text
stringlengths
1
55.3k
Nhưng hình ảnh mẹ Mão đã làm cho hắn bất lực trước mặt người đầy khí thế hiên ngang.
T VIII KHAO THẤT BẠI hừa trượt nghị viên được năm hôm, thì hắn phải tổ chức một bữa cơm mời mọc bạn hữu đến Cẩu Rồng để ăn, gọi là tiệc khao.
Tuy không phải là khao nghị hụt mà là khao tưởng lục. Nhưng theo hắn nghĩ, cũng là khao sự thất bại.
Thật là cả một chuyện đáng khóc mà cứ phải cười, và lại cười vào lúc đương khóc.
Nguyên là cái hôm Thừa đến Vĩnh Yên để nhận bằng tưởng lục, tên công sứ Mát-xi-li có nói một câu là hẳn lần này ông khao to hơn hai lần trước.
Cho nên, nếu Thừa không khao, thì sợ phật lòng quan thầy.
Chứ một tờ giấy suông, chỉ to hơn hai tờ giấy trước một ít, dù là chữ ký của thống sứ đấy, nhưng nó cũng không hơn gì. Thế mà còn phải đèo thêm mấy chục bạc khao nữa vào, thì quả nó là cái nạn.
Song, vì quan chủ tỉnh đã nói, chẳng biết là đùa hay thật, nhưng chắc tên thực dân muốn Thừa phải coi trọng tấm bằng của thủ hiến Bắc Kỳ cấp. Ngày ấy, Thừa bảo với Ma-ri: - Muốn khao tưởng lục không mất tiền, thì ta đợi đến ngày trúng cử nghị viện hãy làm một thể. Ma-ri cho là ý kiến hay.
Vừa đỡ tốn kém thêm, vừa đỡ bận.
Vả chính Ma-ri cũng ác cảm cái tưởng lục thứ ba, cho nên, làm nhuế nhóa như vậy, hắn vừa đỡ ức phải mừng cái đáng giận, vừa che mắt được quan trên có mừng. Ma-ri còn ranh vặt.
Muốn tránh cái tiếng là hai bữa khao chập một, hắn xui Thừa gửi thiếp mời khao tưởng lục đi các nơi trước ngày bầu cử năm hôm. Tiệc mời hơn ba chục khách thật, nhưng kỳ trung hắn chỉ cần hai người có mặt. Người thứ nhất, là ông Huân.
Để ông tham đầu tòa quên cái lần trước đến tận Cẩu Rồng báo tin mừng mà phải nhịn đói về tỉnh. Và để lúc nào cụ lớn vui, thì ông mách hộ rằng vợ chồng hàn An-be đã khao tưởng lục rồi. Người thứ hai, là ông Lăng. Vì trước sau, ông sốt sắng giúp việc giao thiệp với hãng Phúc Lai Thành.
Việc này đã xong được tám phần mười rồi.
Bây giờ trượt nghị viên, mất thêm cái nhà ở phố Hàng Kèn, Thừa càng cần ông Lăng giúp nốt cho hai phần nữa, để kinh doanh mà bù đắp cái thiệt hại ấy. Vả lại, mời ông đến Cẩu Rồng, Thừa cũng còn mục đích nữa, là muốn khoe cho ông biết cái cơ ngơi của mình, và dạy cho ông một bài học, là có tiền thì không nên bo bíu, cỏ ...
Thật ra, thì từ hôm đeo tiếng là nghị hụt, cả Thừa lẫn Ma-ri rã rời cả đầu óc lẫn chân tay.
Chứ còn vui vẻ gì, phấn khởi gì! Thừa không những buồn vì tiếc công, còn xót vì tiếc của.
Thế mà hắn còn bị Ma-ri giày vò, nói mất mặn mất nhạt mấy ngày liền. Còn Ma-ri thì, chao ôi!
Chỉ trong có mấy tháng, hắn bị hai lần như rơi từ trên trời xuống đất đen.
Đương đầy hy vọng được làm bà lớn chính cống, thì rút cuộc phải mất thêm mấy chục bạc để khao cái tưởng lục phải gió. Hắn còn ức nữa, là để che mắt thế gian, hắn phải sắm cái khung gụ chạm lồng kính để treo cái phải gió ở giữa nhà. Mỗi lần ra vào, nhìn thấy nó, hắn khó chịu như nhìn thấy… xừ Tuynh. Lần này, hắn chắc mẩ...
không phù hợp này là “sinh ra từ khó khăn” “Luật lệ” – ông ta nói - “là quan trọng, nhưng chúng ta cũng không nên trở thành nô lệ của luật lệ.”[152] Không giống như các định mức và luật lệ công khai, các định mức ngầm không dễ xác định rõ ràng.
