text
stringlengths
1
55.3k
Cô đã trở nên yêu quý nơi đó. Cô yêu cảnh vật rực rỡ màu xanh, những ngọn núi, vịnh biển.
Trượt tuyết. Lướt nước.
Đội bóng chày Mariners.
Vô vàn thứ.
Nhưng Daisy Lee là người Texas.
Cả trong tim và trong máu. Cả trong DNA và trong mái tóc vàng của cô. Cũng như trong cái bớt hình dấu hôn nho nhỏ trên ngực trái Daisy vậy.
Và cũng như dấu hôn ấy, Lovett không hề thay đổi trong mười lăm năm qua.
Dân số đã tăng lên thêm vài trăm người, có vài doanh nghiệp mọc lên và một trường tiểu học mới. Thị trấn mới đây đã tăng thêm một sân golf mười tám lỗ và một câu lạc bộ đồng quê vào quang cảnh của mình, nhưng không như cả đất nước còn lại và những người dân Texas thành thị hơn, Lovett vẫn chuyển động với nhịp bước chậm...
Daisy nhìn vào khoảng tối ở sân sau nhà mẹ mình. Đường nét của chiếc cối xay gió cao một mét rưỡi, bức tượng Annie Oakley, và khoảng một tá con chim hồng hạc hiện rõ trong bóng đêm.
Khi lớn lên, gu thẩm mỹ trang trí phong cảnh bên ngoài của mẹ cô lúc nào cũng là nguồn gốc nỗi hổ thẹn của cô và em gái, Lily.
Còn bây giờ, bầy hồng hạc khiến môi cô nở nụ cười.
Cô hớp một ngụm cà phê rồi ngồi lên bậc thềm bê tông cạnh một con tatu đá có vài đứa con nằm trên lưng. Đêm qua Daisy ngủ không được ngon. Mắt cô hình như sưng húp và tâm trí thì lờ đờ.
Cô rùng mình và đặt cốc lên đầu gối.
Trước khi cô gặp Jack tối qua, kế hoạch của cô đã rất rõ ràng. Cô sẽ đến Lovett, định thăm mẹ và em gái trong vài ngày, rồi nói chuyện với Jack và kể cho anh về Nathan.
Tất cả trong vòng mười hai ngày.
Khoảng thời gian mà, cho tới tối qua, cô vẫn cho rằng quá dư dả. Cô đã lường trước chuyện này sẽ khó khăn, nhưng cô biết rõ mình phải làm gì.
Cô và Steven đã trò chuyện về nó trước khi anh ra đi. Trong túi, cô vẫn còn giữ bức thư mà Steven viết trước lúc anh mất khả năng đọc và nói.
Khi anh chấp nhận rằng mình sẽ chết, sẽ không có phương thuốc nào cho anh, không còn thuốc trong giai đoạn thí nghiệm để uống, không còn phẫu thuật cắt bỏ nào để thử, anh đã cố điều chỉnh mọi việc trở lại tốt đẹp với những người mà anh cảm thấy mình đối xử chưa đúng.
Một trong những người đó là Jack.
Ban đầu anh nghĩ sẽ gửi bức thư đó, nhưng hai người họ càng nói chuyện nhiều về nó thì họ càng củng cố kết luận rằng nó nên được đưa tận tay. Bởi chính cô. Bởi vì cuối cùng thì, cô sẽ là người phải đối mặt với Jack Parrish, và cô là người đã đối xử không phải với anh nhất.
Thật ra họ chưa bao giờ có ý định giữ kín chuyện Nathan với anh.
Mẹ cô biết. Cả em gái cô cũng vậy. Thêm Nathan nữa.
Cậu luôn biết rằng mình có một người cha sinh học tên là Jackson sống ở Lovett, Texas.
Người lớn đã kể cho cậu nghe ngay khi cậu có khả năng hiểu chuyện, nhưng cậu chưa từng bộc lộ hứng thú muốn gặp Jack.
Với cậu, có Steven làm cha đã là quá đủ.
Đó là vấn đề thời gian. Có lẽ là đã qua cái thời điểm cô phải kể với Jack rằng anh có một đứa con trai rồi.
Một tiếng rên thoát khỏi môi Daisy và cô hớp một ngụm cà phê.
Một đứa con trai mười lăm tuổi với mái tóc Mohawk[8] màu xanh dưa chuột, môi đeo khuyên, dây xích lủng lẳng trên người nhiều đến mức trông cậu cứ như thể vừa đột nhập vào trại nhốt thú hoang.
