text
stringlengths
1
55.3k
từ chối nhiều hay ít hơn bây giờ?”. Anh ta nghĩ một lúc rồi nói: “Nhiều hơn, tôi đoán vậy.” Sau đó, anh ta nói thêm: “Trong hai năm đầu, có vẻ như lúc nào tôi cũng phải nhận lời từ chối.” “Trong hai năm đó, anh phải đối mặt với nhiều lời từ chối, vậy kết quả doanh thu của anh tốt không?” “Không,” anh ta khó chịu nói. “...
Có vẻ anh đã nhận nhiều lời từ chối hơn trong những năm không thành công. Điều đó quan hệ như thế nào với điều anh vừa dạy: càng nhận được nhiều lời từ chối, càng dễ bán được hàng?” Suy nghĩ một lúc, anh ta thừa nhận: “Anh đúng. Nhìn lại vấn đề, tôi thấy mình đã phải đối mặt với rất nhiều lời từ chối khi không thành cô...
Để giải thích những kết quả này, hãy xem lại phần tính năng, ưu điểm và lợi ích trong Chương 5. Hãy nhớ lại những định nghĩa về ba hành vi này và mối liên hệ của chúng với thành công trong các cuộc bán hàng quy mô khác nhau (Hình 6.1). Linda Marsh, một đồng nghiệp của tôi, đã tiến hành một số cuộc nghiên cứu tương tự đ...
Tại sao vậy?
Có vẻ như tác động của tính năng là tăng độ nhạy của khách hàng về giá cả. Nếu bạn đang bán các sản phẩm có giá trị thấp nhiều tính năng, thì đó lại là một tác dụng tích cực. Hình 6.2: Những tác động có khả năng xảy ra nhất của các tính năng, ưu điểm và lợi ích lên khách hàng Hãy nghĩ tới tác dụng tâm lý mà đoạn quảng ...
Sản phẩm giàu tính năng này đang được bán với giá rẻ. Việc sử dụng các tuyên bố về tính năng sẽ giúp bạn bán được các sản phẩm có giá trị thấp.
Tại sao vậy?
Vì các tuyên bố về tính năng sẽ tăng độ nhạy cảm về giá cả. Bằng cách liệt kê danh sách các tính năng, khách hàng sẽ nghĩ tới một mức giá cao hơn. Nhưng khi giá của sản phẩm đưa ra rẻ hơn cộng với những ưu điểm về tính năng của nó thì khách hàng sẽ thấy hài lòng và tin cậy.
Bây giờ, hãy xem xét quảng cáo trong Hình 6.4.
Chiếc đồng hồ này đắt gấp 100 lần chiếc đồng hồ ở Hình 6.3. Bạn có thể mua chiếc đồng hồ đắt tiền này không nếu có một danh sách các tính năng ở ngay dưới đoạn quảng cáo nhằm thuyết phục bạn? Tôi sẽ không mua nó!
Với các sản phẩm có chất lượng hàng đầu trên thị trường, mối quan tâm về giá
duy có ông trời.
Ông trời mới xoay xỏa xếp đặt nổi cái chuyện hỗn độn lộn tùng phèo mà vẫn có phép tắc tiền định ấy. Phép tính ấy ở số học gọi là “chu toàn hoán cải” tiếng tây là permutation circulaire nghĩa là đổi quanh đổi quẩn, quanh quẩn nhưng vẫn có phép sẵn không ai ngờ rằng có.
Ở phép tính này, chúng ta có thể rút ra được hai cái triết lý ở đời. Một là: những việc lộn xộn, trông gần, trông ít, thì là lộn xộn, nhưng trông xa, nhìn cao, thì là trật tự, là phép tắc. Hai là: muốn lộn xộn, lẩn quẩn, nhiều nhặt bao nhiêu cũng chỉ có chừng, quá chừng quá mực thì quay về chỗ cũ. Như ở cái tính mười h...
