text
stringlengths
1
55.3k
Tôi ở dưới bùa nhốt ma bao nhiêu năm nay chưa bao giờ oán trách anh ấy. Vì tôi tin anh ấy, đến chết vẫn tin. Trong lòng tôi không có hận thù, cho nên mới thoát khỏi bùa nhốt ma, mới có thể được giải thoát”.
Thiếu chủ sững sờ nhìn cô không nói lên lời. Cô từ từ sà đến trước mặt thiếu chủ, hai người nhìn nhau không nói.
Ân tình sâu trong đáy mắt kia đã nói lên tất cả, ân oán bao năm nay đều đã qua đi. Tình yêu thật sự không chỉ vượt qua mọi hiểu lầm, đau thương và thù hận mà còn kiên cường tiếp tục sinh tồn.
Thù Nhi nhẹ nhàng nói với thiếu chủ: “Chúng ta đi thôi!”. Thiếu chủ kéo tay Thù Nhi, nói với mấy người Lạc Uyển: “Cảm ơn, mọi người nhất định cũng sẽ được hạnh phúc”.
Chỉ thấy thiếu chủ và Thù Nhi từ từ bay lên không trung tỏa ra màn phấn bạc nhẹ bay trong gió dưới ánh trăng. Bầu trời rơi đầy phấn bạc giống như tuyết.
Vô số những con bướm xanh bay về phía mặt trăng, còn phía trên đàn bướm xanh là hai linh hồn hạnh phúc.
Có tiếng nói vọng đến: “Mau nhảy xuống giếng thì có thể trở lại thế giới ban đầu. Ảo cảnh không tồn tại được lâu nữa, mọi người mau quay về, nếu không sẽ vĩnh viễn ở lại chốn này”, là giọng nói của thiếu chủ. Lạc Uyển cùng Thượng Quan Lưu Vân cùng đến đỡ Lý Đại Lộ, nhưng lý Đại Lộ nhất nhất đẩy hai người ra, rồi nói: “...
Trái tim Lý Đại Lộ như bị dao cứa.
Nếu cứ tiếp tục thế này thì chẳng ai thoát được. Anh lập tức bước trở lại, nhưng Lý Đại Lộ đi được mấy bước thì ngã xuống đất. Lạc Uyển và Thượng Quan Lưu Vân chạy đến.
Cô cảm thấy có chuyện bất thường, đột nhiên phát hiện
thì tản ra các cù lao gần biển... Chi bên tả thì qua Tuyên Quang, Cao Bằng, Lạng Sơn, Quảng Yên rồi qua đến biển là Hồng Đàm, đảo Đại Nhân... Chi giữa thì tự núi Tam Đảo trở xuống, mênh mông liên tiếp thành ra những tỉnh Thái Nguyên, Kinh Bắc, Trung Đô , Hải Dương, Sơn Nam ... " ( tr.
46-47 ).
Tác giả kết luận " địa thế nước ta, toàn thể cũng giống Trung Hoa, chỉ có nhỏ hơn mà thôi ".
Nhìn tổng quát như vậy ba ngọn Tam Đảo là chi giữa, làm tổ sơn cho toàn châu thổ Hồng Hà, là mạch xuất phát đổ khí lực vào Thăng Long, trong khi núi Ba Vì thuộc chi hữu mà Nguyễn Trãi, tác giả Dư Địa Chí và mọi nhà lý số, đều gọi là tổ sơn của cả nước. Tại sao lại có hai quan điểm không đồng nhất về tổ sơn ?
Theo suy luận , núi Ba Vì hình tròn như cái lọng , sườn núi thoai thoải, đó là hình núi thuộc Kim, núi Tam Đảo thẳng đứng cao ngất, đỉnh phẳng lẫn đất đá, cây cối um tùm.. xây được chùa Đồng, như vậy có thể là hình dạng Mộc . Cao Biền biết Sơn thần núi Tản rất thiêng nên không dám xâm phạm, còn ở Tam Đảo không thấy nói...
