text
stringlengths
1
55.3k
– Tôi hỏi, cảm thấy thoải mái với cuộc trò chuyện này.
Cha Louie ngả lưng ra sau. Cha thật đẹp lão ở tuổi ngoài bảy mươi.
- Họ muốn viết lời thề nguyền của riêng họ. – Cha nói. - Họ thề những gì ạ? - Họ tuyên bố với nhau những gì mà họ cam kết toàn tâm toàn ý cùng thực hiện, về việc họ đồng ý cùng nhau trưởng thành như thế nào. – Cha nói, đoạn bật cười khà khà – Tất cả họ đều gạch bỏ cụm từ “vâng lời” ra khỏi lời cam kết. Không ai trong s...
Tôi biết Cha Louie đã hai mươi năm nay. Mái tóc bạc và trái tim nhân hậu của Cha rất đỗi thân thuộc đối với tôi.
Bây giờ Cha vẫn không khác gì hồi Cha còn đương nhiệm trong nhà thờ. - Vậy Cha vẫn chủ trì lễ thành hôn của họ chứ? - Đương nhiên. – Cha vui vẻ nói. – Chúng tôi bàn bạc về nghi thức, lên kế hoạch cho nó, sau đấy chúng tôi thực hiện nó.
Mỗi lần đều mỗi khác, nhưng Chúa Thánh Thần thì luôn luôn hiện hữu.
Tại sao ngày nay có nhiều người muốn tự viết lời cam kết của họ trong nghi lễ cưới như vậy?
Cách đây một thế kỷ, có lẽ không ai nghĩ đến điều đó.
Không ai cưới nhau bên ngoài nhà thờ, hoặc bên ngoài bộ lạc.
Điều gì đã thay đổi?
Cách đây một thế kỷ, có rất ít đàn ông hiện đại và phụ nữ hiện đại.
Ngày nay có rất nhiều, và mỗi ngày họ mỗi xuất hiện càng nhiều hơn. Người đàn ông hiện đại và người phụ nữ hiện đại làm theo những gì trái tim họ mách bảo.
Họ không bận tâm những người khác mong chờ cái gì.
Khi họ giao kết với nhau, họ tự viết ra lời thề của riêng họ. Những lời thề đó quan trọng đối với họ không kém gì những lời thề của người đàn ông xưa và người phụ nữ xưa nhưng lời thề của người đàn ông xưa và người phụ nữ xưa nhằm giúp họ sống sót, họ kết hợp lại với nhau để tạo ra sức mạnh ngoại tại.
Họ muốn sống an toàn hơn và dễ dàng hơn.
Trong khi lời thề của người đàn ông hiện đại và người phụ nữ hiện đại giúp họ phát triển tâm linh, họ kết hợp để tạo ra sức mạnh đích thực. Họ muốn sống một cuộc đời có ý thức, có trách nhiệm và thỏa nguyện. Đây là những lý do làm cho người đàn ông hiện đại và người phụ nữ hiện đại muốn ở bên nhau.
Những gì bạn muốn nhất là những gì bạn thường hay nghĩ tới và nói tới. Nếu lựa chọn ưu tiên của bạn là tiền bạc, bạn chỉ nghĩ và nói về tiền bạc. Nếu muốn đạt điểm cao hơn, bạn sẽ thường nghĩ và nói về những điểm số. Nếu bạn muốn nhận biết được những cảm xúc của mình thì bạn nghĩ và nói về cảm xúc. Người đàn ông hiện đ...
Khi
có những người lấy cốt truyện hay tứ thơ ở các sự kiện hoặc những người xung quanh. Khi bắt đầu viết, bạn có thể nhận thấy giọng văn của riêng mình điều có thể làm nên lối viết độc đáo cho bạn. Giọng văn đó có thể trở nên nổi bật khi bạn làm thơ, viết truyện và viết báo. Đặc điểm đó sẽ thể hiện bạn là ai và bạn đang đa...
Đừng băn khoăn về giọng văn của bạn.