Hai năm rưỡi qua, Nathan đã trải qua một quãng thời gian vô cùng khó khăn.
Khi Steven được chẩn đoán bệnh, họ phỏng đoán rằng anh còn sống thêm năm tháng nữa.
Anh kéo dài được gần hai năm, nhưng đó không phải là hai năm dễ dàng. Nhìn Steven tranh đấu để sống đối với cô đã khó khăn rồi, nhưng với Nathan thì là tồi tệ. Và dù ghét phải thú nhận, nhưng đã từng có những lúc cô không mấy để tâm tới con trai mình. Có vài tối cô thậm chí còn không biết cậu đi vắng cho tới khi cậu tr...
Nhưng lúc đó cô quá chú tâm vào việc cho Steven uống thuốc hoặc cuộc phẫu thuật tiếp theo của anh - hoặc có thể đó là ngày mà Steven mất khả năng dùng máy tính, lái xe hay buộc dây giày. Nhìn chồng mình vật lộn để duy trì lòng tự trọng trong lúc cố nhớ lại một việc làm đơn giản mà anh đã thực hiện từ năm bốn hoặc năm t...
Có những lúc cô đã quên hết mọi cuộc nói chuyện với Nathan. Cái ngày Nathan bước vào nhà với quả đầu Mohawk thật sự đã thức tỉnh cô.
Đột nhiên, cậu không còn là cậu nhóc bé xíu chơi bóng đá, yêu bóng bầu dục và cuộn tròn trên tràng kỷ xem “Nickelodeon” với cái chăn đặc biệt của cậu nữa.
Không phải màu tóc của Nathan là thứ làm cô hốt hoảng nhất. Mà là ánh mắt lạc lõng của cậu. Ánh mắt trống rỗng, lạc lõng ấy đã làm cô choàng tỉnh khỏi những đau đớn và thương tiếc mà cô thậm chí còn không biết là mình đã rơi vào trong gần bảy tháng sau sự ra đi của Steven. Steven đã mất. Cô và Nathan sẽ luôn cảm thấy t...
Anh từng là bạn thân nhất của cô và là một người đàn ông tốt. Anh là người chống đỡ, nguồn an ủi, một người khiến cuộc đời cô tốt đẹp hơn. Dễ chịu hơn.
Anh đã là một người chồng và người cha đầy yêu thương.
Cô và Nathan sẽ không bao giờ quên anh, nhưng cô không
văn hóa bền vững với các nhà quản lý chú trọng vào việc lãnh đạo để tăng cường và duy trì nền văn hóa đó. Tổ chức chính trị: được thống lĩnh bởi sự xung đột với các nhà quản lý đôi lúc phải tập trung vào nhiệm vụ để “chữa cháy.” Mặc dù chúng ta có thể tìm thấy tất cả lĩnh vực của những dạng kể trên trong phần lớn các t...
Bản chất phi thể thức thể hiện rõ ràng nhất trong dự án của Brian Adams về chiếc máy bay mới, Glen Rivard về luật gia đình của chính phủ, Jacques Benz về các hệ thống của GSI cho khách hàng và Carol Haslam về sản xuất phim. Chẳng hạn, trong trường hợp của Glen, các luật sư và chuyên gia khác làm việc theo kỳ dự án để p...
Tính truyền giáo của RCMP bộc lộ mạnh mẽ trong công việc của vị ủy viên hội đồng. Còn các đặc điểm chính trị của Tổ chức Hòa bình Xanh thể hiện trong công việc của vị chủ tịch.
Tuy nhiên, tổ chức tác động mạnh nhất tới công việc quản lý thể hiện trong dạng tổ chức chuyên nghiệp, đặc biệt là đối với các nhà quản lý gần gũi với nhân viên sản xuất – hai nhà quản lý trong lĩnh vực chăm sóc bệnh nhân, hai trong ngành dược, và vị nhạc trưởng dàn nhạc. Quy mô, thâm niên và giai đoạn của tổ chức Chún...
Và dĩ nhiên quy mô khổng lồ của Sở Y tế Quốc gia Anh ảnh hưởng tới công việc của vị giám đốc, nhưng liệu công việc của các nhà quản lý ngành dược và lĩnh vực chăm sóc bệnh nhân có nhiều điểm khác biệt không nếu họ làm việc trong các bệnh viện tự quản nhỏ lẻ?
Trong phần lớn các trường hợp, việc tách rời ba yếu tố này là rất khó.
