text stringlengths 1 55.3k |
|---|
Ông bạn ưng chịu là hay, mà không muốn thì thôi. Vương gia đâu có miễn cưỡng. |
Thế mà ông bạn đập bàn đập ghế giữa nhà đại sảnh trong vương phủ. Dù vương gia đức độ khoan hồng không trách phạt, nhưng còn bao nhiêu anh em dấu mặt vào đâu cho khỏi hổ thẹn? Võ sư họ Lang cười đáp: -Mỗi người có một chí hướng. |
Đào sư phó, muốn ở lại vương phủ phô trương tài nghệ thì tuỳ ý Đào sư phó. Tiểu đệ miễn xin bồi tiếp. Hắn nói rồi lại cất bước. Lão họ Đào nói ngay: -Nếu Lang sư phó muốn đi thật sự thì hãy lạy chào vương gia rồi hãy cáo từ Vương gia mà gật đầu một cái là ông bạn hãy đi có phải đẹp đẽ không? Võ sư họ Lang cười nhạt nói... |
Lão họ Đào không né tránh, thấy gã họ Lang toan đâm sám vào người mình thì vươn tay ra chụp lấy cánh tay trái gã. |
Lão nói: -Thế nào ta cũng không để ông bạn đi. |
Gã họ Lang hạ thấp tay trái xuống rồi đột nhiên xoay lại vung lên đánh xuống lưng lão Đào. Lão Đào phóng cước đá vào ngực đối phương. Gã họ Lang đưa tay mặt ra đón thì trúng vào chỗ đầu gối bên chân lão Đào đang đưa cao lên để đá xuống. Gã đón được đầu gối lão Đào rồi đẩy mạnh một cái. Lão Đào té ngửa về phía sau, nhưn... |
Lão thẹn quá mặt đỏ bừng lên. |
Hán tử họ Lang cũng không nói gì nữa rảo bước chạy ra sảnh đường. Đột nhiên một hán tử gầy nhom ngăn chặn ở trước cửa. Hán tử gầy nhom lễ phép chắp tay nói: -Xin Lang huynh trở lại. Gã họ Lang đang chạy mau thủ thế lại không kịp, mình gã xô mạnh tới. |
Hán tử gầy nhom không né tránh. |
Hai người đụng vào nhau đánh " huỵch " một tiếng. Gã họ Lang loạng choạng người đi lùi lại đến ba bước. Hắn đi chênh chếch về mé tả hai bước rồi đột nhiên quanh sang mé hữu chuồn qua cửa sổ. Nhưng khi gã vừa tới bên cửa đã thấy hán tử gầy nhom đứng chắn trước mặt. Gã họ Lang vừa đụng vào hán tử một phát đã biết đối phư... |
Hán tử gầy nhom đứng yên không nhúc nhích, cả cặp mắt cũng không chớp cái nào. Gã họ Lang đột nhiên lảng tránh sang mé tả. Nhưng gã vừa đứng vững lạithấy hán tử gày nhom đứng chắn trước mặt rồi. Gã họ Lang tức quá, vung quyền đánh vù một tiếng nhằm dáng xuống trước mặt đối phương. Hai người đứng cách nhau rất gán mà th... |
Thoi quyền của gã họ Lang đã đánh trúng vào lòng bàn tay hán tử. |
Hán tử gầy nhom không rụt tay về. Gã họ Lang bị hất lùi lại mấy bước. Mọi người trong sảnh đường hoan hô nhiệt liệt: -Hảo công phu! Hảo công phu! Gã họ Lang cực kỳ bẽn lẽn, muốn đi không thoát mà động thủ với hán tử cao gầy thì bản lãnh lại thua xa, gã đâm ra luống cuống. Hán tử gầy nhom chắp tay nói: -Mời Lang huynh n... |
Gã họ Lang cúi đầu ngồi xuống, trong lòng vừa uất hận lại vừa kinh dị. Gã họ Lang vẽ trò bướng bỉnh làm cho Khang thân vương suýt nữa mất mặt, may được hán tử gầy nhom gỡ lại thể diện bằng cách bức bách gã họ Lang phải về chỗ ngồi. Vương gia liền hô quan hầu: -Đi lấy những đĩnh bạc năm chục lạng ra đây. Viên quan hầu c... |
