text
stringlengths
1
55.3k
Sachvui.Com Sachvui.Com www.Sachvui.Com Sachvui.Com Sachvui.Com www.Sachvui.Com
sau này khi mất, Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam ghi nhận “Đồng chí từ trần là một tổn thất rất lớn đối với Đảng ta, quân đội và nhân dân ta. Đảng ta mất một đồng chí lãnh đạo trung thành, lỗi lạc. Quân đội ta mất một người chỉ huy mưu lược, tài trí, một người đồng chí dũng cảm, kiên quyết. Nhân dân ta ...
Đó là những năm tháng ông cùng một vài thanh niên đến Bến Ngự thăm cụ Phan Bội Châu đang bị giam lỏng. Tại nhà của bậc chí sĩ đang được quốc dân đang ngưỡng mộ, kính trọng thì ông được gặp người cộng sản Phan Đăng Lưu - vừa mới ở tù ra. Sau đó, Phan Đăng Lưu đã giới thiệu ông gặp một cán bộ cao cấp của Đảng là Nguyễn C...
Đây là những bước đường đầu tiên đánh dấu sự chuyển biến tư tưởng của ông.
Từ năm 1938, ông được cử Nguyễn Chí Thanh (1914-1967) 199 TẬP 10: CÁC NHÀ CHÍNH TRỊ làm Bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên nhưng đến cuối năm đó bị bắt. Ra tù, tiếp tục giữ cương vị cũ thì cuối năm 1939, ông lại bị bắt lần thứ hai, giam ở nhà lao Huế, Lao Bảo, Buôn Ma Thuột... Không thể để chế độ khắc nghiệt của nhà tù đế quốc ...
Sau khi đi chung với nhau mấy ngày đường thì họ chia tay nhau, mỗi người đi một hướng để tránh sự bủa vây, truy bắt của Pháp.
Nguyễn Chí Thanh đi về hướng đông bắc, ông đã đi đến Phú Yên, Bình Định ẩn náu, rồi quay trở về Thừa Thiên và tiếp tục hoạt động. Rồi năm 1943 trong một chuyến đi công tác ở huyện Phú Lộc (Thừa Thiên), ông lại sa vào tay giặc.
Biết ông là một cán bộ cách mạng, giặc Pháp tra tấn tàn nhẫn để moi tin tức của Đảng, nhưng chúng thất bại trước khí phách của người cộng sản. Cuối cùng, chúng lại đày ông lên nhà lao Buôn Ma Thuộc, ghép vào loại tù nguy hiểm.
Ngày 9/3/1945, Nhật đảo chính Pháp.
Các tù nhân đứng lên phá ngục đòi tự do, Nguyễn Chí Thanh cùng các đồng chí của mình ra khỏi tù và nhanh chóng về địa phương hoạt động. Tháng 8/1945, thay mặt tổ chức Đảng ở Trung kỳ, ông đi dự Hội nghị của Đảng ở Tân Trào, sau đó, được cử làm Ủy viên chính thức của Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Đông Dương và ...
Tại làng Nam Dương, huyện Phong Điền - sau lưng địch, cách khoảng 20km - Nguyễn Chí Thanh đã tổ chức một hội nghị đặc biệt có tính chất quyết định cho hướng chiến đấu sắp tới của dân quân Bình Trị Thiên.
Sau này, Trung tướng Trần Quý Hai - nhân chứng của hội nghị - có kể lại: “Anh Thanh, thay mặt
năm, mọi thứ đua nhau đổi mới.
Người có tiền xây nhà ở được hơn mười năm, lại đổi qua chỗ khác.
Cứ thế mà làm, làm vậy được gì ?
Nếu muốn trồng cho tốt, làm nhà phải lo tính trước”.
Gwenda thích thú nhìn cây hoa mộc lan.
“Có phải làm như bà Findeyson”. Nàng hỏi : “Ô, đúng là bà ấy, lúc bà ấy về làm dâu, nuôi con đến lúc chúng đã có gia đình, lo chôn cất cho chồng, đến hè về với cháu, đến gần tuổi tám mươi bà mới bỏ đi xa ?” Foster ra chiều đắc ý. Gwenda trở vào nhếch mép cười. Nàng hỏi qua loa nhóm thợ rồi ghé phòng khách, ngồi vào bàn...
