text
stringlengths
1
55.3k
Bấy giờ ngọn nến không cháy, mà cây đèn lại cháy. Cả hai người nhìn qua cửa sổ, nhưng đêm tối đen như mực, và không nghe thấy gì cả.
Họ đổ xô ra buồng ngoài và Ames đã hạ cây cầu rút xuống để ông Barker đi báo cảnh sát. Lời khai của bà hầu phòng Allen cũng khớp với lời khai của Ames. Buồng riêng của bà hầu phòng ở gần phía nhà trên hơn là chỗ bếp của Ames.
Bà đang đi ngủ, thì nghe tiếng chuông kéo thật mạnh. Bà có hơi nặng tai. Không biết có phải vì thế mà bà không nghe thấy tiếng súng chăng?
Khi ông Ames chạy lên nhà trên, thì bà cũng chạy theo ông ta. Bà có trong thấy ông Barker mặt bối rối từ trong phòng đi ra.Ông ta chạy đến trước mặt bà Douglas lúc đó ở trên cầu thang đi xuống. Ông ta năn nỉ mời bà Douglas đi lên, và bà ta có trả lời lại điều gì đó mà bà Allen nghe không rõ. Ông Barker ra lệnh cho bà :...
bắt chị làm cái này cái kia.” “Nhưng, Thương, em về phe của chị mà.” “Người ấy là bà. Người chị cần là bà. Em có thể đi, nhưng chị phải có bà.” Mắt cô mở to, đen như bầu trời đêm thăm thẳm.
“Em đâu có làm gì chị. Em chưa hề làm chị buồn. Em chưa hề làm ai buồn,” Denver nói.
“Chị cũng vậy. Chị cũng vậy.” “Chị định sẽ làm gì?” “Ở đây. Chỗ của chị là ở đây.” “Chỗ của em cũng ở đây.” “Thì em ở đây đi, nhưng đừng bắt chị làm cái gì hết. Đừng bao giờ làm thế.” “Mình đang nhảy múa mà. Mới lúc nãy mình đang nhảy múa. Mình nhảy múa đi.” “Chị không muốn.” Thương đứng dậy và đến giường nằm xuống.
Sự im lặng vang dội trên bốn bức tường như những con chim hoảng hốt.
Sau cùng hơi thở của Denver đều lại trong nỗi đe dọa của một mất mát quá sức chịu đựng.
“Nói cho chị nghe,” Thương nói. “Nói cho chị nghe Sethe đã sinh ra em trong chiếc xuồng như thế nào.” “Mẹ chưa bao giờ kể cho em nghe hết câu chuyện,” Denver nói. “Nói cho chị nghe đi.” Denver leo lên giường và khoanh hai cánh tay bên dưới tấm tạp dề nó đang mặc.
Nó chưa đến cái phòng cây lần nào từ lúc Thương ngồi trên gốc cây đốn sau khi hội chợ tan, và chưa hề nhớ ra chuyện nó không đến đấy nữa, cho đến giờ phút rất tuyệt vọng này.
Cô chị này có dư thừa mọi thứ trên đời: một trái tim đập cuồng loạn, tính mơ mộng, người bầu bạn, hiểm nguy, sắc đẹp. Nó nuốt nước bọt hai lần trong lúc chuẩn bị kể chuyện, để kết những sợi dây nó đã nghe suốt đời mình thành một tấm lưới hòng giữ Thương. “Mẹ nói cô có hai bàn tay giỏi giắn. Mẹ nói hai cánh tay cô da tr...
Mẹ nói mẹ nhìn thấy điều đó ngay.
Mẹ nói tóc nhiều đủ cho năm cái đầu và hai tay giỏi giắn. Em đoán hai bàn tay làm mẹ nghĩ cô có thể làm được chuyện ấy: đưa mẹ và em qua sông. Nhưng cái miệng là cái làm mẹ yên lòng.
Mẹ nói mình không đoán được người da trắng.
