text stringlengths 1 55.3k |
|---|
Hãy đánh giá chúng trên tiêu chuẩn của người bán hàng, chứ không phải trên tiêu chuẩn gây hài. Quảng cáo không được viết để giải trí cho người khác. Khi điều đó xảy ra, những người đi tìm sự giải trí đó chắc chắn không phải là người bạn muốn. |
Đó là một trong những sai lầm lớn nhất trong quảng cáo. Người viết quảng cáo từ bỏ vai trò của mình. Họ quên mất rằng họ là người bán hàng và cố trở thành người biểu diễn. Họ tìm kiếm tràng pháo tay tán thưởng, thay vì doanh thu. Khi lên kế hoạch và lập ra một quảng cáo, hãy nghĩ đến một người mua điển hình. Chủ thể củ... |
Đừng nghĩ rằng tất cả mọi người đều giống nhau, điều đó khiến bạn không có được cái nhìn rõ ràng. |
Hãy nghĩ về một cá nhân tiêu biểu, đàn ông hay phụ nữ đều được, có nhiều khả năng muốn thứ mà bạn bán. |
Đừng |
ở Chicago để gia hạn hợp đồng tài trợ giải vô địch thế giới của ba môn thể thao phối hợp, mà chúng tôi là đơn vị đưa tin và phát sóng trên truyền hình cho họ. |
Khi cuộc họp diễn ra, dù không ai nói thẳng, chúng tôi cũng bắt đầu cảm thấy họ đang rất miễn cưỡng. Lý do là họ không hài lòng về những tin mà chúng tôi đưa. Thêm vào đó, cuộc họp này diễn ra tại thời điểm quá bất lợi. |
McDonald’s vừa mới cam kết xây dựng một bể bơi cho Olympics 1984 tại Los Angeles, việc này lấn át toàn bộ các dự định quảng cáo của họ. |
Dù vậy, chúng tôi cảm thấy những người trong phòng họp có vẻ vẫn muốn mua, muốn làm một thứ gì đó – và ai mà biết được động lực này sẽ kéo dài bao lâu? Có lẽ không đến một giây sau cuộc họp. |
Và thật bất ngờ, một vị trưởng phòng của chúng tôi đề nghị rằng có lẽ ý tưởng giải đấu ba môn thể thao phối hợp đã quá đủ rồi, điều chúng ta thật sự nên bàn tới là một giải tương tự nhưng hoàn toàn mới: giải vô địch nhảy cầu quốc tế sẽ được tổ chức hàng năm tại bể bơi mới của McDonald’s. Vậy là thay vì về tay không, ch... |
Những người “số đỏ” thấy một đường nứt nhỏ sẽ biết biến nó thành khe hở lớn. Còn những kẻ “vận xui” sẽ không nhận biết được cơ hội dù nó có nằm ngay trước mắt. “Trở nên may mắn” là việc ý thức được rằng mình gặp may, rồi sau đó sẽ dễ dàng nắm bắt được thời cơ. Hãy xem vận may của Goodfather. |
Ông là người trồng cây cảnh và chăm sóc các chậu cảnh tại văn phòng của một số công ty ở Cleveland, trong đó có hãng Jones and Laughlin. Ông được biết Eaton, một hãng lớn ở Cleveland và là khách hàng chính của Jones and Laughlin, sắp chuyển tới cùng một tòa nhà. Ông gọi điện tới Eaton hỏi họ có cần thuê ông không. Khi ... |
Goodfather nói: “Tôi phụ trách chăm sóc cây cảnh cho công ty thép Jones and Laughlin. Tôi muốn gặp người có trách nhiệm về hợp đồng chăm sóc cây cảnh ở công ty ông.” Nhưng trong tiếng Anh, từ “plant” (cây cảnh) và “account” (hợp đồng) còn có nghĩa là “nhà máy” và “sổ sách kế toán”, vì vậy, vị chủ tịch đã hiểu là: “Tôi ... |
Khi sự nhầm lẫn được làm sáng tỏ, mọi người được một phen cười vỡ bụng, và đến đây mọi chuyện đã có thể kết thúc thật hài hước. Nhưng khi Goodfather sắp rời khỏi phòng, ông quay sang một vị ủy viên quản trị và nói: “Về chuyện mấy chậu cây cảnh…” Người ta đã thuê ông! |
