text
stringlengths
1
55.3k
Không!
Anh chợt thấy mình mạnh mẽ lên rất nhiều. Khuôn mặt O'Brien đột ngột hiện về trong tâm trí anh. Bây giờ anh biết rõ rằng O'Brien ủng hộ anh. Anh đang viết nhật kí cho O'Brien, gửi O'Brien: giống như một bức thư dài bất tận, sẽ chẳng có ai đọc, nhưng đây là viết riêng cho một người và sẽ có ý nghĩa khác trước.
Đảng bảo đừng tin vào tai mắt của chính mình.
Đây chính là mệnh lệnh cuối cùng, mệnh lệnh quan trọng nhất của Đảng.
Anh cảm thấy hoàn toàn chán nản khi nghĩ đến cái sức mạnh khủng khiếp đang bao vây mình, bất cứ một cán bộ chính trị nào của Đảng cũng có thể dễ dàng đánh bại anh trong các cuộc tranh luận, hắn sẽ dùng những lí lẽ mà anh không thể nào hiểu nổi chứ đừng nói có thể thể bác bỏ.
Dù sao mặc lòng, chân lí ở phía anh! Chúng sai còn anh đúng.
Một điều hiển nhiên, một điều giản dị, một điều đúng đắn cần phải được bảo vệ. Chân lí bao giờ cũng là chân lí, hãy giữ vững như thế! Thế giới đang tồn tại, các qui luật của nó không hề thay đổi.
Đá thì cứng, nước thì ướt, vật không bị giữ sẽ rơi vào tâm trái đất.
Cảm thấy như đang nói với O'Brien cũng như đang phát minh ra một sự thật hiển nhiên, Winston viết: Tự do là tự do phát biểu rằng hai cộng hai là bốn.
Nếu điều này được đảm bảo thì mọi việc khác sẽ tự đến.
VIII.
Từ phía trong lối đi đưa tới mùi cà phê rang, mùi cà phê thật sự chứ không phải loại cà phê "Chiến thắng".
Winston vô tình dừng bước.
Anh như được quay về thời thơ ấu, chuyện đó kéo dài chừng hai giây. Rồi cách
khi tôi đập mạnh bàn tay vào giữa bàn, ông ta nhảy lùi về phía sau như súng nổ. - Ông mới là người có vấn đề, - tôi nói, lúc này mặt tôi dí sát vào mặt Knight, còn gần hơn cả ông ta dí vào mặt Dante. Tôi lừa, nhưng Knight không biết. - Dante chẳng dính dáng gì đến những vụ giết người này.
Cậu ta đã ở đó. Thế thôi. Bây giờ cậu ta ở đây để kể mọi thứ cậu ta nghe thấy và nhìn thấy đêm ấy.
Hoặc giọng điệu của cuộc chất vấn này phải thay đổi, hoặc cuộc phỏng vấn này chấm dứt!
Knight nhìn tôi như thể ông ta sắp vung nắm đấm, và tôi mong ông ta làm thế. Nhưng ông ta chưa kịp làm thì có tiếng gõ mạnh vào cửa. Chương 32: Tom Van Burren đi ra, còn J.T. Knight và tôi vẫn nhìn trừng trừng vào nhau cho đến lúc đồng sự của ông ta trở lại với một túi giấy to màu nâu. Van Burren để cái túi vào đằng sa...
Chuyện này là thế quái nào đây?
- Xin tất cả bình tĩnh ở lại một giây, - Van Burren nói, một thoáng ngân rung làm điệu trong giọng nói. - Dante, trên đường đến đây tối nay, cậu đã đỗ lại quán ăn Princess ở Southampton? Dante lại nhìn tôi, rồi trả lời: - Vâng, để Tom có thể vào nhà vệ sinh. - Tom là người duy nhất dùng nhà vệ sinh? - Không, tôi nghĩ C...
- Tôi hỏi Van Burren, anh ta có vẻ không đần như tỏ ra.
- Một giờ trước, chúng tôi nhận được điện thoại của một người ở quán ăn, khoảng hai rưỡi sáng nay.
Người gọi nói đã nhìn thấy một người da đen rất cao ném một khẩu súng vào thùng rác trong bãi đỗ xe.