Không ai biết họ sẽ làm gì.
Nói một đằng, làm một nẻo. Nhưng nếu người ta nhìn cái miệng đôi khi người ta có thể biết được. Mẹ nói cô này nói như giông bão, nhưng miệng cô không có vẻ ác mó. Cô đã dẫn mẹ đến cái chái và xoa chân cho mẹ, đấy là một chuyện. Và mẹ tin cô sẽ không tố cáo mẹ với nhà cầm quyền.
Người ta có thể được thưởng tiền khi giao nộp dân chạy trốn, và mẹ không chắc cô Amy này không cần tiền, nhất là vì cô nói hoài chuyện đi tìm vải nhung.” “Vải nhung là gì?” “Một loại vải, dày và mềm.” “Em kể tiếp đi.” “Cô xoa cho chân mẹ hồi lại, và mẹ khóc, mẹ nói vì chân đau quá. Nhưng mẹ nghĩ mẹ có thể đi tiếp đến c...
Đây là đoạn nó thích. Nó sắp kể đến đấy, phần câu chuyện về nó, cho nên nó thích; nhưng nó cũng không thích vì phần câu chuyện này khiến nó cảm thấy rằng nó, Denver, phải trả một khoản nợ nào đấy. Nhưng nó không biết nó nợ ai và phải trả cái gì.
Giờ đây, nhìn khuôn mặt khao khát và chăm chú của Thương, cách cô nuốt lấy từng chữ, hỏi màu và cỡ của thứ này thứ khác, nỗi ước mong gần như khao khát được biết của cô, Denver không còn chỉ nghe thấy, mà bắt đầu nhìn thấy điều nó đang nói: một cô gái nô lệ mười chín tuổi − lớn hơn nó một tuổi − đang đi xuyên qua khu r...
Đằng sau chị có lẽ là chó, có lẽ là súng, và chắc chắn là bọn răng bựa. Ban đêm chị không sợ lắm vì chị cùng màu với đêm tối, nhưng ban ngày mỗi tiếng động là một tiếng súng nổ hay tiếng bước êm lặng của một tên săn lùng.
Giờ đây Denver nhìn thấy và cảm nhận mọi chuyện − qua Thương.
Cảm nhận mẹ nó phải cảm thấy như thế nào. Nhìn thấy cảnh tượng phải trông ra sao. Và nó càng tả tỉ mỉ, càng thêm nhiều chi tiết, Thương càng thích. Vì thế nó đoán trước những câu hỏi bằng cách đưa mạch máu vào những đoạn rời rạc mà mẹ và bà nó đã kể − và cho chúng một nhịp đập trái tim.
Thật thế, đoạn độc thoại trở thành cuộc đối thoại khi hai đứa nằm xuống cạnh nhau, Denver chăm chút đến sự chú tâm của Thương như một người tình vui thích cho người yêu ăn thỏa thê.
Tấm chăn ghép có hai mảnh vải màu cam cũng ở đấy với bọn nó vì Thương muốn tấm chăn gần bên khi cô ngủ. Tấm chăn có mùi lá cỏ và khi sờ vào giống như những bàn tay − những bàn tay không ngưng nghỉ của những phụ nữ bận rộn: khô, ấm, nhám.
Denver nói, Thương lắng nghe, và cả hai gắng hết sức tái tạo những chuyện đã thực sự xảy ra, tình cảnh thực sự đã như thế nào, những điều chỉ có mình Sethe biết vì chỉ có mình Sethe nhớ đến chúng và có thời gian sau đó để hình thành chúng: chất giọng của Amy, hơi thở cô như gỗ đang cháy.
Thời tiết biến đổi nhanh trên những ngọn đồi ấy − mát ban đêm, nóng ban ngày, sương mù bất chợt.
Sự liều lĩnh trong cách đối xử của chị với cô da trắng này − sự liều lĩnh nảy sinh từ tuyệt vọng và được khuyến khích bởi đôi mắt nhìn vơ vẩn và cái miệng lòng lành của Amy.
