text
stringlengths
1
55.3k
Hay bà Maria Petrovna thường đến giúp đỡ ông cụ Ivan Savelievich giặt giũ, quét tước, dọn dẹp nhà cửa, nấu nướng, mặc dù bà ấy với cụ chỉ là người dưng nước lã.
Một tấm lòng vàng!
Còn ở đây, trong câu chuyện này, là những đứa con, dù không phải con đẻ đi nữa thì cũng được người mẹ ấy nuôi nấng, chăm bẵm từ tấm bé. Vậy mà rồi cư xử kiểu súc sinh vậy đó.
Tại sao ở loài người, rất nhiều trường hợp con cái vô ơn với cha mẹ?
Các bạn có biết tại sao không?
Bà bạn của bà Irina cho rằng do ngày trước, bà Polina Foteevna quá nuông chiều những đứa con riêng của chồng. Bà ấy đã sống vì chúng chứ không phải vì mình. Vì thế chúng mới hư hỏng và lớn lên thành những kẻ ích kỷ.
Tôi không biết có đúng là như vậy không, chứ ông cụ Ivan Savelievich dù nuông chiều tôi đến cỡ nào, tôi vẫn luôn yêu thương, kính trọng cụ như thường. Điều duy nhất khiến tôi phật lòng là trong những buổi trò chuyện như thế, một lần bà Irina nói với người bạn của mình về những đứa cháu (tức là về những người con nuôi c...
Các bạn thấy không, vì những đứa con vô ơn của loài người mà loài chó chúng tôi bị vạ lây. Loài chó, chính loài chó chứ không phải loài nào khác, luôn biết ơn loài người vì tình thương yêu và tình cảm nồng ấm của con người. Các bạn đã bao giờ nghe một trường hợp nào chó tỏ ra vô ơn với chủ hay phản chủ?
Tôi xin nói là không bao giờ.
Giả dụ có đi chăng nữa thì cũng vô cùng hiếm, xác suất có thể chỉ là một phần trăm triệu mà thôi.
Mà trong trường hợp đó, chắc chắn lỗi thuộc về người chủ - hoặc đối xử quá sức độc ác, hoặc đã dạy tính hung hăng quá mức cho con chó của mình.
13 Sau khi bà Polina Foteevna ra viện, bà Irina, em gái của bà, đến ở cùng chúng tôi.
Cuộc sống có phần bình yên hơn.
Có điều tôi ít khi được ra ngoài đi dạo hơn.
Nhưng rồi anh bạn Stepa cũng tìm đến, tuy không phải mỗi ngày, song cũng khá thường xuyên. Stepa hễ đến là đưa tôi đi dạo và sau mỗi lần đi dạo với cậu ấy, bốn chân tôi cứ gọi là mỏi rã rời.
Sự việc xảy ra tiếp theo, nếu gọi theo cách nói hóm hỉnh của cụ Ivan Savelievich thì đó là “điện ảnh và quân Đức”.
Nhưng cứ để từ từ, tôi sẽ kể tuần tự.
Stepa không thích kiểu đi dạo lòng vòng quanh khu vực gần nhà.
Chắc các bạn đã đoán ra: đối với cậu ấy, mỗi lần đi chơi phải là một hành trình “khám phá miền đất lạ”. Lần nọ, cậu ấy đưa tôi đến một khu chợ nhỏ. Nói là nhỏ nhưng
vúái möåt xi-lanh coá kñch ÀÙÅT THÏË GIÚÁI LÏN BÖËN BAÁNH XE 109 108 HENRY FORD & FORD thûúác gêëp àöi nhûäng xi-lanh cuãa àöång cú böën xi- lanh. Öng cho rùçng, vúái àöång cú möåt xi-lanh, troång lûúång cuãa xe seä giaãm vaâ khaã nùng di chuyïín seä töët hún. Sau àoá, Ford coá möåt thûã nghiïåm maâ öng cho laâ vô àaåi...