Vả lại, thế kỷ IX, khi chống quân Nam Chiếu ở Vân Nam đổ xuống, thì Tam Đảo là một cao điểm chiến lược ở tuyến đầu che cả miền châu thổ sông Hồng.
khi Hoàng Phúc sang đất Việt, ông phải nhận là " La Thành Bất Loạn " để tán dương cái thế đất quân bình Âm Dương, Long Hổ của Đại La. Thời Minh các núi Tam Đảo, Tiên Du... tổng cộng 21 quả núi danh tiếng của An Nam, được nhà Minh tế tại giao đàn cùng với sông núi Trung Hoa ( đời Hồng Vũ nhà Minh, Đại Nam Nhất Thống Chí...
Sau Hoàng Phúc và Trạng Trình, mấy trăm năm sau mới lại xuất hiện các nhà Địa Lý danh tiếng như Tam nguyên Lê Quí Đôn ( 1726-1784 ), Tiến sĩ Hòa Chính , Tả Ao Nguyễn Đức Huyên... cả ba đều ở vào đời Lê Trịnh. Lê Quí Đôn là một nhà bác học nên không bỏ qua bất cứ môn nào mà không bàn luận ghi chép, kể cả môn chiêm tinh,...
thật khó chịu.
Máy bay Concorde đã bay bên cao hơn khí quyển bao nhiêu phần trăm ? Những người say mê chiếc phi cơ siêu thanh quá cố thường nhấn mạnh tới tốc độ bay vô địch thế giới của nó, hơn 600m/s. Nhưng độ cao mà nó bay cũng không kém phần gây sửng sốt, hơn 18 km, gần gấp hai lần độ 55 75 bay cao của các phi cơ hành khách thông ...
Hầu hết các chuyên gia không gian đồng ý với độ cao 100km này, tạo thành một chuyến du hành không gian thực sự và nó còn có thể trở thành một tiêu chuẩn pháp lý: năm 2002, nước Úc trở thành nước đầu tiên chấp nhận 100km là điểm không gian bắt đầu.
56 77 Tại sao chúng ta không cảm nhận được chuyển động của trái đất khi chúng ta quay quanh mặt trời? Điều này có thể khó tin nhưng tất cả chúng ta đều đang bay rất nhanh xung quanh mặt trời với vận tốc 30km/s mà không có một phương tiện nâng đỡ rõ ràng nào. Lý do mà chúng ta không nhận biết được chuyện này là: vận tốc...
Chú Lừa Đuổi Ruồi Cho Chúa! Truyền thuyết kể rằng, khi các Thiên Thần loan tin Chúa đến, vì Chúa sinh ra nơi máng cỏ nghèo hèn, nhỏ bé, Ngài cần được sự trợ giúp của thú vật. Do đó, có một Thiên Thần được giao nhiệm vụ tìm cho được hai con vật để giúp đỡ Chúa Hài Đồng. Thiên Thần liền triệu tập nhiều loài thú vật đến h...
chạy đến đỡ sau thân long hay sau huyệt.
Đất Hồi Long bắt buộc phải có Lạc và Hoành Long phải có Thác mới tốt. B. THÁC LẠC PHÁP Câu 1: Phàm địa hữu chân, nghịch, đa kết Phàm đất có chân nghịch thì phần nhiều hay kết. Câu 2: Hồi long, Hoành long, hữu Thác Sơn, Lạc Sơn dã. Hồi long, hoành long thì sau lưng thấp mỏng nên hồi, hoành phải có Thác Sơn (cho hồi long...
HỒ MIÊU CÁCH Đệ thập đồ (10 HỮU ĐỆ THẬP CÁCH Chú vận: Mạch khởi hữu chí tả nhập cục, Hổ tiên đáo đường, Long hậu tiếp tục, nội ngoại loan hoàn, tả hữu khởi, phục. Thành thượng tinh phong giang loan bàn nhiễu; thủy hiện sơn trung, thử vi quý cách, nhiên đắc kỳ huyệt, phát phúc tậm giai, nãi thành quý cục. CÁCH THỨ 10 Lờ...
làm dễ dàng cho sự di chuyển cả một đoàn quân quan trọng như thế qua một vùng do địch chiếm đóng, Scherhorn chia thành hai toán, đi bộ theo hai hàng dọc. Hàng thứ nhất đi thẳng lên hướng Bắc do một đơn vị tiền sát hướng dẫn được Thượng Sĩ S. của chúng tôi chỉ huy. Hàng thứ hai, do chính Scherhorn chỉ huy, sẽ theo một c...