- Nói dối, - Dante nói, cậu lắc đầu và nhìn tôi thất vọng.
- Tôi chưa từng ra khỏi xe.
Không thể thế được.
- Cậu có chắc không? - Có, sao các ông không cử một cảnh sát tới đó mà tìm?
- Chúng tôi đã làm rồi, - Van Burren nói, nụ cười thiển cận mà tự mãn nở trên môi.
Rồi anh ta lấy cái túi ở đằng sau và đắc thắng thả một cái túi nilon dán kín lên bàn, giống như người chơi xì phé đặt cược cả một ngôi nhà.
Ngước nhìn chúng tôi chằm chằm qua lớp nilon và gần như khiêu khích là một khẩu súng ngắn, báng bằng nhựa đen và nòng bằng thép xám xỉn. - Tôi chưa bao giờ nhìn thấy khẩu súng này trong đời!
- Dante kêu lên.
- Nó cũng không phải là súng của Michael.
Tôi cắt ngang: - Dante sẽ không nói lời nào nữa.
Chương 33: Tom Tôi không biết việc nào xấu hơn - chuyện vừa xảy ra hay ý nghĩ phải đối mặt với Marie. Tôi lê bước lên cầu thang, vào phòng đợi nhỏ, bà Marie và Clarence nhảy khỏi ghế và vây lấy tôi.
Đằng sau họ, ánh nắng rực rỡ đến khó tin ùa qua cửa kính ra bãi đỗ. Lúc ấy là tám giờ sáng.
Dante và tôi đã ở trong ngăn đó hai giờ liền.
- Chuyện gì xảy ra với cháu tôi thế, ông Dunleavy?
- Tôi cần ít không khí, bà Marie, - tôi nói và bước qua cửa vào buổi sáng mát mẻ. Marie đi theo và chặn tôi lại: - Chuyện gì xảy ra với cháu tôi thế? Sao ông không nhìn tôi, ông Dunleavy? Tôi đang đứng trước mặt ông đây.
- Họ không tin cậu ấy, - tôi nói và đành nhìn vào mắt bà. - Họ không tin câu chuyện của cậu ấy.
- Sao lại có thể thế được?
Trong đời, thằng bé chưa bao giờ nói dối.
Ông có nói với họ thế không?
Clarence vòng cánh tay ôm bà và nhìn tôi thông cảm: - Tom đang làm hết sức, bà ạ. - Hết sức? Cháu định nói gì, hết sức?
Ông ấy phải nói với họ chẳng có lý do gì trên đời để Dante dính dáng đến các vụ giết người ấy chứ?
Thế súng đâu? Làm gì có vũ khí.
Tôi nhìn Clarence rồi
bệnh nhân suy giảm miễn dịch. Lao xơ hang có những đặc điểm: - Bệnh sử lâu ngày, thường từ một năm trỏ lên, có các đợt tiến triển xen kẽ với những đợt ổn định. Bệnh nhân suy kiệt, có khi “da bọc xương”; hay gặp biến chứng tràn khí, ho máu... Ho máu "sét đánh" thường gặp ở thể lao này. - X quang lồng ngực: có nhiều tổn ...
- Tỷ lệ soi, nuôi cấy đờm dương tính cao, tỷ lệ kháng thuốc nhiều.
3.4.
Lao tản mạn Là một thể lao hậu tiên phát với sự lan tràn vi khuẩn lao theo đưòng máu hoặc đường bạch huyết từ một tổn thương lao có trước. Lan tràn theo đường máu tạo nên tổn thương ỏ nhiều cơ quan (phổi, màng não, màng phổi, màng bụng, hạch, gan, lách, tuỷ xương...). 128 - Cơ chế bệnh sinh: (1) Lao tản mạn xuảt hiện ỏ...
được mọi người tặng cho biệt hiệu là Lé. Haiđa Lé dữ hơn cọp. -Bẩm quan cho gọi em có việc gì đây ạ? - tôi hỏi Haiđa Lé. -Ngồi xuống đây đã Ichxan! - Haiđa Lé đáp và chỉ vào chiếc ghế.
Tôi ngay là ông ta cần đối tôi. Vì tính ai chứ tính Haiđa Lé tôi biết rõ lắm.
