text
stringlengths
1
55.3k
"Anh ấy rất hãnh diện khoe với cha sản phẩm sáng tạo của mình. Jobs giải thích cách làm thế nào chúng được vận hành, và người cha dường như thực sự thẤn phục điều đó. Jobs không ngừng nhìn cha mình, ông ấy chạm vào tất cả mọi thứ, hài lòng với sự sạch sẽ và vẻ ngoài hoà...
Chuyến viếng thăm nhà máy của Danielle Mitterrand, một phụ nữ rất ủng hộ Cuba, phu nhân của tổng thống Pháp Pranẹois Mitterrand thuộc Đảng Xã Hội, ngược lại không mấy mặn nòng.
Bà đã đặt rất nhiều câu hỏi, thông qua phiên dịch của bà về điều kiện làm việc của nhân viên, trong khi Jobs, với Alain Rossmann làm thông dịch viên, cố gắng giải thích các ứng dụng tiên tiến của robot và công nghệ. Sau khi Job nói về lịch trình sản xuất khép kín của mình, bà lạ...
Jobs không thể nhẫn nhịn được nữa.
"Nếu bà ấy quan tâm đến phúc lợi của họ đến vậy", ông quay sang nói với người phiên dịch, "nói với phu nhân là bà ấy có thể đến làm việc ở đây bất cứ lúc nào."
Người phiên dịch choáng váng không dám mở miệng.
Rossmann chen ngang câu chuyện và nói bằng tiếng Pháp, "Ngài Jobs nói rằng ông rất cảm ơn phu nhân vì chuyến thăm này của bà và sự quan tâm của bà đối với nhà máy". Kể cả Jobs cũng như phu nhân Mitterrand đều không biết chuyện gì đã xảy ra, Rossmann kể lại, nhưng phiên dịch viên của...
"Có chuyện gì?" viên cảnh sát hỏi.
Jobs trả lời, "Tôi vội lắm. "Thật ngạc nhiên, viên cảnh sát không hề tức giận, ông ta chỉ viết tiếp vé phạt và cảnh cáo nếu Jobs bị bắt vượt quá tốc độ hơn 55 dặm một lần nữa, ông sẽ phải đi tù. Ngay sau khi người cảnh sát đó dời đi, Jobs quay xe lại và lại tăng tốc đến con sô...
"ông ấy tin chắc rằng các quy tắc thông thường không phải dành cho mình," Rossmann ngạc nhiên nói. Vợ của Rossmann, bà Joanna Hoffman, cũng từng thấy thái độ tương tự của Jobs khi cùng ông sang châu Âu sau thời điểm các máy tính Macintosh được giới thiệu rộng rãi một vài tháng, "ông â...
Thay vào đó, ông lên xe, sập cửa lại trước mặt bà và nói rằng ông sẽ đi gặp nhà thiết kế poster Folon. "Các nhà phát triển phần mềm ngày hôm đó đã tức giận đến nỗi họ không thèm bắt tay chúng tôi nữa," bà nói.
Ở Italia, ông đã ngay lập tức cảm thấy không ưa tổng giám đốc chi nhánh của Apple, một anh chàng mập mạp với lối tư duy kinh doanh thông thường. Jobs nói thẳng thừng rằng ông không thấy ấn tượng với đội ngũ làm việc cũng như chiến lược bán hàng của anh ta. "Anh không xứng đáng để ...
Nhưng chuyện đó còn là nhẹ nhàng so với phản ứng của ông với nhà hàng mà viên quản lý không may mắn đã chọn. Jobs muốn một bữa ăn thuần chay, nhưng người phục vụ lại rất công phu rưới đầy nước sốt kem chua lên các món ăn.
Jobs tỏ ra rất khó chịu và Hoffman đã phải đe dọa ông.
Bà thì thầm rằng nếu ông không giữ bình tĩnh lại, bà sẽ đổ cà phê nóng của mình vào ông.
Những bất đồng ý kiến rõ rệt nhất của Jobs với các nhà quản lý trong chuyến đi châu Âu thường liên quan đến dự báo doanh số bán hàng. Với lối tư duy gần như phi thực tế, Jobs luôn thúc đẩy đội ngũ của mình đến với các dự án lớn hơn.
ông liên tục đe dọa các nhà quản lý châu Âu rằng ông sẽ không cấp cho họ bất kỳ nguồn kinh phí nào trừ khi họ lên một dự báo doanh thu lớn hơn.