Ví dụ, làm thế nào tách quy mô lớn với thâm niên cao trong Royal Bank, khi mà hai yếu tố này song hành cùng độ trưởng thành của tổ chức?
Nhưng ngay cả khi đặt cùng nhau, ba yếu tố này dường như chỉ có tầm quan trọng đối với 8 trong tổng số 29 trường hợp, 6 trường hợp dành cho các giám đốc (trong tổng số 12).
Chẳng hạn, John Cleghorn giải quyết vấn đề theo cách thức được tổ chức chặt chẽ trong một ngân hàng lớn, lâu năm và nhiều kinh nghiệm, còn Max Mintzberg làm việc với phong cách tập trung hơn trong một dây chuyền bán lẻ nhỏ và non trẻ. (Hai nhà quản lý còn lại chịu ảnh hưởng mạnh mẽ bởi quy mô tổ chức, cả hai đều thuộc ...
Viện trưởng thường ngồi ngay ở cửa chính, có lẽ là để thuận tiện khi ra vào. Là nhà quản lý cấp cao – hay có thâm niên – điều đó có nghĩa là tất cả mọi người trong tổ chức sẽ báo cáo lên bạn, đồng thời bạn có trách nhiệm chính thức đối với toàn bộ nơi đó. Ngược lại, là nhà quản lý cấp dưới, bạn sẽ chỉ có công nhân sản ...
Bức tranh này có vẻ nhất quán.
Vậy 12 nhà quản lý cấp cao trong nghiên cứu về sau của tôi so với 6 nhà quản lý kia thế nào? (Chúng ta sẽ bàn về 11 nhà quản lý cấp trung sau).
Họ vừa phù hợp vừa không.
Quan tâm tới việc duy trì dòng công việc và phản ứng đúng lúc là yếu tố thể hiện rõ ràng ở cấp dưới.
Về thời gian làm việc, các nhà quản lý như Fabienne Lavoie thuộc bệnh viện có lẽ cũng làm việc nhiều như phần lớn các giám đốc.
Và Paul Gilding, chủ tịch của Hòa bình Xanh, có lẽ đã thử tập trung vào việc hoạch định lâu dài, nhưng rồi lại buộc phải phản ứng với những sự kiện nhất thời.
John Kotter đã viết rằng “công việc quản lý ở cấp bậc thấp hơn không mang những trọng trách lâu dài” (1982).
Vậy thì tại sao, như đã trình bày ở Chương 1, Gord Irwin thuộc văn phòng giao dịch của Công viên Quốc gia Banff lại lo ngại về tác động của bãi đỗ xe đối với môi trường, trong khi Norm Inkster với tư cách người đứng đầu RCMP lại ngồi xem lại bản tin của ngày hôm trước để tránh những câu hỏi gây khó khăn cho vị bộ trưởn...
Quả thật, tại sao ngày nay rất nhiều CEO dành nhiều thời gian vào các báo cáo hàng quý của công ty? Tính thêm yếu tố quy mô của tổ chức, nhiều đặc điểm về cấp bậc trở thành vấn đề đáng chú ý. Chẳng hạn, công việc của một số nhà quản lý cấp cao thuộc các tổ chức nhỏ hơn (như Max Mintzberg trong dây chuyền bán lẻ, Bramwe...
Vì vậy, khi
ta cần chuẩn bị trước dụng cụ. Không chỉ là giấy màu và giấy vẽ mà còn cần chuẩn bị cả hồ dán, giẻ ướt, giẻ khô... Việc lên kế hoạch như thế này sẽ giúp nâng cao khả năng dự đoán của trẻ. Khi trẻ choi, ta sẽ dạy cho trẻ hoàn thành từng cái một cách cẩn thận. Đê nuôi dưỡng trí tưởng tưựng cho trẻ, bạn hãy để trẻ làm ra ...
đáp, nghĩ tới mẹ đã qua đời, trong lòng tâm sự ngổn ngang. Hoàn Nhan Hồng Liệt chậm rãi nói: -Ngươi nghĩ tới mẹ ngươi phải không?.
Rồi đưa tay nắm tay y, chỉ thấy bàn tay y ướt đầm, toàn mồ hôi lạnh. Dương Khang nhè nhẹ rút tay ra, nói: -Quách Tỉnh võ công cao cường, y muốn trả cái thù giết cha, quyết ý tới hại người.
Y quen biết rất nhiều cao thủ người quả thật không đề phòng được đâu.
Trong đêm nay người phải trở về Bắc Kinh ngay.
