text stringlengths 1 55.3k |
|---|
Hơn nữa, Ðức Phật nhận ra rằng rất khó suy nghĩ sâu xa về một sự thật thậm sâu bằng thính giác, vì lẽ đó Ðức Phật đã nhấn mạnh bằng cách lập đi, lập lại. Tứ Diệu Ðế Tứ Diệu Ðế bắt đầu bằng sự thật của khổ đau. |
Năm người bạn mà Ðức Phật giảng bài Pháp đầu tiên là năm đạo sư đã tu khổ hạnh trong sáu năm. |
Ðức 141 Phật cũng đã làm như thế, nhưng sau đó Ðức Phật nhận thấy rằng sự hành xác không đem lại Giác Ngộ. Trái lại, cách sống buông trôi hưởng lạc như Ðức Phật đã từng sống khi còn là Thái tử trong cung điện, cũng không mang lại hạnh phúc. Ðức Phật nhận ra rằng chỉ có con đường duy nhất - con đường Trung Ðạo. |
Không có sự cực đoan nào là tốt cả. |
Các vị đạo sư này đã tu ép xác. Họ hiểu về những đau khổ của thân. |
Ðức Phật không cần phải nhấn mạnh về điều đó. |
Họ có thể hiểu dễ dàng. |
Nhưng đối với chúng ta không dễ. Dầu khi ngồi Thiền ta có kinh nghiệm về những đau đớn, khó chịu ở thân, nhưng sau khi xả Thiền, về nhà, đau đớn cũng không còn nữa. Như thế đó chỉ là những đau đớn tạm thời, ta có thể chịu đựng được. Ðiều chúng ta có thể không biết là thân không chỉ có những đau đớn, mà chính thân là mộ... |
đài, thì tôi chỉ cần kể đến anh đầu bếp Ames, nhanh nhẹn, đứng đắn đáng kính; bà Allen tươi tắn phốp pháp, một tay giúp việc đắc lực cho bà chủ nhà. |
Còn sáu người gia nhân khác thì không dính dáng gì đến những sự kiện xảy ra trong đêm đó. Đồn cảnh sát địa phương được báo tin vào 12 giờ kém 15 phút đêm. |
Lúc đó là buổi trực của Trung sĩ Wilson thuộc cảnh sát Sussex. |
Ông Barker, đã đến đập cửa và kéo chuông ầm ầm, báo tin rằng ông Dougla đã bị ám sát. |
Báo xong, ông lại vội vã trở về lâu đài. Sau khi đã báo lên thượng cấp, Trung sĩ Wilson đến ngay hiện trường. Khi đến nơi, Wilson thấy chiếc cầu đã được hạ xuống, các cửa sổ đều sáng đèn; và toàn thể lâu đài ở trong một tình trạng rối loạn. |
Các gia nhân, mặt mũi xám ngoét, đứng sát vào nhau ở phòng ngoài, còn anh đầu bếp, cứ vặn hai bàn tay vào nhau trên bực cửa, chỉ một mình ông là có vẻ tự chủ và kìm được nỗi xúc động. Ông mở cửa ở phòng ngoài, và mời Trung sĩ đi theo ông. |
Cùng lúc đó bác sĩ Wood ở trong làng, cũng đến. |
Cả ba người bước vào căn phòng đã xảy ra tấn thảm kịch. |
Anh đầu bếp theo vào, đóng cửa lại. |
Nạn nhân nằm ngửa, chân tay duỗi thẳng ở giữa buồng, trên người chỉ có một cái áo choàng màu hồng, phủ ra ngoài bộ quần áo ngủ, chân đi giày vải. Vị bác sĩ cầm cây đèn đặt lên bàn và quỳ xuống bên cạnh xác chết; thoáng nhìn qua ông lắc đầu. |
Douglas đã chết. |
Một thứ vũ khí kỳ lạ được đặt tréo ngực ông ta: Đó là một khẩu súng ngắn mà nóng đã được cưa ngắn đi, chỉ cách cò súng khoảng 1 foot. Trông rõ ràng là ông ta đã bị bắn rất gần, và bị trúng đạn vào ngay giữa mặt. Cả hai cò súng đã được nối liền với nhau bằng một sợi dây thép, để lúc bắn thì cả hai nòng đều bắn một lượt ... |
