text
stringlengths
1
55.3k
Tôi không biết nữa.
Điều quan trọng nhất đối với tôi đó là tôi đã có được lòng trung thành tuyệt đối của Edvard. Đương nhiên, ông ta không bao giờ quên rằng tôi đã giúp ông ta sau chiến tranh, nhưng tôi còn giúp ông một tay những năm sau đó. Như vào cuối những năm 1960, khi thói nghiện rượu và cá ngựa của ông ta vượt tầm kiểm soát rồi khi...
Không, chẳng còn lại gì giống như người lính tuyệt vời tôi còn nhớ ở Leningrad.
Tuy nhiên trong những năm gần đây, Edvard ít nhất cũng đã chấp nhận thực tế rằng cuộc sống không hẳn như ông ta nghĩ.
Và ông ta đang cố tận dụng nó. Ông ta tập trung vào con ngựa của mình, không uống rượu hút thuốc nữa; bằng lòng với việc truyền cho tôi những mánh khóe của trò đua ngựa. Mà nói về những mánh khóe, chính ông ta đã mách tôi chuyện Even Juul thắc mắc Daniel còn sống hay đã chết. Cũng tối hôm ấy tôi gọi điện cho Even và hỏ...
Even đã nhận ra các âm thanh của một quán cà phê. Bây giờ lão quyết định sẽ làm một vòng qua các quán cà phê tại Oslo mỗi thứ Ba cho đến khi tìm ra tên quấy rối qua điện thoại.
Lão ta biết cảnh sát sẽ chẳng buồn giải quyết chuyện vặt này, và lão chẳng nói gì với Signe phòng trường hợp bà ta sẽ cản lão. Tôi phải cắn vào mu bàn tay để không phá lên cười khanh khách, và chúc lão ta may mắn, lão già ngu xuẩn.
Sau khi dọn vào căn hộ ở Majorstuen, tôi không còn gặp Rakel nhiều, nhưng chúng tôi đã nói chuyện qua điện thoại.
Cả hai chúng tôi dường như đã mệt mỏi khi phải gây chiến với nhau rồi.
Tôi đã thôi không giải thích với con bé những gì nó đã làm với tôi và mẹ nó, khi kết hôn với tên người Nga có cả nhà từng là Bôn sẽ vích cũ. “Con biết bố nghĩ đó là sự phản bội,” con bé nói.
“Nhưng giờ chuyện đó đã lâu quá rồi mà. Chúng ta đừng nói về chuyện đó nữa đi.” Chuyện đó không phải đã lâu quá rồi đâu. Chẳng thứ gì đã lâu quá rồi.
Oleg đã hỏi thăm sức khỏe và tình hình của tôi. Oleg là thằng bé ngoan.
Tôi chỉ hy vọng nó không trở nên bướng bỉnh và ương ngạnh như mẹ nó. Con bé thừa hưởng đức tính đó của Helena.
Hai mẹ con giống nhau đến mức khi viết những dòng này nước mắt tôi lại rơi.
Tôi đã mượn căn nhà gỗ của Edvard để dùng tạm vào tuần tới.
Lúc đó tôi sẽ thử nghiệm khẩu súng trường.
Hẳn Daniel sẽ hạnh phúc lắm.
Hai bánh trước của xe Harry đâm lên lề đường, lực tác động truyền qua cả chiếc xe. Chiếc Escort bật tung lên không rất khó coi và bất thần hạ cánh xuống mặt cỏ. Có quá nhiều người trên lối đi, nên Harry đành chạy lên bãi cỏ.
Xe anh loạng choạng, ngả nghiêng ở giữa hồ và bốn thanh niên quyết định ăn sáng trên một tấm chăn trong công viên.
Trong gương anh nhìn thấy ánh đèn xanh nhấp nháy.
Các đám đông đã tụ tập xung quanh phòng bảo vệ nên Harry dừng, xuống xe và chạy về phía dãy hàng rào bảo vệ quanh quảng trường Hoàng cung. “Cảnh sát đây!” Harry quát lên khi anh chen lấn đi qua các đám đông.
Những người ở phía trước đã thức dậy khi bình minh vừa ló dạng để chắc chắn nhìn thấy ban nhạc ở vị trí tốt nhất nên miễn cưỡng không muốn nhúc nhích.
