text
stringlengths
1
55.3k
Tiếc là chậm một bước, không chụp được cảnh đó.
Rozeh đã đi qua. Vị cảnh sát kia đã nói gì đó với Marjane, ông ta nhún vai một cái thế là Rozeh đã đi qua. - Nhưng nếu như vậy thì trời ơi, Lupin là ai đây? - Đúng thế- tiểu thư Nelly nói to- Lupin là ai?
Trên tàu chỉ còn lại khoảng hơn hai chục người. Cô ấy ngắm nghía từng người một vẻ như sợ rằng thủ phạm không có ở trong nhóm người này. Tôi giục cô ấy: - Chúng ta không thể chờ đợi được nữa. Cô ấy bước đi phía trước, tôi đằng sau.
Nhưng mới chỉ đi được chục bước, chúng tôi đã bị ngài Marjane chặn lại.
- Chuyện gì vậy?- Tôi hỏi lớn tiếng. - Xin ông đợi cho giây lát! Phải chăng ông có việc gấp? - Tôi phải cùng tiểu thư đây lên bờ.
Ông ấy nhìn kỹ tôi một lượt, sau đó nhìn thẳng vào mắt tôi hỏi: - Đây có phải là ngài Lupin không? Tôi cười lớn: - Không, tôi tên là Berna. - Berna đã chết cách đây ba năm ở Maggi rồi. - Nếu như Berna đã chết thì trên thế giới này không thể xuất hiện Berna thứ hai.
Nhưng tôi đang đứng đây. Đó là giấy tờ của
www.SachVui.Com www.SachVui.Com
Nạn Không Ngờ Chương 39: Bước Đường Cùng Chương 40: Đồng Quy Ư Tận Chương 41: Kết Thúc TÔI LÀ ĐẠO SĨ Nguyễn Điệp Quyển 6 Chương 1: Kẻ Không Mời Theo bạn, cái đáng sợ nhất trong cuộc đời này là gì? Ma quỷ? Lòng người?
Với tôi lúc này có lẽ là sự cô độc. Một cảm giác rất khó tả trong tôi vào lúc này, không người thân, không bạn bè, không có gì cả... À không thực ra vẫn còn 10 tỉ trong tài khoản. Sau sự kiện sinh tử chiến với Chế Bồng Nga ở Côn Sơn, Kiếp Bạc tính đến nay cũng gần 3 tháng, chắc mọi người đang thắc mắc hiện tại thì tôi ...
Hiện tại thì tôi đang ở một nơi " địa linh nhân kiệt thăng long nhập thiên ", có thể nói đơn giản đó là một nơi có phong thủy mang long mạch quốc gia. Cuộc sống thì cũng vô cùng bình thường, làm bảo vệ thử việc cho một cơ quan của nhà nước, còn cơ quan nào và ở đâu thì còn lâu tôi mới nói. Cũng vì vậy nên tôi cũng khôn...
Sau khoảng 3 tháng miệt mài luyện tập thì tôi cũng đã có chút thành quả, một trong những chiêu thức mà tôi ưng ý nhất là: " Tiềm lôi ".
Chiêu thức này kiểu như một dạng rada với bán kính 100 m xung quanh tôi, nhờ nó mà tôi có thể phát hiện những biến động bất thường dù cho đó là con người, yêu ma quỷ quái hay chỉ là một vật chất bình thường đang chuyển động. Mà thực ra ở đây cũng không có yêu ma dù chỉ là một vong hồn phảng phất bình thường, địa linh n...
Thực sự là tôi không biết nói gì ngoài một câu: WHAT THE FUCK? TÔI LÀ ĐẠO SĨ Nguyễn Điệp Quyển 6 Chương 2: Triệu Tập Không suy nghĩ nhiều, tôi lao đến chốt ngay vào mặt con cẩu yêu một phát giữa mặt. Nó không kịp phản ứng chỉ kêu lên: Gấu....!
Rồi nằm thẳng cẳng dưới nền đất. Con hắc miêu thấy vậy, cơ thể run run đánh rơi cả điếu xì gà xuống dưới đất, nó vội quỳ xuống rồi lên tiếng thanh minh: - Tiên sinh xin đừng rung động...! Hai chúng tôi chỉ là người đến đưa tin thôi mà....! - Là sao? Tôi ngạc nhiên khi nghe thấy lời trần tình của con hắc miêu, nó vội vã...
Hai tay tôi run run từ từ mở bức thư ra. Thật chậm rãi tôi từ từ đọc rõ những gì ghi trong đó: Giấy Triệu Tập Âm giới chi bút lệnh nhân trung Lệnh cho Nguyễn Đ - tuổi: 27 - thuộc nhân giới - đến âm giới ngay lập tức bàn chuyện đại sự.