Gwenda biết một anh chàng nhà văn có tiếng Raymond West cùng với bà vợ Joan cũng là một họa sỹ. Nàng qua đó ở thì vui biết mấy, tuy rằng họ xếp nàng là dân ngoại đạo “Cả mình và Giles không có vẻ gì là trí thức” Gwenda nghĩ lại.
Tiếng kẻng vừa vang lên uy nghiêm từ phía đại sảnh.
Chiếc kẻng bà dì của Giles để lại là một thứ quý giá được giữ gìn chu đáo bằng một lớp vỏ bọc gỗ mun.
Ngay cả bà Cocker cũng cảm thấy thích thú mỗi khi gióng tiếng to hết cỡ. Gwenda đưa tay bịt lỗ tai rồi đứng lên. Nàng vụt chạt qua phía bên kia phòng khách tới chỗ bức tường gần cửa sổ nàng cảm thấy khó chịu. Nàng thử làm tới ba lần như vậy. Nàng tưởng tượng mình có thể đi xuyên qua bức tường dày đặc này tới bên trong ...
Chờ lão Sims tới trưa nay ta sẽ tính” Lão Sims, thầu xây dựng, trang trí, đã có tuổi, nói năng lưu loát, trên tay lúc nào cũng thủ sẵn cuốn sổ ghi chép ý kiến đánh giá của chủ nhà. Nghe hỏi qua, lão Sims hiểu ý ngay. “Chuyện dễ thôi, thưa bà Reed, tôi có thể nói ngay một ý kiến đổi mới táo bạo” “Có tốn kém nhiều không ...
Gwenda thấy lo.
Nàng không tin mấy chuyện nhỏ của lão Sims hay lão có ý đồ gì đây.
“Để tôi kể cho nghe, thưa bà Reed”. Giọng lão mơn trớn. “Tôi sẽ gọi Taylor tới coi lại, chiều nay hắn xong việc bên phòng trang điểm. Yên chí, tôi sẽ trình lại cho bà hay.
Coi thử màu vôi tường nó ra sao”.
Gwenda đồng ý. Nàng vội viết thư cho Joan West cám ơn lời mời.
Ngay lúc này nàng chưa thể rời khỏi Dillmouth vì lo trông coi nhóm thợ sửa nhà. Nàng bỏ đi ra ngoài hóng gió biển – lúc trở lại phòng khách gặp ngay anh chàng Tayllor – thợ cả của lão Sims, gã đứng ngay dậy cúi chào.
“Công việc ở đấy không khó, thưa bà Reed”, gã nói. “Trước đây có xây cửa, chứ không bít lại thế này”. “Lạ thật nhỉ”, nàng nghĩ trong đầu, “tôi cứ cho là chỗ này phải
sản phẩm không phù hợp với làn da của mình thì không những làn da của bạn không được bảo vệ mà nó còn bị tổn thương. Loại kem dưỡng da mà bạn cho là một thảm họa đối với mình thì có thể nó lại không phải vậy với người khác. Điều này khá dễ hiểu vì da của mỗi người là khác nhau. Bạn có thể có một làn da nhờn hay da khô ...
Để biết chắc về điều này, hãy làm một vài bước kiểm
trải qua bao nhiêu thế kỷ nữa, bản chất con người vẫn không hề thay đổi, chỉ có hoàn cảnh sống của chúng ta trong từng thời đại có sự thay đổi khác nhau mà thôi. Vì thế, chỉ cần chúng ta có thể nhận hiểu và vận dụng một cách thích hợp thì những khuôn thước của ngàn xưa vẫn chưa phải đã là lỗi thời. Sự thành công hay th...
Nhưng nếu xét về mặt tinh thần hay đời sống tình cảm thì vấn đề lại hoàn toàn khác hẳn. Sự thành công hay thất bại của chúng ta là hoàn toàn dựa vào khả năng và nghị lực của chính mình, bất chấp mọi hoàn cảnh khác nhau. Bạn có thể thất bại trước những khó khăn thử thách của hoàn cảnh và hoàn toàn không thể đạt được một...