Khi anh nhảy phóc qua hàng rào, một nhân viên bảo vệ cố chặn anh lại. Harry sờ tay vào bên sườn khoe nhanh chiếc thẻ cảnh sát rồi loạng choạng tiến vào quảng trường rộng, sỏi dưới chân anh kêu lạo xạo.
Anh quay lưng về phía đám rước trẻ em, nhà trẻ Slemdal và ban nhạc thanh niên Valerenga đúng lúc đó đang xếp hàng bên dưới ban công cung điện để biểu diễn bản nhạc ‘Tm Just a Gigolo” lạc tông khủng khiếp. Trên ban công, gia đình hoàng tộc đang vẫy tay.
Anh nhìn chằm chằm vào bức tường những gương mặt sáng bừng, tươi cười và những lá cờ màu trắng, đỏ và xanh. Đôi mắt anh quét qua những hàng người; những người lĩnh lương hưu, các thợ ảnh, những ông bố công kênh các bé chập chững trên vai.
Song không thấy Sindre Fauke. Không thấy Gudbrand Johansen. Không thấy Daniel Gudeson.
“Mẹ kiếp! Mẹ kiếp!” Anh la hét vì hốt hoảng nhiều hơn vì điều gì khác.
Nhưng ngay đó, phía trước những hàng rào chắn, ít nhất anh cũng trông thấy một gương mặt mà anh quen. Đang mặc thường phục mà làm việc, cầm bộ đàm và đeo cặp kính râm phản quang.
Vậy là cậu ta đã theo lời khuyên của Harry mà bỏ quán Scotsman để hỗ trợ những ông bố trong lực lượng cảnh sát.
“Halvorsen!” 100 Olso.
Ngày 16 tháng 5 năm 2000 Signe chết rồi.
Ba ngày trước bà ta đã bị hành hình như một kẻ phản bội, với một viên đạn xuyên qua trái tim giả trá.
Vì đã ở bên cậu ấy suốt một thời gian dài rồi, tôi ngập ngừng khi Daniel chia tay tôi sau khi phát súng bắn ra. Cậu ấy bỏ tôi lại trong sự bối rối cô độc. Tôi cho phép những nghi ngờ len lỏi vào và trải qua một đêm khủng khiếp.
Căn bệnh cũng không giúp gì được. Tôi uống hết ba viên thuốc bác sĩ Bauer bảo tôi phải uống một viên nhưng cơn đau vẫn không thể chịu đựng nổi. Đến cuối cùng tôi cố gắng ngủ và ngày hôm sau Daniel quay trở lại với thể lực mới mẻ.
Đó là giai đoạn áp chót và bây giờ chúng tôi dạn dĩ dấn bước.
Hỡi nam nhi quây quần bên đống lửa, nhìn đuốc vàng sáng rực, giục binh sĩ ngắm bắn cao hơn nữa, nguyện đem thân đứng lên chiến đấu. Nó đang đến gần, cái ngày Đại Phản Bội sẽ bị báo thù.
Tôi không sợ hãi.
Điều cốt yếu là phải làm cho công chúng biết đến Sự Phản Bội.
Nếu nhật ký này vào sai tay người, có thể nó sẽ bị thiêu hủy hoặc giữ kín để tránh phản ứng của dư luận.
Vì lý do an toàn, tôi cũng đã cung cấp những đầu mối cần thiết cho tay cảnh sát trẻ ở POT.
Vẫn chưa chắc cậu ta thông minh đến mức nào, nhưng trực giác mách bảo tôi rằng ít nhất cậu ta là một người liêm chính.
Những ngày cuối cùng thật xúc động.
Nó đã bắt đầu vào ngày tôi quyết định mình sẽ tính sổ với Signe.
Tôi vừa gọi điện đến nói rằng tôi sẽ đến tìm bà ta rồi bước ra khỏi quán Schroder thì thấy mặt của Even Juul qua cửa kính quán cà phê bên kia con phố. Tôi giả vờ không nhìn thấy lão ta, vờ bước tiếp. Nhưng tôi biết lão ta sẽ suy ra được khi đã nghĩ thấu đáo mọi chuyện.