Hoàn Nhan Hồng Liệt nhớ tới chuyện cũ ở thôn Ngưu Gia phủ Lâm An mười chín năm trước, bất giác trong lòng lúc chua xót lúc hổ thẹn, nhất thời không nói nên lời, qua hồi lâu mới nói: -Ờ, tránh một lúc cũng tốt. Ngươi tới Lâm An chưa? Sử Thừa tướng nói thế nào?
Dương Khang lạnh lùng trả lời: -Tôi còn chưa tới đó. Hoàn Nhan Hồng Liệt nghe ngữ khí của y, nghĩ y ắt đã biết thân thế của mình, nhưng lần này y lại ra tay cứu mình, không biết y suy nghĩ thế nào.
Hai người mười tám năm nay cha từ con hiếu, rất thương yêu nhau, lúc này cùng ở trong một gian phòng hẹp, chợt lại nghĩ tới giữa đôi bên có mối thù hận rất sâu. Dương Khang trong lòng lại càng xung đột, nghĩ thầm: -Bây giờ chỉ cần lật tay đánh vài quyền thì lập tức có thể trả thù cho cha mẹ mình. Nhưng làm sao hạ thủ đ...
Dương Thiết Tâm tuy là cha mình, nhưng ông đã đem lại cho mình cái gì hay? Mẹ bình thời cũng đối xử với phụ vương rất tốt, nếu bây giờ mình giết y, mẹ dưới chín suối chắc cũng không vui. Mà nói lại thì chẳng lẽ mình lại không làm chức vương tử này, cùng lưu lạc nơi thảo mãng như Quách Tỉnh sao? Đang lúc tâm sự ngổn nga...
Lúc ấy ta nắm đại quyền trong tay, giàu sang không thể kể xiết, tấm giang sơn cẩm tú, thế giới phồn hoa này, sau này rốt lại đều là của con thôi. Dương Khang nghe ý tứ trong lời y thì là có ý cướp ngôi, nghĩ tới sáu chữ "giàu sang không thể kể xiết" tim đập thình thịch, nghĩ thầm: -Với binh oai của nước Đại Kim thì diệ...
Hai người hoảng sợ nhảy dựng lên, vội quay lại nhìn, lúc ấy trời đã sáng, ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu vào, chỉ thấy trong phòng có bảy tám cái quan tài, té ra đây là nơi quàn những quan tài người chết chưa chôn. Tiếng động vừa rồi dường như phát ra từ trong quan tài. Hoàn Nhan Hồng Liệt hoảng sợ hỏi: -Tiếng gì thế? Dươ...
Nói xong chỉ vào gốc cây một cái, Hoàng Dung tuy vẫn nghi ngờ nhưng cũng không tiện hỏi nữa. Quách Tỉnh nói: -Hiền đệ, đi tìm mau. Dương Khang trong lòng lo sợ, không biết Hoàn Nhan Hồng Liệt đã chạy trốn chưa, nhưng trên mặt không động thanh sắc, nói: -Y tự tới chuốc lấy cái chết, đúng là không gì tốt bằng.
Ngươi và Hoàng cô nương tìm phía đông, để ta tìm phía tây. Quách Tỉnh nói: -Được rồi! Rồi lập tức đẩy cánh cửa Tiết hiếu đường phía đông. Hoàng Dung nói: -Dương đại ca, ta thấy người này ắt trốn bên phía tây, để ta đi với ngươi. Dương Khang ngấm ngầm kêu khổ nhưng đành làm ra vẻ vui vẻ, nói: -Đi mau, đừng để y chạy trố...
Lúc ấy hai người bèn vào từng gian từng gian tìm kiếm.
Họ Lưu ở huyện Bảo ưng vốn là đại tộc thời Tống, ngôi từ đường này quy mô rất to lớn, sau khi quân Kim mấy lần qua sông, binh lửa tàn phá, vó ngựa giẫm đạp, họ Lưu suy vi, từ đường cũng hư hại.
Hoàng Dung lạnh lùng đưa mắt nhìn, thấy Dương Khang cứ chọn những gian trên cửa đầy bụi bặm lưới nhện tiến vào thong thả lục soát, càng hiểu rõ thêm mấy phần, khi tới trước cửa sương phòng phía tây, thấy bụi bặm dưới đất có rất nhiều vết chân, trên cánh cửa vốn bụi phủ rất dày cũng có dấu tay người vừa kéo then cửa, lậ...