Viên cảnh sát nói thất thanh : - Không ai được sờ mó vào một tý gì ở đây, trước khi cấp trên của tôi đến. Ông Barker nói dứt khoát : - Chưa có ai đụng vào đây cả, tất cả mọi vật đều vẫn y nguyên như lúc đầu. |
- Vào lúc mấy giờ? |
Viên Trung sĩ đã rút cuốn sổ tay ra. |
- Vào lúc 11 giờ rưỡi. |
Lúc đó tôi vẫn ngồi trước lò sưởi ở trong phòng tôi, thì nghe thấy tiếng nổ. |
Nổ không to lắm. Hình như có cái gì bịt kín lại vậy. Tôi vội đâm bổ xuống dưới nhà. Tôi nghĩ rằng từ trên đó xuống đến đây không quá 30 giây đồng hồ. |
- Lúc đó cửa có mở không? - Cửa mở, ông Douglas thì nằm đúng như thế này. |
Ngọn nến trong buồng vẫn cháy sáng ở trên bàn làm việc. Sau đó một chút thì chính tối đã thắp cây đèn lên. |
- Ông có trông thấy ai không? - Không. |
Tôi nghe thấy tiếng bà Douglas ở trên lầu chạy xuống sau tôi, và tôi đã ngăn bà lại để cho bà khỏi trông thấy cảnh thương tâm này. Bà hầu phòng Allen cũng chạy đến và đã dìu bà chủ đi lên. Rồi anh đầu bếp Ames đến, và tôi với ông ta cùng đi vào trong phòng. |
- Tôi tưởng rằng cây cầu rút đêm nào cũng kéo lên kia mà. |
- Đúng thế. Nhưng chính tôi đã hạ nó xuống để đi báo cho ông. - Nhưng vậy thì tên sát nhân làm sao trốn ra được. Phải đặt vấn đề khác đi thôi: Có thể là ông Douglas tự tử chăng? |
- Chúng tôi cũng đã có nghĩ đến điều đó. Nhưng ông xem đây này.... Ông Barker kéo tấm rèm để lộ một khuôn cửa sổ cao mở toang. - Và mời ông xem cái này nữa. |
Ông Barker đưa cái đèn lại gần thành cửa sổ, nơi đó có một vết máu giống hệt như hình đế của một chiếc giầy. - Rõ ràng là có người đã trèo qua đây. - Có phải ông muốn nói rằng có người đã chạy trốn bằng cách vượt qua con hào này, phải không? Nhưng mà nếu chưa đầy nửa phút sau vụ án, ông đã có mặt ở đây, thì người ấy lú... |
- Chắc chắn là như vậy. |
Ôi tiếc quá, không hiểu sao lúc đó tôi không nhảy bổ ngay qua cửa sổ. Bị cái rèm cửa này che khuất, thành ra tôi không nghĩ ra nữa. Vị bác sĩ cũng lẩm bẩm nói khẽ : - Tôi chưa bao giờ trông thấy một vết thương nát bấy ra như vậy. |
Viên Trung sĩ vẫn cứ ngắm mãi khuôn cửa sổ mở rộng. |
- Nhưng mà này, câu chuyện có người lội nước qua khe hào nghe thú vị thật, nhưng hắn làm cách nào để vào được lâu đài, vì chiếc cầu rút đã bị kéo lên rồi mà. |
- À vâng. Đó, tất cả vấn đề là ở chỗ đó. |
- Ông Barker nói. - Thế mấy giờ thì người ta kéo cầu lên? - Lúc đó là gần 6 giờ chiều. |
- Ông Ames trả lời. |
- Tôi nghe nói là ở đây vẫn thường rút câu lên vào lúc mặt trời lặn. Như thế vào mùa này thì gần 4 giờ rưỡi hơn là gần 6 giờ chứ. |
- Viên Trung sĩ lại nhấn mạnh - Hôm nay bà chủ tiếp khách. |