BIẾN NGUY CƠ THÀNH CƠ HỘI Người ta có xu hướng đối phó với nguy cơ theo mức độ tai họa nó có thể gây ra, nhưng khi rơi vào tình huống đó, họ lại mất bình tĩnh và bị lợi dụng. Gần đây, một khách hàng rất quan trọng gọi điện đến cho chúng tôi trong tâm trạng rất hốt hoảng. |
Một đối tác lớn của ông ta quyết định không ký hợp đồng, điều này có nghĩa là ông ta sẽ mất một khoản thu nhập bạc triệu và ảnh hưởng đến danh tiếng. Người quản lý phụ trách khách hàng đặc biệt này cũng hoảng lên, và đến khi tôi biết việc này thì người quản lý đã thay thế hợp đồng đó bằng một hợp đồng khác |
Tôi có cần giải thích rằng chúng tôi không nên sợ và rằng “nếu cái Ác tồn tại nó đang tồn tại trong nỗi sợ của chúng tôi”? |
Sầu muộn. |
Từ đó đang biến tôi thành một người lãng mạn và giúp tôi trẻ lại theo từng bước chân. |
Tôi cứ nghĩ nên nói gì khi đến bên cạnh anh ta. Không, tốt hơn là không nên nghĩ và chỉ để lời nói được phát ra tự nhiên. |
Chúng ở trong tôi. Có thể tôi không nhận ra hay chấp nhận chúng, nhưng chúng mạnh mẽ hơn cái nhu cầu được kiểm soát mọi chuyện của tôi. |
Tại sao tôi không nghe chính những lời của mình trước khi nói ra với anh ta? |
Lẽ nào là nỗi sợ? |
Nhưng còn điều gì có thể tệ cho bằng sống một cuộc đời buồn bã, u ám, ngày nào cũng như ngày nào? Còn gì có thể tệ cho bằng nỗi sợ mọi thứ sẽ biến mất, kể cả linh hồn, và bỏ tôi lại cô đơn trên đời này, khi tôi từng có tất cả mọi thứ mình cần để hạnh phúc? |
Tôi thấy những chiếc lá rơi, hình dạng của chúng hiện ra dưới ánh mặt trời. Điều y hệt cũng đang xảy ra trong lòng tôi: với mỗi bước chân là một rào chắn nữa đổ xuống, một hàng phòng ngự nữa bị phá hủy, một bức tường nữa sụp đổ, và tim tôi, bị giấu sau những tầng lớp ấy, đang bắt đầu thấy và tận hưởng ánh nắng thu. |
Hôm nay chúng tôi sẽ nói chuyện gì? Về ca khúc tôi nghe trên xe trong lúc đến đây? Về cơn gió xào xạc qua hàng cây? |
Về thân phận người với mọi mâu thuẫn nội tại, cả mảng tối lẫn sự cứu rỗi? Chúng tôi sẽ nói về nỗi sầu muộn, và anh ta sẽ nói rằng đó là một từ buồn. Tôi sẽ nói không phải, nó chỉ hàm ý luyến tiếc, như tất cả chúng ta đều thế khi vờ như không nhìn thấy con đường cuộc đời mặc nhiên dẫn ta đến; khi chúng ta chối bỏ định m... |
Thêm vài bước nữa. Thêm vài rào chắn nữa đổ xuống. |
Thêm ánh sáng tràn ngập tim tôi. Tôi không còn mong kiểm soát bất cứ điều gì nữa, chỉ cần trải nghiệm buổi chiều nay, vốn sẽ không bao giờ lặp lại. |
Tôi không cần phải thuyết phục anh ta điều gì cả. |
Nếu lúc này, anh ta không hiểu thì anh ta sẽ hiểu sau. |
Đó đơn giản chỉ là vấn đề thời gian. |
Bất chấp cái lạnh, chúng tôi vẫn ngồi ngoài hiên, để anh ta có thể hút thuốc. |
Ban đầu, anh ta sẽ dè chừng, muốn biết về tấm ảnh bị chụp trong công viên. |
Chúng tôi sẽ nói về khả năng tồn tại sự sống ở những hành tinh khác, về sự hiện diện của Chúa, điều thường bị lãng quên trong cuộc sống. Chúng tôi sẽ nói về đức tin, sự diệu kỳ, những cuộc gặp gỡ được sắp đặt trước khi chúng tôi sinh ra. Chúng tôi sẽ bàn về cuộc đấu tranh bất tận giữa khoa học và tôn giáo. |
