text
stringlengths
1
55.3k
Trang từ điển bách khoa không có giá trị học thuật trong đại học.
Chỉ nên đọc nó cho biết, rồi tìm đọc những tài liệu mà trang web này có đề cập đến. Sau khi đã đánh giá thông tin bằng cách kiểm chứng các câu hỏi trên, phải coi trang web mà chúng ta đang đọc có cập nhật thường xuyên không. Một trang web không được cập nhật là trang web sắp chết hay sẽ chết, và nếu ta trích dẫn (ghi đ...
1.3.3. Dấu chấm câu .
Trước hết cần chú ý chi tiết (hình thức) của một bản văn viết. Một lá thư, chẳng hạn, được coi là chuyên nghiệp vì được trình bày nghiêm chỉnh, dấu chấm câu đúng. Một bài luận càng phải chăm chút về hình thức trình bày, càng phải cẩn thận khi dùng dấu chấm câu. Một bản dịch không đơn thuần là chuyển nghĩa mà phải coi t...
Một thói quen thường gặp trong nhiều bản văn Việt ngữ là dùng dấu ba chấm (...) quá nhiều. Dấu ba chấm được hiểu ngầm là ‘còn nữa’ hay ‘vân vân’. Ví dụ trong câu sau: ‘Người ta dùng mọi phương tiện để chạy tron như xe ngựa, xe buýt, xe đạp, đò ngang, đò dọc...’ Dấu ba chấm ở đây không thừa nhưng không cần. Bởi lẽ người...
Chưa kể yếu tố mỹ thuật. Một bài viết có nhiều dấu ba chấm sẽ thiếu mỹ thuật. Vì vậy nếu ý còn thì hãy viết hết các ý đó ra, không nên dùng dấu ba chấm, nhất là trong các tiêu đề chính thì càng nên tránh. Khi dịch viết từ một ngôn ngữ này sang một ngôn ngữ khác, chúng ta không nhất thiết phải giữ nguyên cách chấm câu c...
Các chương sau sẽ đề cập phần này.
Dấu chấm câu là ký hiệu, ngôn ngữ cũng là ký hiệu (sign) nhưng không phải là một dấu hiệu vô hồn mà là một biểu tượng sinh động (symbol). Vì vậy phải coi dấu chấm câu như ngôn ngữ, nghĩa là cũng có ý nghĩa. Các sơ suất thường thấy về dấu chấm câu được trình bày trong khung dưới. Vị trí của dấu chấm câu . Bậc Tiểu
bình của Goldman vào khoảng 622.000 đô la, chỉ một số trợ lý hành chính và thư ký nhận mức lương ít hơn vào khoảng 200.000 đô la.
Tuy nhiên, hiện tại điều nguy hiểm là xu hướng của những nhà điều tiết, một khi đã có những hành động thiếu trách nhiệm thì để cố gắng sửa sai lại thường dẫn đến việc đưa ra những điều chỉnh quá mức. Mà với các thị trường tài chính, việc điều chỉnh quá mức có thể gây tổn hại nghiêm trọng tới thanh khoản. Đối với Hoa Kỳ...
Và còn phải triệt tiêu, cấm ngặt các công cụ độc lập ngoài bảng.
Một số người theo trào lưu thị trường tự do chính thống (free market fundamentalist) đã phản ứng trước sự sụp đổ dưới chuẩn với một đề xuất có tính phản xạ rằng: tỉnh táo xem xét lại khuôn khổ điều tiết tài chính có thể sẽ đe dọa nới lỏng toàn bộ hệ thống tài chính. Tuy nhiên, thậm chí một số người ủng hộ toàn cầu hóa ...
Điều quan trọng cần nhớ rằng mặc dù không phải tất cả các ngân hàng đầu tư đều giống nhau, nhưng theoWall Street Journal, hai tháng trước khi Bear Stearns sụp đổ, tỷ lệ nợ trên vốn của Morgan Stanley ở mức 32,6 với 1, gần cao bằng tỷ lệ của Bear Stearns ở mức 32,8 với 1. Merrill Lynch và Lehman Brothers cũng sử dụng tỷ...