Điều quan trọng nhất là bạn viết để viết. Sẽ rất dễ dàng để chối bỏ những gì bạn viết nếu bạn nghĩ rằng mình không có khả năng về việc đó – điều này thậm chí đúng với mọi việc bạn muốn làm. Vì bạn rất dễ bị phân tâm bởi những thứ khác…, vì vậy hãy gạt bỏ mọi thứ sang một bên để thật yên tâm khi viết. Hãy viết về bất cứ...
Bạn có thể sửa những lỗi đó sau). Sau năm phút, hãy đọc lại những gì bạn viết.
Vài thứ có thể rất ngờ nghệch, nhưng chắc chắn sẽ có những từ hay cụm từ thú vị. Một vài trong số đó sẽ gợi ý cho bạn viết một bài thơ, truyện ngắn hay bài luận.
Quá trình này gọi là viết tự do. Nhiều nhà văn đã khởi nghiệp theo cách này. Đây là một cách khác để bắt đầu viết: dừng lại tất cả những việc bạn đang làm trong vài phút và tập trung suy nghĩ. Bạn không cần nghĩ về một điều gì cụ thể bất cứ điều gì nảy ra trong đầu cũng tốt.
Sau vài phút, dừng lại và để ý xem bạn “nghe” thấy gì. Bạn có nghe thấy tiếng nói nào ở trong đầu không? Tiếng nói đó là của bạn hay của ai khác? Tiếng nói đó có thật không?
Hoặc bạn có nhìn thấy những hình ảnh trong đầu hay cảm nhận được điều gì không?
Bắt đầu viết về nó. Miêu tả những gì âm thanh đó nói, bức tranh đó trông ra sao hoặc bạn cảm thấy gì. Chính bằng cách này mà các diễn viên có thể lấy ý tưởng từ những người xung quanh, nhà văn lắng nghe những người ở bên cạnh. Trở thành một người lắng nghe giỏi có thể khơi gợi bạn sáng tác những bài thơ hay, viết những...
NHỮNG CÁCH KHÁC ĐỂ CÓ TRÍ THÔNG MINH NGÔN NGỮ Có rất nhiều cách để có được trí thông minh ngôn ngữ. Bạn có thể giỏi về chính tả hay có khả năng ngữ pháp tuyệt vời. Hoặc không, bạn có thể viết ra những cốt truyện sáng tạo với các hình ảnh tuyệt đẹp. Có thể bạn thích làm thơ nhưng không thích bình luận sách. Hoặc bạn thí...
cao mức sống, đó là giảm tiêu dùng (tiêu dùng dưới mức) và chấp nhận rủi ro! Tiêu dùng dưới mức (underconsumption): Để có thời gian làm cây vợt, Able không thể đi bắt cá trong ngày hôm đó. Anh ta phải từ bỏ thu nhập - ở đây là những chú cá bắt được bằng tay - mà lẽ ra anh ta đã có thể có được và ăn được! Điều này không...
Tuy nhiên, anh ta đã chọn cách trì hoãn sự tiêu dùng để có thể tiêu dùng nhiều hơn trong tương lai.
Chấp nhận rủi ro (risk taking): Able cũng đã chấp nhận rủi ro vì anh ta hoàn toàn không biết trước liệu dụng cụ mà mình làm ra có hoạt động được hay không, hoặc dụng cụ đó có giúp anh ta bắt được đủ cá để bù cho sự hy sinh anh ta đã bỏ ra hay không.
Hoàn toàn có thể xảy ra khả năng anh ta kết thúc với một đám dây nhợ lằng nhằng và cái dạ dày trống trơn!
Nếu ý tưởng thất bại, Able không thể trông mong sự giúp đỡ hay bù đắp nào từ các bạn, những người mà dù sao đi nữa cũng đã có thiện chí cảnh báo cho Able về nguy cơ của hành động điên rồ này.
Theo thuật ngữ kinh tế, tư liệu sản xuất là một công cụ được làm ra và sử dụng không vì chính bản thân nó, mà là để làm ra một thứ gì đó mà người ta mong muốn, ở đây, cái mà Able muốn không phải là cây vợt bắt cá, mà phải là lũ cá bắt được! Cây vợt có thể giúp anh ta bắt nhiều cá hơn, và do vậy nó sẽ là một tư liệu sản...