Họ thì bám vào những số liệu thực tế, và Hoffmann luôn phải đứng giữa hai bên.
"Gần như đến cuối chuyến đi, toàn bộ cơ thể tôi run rẩy không thể kiểm soát nổi", bà nhớ lại.
Cũng trong chuyến đi này Jobs đã gặp Jean-Louis Gassée lần đầu tiên, giám đốc của Apple tại Pháp. Gassée là một trong số ít những người đã chống đối lại Jobs thành công trong cả chuyến đi. "ông ấy có cách riêng đối diện với sự thật," Gassée nhận xét. "Cách duy nhất để đối phó ...
Khi Jobs dùng cách thông thường của mình đe dọa rằng sẽ cắt giảm cấp vốn hoạt động cho chi nhánh Pháp, nếu Gassée không từ bỏ kế hoạch bán hàng hiện tại, Gassée đã nổi giận.
"Tôi nhớ mình nắm lấy ve áo của ông ấy và bảo ông hãy dừng lại, và sau đó ông chùn bước.
Tôi cũng từng là một người rất hay nổi nóng. Tôi đã phải thay đổi khá nhiều.
Vì vậy, tôi có thể nhận ra rằng Steve cũng là một người như vậy."
Tuy nhiên Gassée đã thực sự bị ấn tượng bởi cách mà Jobs có thể trở nên quyến rũ và thu hút khi ông muốn. Pranẹois Mitterrand đã được nghe những lời diễn thuyết về lý thuyết “công nghệ thông tin cộng đồng” - “máy tính cho tất cả mọi người” và rất nhiều kiến thức chuyên ngành v...
Khi Marvin Minsky và Nicholas Negroponte đến và cùng tham gia vào câu chuyện.
Jobs đã nói chuyện với nhóm tại khách sạn Bristol và vẽ nên viễn cảnh: Pháp có thể dẫn đầu như thế nào nếu lắp đặt đặt hệ thống máy tính trong tất cả các trường học. Thành phố Paris cũng khiến ông trở thành một người lãng mạn hơn.
Cả Gassée và Negroponte đều có thể kể lại việc Steve đã khiến các quý cô ngây ngất như thế nào ở khi đó.
Thất bại.
Sau sự bùng nổ đầy phấn khích của việc ra mắt Macintosh, doanh số bán hàng của dòng sản phẩm này bắt đầu giảm dần trong nửa cuối năm 1984. vấn đề xuất phát từ một lý do cơ bản: Macintosh là một máy tính có kiểu dáng đẹp nhưng lại chạy chậm chạp một cách đáng thương với cấ...
Jobs đã gọi Joanna Hoffman là một " Kẻ cuồng tín Xerox" khi bà bênh vực cho một thiết bị lưu trữ dữ liệu như vậy.
ông nhấn mạnh rằng Macintosh chỉ cần một ổ đĩa mềm. Vì vậy nếu muốn sao chép dữ liệu, có thể bạn sẽ mắc phải bệnh đau khuỷu tay khi phải đổi đĩa liên tục vào trong một ổ đĩa duy nhất. Ngoài ra, chiếc máy Macintosh không hề có quạt tản nhiệt, một ví dụ khác cho sự ngoan cố ...
Vào cuối năm 1984, khi mà gần như không còn ai mua máy tính Lisa, còn doanh số bán hàng của Macintosh rơi xuống chỉ còn dưới 10.000 đô-la một tháng, Jobs đã đưa ra một quyết định sai lầm điển hình trong tuyệt vọng, ông quyết định lấy những chiếc máy tính Lisas còn tồn kho, kết hợp ...
"Tôi đã rất tức giận vì Mac XL không phải là một sản phẩm thực sự," Hoffman nói.
ông ấy làm thế chỉ với mục đích là tống khứ những sản phẩm tồn kho ra thị trường. Nó được bán khá chạy, và sau đó chúng tôi không thể tiếp tục trò lừa đảo khủng khiếp này, vì vậy tôi đã từ chức."
Tình trạng ảm đạm còn rõ ràng hơn trong quảng cáo được tung ra vào năm 1985, một chiến dịch quảng cáo vốn nhằm mục đích nối tiếp sự thành công của quảng cáo chống lại người anh cả IBM năm 1984. Nhưng không may có một sự khác biệt cơ bản giữa hai phiên bản: quảng cáo đầu tiên kê...
tưới hoa. Nhỏ Châu sốt sắng : _ Ðể em phụ anh nghen ! Vừa nói, nó vừa quay lưng định đi lấy thùng tưới khiến tôi phải đưa tay ngăn lại : _ Chờ chút đi !