Tôi mà có tội tình gì thì ông ta đã nhảy xổ vào tôi mà bóp cổ cho thấy ông bà vải rồi, chứ chả mời mọc tử tế như thế. -Thưa Haiđa - tôi nói - em đã đoạn tuyệt hẳn nghề cũ rồi! Sau cái lần cuối vớ được 1 mẻ bẫm, em đã thanh toán sòng phẳng các món, và còn dư 1 ít thì mở tiệm cà phê để làm ăn sinh sống.
Bây giờ quan muốn gọi em có việc gì vậy ạ? Haiđa nghe tôi nói rồi bảo: -Ðúng.
Các khoản cũ coi như đã thanh toán xong.
Hôm nay ta cho gọi anh đến đây là muốn anh thực hiện nghĩa vụ công dân của anh đối với tổ quốc. Tôi nghĩ bụng: không biết nghĩa vụ đối với tổ quốc là nghĩa vụ gì? Chắc chỉ có chuyện đi lính thôi! A! Ra người ta muốn bắt tôi đi lính! -Bẩm quan! - tôi nói - em xin thưa với quen là em đã hoàn thành nghĩa vụ công dân rồi ạ...
ấy là chưa kể em còn nằm mấy tháng trong hầm nhà thờ Ðivankhan ở Caxưmpasa.
Bây giờ em đã ngoài 50 rồi, quan còn muốn gì ở em nữa ạ?
Haiđa Lé sai mang cho tôi tách cà phê và rút thuốc lá mời. Tôi lại nghĩ ngay: chắc ông ta muốn mình làm chỉ điểm đây! -Thưa ông anh, nếu ông anh có ý định gì khác thì xin ông anh cứ nói thẳng. Nếu giúp được, em sẵn sàng ngày... Còn cái tiệm cà phê của em thì ông anh cứ coi là của ông anh! -Anh nghĩ nhầm rồi, Ichxan ạ! ...
-ấy chết! Sao ông lại giễu em thế! Có đâu 1 quốc gia hùng mạnh như nước ta mà lại cần đến sự giúp đỡ của 1 tên trộm già như em! -Chuyện gì mà không thể có!
- Haiđa Lé đáp - Việc quốc gia nó phức tạp lắm, nên đòi hỏi phải có sự giúp đỡ của mỗi người công dân. Và bây giờ đến lượt nó đòi hỏi sự giúp đỡ của anh. -Thôi được! Nếu ông anh đã nói là nghĩa vụ quốc gia thì em đâu dám từ chối. Ông anh có bảo chết em cũng xin chết ngay... Ðến đây Haiđa Lé mới nói thật cho tôi biết rõ...
Hoá ra là có 1 đoàn khách quốc tế sang thăm nước ta.
Ðoàn rất đông người. Có đủ cả người Mỹ, người Ðức, người Ðan Mạch, người Pháp.
Có cả thương gia, bác sĩ, kỹ sư, giáo sư... Họ muốn đến tìm hiểu tình hình để viện trợ kinh tế cho ta.
Nhưng đến chỗ nào họ cũng thấy tình trạng hết sức bí bét. Nghe nói tình hình lâm nghiệp họ phát ớn, tìm hiểu tình hình y tế họ thấy ngán ngẩm. Ðến xem các nhà máy họ lại càng kinh. Tóm lại là đi đến đâu ta cũng ngượng chính mặt với họ đến đấy.
Vì thế chính phủ ta mới quyết định bằng bất cứ giá nào phải làm cho họ kinh ngạc 1 phen.
-Bởi vậy, Ichxan ạ!
Bây giờ là trách nhiệm của anh đối với tổ quốc.
Anh phải cố mà làm tròn nó!
Tôi đoán chắc chính phủ ta không có cách
đó. - Zach áp hai bàn tay ấm áp lên hai má Adele.
- Không có em, anh không biết đời mình sẽ ra sao.
– Zach cúi sát mặt kề đôi môi Adele.
- Anh không muốn nghĩ đến điều ấy.