Ngày hôm qua tay cảnh sát gọi cho tôi.
Tôi không nghĩ những đầu mối tôi cung cấp cho cậu ta rõ ràng đến mức cậu ta biết cách lắp ráp chúng với nhau ra sao trước khi tôi hoàn thành sứ mệnh.
Nhưng hóa ra cậu ta lại lần theo dấu Gudbrand Johansen đến Vienna.
Tôi biết mình phải tranh thủ thời gian, ít nhải bốn mươi tám giờ, nên tôi kể cho cậu ta một câu chuyện về Even Juul mà tôi nghĩ ra, phòng trường hợp chuyện sẽ diễn ra chính xác như thế. Tôi bảo cậu ta rằng Even là một linh hồn đau khổ tội nghiệp, rằng Daniel đã trú ngụ trong tâm hồn lão ta.
Thứ nhất, câu chuyện sẽ làm như thể Juul đứng đằng sau mọi chuyện. Kể cả vụ giết Signe, Thứ hai, nó sẽ khiến cho vụ tự sát tôi đã lập kế hoạch cho Juul trong lúc này đáng tin cậy hơn.
Khi tay cảnh sát ra về, tôi bắt tay vào việc ngay lập tức.
Hôm nay dường như Even Juul không quá ngạc nhiên khi mở cửa và thấy tôi trên bậc thềm ngoài. Tôi không biết liệu lão có phát hiện ra được hoặc chỉ đơn giản là không có khả năng tỏ ra ngạc nhiên nữa. Trông lão ta như chết rồi. Tôi dí dao vào cổ họng lão và cam đoan với lão ta rằng chỉ cần lão đi một bước sai lầm thôi, t...
“Tôi không muốn cảnh sát có thêm manh mối nào nữa cho đến khi chuyện này xong xuôi, nên chúng ta phải làm chuyện này trông như một vụ tự sát!” tôi nói.
Nhưng lão ta không phản ứng, lão có vẻ thản nhiên. Biết đâu dược, có lẽ tôi đang gia ơn cho lão? Sau đó, tôi
Xác định nguyên nhân và hệ quả 4.3 Áp dụng nguyên lý Pareto 4.4 Đánh giá ưu và nhược điểm 4.5 Phản ứng sáng tạo trước khó khan NÂNG CAO TRÍ NHỚ 5.1 Gợi lại ký ức 5.2 Tận dụng thuật ghi nhớ 5.3 Sử dụng hệ thống liên kết 5.4 Thay từ ngữ bằng tranh ảnh 5.5 Tưởng tượng ra một chuyến đi 5.6 Nghĩ ra một câu chuyện 5.7 Nhớ ý ...
Cuốn sách này sẽ giúp bạn tìm hiểu các phương pháp bộc lộ năng lực trí tuệ tiềm ẩn trong chính bản thân mình.
Trong công việc, tôi nhiều lần phải đưa ra những quyết định chiến lược về định hướng nghề nghiệp của mình. Một số quyết định không mấy khó khăn, nhưng một số khác khiến tôi mất nhiều tâm sức để suy nghĩ và giải quyết mâu thuẫn.
Một số
- Sợ, em có sợ. Nhưng là sợ không gặp anh thôi! Nếu để ông ta phá quán thì còn nơi nào chúng ta gặp nhau nữa? Phong lại chỉ vào chiếc nhẫn lần nữa: - Vì thế mà em phải mang nó ở nơi mà chỉ khi nào đính hôn em mới được đeo hay sao? Bị hỏi khó, Hồng nương hơi lúng túng: - Cũng chỉ vì... chỉ vì… Phong chợt phá lên cười: -...
Họ dựa sát vào nhau. Những nhân viên trong quán đã thừa biết mối tình của họ, nên hầu như khi nào họ ngồi bên nhau thì mọi người đều tránh xa, để cho họ ha hồ âu yếm, tình tự... - Khốn kiếp!
Đứa nào dám vuốt râu hùm vậy hả?