Ðợi nắng dịu thêm đã ! Nhỏ Châu nghe lời tôi. Nó không đi nữa mà ngồi xuống cạnh tôi, lân la gợi chuyện : _ Hổm rày, bạn bè còn trêu anh nữa không ? _ Trêu chuyện gì ? _ Chuyện "tam giác Béc-muđda" đó !
_ Còn, nhưng không phải tụi lớp tao mà tụi lớp khác. _ Tụi nào vậy ? _ Tao có nói, mày cũng không biết đâụ Tụi 10A2. Nhỏ Châu chép miệng : _ Kệ tụi nó. Anh đừng thèm để ý ! _ Biết làm sao được ! - Tôi tặc lưỡi - Tao không để ý tụi nó nhưng tụi nó cứ để ý tao ! Hai bên "đụng đầu" hoài ! Nghe tôi nói, nhỏ Châu chợt đâm r...
- Tôi thở dài - Tụi nó là con gái ! _ Con gái ? - Nhỏ Châu trố mắt. _ Ừ. _ Con gái gì mà ghê vậy ? _ Ừ, tụi nó ghê lắm ! Tụi nó không giống mấy đứa bên Trần Quốc Toản mình ! Nhỏ Châu "xì" một tiếng : _ Ðúng là đồ con gái vô duyên ! Tôi đang tính gật đầu phụ họa theo nó, sực nhớ tới Cẩm Phô, tôi liền đổi giọng : _ Không...
Nhưng tôi không trách nó. Tôi biết vì thương tôi nên nó mới "thù" mấy đứa con nhỏ 10A2 đến thế. Nghĩ tới nghĩ lui một hồi, chẳng tìm ra cách nào "bao che" cho nhỏ Cẩm Phô, cuối cùng tôi đành ngước mặt lên trời : _ Nhưng mà nó thích tao ! _ Nó thích anh ?
- Nhỏ Châu lộ vẻ sửng sốt. Tôi nuốt nước bọt : _ Ừ. _ Sao anh biết ? _ Sao lại không biết ! Khi bạn nó kêu tao là "Béc-muđda", nó bịt miệng bạn nó lại, không cho kêu ! _ Rồi sao nữa ? - Nhỏ Châu hỏi, giọng tò mò. _ Sao nữa là sao ? _ Sau đó nó có nói gì với anh không ? Tôi nhún vai : _ Không ! Chỉ vậy thôi ! Nhỏ Châu n...
Nhỏ Châu có vẻ không tin lời khẳng định của tôi. Nó thừa biết trong lãnh vực này tôi chẳng hơn gì nó.
_ Trong sách người ta nói khác kìa ! - Nhỏ Châu hấp háy mắt - Người ta bảo thích là phải nhìn nhau cả ngày kia ! Con nhỏ đó nó có nhìn anh không ? Tôi thở dài : _ Tao cũng chẳng biết nữa ! _ Sao lạ vậy ? - Nhỏ Châu ngạc nhiên. _ Tao có nhìn thấy nó đâu mà biết ! - Tôi đành thú thật, giọng xuôi xị - Tao chỉ dỏng tai ngh...
nghiệp như cỡ cô thì chị sẽ xây thêm mười cái quán này để rước về làm việc!
Chào em Xuân Hằng! Cô nàng rất tự tin kéo ghế ngồi đối diện chủ nhà, vừa lặp lại lời lúc nãy: - Em là người thất nghiệp đi xin việc, chị Liễu có nhận không? Mụ Liễu còn chưa hết ngất ngây trước tấm nhan sắc lạ lùng này, nên đáp hơi chậm: - Nhận, nhận chớ! Ngu sao không nhận cái sắc nước hương trời này! Chỉ có điều, e r...
Không ngờ ngồi buồn gặp chiếu manh thế này, mụ Liễu lắc tay cô nàng, giọng mừng rỡ: - Em là cứu tinh của chị! Không biết em có biết chuyện đào số một của chị mới vừa đột tử hay không, rõ ràng là chị đang cần một người để thay thế nó.