Chuyện đời là cả một việc lộn xộn đảo điên ấy, kéo dài đến đâu cũng có ngày quay lại thế cũ. Người ta nói rằng lịch sử chỉ là một cuộc quay lại trò cũ không ngừng, câu ấy thật là chí lý. Những thế trên lịch sử không hiểu phải lấy số gì mà gẩy con toán cho ra cái luật vòng quanh lộn xộn, nhưng nếu các anh có muốn nghe m...
trái tim nồng ấm của cô. Chính trái tim ấy vẫn luôn ủng hộ tôi không ngừng phấn đấu.
Trước lúc biết cô giáo Trịnh, tôi nghe các anh chị sinh viên năm thứ ba, thứ tư trong trường nói: So với cuộc sống cấp III, cuộc sống ở bậc đại học thoải mái hơn nhiều, các em có thể tham gia vào các đoàn thể xã hội, có thể làm cán bộ trong các tổ chức của sinh viên, và còn có rất nhiều hoạt động văn hóa văn nghệ, thể ...
Hết giờ học, cô giáo bước ra khỏi lớp, tôi vội vã đuổi theo cô ra ngoài giống như đang đuổi theo một chòm sao, tôi hỏi cô rốt cuộc mình phải phấn đấu như thế nào. Cô nhìn tôi, mỉm cười, nói tôi nên bắt đầu từ việc học tốt kiến thức chuyên ngành. Tôi nhanh nhảu hỏi tiếp: Làm thế nào để học giỏi tiếng Anh?
Cô đáp lại một câu đơn giản: Làm việc cần làm và kiên trì đến cùng. Cô đi khỏi, một mình tôi trơ trọi ở lại không biết phải làm sao: Ngọn lửa nhiệt huyết đang sục sôi trong con người tôi, nhưng vì chưa có mục đích và phương pháp học tập rõ ràng, nên tôi cảm thấy dù cả người mình tràn đầy sức lực nhưng lại không sử dụng...
Cho dù như vậy, tôi cũng hiểu rõ một điều: Kỳ thực cuộc sống bốn năm trong trường đại học không hề thoải mái, ít nhất là nếu bạn muốn có một cuộc sống thoải mái trong tương lai sau này, thì cuộc sống hiện tại của bạn ở trường đại học ắt sẽ phải không thoải mái. Vì vậy, tôi quyết tâm vứt bỏ ý nghĩ theo đuổi cuộc sống un...
Tuy vậy, cho tới thời kỳ phát triển kinh tế cao, tinh thần cần cù lao động không ngại gian khổ vẫn tồn tại ở Nhật Bản. Nhưng khi dư luận các nước Âu - Mỹ phê phán “người Nhật Bản làm việc quá nhiều, ít nghỉ ngơi” chính quyền cũng như người dân vội vã giảm bớt thời gian lao động và tăng thời gian nhàn rỗi. Nhật Bản trải...
Từ đó đến nay, giá trị của sự cần cù tiếp tục bị sụt giảm.
Tôi không có ý định phủ nhận phong thái làm việc theo kiểu Âu - Mỹ dựa trên nền tảng triết lý về đời sống, coi tâm trạng nhàn hạ là cái gốc của an lạc tinh thần. Tuy nhiên, việc Nhật Bản tiếp nhận triết lý ấy một cách máy móc mà thiếu xem xét sâu xa, dẫn đến thái độ coi nhẹ giá trị tinh thần của lao động là sai lầm lớn...
Tướng McArthur, tư lệnh tối cao lực lượng Đồng minh cai quản Nhật Bản sau chiến tranh, trong bản điều trần trước Quốc hội liên quan tới chính sách vùng Viễn Đông của Mỹ đã nói như sau về quan niệm lao động của người Nhật: “Khả năng lao động của người Nhật Bản không những không thua kém mà còn hơn hẳn bất kỳ một nước ti...
Tất cả những điều trên đã từng có trong lịch sử văn hóa Nhật Bản.
Vì sao trước đây từng có nhưng giờ đã mất?