Tôi không thể đụng đến cây cầu khi các vị khách chưa ra về. Chính tay tôi đã rút cây cầu lên. – Anh Ames giải thích - Nếu như có những người từ bên ngoài vào lâu đài thì họ phải đi qua cầu trước sau giờ, rồi trốn ở trong này, vì ông chủ mãi sau 11 giờ đêm mới bước vào căn buồng này. |
- Đúng như thế. |
Đêm nào, trước khi đi ngủ, ông Douglas cũng đi một vòng quanh lâu đài để xem đã tắt hết đèn chưa? Chính trong khi đi vòng như vậy, ông đã vào căn buồng này. Tên sát nhân đã đợi ông ta ở đây, và bắn thẳng vào ông ta. Rồi hắn trốn bằng cách leo qua cửa sổ, bỏ lại cây súng. |
- Barker giải thích. |
Viên Trung sĩ cúi xuống nhặt một mẩu bìa cứng ở bên cạnh xác chết trên có ghi 2 chữ “V. V.” và một con số 341, chữ viết rất thô kệch. Ông ta giờ mẩu bìa lên hỏi : - Cái gì thế này? Ông Barker nhìn mẩu bìa một cách tò mò : - Tôi cũng không để ý thấy nó. |
Có lẽ tên hung thủ lúc chạy trốn đã bỏ rơi lại. - V.V. 341. |
Tôi chẳng hiểu gì cả. |
Viên Trung sĩ cứ xoay đi xoay lại mãi mẩu bìa. |
- V.V.? |
Có lẽ là những chữ đầu tiên của một người nào đây chăng. |
Bác sĩ Wood, bác sĩ có cái gì đó. Ông bác sĩ đã nhặt được một chiếc búa khá to trước lò sưởi. Ông Barker chỉ vào một hộp dính dầu bằng đồng trên mặt lò sưởi, giải thích : - Ngày hôm qua, ông Douglas có thay đổi chỗ treo mấy bức tranh. Tôi thấy ông ta đứng trên chiếc ghế này để treo bức tranh lớn bên trên. |
Việc đó cắt nghĩa tại sao lại có chiếc búa trên đây. Viên Trung sĩ gãi đầu ra vẻ khó nghĩ : - Có lẽ chúng ta nên để lại chiếc búa ở nơi tìm thấy nó thì hơn. Phải những cái đầu giỏi nhất ở Scotland Yard mới hiểu thấu đáo được mọi việc. |
Rồi ông ta cầm lấy chiếc đèn từ từ đi quanh căn phòng. - Có người đã trốn ở đây, chắc chắn là như thế..... Viên Trung sĩ hạ cây đèn thấp xuống: ở một góc, thấy những vết giầy có dính bùn rất rõ. - Việc phát hiện này là phù hợp với gỉa thiết của ông, ông Barker ạ. Có thể là tên hung thủ đã vào lâu đài sau 4 giờ chiều kh... |
Rất có thể ý định của nó là vào ăn trộm, nhưng chẳng may ông Douglas lại bắt gặp nó, thế là nó giết ông ta và chạy trốn. |
- Tôi cũng nghĩ gần giống như vậy. Nhưng ông có thấy rằng chúng ta đã mất bao nhiêu thời giờ quý báu rồi không? Tại sao chúng ta không kéo cả mọi người ra đi lùng sục khám xét khắp xung quanh, trước khi hung thủ có thể trốn thoát được. |
- Barker đề nghị. |
Viên Trung sĩ cắn môi suy nghĩ một lát : - Không có chuyến tàu nào chạy trước 6 giờ sáng. Vậy nó không thế trốn thoát đi bằng đường tàu hỏa. Nếu nó đi đường bộ thì với cái quần ướt sung, thế nào nó cũng bị người ta để ý. Nhưng dù sao tôi cũng không thể rời khỏi đây được trước khi có người đến thay tôi. |