Chỉ trong khoảnh khắc viên qụan hầu đã bưng ra một mâm gỗ lớn phủ nhiễu điều. Trên mâm đặt hai mươi mấy đĩnh bạc năm mươi lạng. |
ánh ngân quang lấp loá chói mắt. |
Khang thân vương cười nói: -Các vị võ sư phô trương tài nghệ đều được thưởng. |
ông bạn kia! Mời bạn lại đây lấy một đỉnh bạc. Hán tử gầy nhom tiến đến trước mặt Khang Thân vương khom lưng đón lấy một đĩnh bạc lớn. Vi Tiểu Bảo hỏi: -Này ông bạn! Quý tính đại danh là gì? Hán tử gầy nhom đáp: -Tiểu nhân là Tề Nguyên Khải. Đa tạ đại nhân có lòng hỏi tới. Giai Đa nói: -Những võ sư ở trong phủ Khang Th... |
Thế tử điện hạ! Xin điện hạ lựa lấy một vị ta biểu diễn cùng Tề sư phó được chăng? Hắn thấy Ngô Ứng Hùng trầm ngâm chưa đáp liền tiếp: -Dĩ nhiên chỉ điểm tới là thôi, không được làm tổn thương đến hoà khí. |
Ai thắng ai bại cũng chẳng can gì. |
Khang Thân vương ưa thích vui nhộn cũng nói: -Giai Đề Đốc có ý kiến rất hay. Để võ sư hai bên tỷ thí cho vui. Người thắng được thưởng một đĩnh bạc lớn, kẻ không thắng cũng lãnh một đỉnh bạc nhỏ. Lấy thêm những đỉnh bạc hai chục lạng ra đây. |
Viên quan hầu dạ một tiếng rồi đi vào nội đường. |
Hai mâm bạc nén để trên bàn ánh sáng chiếu vào, hào quang sáng rực. |
Khang Thân vương cười nói: -Bên tiểu vương sẽ do Tề Nguyên Khải sư phó ra tay, còn bên phủ Bình Tây Vương không hiểu vị sư phó nào sẽ động thủ? Mọi người nghe vương gia nói vậy lại hoan hô ầm ĩ. Ai nấy đều nhìn vào mười sáu tên tùy tùng Ngô ứng Hùng. Quần hào còn biết bọn họ tuy chỉ là những tên võ sư sắp ra tỷ võ với ... |
Tráng sĩ cứ việc phô diễn tài nghệ. |
Bình Tây Vương có hỏi đến thì nói là bản vương gia muốn các vị ra tay biểu diễn. Gã kia khom lưng đáp: -Xin vương gia tha tội cho. |
Tiểu nhân không dám tuân mệnh. Khang Thân vương trong lòng tức giận, mắng thầm: -Trong đầu óc mi chỉ có một mình Bình Tây Vương, còn Khang Thân vương mi chẳng coi vào đâu. Có khi đức Hoàng thượng hạ chỉ, mi cũng chẳng nghe theo. Khang Thân vương nghĩ vậy liền hỏi: -Tỷ như có người vung quyền đánh vào mình các vị, chẳng... |
Bọn tiểu nhân đã không dám hỗn xược với ai thì tự nhiên vô cớ chẳng có ai đụng đến mình bọn tiểu nhân cả. |
Gã này thân thế cao lớn, tướng mạo tinh nhanh, lời lẽ sắc bén. Gã đã nói mấy câu này mà Khang Thân vương cứ kêu bọn võ sai thủ hạ gây hắn thì thành ra không đếm xỉa gì đến đạo lý nữa. Khang Thân vương lại càng tức giận, quay đầu sang bên kia hỏi: -Thần Chiếu thượng nhân! Tề sư phó! |
Các bạn hữu ở Vân Nam nhất định không chịu nể lời chúng ta, thì chúng ta chẳng còn biện pháp nào nữa. |
Thần Chiếu thượng nhân cười ha hả đứng dậy nói: -Vương gia! Ông |