Chẳng phải là đã đến lúc chúng ta suy nghĩ lại về quan niệm lao động của người Nhật Bản hay sao? Thông qua lao động, con người mới trưởng thành như một chủng loài thông minh và sáng tạo. Lao động quên mình trong mọi hình thái, mọi lĩnh vực để mài giũa nhân cách và nâng cao tâm
trời. Và rồi cô nhìn thấy anh.
Anh đang nằm trên cát, ngay bên cạnh balô của cô, chiếc khăn tắm vắt hờ lên chân, hai khuỷu tay chống lên đỡ lấy thân trên, một chân co, một chân duỗi. Anh mặc độc chiếc quần cộc bằng vải bố và cô không thể nào đoán nối nét mặt anh. Tim cô đập mạnh và ngay lập tức ý thức về sự trần trụi của mình.
May sao mái tóc dài có thể làm một tấm mành tàm tạm che trước ngực. Nhưng bộ ngực của cô vừa được nước kích thích giờ không chịu nấp yên trong đó. Giá như cô mang theo chiếc khăn, hoặc mặc chiếc áo tắm vẫn để trong balô thì hay biết bao.
Không một ai, kể cả Steve Whitney có thể bắt gặp cô trong tình thế bất lợi như thế này. Và qua đôi mắt nheo nheo của Nathan, cô có thể đoán là anh đã biết sự có mặt của cô. Cô dừng lại cách anh chừng vài bước, các ngón chân vùi trong cát nóng và cảm thấy hai vai mình như bị thiêu đốt dưới ánh nắng mặt trời. Nhưng không...
Lấy hết sức bình tĩnh, India hất đầu về phía chiếc khăn đang vắt trên chân anh.
Cô hỏi: - Anh có phiền gì không? Nathan liếc nhìn xuống chiếc khăn, rồi lại ngẩng lên - Em thường hay đi bơi như thế này à? - Anh hỏi. India cố ghìm sự bực bội: - Khi nào có một mình – cô đáp thẳng thừng – nào bây giờ nếu anh… -Thế nếu có ai muốn đi cùng em?
Lúc đó thì sao? - Điều đó thật khó xảy ra. Không ai biết về cái vịnh này trừ… - từ anh cô chực nói liền bị bỏ lửng – Anh Nathan, xin anh… - Xin anh làm gì?
– anh ưỡn thẳng người dậy và nhìn với đôi mắt đen dò hỏi. Anh ta biết rõ cô muốn gì, quỷ tha ma bắt, nhưng lại bắt cô phải nói, phải cầu xin anh đưa chiếc khăn cho cô. - Em muốn lau khô người – cô nói một cách căng thẳng, hai cánh tay đưa lên trước ngực, các ngón tay cứng đờ bấu vào vai – Nếu như anh không thấy phiền. ...
Bụng India quặn lại: - Mẹ biết em đã đi xe đạp – cô nói nhanh.
Nathan tỏ vẻ không bận tâm: - Còn ai nữa? India đang tính đến phản ứng của anh nếu cô giả vờ là đã nói cho Steve biết nơi ẩn náu của mình ở đây nhưng rồi lại từ bỏ ý nghĩ ấy. Steve không biết gì về vịnh Abalone mà cô cũng không muốn để anh biết.
Thêm vào đó, Nathan đang làm cô bực mình.
Tại sao cô cứ phải thanh minh với anh ta kia chứ? - Hãy đưa cho em cái khăn – cô nói thẳng thừng – em phải đi về. - Được rồi.
Nathan uốn người đứng dậy.
Nhưng thay vì ném khăn cho cô, anh mang nó đến tận chỗ cô, vừa đi vừa giũ.
- Cám ơn, thế là quá đủ - India nói và đưa tay ra đón lấy, cảm thấy đôi chút nhẹ nhõm.
Nhưng Nathan phớt lờ bàn tay cô, anh bước qua giới hạn an toàn và quấn chiếc khăn vòng qua người cô từ phía sau. Cái cảm giác biết ơn ban đầu nhanh chóng tắt đi, nhưng Nathan vẫn chưa bước ra xa.