Henry Ford quyïët àõnh cuâng vúå lïn Detroit, núi öng coá thïí coá cú höåi thûåc hiïån ûúác mú cuãa mònh. Rúâi nöng traåi lïn Detroit, Ford gùåp möåt ngûúâi baån thúå trûúác àêy vaâ ngûúâi naây àaä giuáp öng kiïëm àûúåc möåt chên kyä sû trong Cöng ty àiïån Edison Detroit, möåt cöng ty àêìu àaân trong ngaânh àiïån khñ. ...
chiếm một khoảng nhất định trên ổ đĩa, những tệp tin cũ nhất được tự động xóa bỏ vĩnh viễn. Hoặc chính người sử dụng có thể xóa tệp tin khỏi thư mục Recycle bằng cách chọn tệp tin đó trong cửa sổ Recycle Bin và xóa lại chúng một lần nữa bằng phím Delete. Bạn cũng có thể kích chuột phải trên Recycle Bin, rồi chọn Empty ...
8.
Control Panel Control Panel (Bảng điều khiển) chứa một nhóm các chương trình tiện ích, cho phép bạn điều chỉnh máy tính, hệ điều hành Windows và điều khiển các thiết bị phần cứng. Những biểu tượng nhất định được thêm vào Control Panel khi cài đặt chương trình và tính năng trong Windows. Các chương trình tiện ích thường...
Date/Time: Bạn có thể kích phải vào đồng hồ trên Taskbar, Date/Time cho phép người sử dụng cài đặt ngày và giờ cho đồng hồ máy tính. Đồng hồ máy tính được sử dụng để ghi nhớ ngày giờ các tệp tin được tạo và chỉnh sửa. Display: Màn hình có thể được chỉnh sửa thông qua biểu tượng Desktop. Hộp thoại này cũng có thể được t...
Một tính năng phổ biến khác là bảo vệ màn hình (Screen Saver). Đây là màn hình xuất hiện sau một khoảng thời gian định trước với mục đích là để ngăn không cho những hình ảnh tĩnh phá hoại màn hình. Tab Settings của Display Dialog là nơi bạn có thể thay đổi độ phân giải của màn hình và số màu được hiển thị.
Độ phân giải điển hình là 640 x 480, 800 x 600, và 1024 x 768.
Độ phân giải màu có từ 16 màu cho tới 32 bit (màu thực).
Chuột (Mouse): Bạn có thể chỉnh sửa cài đặt của chuột để sử dụng thoải mái hơn. Tab Buttons cho phép đảo ngược các nút, đối với người thuận tay trái có thể đảo ngược nút bên trái sẽ đảm nhiệm hoạt động của các nút bên phải và ngược lại.
Bạn cũng có thể cài đặt tốc độ kích đôi, và có một khu vực kiểm tra những cài đặt khác. Có một hoặc nhiều biểu tượng máy in, mỗi biểu tượng đại diện cho một máy in sẵn sàng hoạt động, được kết nối với máy tính của bạn hoặc qua mạng máy tính. Thông thường, lệnh in được gửi tới đường ống máy in trước (spool), nghĩa là cá...
9.
Phần mềm ứng dụng Ngoài hệ điều hành máy tính, có nhiều chương trình phần mềm khác cho các ứng dụng cụ thể. Những chương trình này được gọi là phần mềm ứng dụng. Chúng được thiết kế để hoàn thành những nhiệm vụ hoặc ứng dụng cụ thể như quản lý cơ sở dữ liệu hoặc tính toán. Hầu hết các phần mềm ứng dụng đều có sách hướn...
thiết để biến những nền tảng tri thức thành những giải pháp hiệu quả nhất. Mục tiêu Giải pháp Tiếp theo mà bạn chọn có những đặc điểm sau đây: Tư duy ĐộT phá 194 • Là một sự thể hiện rõ ràng về hệ thống lý tưởng mà bạn hình dung nhằm đáp ứng mục đích của bạn. Đó chính là một mô tả thẳng thắn và rõ ràng các biện pháp bạ...