TƯ ĐI THƯA BÀ, ĐẾN ÔNG TRỜI CŨNG KHÔNG LÀM NÓ ĐẮM ĐƯỢC!
Với đủ loại tàu thuyền ngược xuôi trên biển như vậy, các vụ va chạm là không tránh khỏi. Trên thực tế, Vũng Dover trong Eo biển Anh (English Channel) đông nghịt tàu thuyền. Tàu bè phải đi theo đúng làn, giống như xe cộ trên đường vậy. Nhưng dù có được thiết kế an toàn đến mấy, người lái tàu có thận trọng đến mấy thì ta...
Nó đang thực hiện chuyến hành trình đầu tiên kéo dài bốn ngày của mình, từ Southampton đi New York, băng qua Bắc Đại Tây dương, cùng với 2.201 hành khách và thủy thủ đoàn.
Một hành khách băn khoăn lo ngại... Làm sao không tin anh ta cho được.
Tàu Titanic được đóng bằng những tấm thép tốt nhất, bất kể chi phí. Tàu dài 260m, với chín boong tàu và chiều cao của nó còn cao hơn tòa nhà mười tầng. Titanic có bốn ống khói, cái nào cái nấy to đùng đùng, có thể đút lọt cả một đoàn tàu hỏa; ba cái neo khổng lồ, mỗi cái nặng bằng tám chiếc xe hơi. Chưa từng có một con...
Chúng tôi rất gắn bó và đồng cảm với nhau, cả khi tôi đã về hưu”, Gerhard nhớ lại. “Tôi từng làm việc với rất nhiều người, nhưng với Jim là hợp ý nhất”.
Sợi dây liên kết kỳ diệu này không chỉ củng cố mối quan hệ, mà còn tạo ra những ảnh hưởng tích cực.
Với Jim và Gerhard, sự gắn kết giữa họ đã giúp giải quyết một vấn đề hóc búa từng thách thức các kỹ sư âm thanh suốt nhiều thập niên. Trong một lần trò chuyện, Jim và Gerhard đề cập đến chiếc micro.
Các dụng cụ được sử dụng lúc bấy giờ khá thô kệch, lại cồng kềnh, nên không thể ứng dụng trên diện rộng, nhất là trong các thiết bị nén và di động.
Gerhard lý giải: “Chiếc micro lúc ấy bao gồm nhiều tinh thể cacbon được nối với nguồn điện bên ngoài.
Thiết bị này tuy lỗi thời và phức tạp nhưng hoạt động tốt.
Mọi người ở Bell bảo chúng tôi ‘Các anh sẽ không bao giờ cải tiến được nó đâu’”.
Sau nhiều tháng bàn luận và mày mò tháo lắp, Jim và Gerhard đã bật ra một ý tưởng táo bạo: đưa nguồn điện vào bên trong chiếc micro. Nếu không phụ thuộc nguồn năng lượng bên ngoài, thì kích thước chiếc micro sẽ được thu nhỏ đáng kể.
Một khi đã thống nhất, Jim và Gerhard quyết định thực hiện ngay.
Phòng thí nghiệm Bell cho rằng hai nhà khoa học tài năng đang lãng phí thời gian vào một việc bất khả thi. Áp lực hủy bỏ dự án đè nặng lên vai họ.
Bất chấp những lời phê bình và chỉ
là chưa kể hàng ngày gã đi chơi trên đường phố hay ra chợ mà thấy kẹo bánh là mua liền. Trong phòng gã nào bình, nào hộp, nào giỏ tre, không biết bao nhiêu mà kể.
Cái nào cũng đựng thực vật.
Nên biết một đứa nhỏ mười mấy tuổi trong tay cầm mấy chục vạn lạng bạc mà lại thích xài tiền như rác thì không nào không sắm thức ăn? Vi Tiểu Bảo lấy bánh điểm tâm ra nói: -Đây là bánh đậu xanh mai côi. Ngươi ăn thử một tấm coi. Tiểu Quận Chúa lắc đầu.
Vi Tiểu Bảo lại lấy hộp khác mở ra nói: -Đây là Uyển Đậu Hoàn ở thành Bắc Kinh, tỉnh Vân Nam nhà ngươi nhất định không có.