Tiếng của người mà vừa nghe thấy thì hầu như tất cả nhân viên trong quán đều khiếp vía. Một người nhìn lên gác và nói to: - Cô Hồng! Hồng nương chỉ kịp buông tay Phong ra thì đã thấy bóng lão đồn trưởng đứng lù lù ở đầu cầu thang trừng mắt nhìn về phía họ, trong đôi mắt đỏ ngầu đó như tóe lửa. Đồng thời lão gầm lên: - ...
Mấy tên thuộc hạ cao lớn như hộ pháp, đồng loạt xông lên.
Trên tay của chúng đứa nào cũng thủ một lưỡi dao sáng quắc!
Hồng nương hoảng hốt kêu lên: - Đừng làm vậy! Đây là... đây là… Phong tiếp ngay lời: - Là chồng của cô ấy!
tát, nhưng đứt tay vào sáng sớm chẳng phải cách hay để khởi động một ngày. Đang chặt thịt gà thì tôi cứa trúng đốt đầu tiên của ngón út, mà con dao thì có được mài sắc đâu. Tôi gại thử qua lưỡi dao. Thấy cùn.
Trong căn bếp hỗn độn có bao nhiêu người cùng làm việc, cùng va chạm, nên để dao cùn một chút, không như ở bếp riêng nhà mình. Dao mà sắc quá thì chỉ cần lơ đãng một tích tắc thôi cũng có thể làm bản thân bị thương nặng. Dao sắc không thực sự cần thiết trừ phi phải thái thịt gia cầm hoặc tỉa rau củ quả.
Tôi lúng túng, không phải vì đứt tay trước mặt mọi người, mà vì bị thương bởi một lưỡi dao cùn như thế. Nhà bếp là nơi làm việc với lửa và dao, nơi rập rình đủ mọi nguy hiểm lớn nhỏ, nơi lý tưởng để che đậy bản năng tàn phá.
Nhìn máu tươi rỏ giọt xuống thớt, thay vì đau tôi lại chìm ngập trong một khoái cảm bốc đồng, như thể giải tỏa được một điều bí bách, hoặc khuây khỏa rằng sự cố nhỏ này xuất hiện có thể là để tôi tránh được một tai họa lớn hơn. Nếu không có nguy hiểm, thì chưa chừng tôi chẳng bao giờ biết đến căng thẳng, kể từ khoảnh k...
Tôi bắt đầu miết nó qua lại trên đá mài chỗ góc bàn. Khi bận đến độ không đủ thời gian để mài dao, tôi chỉ đơn giản là liếc nó trên sắt mài vài ba lượt. Dùng sắt mài thì nhanh, nhưng mau mòn lưỡi dao, sử dụng đá mài vẫn là tốt nhất. Ở vị trí làm việc của tôi có lắp tủ thép không gỉ, cất muối và tiêu hột, xốt mì ống, dầ...
Một con Henkel Đức đơn giản để sử dụng cho tất cả các mục đích còn lại. Thường thì chỉ con Henkel này là đủ.
Khi gọt tỉa rau củ tôi dùng mũi dao, khi xử lý những thứ lớn hoặc rắn hơn tôi dùng lưỡi dao.
Con Henkel đã cũ và mẻ, nhưng chưa từng rời tay tôi, kể từ ngày đầu tiên tôi đến Nove làm.
Hồi ở bếp của Bà, nó đã phải nằm đóng bụi trong hộp một thời gian dài. Bà có vài con dao, một trong số đó có răng cưa để thái lát bánh mì hoặc bổ hoa quả.
Hồi còn nhỏ tôi rất thích
hãy làm từng việc một. Đừng lo lắng gì về công việc tiếp theo bởi vì điều đó chỉ làm giảm tốc độ làm việc của chúng ta mà thôi.
13.
Tận dụng bất cứ thời gian nào để hoàn thành công việc. Hãy xem chúng ta có đang làm theo các bước sau đây không?
• sử dụng điện thoại đi động để tối ưu hoá thời gian khi đang đi chuyển • sử dụng thư điện tử - kể cả khi mang máy tính xách tay - để bảo đảm nhận và dễ dàng giải quyết các khó khăn mới nảy sinh • sử dụng các phương tiện công cộng để tận dụng thời gian lướt qua các công việc giấy tờ • làm việc theo lịch trình. Cách làm...