Em tới thật đúng lúc, quả là trời thương quán này mà! Chẳng tỏ vẻ mừng vui hay đắc ý, Xuân Hằng nói bình thản: - Cũng may cho em, vừa mất việc ở nơi kia thì có ngay chỗ làm mới, quá tốt. Mụ Liễu tò mò: - Trước khi tới đây em làm ở đâu? - Làm… người tình! Trước câu nói pha trò có duyên của cô nàng, mụ Liễu cũng đùa: - L...
một số chuyển động không thể có được, vì các tinh tú sẽ phải xuyên thủng các vỏ ấy. Thế nhưng nếu chính quý ngài cũng quan sát thấy những chuyển động đó thì sao đây? Hẳn điều ấy sẽ khiến quý ngài phải công nhận rằng không bao giờ có các vỏ pha lê đó cả? Tôi không tha thiết mong mỏi gì hơn là xin quý ngài hãy tin vào ch...
Tôi từ chối mọi tranh luận nhảm không thực chất.
Chấm hết.
Galilei Sự thật là con đẻ của từng thời đại, chứ không phải của kẻ nắm thẩm quyền.
Những gì chúng ta chưa hiểu biết hết thì nhiều vô cùng, xin hãy cố làm giảm bớt từng chút những điều chưa hiểu biết ấy! Việc gì mà cứ phải tự cho mình là khôn là giỏi thay vì cố làm bớt cái dốt của mình đi một chút!
Tôi thật may mắn có được trong tay dụng cụ mới này, nó cho phép ta ghé mắt nhìn xem được một góc bé xíu của vũ trụ.
Quý ngài hãy thử đi! Nhà triết học Thưa Đại công tước, thưa quý vị, tôi thực tình lo không biết chúng ta sẽ còn đi tới tận đâu nữa. Galilei Với tư cách nhà nghiên cứu khoa học, tôi nghĩ chúng ta không có nhiệm vụ phải lo trước rằng sự thật sẽ đưa ta đến tận đâu. Nhà triết học phát cáu Ông Galilei ạ, sự thật dĩ nhiên có...
Các vệ tinh của sao Mộc không làm giá sữa hạ xuống thật. Thế nhưng từ xưa đến nay chưa ai nhìn thấy chúng, mà chúng thì hiện hữu từ ngàn xưa. Thế là kẻ thường dân sẽ rút ra kết luận rằng trên đời có thể còn bao thứ khác nữa chưa biết, chỉ cần họ chịu mở mắt ra nhìn thôi! Chúa công cần phải lên tiếng xác định với thần d...
Công việc của tôi trong Đại công binh xưởng của Venedig đã tạo dịp cho tôi tiếp xúc hằng ngày với họa đồ viên, thợ xây dựng và thợ làm công cụ.
Họ từng dạy cho tôi cách tìm giải pháp mới. Do ít kiến thức, họ phần nhiều chỉ dựa vào ngũ quan nên họ thường táo bạo, dám thử nghiệm ngay để xem sẽ đi đến đâu.
Nhà triết học Ối trời!
Galilei Cũng tương tự các thủy thủ cách đây một thế kỷ đã ra khơi dù không biết rồi sẽ có bờ bến nào để mà dạt vào được hay không. Hình như ngày nay muốn kiếm những kẻ ham mạo hiểm, như những người
Chắc chắn rồi!
- James và Joyce cùng tán thành.
- Nó thật sự đã thay đổi cuộc sống của chúng tôi.
- Joyce tiếp tục.
- Từng bước một, nó đã giúp lũ trẻ nhà tôi thành công hơn cả những gì chúng tôi mong đợi; đã mang chúng tôi đến gần nhau hơn.
Thật tuyệt vời! James chân thành nói: - Chúng em rất cảm kích trước tấm lòng và sự giúp đỡ của anh chị, Jane và Jones!
Vợ chồng em có một món quà nhỏ muốn dành tặng anh chị. Xin lỗi cô Edwards, nếu biết cô sẽ ở đây, nhất định chúng tôi đã chuẩn bị một món quà đặc biệt cảm ơn cô. Cô Edwards trả lời: - Việc biết các bạn thành công đã là món quà đối với tôi rồi.
Jane từ chối: - Các em không cần tặng quà cho anh chị đâu. Joyce quả quyết: - Vợ chồng em chỉ muốn cám ơn anh chị vì những gì đã làm cho gia đình em. Thế nên, đây là món quà nhỏ của chúng em.