Phát triển các giải pháp tiếp theo linh động để đạt mục tiêu đã định là điều cần thiết để thích ứng với mọi thay đổi trong tương lai. • Trình bày những rủi ro thấp nhất và những kỳ vọng cao nhất cho sự thành công – có thể là một nghịch lý với những điều không bình thường mà nguyên tắc này muốn bạn xem xét. Nhưng nếu bạ...
Ông quyết định khơi nguồn sáng tạo bằng cách mở một kỳ nghỉ hai ngày cho 14 quản lý cấp cao của mình. Kỳ nghỉ tập trung vào các giá trị và niềm tin của công ty và đã thu về 22 ý kiến.
Tất cả những người tham gia đều cảm thấy thoải mái với các hoạt động.
Tuy nhiên, vài tuần sau đó, tất cả đều nhận ra họ không biết nên làm gì tiếp theo.
Trong thời gian đó, vị giám đốc vô tình đọc được ấn bản đầu tiên của Tư duy Đột phá.
Ông gọi đến Trung Tâm Tư duy Đột phá và mời một chuyên viên tư vấn đến nói chuyện trong một ngày.
Tư duy ĐộT phá 198 Tất cả các nhà quản lý cấp cao đều tham dự cuộc hội thảo và muốn biết tại sao danh sách các giá trị và niềm tin mà họ nêu ra đã không tạo ra được một kế hoạch chiến lược. Đầu tiên, chuyên viên Tư duy Đột phá giới thiệu và giải thích các thành tố của một ma trận hệ thống. Sau đó anh yêu cầu cả nhóm ph...
Ma trận hệ thống có chức năng như ra-đa và xô-na, được thiết kế để soi rọi 7/8 phần chìm của những ý tưởng và đề xuất có thể bị bỏ sót. Nguyên tắc Thiết lập Hệ thống phát biểu rằng mọi sự vật hiện tượng đều không tự thân tồn tại.
Phòng ngừa và giải quyết vấn đề thành công xoay quanh việc xem xét những yếu tố và xu hướng có mối tương quan sẽ cấu thành một giải pháp. Những người tìm giải pháp thành công mà chúng tôi khảo sát đều
động, dầu nhất trí thế mấy vẫn dẫy đầy mâu thuẫn. "Hoạt động cách mạng nào cũng bị xé nát giữa mâu thuẫn nên không thể giải thoát được.
"Tranh chấp, chọn lựa không thể coi là yếu tố giải thoát, chọn lựa là hoạt động không phải là hành động, vì chọn lựa dựa vào một ý nghĩ. "Trí óc con người có thể dấn vào mọi hoạt động nhưng không thể hành động. Hành động phát ra từ một nguồn khác kia. Vậy, hành động không chủ đích là gì ? Đó là hành động của người khôn...
trong chừng mực nào đó, bạn có thể quyết định thay đổi thái độ của mình. Thậm chí bạn có thể tìm kiếm sự giúp đỡ để thay đổi quan điểm của mình về cuộc sống. Tuy nhiên, nếu bạn nghĩ rằng mình thật ra chỉ đang trở nên thực tế, và thực dụng, thì có thể chẳng bao giờ bạn cảm thấy cần phải thay đổi nhãn quang của mình. Xét...
Thật ra tôi sẽ chứng minh cho bạn thấy điều này ngay sau đây!
Đã bao nhiêu lần bạn nói với ai đó là hãy đạt được một mục tiêu nhất định - chẳng hạn như bạn nói với người đó là hãy cố gắng đạt điểm B trong bài thi kế tiếp - và người đó trả lời bạn “Cái gì?
Thực tế đi chứ! Tôi tin mình sẽ đạt điểm A cơ.”?
Không khi nào có chuyện như thế! Thông thường thì những gì bạn nghe được sẽ giống thế này hơn: “Bạn nghĩ tôi sẽ được điểm B sao? Thực tế đi nào!