Ngươi hãy nếm thử đi. Tiểu Quận Chúa lại lắc đầu. Vi Tiểu Bảo muốn khoe khoang liền đem các thứ kẹo mứt bày ra đầy bàn hỏi: -Ngươi thử coi xem ta có nhiều thức ăn không? Dù ngươi là Quận Chúa ở Vương phủ, ta e rằng ngươi chưa từng được ăn nhiều điểm tâm đến thế bao giờ. Nếu ngươi không ưa của ngọt thì thử nếm thứ bánh ...
Thật là trên đời hiếm có.
Cả đức Hoàng thượng cũng thích xơi. Ngươi ăn thử một miếng đi, ta chắc là ngươi sẽ khoái lắm. Tiểu Quận Chúa chỉ lắc đầu quày quạy. Vi Tiểu Bảo lại tiếp tục lấy ra bảy tám thứ bánh thượng hảo để nhử mồi mà tiểu Quận Chúa cứ một mực lắc đầu hoài. Vi Tiểu Bảo không nhịn được nữa. Khí tức xông lên, liền buông lời thoá mạ:...
Cái này ngươi không ăn, cái kia cũng không ăn. Vậy ngươi ăn cái gì bây giờ? Tiểu Quận Chúa đáp: -Ta ... Ta không thèm ăn gì hết ... Cô nói mấy câu này lại nức nở rổi khóc oà lên. Vi Tiểu Bảo thấy cô khóc lóc thì lòng lại nhũn ra, nói như người năn nỉ: -Ngươi không ăn chút gì chịu chết đói hay sao? Tiểu Quận Chúa hằn họ...
Giữa lúc ấy, bên ngoài có tiếng người khẽ gõ cửa. Vi Tiểu Bảo biết là tiểu thái giám đưa cơm vào. Gã sợ tiểu Quận chúa hô hoán, liền lấy một tấm khăn tay buộc miệng cô lại rồi mới ra mở cửa. Gã dặn tên tiểu thái giám: -Bữa nay ta muốn ăn đồ nấu Vân Nam. Ngươi bảo nhà bếp làm ngay mấy món đưa lên, nghe! Tiểu thái giám d...
Món kia là thịt xào tỏi. Lại còn thịt ướp ở trên trấn giang, tôm tẩm bột, một bát canh chân gà. Ngươi món này tươi vô cùng! Ngon vô kể!
Gã múc canh ăn lại cố ý nhai tóp tép rồi liếc mắt nhìn trộm tiểu Quận Chúa thì thấy cô nước mắt nhỏ giọt, chẳng có vẻ đói khát chút nào. Vi Tiểu Bảo thấy thế không khỏi cụt hứng nói móc: -Té ra con tiểu nha đầu hạng chín nầy chỉ thích ăn những thứ hạng chín như cá ươn, thịt thối, trứng ung. Còn những món điểm tâm thượn...
Nhưng gã thấy tiểu Quận Chúa vẫn lầm lì không tỏ vẻ thèm nhạt liền đặt đũa xuống tự hỏi: -Ta phải làm thế nào để thị phải ngửa tay ra xin đồ ăn? Sau một lúc, tiểu thái giám lại bưng cơm canh lên nói: -Quế công công! Nhà bếp dặn tiểu nhân bẩm với công công thứ canh này rất nóng. Tuy coi nó không có hơi bốc lên nhưng thự...
Xin công công lượng thứ. Món này là đại đầu ở Vân Nam. Đĩa kia là còng ngư con ở Đại Lý.
Tuy không phải quá tươi nhưng là một thực phẩm rất quý ở Vân Nam. Trong bình này hãm thứ trà Phố Nhĩ ở Vân Nam. Chỉ trong khoảnh khắc, nhà bếp lại đưa lên bốn món ăn kiểu Vân Nam mà món nào cũng đặc biệt. Nguyên Ngô Tam Quế làm Bình Tây Vương ở Vân Nam gặp những ngày lễ tiết trong một năm, hắn đem đồ đến kinh tiến cống...
Vì vậy mà những người ở triều đình nói tết cho hắn không phải là ít.