“Cô không nên quanh quẩn ở khu đồi này.” “Coi ai đang nói kìa. Chị mới là không nên.
Họ mà bắt được chị họ cắt đầu chị. Không có ai lùng tôi nhưng tôi biết có người đang lùng chị.” Amy ấn những ngón tay vào lòng bàn chân của người đàn bà nô lệ. “Đứa nhỏ đó con ai vậy?” Sethe không trả lời. “Con của ai chị cũng không biết.
Lại đây, Chúa ơi,” Amy thở dài và và lắc đầu. “Đau không?” “Chút chút.” “Tốt. Càng đau càng tốt. Muốn lành thì phải chịu đau, chị biết không. Sao chị ngọ nguậy thế?” Sethe nhổm dậy và tựa người trên khuỷu tay. Phần lưng giữa hai vai chị đau rát vì chị đã nằm ngửa quá lâu. Nỗi đau như lửa rát trong hai bàn
sản phẩm này cũng bòn rút nguồn lực của “những người sản xuất sản phẩm hàng loạt” – nguồn lực có thể tạo nên những thay đổi. Việc nói không với những sản phẩm “sao y bản chính” đòi hỏi phải có tầm tư duy bao quát rộng lớn về kết quả dài hạn. Trong các cuộc họp, cần khuyến khích mọi người suy nghĩ nhiều hơn. Hãy yêu cầu...
ĐẶT CÂU HỎI ĐỂ TÌM THÔNG TIN Những nhà quản lý có trách nhiệm chính là báu vật của doanh nghiệp; họ chứng tỏ rằng họ có ý chí để thành công. Nhưng nếu có quá nhiều sự quản lý dẫn tới “quá nhiều trách nhiệm” thì sẽ có thể cản trở những sáng kiến của mọi người. Khi vấn đề xảy ra, sếp không nên là người đầu tiên lên tiếng...
Hãy tìm cách khác để bắt đầu.
Nếu không ai lên tiếng, nhà quản lý có thể hỏi những câu hỏi kiểu như: “Có chuyện gì vậy?”; “Tại sao chúng ta làm thế này?”; “Có cách nào để làm việc này tốt hơn?”; “Chúng ta cần làm gì tiếp theo?”. Đặt những câu hỏi như thế này để gợi ra thông tin (chứ không phải là đổ lỗi) sẽ kích thích những cuộc chuyện trò, bàn thả...
Bằng cách mô tả chi tiết vấn đề, bạn có thể hiểu rõ hơn những khúc mắc và vấn đề.
Phương pháp này được các nhân viên ở Bệnh viện đa khoa Flinder áp dụng rất thành công.
Bí quyết là để mọi người tự vẽ sơ đồ cho công việc của họ, hoạt động này vừa khuyến khích tất cả mọi người cùng tham gia một cách tự nhiên lại vừa cho ta hiểu sâu sắc hơn về vấn đề đang tồn tại. Chuyển giao khúc mắc hay tự giải quyết Mỗi khi gặp khó khăn, trở ngại, nhân viên thường có xu hướng mong chờ lãnh đạo cùng ph...
Công việc bị đình trệ.
Lấy ví dụ về nhóm phát triển sản phẩm. Nếu khách hàng phản hồi trong lần giới thiệu sản phẩm mới rằng họ thích sản phẩm hoặc một đặc điểm nào đó của sản phẩm khác hơn, thì thông thường, người thiết kế sẽ dừng lại và chờ đợi lãnh đạo quyết định.
Tuy nhiên, những quyết định chưa chắc đã hợp lý và rõ ràng họ đang lãng phí thời gian.
Do đó, tốt hơn hết là nhóm phát triển sản phẩm nên tự đưa ra quyết định dựa trên nhu cầu của khách hàng và sự cân đối với các yếu tố khác (đó là chất lượng, giá thành và lợi nhuận). Bằng cách chuyển giao quyền đưa ra quyết định cho nhóm, nhà quản lý đã chứng tỏ trách nhiệm và trách nhiệm phải giải trình. Tuân thủ ý kiế...