kỳ quặc. - Em Xê-vim này, nhưng bạn bè sẽ cười anh mất,- A-khơ-met nói. - Anh sợ là họ sẽ biết anh dạy học cho Xa-ít chứ gì? Em đã nói với hắn rằng, tất cả mọi chuyện phải được giữ bí mật. Về chuyện này hắn sẽ câm như hến. |
Trong lúc Xê-vim và A-khơ-met đang bàn bạc xem nên đánh lừa Xa-ít như thế nào, thì anh còn đang ngồi ở lớp học của bác sĩ Rê-phic và lắng nghe một bài giảng khoa học về căn bệnh kỳ lạ của chính anh. Song, phần đầu của bài giảng chỉ đề cập đến những dấu hiệu của căn bệnh, nên Xa-it không biết gì cả, vẫn lắng nghe người ... |
- Nhiều trường phái khác nhau trong lĩnh vực thần kinh học đều giải thích rằng, các bệnh tâm thần xuất hiện thường là do hậu quả của những chấn động khác nhau từ khi còn ít tuổi và do bị kìm hãm về mặt trí tuệ. Ngoài ra, các bệnh tâm thần cũng có thể xuất hiện do ảnh hưởng của cơ thể phản xạ có điều kiện... Một số bệnh... |
Xa-ít cũng chúc mừng bạn và không tỏ ra là anh cũng hiểu bài giảng nói về ai. Họ cùng đi ra, trò chuyện một cách thoải mái. |
Nhưng sau khi tạm biệt Rê- phic, trên đường về nhà; bất giác Xa-ít lại nghĩ đến bệnh tật: sau một tháng điều trị anh cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, kể cả thị giác của anh - anh không còn cần phải đưa sách báo lên tận mũi nữa, anh cũng không còn sợ ánh sáng chói nữa, và anh cũng không còn đá trượt chiếc gối, mỗi khi anh tậ... |
Chuyến đi ấy thì cần gì cho anh? |
Hằng ngày, anh sẵn sàng uống tất cả mọi loại thuốc, chịu đựng tất cả những mũi tiêm, miễn là không phải xa Xê-vim. |
Người cô không nói gì về Xê-vim, tự sửa soạn bữa ăn trưa cho anh, bà đặt thêm lên bàn một chai rượu vang. Bây giờ Xa-ít đã không còn phản đối uống một vài chén. Khi bà Bê-rin lo lắng, phàn nàn với Rê-phic là người cháu đã bắt đầu thích uống rượu, thì anh rất vui mừng và thậm chí còn lưu ý thêm rằng, sẽ càng tốt nếu Xa-... |
Tất cả đều rất tốt. |
Việc điều trị đã mang lại kết quả, Xa-ít đang quay trở lại với cuộc sống. |
Có tiếng chuông điện thoại vang lên. - Xa-it, anh thân yêu,- anh nghe thấy giọng nói của Xê-vim. - Em có tin mới đây. Em đã thuyết phục được anh ta rồi. Anh ta đã đồng ý, mặc dù cũng có một chút khó khăn ... từ ''anh thân yêu'' làm đầu óc anh quay cuồng, dễ chịu, anh không hiểu là đã thuyết phục được ai và anh ta đã đồ... |
Em đã cố gắng vì anh... Anh có thể bắt đầu ngay từ ngày mai. A-khơ-met đang đứng cạnh em, anh hãy tự nói chuyện với anh ấy... Đến bây giờ Xa-ít mới hiểu là Xê-vim nói về chuyện gì. - Bây giờ, ngay bây giờ... Anh sẽ đến ngay.- Xa-ít vội vàng nói. |
Trên đường anh ghé vào mua hoa, trong lúc hấp tấp quên cả lấy lại tiền thừa, làm người bán hàng phải đuổi theo anh đến tận ngoài phố. |
Đến ngưỡng cửa ngôi nhà, Xa-ít vui mừng ôm lấy cả người hầu gái, làm cho cả anh lẫn cô ta đều thấy lúng túng. |
Sau đó anh phải xin lỗi một hồi lâu và nói rằng anh tưởng nhầm cô ta là Xê-vim. |