31 Điểm C đã là may lắm rồi.” Điều tôi muốn nói ở đây là kinh nghiệm đã cho tôi biết “những người bi quan” thường có kỳ vọng thấp.
Con bò mang tên “Tôi là người thực tế” không chỉ ngăn cản bạn nhìn thấy sự bi quan của chính mình mà còn tác động như một lăng kính, qua đó bạn nhìn thấy và diễn dịch thế giới xung quanh.
Điều này cũng dễ hiểu: Nếu đeo kính đen, mọi thứ bạn nhìn thấy đều tối hơn. Thái độ bi quan cũng giống như cái lăng kính mà qua đó bạn đánh giá thế giới. Những người bi quan không phải được sinh ra để thành người bi quan. Bi quan được hình thành qua sự ghi nhận hay còn gọi
hình như muốn thách thức cả thế giới.
Một Delaney trưởng thành cũng không khác biệt gì mấy – cô vẫn là con người của hành động, dám nghĩ dám làm.
Cô chấp nhận mọi thử thách anh đưa ra cho cô, từ trượt tuyết, cho đến lặn biển và cả lúc luyện võ thuật. Còn bây giờ, cô đã vươn lên để đáp lại sự nồng nhiệt của anh, sánh ngang anh từng nụ hôn, từng cú đẩy, từng vuốt ve một.
Mà anh… anh chẳng có gì để đáp trả lại cho cô.
Đặt tấm hình xuống bàn làm việc, Sam từ từ mặc lại quần áo vào người, nhét chiếc áo ngực của Delaney vào túi để sau này trả lại cho cô.
Anh cảm thấy mệt mỏi và sợ hãi. Bởi vì chính anh cũng biết mình đã cận kề với việc làm Delaney căm ghét đến thế nào.
Bỗng dưng cảm thấy ngột ngạt, Sam chộp chiếc chìa khóa xe và sải bước ra cửa. Chỉ dừng lại một vài phút để cài thiết bị báo động và khóa cửa, anh nhảy lên chiếc xe SUV[2] rồi lái quanh những con phố vắng vẻ vào buổi sáng sớm của khu Fitzroy.
Anh cần phải giúp đầu óc mình được thông thoáng, và lần này, những biện pháp nửa vời không thể giải quyết triệt để được.
[2] Xe SUV là ký hiệu viết tắt của Sport Utility Vehicle – là một loại xe thể thao đa năng, gầm cao, hai cầu, thường có 5 đến 7 chỗ ngồi.
Chương 13 Rẽ xe theo hướng ra đường cao tốc, Sam đạp chân ga và lao đi.
Cho đến khi bình minh đã lấp ló ở đường chân trời, anh đã lái vào lối đi rải sỏi của căn nhà nghỉ nơi bờ biển của người bạn mình trên đảo Philip Island, phía Nam Melbourne.
Sam đã được mời đến đây bất cứ lúc nào anh muốn và có thể tự do xem như đấy là nhà mình, bạn anh- Charlie hiện đang đi công tác bên Mỹ.
Đây là chốn tuyệt hảo để anh được thanh thản và nghĩ ra cách làm lành với Delaney.
May mắn thay, dù đi đâu anh cũng luôn có tấm ván lướt sóng trong cốp xe, và nhất định là sẽ có một mớ quần áo vứt đi cũng nằm lay lắt trong đó.
Đủ để anh vượt qua mấy ngày này rồi.
Chỉ mất vài phút để tìm ra chiếc chìa khóa nhà dự phòng được giấu trong vườn, anh vào nhà và bật sáng đèn. Sau khi đã bật bình nước nóng trong nhà, anh tiến về phía phòng ngủ dành cho khách. Đấy là một căn phòng đầy đủ tiện nghi với hai chiếc giường đơn đã lõm hẳn xuống, hẳn là vật còn lại từ thuở nhỏ của Charlie. Khôn...
Và lúc ấy, anh sẽ tìm ra cách.
