text
stringlengths
1
55.3k
Hắn lấy một điếu thuốc lá, nhìn kỹ cho đúng cái đầu phải ngậm vào miệng, rồi đánh diêm châm vào đầu kia. Khi xe tới phố huyện, điếu thuốc lá cháy dở, bén hết vừa quá nửa.
Thừa đặt nó trên bọc giấy.
Rồi hãm xe trước cửa hiệu bào chế của chú khách thầy. Hắn vào đó, cân thuốc cho Ma-ri. Bỗng: - Xe ông hàn Be cháy! Xe ông hàn Be cháy! Thừa giật mình, chạy ra hè. Mặt hớt hơ hớt hải. Ngọn lửa đương bừng bừng ở đệm sau. Hàng phố đổ ra chữa. Có người lăn vào, toan lôi cái đệm ra. Nhưng Thừa hét: - Khéo! Khéo! Ét-xăng nó ...
Khói đen bốc lên, khét lẹt. Hàng phố xúm lại xem đám cháy rất đông. Người ta ngó vào trong xe xem thiệt hại những gì, rồi nhìn mặt ông hàn tái mét. Thừa nói với người trưởng phố: - Thầy coi cho tôi.
Đừng để ai đụng vào xe.
Tôi lên trình quan về cái tai nạn này.
Lạ quá! Chú khách thầy lo lắng, phân trần mãi với mọi người là chú bận cân thuốc, chú “công pết” gì cả.
Thừa vào công đường. Huyện Lung trông thấy thì tiếp ngay.
Thừa tường thuật rất tỉ mỉ việc hỏa hoạn vừa xảy ra.
Hắn nói: - Trên đệm có gói tiền một vạn hai nghìn bốn trăm năm mươi tư đồng sáu hào, tôi định mang đi Hà Nội. Vì mất món tiền to, tôi nhờ quan lớn xuống phố chứng kiến chỗ cháy.
Quan phụ mẫu lắc đầu, tròn cái miệng để: - Ồ! Chết chửa!
Quan hàn mất hơn một vạn bạc trong mười lăm phút? Thừa cười lạt: - Vâng, số mất của, tôi biết làm thế nào? Huyện Lung hỏi khẽ: - Tiền hàng chuyến vừa rồi đấy à? - Vâng. - Buôn to nhỉ. Tôi không ngờ.
Nhưng quan hàn ạ, nghiệm đáo để, tiền lãi buôn cái ấy, có bao giờ giữ được bền đâu.
Thế quan hàn muốn tôi chứng kiến để làm gì?
- Thưa tôi muốn xin quan lớn mấy chữ chứng nhận cho là vì ô- tô cháy, nên món tiền ấy cũng bị thiêu hết. Quan gãi mép một lát, rồi hỏi lại: - Bao nhiêu nhỉ? - Thưa một vạn hai nghìn bốn trăm năm mươi tư đồng sáu hào. - Toàn là giấy? - Vâng. Cháy hết. Thật đáng tiếc! Bỗng quan thản nhiên, tặc lưỡi: - Tiếc quái gì!
Giá vốn của nó độ đồng bạc chứ mấy?
Thừa không hiểu. Huyện Lung lại hỏi: - Quan hàn muốn tôi xuống tận nơi để chứng kiến, rồi cho giấy chúng nhận à?
- Vâng, thật là phiền quan lớn quá. Quan phụ mẫu lắc đầu, mỉm cười: - Không phiền tôi, nhưng tôi sợ phiền quan hàn thôi. Thừa vẫn không hiểu, tủm tỉm và nói nhỏ: - Thế nào rồi cũng xin hậu tạ quan lớn. Nhà cai trị tặc lưỡi: - Tạ tùng gì cái vặt! Có điều là nếu tôi cứ ngồi đây nhắm mắt mà tin quan hàn, thì tôi có thể là...
- Trình quan lớn, trăm nào chục nào cũng có ghim hẳn hoi để làm bằng.
Tuy nước cứu hỏa có làm hư nát chút ít tàn giấy ở phía trên, nhưng thế nào những tệp xếp ở phía dưới cũng còn nguyên vết.
Quan gật đầu: - Thế mới càng rõ là giấy nhật trình! Chẳng tin thì bây giờ, tôi mời quan hàn đi một mình, đến mà nhìn kỹ xem, những vết chữ in bài báo quốc ngữ còn hằn trắng cả lên rõ lắm đấy. Không phải quan hàn chỉ bị cháy mất có một đống bạc giấy báo cũ, quan hàn cứ đem đầu tôi đi mà chặt! Nói xong, huyện Lung cười h...