Khuyến khích kết nối trí thông minh xúc cảm (EQ) Hầu hết chúng ta đều phải chịu đựng khi làm việc với những nhà quản lý mà chính là sự kết hợp giữa lòng trắc ẩn của Đảng Cộng sản Liên
nắm bắt chủ đề bàn luận của đám đông, có tinh thần khám phá là điều cần thiết nhất. Sau khi đã có mối liên hệ tốt thì mới có thể hiểu hết người khác, nếu không có đề tài đối thoại thì không thể thực hiện tốt hành động giao tiếp. Bình thường, cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra bên cạnh mình, cũng cần cho rằng mình sẽ có ...
Như vậy, ứng phó bằng kiến thức tích luỹ mới có thể mở rộng quan hệ giao tiếp. Tăng cường đề tài nói chuyện cũng sẽ trở thành một ưu thế trong giao tiếp khác. Đối với đối phương mà bạn tiếp xúc, cung cấp đề tài nói chuyện mới mẻ sẽ có tác dụng mở rộng vòng tuần hoàn hợp tác khác. 3- ĐỐI XỬ VỚI ĐỐI PHƯƠNG HOÀN TOÀN BẰNG...
Thế nhưng, một mặt khác, trong quan hệ giao tiếp, thì họ lại “keo kiệt” khi đưa ra những tình cảm thật, điều này làm cho người ta lấy làm khó hiểu. Chí ít, con người đều có điểm giống nhau dòng chảy trong huyết quản, nếu có thể giao lưu với nhau như dòng máu kia cùng hoà vào dòng chảy, có nghĩa là con người đều cư xử t...
thuận lợi cho việc "tiếp nạp lời can gián", dẫn tới sự sắp xếp chu đáo. Bất kỳ ai cũng có thể đề xuất ý kiến của mình, họ có thể viết thư rồi bỏ vào thùng thư góp ý. Nếu không muốn lộ tên tuổi, họ có thể dùng hình thức nặc danh, người có trách nhiệm sẽ điều tra xem xét ý kiến đó đúng hay sai.
Công ty Justanhas áp dụng kế "tiếp nạp lời can gián" do đó đạt thành quả rất cao, hiện nay tại Mỹ có nhiều doanh nghiệp áp dụng phương sách này.
Chương 35 Hai bàn tay trắng, tung ra của hiếm Vương Quân Khoách vốn là một tướng cướp, sau khi đầu hàng triều Đường, nhờ vào võ nghệ cao siêu và sự dũng mãnh trong chiến đấu, do đó lập nên không ít chiến công. Đương nhiên ông ta muốn trở thành một nhân vật có tiếng tăm, có địa vị cao trong triều, điều cần thiết là phải...
Thời cơ đã đến, Đường Cao Tổ có một người cháu tên là Lý Hoãn, bất tài vô dụng, không những kém cỏi về võ công, mà còn gây cho dòng họ nhà Đường nhiều chuyện nực cười, nhưng Cao Tổ muốn giữ lại họ hàng thân thích nên không nhẫn tâm loại bỏ, mà chỉ thay đổi chức vị của y. Lần này Cao Tổ điều Lý Hoãn làm đô đốc U Châu (t...
Đối với sự việc này các hoàng thân quốc thích không dám bàn ra tán vào, nhưng trong lòng họ đều có cách nhìn riêng. Sau khi Lý Thế Dân ngồi lên ghế thái tử, đối với Lý Kiến Thành, Tề Vương Lý Nguyên Cát, y thi hành chính sách: "Nhổ cỏ nhổ tận gốc", mọi người đều nhận thấy quả là tàn nhẫn, đương nhiên trong lòng Lý Thế ...