Hiện tại, phải đưa đến cho họ áo quần ấm và hàng trăm danh sách dụng cụ cần thiết. Nhân cho 2000, nhu cầu trở thành một số khổng lồ cần thả dù nhiều lần.
Chúng tôi cũng gởi cho họ chín máy truyền tin mới và binh sĩ gốc Nga, để đề phòng trường hợp bị lạc đường, họ có thể giữ liên lạc với nhau và với chúng tôi. Ngày 15 tháng 11 năm 1944, tất cả đều sẵn sàng và hai hàng người bắt đầu khởi hành, đi bộ, vì một vài chiếc xe đẩy kiểu Nga hiếm hoi phải được dùng để chở thương b...
Họ tiến tới quá chậm, khác xa với điều chúng tôi dự trù.
Mỗi ngày trung bình đi được từ 8 đến 12 cây số. Nhiều lần Scherhorn phải cho xen kẽ vài ngày nghỉ ngơi, như thế mỗi tuần trung bình chỉ đi tới được chừng 40 cây số.
Mặt khác, các điện văn phúc trình tới tấp các cuộc đụng độ đẫm máu với các đội tuần tiễu của quân cảnh Nga, số thương vong càng ngày càng tăng. Dần dần, tất cả những người biết về nước Nga, trong số chúng tôi đều ngã lòng.
Cơ may trở lại quê nhà của nhóm Scherhorn trở nên quá mong manh.
Nếu đường bay của các phi vụ tiếp tế có ngắn hơn thật, thì việc xác định địa điểm thả dù trở nên khó khăn hơn.
Qua máy truyền tin, chúng tôi thỏa thuận một địa điểm trên bản đồ và đến ngày giờ định trước, sẽ được đánh dấu.
Mặc dù cẩn thận đến như vậy, nhưng càng ngày số kiện hàng rơi vào tay quân cảnh Nga càng nhiều không đếm xuể.
Nhưng đó không phải là mối lo âu lớn nhất của chúng tôi.
Từ tuần này đến tuần khác, số lượng xăng cấp cho phi đoàn 200 giảm dần trong khi nhu cầu vẫn giữ nguyên. Thỉnh thoảng chúng tôi gỡ gạc được của cơ quan cấp xăng một cấp khoản đặc biệt bốn hoặc năm tấn và nhấn mạnh đến tính cách khẩn cấp của đồ cứu trợ cần phải gởi đi, nhưng mỗi lần có yêu cầu mới, các khó khăn gặp phải...
Do đó tôi thử giữ vững tinh thần của họ, niềm tin của họ đối với ý chí của chúng tôi, ý chí giúp đỡ trong phạm vi phương tiện cơ hữu, bằng cách hàng ngày gởi cho họ các điện văn trong đó tôi cố tỏ vẻ lạc quan.
Đến tháng 2 năm 1945.
Tôi chỉ huy một Sư đoàn ở mặt trận Miền Đông. Vừa đẩy lui các mặt tấn công điên cuồng của địch, tôi vừa cố gắng theo đuổi các “sứ mạng đặc biệt” của chúng tôi. Những điện văn do Scherhorn gởi về đều đều cho chúng tôi biết tình thế ngày càng tuyệt vọng. “Xin gởi thêm tiếp liệu… xin giúp đỡ chúng tôi… Đừng bỏ quên chúng ...
Nhưng ngoài sự kiện đó ra, đọc các điện văn ghi các cuộc đối thoại ban đêm, làm cho tôi đau đớn như bị tra tấn.
Hiện tại, chúng tôi chỉ có thể gởi mỗi tuần một chuyến phi cơ mà thôi. Một chuyến bay khứ hồi dài 800 cây số.
Khối lượng tiếp liệu có thể gởi đi cũng giảm dần.
Ngày đêm, tôi moi óc nghĩ cách giúp đỡ những người không muốn ngưng chiến đấu đó.
Nhưng làm sao đây?