Thừa im lặng, mặt tái dần.
- Quan hàn ạ, có phải quan hàn bắt chước cái lối xoay tiền của cái ông huyện gì ở Huế, định trẩm món tiền thuế không? Ông ta thua bạc, muốn bịp nhà nước, cũng tự đốt ô-tô của ông ta, trên có để những tệp giấy nhật trình cắt đúng như giấy bạc, cũng ghim cẩn thận, như kiểu quan hàn làm hôm nay ấy. Nhưng khi nhà chức trác...
Nhưng tôi không vụng như cái ông bạn đồng liêu của tôi trong Huế đâu. Tôi mà làm thì có trời cũng không khám phá ra nổi. Nhưng hôm nay quan hàn làm trước tôi mất rồi, mà lại làm rất vụng. Chẳng lẽ tháng sau tôi cũng làm thế, để các báo nó đăng xỏ là hễ không phải tiền của mình để trên ô-tô, thì tất ô-tô bị cháy à?
Huyện Lung cười ha hả, rồi hỏi, vẻ chế nhạo: - Thế bây giờ quan hàn muốn tôi giúp quan hàn gì nào? Quan hàn với tôi là chỗ thân tình, xin cứ nói thật đi?
Thừa ấp úng: - Xin quan lớn cứ cho cái giấy chứng nhận. Quan huyện cười, gật đầu: - Cũng được.
Có mất gì một chữ ký? Một chữ ký của tôi mà giúp quan hàn lấy được những ngót một vạn ba nghìn đồng bạc, thì nó có giá trị đấy nhỉ? Biết là quan phụ mẫu đả động đến việc mua chữ ký, Thừa thầm thì: - Vâng.
Chúng tôi không dám quên ơn quan lớn. Quan lại gật đầu, vẫn nói to như thường: - Đành rồi.
Mọi bận quan hàn còn đi lại rất hậu hĩ, huống chi là bận này.
Nhưng hỏi thật quan hàn nhé, quan hàn định chia cho đệ bao nhiêu? Thừa nghĩ một lúc, rồi đáp: - Xin tùy quan lớn. Nhà cai trị lắc đầu: - Không. Cưa mạch nào đứt mạch ấy. Những lần trước không tính gộp vào lần này được.
Quan hàn cho đệ một nửa cái số bị cháy nhé. Cũng như đền đệ món tiền thuế mà đệ không tiện diễn tấn kịch cũ đến lần thứ ba ấy mà! Thừa nghĩ.
Hắn đã từ chối cái sáng kiến của ông bạn nhà thơ, vì không muốn chỉ được ăn có một nửa. Nay hắn phải hối lộ huyện Lung một nửa, thì thà rằng chia với Hoài Tân Tử cho xong.
Chẳng phải ân nghĩa gì.
Hắn mặc cả khéo.
- Nhưng tôi còn thiệt cái đệm xe. - Thế thì đúng năm phẩy. Nếu quan hàn không bằng lòng, thì tôi đi
một lát, rồi. “Tất nhiên rồi.” “Số nhà là 103.” “103. Cảm ơn Bill.” “Vâng, nhưng... vì sao cô lại cần cái đó? Cô đã bảo với tôi là không quen biết cậu đó mà.” “Tôi sẽ quen anh ta trong khoảng nửa giờ nữa.” “Cô đến thăm cậu ta ư?” “Hoan hô, Sherlock!” “Nhưng... trước hết là cậu ta chưa ngủ dậy.” “Sao, chưa ngủ dậy?” “Tạ...
Đúng là tôi kéo dài cuộc sống của một người tù khổ sai.
“Anh sẽ nói với tôi chuyện đó vào ngày mai” Cô vội vàng bảo rồi treo ống nghe lên giá và ngầm tóm tắt tình thế: lúc này là mười hai giờ kém hai mươi lăm phút.
Dù Bill đã nói rồi, Bundle cho là tay Thesiger đó vẫn sẵn sàng tiếp khách.
Vì vậy cô gọi taxi và bảo đưa tới số nhà 103 phố Jermyn Street.
Một người đầy tớ trai có dáng vẻ của những người hầu ở các nhà danh giá ra mở cửa cho cô. “Xin mời bà đi theo lối này!” Gã nói và dẫn tiểu thư Eileen tới một phòng khách rất sang với những ghế bành bọc da to rộng. Một cô gái tóc hung, váy áo đen, trẻ hơn Bundle chút ít đang ngồi lọt thỏm trong một chiếc ghế bành.