-Y không ra được đâu! Hoàng Dung phập phồng không yên, thoáng trầm ngâm rồi nói: -Tỉnh ca ca, ta thử một chiêu Phách không chưởng cho ngươi xem. Là cương thi cũng được, Hoàn Nhan Hồng Liệt cũng được, ta ngoài quan tài, đánh vào mấy chưởng xem là người kêu hay quỷ khóc. Nói xong vận kình bước lên hai bước, vung chưởng đ...
Hoàng Dung mắt trái vẫn nhắm, chỉ hé mắt phải nhìn, từ xa nhìn tới quả thấy Dương Khang đang đỡ một cô gái, vóc dáng đúng là Mục Niệm Từ, lúc ấy mới yên tâm, ngập ngừng tiến vào phòng. Cô gái ấy không phải Mục Niệm Từ thì là ai, chỉ thấy nàng thần sắc tiều tụy, hai dòng nước mắt chảy giàn giụa như mưa, lại không động đ...
Mục Niệm Từ gật gật đầu. Nguyên là hôm ấy nàng đi báo tin cho Mai Siêu Phong giúp Dương Khang, bị Âu Dương Khắc bắt được cạnh đống đầu lâu, điểm vào huyệt đạo, sau đó Hoàng Dược Sư thổi ngọc tiêu giải vây cho Mai Siêu Phong, các tỳ thiếp và ba tên xà nô của Âu Dương Khắc ngả ngất dưới tiếng tiêu, Âu Dương Khắc hoảng sợ...
Nàng có ý để hai người trò chuyện riêng, trút nỗi lòng nhớ nhung. Nào ngờ Mục Niệm Từ làm mặt lạnh, cũng không có chút tươi cười, nói: -Khoan đã.
Họ Dương kia, chúc mừng ngươi sắp tới giàu sang không sao kể xiết.
Dương Khang lập tức mặt mày đỏ bừng, một luồng hơi lạnh chạy suốt sống lưng, té ra lời mình trò chuyện với phụ vương đã bị nàng nghe cả rồi, nhất thời không biết làm sao là tốt. Mục Niệm Từ nhìn thấy thần thái của y hoảng sợ cuống quít, trong lòng lập tức mềm ra, không nỡ nói ngay ra chuyện y thả Hoàn Nhan Hồng Liệt, c...
Chát một tiếng, chắc Dương Khang bị tát một cái vào mặt. Hoàng Dung chợt sửng sốt: -Đánh nhau rồi à, phải khuyên mới được. Lúc ấy bèn vọt vào cửa sổ cười nói: -Ái chà, có gì cứ từ từ mà nói, đừng nổi giận chứ.
Chỉ thấy Mục Niệm Từ hai má đỏ bừng, Dương Khang thì mặt tái xanh. Hoàng Dung đang muốn lên tiếng, Dương Khang kêu lên: -Giỏi lắm, cô có mới nới cũ, trong lòng đã có người khác, nên mới đối xử với ta như thế. Mục Niệm Từ tức giận nói: -Ngươi.., ngươi nói gì? Dương Khang nói: -Cô theo gã Âu Dương kia, người ta văn tài v...
Mục Niệm Từ vốn đã mệt nhọc không sao chịu nỗi, lúc ấy lửa giận công tâm, ọe một tiếng phun ra một búng máu tươi, ngã vật ra phía sau. Dương Khang tự biết nói năng quá đáng, thấy nàng như thế, tình cảm trong lòng chợt động, định bước lên an ủi, nhưng nghĩ lại chuyện riêng của mình bị nàng biết được, Hoàng Dung lúc này ...
Ta và Tỉnh ca ca phải lên Bắc Kinh tìm Hoàn Nhan Hồng Liệt. Tỷ tỷ, nếu ngươi rảnh rỗi không bận việc gì thì đi với bọn ta cho thư thái, Dương đại ca ắt sẽ đuổi theo. Quách Tỉnh ngạc nhiên nói: -Dương huynh đệ đâu? Hoàng Dung lè lè lưỡi nói: -Y bị tỷ tỷ giận tát một cái đã bỏ chạy rồi. Mục tỷ tỷ, Dương đại ca vẫn còn yê...
Mục Niệm Từ nói: -Ta không lên Bắc Kinh, các ngươi cũng không cần đi nữa. Trong vòng nửa năm nữa gã gian tặc Hoàn Nhan Hồng Liệt ấy không ở Bắc Kinh đâu.