Chúng tôi sẽ nói về tình yêu, tại sao nó lại vừa là nỗi khát khao vừa là mối đe dọa. |
Anh ta sẽ khăng khăng cho rằng định nghĩa của tôi về nỗi sầu muộn là không đúng, nhưng tôi chỉ im lặng nhấp trà, ngắm mặt trời lặn sau rặng núi Jura và cảm thấy hạnh phúc vì mình vẫn sống. |
À đúng rồi, chúng tôi cũng sẽ nói về những bông hoa, dù những bông hoa chúng tôi đang nhìn thấy chỉ nằm phía trong quầy bar, những bông hoa được sản xuất hàng loạt tại các nhà kính khổng lồ. Nhưng nói về hoa mùa thu thật là vui. Điều đó sẽ cho chúng tôi hy vọng vào mùa xuân. |
Chỉ còn mấy bước chân thôi. |
Những bức tường đã đổ xuống hết rồi. |
Tôi vừa mới được tái sinh. |
* * * Tôi đến bên cạnh anh ta, và chúng tôi chào nhau với ba nụ hôn như thường lệ - má phải, má trái, má phải, như truyền thống của người Thụy Sĩ (và mỗi khi tôi ra nước ngoài, người ta luôn ngạc nhiên bởi nụ hôn thứ ba đó). |
Tôi cảm thấy anh ta lo lắng bèn gợi ý ngồi luôn ngoài hiên; chúng tôi sẽ có không gian riêng tư hơn và anh ta có thể hút thuốc. |
Người phục vụ biết anh ta. |
Jacob gọi một ly Campari và tonic, tôi gọi trà như dự định. Để giúp anh ta thoải mái, tôi bắt đầu nói về thiên nhiên, về cây |
- Trẫm có một cận thần đánh cờ rất cao, cả Trung Quốc này không ai địch nổi. Y thường nói đánh cờ với người bản xứ ai cũng thấp y rất chán chỉ muốn đọ tài với người miền Nam, nhất là người Nam Quốc. Nay trẫm muốn gọi y đến cùng khanh đọ thấp cao. - Dạ ! * Bàn cờ đã bầy xong, Mạc Đĩnh Chi vẫn ngồi im, lơ mơ nhìn những c... |
Các quan văn võ xung quanh lạ lùng, nhìn vị Nam quan. Vua Tầu thấy hai người ngồi im mãi bèn phán : - Kìa hai khanh khai mạc đi chứ. Mạc Đĩnh Chi cung kính : - Muôn tâu Thánh Thượng, tiểu thần là bề tôi được Thánh Thượng cho phép ngồi cùng Thánh Thượng đã là quá lắm. Nay Thánh Thượng chưa truyền mà tiểu thần đã tự ý th... |
được cảnh tượng hùng vĩ, đặc biệt đến nhường này. Thật là hạnh phúc! |
Tôi từ từ vươn vai vung tay lên, vươn lên quá đầu, những ngón tay vươn về phía bầu trời. |
Chẳng cần một chút cố gắng nào cũng giữ được chúng ở trên đó. |
Tôi bất chợt nhìn chính mình, nhìn đỉnh núi và nhìn vạn vật với cách nhìn hoàn toàn khác. Trước đó, tôi xem đỉnh núi cao là một nơi đặc biệt. Bây giờ nó vẫn thế, nhưng cảm nhận qua đôi mắt nhắm nghiền thì tôi thấy: Mọi nơi đều là “đỉnh cao”. Cửa hàng tạp hóa là “đỉnh cao”. Ngôi nhà của tôi là “đỉnh cao”. Ngôi trường củ... |
Đây là sự sáng suốt. |
* - Vui lòng bán cho tôi loại hoa đẹp nhất mà cửa hàng của cô có. – Người đàn ông nói với cô hàng hoa. - Tất cả hoa ở đây đều đẹp nhất cả. |
– Cô đáp. Nghe những lời này, người đàn ông bỗng dưng được khai sáng. Ông ấy vừa có một trải nghiệm giống như tôi đã trải qua. |
Nó có thể xảy đến với bất kỳ ai, một cách nhanh chóng hoặc từ từ. Nó có thể xảy đến khi bạn còn trẻ, hay khi bạn về già. Khi bạn thấy, dù chỉ trong khoảnh khắc, rằng điều bạn nghĩ là đặc biệt thật ra không đặc biệt hơn những thứ khác, đó là sự sáng suốt. Sáng suốt là thấy tất cả đều đặc biệt, bất kể đó là gì hoặc đó là... |