Vào cuối tháng 2, cấp khoản xăng không còn nữa.
Tôi không ngăn được cơn giận khi nghĩ đến khối lượng nhiên liệu khổng lồ mà địch quân xài phung phí trong khi tiến quân. Tại mỗi phi trường của khu vực Warthegau [1] mà quân Nga vừa mới chiếm, hàng trăm tấn xăng được dự trữ cho phi cơ.
Ngày 27 tháng 2, chuẩn úy S. gởi cho tôi điện văn sau: - Đã đến, với bộ phận tiền sát, khu vực có nhiều hồ.
Sẽ bị chết đói nếu không nhận được lương thực gấp.
Các ông có thể đến
ty lớn, người ta có thể bố trí đàn ông da trắng vào tất cả các vị trí quan trọng nhưng không thể bỏ qua những người có chiều cao khiêm tốn. Bởi vì đơn giản là người ta không thể tìm đủ người cao ráo để đảm đương toàn bộ các vị trí. Nhưng cũng chỉ có một số ít những người thấp được tham gia vào các bộ phận quản lý mà th...
Ông này vừa có chiều cao khiêm tốn, khoảng 5 foot 9 (1,798m), lại vừa là người da đen.
Chắc chắn Kenneth Chenault là người rất xuất sắc có thể khắc phục được hai thiếu sót như trường hợp của Warren Harding.)
Liệu đây có phải là quan điểm thành kiến có ý thức?
Câu trả lời chắc chắn là không.
Chưa có một người nào dám tuỳ tiện nói rằng các ứng cử viên tiềm năng cho cương vị giám đốc điều hành phải là người quá thấp.
Đây hoàn toàn là kiểu thành kiến vô thức mà bài kiểm tra IAT đã chỉ ra. Hầu hết chúng ta đều có những mối liên tưởng vô thức giữa khả năng lãnh đạo và những người có dáng vóc đường bệ hoàn toàn không có ý thức. Chúng ta có ý thức về hình dáng bên ngoài của một nhà lãnh đạo, và hình mẫu đó có tác động mạnh mẽ đến mức kh...
Cách đây không lâu, các nhà nghiên cứu đã tiến hành phân tích dữ liệu từ 4 công trình nghiên cứu lớn theo dõi hàng nghìn người trong suốt quá trình lâu dài từ khi sinh ra cho đến khi trưởng thành.
Từ đó họ đã tính toán rằng sau khi đã hiệu chỉnh những biến số như độ tuổi, giới tính và cân nặng, thì 1 inch chiều cao sẽ có giá trị tương đương với mức lương 789 đô la một năm. Điều này có nghĩa là so với một người cao 1m 60 thì một người cao 1 m 80 sẽ thu được thêm trung bình 5.525 đô la mỗi năm cho dù hai người này...
Đó là bởi vì những quyết định lựa chọn của chúng ta ít dựa trên lý trí hơn so với những gì chúng ta vẫn tưởng ngay cả trong việc tuyển lựa ửng cử viên cho những vị trí quan trọng.
Điều này được thể hiện ở chỗ mỗi khi chúng ta nhìn thấy một người cao lớn là ngay lập tức họ sẽ để lại cho chúng ta những ấn tượng tốt đẹp.
Dịch vụ chăm sóc khách hàng Giám đốc bán hàng của hãng phân phối các sản phẩm của Nissan tại khu đô thị trung tâm New Jersey ở Flemington là Bob Golomb.
Golomb đã ngoài 50 tuổi, mái tóc đen mỏng và ngắn, đeo cặp kính gọng kim loại. Ông mặc một bộ complê kiểu cũ, tối màu để cho có vẻ giống như một giám đốc ngân hàng hay một người môi giới chứng khoán.
Hơn một thập kỷ qua, kể từ khi bắt đầu công việc kinh doanh xe hơi, tính trung bình mỗi tháng Golomb bán được 20 chiếc xe.
Trên bàn làm việc của Golomb có đặt một dãy năm ngôi sao vàng, được trao tặng nhằm tôn vinh thành tích bán hàng của ông. Trong giới buôn bán xe hơi, Golomb quả thật là một bậc thầy xuất chúng. Để trở thành một người bán hàng thành công như Golomb, bạn cần phải có năng lực đặc biệt để thực hiện phương pháp chia nhỏ vấn ...