Đã phải mất hơn một thế kỷ để tạo lòng tin với các “tài sản lòng tin” ngày nay. Đáng buồn là gây dựng lại lòng tin với các công cụ tài chính phức tạp này, thậm chí sau những đổi mới quan trọng sẽ cần phải có thời gian. Rõ ràng các ngân hàng và các ngân hàng đầu tư trên thế giới cần phát triển một khuôn khổ mới để hiểu ...
phiếu, RPs, vay dự trữ, vay của NHTW, vay của công ty mẹ... mà chúng ta đã từng nghiên cứu ở phân đoạn 7.2 chương 7 này sẽ được gọi tên riêng là gì? Bên cạnh đó, nếu gọi lãi suất mà các ngân hàng thu được từ việc cho sản xuất kinh doanh và các đối tượng khác vay vốn là "lãi suất tiền vay”, thế thì lãi suát nó thu được ...
000 .1 P 3 1 = + + = Ở các nước đang phát triển hiện nay, lãi suất rủi ro di động từ 5 đến 15% một năm cho các khoản đầu tư ngắn hạn (Cho vay hoặc mua trái phiếu...).
Ngược lại.
trái phiếu của các công ty nhỏ, chưa có tên tuổi, có lãi suất rủi ro cao hơn các loại tài sản có nói trên từ 1 đến 6% mỗi năm. Chi phí rủi ro tạo cho lãi suất rủi ro trở thành một phạm trù và được tính toán sòng phẳng trong việc quản lý lãi suất tại các NHTG. d/ Chi phí quản lý tài sản Ngân hàng có rất nhiều loại tài s...
Vào năm sau.
khi đã đầu tư rồi, vốn và lãi thu hồi đổi được 1.100.000/2.000 = 550kg. Việc đầu tư đã sản sinh ra cho chúng ta một tài sản mới tương dương 50kg gạo. Đó là tiền lãi. Thế nhưng, thật xúi quẩy, lạm phát bằng không rất hiếm khi xảy ra. Thường là lạm phát lớn hơn không. Với sự thật ấy, ta giả định tiếp về 2 trường hợp: Trư...
Lúc đó: Giá gạo hiện nay là 2000VND/kg Giá gạo vào thời điểm này sang năm sẽ là (2.000 + 2.000 × l0%) = 2.200VND/kg Hiện nay, khi chưa đầu tư, các NHTG (hoặc chúng ta) với l.000.000VND, có thể mua được 1.000.000/2.000 = 500kg gạo. Chúng ta hoặc ngân hàng, bỏ vốn ra đầu tư và một năm sau: cả vốn lẫn lãi thu được là l.10...
Chúng ta chả có được chút lãi nào. Lãi suất thực sự trong trường hợp này = 0.
Chương 7 - Hoạt động của ngân hàng trung gian 159 Trường hợp 2: Nếu lạm phát trong năm hơn 10%. Chẳng hạn 15%.
Giá gạo sau 1 năm sẽ là 2.000 + (2.000 × 15%) = 2.300 VND/kg Trước đầu tư, với giá gạo 2000VND/kg, chúng ta mua được 500kg gạo từ số tiền 1.000.000 VND. Sau khi đầu tư xong (lãi suất 10% năm), vốn và lãi thu được (1.000.000 VND) chỉ tương đương với 1.100.000/2.300 = 478,26 kg gạo. Việc đầu tư đã không những không đem l...
Chính nó là thủ phạm gây ra sự hụt đi về tài sản. Kết luận về điều này là lạm phát sẽ làm bay hơi một cách vô hình lãi suất của các loại tài sản mà ngân hàng và nhân dân có được. Nếu trong cùng một đơn vị thời gian: 1/ Tỷ lệ lãi suất = Tỷ lệ lạm phát, thì lãi suất thực sự bằng không (trường hợp 1). 2/ Tỷ lệ lãi suất < ...
Trong trường hợp này, đầu tư hoàn toàn có lợi. Lãi suất càng lớn hơn lạm phát, lợi nhuận thực thu được càng lớn theo.
