân chào mừng của nhà cô, cảm giác nhộn nhạo run rẩy khắp dạ dày cô và cả nơi ngay dưới tim cô nữa. Khuôn mặt quen thuộc của anh nhìn đáp lại cô, chỉ là đã cạo râu sạch sẽ và vết...
Nhưng miệng anh vẫn y như thế.
Rộng và hoàn hảo.
Một cặp kính Ray Bans đen che mắt anh, nhưng cô không cần nhìn chúng cũng biết chúng có màu biển Caribbe.
Và cô không cần
lõi thay vì đi nuôi nhiều công ty con yếu. Nguyên tắc kinh doanh căn bản là không ném đồng tiền tốt vào cùng với những đồng tiền xấu.