“Thưa bà, tôi phải báo chủ như thế nào đây?” Người đầy tớ hỏi. “Ông Thesiger chưa biết tôi,” Bundle đáp.
Anh người hầu trịnh trọng nghiêng mình và đi ra, khẽ khép cửa lại phía sau hắn. Một lát yên lặng. “Một buổi sáng thật đẹp” Cô gái tóc hung rụt rè. “Rất đẹp” Bundle công nhận.
Lại yên lặng. “Tôi từ nông thôn đi ô tô tới đây sáng nay, cứ tưởng bị một buổi mù sương thì rất trở ngại, nhưng rất may trời lại sáng đẹp.” “Đúng vậy” Cô gái tóc hung đáp và thêm, tôi cũng từ nông thôn ra. Bundle chăm chú nhìn cô ta. Sự có mặt của cô gái vào lúc này có thể làm cho cuộc trao đổi của nàng với Thesiger có...
“Vâng, sao chị biết? Có phải chúng ta đã gặp nhau rồi không?” Bundle lắc đầu. “Không, nhưng tôi đã viết thư cho cô hôm qua. Tôi là Eileen Brent.” “Chị thật tốt bụng đã gửi lá thư của Gerry cho tôi! Tôi đã viết mấy lời để cảm tạ chị, không ngờ lại được gặp chị tại đây.” “Tôi sẽ nói cho cô rõ vì sao tôi lại đến đây. Cồ c...
Nhưng... Ronny chết rồi!” Đôi môi Loraine hé mở. “Chết rồi! Anh ấy khoẻ thế cơ mà!” Bundle kể vắn tắt cho cô ta nghe những chuyện xảy ra ngày hôm trước, một vẻ kinh hãi và ghê sợ hiện trên nét mặt Wade. “Thật thế ư, vậy đó là sự thật ư?” Cô gái khẽ
marketing hiện diện rộng khắp chắc chắn bạn sẽ cần “lính bộ binh”. Rất nhiều cơ hội marketing bằng truyền thông xã hội và Web 2.0 dựa vào các giao tiếp “nhiều người với nhiều người”. Vì vậy thay vì quảng bá một thông điệp marketing cho tất cả, bạn đang nhìn thấy sự phân khúc các phương tiện truyền thông đại chúng thành...
Để quản lý thành công đám mây danh tiếng trên Web 2.0 cũng cần bạn giao một phần quyền kiểm soát thương hiệu cho những nhân viên marketing trước đây đã thành công với việc kiểm soát chặt chẽ thông điệp thương hiệu. Bạn cần bắt đầu bằng cách lập hướng dẫn truyền thông cụ thể cho sản phẩm và thương hiệu của mình. Sau đó ...
—DAVID ALLEN— tác giả của Hoàn thành mọi việc không hề khó iờ bạn phải đối mặt với một lựa chọn.
Giờ bạn biết có thể sử dụng Internet để phát triển công việc kinh doanh trên mạng.
Hàng chục ví dụ trong cuốn sách này đã hướng dẫn cho bạn rất nhiều cách để thu lợi từ quá trình hiện diện rộng khắp với khán giả. Như đã biết, bạn không cần phải tự làm mọi việc – Web có thể làm điều đó tốt hơn bạn rất nhiều. Nhưng mỗi ngày tiến một bước vào marketing trực tuyến có thể mở rộng sự hiện diện sản phẩm của...
Bạn có đặt cuốn sách này xuống và quên hết những gì mình học được không? Hay bạn sẽ tạm hoãn hành động bằng cách mua nhiều sách hơn và bắt đầu “lập chiến lược” nhiều hơn? Hay bạn đang bắt đầu chuẩn bị?
Biết và làm là hai việc hoàn toàn khác nhau.
Nếu bạn đã đọc đến đây thì bạn đã biết nhiều về marketing hiện đại hơn 99% dân số.
Giờ bạn cần phải làm. Như Tony Robbins, tác giả của Awaken the Giant Within – Đánh thức người khổng lồ trong bạn, nói: “Nếu bạn tiếp tục làm những gì mình luôn làm thì bạn sẽ nhận được những gì mình luôn có.” Điều đó có đủ với bạn không?