Đêm hôm đó, trong khi Baker và Charlie no nê lăn quay ra ngủ, thì chàng Able trằn trọc với cơn đói và hình ảnh những chú cá thơm ngon quay cuồng trong trí óc. Tuy nhiên, cơn đói phần nào bị đè nén bởi hy vọng rằng mình đã làm một điều đúng đắn, và một tương lai tươi sáng, đầy ắp cá đang chờ đợi!
Ngày hôm sau, Baker và Charlie xúm vào chế nhạo “phát minh” của Able. Baker phán: “Nè, trông giống y chang một cái nón đẹp, nhỉ!”. Charlie bồi thêm: “Đội nón này mà chơi tennis thì chắc là nóng bức lắm đây!”. “Cứ cười cho đã đi”, Able phản pháo. “Để xem cuối cùng ai sẽ là người cười to nhất khi tôi bắt về được một đống...
Nhưng chỉ mấy phút sau, anh đã quen và gỡ ra một con
2013.
do tình yêu hết!
Thật là thú vị lúc được xin lỗi hoặc, ngược lại, được tha lỗi cho chồng! Cả hai người đều cảm thấy rất hạnh phúc! Hạnh phúc như lúc mới gặp nhau, như lúc mới lấy nhau, như lúc tình yêu vừa mới khởi đầu… Và không ai, không một ai có quyền được biết câu chuyện xích mích giữa hai người một khi hai người đó yêu nhau thực s...
Mặc kệ cho họ cãi lộn ra sao, người ta không được phép phê bình xét xử gì hết (đến cả bà mẹ cũng thế), hay không được phép đi kể chuyện lại. Chỉ hai vợ chồng mới có quyền tự xét xử với nhau mà thôi.
Tình yêu là một điều huyền bí thiêng liêng, cho nên phải giấu kín với mọi người. Như thế nó càng tốt hơn, thiêng liêng hơn.
Người ta kính mến nhau hơn, và có kính mến mới có nhiều cái khác.
Và một khi đã yêu nhau, đã lấy nhau vì tình, thì hà cớ gì lại để tình yêu chết đi? Không thể nuôi cho nó sống được mãi hay sao?
Được chứ!
Nếu là một người chồng tốt và thành thực thì tại sao lại không được?
Tình yêu đầu sẽ qua đi, đúng, nhưng một tình yêu khác sẽ tiếp nối, còn mặn mà hơn nữa. Và rồi hai tâm hồn hoà hợp với nhau, không ai còn có điều gì để giấu nhau nữa. Rồi đến lúc có con, cái gì rồi cũng tốt đẹp hết, cho đến cả những lúc khó khăn nhất; miễn hai người phải yêu nhau và phải can đảm. Lúc đó thì bận bịu cũng...
Con cái lớn lên.
Em sẽ cảm thấy em phải làm gương cho chúng, em sẽ là người để chúng nó trông cậy; và khi em mất đi, chúng sẽ luôn luôn mang theo những ý tưởng, những tình cảm em đã cho chúng, chúng sẽ biến thành hình ảnh của em.
Có nghĩa đó là một bổn phận lớn… Trong những điều kiện đó, thì làm sao người chồng và người vợ lại không gắn bó với nhau chặt chẽ hơn nữa được?
Có người cho có con là một cực hình. Ai bảo thế? Trái lại đó là một niềm vui sướng thần tiên! Em có yêu con nít không, Liza? Anh thì anh thích kinh khủng.
Thử tưởng tượng…. một đứa bé hồng hào đang bú mẹ… người đàn ông nào mà chẳng cảm động khi thấy vợ mình đang ẵm con trên tay!… Một đứa bé hồng hào, bụ bẫm; nó nhoài mình ra đằng sau, nó nghịch… chân nó nhỏ xíu, hai bàn tay bé tí mũm mĩm, những móng tay nhỏ xíu thật là sạch sẽ, nhỏ xíu đến nỗi trông đến là buồn cười, hai...