Ngô Tam Quế đến cống nhà vua ngoài kim ngân châu báu, còn những thứ sản vật trân quý như ngà voi, tê giác cùng những thổ sản chẳng thiếu thứ gì.
Vì bọn đầu bếp trong cung hàng năm nấu những món Vân Nam rất nhiều, họ đã quen tay làm được mau lẹ mà chẳng khó khăn gì. Kể ra lúc này tiểu Quận Chúa đã đói lắm, cô thấy mấy món ăn ở quê mình bày ra thì không nhịn được phải rung động trong lòng. Nhưng cô bị Vi Tiểu Bảo nhục mạ đến cạn tàu ráo máng, cô nhất định không c...
Gã vừa cười vừa giục: -Há miệng ra! Tiểu Quận Chúa ngậm miệng cắn chặt hai hàm răng.
Vi Tiểu Bảo xát lui xát tới miếng thịt, mỡ dính đầy vào mép cô. Rồi gã cười nói: Ngươi hãy ngoan ngoãn mà ăn miếng thịt đùi này đi, ta sẽ giải khai huyệt đạo ở trên tay cho ngươi. Tiểu Quận Chúa vẫn ngậm miệng lắc đầu. Vi Tiểu Bảo bỏ miếng thịt xuống, bưng bát canh nóng bỏng lên cất giọng hung dữ hỏi: -Bát canh này đan...
Tiểu Quận Chúa biết thứ canh này có đến phần nửa là mỡ, so với canh thường nó nóng gấp mấy lần.
Nếu dốc xuống cổ họng thì đến bị bỏng mà chết. Cô vừa khóc vừa nói: -Ngươi khắc hình vào mặt ta ... ta ... không muốn sống nữa ... mặt ta xấu như quỷ cái ... Vi Tiểu Bảo nghĩ thầm: -Té ra thị tưởng mình đã khắc một con rùa vào mặt rồi. Gã liền mỉm cười đáp: -Mặt ngươi tuy bị trổ hoa, nhưng con rùa đó đẹp lắm.
Ngươi mà đi ngoài đường phố, ta dám đảm bảo ai cũng hoan hô. Tiểu Quận Chúa vừa khóc vừa nói: -Khó coi ... đến chết được ... chẳng thà ta chết ... quách đi cho rồi. Vi Tiểu Bảo nói: -Hỡi ôi!
Con rùa rất diêm dúa mà ngươi còn không muốn.
Nếu ta biết trước thế này thì chẳng tội gì phí công chạm mặt cho ngươi. Tiểu Quận Chúa hỏi: -Ngươi chạm cái gì? ... Ta ... có phải là khúc gỗ đâu mà chạm? Vi Tiểu Bảo hỏi lại: -Ngươi họ Mộc không phải là gỗ còn là gì? Tiểu Quận Chúa cãi: -Nhà ta lấy họ Mộc là chữ Mộc có ba chấm thuỷ. Mộc là tắm gội ... chứ không phải M...
Tiểu Quận Chúa lại khóc ầm lên. Vi Tiểu Bảo nói: -Ngươi bất tất phải khóc nữa. Nếu tu bổ cho bậc anh hùng hảo hán hạng nhất thì còn có điều khó khăn. Ngươi bất quá là một tên tiểu nha đầu hạng thứ chín thì việc tu bổ mặt ngươi thật dễ như trở bàn tay. Tiểu Quận Chúa nói: -Ta không thể tin được ... ngươi chỉ muốn làm hạ...
Nếu để lâu mới sửa thì nó thành vết không mài sạch được. Ta e rằng ngươi có hối cũng không kịp.
Thích đẹp là thiên tính của phụ nữ.
Tiểu Quận Chúa nghe Vi Tiểu Bảo nói trong lòng bán tín bán nghi.
Cô muốn coi thử xem nếu quả gã vẽ con rùa vào mặt thì khó coi lắm. Cô đỏ mặt lên ấp úng: -Ngươi ... ngươi không gạt ta chứ? Vi Tiểu Bảo đáp: -Ta gạt ngươi làm chi? Ngươi hô lẹ thì ta động thủ cũng mau lẹ. Mặt ngươi sẽ được sửa lại xinh đẹp. Vậy ngươi ngoan ngoãn hô lẹ đi. Tiểu Quận chúa hỏi: -Nếu ta ... hô rồi mà ngươi...