- Cô Xê-vim và anh A-khơ-met ở đằng kia,- người hầu gái chỉ vào cửa phòng khách. Nhưng Xa-ít không tìm thấy hai người ở đâu cả, cả ở phòng |
đã giảm trong 10 tháng sau đó, so với chỉ 24% người tham gia chương trình nhưng không đi cùng bạn bè hoặc người thân. |
THÍ NGHIỆM Ý CHÍ: BIẾN THÁCH THỨC THÀNH DỰ ÁN LÀM VIỆC NHÓM Bạn không cần phải tự mình chinh phục thử thách ý chí. Có người bạn, người thân hay đồng nghiệp nào có thể gia nhập với bạn để thực hiện mục tiêu ý chí không? Hai bạn không nhất thiết phải có chung mục tiêu; chỉ cần ghi danh và động viên nhau cũng có thể đem đ... |
Ai là người đầu tiên hoàn thành nhiệm vụ đã bị trì hoãn nhiều lần, hoặc ai là người tiết kiệm được nhiều tiền nhất trong một tháng? |
Kiểm tra thư điện tử giúp giữ vững mục tiêu Một trong những bức thư điện tử ưa thích của tôi, là thư do một cựu học viên gửi nhiều tháng, sau khi khóa học đã kết thúc. Cô muốn cho tôi biết rằng, phương pháp mà tôi khuyến khích trong buổi họp lớp cuối cùng đã tạo mọi sự khác biệt trong việc giúp cô trung thành với mục t... |
Xã hội rộng lớn hơn nhiều so với lớp học, và khi biết rằng họ có thể chia sẻ kinh nghiệm cho nhau – dù chỉ với người ngồi ngay bên cạnh – tạo động lực cho rất nhiều người để báo cáo việc này việc kia. Vậy nên vào buổi học cuối cùng đó, khi một số học viên trở nên lo lắng, tôi nói với họ rằng, họ nên trao đổi địa chỉ th... |
Sau đó tôi nói: “Hãy nói với người đó về việc bạn dự định thực hiện trong tuần tới, chỉ cần việc đó nhất quán với mục tiêu của bạn”. Nhiệm vụ của họ là viết thư cho đối tác và hỏi xem: Bạn có làm đúng những việc bạn dự tính không? Học viên viết thư cho tôi nhiều tháng sau đó nói rằng, điều duy nhất khiến cô tiếp tục th... |
Nhưng rồi, đối tác động viên đó trở thành một người bạn thân đích thực. Họ liên lạc hàng tuần với nhau trong một thời gian, bất chấp thực tế họ chỉ đơn thuần là bạn bè cùng chung khóa học. |
Đến khi họ không còn liên lạc với nhau nữa, những sự thay đổi đã trở thành một phần trong cuộc sống của cô, và cô không cần đến sự động viên và chịu trách nhiệm giải trình nào thêm nữa. |
Lời cuối Xét trên mức độ đáng chú ý, bộ não của chúng ta tích hợp mục tiêu, niềm tin và hành động của người khác vào quyết định của mình. Khi chúng ta ở cùng người khác, hoặc đơn giản chỉ nghĩ về họ, họ cũng trở thành “cái tôi” lớn hơn trong tâm trí cạnh tranh của chúng ta để có sự tự chủ. Mặt bất lợi cũng rất rõ ràng:... |
CHƯƠNG 8 ĐỪNG ĐỌC CHƯƠNG NÀY: NHỮNG HẠN CHẾ CỦA QUYỀN NĂNG “TÔI SẼ KHÔNG” Đó là năm 1985 và hiện trường vụ việc là phòng thí nghiệm tâm lí học tại Đại học Trinity, một trường đại học nhỏ chuyên về ngành nhân văn tại San Antonio, bang Texas. 17 sinh viên được thu hút để |