Nay đại vương muốn tận tình vì nước, phụng mệnh đi trấn ải, dẫn 10 vạn quân, chẳng nhẽ triều đình cử một sứ thần nhỏ mà anh chỉ có thể bám sau đuôi ngoan ngoãn vào thành ư? Phải biết rằng Thái tử cũ, Tề Vương là con bà cả, vậy mà phải hứng chịu thám họa này. Nếu đại vương tùy tiện vào kinh, có thể đảm bảo sự an toàn ch...
Hắn nói mà bộ dạng muốn khóc. Lý Hoãn nghe xong, trong thâm tâm vô cùng cảm động, vội nói ra: "Mục đích của anh là vì nghĩ đến tính mạng ta, ý đồ của ta quyết không thay đổi".
Trong lúc hồ đồ Lý Hoãn đã sai trói sứ thần của triều đình, bắt đầu phát binh chinh phạt và mời thứ sử Bắc Yên Châu Vương Tẩy làm tham mưu quân sự. Tham quân quân tào Vương Lợi Thiệp vội nói với Lý Hoãn: “Đại vương không nghe lệnh của triều đình tự ý xuất quân, rõ ràng là muốn tạo phản. Nếu như các thứ sử trực thuộc kh...
Vương Quân Khoách tính kế: lấy sinh mạng con người làm “quà lạ” quả là gian manh xảo trá, với góc độ mưu mô mà tính vô hình trung đã
thì trung quân của chúng còn chưa qua được sông Lục Đầu cũng bị đánh mạnh, phải tranh nhau chạy làm đứt cả cầu phao. Và như thế toàn bộ đội hình hàng chục vạn quân của Thoát Hoan bị chia cắt, rối loạn, tê liệt. Sử cũ cho biết, sau trận Vạn Kiếp, Thoát Hoan chỉ còn thu được 5 vạn tàn binh nhưng đến Vĩnh Bình thì sa vào ...
là tên Alexander, vẫn là những buổi hẹn hò, bữa ăn trưa tại nhà hàng Prunie, rồi theo sau là khách sạn Stafford. Chúng chưa chạm được vào tưởng tượng của ngài Cruddick, nhưng rồi cuối cùng nhà thám tử cũng miễn được Charles cho biết sự cần thiết phải đứng tại lối ra vào của tòa nhà Kinh tế, đôi khi hai lần trong tuần, ...
Anh cũng ghi lại cho mình ngày tháng và thời gian mà Fiona nói rằng cô đi đến các khu vực cử tri.
Sau đó anh gọi người quản lý ở Sussex Down và sau khi che giấu những điều muốn hỏi, anh tìm ra những câu trả lời chứng minh những lý lẽ của Cruddick phát hiện ra.
Charles cố gặp Fiona thật ít trong thời gian này, và tìm cách giải thích rằng bộ luật dự khoản về tài chính chiếm từng phút của anh. Charles đặt tập hồ sơ lên bàn cạnh chiếc ghế anh ngồi và kiên nhẫn đợi điện thoại.
Anh biết chính xác cô đang ở đâu vào lúc này và ý nghĩ này làm dạ dày anh đau nhói.
Chuông điện thoại réo.
- Mục tiêu đã rời cách đây 5 phút, - giọng nói vọng tới. - Cám ơn, - Charles đáp lại rồi gác máy.
Anh biết rằng cô phải mất hai mươi phút nữa mới về đến nhà.
- Sao anh lại nghĩ rằng cô ấy không gọi taxi mà lại đi bộ? - Một lần anh hỏi Cruddick. - Hãy tống khứ khỏi mọi dự đoán đi.
- Cruddick nói hoàn toàn như người làm chủ mọi hành động. Charles rùng mình. “Còn anh ta, anh ta sẽ làm gì ?”.
Anh không thể gọi là Alexander hay ngay cả chỉ là Dalglish, không một lúc nào ngoài “anh ta”.
- Anh ta đến câu lạc bộ Lansdone bơi mười lần hay chơi bóng quần trước khi trở về nhà.