Hai cánh
là tiếng Trung Hoa, tương đương với tiếng Phạn sungata, ban sơ có nghĩa là “không có gì hết”, là “khoảng trống”. Nhưng trong giáo lí Phật, chữ không còn mang thêm một màu sắc siêu hình. Các nhà Phật học Trung Hoa chừng như thích dùng chữ lí hơn chữ không, vì lí có nghĩa là lí tánh, nguyên lí hoặc bản thể, trái lại, tro...
Rốt hết, tôi tưởng khỏi cần lưu ý chữ không nầy không liên quan gì đến ý niệm hiện đại của chúng ta về không gian. Sắc là hình thể, nhưng thường dùng theo nghĩa thể chất, có một vị trí trong không gian, và chống đối, tức ngăn ngại, đối với những hình thể khác. Vậy, sắc có thể tích, do đó, có hạn cuộc, bị tùy thuộc. Sắc...
Lí là đất hoạt động của sự , nhờ đó sự khai triển trong không gian, thời gian. Lí là điểm dựa của sự, nhưng không phải là thứ điểm dựa thường như ta quen hình dung trong thế giới sai biệt. Vả lại, chữ “đồng nhất” thường dùng không lột được hết tinh thần của hiện tượng tương tức
bằng cán cân công lý. Bạn có thể giải thích hình phạt theo quan điểm phát triển đức hạnh (phục hồi nhân cách), quan điểm nghĩa vụ luận (trừng phạt tội vi phạm nghĩa vụ công dân), hay quan điểm vị lợi (ngăn chặn hậu quả xấu trong tương lai). Những người không liên quan gì đến triết học có thể hỏi, “Nếu các vị đều thống ...
Làm sao cho thích hợp đây?
Một người chầu chực suốt ngày ở tòa án giao thông để chờ xét xử vụ việc của mình. Cuối cùng cũng đến lượt anh ta đứng trước quan tòa - nhưng quan tòa chỉ nói với anh ta rằng ngày mai anh ta phải quay lại, vì phiên tòa hôm nay đã hoãn.
Cáu tiết, anh ta quát lên, "Để làm cái chó gì?"
Quan tòa quát lại, "Hai mươi đô la vì xúc phạm tòa!"
Người đàn ông rút ví ra.
Quan tòa nói, "Anh không phải trả ngay hôm nay." Người kia nói, "Tôi chỉ kiểm xem tôi còn đủ tiền để nói thêm hai từ nữa không thôi."
Một nguyên tắc pháp lý nổi tiếng nữa là không thể luận tội dựa trên các chứng cớ gián tiếp. Lại một lần nữa, cả ba lý thuyết gia trừu tượng kia đều có thể ủng hộ nguyên tắc này. Một nhà lý thuyết theo quan điểm Luật đức hạnh có thể lập luận rằng tiêu chuẩn cao về tính công bằng trong phòng xử án sẽ trở thành mẫu mực đứ...
Một đôi vợ chồng đi nghỉ ở một khu nghỉ dưỡng câu cá. Trong khi chàng chợp mắt, nàng quyết định lấy thuyền của chàng bơi ra hồ và đọc sách. Trong khi nàng đang tắm nắng thì có một cảnh sát bơi thuyền đến và bảo, “Ở đây
làm bài tập thay vì đi chơi với bạn bè, phải thức khuya dậy sớm, không xem ti vi, đọc báo vì dành thời gian học bài.
Chúng ta cùng nhau đánh giá thử nhé. Điểm cao mang lại cho bạn những điều như: được khen tặng, được bạn bè nể phục, được học bổng vào đại học, có việc làm tốt... Bạn có thích không?
21 tháng 4 Cách tốt nhất là nên chia mục tiêu đó ra thành từng phần nhỏ. Chẳng hạn như nếu muốn có điểm tốt trong tất cả các học kỳ thì bạn nên đề ra mục tiêu là từng học kỳ, rồi cứ thế tiếp tục cho các học kỳ còn lại.
Khi đó bạn sẽ cảm thấy “nhẹ nhàng” hơn.