giảm 1,3%. Tờ Newsweek đưa tin rằng sự sụt giảm nhiệt độ, dù rằng khá nhỏ khi tính theo đại lượng tuyệt đối, “đã đưa trái đất đi được 1/6 quãng đường trở lại Kỷ Băng hà.” Mối lo ngại lớn nhất là sự sụp đổ của hệ thống nông nghiệp. Tại Anh, hiện tượng lạnh đi đã rút ngắn mùa trồng trọt mất hai tuần. |
“Nạn đói đi liền sau đó sẽ gây ra thảm họa khôn lường,” bài báo trên Newsweek cảnh báo thêm. Một số nhà khoa học đã đề xuất nhiều giải pháp làm nóng triệt để như “làm tan mỏm băng ở các địa cực bằng cách phủ muội đen lên đó.” Dĩ nhiên, đến ngày nay, mối đe dọa lại hoàn toàn trái ngược. Người ta không còn nghĩ trái đất ... |
Và muội đen, thay vì cứu chúng ta, lại bị coi như kẻ thù số một. |
Chúng ta đã xả những cột khói carbon dài bất tận lên trời xanh, vốn là cặn bã của những loại nhiên liệu hóa thạch chúng ta đã đốt để làm nóng, làm lạnh, nuôi sống, đi lại và làm vui bản thân mình. Khi làm như vậy, rõ ràng chúng ta đã đưa hành tinh mong manh của mình vào một căn nhà kính, phủ lên bầu trời một tấm vải hó... |
Niềm tin này đã khiến rất nhiều người có đầu óc chín chắn chọn mua một chiếc Prius hoặc một chiếc xe động cơ hybrid khác. Nhưng mỗi lần một chủ xe Prius lái tới tiệm tạp hoá, có thể cô ta đã làm tất cả những lợi ích từ việc cắt giảm khí thải của chiếc xe bị đổ sông đổ biển, chí ít là trong trường hợp cô ta đi mua thịt. |
Sao lại thế nhỉ? |
Vì loài bò - cũng như cừu và các động vật nhai lại khác - là những thủ phạm gây ô nhiễm xấu xa bậc nhất. Hơi thở và khí thải của chúng là khí methane có mùi thối, mà theo thước đo thông thường, nó là loại khí gây hiệu ứng nhà kính mạnh hơn khí cacbon đioxit mà xe hơi (thực ra là con người) thải ra gấp hai mươi lăm lần.... |
Ngay cả phong trào “dùng của nhà trồng được,” trong đó khuyến khích mọi người ăn các thực phẩm được nuôi trồng tại địa phương, cũng không giúp làm nhẹ bớt vấn nạn này. Một công trình mới đây được hai nhà nghiên cứu tại Carnegie Mellon, Christopher Weber và H. Scott Matthews thực hiện lại khám phá ra rằng việc mua các t... |
Tại sao? |
Hơn 80% việc phát thải liên quan đến thực phẩm đều xảy ra trong giai đoạn sản xuất, và các nông trại lớn thường có năng suất cao hơn các nông trại nhỏ. Khâu vận chuyển chỉ chịu trách nhiệm đối với 11% tổng lượng xả thải liên quan đến thực phẩm, trong đó quá trình đưa hàng hóa từ nơi sản xuất đến cửa hàng bán lẻ chỉ chi... |
Weber và Matthews khuyến nghị cách tốt nhất để giúp cải thiện tình hình là thay đổi khẩu phần ăn của mình một cách tinh vi. “Chuyển lượng calo của chưa đến một ngày mỗi tuần từ thịt đỏ và các sản phẩm sữa sang thịt gà, cá, trứng, hoặc các loại món ăn có nguồn gốc rau xanh khác có thể giúp giảm lượng khí nhà kính nhiều ... |
Vì nhiều lý do khác nhau, sự ấm lên toàn cầu thực sự là một vấn đề đặc biệt gai góc. Thứ nhất, các nhà khoa học khí hậu không thể tiến hành các thí nghiệm được. |