Chúng thường ẩn trong những câu chuyện được nhân viên kể ra, những lời nói bóng gió của họ, cách thức giao tiếp của họ và những cách tuân thủ luật ngầm.
Hãy xem xét trường hợp của Ann khi cô được bổ nhiệm làm giáo sư tại Đại học Notre Dame.
Khi cô đang dọn đồ vào phòng, rất nhiều sinh viên đề nghị giúp đỡ cô. Cô lịch sự từ chối họ nhưng những sinh viên này cứ khăng khăng cho đến khi cô buộc phải chấp nhận. Những sinh viên này không chỉ mở cửa phòng giúp cô, mang đồ vào cho cô mà còn theo cô ra đến tận xe để xem mình có thể giúp được gì hơn không. Ann rất ...
Những từ chúng ta chọn để miêu tả hoặc che giấu, hành vi cũng vì thế mà ảnh hưởng. Trong vở kịch ngắn “Chỉ là Từ ngữ”, diễn viên hài George Carlin đã sử dụng từ ngữ với mức độ tăng dần để miêu tả những tác động của sự căng thẳng chiến tranh lên người lính. [153] Đầu tiên là “Shell shock” (sự khủng hoảng bên trong) tron...
Bức xạ hạt nhân có thể được đo bằng “đơn vị ánh sáng”, chất ô nhiễm trở thành “runoff” (“dòng chảy có chứa hạt”) còn chất thải hóa học được gọi là “sản phẩm phụ trong công nghiệp”.
Nhân viên có thể bị “đình chỉ”, “gặp khó khăn” hoặc “dư thừa” nhưng rất hiếm khi bị sa thải thực sự.
Che giấu tác hại khủng khiếp đến từ những hành động vô đạo đức này bằng cách sử dụng những từ ngữ dễ nghe hơn để gọi chúng đã tạo cơ hội cho chúng phát triển mạnh mẽ hơn. Để thêm vào việc duy trì những hành động vô đạo đức, cách nói hoa mỹ này đã gửi đi một thông điệp ngầm có tác động rất lớn đến nhân viên của các tổ c...
giờ có nhu cầu chia sẻ về những sự việc thường nhật của bản thân, điều này khiến Cecilia khát khao được tìm hiểu.
Liệu con của cô ấy có thích bông cải xanh không nhỉ? Cô băn khoăn. Sáng nay lúc gặp Tess và mẹ cô ấy sau lễ tang xơ Ursula, cô đã nói quá nhiều.
Ba hoa chích chòe.
Đôi lúc cô vẫn nhận ra mình làm thế.
Hay ho quá đi mất!
Cecilia lắng nghe những giọng nói tha thiết âm Đức từ một video trên YouTube mà Esther đang xem trên ipad. Thật kì diệu khi những biến động lịch sử dữ dội lại có thể được tái hiện ngay lúc này đây - ở khoảnh khắc hết sức bình thường này, khi cô lái xe xuôi quốc lộ Pacific, tiến về Hornsby, nó gợi lên trong Cecilia cảm ...
Một thứ gì đó lớn lao, cuốn hút, dữ dội?
Tất nhiên là không.
Thật bực mình khi những giọng Đức phát ra từ máy tính của Esther cứ chờn vờn bên tai cô. “Con tắt đi được không?” Cecilia nói với Esther.
“Nó làm mẹ sao nhãng.” “Để con thử…” “Tắt đi! Chẳng phải ba đứa không thể một lần làm điều gì đó mẹ yêu cầu sao, lần đầu tiên đấy? Không phải bàn cãi gì nữa cả. Một lần thôi?” Âm thanh đó tắt ngóm.
Qua kính chiếu hậu, cô thấy Polly nhướng mày, còn Esther nhún vai, ngửa lòng bàn tay lên trên.
Mình làm sao thế này?
Cô cũng không biết nữa.
Cecilia vẫn nhớ những cuộc đối thoại câm với Bridget trên băng ghế sau xe mẹ cô. “Xin lỗi,” Cecilia nhún nhường nói sau vài giây. “Mẹ xin lỗi các con. Chỉ là mẹ…” Lo lắng về việc bố các con đang nói dối mẹ điều gì đó?
Muốn làm tình?
Ước gì mẹ không lảm nhảm quá nhiều với Tess O’Leary trên sân trường sáng nay?
Đang trong giai đoạn tiền mãn kinh?
“.. nhớ bố quá.” Cô nói nốt. “Thật tuyệt khi bố đi Mỹ về, phải không? Gặp lại các con, hẳn bố vui lắm đấy.” “Vâng, đúng đấy ạ.” Polly thở dài. Rồi ngừng lại.
“Cả Isabel nữa.” “Tất nhiên,” Cecilia nói. “Cả Isabel nữa.” “Bố nhìn chị Isabel theo kiểu ngộ lắm.” Polly gợi chuyện.