Cách nhìn này rất khác với cách nhìn của nhiều người. Đa số thường nghĩ những trải nghiệm này đẹp hơn những trải nghiệm kia, và họ thấy một số người đặc biệt hơn những người khác. Vậy, cách nghĩ nào là thực tế? |
Hãy tưởng tượng bạn đang thảnh thơi đi dọc theo bãi biển vào một ngày đầy sương mù. Sương giăng kín cản trở tầm nhìn xa của bạn. |
Bạn nghe thấy tiếng sóng vỗ vào những vách đá, tiếng nhạn biển kêu nức nở như trách móc thời tiết đã cướp mất một ngày kiếm ăn của chúng và tiếng gió thổi vù vù qua tai. Hơi lạnh xuyên qua quần áo bạn khiến bạn run lên cầm cập. Khắp nơi ẩm ướt và xám xịt. Có những tiếng động phát ra từ nơi mà bạn không nhìn thấy. Thế l... |
Bây giờ, cũng là bãi biển ấy, bạn hãy tưởng tượng mặt trời đang chiếu sáng… nắng vàng lấp lánh trên mặt nước… đàn nhạn biển sải cánh chao lượn dưới bầu trời quang đãng… những vách đá thẳng đứng phủ đầy hoa dại… còn đôi chân bạn chìm trong cát ấm… Vậy, cách nhìn nào là thực tế? Sáng suốt nghĩa là có tầm nhìn rõ ràng, nh... |
Hầu hết chúng ta đều có một lúc nào đó bất chợt thức giấc trong đêm khuya, sợ khiếp vía hoặc kêu thét lên. “Tạ ơn Trời!”, chúng ta buột miệng khi trấn tĩnh lại và sực nhận ra không gian thực tại mình đang hiện hữu. Sáng suốt tức là nhận ra bạn đang ở đâu, là sự biến chuyển từ trải nghiệm “hoảng sợ trong đêm tối” thành ... |
Sự sáng suốt và chia sẻ là một cặp “song sinh”, luôn đồng hành cùng nhau. Khi bạn chia sẻ, bạn gửi trao điều đặc biệt cho người nào đó rất đặc biệt với bạn. Với tầm nhìn sáng suốt, vạn vật đều trở nên đặc biệt trong mắt bạn. Mỗi lần chia sẻ, bạn học cách nhìn nhận một cách sáng suốt. |
Vì |
viết về hồn ma hiện hồn, cả ma cọp nữa, nhưng tiếc là từ trước tới giờ ta không ngó ngàng gì tới. Này lão Hoong, là một quan tòa thì không nên bỏ sót một lĩnh vực nào cả. A, mà hôm nay lão Tang đã nói với ngươi thế nào về buổi làm việc sáng hôm nay?” “Thưa ngài, chẳng có gi... |
Ta sẽ kết thúc buổi làm việc sớm hơn ngay khi giải quyết xong vụ việc. Ta còn nhiều việc cần phải làm khác nữa”. |
Ngài Dee đứng dậy, lão Hoong bước tới giúp ngài mặc trang phục chính thức của quan tòa màu lục sẫm thêu kim tuyến. Ngài đang bàn chuyện thay chiếc mũ thường đội ở nhà qua chiếc mũ đen cánh chuồn, chợt ba tiếng kẻng vừa báo hiệu phiên làm việc buổi sáng sắp bắt đầu. Quan tòa ... |
Hai viên lục sự ngồi hai bên thấp hơn ghế quan tòa, trên bàn bày sẵn nghiên bút chuẩn bị cho phiên tòa. |
Dưới bậc thềm sáu lính canh đứng xếp hai hàng ba, chỉ huy đứng hàng bìa tay cầm chiếc roi da đưa qua lại trước mặt. |
Quan tòa gõ búa xuống bàn tuyên bố khai mạc phiên tòa. |
Điểm danh xong, ngài lật hồ sơ mà thừa phát lại Hoong trình ra trên bàn. |
Ngài ra hiệu cho chỉ huy lính hầu, hai người nông dân được dẫn ra trình diện quan tòa, họ nhanh nhẹn quì gối xuống. |
Quan tòa tuyên bố hôm nay ra quyết định tranh chấp địa giới. |
Hai người nông dân cúi sát đầu xuống đất lạy tạ ơn ngài. |