Trời, sao ngộ nghĩnh
hạn (thường 4 – 5 năm hoặc 10 – 15 năm) 2.1.1. Khái niệm Kế hoạch dài hạn nhằm xác định một định hướng cho sự phát triển sản xuất và kinh doanh mà gia đình (nhà sản xuất) cần theo đuổi trong một khoảng thời gian tương đối dài (thường từ 4 – 5 năm hoặc 10 – 15 năm); 2.1.2. Mục tiêu Thỏa mãn chiến lược phát triển sản xuấ...
giới được tìm thấy là một khoáng chất màu vàng tươi gọi là chalcopyrite.
Đây là một hỗn hợp đồng, sắt và lưu huỳnh, trong đó có chứa 34,5% đồng.
Một trong những quặng có nhiều đồng nhất là quặng chalcocite có màu xám đậm, nó chứa khoảng 80% đồng.
Bước đầu tiên trong việc lọc đồng ra khỏi quặng là nghiền quặng thành một loại bột mịn. Bỏ bột mịn vào những bể nén khí và quay đều, trong bể có nước và trên mặt có đổ một lớp dầu. Khí nén thổi từ đáy lên. Không khí và dầu tạo thành một đám bọt trên mặt nước. Những hạt cặn kim loại bám vào đám bọt.
Bước tiếp theo là nấu cho lưu huỳnh chảy ra khỏi quặng. Sau khi đã tách lưu huỳnh rồi, phần quặng còn lại được nấu chảy và xếp loại bằng hóa chất để tách chất sắt ra khỏi quặng. Cuối cùng quặng được chuyển sang một máy khác, ở đó không khí được thổi vào khối kim loại nóng chảy để đốt đi hầu hết những cặn nhơ còn lại. 1...
Sản phẩm cuối cùng có độ 99,9% nguyên chất.
Đồng là một trong những kim loại đầu tiên được con người sử dụng vì có thể tìm thấy nó như một kim loại thuần chất hay kết hợp với các khoáng sản khác. Đồng được sử dụng lần đầu khi nào? Đồng được con người sử dụng sớm hơn các kim loại khác, trừ vàng. Lâu lắm trước bình minh của lịch sử nhân loại, người ở thời đại đồ đ...
Về sau, người ta mới khám phá ra rằng thứ kim loại có màu hồng hồng ấy có thể được dập thành nhiều hình dạng. Vì vậy họ bắt đầu chế tạo những con dao và vũ khí bằng đồng thay vì chế tạo những vật này bằng cách mài đẽo đá lửa. Rồi về sau, con người khám phá ra rằng khi nấu chảy loại đá đỏ ấy, họ có được một hỗn hợp mềm ...
nhiệm vụ thứ hai (Thời gian ước tính: 2 giờ) • Sau “thời gian chờ đợi” bạn hãy thu thập phản ứng (điện tử) của khách hàng (3% của tổng số người nhận được thư). • Lập trình cho máy tính tính toán các phản ứng và các dữ liệu ngoại suy. Phần tư nhiệm vụ thứ ba (Thời gian ước tính: 4 giờ) • Có được sự đồng thuận từ quản lý...
Những người đưa ra quyết định bao giờ cũng cần các cảnh báo sớm.
Công bố bảng thời gian chuẩn của bạn Cuối phần này, bạn hãy giữ lại những gì đã học được và thêm chúng vào trong một bảng chọn tiến độ chuẩn cho những nhiệm vụ thông thường. Bạn và nhóm của mình có thể công bố những công việc này theo định kỳ trên một trang chia sẻ nào đó, giúp mọi người đưa ra các yêu cầu thực tế và đ...
ĐỪNG KHIẾN CÁC QUẢN LÝ CỦA BẠN “MÙ ĐƯỜNG” Gần như tuần nào tôi cũng gặp gỡ một chuyên gia hoặc quản lý bày tỏ nỗi nghi hoặc của họ về việc dám đưa ra các biểu đồ rủi ro cho cấp trên. Họ nói: “Tôi là ai mà lại được quyền thiết lập hay thay đổi các ưu tiên cơ chứ? Tôi đã được giao nhiệm vụ. Các sếp và khách hàng của tôi ...