22 tháng 4 Để tiến đến mục tiêu, bạn cần phải viết ra giấy các mục tiêu của mình. “Mục đích mà không được viết ra cũng sẽ chỉ là một điều ao ước mà thôi.” Viết ra giấy giúp khả năng đạt được mục tiêu tăng gấp 10 lần so với việc chỉ nghĩ trong đầu. 23 tháng 4 Để tiến đến mục tiêu, bạn cần phải hành động ngay. Khi chúng ...
Chỉ có làm hay không làm - chứ không có chuyện làm thử. 24 tháng 4 Để tiến đến mục tiêu,
dương thôi. Bạn thử nói cho tôi rõ, khai căn bậc hai của chín chẳng hạn nghĩa là thế nào? - Là tìm một số mà khi nâng lên bình phương thì sẽ được chín. - Ô-lếch trả lời. - Số ấy là ba. - Đúng. Vậy bây giờ các bạn thử tìm một số mà khi nâng lên bình phương thì được âm một đi nào! Đơn vị ảo mỉm cười tế nhị. Xê-va vò đầu ...
Chẳng có số nào như thế cả. Bất kì số nào, dù âm hay dương khi nâng lên bình phương cũng đều được đáp số là dương.
Điều đó mình biết tỏng rồi! - Các bạn thấy đấy.
Cho nên người ta mới gọi căn bậc hai của âm một là đơn vị ảo mà lị. - Thành ra đơn vị ảo là những số hoàn toàn đặc biệt. Hẳn là con đường của các bạn cũng phải được xây dựng đặc biệt lắm.
- Chẳng đặc biệt chút nào.
Con đường của chúng tôi rất giống con đường của các số thực, chỉ khác là nó vuông góc với con đường kia mà thôi. Nó cũng là một đường thẳng vô tận, ở giữa vẫn là Ga Số Không ta đã biết. - Nếu các bạn có Ga Số Không thì chắc hẳn các bạn cũng có số dương và số âm chứ? - Rõ thật là!
Lẽ nào các số ảo cũng có số âm và số dương hay sao? Trên con đường của chúng tôi chỉ đơn giản là cũng có hai chiều về bên này và bên kia số không, giống như trên con đường của các số thực. Một chiều kí hiệu bằng dấu dương, một chiều kí hiệu bằng dấu âm.
- Thế nhưng phân biệt số ảo với số thực bằng cách nào? - Phân biệt bằng chữ i: 2i, 5i, -8i, -12i - À ra thế! Các bạn cũng có hệ số giống như các chữ khác ở An- giép ư? - Dĩ nhiên là có.
- Thế hệ số của bạn đâu?
- Xê-va buột miệng hỏi.
Không biết đến bao giờ cậu ấy mới biết phép xã giao?
Cũng may mà cô bé Đơn vị ảo lịch thiệp làm ra bộ không chú ý đến thái độ sỗ sàng ấy của Xê-va. - Hệ số của tôi là một.
Xưa nay nó vẫn vô hình. Nhưng Xê-va vẫn chưa chịu thôi. Gớm, sao lại có đứa hăng tranh luận thế cơ chứ!
- Bạn vừa bảo con đường ảo cũng giống con đường thực. Tức là các qui tắc vận hành trên đó cũng giống như các qui tắc trên con đường thực.
Có phải thế không? Nếu vậy thì đu quay ở đây để làm gì mới được? Bởi vì trên con đường một ray chỉ có chạy thẳng, mà đu quay thì là quay cơ? - Bạn nói chỉ đúng một phần thôi, - Đơn vị Ảo đáp - Qui tắc vận hành của chúng tôi đa dạng hơn.
Khi cộng và trừ thì các toa goòng cùng chạy trên đường ảo theo đường thẳng theo qui tắc giống như số thực: 2i + 3i = 5i 8i
nho nhỏ dành cho cô đấy. Cô có thể xuống ngay văn phòng tôi được không?" "Ngay bây giờ à?" "Phải". "Tôi sợ rằng bây giờ tôi đang..." "Nếu cô bận quá thì thôi cũng được. Tôi sẽ giữ nó lại đã, sẽ nói sau". "Không, không... Tôi xuống ngay bây giờ đây".