Phần lớn thành công trong cuộc sống và kinh doanh là nhờ động lực. Hiện bạn đang có động lực trở thành chuyên gia marketing giỏi hơn.
Bạn đã đọc qua hơn 300 trang để tới được đây.
Hãy tiếp tục bằng cách hành động ngay. Hành động là chìa khóa dẫn tới thành công trên mạng.
Đọc, trao đổi, gặp gỡ, nghiên cứu, phân tích – không gì có thể thay thế cho bắt đầu. Nếu bạn vẫn đang trong giai đoạn nghiên cứu, hãy cho mình một hạn chót. Bạn cần vượt qua “giai đoạn phân tích” nếu muốn phát triển doanh nghiệp của mình.
Để tìm thêm thông tin cần thiết, hãy truy cập các trang web và blog được nhắc tới trong cuốn sách này. Đăng ký nhận câu chuyện miễn phí và ebook có trên các trang đó. Mỗi ngày chỉ đọc một hai email về một chủ đề có thể giúp bạn học thêm về chủ đề đó theo thời gian mà không tốn nhiều công sức.
Nếu bạn sẵn sàng bắt đầu, hãy thử những công cụ tôi đã giới thiệu để tìm ra công cụ mang lại lợi nhuận lớn nhất cho bạn. Chẳng hạn, tại sao không chọn một trong số các phương pháp marketing tôi viết và thử trong 90 ngày tới?
Hãy đặt cuốn sách xuống và bật máy tính lên – hãy bắt đầu! Hãy cùng nhau hiện thực hóa điều
sống; mẹ phải trải qua rất nhiều đau khổ để được sinh con làm phận con người. Ba là ơn nghĩa nâng đỡ con cái; tay mẹ vuốt ve, uốn nắn vóc hình cho con khỏe đẹp. Bốn là ơn nghĩa nuôi dưỡng con cái; mẹ phải tảo tần bốn mùa lao khổ, cho con ăn học, nuôi con khôn lớn. Năm là ơn nghĩa dạy dỗ con cái; mẹ dùng phương tiện, tr...
đi, dáng buồn bã.
Nàng nghĩ, chắc anh không muốn đi chơi với nàng.
Hôm nay anh bận việc gì ư?
- Này, Tell - Nàng vội vã chạy theo anh, cất tiếng gọi - Tell!
Anh dừng lại đợi nàng bước đến, mắt nhìn bộ áo quần ngắn cũn cỡn trên người nàng.
Bỗng Molly cảm thấy người nàng phô ra nhiều da thịt quá.
- Anh muốn đi chơi với em không?
- Nàng hỏi, lòng hy vọng, lại vừa hồi hộp.
- Em có biết chắc anh đủ tiền trong túi để đi chơi với em không? - Anh đáp, mắt nheo nheo nhìn với vẻ chua chát. Molly hiểu tâm trạng của anh khi nhìn vào ánh mắt anh, anh lại giận rồi đấy! Nàng thấy thẹn đỏ mặt, biết anh đang nhớ đến lời nàng cho anh là đồ điếm đàng. Nhưng chính anh cũng đã cho nàng là đồ đào mỏ mà .....
Bằng lòng không?
Nàng gật đầu chấp nhận các điều kiện của anh liền. Nàng sẽ bằng lòng bất cứ điều gì để được vui chơi với anh trong vài giờ. Tại sao anh làm cho nàng chết mê chết mệt như thế này nhỉ? - Trước hết ta đi dạo chơi bằng xe ngựa nhé - Anh đặt một bàn tay lên hông nàng, dẫn nàng đi qua vỉa hè, đến một trong những chiếc xe ngự...
Nếu nàng có những kế hoạch khác thì sao nhỉ? Tuy nhiên, nàng rất sung sướng khi có anh bên mình và nàng sẽ bằng lòng đi bất kỳ đâu mà anh đề nghị. Chắc anh biết rõ những nơi có cảnh đẹp đáng đến xem.
nàng cứ để cho anh tùy nghi lựa chọn. Nàng biết gì mà chọn lựa địa điểm tham quan?
Nàng rất hài lòng về cỗ xe ngựa, xe được chùi rửa đánh bóng, trang hoàng bằng những dải lụa đỏ màu sắc và bong bóng cao su. Con ngựa gõ móng trên mặt đường như muốn mời chào nàng lên xe. Tell đỡ nàng bước lên xe đang mở rộng cửa, rồi nói nhanh bằng tiếng Tây Ban nha với người đánh xe.