Về phương diện này, họ giống các nhà kinh tế học hơn là các nhà |
Hoằng đại sư chắp tay gật đầu, mỉm cười nói: “Thí chủ yên tâm, tệ tự tuyệt không dám cản trở thí chủ”. Quỷ Lệ gật gật đầu, xoay mình bước ra bên ngoài. Phổ Hoằng Thượng Nhân nhìn theo cho đến khi hắn đi khuất, thở dài một tiếng, lẩm bẩm một mình: “Sư đệ, sư đệ ở trên trời cao có linh thiêng, phải bảo vệ cho hài tử này.... |
Vô Tự Ngọc Bích xuất hiện khi nào, tự nhiên không ai biết rõ, chỉ biết một nghìn năm trước, khi sáng lập ra Thiên Âm Tự vẫn còn là một tăng nhân hành hương, vân du tứ phương, có một ngày không biết tại sao, trong lúc ngộ nhập đỉnh Tu Di Sơn, rồi bị lạc đường, lại cũng không có cách nào thoát được. Không chịu nổi, tổ sư... |
Bỗng nhiên nghe thấy Pháp Tướng ở phía đằng trước nói: “Nó ở ngay đằng trước mặt”. Quỷ Lệ giật mình, nhìn về phía trước, nhưng chỉ thấy phía trước vẫn là đường núi quanh co một bên đường là rừng cây rậm rạp, phía bên kia thì toàn bụi cây cỏ dại, ngoài ba trượng là một vách đá, ở đâu mà có cái thứ Vô Tự Ngọc Bích cao hơ... |
“Dám hỏi sư huynh, Vô Tự Ngọc Bích ở nơi nào?”. Pháp Tướng mỉm cười, tiến lên phía trước mấy bước, đi đến vách đá đó, quay đầu lại nói: “Chính là nơi này”. Quỷ Lệ đi đến bên cạnh hắn ta, đứng ở bên trên vách đá đưa mắt nhìn xuống, chỉ thấy bên dưới vách đá ấy tràn đầy vụ khí, cuồn cuộn như ba đào, trào lên thụt xuống k... |
Quỷ Lệ ngưng thần suy nghĩ, quay đầu nhìn Pháp Tướng hỏi: “Phải chăng là ở trong sơn cốc này?”. Pháp Tướng cười đáp: “Nó ở dưới chân của ta và ngươi”. Quỷ Lệ ngạc nhiên, Pháp Tướng vẫn cười: “Chúng ta xuống thôi!”. Nói rồi, Pháp Tướng tung mình nhảy xuống, Pháp Thiện cũng lập tức bám theo. Quỷ Lệ đứng trên vách đá, trầ... |
Địa khí nơi đất này đúng là không thể hình dung ra được. |
Quỷ Lệ trong lòng hết sức kinh ngạc, nhất thời quên khuấy mất nhân ảnh quái dị ban nãy trông thấy trong đám vụ khí, chỉ là thôi thúc tu vị của bản thân, bảo hộ tâm mạch, từ từ hạ xuống. Chẳng bao lâu sau, vụ khí dần mỏng dần, cảnh sắc dưới chân nhanh chóng hiện rõ, đó là một thạch đài nho nhỏ, bóng loáng, xung quanh tr... |
Dẫn đầu đám tăng nhân chính là Thiên Âm Tự phương trượng Phổ Hoằng Thượng Nhân. Người ngồi phía bên trái ông ta, Quỷ Lệ cũng đã từng gặp qua, đó là Phổ Phương Thần Tăng, người từng đại triển thần uy trên Thanh Vân Sơn năm đó. Còn tăng nhân ngồi phía bên phải Phổ Hoằng Thượng Nhân, trông rất lạ. |
Quỷ Lệ trước đây chưa từng gặp qua. Khuôn mặt ông ta quắt queo, sắc mặt vàng ủng, giống hệt như sắc mặt người chết, nhưng dáng vẻ già nua còn vượt xa Phổ Hoằng Thượng Nhân, hiển nhiên cũng là một nhân vật lạ lùng trong Thiên Âm Tự. Quỷ Lệ cũng chẳng nhiều lời, hướng về Phổ Hoằng Thượng Nhân cúi đầu hành lễ, Phổ Hoằng T... |