- Em yêu anh, Zach. Cô thì thầm trước cái hôn của anh, một nụ hôn dịu dàng, ngọt ngào và nồng nàn cảm xúc. Adele ôm cổ anh đáp trả cho đến khi Zach phải ngẩng đầu tìm khí thở. Hơi thở anh nóng hổi, dồn dập. Anh siết chặt cô trong vòng tay: - Về nhà với anh đi em. Hãy làm vợ anh, không phải vì em có bầu, không phải vì t...
Adele ngả người nhìn đôi mắt si mê của Zach. Một giọt lệ tràn mi khi Adele nuốt cơn đau vào trong: - Em đồng ý. Anh vuốt nhẹ ngón tay cái lau nước mắt cho cô: - Lúc mới gặp lại em, anh đã biết không phải ngẫu nhiên em trở về.
- Zach tủm tỉm cười. - Nhưng thú thật, anh tưởng lý do duy nhất là để thõa mãn dục tình thôi.
- Em đến để giúp chị Sherilyn chứ. - Và giúp anh nữa.
Nụ hôn dịu dàng của Zach xoa dịu bao lo âu và phiền muộn. Zach cũng giúp cô phá quẻ ám tai ác.
Biết thế nhưng Adele không nói với anh.
- Anh cũng giúp em, giúp cả chị Sherilyn nữa. Anh lắp đồ đạc trong phòng trẻ, nhớ không? - Anh chỉ lấy cớ để được gần em thôi. Adele ôm ghì lấy anh không rời. Cô áp mình vào thân thể ấm nóng của anh: - Từ lúc anh tặng em thắt lưng dụng cụ, em đã yêu anh rồi. - Còn anh nhớ hôm đầu thấy em đứng trước cổng. Dù hốt hoảng n...
- Anh thả áo rơi xuống sàn nhà.
- Ơn trời, em từ ký ức biến thành người thật để đến với anh mãi mãi.
Adele lần cởi nút áo anh: - Thế còn Tiffany thì sao?
- Em đừng lo.
Chắc chắn con bé đang mong được chơi với hai cậu em kháu khỉnh.
Đang tháo nút cuối cùng, Adele nhìn lên hỏi: - Em trai ư? Kéo áo ra ngoài lưng quần, Zach nhìn bụng Adele: - Hai cầu thủ của anh thế nào rồi? - Là con gái.
Em hay buồn nôn vào buổi sáng.
Thế chứng tỏ là con gái.
- Xin lỗi vì làm em buồn nôn. - Rũ áo khỏi hai cánh tay, anh ôm ngang người cô. Bụng cô áp vào làn da trần ấm sực của anh.
Zach mỉm cười nhìn xuống.
- Ngực em to ra kìa. - Em đau ngực lắm. - Xin lỗi đấy. Nhưng trông anh chẳng có vẻ hối lỗi gì.
Adele lắc đầu: - Anh không chỉ khiến em có bầu, mà còn bắt em sau này phải nuôi hai đứa nữa. - Ừ. - Anh vừa cười vừa nói, nhưng lần này anh chẳng thèm xin lỗi cô.
Adele vuốt ve khuôn ngực rắn chắc của anh. Ai có ngờ cô tìm được tình yêu ở chỗ không ngờ nhất, với người từng một lần làm tan nát trái tim cô. Ai có ngờ chính Zach Zemaitis phá được lời nguyền tai ác làm cô điêu đứng?
Anh yêu cô bằng cả trái tim, chấm dứt mấy năm trời chỉ có cô lủi thủi vào ra với cái bóng của mình và cho cô hai đứa con hiện đang lớn dần trong cô. Adele không bao giờ nuối tiếc vì đã yêu anh.
ĐOẠN KẾT Devon chăm chú nhìn đồng sự mặc váy bó hiệu Covington vừa rời quầy mỹ phẩm. Đáng lẽ váy ấy phải thuộc về nàng, nhưng người nàng bẹp dúm sau cú song phi của cô gái thượng lưu New York. Ai biết con nhà Hampton giỏi võ quá như vậy? Devon nhìn xuống tủ kính bày ngọc trai thứ thiệt. Sao đang ở siêu thị Walmart, nàn...
Thế này thì thà ở Walmart cho xong.
Nàng hậm hực nhìn xuống gian hàng vàng Black Hills. Chủ tiệm Sears vốn thích màu lam, hồng và vàng Black Hills.
Nhưng nếu
chúng tôi đã trưởng thành.