Một số người không chắc chắn lắm còn một số lại có cảm giác bồn chồn. Có những người biết chính xác những gì họ muốn trong khi một số khác thì lại rất mù mờ. Họ có thể hiểu biết rất nhiều về xe hơi và sẽ cảm thấy khó chịu với những người bán hàng có giọng kẻ cả. Họ cũng có thể là những người liều lĩnh để cho ai đó hướn...
Bob Golomb rõ ràng là mẫu người có thể thực hiện phương pháp chia nhỏ vấn đề thành lát cắt mỏng mà không mất quá nhiều công sức.
Ông chính là một Evelyn Harrison khác của nghệ thuật bán xe.
Golomb là người trầm tĩnh, có óc quan sát, thận trọng, và có sức cuốn hút theo phong thái nhã
dài thêm, âu yếm thêm.
Rồi cuối cùng, nàng vứt bỏ qua cửa sổ, lá thư sau đây: "Hôm nay, ở nhà đại sứ N. có khiêu vũ. Bá tước phu nhân sẽ tới đó. Phu nhân và em sẽ ở đó đến hai giờ sáng. Anh sẽ có dịp đến gặp em một mình.
Khi bá tước phu nhân đã đi khỏi rồi, thì bọn người nhà chắc cũng tan tác hết. Ở phòng ngoài, sẽ chỉ còn người gác cửa, mà người đó thì thường thường cũng bỏ về buồng mà ngủ.
Anh hãy tới vào lúc mười một rưỡi, đi thẳng vào cầu thang lên gác. Nếu anh thấy có ai ở phòng đợi, thì anh hãy hỏi bá tước phu nhân có nhà không. Người ta sẽ trả lời anh là bá tước phu nhân đi vắng
THỜI 63 C ách đây vài năm, một sáng chủ nhật cuối xuân trong căn nhà riêng nằm khuất phía sau Nhà hát lớn đang sửa chữa, nhà trí thức cao nhiên Nguyễn Xiển ngồi tâm sự chuyện trò với kẻ hậu sinh.
Cụ kể chậm rãi, mạch lạc, thấy tôi ghi chép, có chỗ cụ dừng lại nói nhỏ: việc này viết làm gì. Tôi ngẩng lên nhìn cụ. Cụ gần gũi mà xa xôi.
Tôi đang được cùng thời với cụ nhưng cụ lại cùng thời với nền khoa cử còn viết bằng bút lông xa thẳm, thuộc lớp khai sơn phá thạch cho nền tân học tự thuở manh nha. Các cụ đã là cội rễ cho cả một thời đại nhưng vẫn tỏa sức xanh lên cành ngọn, gửi bóng mát đồng hành với con cháu trên đường thiên lý hôm nay.
Đã ba, bốn chục năm rồi, dạo ấy đồng bào thường gắn tên ông với chuyện nắng mưa thời tiết: “Hôm nay ông Nguyễn Xiển bảo nắng”, “Ông Nguyễn Xiển nói gió mùa đông bắc mà”. Người ta đặt cả giai thoại trêu ông: “Bà Nguyễn Xiển đi chợ gặp mưa, ướt hết, về lườm ông: Sao bảo hôm nay nắng”. Bản tin thời tiết phát hàng ngày trê...
Ông là một trong số trí thức ít ỏi của nước ta đầu thế kỷ-Người Nghệ An, xuất thân trong một gia đình nho học, yêu nước, ông học trung học đệ nhất cấp (cấp II) ở trường Quốc học Vinh, sau ra trường Bưởi Hà Nội học. Trường này đào tạo tú tài bản xứ, trường Tây Allbert Sarraut thì đào tạo tú tài Tây-lúc này Hoàng Xuân Hã...
Nguyễn Xiển tham gia bãi khóa để tang Phan Chu 64 NHIỀU TÁC GIẢ Trinh, bị đuổi học (1926).