Vị bác sĩ lại cầm lấy cây đèn để khám lại tử thi một lần nữa. Ông bỗng hỏi : - Cái vết này là cái gì đây. Nó có liên quan gì đến vụ án này không? |
Cánh tay áo bên phải của người chết đã được kéo lên khuỷu tay, ở giữa cánh tay thấy nổi lên trên da hình màu nâu của một tam giác nằm trong một vòng tròn. |
Bác sĩ Wood nói : - “Đây không phải là một vết xăm. Tôi coi bộ như ngưòi này đã bị đánh dấu bằng một cái khuôn nung đỏ, giống như người ta đánh dấu đàn gia súc vậy” - Bác sĩ nói thêm - “Thế này là thế nào?” - Tôi không hiểu được. Có điều là từ 10 năm nay, tôi đã nhiều lần nhìn thấy cái dấu này trên tay ông Douglas. - Ô... |
- Anh đầu bếp nói - Nếu như vậy thì nó không có dính dáng gì đến vụ án mạng này rồi. Nhưng dù sao thì nó cũng thật kỳ lạ. Trong vụ này không có cái gì là bình thường cả. Tôi cũng không hiểu bây giờ còn xảy ra những gì nữa đây - Viên Trung sĩ kết luận. |
Anh đầu bếp vừa thốt kêu lên kinh ngạc và chỉ vào bàn tay duỗi thẳng của người chết, nói lắp bắp : - Nó tháo mất chiếc nhẫn cưới của ông rồi. |
- Cái gì? |
- Ông chủ tôi đeo chiếc nhẫn bằng vàng ở bên trong một chiếc nhẫn khác có gắn một hạt ngọc, chiếc nhẫn có hạt ngọc còn đây nhưng chiếc nhẫn cưới thì biến mất. |
- Anh ấy nói đúng đấy. - Barker lên tiếng - Ông vừa khai là chiếc nhẫn cưới đeo ở trong chiếc nhẫn có gắn ngọc? - Viên Trung sĩ hỏi lại. - Thưa vâng. |
- Thế thì hung thủ đã tháo chiếc nhẫn có ngọc ra, rồi sau đó nó mới đoạt lấy chiếc nhẫn cưới, rồi lại đeo lại chiếc nhẫn có hạt ngọc vào tay người chết. |
- Như vậy đó. Viên Trung sĩ lắc đầu lia lịa : - Chúng ta hãy báo cáo tất cả về London. |
Ông Mason là một tay cừ khôi. |
Chưa bao giờ có một vụ án nào làm ông phải lúng túng cả. |
Còn về phần tôi, tôi xin thú nhận là vụ này vượt quá sức hiểu biết của tôi. |
Ch ương 4 Tối m ò Ông Mason trông có vẻ bình tĩnh và thoải mái. |
Ông mặc một bộ quần áo vải tuýt rộng thùng thình, chân đi ghệt. Trông ông giống như một ông chủ trại cỡ nhỏ, một người gác rừng đã về h ưu, hơn là giống một người đại diện cơ quan cảnh sát h ình sự cấp tỉnh. |
Ông không ngừng nhắc đi nhắc lại : - Đây là một vụ án làm đau đầu đây, thưa ông MacDonald. |
Tôi mong rằng chúng ta sẽ làm tốt được nhiều việc, trước khi bọn ký giả rúc mũi vào cuộc điều tra làm hỏng hết các dấu vết. Có nhiều chi tiết có lẽ sẽ làm ông vui lòng, th ưa ông Holmes. Cả đối với ông cũng thế, thưa ông bác sĩ Watson. |
Buồng của các ông đã được đăng ký trước ở khách sạn “Westville Arms”. Thôi để bác khuân vác trông coi hành lý và xin mời các ông vui lòng đi theo tôi. |
Chỉ sau 10 phút là chúng tôi đã có phòng ở và 10 phút sau nữa, chúng tôi đã ngồi cả trong phòng khách của khách sạn. |
Ông MacDonald giở sổ tay ra ghi. |