Và Quỷ Lệ cùng chúng tăng nhân Thiên Âm Tự đúng chỉ như những con kiến bé nhỏ bên dưới tuyệt bích này. So với thiên địa tạo hóa, con người là hoàn toàn bé nhỏ! |
Quỷ Lệ im lặng, lúc lâu sau thở dài một tiếng, chẳng nói câu nào, đi đến bên trên bình đài đó khoanh chân ngồi xuống, cũng không nhìn đến mọi người xung quanh nữa, hít một hơi dài, lập tức nhắm mắt, ngồi yên như vậy không hề động đậy. Phổ Hoằng Thượng Nhân ngắm nhìn Quỷ Lệ hồi lâu, rồi quay đầu lại nhìn đám tăng nhân p... |
Ta hoàn toàn không có thành kiến với thiếu niên này, thật ra nghĩ đến năm đó... năm đó tình cảnh sư huynh đệ chúng ta sinh ly tử biệt, trong lòng bi thương, thật không muốn lại thấy hắn cùng bức trên tà lộ. Tiểu đệ lỡ lời, xin sư huynh trách phạt”. Phổ Hoằng Thượng Nhân vẻ mặt hòa hoãn trở lại, nói: “Ta lẽ nào lẽ nào k... |
“Oành!”. |
Một tiếng sét long trời vang vọng giữa tầng không. Cuồng phong lẫm liệt, trong tiếng sét, Quỷ Lệ lại một lần nữa ngửa mặt lên trời hú dài, quang mang quanh thân loang loáng: thanh, hồng, kim, xích.. lưu chuyển không ngừng, cuối cùng dần dần tụ lại dung hợp với nhau, không ngờ lại chuyển hoá thành hai màu trắng đen đơn ... |
Mọi thứ phảng phất đều sắp kết thúc! Khung trời tôn nghiêm phảng phất cũng truyền xuống tiếng ca u buồn thương tiếc, phiêu phưỡng khắp nơi. Đột nhiên, Vô Tự Ngọc Bích sau lưng Quỷ Lệ vốn dần dần ảm đạm tựa như cảm ứng được gì đó, vô số chữ nghĩa loang loáng lại sáng ngời lên, đặc biệt là chín chữ lớn ở giữa: “Thiên địa... |
“Oành !”. “Oành !”. “Oành !”. Màn trời vang động tiếng sét đục thủng màng nhĩ, ngân rền như xé trời. Như bị chọc giận, chớp mắt sau, cột sáng Thiên Hình uy thế vô bì di động mấy phân, từ hướng Quỷ Lệ, chợt chuyển sang đập thẳng lên vầng sáng ngạo nghễ xung thiên phát xuất từ Vô Tự Ngọc Bích. Hai cột sáng ngời ngời oanh... |
Một thân ảnh từ không trung từ từ lạc xuống, chính là Quỷ Lệ, chỉ là giờ phút này mặt mày hắn đầy máu, hôn mê bất tỉnh. Sau khi thân thể hắn rơi xuống, ánh sáng lợt lạt thần bí hộ trì xung quanh thân người hắn lung lay lất phất, cuối cùng nhè nhẹ tản ra, không còn thấy tung ảnh đâu nữa. Chúng tăng nhân Thiên Âm Tự trợn... |
Phảng phất loanh quanh có bao nhiêu là người đi qua đi lại, thập phần bận rộn, lại có người nói chuyện quanh đó, thanh âm lúc lớn lúc nhỏ, tựa hồ có khi không ngờ còn có người tranh cãi. Nhưng càng về sau, càng an tĩnh. Hắn đang bình đạm trong trầm tĩnh, cũng không biết đã ngủ bao lâu, thấp thoáng còn có cảm giác, lại ... |
Pháp Tướng mặc nhiên. |
Một hồi lâu sau, Phổ Hoằng thượng nhân từ từ nói: “ Vô Tự Ngọc Bích là thánh địa chí bảo của Thiên Âm Tự bọn ta, là Phật tích do tổ sư lưu truyền lại, lần này bị Thiên Hình huỷ diệt, đều là vì ta quá tư tâm. Ta đã quyết ý sau khi Trương thí chủ tỉnh dậy, liền từ chức phương trượng trước mặt chúng tăng, diện bích tham q... |