Ông đành tự học, ghi tên thi với tư cách thí sinh tự do ở trường Allbert Sarraut và ông đã đỗ đầu tú tài toán (1928). Được cấp học bổng sang Pháp học đại học ở Toulouse.
Tại đây ông đã lập một kỷ lục, chỉ sau một năm học đã thi cử nhân và đỗ xuất sắc-Năm 1932 ông về nước từ chối đường hoạn lộ của triều đình Huế, ông chọn một nghề tự do: dạy học-Ông dạy ở các trường Thăng Long, Hồng Bàng và trường Bưởi, nơi trước kia ông bị đuổi học. Năm 1937 ông bắt đầu vào ngành khí tượng, thay thế ch...
Ông là đại biểu Quốc hội bảy khóa liên tục, nhiều khóa là Phó chủ tịch Quốc hội.
Năm 1957, ông đang ở Trung Quốc học về khí tượng. Bữa ấy ông sắp đi Hàng Châu là vùng đất đầy ắp dấu tích văn hóa ông từng khao khát thì được sứ quán ta báo về họp Quốc hội kiểm điểm sai lầm cải cách ruộng đất.
Đây cũng là vấn đề canh cánh của lòng ông.
Gia đình ông ở Nghệ An, anh em họ hàng ông đều tham gia cách mạng kháng chiến nhưng cũng bị quy là địa chủ.
Ruộng đất bị tịch thu còn có cái lẽ của nó. Nhưng ông xót xa khi biết sách vở bị đốt, nhà thờ họ bị phá, một ông lái trâu hăng lên còn đại tiện vào án thư nhà ông.
Ông trở về ngay và dự kỳ họp.
Sự kiểm điểm sâu sắc của Đảng, Chính phủ.
Những giọt nước mắt của Bác Hồ. Một tình cảm cao cả xúc động lòng ông tới bây giờ.
Phiên họp Quốc hội bỏ phiếu tín nhiệm Chính phủ, ông được phân công điều khiển.
Ông nhớ lần chỉnh huấn cải cách ruộng đất, một cố vấn nước ngoài đã so sánh trí thức với cục phân.
Mấy đêm đó NHỮNG NGƯỜI CÙNG THỜI 65 ông và ông Hồ Đắc Di đều mất ngủ.
Pháp lệnh sửa sai của Quốc hội gây cho ông xúc động thấm thía và càng tin vào sự lãnh đạo lấy thực tế làm trọng của Đảng ta. Bản lĩnh tri thức trong ông như được cổ vũ, ông càng dấn thân vào đời sống đấu tranh, mạnh dạn đóng góp trí tuệ với Đảng với Chính phủ. Cuộc sống ông ôm gần trọn thế kỷ XX vào giai đoạn đất nước ...
Ngay sau cách mạng tháng Tám 1945 ông được giao giữ Bộ giao thông công chính.
Khi ấy ông cụ Nguyễn Văn Tố vừa nhận bộ cứu tế, cũng khuyên ông gánh vác. Biết sở trường sở đoản của mình ông xin được làm chuyên môn và giới thiệu các ông Trần Đăng Khoa, Đặng Phúc Thông đảm nhiệm Bộ giao thông. Ông ngại công tác quản lý. Nhưng khi được gặp Bác Hồ, ông không nhớ lần đầu tiên ấy Cụ Chủ tịch nước gọi ôn...
Kháng chiến toàn quốc,
lớn quá khổ của qui đầu chàng trai, to quá đến nỗi có vẻ như không phải của loài người. Nàng sợ hãi cuống cuồng, hắn mà đút cái đó vào tôi thì tôi rách đôi, rách toang từng mảnh, tàn tật suốt đời!
Ý nghĩ đó làm bao nhiêu khoái cảm biến mất.
Nàng đưa mắt cầu cứu nhưng hai vợ chồng kia tỉnh bơ. Một tiếng rên lớn cấtlên, nàng quay lại và vừa nhẹ người vừa thích thú khi thấy chàng trai cong người lên mà xịt tinh khí ra thành một vùng đặc trắng dập dềnh bám vào da thịt nàng. Bây giờ thì nàng có thể thoải mái được rồi. Nàng đột nhiên rên rỉ đi vào cơn sướng. Ôn...