Chỉ có tình huống thứ 3 là được chấp nhận nhất.
Cho nên khi ngân hàng hoặc nhân dân đầu tư, cho vay, người ta thường quan tâm đến lạm phát để luôn đảm bảo rằng lãi suất đầu tư phải lớn hơn tỷ lệ lạm phát. Hay nói cách khác, lãi suất đầu tư phải ở mức từ tỷ lệ lạm phát trở lên. Do mối liên quan giữa lãi suất và lạm phát, người ta chia lãi suất ra làm 2 loại: * Lãi su...
hành lang.
Căn nhà lặng tờ.
Phát súng đã bị nghẹn lại bởi cái gối.
Từ từ, cô ta đóng cửa lại, bước tới chỗ Macx. Chú đứng sững nhìn cô ta. Cái vẻ lẳng lơ đê mê lại từ từ hiện lên trên nét mặt cô ta. Cô ta quì thụp xuống trước chú, miết hai môi vào đùi chú.
“Đừng cáu với An-Luidơ thế, con ngựa hoang lực lưỡng của em!”.
Cô ta thì thào. “Yêu em đi!” Chú định cúi xuống bế cô ta vào giường. Nhưng cô ta giữ ghì lấy tay chú. “Không”, cô ta thốt lên, chỉ tay xuống chỗ nền nhà bên cạnh mình, “ở đây cơ”.
Và lần cuối cùng, hai người ân ái với nhau trên sàn nhà, ngay cạnh cái xác chết.
Đến sáng, An-Luidơ Pluvie bình tĩnh nộp chú cho cảnh sát.
10 Ba phía đông, tây và nam trại tù bị một bãi lầy lớn bao bọc, xung quanh mọc đầy những cây bách cao lô nhô, thường trút đầy lá xuống mặt nước đen kịt của bãi lầy. Con đường thoát duy nhất là hướng bắc, qua những cánh đồng lúa của tá điền người Cayơn. Cách mười tám dặm về phía bắc trại tù, có một cái làng nhỏ. Chính ở...
Những ai không bị bắt được coi là đã chết trong đầm lầy.
Suốt hai mươi năm kể từ khi lập trại tù, mới chỉ có hai trường hợp như vậy được ghi nhận. Một buổi sáng tháng năm, sau khi Macx đến trại được mấy tháng, lính gác kiểm tra lều và báo cho một viên quản trị sự vắng mặt của tù nhân tên là Rivđ. Viên quản trị ngó quanh quất. “Nó không ở đây ư?”. - Không có ở chỗ chuồng xí n...
– Viên quản trị nói.
– Có nhẽ hồi đêm nó vượt qua tường.
- Cái thằng cha Rivđ ấy đúng là một thằng đại ngu.
– Tên lính gác làu bàu nhẹ nhàng xoay gót bước đi. - Có lẽ tôi phải lên báo cho ông cai trại. Khi tù nhân xếp hàng trước cửa nhà bếp chờ lĩnh khẩu phần cà phê và yến mạch thô, Macx nhìn thấy một lính gác phi ngựa ra khỏi nhà tù, nhằm hướng cái làng ở phía bắc phi tới. Chú ngồi xuống, dựa lưng vào bức vách của căn lều, ...
Sáng hôm sau, khi họ đang ăn sáng.
Rivd quay lại.
Gã ngồi trên một chiếc xe bò giữa hai người Cayơn cầm trên tay mỗi người một khẩu súng trường.
Đám tù nhân lặng lẽ ngẩng lên nhìn gã đi qua.
Đến chiều, khi họ đi làm về đã thấy Rivd bị lột trần truồng trói vào cái cọc đánh roi giữa bãi. Lặng lẽ đám trật tự viên dẫn họ đi vào khoảng đất rào kín ấy để có thể chứng kiến cảnh trừng phạt trước khi ăn. Viên quản ngục đứng lặng thinh cho đến khi tù xếp thành hàng xong xuôi. “Các anh đã biết sự trừng phạt đối với t...
Maik thản nhiên gật đầu, bước tới trước.