Còn Holmes thì có dáng điệu của một nhà thực vật học vừa ngạc nhiên vừa ngắm nghía một bông hoa. Sau khi nghe xong câu chuyện, anh ta reo lên : - Tuyệt. Thật là tuyệt. |
Chưa có một vụ nào kỳ lạ như vụ này. |
Ông Mason hớn hở : - Vâng, tôi đã trình bày với các ông tất cả những gì mà thượng sỹ Wilson báo cáo với tôi. Thượng sĩ đã nắm được hết mọi sự kiện. |
Tôi đã có kiểm tra lại, suy nghĩ, và có bổ sung thêm chút ít. - Thế ông có biết thêm điều gì mới nữa không? |
- Holmes hỏi. |
- Trước hết, tôi xem xét chiếc búa, không tìm thấy một dấu vết gì của bạo lực cả. Ông thanh tra MacDonald lưu ý : - Trong nhiều vụ án mạng, nạn nhân bị đập bằng búa, mà trên chiếc búa có thấy dấu vết gì đâu. |
- Đúng như vậy. |
Sau đó tôi xem xét đến khẩu súng. Súng được lắp đạn ghém, hai cò súng được buộc với nhau, chỉ cần bóp cò thì cả hai viên đạn ở hai nòng để nổ một lúc. Nòng súng bị cưa ngắn đi, như vậy có thể dễ dàng mang nó theo dưới một áo khoác. Toàn bộ tên của nhà sản xuất thì không thấy có, nhưng trên những đường góc giữa hai nòng... |
- Hãng sản xuất súng Mỹ tên là “Pennsylvania Small Arms Company”. |
Ông Mason nhìn Holmes với cặp mắt của một ông thầy thuốc nông thôn nhìn một đại chuyên gia trong ngành y tế. |
- Không còn nghi ngờ gì nữa, đúng là một khẩu súng Mỹ rồi. Tôi có đọc đâu đấy rằng súng săn cưa nòng, chính là một loại vũ khí thường dùng trong một số vùng nào đó ở bên Mỹ. Như vậy có rất nhiều khả năng là cái tên đã lọt vào trong lâu đài và đã giết ông chủ nhà là người Mỹ. |
Ông MacDonald gật gù : - Ông đi mau quá đấy, tôi chưa có chứng cớ gì để tin rằng có một kẻ lạ mặt đã lọt vào trong này. - Cửa sổ mở toang, vết máu trên thành cửa, mẩu bìa cứng, vết giày ở góc nhà, khẩu súng... - Mấy thứ đó chẳng có cái gì mà không bố trí trước được? |
Ông Douglas vốn là một người Mỹ, ông Barker cũng thế, vậy thì đâu nhất thiết phải đưa một người Mỹ khác từ ngoài lọt vào để giải thích những chi tiết Mỹ đó. |
- Ames, người đầu bếp... - Anh ta có đáng tin cậy không? |
- Anh ta đã ở với gia đình Douglas từ 5 năm nay. |
Anh ta chưa hề trông thấy khẩu súng này trong nhà. - Khẩu súng này không phải là thứ đem trưng bày cho mọi người thấy. |
Chính vì thế người ta mới đem cưa nòng của nó đi. Nó có thể đem cất giấu vào bất cứ một cái hộp nào. |
Làm sao anh Ames lại có thể đoán chắc được rằng trong nhà không có một khẩu súng loại này. |
- Nhưng dù sao thì tôi cũng chưa trông thấy nó bao giờ. MacDonald vẫn lắc đầu không chịu : - Tôi vẫn chưa tin là có một người lạ mặt vào đây. |
Tôi xin các ông hãy thử suy nghĩ xem hậu quả sẽ như thế nào khi giả thiết rằng khẩu súng này là do một người từ bên ngoài mang vào và người này đã hành động như các ông vừa nói. |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.