Thế đấy!” Đúng là trong 80% các trường hợp bạn phải chiều theo ý họ, dù việc đó có làm bạn bị tổn thương đi chăng nữa.
Các phân cấp trong doanh nghiệp được thiết kế theo cách đó.
Bạn sẽ nhận một nhiệm vụ mới mà không được phép kêu ca một lời. Bạn sẽ phải thích nghi điều chỉnh mình trong im lặng.
Bạn sẽ làm việc suốt đêm và cuối tuần. Và đúng là bạn nên làm như vậy.
Nhưng trong số rất ít các nhiệm vụ – có ảnh hưởng cao, đầu tư cao, chất đầy các vấn đề khó khăn, và bị giao vào phút chót – bạn sẽ nhìn thấy rủi ro và nhận ra rằng mình cần phải thương lượng. Sau cùng, các sếp và khách hàng của bạn có thể không biết, hoặc không nhớ cụ thể các công việc được giao trước đó. Hãy cẩn trọng...
Nhưng việc duy nhất bạn không thể làm chính là giữ im lặng.
Tránh chọn lựa Rất nhiều các chuyên gia đã phẫn nộ khi nhận ra mình đang tham gia trò chơi đột kích giữa hai vị quản lý đang bài binh bố trận vì các ưu tiên của họ đụng nhau chan chát. Một vài người đã thử một mánh lới khá nguy hiểm: “Họ đều là những người có quyền lực trong tay.
Tôi sẽ để họ tự giải quyết. Họ sẽ phải quyết định, tôi sẽ tuân thủ và không nghĩ đến hậu quả của
Tùy theo trạng thái tinh thần mỗi người mà khổ đau thể xác được cảm nhận khác nhau. Hơn nữa những mục tiêu của đời sống như là quyền lực, của cải, dục lạc, danh vọng, không bao giời là cội nguồn của một sự thỏa mãn trường cửu, và một ngày nào đó chúng sẽ trở thành bất mãn và đau khổ. Chúng không bao giờ đem lại niềm vu...
Jean Francois: Chúng ta biết điều đó, đúng hơn là trong các triết thuyết hưởng lạc và khắc kỷ. Matthieu: Cái trạng thái bất mãn đó là đặc trưng của một thế giới bị qui định, chỉ đem lại những niềm vui tạm bợ, chóng tàn. Nói theo danh từ Phật giáo, người ta bảo rằng thế gian này là một vòng luân hồi đầy đau khổ.
Nhưng đó không phải là một cái nhìn bi quan mà đơn thuần chỉ là một nhận định.
Giai đọan kết tiếp là đi tìm giải pháp để chấm dứt đau khổ. Muốn vậy, phải biết nguồn gốc đau khổ. Ðầu tiên Phật giáo thấy rằng Khổ là do tham dục, do sự luyến ái, do hận thù, ngã mạn, ganh tị, thiếu sáng suốt, nói tóm lại khổ phát sinh từ những yếu tố tinh thần tiêu cực, hay nói rõ hơn từ Vô minh, bởi vì nó làm đảo lộ...
Sự thiết tha đến cái Ngã ấy là một thực tiễn, nhưng cái Ngã không có thật, nó không ở đâu hết và như vậy nó không phải là một thực thể độc lập và trường cửu. Nó không có trong những thành phần cấu tạo nên con người - xác thân và tinh thần - cũng như nó không có ở bên ngòai con người. Nếu cho rằng cái Ngã ấy là sự tổng ...
Jean Francois: Sự phân tích đó là quan điểm chung của Phật giáo và của nhiều triết lý Tây phương khác.
Sự minh triết này được tìm thấy ở Pháp nơi Montaigne, nơi Pascal (Le moi est haissable) với mục đích tán dương Cơ đốc giáo.