Lại là một cách để thoát khỏi chủ đề đó.
“Ý con là sao?” Cecilia hỏi.
Đôi lúc Polly nghĩ ra những thứ rất quái lạ. “Lúc nào cũng vậy,” Polly nói. “Bố nhìn chị ấy kỳ quặc lắm.” “Không, không phải đâu,” Esther đáp lại. “Phải mà, bố nhìn chị ấy như thể bị đau mắt ấy. Giống như bố vừa giận vừa buồn cùng lúc ấy, nhất là khi chị mặc cái váy mới đó.” “Này này, nói như thế là ngốc nghếch đấy,” C...
“Có thể bố muốn xem trận cricket trên ti vi,” Polly líu lo “Mà chị Isabel lại nằng nặc muốn xem thứ khác. Ôi ôi, con cũng chả biết đâu.” Dạo gần đây, Isabel trở nên hay gắt gỏng, không chịu trả lời mọi câu hỏi hoặc đóng sầm cửa lại, nhưng chẳng phải mọi cô bé mười hai tuổi đều làm vậy sao?
Cecilia nhớ lại những câu chuyện mình từng đọc về lạm dụng tình dục. Trong những câu chuyện trên tờ Dally Telegraph, các bà mẹ vẫn thường trả lời, “Tôi không hề biết,” Cecilia vẫn luôn thắc mắc, Sao cô lại có thể bình thản trả lời không biết chứ?
Đọc xong những câu chuyện đó, cô vẫn luôn cảm thấy mình rất tự tin.
Chuyện này chắc chắn không thể xảy đến với các con gái của tôi.
Có đôi lúc, John-Paul trở nên ủ ê lạ lùng.
Mặt anh ấy lạnh tanh.
Chẳng thể nói lý lẽ với anh ấy? Nhưng chẳng phải mọi gã đàn ông đều xử sự như thế vài lần trong đời sao?
Cecilia nhớ lại chính cô, mẹ và em gái cũng đã phải lờ đi tâm tính bất thường của bố cô.
Giờ thì không sao nữa. Tuổi tác đã an ủi vỗ về ông.
Cecilia cho rằng một ngày nào đó John-Paul cũng sẽ như thế. Cô đang mong chờ ngày đó đến thật nhanh.
Nhưng có vậy đi chăng nữa, chắc chắn John-Paul sẽ không bao giờ làm hại các con gái anh.
Chuyện này quá kỳ cục và hoang đường đến mức chỉ có thể ở trong truyện của Jerry Springer mà thôi.
Nhưng liệu cô có dám cược mạng sống một trong các cô con gái không?
Không bao giờ. Dù chỉ có một tí ti nguy cơ… Chúa ơi, cô định làm gì chứ? Hỏi Isabel rằng, “Bố có bao giờ chạm vào con không?” Ư!
Các nạn nhân luôn nói dối.
Kẻ lạm dụng buộc họ làm vậy. Cô biết chuyện sẽ diễn ra theo hướng đó.
Cô đã đọc mọi câu chuyện nhảm nhí đó. Cô đã từng rất thích nhỏ một vài giọt nước mắt trước khi gập tờ báo lại, vứt vào sọt rác, rồi quên bẵng đi. Những câu chuyện đó mang lại cho cô cảm giác hài lòng bệnh hoạn, trong khi John-Paul luôn từ chối đọc.
Có phải đó là bằng chứng buộc tội anh ấy không?
À á! Nếu bạn không thích đọc bất cứ thứ gì liên quan đến những kẻ bệnh hoạn, thì không ai khác, chính bạn là kẻ bệnh hoạn!
“Mẹ” Polly gọi.
Làm sao cô có thể mặt đối mặt với John-Paul đây?
“Anh có bao giờ làm chuyện gì mờ ám với một trong ba con gái của chúng ta không?” Nếu anh ấy hỏi cô một câu tương tự chắc chắn cô sẽ không bao giờ tha thứ cho anh. Làm sao cuộc hôn nhân có thể tiếp tục sau một câu hỏi như vậy chứ?
“Không, anh chưa từng gạ gẫm con gái của chúng ta.
Đưa cho anh hộp bơ đậu phộng đi!” “Mẹ” Polly gọi lần nữa.
Đáng lẽ em không nên hỏi thế, anh ấy sẽ nói. Nếu em không biết câu trả lời, thì em hoàn toàn chẳng hiểu gì về anh.
Cô đã có câu trả lời rồi. Cô thừa biết chứ.
Nhưng chẳng phải mọi bà mẹ ngốc nghếch trong những câu chuyện đó cũng đều nghĩ là họ biết tỏng câu trả lời đấy thôi.
Mà John-Paul lại xử sự rất lạ qua điện thoại khi cô hỏi anh về lá thư.