Y sợ các ngươi tới báo thù. Quách đại ca, muội muội, hai người các ngươi tính tình tốt, số phận cũng tốt ... Nói tới đoạn cuối nghẹn lời, ôm mặt chạy ra cửa phòng, hai chân nhún một cái, nhảy lên nóc nhà đi luôn. Hoàng Dung cúi đầu nhìn búng máu Mục Niệm Từ phun ra dưới đất, trầm ngâm một lúc, rốt lại vẫn không yên tâm...
Hoàng Dung kêu mấy tiếng: -Tỷ tỷ, tỷ tỷ? Mục Niệm Từ lờ đi như không nghe, càng chạy càng xa. Hoàng Dung sửng sốt xuất thần một lúc, chỉ thấy một lọn tóc dài bay trong gió, lại qua một lúc nữa chia ra rải trong khe dưới ruộng, ngọn cây bên đường, hoặc lầm trong bụi, hoặc trôi theo nước. Nàng từ nhỏ nghịch ngợm bướng bỉ...
Tối hôm ấy Lê Sinh và quần hùng Cái bang bày tiệc mừng Hồng Thất công và hai người Quách Hoàng, đến khuya Hồng Thất công vẫn không tới. Bọn Lê Sinh biết tính tình bang chủ kỳ quái, cũng không để ý, cứ cùng Quách Hoàng hai người hò reo uống rượu. Quần hùng Cái bang rất kính trọng hai người Quách Hoàng, ăn nói rất hợp nh...
Ta cũng không cần cô dập đầu lạy ta làm gì.
Sáng hôm sau hai người lại đi về phía nam. Lúc ấy là thượng tuần tháng sáu, khí trời nóng nực, ngạn ngữ Giang Nam có câu: -Trời tháng sáu, trứng vịt như bị nấu.
Giương dù đi đường lại càng phiền phức.
Hai người chỉ đành sáng sớm lên đường, trưa thì nghỉ lại.
Qua nhiều ngày tới Gia Hưng, Quách Tỉnh viết một lá thư nhờ chưởng quỹ lầu Túy Tiên đưa lại cho Giang Nam lục quái vào ngày một tháng bảy. Trong thư nói: -Đệ tử trên đường gặp Hoàng Dung, đã tới đảo Đào Hoa phó ước, có ái nữ của Hoàng Dược Sư cùng đi ắt không có gì trở ngại, xin sáu vị sư phụ yên tâm, không cần cùng tớ...
Hai người chuyển qua hướng đông, tới Chu Sơn rồi bèn thuê một chiếc thuyền đi biển. Hoàng Dung biết người ven biển sợ đảo Đào Hoa như rắn rết, dặn nhau không được tới bốn ngàn dặm quanh đảo, nếu nói tới tên đảo Đào Hoa thì cho dù có bao nhiêu tiền bạc cũng không chiếc thuyền đánh cá nào dám đi. Lúc nàng thuê thuyền thì...
Quách Tỉnh nói: -Cô chỉ trích sư phụ sau lưng, thật chẳng có quy củ gì. Hoàng Dung lè lè lưỡi, làm vẻ mặt nhát ma.
Hai người chờ thuyền tới gần nhảy lên bờ, con tiểu hồng mã cũng nhảy lên đảo. Chiếc thuyền kia nghe không ít lời đồn đại về đảo Đào Hoa, nói đảo chủ giết người không chớp mắt, rất thích móc tim gan phèo phổi của người ta, vừa thấy hai người lên bờ, đã vội vàng quay bánh lái lại, lập tức chạy thật mau ra xa. Hoàng Dung ...
Nhà thuyền không ngờ được trọng thưởng như thế, vô cùng mừng rỡ, nhưng vẫn không dám chần chừ cạnh đảo. Hoàng Dung trở về đất cũ, nói không xiết vui mừng, cao giọng kêu lớn: -Cha, cha! Dung nhi về rồi đây? Rồi đưa tay vẫy vẫy Quách Tỉnh, kế chạy mau về phía trước, Quách Tỉnh thấy nàng lách đông vòng tây trong khóm cây ...
Liền quỳ xuống trước mộ cung cung kính kính lạy bốn lạy.
Lúc y quỳ xuống tiếng tiêu đột nhiên dừng lại, bốn bề lập tức yên lặng, khi y đứng lên tiếng tiêu lại vang lên phía trước. Quách Tỉnh nghĩ thầm: -Bất kể lành dữ gì mình cũng cứ tới đó. Lúc ấy bèn tiến vào khóm cây dày, lại đi một lúc, khúc điệu tiếng tiêu đột nhiên thay đổi tựa cười nhạt, tựa trách móc, trỗi đủ cung đi...
Thật ra người ấy chưa hề đi khỏi.