Matthieu: Có lẽ nhờ vào sự đơn giản đầu tiên của lý thuyết Phật giáo công truyền mà Tây phương chú ý đến nó, và có thể thâm nhập vào nó dễ dàng. Jean Francois: Theo Ba nghĩ điều làm cho các triết gia Tây phương thích Phật giáo là cái ý niệm đạt đến một sự thanh thản tâm hồn.
Ba không muốn nói đến từ "vô cảm" mà một số trường phái thường dùng.
Sự "vô cảm" này là một trạng thái bất động mà một vị thánh nhân có thể đạt đến. Nghĩa là một trạng thái nơi ấy vị thánh nhân không còn bị ảnh hưởng bởi cái Thiện và cái Ác trong đời sống Matthieu: Không nên lẫn lộn sự thanh thản với sự vô cảm. Một trong những đặc trưng của thiền định là không bị tác động bởi ngọai giới...
Nó thường mang đến hỷ lạc nội tâm.
Và sự mở rộng làng nhân ái.
Hành giả trở thành vị tha trong bất cứ tình huống nào.
Jean Francois: Ðó là yếu tố chung của mọi sự minh triết. Người ta có thể nghĩ đến chân dung một vị hiền triết phái khắc kỷ. Không có gì đáng ngạc nhiên trong thời đại khoa học, khi mà các triết gia đã từ bỏ lý tưởng của sự minh triết có thể đem đến những thành quả tích cực cho con người, chính vì sự từ bỏ đó mà Phật gi...
Phật giáo cho chúng ta một lọat những phương tiện để đi đến sự bình an nội tại nhờ vào sự từ bỏ cái Ngã. Người ta không chỉ diễn đạt những trạng thái nội tâm mà người ta còn tìm cách cải hóa chúng, giải thóat khỏi chúng. Trước khi đề cập đến những phương tiện đó, con sẽ nói ít nhiều về cái Ngã, về sự luyến ái cái tôi đ...
như vậy. - Vâng, tôi cũng nghĩ thế - John nói lơ đãng. Anh đang nghĩ đến Elizabeth và tầm quan trọng của đứa con đối với cả hai vợ chồng.
Bác sĩ Dornberger lấy diêm châm thuốc rồi nói: - Đứa bé cân nặng 3 pound 8 ounce ([29]). Có lẽ anh sẽ hiểu rõ hơn nếu biết rằng dưới 5 pound 8 ounce ([30]) được kể là đẻ non.
- Tôi hiểu. - Lẽ dĩ nhiên chúng tôi cho cháu vào lồng ấp và làm hết sức mình để cứu cháu.
John nhìn thẳng vào vị bác sĩ phụ sản: - Nghĩa là có hy vọng. Bao giờ cũng có hy vọng con ạ. - Dornberger nhỏ nhẹ - Khi không có nhiều điều kiện, tôi cho rằng luôn luôn có hy vọng.
Im lặng.
Lát sau, John lên tiếng hỏi: - Tôi có thể vào thăm vợ tôi bây giờ được không? - Được. Tôi sẽ đi với anh qua trạm điều dưỡng.
Khi bước ra, John thấy người đàn ông cao gầy lom lom nhìn anh bằng ánh mắt đầy thắc mắc.
* Vivian không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Chỉ biết có một cô y tá vào phòng bảo nàng phải sang khoa X - quang ngay lập tức. Với sự giúp đỡ của một cô y sinh khác, nàng được đặt lên băng ca và lúc này đang được đẩy đi trên những dãy hành lang mà mới ít ngày trước đây nàng còn lăng xăng lui tới.
Chuyến đi này như trong giấc mơ, góp phần làm hoàn tất tính cách hư ảo của tất cả mọi sự việc đã xảy ra cho đến lúc này. Trong một giây phút nào đó, Vivian cảm thấy không còn mảy may sợ hãi, cơ hồ mọi sự sắp xẩy đến dẫu là gì đi nữa, rốt cuộc cũng không quan trọng bởi lẽ không thể tránh khỏi và không thể thay đổi được....
Bác sĩ Lucy Grainger chờ sẵn ở lối vào khoa X - quang.