Bắt buộc phải đến không được chậm trễ, nếu trái lệnh dù chân trời góc bể cũng quyết xuất hồn về chầu. Tào vương ký lệnh Diêm Vương Tôi đơ người ra một lúc cố suy nghĩ xem rốt cuộc vì sao mình bị triệu tập về địa phủ, nhưng suy đi tính lại thì trước sau gì cũng không thoát được nên thôi cứ tùy cơ ứng biến, chứ giờ mà cứ...
Tôi gãi đầu xin lỗi họ rồi cố đưa đẩy câu chuyện sang vấn đề khác, họ cũng không tính toán chỉ bảo tôi nằm xuống giường rồi nhắm
xem thế này được không, cậu giữ nó khi chúng ta ăn hoặc ngủ với đàn bà, thời gian còn lại tôi sẽ… Không khí.
Tôi nhận ra mình không thở nữa. Tôi hít một hơi. Không được. Ối giời ơi. Tôi tìm lại được liên lạc với cơ thể mình và hít vào. Lấp đầy vào đi. Nào… Được rồi. Tôi khịt thông mũi. Không khí ùa ào mang theo mùi đất sét ngọt dịu và nhiều mùi khác từ xa thoảng đến: mùi ngô bị hun nóng, mùi gì đó giống chất crê-ô-zốt và mùi ...
Cả hai đều vô cùng nhạy cảm trước sức nặng và vị trí của đối thủ, đến mức như hai đứa trẻ sinh đôi dính liền nhau.
Grrrr. Hít vào đi. Nào.
Dù thiên hạ có nói gì đi chăng nữa thì sự thực vẫn là anh không thể tự tử bằng cách nuốt lưỡi mình. Cùng lắm anh chỉ có thể cắn vào đầu lưỡi hoặc môi để máu phun ra và hy vọng trong lúc xỉu đi, anh sẽ mất đủ máu để chết.
Nhưng ngay cả cách ấy cũng không đảm bảo.
Thực tế, tại Iraq năm 2004, một viên trung úy hải quân đã thử chết theo cách này, ngay sau Salat-al-Isha (Giờ cầu kinh đêm của người Hồi giáo, kết thúc khi trời rạng sáng), nhưng đến sáng hôm sau, quân phiến loạn vẫn tìm thấy và cứu sống được anh ta.
Dù sao, cho đến lúc này, miếng giẻ trong miệng tôi/chúng tôi đã ngăn không cho Chacal làm việc đó. Nhưng đã có - hoặc sẽ có - những vụ nạn nhân bị bắt cóc bị nhét giẻ và chết ngạt vì mớ giẻ đó, và đó là điều anh ta đang cố làm.
Tôi nuốt một hớp không khí.
Tao sẽ không để mày làm chúng ta chết ngạt đâu.
Tôi tìm được liên lạc với hai lá phổi và lên gân, xiết chặt chân tay như nghiến răng. Tao cũng mạnh mẽ như mày và tao đang làm chủ… Sang phía đông, hơi thở của chúng ta bị chặn lại, Sang phía nam, nó ngừng lại, Hơi thở của chúng ta đã chết, Nó ngừng, nó chết, nó ngừng… Hơi thở của ta, - tôi nghĩ. Nhưng chẳng có hơi thở...
Anh ta đang điều khiển hai lá phổi.
Ối, quỷ thần ơi, tôi chỉ đang khò khè, khục khặc, hai tai tôi ù lên như cái đĩa hát bị nấc ở đúng đoạn chuyển bài của một đĩa nhạc rock.
Tim thì như đang chạy lên thang gác. Mười ba nhịp cầu thang.
Lưỡi tôi phồng lên thành một tảng tướng, to phải bằng quả bóng tennis. Tôi tái xanh đi… Nó ngừng rồi, nó dừng lại rồi… Thở ra đi. Thở ra. Ôi trời ơi. Không hay rồi.
Những người suýt chết đuối kể rằng sẽ đến lúc anh buộc phải thở cho dù biết rằng nước sẽ tràn vào và giết chết anh. Nhưng Chacal lại có thứ sức mạnh tinh thần này, anh ta sẽ làm được điều này, sẽ dìm chết cả hai chúng tôi trong thán khí, và trong một giây, tôi cảm giác như đang chìm xuống đáy biển đang cuộn xoáy với sa...
Vào thẳng đến dạ dày. Oa. Aha! Không khí. Phản ứng vô thức. Những ngón tay đeo găng cậy hàm tôi mở ra, thọc vào miệng tôi, rút miếng giẻ ra, khác nào tháo cái nút chặn cống. Không khí ào vào và ngực tôi căng phồng lên.
Thật ngọt ngào. Oái. Hàm sái cả đi. Có sao? Đội ơn giời. Tao cứ tưởng chúng mày bỏ bê công việc rồi chứ.