Anh đã nói dối điều gì đó.
Cô chắc chắn như thế.
Và có liên quan tới tình dục.
Cô thấy phát ốm lên được.
Câu hỏi vẫn cứ đeo riết gây phiền nhiễu cho Julia. Cô không thể ngăn bản thân ham muốn anh… cô nhức nhối với nỗi khao khát vòng tay của anh ôm lấy cô. Tuy nhiên, cô sẽ không gửi thư cho anh. Cô sẽ không dựa dẫm vào bất cứ ai ngoại trừ chính bản thân.
Ba ngày sau, Julia luôn túc trực bên cha mình, phụ giúp chăm sóc cho ông, tiêu khiển cho ông bằng cách đọc tiểu thuyết cho ông nghe. Edward lắng nghe say mê, ánh mắt của ông luôn khóa chặt vào khuôn mặt cô. “Ta chắc chắn con là một diễn viên đầy tài năng,” ông đột nhiên nói, làm cô kinh ngạc tới sững người.
Đối với một người đàn ông luôn phản đối gay gắt nghề nghiệp của cô thì sự thú nhận đó phải rất khó khăn.
“Khi đọc, con thổi hồn vào những từ ngữ được in trong sách.” “Ngày nào đó cha có thể đến xem con biểu diễn tại Nhà Hát Thủ Đô,” Julia nói, giọng cô lộ ra vẻ khao khát nhiều hơn cô muốn. “Đó là, nếu cha chịu đựng được ý nghĩ xem con gái mình biểu diễn trên sân khấu.” “Có lẽ,” Edward đáp lại ưỡm ờ. Julia tươi cười. Dù ch...
Scott chỉ là một người bạn thôi, không hơn.” Julia nhìn thẳng vào mắt ông.
“Nhà hát mới chính là người yêu độc nhất của ảnh, và không một tình cảm nào khác có thể giành được vị trí đó.” “Vậy còn Lord Savage?
Mẹ con dường như nghĩ con có cảm giác với anh ta.” Julia ngó chỗ khác, đôi lông mày cau lại. “Con có,” cô miễn cưỡng thừa nhận.
“Nhưng sẽ chẳng đi tới đâu đâu.
Anh ấy quá… không nhượng bộ.” Edward dường như hiểu được những ẩn ý phong phú trong từ đó.
Ông im lặng quan sát cô, ánh mắt ông trầm ngâm.
“Không nghi ngờ cha vẫn muốn con nhận lấy vai trò vợ của ảnh và trở thành bà nữ công tước ngày nào đó,” Julia nói.
Âm thanh khô khốc của tiếng cười bật ra từ ông.
“Mấy năm qua con đã chứng minh rõ ràng là sự lựa chọn không thuộc về ta.” “Nếu con xin hủy bỏ cuộc hôn nhân thì sao?” cô hỏi. “Cha có chối bỏ con một lần nữa không?” “Không,” ông ngập ngừng một chút rồi đáp. “Bất kể chuyện gì xảy ra, ta cũng sẽ tôn trọng quyết định của con.” Lòng biết ơn trào ra trong cô, cô thấy mình ...
“Cha không bao giờ biết rằng điều đó có ý nghĩa với con nhiều thế nào.” Đáp lại sự nhẹ nhõm của Julia và Eva, sức khỏe Edward đã phục hồi lại tuy chậm nhưng ổn định, sắc diện và sinh lực của ông tiến bộ từng chút một mỗi ngày. Trong lúc Julia chuẩn bị quay lại Bath, cô rất vui mừng khi có một khởi đầu mới với gia đình.
Thái độ của Edward đối với cô dịu dàng hơn hẳn, bản tính chuyên quyền giờ đây đã được kiềm chế lại bằng sự khoan dung và thi thoảng còn có biểu hiện của tình yêu. Ông cũng ân cần và chu đáo với Eva hơn, có lẽ ông đã nhận ra trong suốt cuộc hôn nhân của mình ông đã quá coi nhẹ sự tận tụy của Eva.
Vào buổi sáng thứ hai, khi hành lý cuối cùng của cô đã được đóng gói, Julia đến chào tạm biệt cha. Cô bắt buộc phải trở lại Bath đúng hẹn để chuẩn bị cho buổi tập và trình diễn ngày mai.
Cô ngạc nhiên khi Edward không ở một mình.
Ông đang thảo luận với luật sư đã phục vụ cho gia đình Hargate ít nhất một thập kỉ.
“Vào đi, Julia.” Edward nói. “Ta chỉ đang dàn xếp vài việc với Mr. Bridgeman.” Trao đổi với vị luật sư một lời chào hỏi lịch sự, Julia chờ cho đến khi ông ta rời khỏi phòng trước khi liếc nhìn cha cô với vẻ dò hỏi.