Anh leo lên, ngồi cạnh Molly. Khi con ngựa bắt đầu cất vó, anh nhìn ra ngoài rồi nói nhỏ với nàng.
- Ta đi tham quan thành phố một vòng. Đây là cách thăm thành phố tuyệt nhất.
Tell có vẻ say mê xem cảnh thành phố Acapulco hơn là quan tâm đến nàng, nhưng rồi Molly cũng mê say ngắm nhìn cảnh vật trên đường đi. Nàng mê say nhìn những cảnh do người đánh xe và Tell chỉ cho thấy, những cảnh tương phản nhau trong thành phố Mexico này đã thu hút sự chú ý của nàng: đó là cảnh những khách sạn nghỉ mát...
từ nổi tiếng của Lục Du (1125-1209), nhà thơ thời Nam Tống.
Bài từ xuất phát từ bi kịch của cuộc đời ông.
Ông kết hôn với người em họ Đường Uyển. Mẹ ông không thích Đường Uyển và cũng không tán thành cuộc hôn nhân này nên đã chia cách họ.
Mười năm sau, hai người gặp lại nhau ở Thẩm Viên, Lục Du viết lên tường một bài từ rất bi phẫn là Thoa đầu phượng. Không lâu sau, Đường Uyển chết, Lục Du vẫn còn lưu luyến mãi, viết bài thơ tình nổi tiếng Thẩm viên được truyền tụng đến nay. Bài thơ của Tô Thức (Tô Đông Pha) (1037-1101), nhà văn, nhà thơ nổi tiếng Trung...
Ông kết hôn với Ông Phàm (28 tuổi) năm ông 82 tuổi.
Liễu Hạ Huệ (720-621 TCN): người nước Lỗ, thời Xuân Thu, nổi tiếng là một chính nhân quân tử. Nhân vật nữ không có thực trong Xạ điêu tam bộ khúc (Anh hùng xạ điêu, Thần điêu hiệp lữ, Ỷ thiên Đồ Long ký) của Kim Dung.
Một hình phạt dã man thời phong kiến: tứ chi của phạm nhân bị cột vào bốn sợi dây buộc vào bốn con ngựa, con ngựa thứ năm cột vào cổ phạm nhân.
rai : 1 ha = 6,25 rai, 1 rai = 1.600m2 tapioca : Các sản phẩm sơ chế từ sắn (như sắn lát, bột báng…) giáp: Một cách đo lường thời gian ở một số nước Á Đông, 1 giáp bằng 12 năm Soi : Hẻm easy open : Loại hộp có móc khoén ở trên nắp, ể giật lên và mở hộp dễ dàng Kinh lạc là đường khí huyết vận hành trong cơ thể, đường ch...
Nửa khắc: Tầm mười lăm phút.
Mắt hạnh: Mắt hình quả hạnh đào, là kiểu mắt tròn và có phần đuôi mắt dài, hình mẫu mắt lý tưởng của các cô gái. Nguyên mạt: Chiếc khăn lụa dính máu của người con gái trong lần đầu tiên vào đêm động phòng.
Bình thê: Trong chế độ một chồng nhiều vợ, có từ hơn một chính thất trở nên thì gọi là bình thê. Có nghĩa là cả hai (hoặc nhiều) bà vợ đều là vợ cả, chính thất.
Chữ “Hầu” trong Hầu phủ đọc đồng âm với từ “con khỉ”. Nhu động: Cử động như giun đất bò.
Chữ Xuyên tiếng Trung viết là: 川. Tức là gọi trai bao.
A hoàn bồi giá: Là a hoàn của nhà mẹ đẻ được gả đi theo khi tiểu thư lấy chồng. Đường huynh: Anh họ đằng nội.
Trong tiếng Trung, Sính Đình có nghĩa là tha thướt (chỉ người con gái xinh đẹp thướt tha).
Khế đất: Văn tự ruộng đất.
Cáo mệnh: Phụ nữ được phong hiệu.
Văn phòng tứ bảo là bốn vật dụng thiết yếu của người học thư pháp, bao gồm: Bút, nghiên, giấy và mực.
Bệnh tiêu khát: Trong Đông y chỉ chứng uống nhiều nước, tiểu tiện nhiều, bao gồm các bệnh đái đường, tháo nhạt... Thời cổ đại chưa có khái niệm về bệnh tiểu đường.
Viên phòng: Chỉ việc bắt đầu cuộc sống vợ chồng.