Quan tòa vừa nhấc búa định gõ xuống bàn tuyên bố bế mạc phiên tòa, chợt một người đàn ông ăn mặc tươm tất bước tới trước. Chân gã bước đi khập khiễng tay chống cây nạng tre nặng trịch, quan tòa nhìn khuôn mặt điển trai, hiền hậu để hàm ria mép mỏng dính, hàm râu quai nón tỉa t... |
“Tôi là Koo Meng – Pin, chủ một hãng tàu buôn. |
Tôi lấy làm ân hận vì đã phạm đến quan đang chủ tọa phiên tòa đầu tiên trong ngày. |
Sự việc tôi sắp trình bày ra đây là không hiểu sao người vợ tôi đi lâu không thấy về. |
Nàng tên là Koo, tên khai sinh là Tsao, kính mong ngài cho mở cuộc điều tra tìm tung tích nàng”. |
Gã cúi đầu sát đất lạy tạ đúng ba lạy. |
Ngài Dee cố nén tiếng thở dài mới nói. “Thân chủ Koo |
Bà Welman nói: - Cháu gái tôi muốn được nói với ông. Tiện đây xin hỏi ông, ông nghĩ về cháu tôi ra sao? Trước đây ông chưa hề gặp nó. |
Bác sĩ Lord chợt bừng đỏ mặt, cả đến lông mày cũng ửng hồng lên. - Tôi ư… Ồ! Cô cháu bà xinh đẹp lắm, mà… mà lại thông minh nữa. Bà Welman nghĩ sang chuyện khác. Bà nghĩ thầm. “Ông ta còn trẻ trung, thực thế”. Rồi lớn tiếng nói. |
- Ông cần phải cưới vợ mới được. |
* * * Roddy đi thơ thẩn trong vườn. Chàng băng qua bãi cỏ rộng, đi dọc theo một lối nhỏ lát đá rồi vào trong khu vườn rau có tường bao quanh. Vườn này được trồng trọt và giữ gìn gọn ghẽ. |
Chàng tự hỏi rồi đây mình và Elinor có ở Hunterbury không. Chàng nghĩ rồi sẽ như vậy. Chàng thích thế. Chàng ưa cuộc sống đồng quê. |
Chàng hoài nghi đôi chút về Elinor. |
Có lẽ nàng thích sống ở London hơn. |
Hơi khó mà biết mình ở đâu với Elinor. |
Nàng không thổ lộ nhiều nàng cảm nghĩ như thế nào về mọi chuyện. |
Chàng thích nàng về điểm này. |
Chàng không ưa những kẻ mở tung ý nghĩ và tình cảm, những kẻ cho rằng người khác muốn biết tất cả cái cơ chế nội tâm của họ. |
Tính dè dặt giữ gìn thì bao giờ cũng nhiều thú vị hơn. |
Chàng nhận thấy Elinor thực là hoàn hảo. |
Nàng không làm cho ai phải bực mình, mất lòng. Người ta cảm thấy thích thú khi ngắm nàng, nghe nàng nói năng dí dỏm. Tóm lại nàng là người bạn đời khả ái nhất. Chàng tự đắc nghĩ thầm: “Ta thật may mắn lắm mới có được nàng. |
Chẳng hiểu nàng thấy gì ở một kẻ tầm thường như mình”. Bởi vì Roderick Welman mặc dù hay cả ưa chóng chán, nhưng không có tính tự cao tự đại. Chàng thực lấy làm lạ vì sao Elinor lại ưng thuận kết hôn với mình. Cuộc đời trải rộng ra ở trước chàng khá êm đềm đẹp đẽ. |
Biết rõ mình đang ở đâu, điều đó bao giờ cũng là một sự may mắn. |
Chàng nghĩ Elinor và chàng sẽ thành hôn sớm. Nếu Elinor muốn thế, cũng có lẽ nàng muốn để chậm lại đôi chút. Không nên hối thúc nàng. |
Ban đầu sẽ gay go đấy. Nhưng chẳng có gì cần băn khoăn cả. |
Chàng thành thực mong ước cô Laura sẽ còn sống lâu. Bà là người thân yêu, luôn luôn tốt với chàng, kêu chàng đến ở đây trong những kỳ nghỉ, và luôn luôn quan tâm đến những việc chàng làm. |
Chàng không còn nghĩ đến cái chết hiện thời của bà nữa (trí óc chàng thường thoát ra khỏi bất cứ sự phiền muộn cụ thể nào). Chàng không thích hình dung quá rõ rệt một nỗi buồn phiền nào cả. |
Ừ nhỉ, rồi mình sẽ rất thoải mái sống ở đây, nhất là mình sẽ có nhiều tiền để được như vậy. |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.