----------oOo---------- Delaney có hẳn một cuối tuần để ngẫm nghĩ lại sự rồ dại của mình từ mọi góc cạnh. Cô đã mắng Sam là ngu ngốc, nhưng cô cũng ngu xuẩn chẳng kém. Tại sao cô lại thuận theo cái hoóc môn đang hoành hành mà không phải là cái lý trí thông thường của mình? Có bao giờ mà hoóc môn đúng đâu?
Và giờ thì cô còn chất thêm cơn khủng hoảng vào buổi sáng thứ Ba sắp tới bằng cách trang trí thêm bên trên là một quả cherry[1] to tướng trong hình hài của trận thảm bại nho nhỏ vào buổi tối thứ Sáu vừa qua. Hoặc, nếu cô muốn thật sự chính xác, phải là trận thất bại to lớn, được đo bằng chất lượng của cơn cực khoái cô ...
Đi đi lại lại ngoài ban công trong căn hộ chiều Chủ nhật, Delaney uống một ngụm lớn rượu từ trên cốc cô đang cầm trên tay và thẳng thắn thừa nhận với bản thân rằng, cô hoàn toàn, và thật sự thảm rồi. Cô yêu người bạn thân của mình, sắp sửa vứt bỏ một công việc tuyệt vời, và đang trên đà bị ám ảnh tình dục một cách chón...
Tại sao, trong tất cả những điều tốt lành của thế giới này, Sam lại tuyệt vời như thế ở trên giường?
Hoặc đúng ra là trên bàn, hoặc trên sàn nhà phòng khách.
Người đàn ông này là chuyên gia về xúc cảm. Một thiên tài tình dục. Một Mozart của phòng ngủ.
Anh đã búng, vuốt, mút và trêu đùa cô đến khi cô bị kích thích đến cực độ, đến mức chưa bao giờ cô có cảm giác như vậy trong đời mình. Và rồi ngay lập tức, anh thu về cái dư âm đấy của cô bằng cách tuyên bố anh xin lỗi cho những gì mình đã làm ở trên. Điều này thật quá là đáng hổ thẹn.
Delaney lại uống thêm một ngụm rượu nữa và dựa người lên thanh chắn ngoài ban công.
Xung quanh cô, hàng ngàn ánh sáng lấp lánh trong màn đêm, nội thành Melbourne trải dài
http://sachviet.edu.vn http://sachviet.edu.vn http://sachviet.edu.vn http://sachviet.edu.vn http://sachviet.edu.vn http://sachviet.edu.vn http://sachviet.edu.vn http://sachviet.edu.vn http://sachviet.edu.vn
con đường này sẽ đưa hắn qua New Mexico và Arizona đến Nevada rồi đến Las Vegas.
Tuy đúng là vậy nhưng rõ ràng Perry thấy Dick chỉ là muốn buông thằng nhỏ và ông già ra thôi. Thằng nhỏ cũng nhìn rõ ý Dick nhưng nó lịch sự nói, “Ồ, các ông đừng lo cho ông cháu tôi.
Vô khối xe sẽ đỗ lại ở đây. Chúng tôi sẽ đi nhờ mà.” Thằng nhỏ đi với chúng ra xe, để mặc ông lão nhồi thêm một đống bánh kếp vừa mang đến nữa. Nó bắt tay Perry và Dick, chúc hai người năm mới vui vẻ và vẫy theo hai người cho đến khi họ khuất vào trong đêm tối.
C hiều thứ tư, 30 tháng Chạp, có một chiều đáng ghi nhớ trong gia đình đặc vụ A.A. Dewey.
Sau này nhớ lại, vợ ông nói, “Alvin vừa tắm vừa hát bài ‘Bông hồng vàng của Texas’.
Bọn trẻ đang xem ti vi.