Bắp thịt lưng anh ta cuộn lên. Con rắn da dài thượt khẽ quấn qua người gã tù. Nom như nó chỉ vuốt ve nhẹ gã, nhưng khi Maik giật nó ra khỏi lưng nạn nhân, một vệt máu đỏ bầm ngay lập tức phồng lên ở chỗ nó vừa đụng tới. Một giây sau, gã tù thét lên. Cái roi da lại quấn lấy gã. Lần này, tiếng thét của gã đau xé đến man ...
Đám tù nhân lặng lẽ tản ra rồi xếp thành hàng chờ lấy cơm.
Đứng trong hàng, Macx đưa mắt liếc nhìn cái cũi. Cái cũi thật xứng với tên nó – các chấn song thép bó thành một chiếc hộp rộng dài đúng mét hai.
Không thể đi lại, không thể đứng, thậm chí không thể nằm duỗi chân được. Chỉ có thể ngồi hoặc nằm co quắp như một con thú.
Không có một tý gì che nắng che mưa. Trong ba mươi ngày tới, Rivd sẽ sống ở đấy như một con vật, - trần truồng không áo quần, không thuốc men, thức ăn là bánh mì và nước lã. Anh ta phải sống ở đấy, quằn quại giữa những cơn đau và những đám giãi rớt và phân của mình. Sẽ không một ai dám nói chuyện với anh ta hoặc giúp a...
Macx cầm lấy đĩa đậu và thịt của mình, bước ra chái lều để khỏi phải nhìn cái cũi. Chú buông mình xuống đất, chậm rãi bắt đầu ăn.
Maik đến ngồi xuống bên cạnh, mặt người da đen cao lớn này nhễ nhại mồ hôi.
Anh ta lặng lẽ ăn. Macx nhìn thấy anh ta, cổ họng chú đột nhiên nghẹn lại, không sao nuốt nổi nữa.
Chú đẩy cái đĩa ra xa, quấn một điếu thuốc lá.
- Chú không nói à, chú mình? – Maik hỏi. – Anh ăn chỗ cơm kia chớ. Macx trừng trừng nhìn anh ta một thoáng rồi lặng thinh lật sấp cái đĩa xuống, thức ăn bắn tóe ra đất. Maik tròn mắt ngạc nhiên.
“Sao vậy, anh bạn?” - Giờ thì tôi hiểu tại sao anh lại ở đây làm trật tự viên chứ không bỏ đi như đáng lẽ phải làm. – Chú thốt lên, - khi anh vung roi lên, là anh đã tỏ ra thù hằn với cả cái thế giới này.
Mắt người trật tự viên sáng lên, rõ chuyện. “À thì ra cậu nghĩ như vậy đấy”, anh ta nói khẽ. - Phải, tôi nghĩ như vậy đó.
– Macx lạnh lùng đáp. Người da đen nhìn thẳng vào mắt Macx, chậm rãi nói: - Chú chẳng biết gì sất cả. Cách đây nâu nắm (Maik nói ngọng, tạm chuyển sang tiếng Việt như vậy) rồi, khi tôi mới tới, tôi đã thấy một người bị đòn như vừa rồi. Khi họ cắt anh ta xuống, cả người anh ta tướp ra như xơ mướp. Không đến hai hôm sau ...
Từ đó đến nay nà hơn mười hai năm rồi.
Mà nếu chú để ý nhìn gần, chú sẽ thấy ở đằng trước ngực có vết roi nào đâu.
Cái nghề của tôi nào có ra gì, tôi biết. Nhưng không tôi thì cũng có một người khác nàm. Vậy có thể nà tôi nắm, bởi vì tôi không muốn người nào chết cả.
Ngay cả những thằng khốn kiếp như Rivd.
Macx chằm chằm nhìn xuống đất hồi lâu, nghĩ ngợi những lời nghe được. Dần dần, chú hiểu, và cảm thấy bị chua loét cuộn lên ở dạ dày lúc nãy cũng dần dần nhạt đi. Chú lặng lẽ đẩy túi thuốc sợi sang bên cho người trật tự viên. Không nói một lời, Maik cầm lấy, vấn một điếu.