Bơi và bóng quần cả hai đều giải quyết được mọi vấn đề.
- Cruddick vui vẻ giải thích.
Chiếc khóa quay trong ổ. Charles ôm lấy vai rồi nhặt tập hồ sơ lên.
Fiona đi thẳng vào phòng khách và bị sốc khi thấy chồng ngồi trong chiếc ghế bành và một cặp tài liệu bên cạnh.
Cô trấn tĩnh lại rất nhanh, đi tới và hôn vào má anh. “Điều gì làm anh về nhà sớm như vậy, anh yêu?”.
Những đảng viên Đảng Lao động được nghỉ à?”.
Cô cười một cách vụng về với câu pha trò của mình. - Điều này, - anh đứng lên nói và đưa tập hồ sơ cho cô.
Cô cởi áo khoác và vứt lên chiếc ghế bành.
Sau đó mở tập giấy ra và bắt đầu đọc.
Anh chăm chú quan sát cô.
Đầu tiên là hai má cô nhợt nhạt đi, sau đó hai chân co lại và cô sụp vào chiếc ghế. Cuối cùng cô bắt đầu nức nở.
- Điều đó không phải là sự thật, không một chút nào cả - cô chống lại.
- Cô biết rất rõ từng chi tiết đều rất chính xác. - Charles, anh là người em yêu. Em không quan tâm đến anh ta, anh phải tin điều đó. - Cô là người tôi đã có thể chung sống lâu nhất.
– Charles nói.
- Cùng sống chung?
Em đã chỉ còn sống một mình kể từ khi anh được vào Quốc hội. - Tôi đã có thể về nhà nhiều hơn, nếu như cô dã cho thấy một vài sự quan tâm khi bắt đầu một gia đình. - Và anh nghĩ rằng em phải tự kết tội? – Cô hỏi.
Charles bỏ qua lời chỉ trích và tiếp tục “Vài phút nữa tôi sẽ đi đến câu lạc bộ của tôi và sẽ qua đêm ở đó.
Tôi cho cô bảy ngày để đi khỏi đây.
Khi quay về, tôi muốn rằng nơi đây không còn có dấu hiệu gì hoặc tài sản của cải gì như những thỏa thuận ban đầu.
- Em sẽ đi đâu đây? – Cô khóc lóc.
- Cô có thể hỏi người tình của mình đầu tiên, nhưng chắc chắn là vợ anh ta sẽ chống lại. Nếu thất bại điều này, cô có thể ở lại nhà cha cô. - Nếu em từ chối ra đi?
– Fiona hỏi, bắt đầu xác định rõ.
- Lúc đó tôi sẽ quẳng cô ra ngoài như mọi người làm với một con điếm và lôi cả Alexander Dalglish ra tòa trong một trường hợp ly dị bẩn thỉu. - Hãy cho em một cơ hội.
Em sẽ không bao giờ nhìn tới anh ấy nữa.
- Fiona van xin và bắt đầu khóc to hơn.
- Có vẻ như tôi nhớ những lời cô đã nói trước đây với tôi và thực tế tôi đã cho cô một cơ hội khác.
Kết quả là tất cả đều rất dễ nhìn thấy.
- Anh chỉ vào những tài liệu rơi xuống sàn.
Fiona ngừng khóc khi cô nhận ra rằng Charles không chút lay chuyển.
- Tôi sẽ không còn gặp lại cô nữa. Chúng ta sẽ chia tay nhau ít nhất là hai năm, và khi chúng ta sẽ chịu đựng được, cuộc ly dị sẽ yên ả hơn.
Nếu như cô gây cho tôi bất cứ điều gì phiền phức, tôi sẽ chôn chặt cả hai người xuống bùn đen. Hãy tin tôi đi!
- Anh sẽ lấy làm tiếc, Charles. Tôi cũng hứa rằng anh sẽ rất tiếc về điều này.