Tôi thì đang dọn bữa tối. Một bữa buýp phê, thích ăn gì tự lấy. Tôi là người New Orleans; tôi thích làm bếp và chiêu đãi cả nhà, mà mẹ tôi lại vừa mới gửi đến cho cả nhà một giỏ mơ và đậu mắt đen, và, ồ, cả một đống những thứ ngon lành lắm. Cho nên tôi quyết định: tổ chức một bữa buýp phê ăn gì tự lấy, mời mấy người kh...
Alvin không muốn, nhưng tôi cứ đòi làm.
Trời đất!
Cái vụ án này có thể còn kéo dài hoài, mà ông ấy thì không sao dứt được lấy một phút.
Đấy, tôi đang dọn bàn ăn thì nghe có điện thoại, tôi mới bảo thằng Paul ra nghe. Nó nghe rồi bảo người ta gọi cho bố, tôi bảo ‘Con nói với họ là bố đang tắm,’ nhưng Paul nó nói không biết liệu có nên bảo thế không, vì đây là ông Sanford gọi bố từ Topeka. Ông này là cấp trên của Alvin mà. Alvin quấn có mỗi cái khăn tắm ...
Thế rồi thình lình Alvin ôm chầm lấy tôi, ông ấy lắc lắc tôi. Tôi hỏi, ‘Alvin, anh điên rồi đấy à?’ Hay thì có hay thật nhưng ông ấy đang ướt như ma, làm hỏng hết bộ váy của tôi, mà tôi thì đã đóng bộ tử tế để tiếp khách. Dĩ nhiên khi hiểu ra tại sao ông ôm lấy tôi mà lắc lắc thì tôi cũng ôm lấy mà lắc lại. Ông có thể ...
Bắt chúng ở ngoài Las Vegas. Ông ấy nói phải đi Las Vegas ngay tắp lự, tôi bèn hỏi trước hết ông có nên mặc ít quần áo vào cái đã hay không, nhưng Alvin, ông ấy phấn khởi quá, ông ấy nói, ‘Thôi chết, cưng à, e là anh làm cho bữa tiệc tối của em mất vui rồi.’ Tôi không nghĩ ra được cách nào làm hỏng bữa tiệc mà lại vui ...
Tôi muốn nói, hai tuần vừa qua là hai tuần tệ nhất.
Bởi vì tuần ngay trước Nôen mấy tên kia đã quay trở lại Kansas City - đến rồi đi mà chẳng hề bị bắt - tôi chưa từng thấy Alvin suy sụp như thế bao giờ, trừ một lần hồi trẻ phải nằm bệnh viện vì viêm não, chúng tôi cứ nghĩ là sắp mất ông ấy rồi.
Nhưng tôi chẳng muốn nói lại chuyện đó đâu.
Dẫu sao thì tôi cũng pha cà phê cho ông ấy rồi đem vào phòng ngủ, đinh ninh rằng ông ấy đang mặc quần áo ở trong đó. Nhưng ông ấy nào có mặc. Ông ấy lại ngồi ở cuối giường ôm lấy đầu như đang bị nhức đầu vậy.
Chưa đi được lấy một chiếc bít tất.
Tôi liền nói, ‘Anh làm sao, bị viêm phổi à?’ Ông ấy nhìn tôi nói, ‘Nghe này Marie, chắc đúng là mấy tên đó, chắc phải là chúng rồi, đó là giải pháp lôgic duy nhất.’ Alvin ngộ lắm.
Y như lần đầu tiên ông ấy tranh cử cảnh sát trưởng của hạt Finney vậy.
Bỏ phiếu đêm, khi thực tế là người ta đã đếm hết cả phiếu bầu và đã rõ rành rành là ông ấy trúng rồi nhưng mà ông ấy vẫn cứ nói - lúc ấy tôi nghe mà chỉ muốn bóp cổ ông ấy cho chết - nói đi nói lại mãi, ‘Chà, chừng nào chưa có thông báo cuối cùng thì chưa thể biết được đâu.’ Tôi bảo ông ấy, ‘Alvin à, đừng có giở kiểu đ...