Vi Tiểu Bảo đáp: -Được rồi! Ngươi đã không yên tâm thì chia ra mà hô. Trước hết ngươi hô một tiếng " Hảo ca ca. " . Ngươi chờ ta sửa mặt rồi sẽ hô tiếng thứ hai. Ta đưa kiếng cho ngươi soi mà quả nhiên không còn chút dấu vết nào, ngươi thoả mãn rồi hô tiếng thứ ba. Có khi ngươi cao hứng hô liền mười tiếng cũng chưa biế...
Tiểu Quận Chúa quả sợ gã bắt mình hô lão công gì gì, vội ấp úng đáp: -Trước hết ta hãy hô một chữ " Hảo " ... chờ ngươi sửa xong rồi ta ... sẽ hô hai chữ dưới. Vi Tiểu Bảo thở dài nói: -Hỡi ôi! Ngươi mặc cả hoài! Được rồi! Bỏ tiền ra trước hay bỏ ra sau cũng vậy mà thôi. Được rồi. Ngươi hô đi! Tiểu Quận Chúa nhẩm lại, ...
Vi Tiểu Bảo la lên: -Cách hô này trật kình lực nhiều lắm, bớt đến bảy, tám thành thì còn ra gì nữa? Đồng thời hô một tiếng " Hảo " thì trong lòng ngươi không biết còn nghĩ gì nữa. Có thể là " Hảo ô quy " , " Hảo tiểu tặc " hay hảo con khỉ gì cũng được. Tiểu Quận Chúa vội cãi: -Không phải đâu! Không phải đâu! Trong lòng...
Vi Tiểu Bảo lại hỏi vặn: -Hai chữ gì mới được chứ? Có phải " Hảo ô quy " , " Hảo tiểu tặc " không? Tiểu Quận Chúa đáp: -Không phải! Không phải! Hảo ca ... Cô nói một tiếng ca rồi vội dừng lại. Vi Tiểu Bảo cười nói: -Hay lắm. Ngươi là người có lương tâm. Lúc ta sửa mặt cho ngươi sẽ dùng thủ đoạn rất tốt. Người thợ nề sử...
Tiểu Quận Chúa nói: -Ngươi bảo ta người ta đã hô thì đã hô rồi. Ngươi còn nói giả tỷ việc sửa mặt ta như bít chỗ chó chui bằng những mảnh gạch vỡ ... Vi Tiểu Bảo cười ha hả ngắt lời: -Đó là ta nói tỷ dụ. Gã mở tủ của Hải lão công lấy rương thuốc ra, bày mấy chục bình thuốc lên bàn. Trong mỗi bình gã lấy ra một ít thuốc...
Gã rửa cối thuốc thật sạch, không còn chút bụi bậm nào.
Đoạn gã bỏ hạt sen, bánh đậu xanh, đậu đỏ vào trong cối giã nát ra. Gã còn thêm vào hai thìa mật. Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ, gã khẽ nhổ vào hai bãi nước miếng trộn đều rồi đem vào phòng nói: -Đây là thứ linh cao để mọc da non. Trong linh cao này có nhiều linh đan diệu dược.
Gã ngẫm nghĩ một chút rồi nói tiếp: -Cái mặt ngươi bị ta chạm hình vào rồi, bay giờ mà chỉ làm cho nó trở lại như cũ thì ngươi chưa chịu ta là giỏi. Gã lại lấy cái mũ mua ở tiệm châu báu hôm trước ra. Gã tháo lấy bốn hạt minh châu đặt vào lòng bàn tay trái đưa ra hỏi tiểu Quận Chúa: -Những hạt minh châu này thế nào? Ti...
Tuy ngày cô ra đời thì Mộc gia đã tan tành, nhưng một cô gái quí nhà thế giao kiến thức vẫn khác kẻ tầm thường. Cô nhìn bốn hạt minh châu lớn bằng đầu ngón tay lăn long lóc trong bàn tay Vi Tiểu Bảo chiếu ra làn ánh sáng êm dịu. Những hạt minh châu tròn trĩnh không có một chút vết nào, bất giác cất tiếng khen: -Mấy hạt...