Cả hai người dựa đầu vào vách lều, lặng thinh hút thuốc.
Rivd lần mò vào trong lán. Đã một tháng kể từ ngày hắn được lôi ra khỏi cũi, người rũ rượi gập xuống, nhoe nhoét cứt đái của chính mình, mắt sáng rực lên như con thú dại. Cặp mắt ấy giờ đảo nhanh trong bóng tối tìm kiếm, rồi hắn mò tới cái phản hẹp có Macx đang nằm sõng xoài, gõ nhẹ vào vai chú. Macx ngồi dậy.
- Tao phải thoát được khỏi đây. – Hắn nói.
Macx giương mắt trong bóng tối nhìn hắn.
– Thế còn tất cả không phải thế sao? - Đừng đùa, Da đỏ. – Rivd cộc lốc đáp. – Tao nói thật đấy. - Thì tôi cũng có đùa đâu. Nhưng chưa có ai thoát nổi cả - Tao đã nghĩ ra một cách.
Nhưng phải cần có hai người mới làm được. Nên tao mới tới mày. - Tại sao lại là tôi? Macx hỏi – thế còn những người nằm trên dãy sạp kia thì sao? - Bởi vì bọn nó hầu hết là dân ở tỉnh cả.
Và bọn tao không thể nào sống quá được hai ngày ở trong cái đầm.
Macx ngồi thẳng dậy.
“Hẳn là anh điên rồi”, chú thốt lên, “không ai có thể vượt qua cái đầm đó được.
Bốn mươi dặm cát lún, đầy dẫy cá sấu, rắn hổ mang, chó dại.
Con đường thoát duy nhất là hướng bắc, qua làng”.
Rivd cười cay đắng.
“Trước tao cũng nghĩ vậy đấy. Dễ lắm, qua rào rồi thẳng đường ngược lên. Dễ lắm, tao đã bụng bảo dạ.
Thậm chí bọn nó cũng không buồn thả chó ra đuổi tao nữa. Mọi thằng Cayơn khốn kiếp ở vùng này đều bổ ra săn lùng tao”.
Hắn quì xuống cạnh phản của Macx.
“Cái đầm lầy.
Chỉ có nó là đường duy nhất.
Tao đã tính. Chúng mình sẽ kiếm một cái thuyền, rồi…” - Thuyền? Kiếm được thuyền ở chỗ đếch nào?
- Cần phải có thời gian. – Rivd thận trọng đáp. Nhưng sắp đến vụ gặt rồi. Thằng cai sẽ thả tụi ta ra làm ở các đồn điền.
Tiền công của tù trả rẻ mà, nó lại đút túi được.
Những cánh đồng lúa ấy lại ngập nước một nửa.
Nhất định phải có thuyền.
- Tôi không biết nữa. Macx ngập ngừng nói.
Mắt Rivd quắc lên như mắt một con thú.
“Chú mày muốn bỏ phí hai năm trời đằng đẵng của đời chú mày trong cái nhà tù này sao? Thừa thời gian đến thế kia à?” - Đề tôi nghĩ xem đã, - Macx đáp lưỡng lự. – Rồi tôi sẽ bảo anh hay.
Rivd lẫn vào bóng tối vừa đúng lúc Maik bước vào lán.
Người trật tự viên đi thẳng tới chỗ cái phản của Macx.
“Nó vừa rủ chú trốn qua đầm với nó hả?” Anh ta hỏi.
Nỗi ngạc nhiên lộ rõ qua giọng Macx.
“Sao anh biết?” - Nó đã rủ tất cả tù nhân và tất cả đều chối.
Tôi đoán thể nào nó cũng mò đến chú. - À ra vậy. – Macx thốt lên.
- Đừng nghe nó chú em ạ. – Người trật tự viên khổng lồ nói nhẹ nhàng. Dù bên ngoài nom có vẻ hấp dẫn đến thế nào đi chăng nữa, cũng đừng nàm.
Thằng Rivd bụng nó đầy căm uất, nó bất kể ai thiệt thân cũng được, chỉ cần nó thoát thôi. Macx lại duỗi dài người trên tấm phản.