James và Joyce rời khỏi phòng và quay trở lại với một cái
ch ờ n, quan sát nh ữ ng gương m ặ t đ ố i di ệ n. Cô Mathilda đ ã say s ưa nh ắ m m ắ t l ạ i, thân h ình kh ẽ chuy ể n đ ộ ng t ớ i r ồ i lui, t ớ i r ồ i lui. M ộ t màn k ị ch hoàn h ả o! Justus không kh ỏ i c ả m đ ộ ng. Trong thâm tâm th ậ t c ậ u không h ề ng ờ là bà cô c ậ u l ạ i có nhi ề u năng khi ế u đ ế n t...
Bob và Peter nhìn vào kho ả ng gi ữ a bàn tay và g ắ ng s ứ c không đ ể l ộ đi ề u g ì qua nét m ặ t. C ả hai né tránh không nhìn ai, b ở i n ế u không thì ch ắ c là m ộ t trong hai ng ư ờ i se b ậ t cư ờ i lên m ấ t. Bá O Donnell c ũ ng đ ã nh ắ m m ắ t l ạ i, khi ế n Justus không kh ỏ i thoáng ng ạ c nhiên.
Suy cho cùng thì chính bà là ng ư ờ i không tin váo ma. Nhưng r õ ràng cô Mathilda đ ã gây ấ n tư ợ ng m ạ nh đ ế n m ứ c bà O Donnell không c òn tin tuy ệ t đ ố i vào chính ki ế n c ủ a m ình n ữ a. Ti ế n s ĩ Jones c ũ ng đang đưa m ắ t nh ìn v ề nh ữ ng ng ư ờ i khác như Justus v ậ y.
Qua đư ờ ng vi ề n phía trên c ủ a hai m ắ t kính, ánh m ắ t bà g ặ p ánh m ắ t Thám t ử Trư ở ng. Nét m ặ t bà hoàn toàn không thay đ ổ i. Th ậ t khó mà đoán trong đ ầ u bà đang suy ngh ĩ g ì. Elouise Adams s ợ hãi h ư ớ ng ánh m ắ t váo chi ế c c ố c. Cánh tay bà hơi run, hơi th ở nông và thoáng nhói đau v ì l ương t...
D ầ n d ầ n, Justus có c ả m giác tê tê trong cánh tay.
Đ ã b ố n phút trôi qua. T ạ i sao cô Mathilda l ạ i d ạ i d ộ t nói đ ế n gi ớ i h ạ n mư ờ i phút nh ỉ ? Ch ắ c n ế u đưa ra th ờ i h ạ n quá ng ắ n, ba ngư ờ i đàn bà trong toà bi ệ t th ự n ầ y s ẽ nghi ng ờ , thôi th ì c ũ ng đư ợ c. nhưng Justus không dám qu ả quy ế t, li ệ u cánh tay c ậ u có b ị tê đ ờ đi trư ớ...
cây cầu và đi qua một tốp lính, Flynn lo ngay ngáy rằng mình có thể sẽ bị nhận ra và tóm gọn.
Nhưng Maximus đã quyết tâm lo lắng chu toàn mọi việc. Với hy vọng Rapunzel sẽ thấy được sự khôn khéo của mình, Maximus phát hiện ra một chú bé phía trước, tay ôm đầy những lá cờ nhỏ của vương quốc. Rapunzel chăm chú nhìn những lá cờ. Có gì đó rất quen thuộc khi ngắm nhìn những lá cờ nền màu tím với hình vẽ mặt trời vàn...
Nhưng nàng không thể nào hình dung được điều đang khuấy động trong ký ức nàng là gì.
Maximus bắt đầu ra tay, nhấc bổng chú bé đặt vào vòng tay Flynn. Với hàng đống cờ che lấp khuôn mặt Flynn, họ dễ dàng bước qua tốp lính.
Maximus nhìn sang Rapunzel đầy tự hào. “Chào buổi sáng!” Rapunzel vui vẻ vẫy chào những người lính. Và rồi, ngay lúc ấy, Rapunzel đã bước vào ngôi làng.
Nàng gần như không thể kiềm chế được sự phấn khích.
Đường phố đông đúc, người dân nói chuyện và mua sắm, phơi quần áo và bận rộn với những công việc khác.
Ở bất cứ nơi đâu, nàng cũng nhìn thấy sự náo nhiệt và ngập tràn tiếng cười. Đó quả là một khung cảnh làm đắm say lòng người.
Nàng có thể ngửi thấy mùi bánh ngọt và bánh mì mới nướng,
các châu lục Á, Âu, Phi, Mỹ, Úc, trở thành mặt hàng cao cấp trên thị trường thực phẩm.