Điện thoại của Mellis lại reo vang.
Anh để mặc nó ở đấy. Nhặt lấy một nắm giấy tờ, anh đi về phía dãy thang máy. Nhìn quanh quất không thấy ai quan sát mình, anh đi qua thang máy, trèo lên cầu thang ở phía sau. Lên đến tầng trên, anh kiểm soát xem Helen đã rời văn phòng chưa, rồi bước vào tự nhiên như thể anh đang có công việc ở đấy.
Giá như anh ta bị bắt nhưng anh không thể nghĩ đến chuyện ấy.
Anh mở ngăn kéo giữa của Helen ra, vì anh biết nàng vẫn để tấm thẻ nhựa ở đấy.
Nó ở kia rồi. Anh nhặt lấy, nhét vào túi, rời khỏi phòng, vội vã đi xuống lầu. Về đến bàn giấy, anh thấy Helen đang đứng ở đấy, nhìn quanh quất để tìm anh.
"Xin lỗi", Mellis nói. "Tôi vừa bị gọi đi ra ngoài một phút". "Không hề gì đâu.Anh nói cho tôi biết cái điều bất ngờ ấy là gì?" "À, một con chim bé nhỏ nào đó bào cho tôi biết hôm nay là sinh nhật của cô, vì vậy tôi muốn mời cô ăn cơm trưa với tôi hôm nay". Anh nhìn mặt của nàng để xem phản ứng của nàng như thế nào. Nà...
"Như thế thì... rất tốt. Tôi cũng muốn cùng ăn trưa với anh", nàng nói. "Được rồi, vậy tôi sẽ gặp cô ở hiệu Tony lúc một giờ nhé".
Đó là một cuộc hẹn hò mà anh có thể đề nghị với nàng bằng điện thoại, nhưng Thatcher quá vui sướng nên không hỏi han gì cả. Anh nhìn theo trong khi nàng rời khỏi văn phòng. Ngay lúc nàng vừa đi khỏi, Mellis liền ra tay hành động.
Anh còn phải làm nhiều việc trước khi trả lại tấm thẻ nhựa ấy.
Anh dùng thang máy đi lên tầng thứ bảy, rồi tiến đến khu vực an ninh có người canh giữ trước một cánh cổng sắt. Mellis nhét tấm thẻ vào thì cánh cổng mở ra.
Khi anh sắp sửa bước vào, người bảo vệ nói, "Hình như tôi chưa gặp anh bao giờ".
Trái tim của Mellis đập lên thật nhanh.
"Phải, tôi vẫn không thường hay đến đây. Một trong các khách hàng của tôi đột nhiên muốn xem các chứng phiếu của ông ấy nên tôi phải đến moi nó ra. Hi vọng công việc này không làm tôi mất toi cả buổi trưa".
Tên bảo vệ tủm tỉm cười ra vẻ thông cảm. "Chúc anh may mắn".
Y nhìn theo Mellis trong khi anh bước vào trong hầm.
Hầm này bằng bê tông, khoảng mười thước trên năm thước.
Mellis bước tới những chiếc tủ hồ sơ làm bằng vật liệu chống cháy, chứa đựng các chứng phiếu, rồi mở các ngăn kéo ra.
Bên trong có hàng trăm các chứng phiếu cổ phần của các công ty ở New York và các giao dịch chứng khoán của Mỹ. Số cổ phần biểu thị trên mỗi giấy chứng nhận được in trên mặt giấy, và có thể từ một đến một trăm nghìn cổ phần, Mellis lục lọi rất nhanh và thành thạo. Anh chọn các giấy chứng nhận của nhiều công ty khác nhau...
Anh nhét các giấy tờ vào túi áo, đóng ngăn kéo lại, rồi trở lại nên người bảo vệ đang đứng.
"Nhanh nhỉ", người ấy nói.
Mellis nói, "Các máy điện toán cho ra các con số sai.