Vi Tiểu Bảo lại lấy cối thuốc bỏ hạt châu vào đảo lộn mấy cái. Hạt châu đụng vào cối thuốc phát ra âm thanh trong trẻo.
Vi Tiểu Bảo cầm chầy đá giã xuống " binh binh " . Tiểu Quận Chúa la lên tiếng " ủa " rồi hỏi: -Ngươi làm gì vậy? Vi Tiểu Bảo thấy tiểu Quận Chúa lộ vẻ nghiêm trọng. Gương mặt cô ra chiều kinh ngạc, gã càng đắc ý phi thường. Nguyên gã làm bộ hào phóng chỉ cốt để đổi lấy nét mặt kinh ngạc của tiểu Quận Chúa. Bây giờ đạt ...
Gã đem bột minh châu hoà lẫn với bánh đậu xanh, đậu đỏ, hạt sen, đường mật cùng bọt rãi, lại dùng đầu chày thúc vào chất tương này cho thật điều hoà.
Tiểu Quận Chúa giương to cặp mắt lên mà nhìn.
Cô chẳng hiểu Vi Tiểu Bảo giở trò gì, chỉ thấy nguyên bốn hạt minh châu nghiền nát thì thứ thuốc cao này cũng đủ trân quý biết chừng nào. Vi Tiểu Bảo nói: -Bốn hạt minh châu tuy quý thật, nhưng đem so với những thứ thuốc bột vô giá này thì nó lại chưa vào đâu. Tướng mạo ngươi nguyên trước chẳng xinh đẹp chút nào. Nếu n...
Cô nghe Vi Tiểu Bảo nói trật liền buột miệng cải chính. Nhưng lời nói vừa ra khỏi cửa miệng, cô cảm thấy mình mau miệng như vậy là vô ý thức. Vi Tiểu Bảo dùng lộn thành ngữ là chuyện thường xảy ra như cơm bữa. Gã chẳng để ý gì, nói luôn: -Phải rồi! Ngươi biến thành một tiểu mỹ nhân dung nhan nguyệt thẹn hoa nhường. Khi...
Chỉ trong khoảnh khắc cả khuôn mặt cô, ngoài tai, mắt, mũi, đều trát đầy hồ. Cô cảm thấy thuốc cao mùi hương ngon ngọt, chẳng có chi khó ngửi, mà cũng không thấy khó chịu. Vi Tiểu Bảo thấy cô mắc bẫy muốn bật lên tràng cười ha hả, nhưng phải cố nín nghĩ thầm: -Ta không cho nước tiểu vào thuốc cao này là lịch sự lắm rồi...
Bởi ta nghĩ đến tổ tiên thị là Mộc Anh, Mộc Vương gia, là một vị khai quốc công thần, dĩ nhiên ta phải nể mặt lão nhân gia mấy phần.
Vi Tiểu Bảo đồ thuốc cao xong, rửa sạch tay nói: -Chờ thuốc khô rồi ta sẽ dùng thứ thuốc tán kỳ diệu rửa mặt cho ngươi. Phải ba lần đổ, ba lần rửa, nhất định ngươi sẽ có tấm chân dung hoa thẹn ... à quên ... nguyệt thẹn hoa nhường. Tiểu Quận chúa lẩm bẩm: -Cái gì mà nguyệt thẹn hoa nhường? Gã nói câu nào thật lẻo mép. ...
Người ta làm tương tầu phải nấu đến chín lần, phơi chín lần mới được. Ngay nấu thịt chó cũng phải nấu ba bốn lần mới nhừ. Tiểu Quận Chúa nói: -Ngươi lại mắng ta là tương tàu, thịt chó. Vi Tiểu Bảo cười nói: -Không có tương tàu lấy gì ninh thịt chó? Gã gắp một miếng thịt đùi đưa vào miệng tiểu Quận Chúa bảo: -Ăn đi! Tiể...
Tiểu Quận Chúa cãi: -Ta ... không phải là em gái ngươi.
Vi Tiểu Bảo nói: -Thế thì hảo thư thư vậy.