Năm 1990, Á vận hội tổ chức ở Bắc Kinh. Rượu Lão Khiếu Lô Châu nhận được tin: Nhà xuất bản của đài phát thanh Trung Quốc phụ trách việc thông qua tổ chức Á vận hội lần thứ 11, đang chuẩn bị xuất bản một bộ băng ghi âm các ca khúc của Á vận hội là “Ngọn gió châu Á” và “Mặt trời châu Á”. Để gây ảnh hưởng rộng rãi, nhà xu...
“Xí nghiệp rượu Lão Khiếu Lô Châu của chúng ta thì sao?”.
Các nhân viên trong xí nghiệp đã chủ động đi đến gặp cấp trên để bày tỏ sự đồng tình ủng hộ việc truyền bá ca khúc Aisad.
Hai bên nhanh chóng kí kết thoả hiệp, xí nghiệp rượu Lão Khiếu Lô Châu bỏ ra 100 nghìn tệ để làm “giải thưởng Lão Khiếu Lô Châu” cho hoạt động tuyên truyền ca khúc của Asiad. Hai bên căn cứ theo nguyên tắc đôi bên cùng có lợi, dự tính sẽ phát hành hai triệu cuốn băng “Ngọn gió châu Á” và “mặt trời châu Á”, mỗi cuốn băn...
Tiệm chi tiến dã: xem trong “Kinh Dịch. Tiệm” có nghĩa là từ từ tiến vào. Giải thích: Nhân sơ hở mà len chân vào, đặt ra biện pháp để kiểm soát chỗ hiểm yếu của địch, việc này nhất thiết phải tiến một cách từ từ, có thứ tự. Xuất xứ của mưu kế: Câu nói này đã được lấy trong “Tam quốc diễn nghĩa” hồi thứ bảy mươi mốt, kế...
CHUYỆN CỦA NHỮNG THƯƠNG NHÂN BIẾT VẬN DỤNG MƯU KẾ NÀY MỘT CÁCH LINH HOẠT 1.
Aikhaca biến khách thành chủ để vay tiền chính phủ Năm 1897, đối với công ty ô tô Cadilắc của Mỹ mà nói, thì nó là một năm đầy nhục nhã và bất hạnh. Do kinh doanh không tốt, công ty ô tô lớn thứ ba của Mỹ này vào thời điểm đó đã mắc nợ đầm đìa và sắp sửa bị phá sản.
Trong thời kỳ nguy nan, Aikhaca nhận lời đứng ra đảm nhiệm chức vụ lãnh đạo công ty này. Aikhaca là nhân vật đầy ly kỳ, bí hiểm, ông ta đã từng là phó giám đốc công ty ô tô Ford, lập nên những công lao to lớn đối với sự phát triển của công ty Ford, đáng tiếc là lòng ghen ghét đố kị với tài năng ở công ty Ford đã làm Ai...
Biện pháp không phải là không có, khai thác loại hình ôtô mới tiết kiệm tiền xăng, chỉ cần cho ra đời sản phẩm thích hợp thì nhất định họ lại chiếm được thị trường. Những điều này người quyết định sách lược của công ty cũng đã sớm nghĩ đến rồi.
Chỉ có điều, lấy tiền ở đâu ra đây? Vừa nhắc tới vấn đề tiền bạc mọi người trong cuộc đều im lặng, ai cũng trầm mặc không nói, trên khuôn mặt lộ rõ sự bế tắc. Với tình hình làm ăn hiện nay của công ty Cadilắc thì không có ngân hàng nào chịu cho họ vay tiền cả, trừ phi có một tập đoàn tài chính lớn mạnh có thực lực hùng...
Không
tiếp tay với anh làm cho tôi vui và hãnh diện vô cùng.
- Có người sẽ liệt chúng ta vào hạng người điên ngay từ khi chúng ta chưa lao mình vào cái thí nghiệm hãi hùng ấy. Thú thực tới không ngờ hiệu quả có thể đột ngột và nghiêm trọng đến thế!
Anh chạy vào nhà, trở ra với cái đèn đang cháy sáng trên tay, rồi liệng nó vào bụi gai. - Nên làm cho phòng thoáng khí!
Tôi nghĩ bây giờ anh đã thấy rõ ràng diễn biến của các thảm kịch? - Rõ. - Tuy nhiên, nguyên nhân hãy còn mịt mù. Hãy đến ngồi dưới vòm cây và nghiêm chỉnh thảo luận về nội vụ.