Phải dành hàng giờ để đi lại đồng nghĩa với việc giảm năng suất lao động.
14.
Không để các cuộc họp ngốn hết thời gian. • Làm gương về việc có mặt đúng giờ và làm việc đúng giờ.
Phần thưởng chỉ dành cho những người mau lẹ chứ không bao giờ được dành cho những kẻ chậm chân.
• thiết lập thời gian kết thúc cuộc họp. Nếu chúng ta không có bổn phận làm việc đó, hãy đề nghị sếp.
Làm như vậy sẽ khiến mọi người tập trung hơn.
• xin phép không tham dự khi nội dung cuộc họp không cần thiết với chúng ta.
Chẳng có lý do gì để phải lãng phí thời gian cá nhân và thời gian của công ty.
• hãy là người giám sát thời gian, đồng nghĩa với một người chấm công. Việc cần làm là ra hiệu cho người trình bày biết rằng họ đang dành quá nhiều thời gian vào chủ đề họ đang nói.
15.
Đừng để người khác làm lãng phí quỹ thời gian chúng ta đã tiết kiệm được. Các cuộc nói chuyện xã giao cũng sẽ lấy đi của chúng ta tiền bạc và nhiều cơ hội. Dưới đây là một số cách để tránh lãng phí thời gian mà không làm cho người nói chuyện cùng mình cảm thấy bị xúc phạm: • Chỉ giới hạn các cuộc gặp xã giao trong bữa ...
Tuy vậy cũng không nên lạm dụng nó quá mức.
• Biến văn phòng làm việc thành nơi cư trú. Nếu có thư ký, hãy đề nghị họ làm nhân viên gác cửa. Còn nếu không, hãy đóng cửa khi chúng ta có công việc quan trọng cần tiến hành. • Đứng lên khỏi ghế khi một kẻ gây lãng phí thời gian xuất hiện. Hành động này sẽ ngăn được người đó ngồi quá lâu với những cuộc đàm thoại kéo ...
• Chỉ liên hệ bằng ánh mắt với những người mình muốn thể hiện sự quan tâm với câu chuyện của họ.
Còn đối với những người khác thì không cần thiết.
16.
Tận dụng môi trường mà mình có lợi thế.
• Cố gắng không gặp người khác trong phòng làm việc. Bằng cách này chúng ta sẽ kết thúc cuộc gặp mà không cần phải có một hành động khiếm nhã nào. • Đừng mời những kẻ ưa buôn chuyện phiếm vào nơi làm việc. Nếu quanh bàn làm việc có những chiếc ghế êm ái, nghĩa là bạn khuyến khích người khác ngồi xuống. Vì vậy, hãy loại...
nghiêng qua, nhìn thấy như sắp rơi vào đầu y, nếu rơi xuống há lại không đánh vỡ sọ y sao? Nào ngờ cái vạc nghiêng qua mà không rơi xuống, rượu róc xuống như một dòng nước. Kha Trấn Ác há miệng đón lấy, rượu phía trên không ngừng róc xuống, y ừng ực uống từng ngụm lớn, uống liên tiếp ba ngụm, ngọn thiết trượng chống th...
Mọi người đều biết y vờ làm ra như thế nhưng ai cũng bất giác kinh ngạc. Hoàn Nhan Hồng Liệt thấy y vừa đánh cán quạt ra một cái, cái vạc đã lập tức bay trở lại cán quạt nhỏ bé mà kình lực phát ra không kém gì cái đòn gánh to nặng của Nam Hy Nhân, trong lòng thầm ngạc nhiên hoảng sợ. Việt nữ kiếm Hàn Tiểu Oanh kêu lên:...
Nàng giỏi kiếm pháp và khinh công chứ không sở trường về sức mạnh, nghĩ thầm cái vạc này quá nặng dĩ nhiên không đủ sức đón lấy, muốn ném trả lại cho đạo sĩ kia thì càng không thể, nên thừa cơ khai triển khinh công uống rượu.
Lúc ấy cái vạc vẫn bay vù vù ra cửa sổ rơi xuống đường, trên đường người qua kẻ lại tấp nập, nếu rơi xuống đó ắt gây ra đại họa.