Ông ta nói tới đó, lại mỉm cười, nói với Pháp Tướng: “Chỉ là ta lại chưa từng hối hận, ngươi có biết vì sao không?”. Pháp Tướng trầm mặc lắc đầu. Phổ Hoằng thượng nhân mỉm cười nói: “Cái ngày đó, Thiên Hình đánh xuống, Trương thí chủ vốn đáng lý không may mắn như vậy, nhưng Vô Tự Ngọc Bích lại tự động gánh vác, cứu lấy... |
“Boong…”. Tiếng chuông sau cùng, mang theo dư âm liên miên bất tuyệt, từ trong Thiên Âm Tự vang vọng lên trời, cuối cùng hoá thành vô thanh. Quỷ Lệ lúc này mới từ từ mở mắt. Tắm trong gió sớm của Thiên Âm Tự, khí tức trong cơ thể hắn không giống với vẻ ngoài an tĩnh, cuồn cuộn tràn trề, cả người dường như muốn bay bổng... |
Hắn thong thả bước trên bậc thềm dưới chân, có kẻ nói rằng con đường này chính là do một vị tăng nhân có nguyện vọng lớn quảng bá Phật pháp, dùng đại thần thông tạo thành. Đến nay vô số người vẫn bước đi như thế trên con đường do ngài tạo ra, nhưng liệu mấy người biết, ngài đã siêu thoát thế gian? Đi trên con đường này... |
Thí chủ không cần phải lo lắng”. |
Ngài chỉ tay ra ngoài cửa sổ, nói: “Phía bên phải Tiểu Thiên Âm Tự này có một tảng lớn, thí chủ đi xem thử, biết đâu có thể hiểu được Phật tâm đạo lý”. Quỷ Lệ gật nhẹ đầu, nói: “Phải. Nhưng hôm nay tại hạ đến đây, muốn nói lời từ biệt với phương trượng”. Trên mặt Phổ Hoằng thượng nhân chẳng biểu lộ thần sắc gì, tựa hồ ... |
Pháp Tướng cúi đầu, chắp tay niệm phật, không nói gì nữa. * * * * * * Quỷ Lệ rời khỏi Tiểu Thiên Âm Tự, lúc ra khỏi cổng tự, bỗng nhiên dừng chân, rồi hướng về bên phải bước tới vài bước, quả nhiên nhìn thấy một khối đá lớn cao hơn nửa người nằm trên mặt đất. Hắn tiến đến trước khối đá nhìn qua một lượt, chỉ thấy từ tr... |
Tu Di Sơn núi cao chót vót, trong vòng ngàn dặm, chẳng hề có biển rộng sông sâu, nhưng tảng đá này rõ ràng là vật trên đỉnh Tu Di Sơn, ngàn vạn năm trước, nơi này có lẽ là biển sâu sóng cả, thực chẳng thể biết được. Cuộc đời con người so với thiên địa luân chuyển, thế gian thương tang chỉ như hạt cát giữa biển xanh, hạ... |
Hắn im lặng không nói, quay người hướng về ngôi chùa nhỏ yên tĩnh hành lễ, lúc quay đầu lại, trên mặt đã lấy lại vẻ thản nhiên. Y phục khẽ động, một đạo bạch quang nhàn nhạt bốc lên, thân ảnh của hắn hoá thành một luồng sáng, bay vụt lên, dần dần biến mất giữa trời xanh. |
Nhìn thấu! Ai nhìn thấu được? Thế sự thương tang, sao hơn được nháy mắt trong lòng người, tia sáng loé lên trong khoảnh khắc ấy. |
* * * * * * Thanh Vân Sơn, Đại Trúc Phong. Trận chiến Thanh Vân Sơn đã qua nhiều ngày, sau đó, vì chuyện Tru Tiên Cổ Kiếm, Đạo Huyền chân nhân giám sát người của Đại Trúc Phong một khoảng thời gian, nhưng gần đây, có vẻ như do đệ tử Đại Trúc Phong mười phần thành thật, chưởng môn cũng lơi lỏng bớt. |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.