Lũ đần độn. May vừa đúng lúc.
Có người tọng một thanh gì đó vào miệng tôi, chống cho nó mở ra, được được… không, không, không, k…h…ô…ô…n…g… - Im đi, - tôi nghĩ, - họ muốn tao sống.
Mày hiểu không?
Chết đi, ta cùng chết đi, Có vậy thôi, chúng ta chết, chúng ta chết… Họ đang dựng tôi lên và ai đó ấn mạnh vào bụng tôi như lối thủ thuật Heimlich (Thủ thuật sơ cứu cho những người bị hóc vật gì đó trong họng), nhưng tôi vẫn ngạt tái người đi. Chacal không thể giết chết tôi chỉ bằng ý chí, phải vậy không? Điều đó đơn g...
Họ đang cố giữ cho tôi sống, cho tôi sống, cho tôi sống… Huỵch.
Một quả thụi.
Tôi thở được liền. H…í…t… h…à.
Mấy bàn tay đeo găng lại dựng tôi ngồi dậy. Tôi đang thở, bằng bộ phận nào đó.
Tốt quá.
Can thiệp thật đúng lúc.
Hoảng sợ, ngươi hoảng sợ, Ngươi ô uế, dơ bẩn, Ngươi hoảng sợ, hoảng sợ. - Ừ đấy, thì sao nào, - tôi đáp trả. Nhưng, thật ngớ ngẩn… tôi cũng cảm thấy… Ờ… thấy xấu hổ. Dĩ nhiên là tôi sợ, và dĩ nhiên Chacal biết tôi sợ, và anh ta biết là tôi biết anh ta biết.
Bực một nỗi là chẳng có mấy sự riêng tư trong cái mối quan hệ phải gió này.
Nghĩ đi nghĩ lại, quả thực cảm xúc mạnh mẽ và dai dẳng nhất trong tôi từ trước tới giờ luôn là sự xấu hổ. - Cậu quá lãnh đạm để biết thế nào là sợ, - tôi bảo anh ta. - Cậu cũng như tất cả mọi người thôi. Cậu tin vào mọi thứ người ta nói với cậu lúc cậu còn… - Ngươi không phải đến từ b’ak’tun mười ba, - Chacal đáp, - ng...
Chúng đều có thật.
- B’aax? Vậy sao? Bên nào hợp lý hơn: những thứ đó có thật hay ngươi là con ác quỷ lừa bịp? - Cậu chẳng có tí hiếu kỳ nào cả, - tôi nghĩ, - nếu cậu quan tâm đến bản thân nhiều hơn một chút thì chắc cậu đã tò mò về nơi mà từ đó tôi đến. Cậu buồn chán như tỉnh lẻ vậy.
Tôi vừa nghĩ với Chacal câu ấy vừa thấy mình vô duyên, không khác gì ngồi trong phòng thẩm vấn với một tay sheriff (cảnh sát trưởng) người Texas mà giải thích về sự khác nhau giữa Baroque (Phong cách nghệ thuật khởi nguồn từ Rome đầu thế kỷ 17) và Rococo (Phong cách nghệ thuật thịnh hành ở Pháp thế kỷ 18).
Hơn nữa, tôi thấy bực mình. Một trong những điều làm tôi thất vọng là Chacal chẳng hề ấn tượng gì trước những điều mà ký ức của tôi đem lại. Tôi những tưởng ngay giây đầu tiên gặp tôi - nếu có thể nói thế - anh ta sẽ tròn mắt ngạc nhiên mà xuýt xoa như kiểu: “Ôi, thần Jed, ôi”. Nhưng anh ta hoàn toàn chẳng có một chút ...
Nếu ngươi không phải một Đại Bàng hay một Mèo Rừng thì ngươi thậm chí thích hợp để ăn, ý tôi là để ăn thịt. Đúng là một thằng khốn nạn, - tôi tự nhủ.
Hiểu nhưng không có nghĩa là có thể tha thứ.
Mình những muốn giết chết hắn.
Nhưng làm thế sẽ chẳng đi đến đâu cả.
Nếu tôi có nện vào đầu mình thì đó cũng là điều Chacal muốn. Phải vậy không?
Mặc khác, anh ta cũng có lý của mình… cứ theo cái cách mà tôi đang giẫy giụa ở đây thì thế kỷ 21 đúng là hơi khó tin.
Hãy công bằng. Hừ, ngay cả khi tôi có phịa ra một ít… Ấy. Khoan. Dừng lại đã. Mày lảm nhảm như một thằng điên ấy. Lúc này, những bàn tay đeo găng đã nhúng vào dầu cọ và họ đang xoa, đang cạo người chúng tôi… - Ah cantzuc che - Chacal đang gào lên trong đầu (Ngươi có bệnh trong mắt - nghĩa là ngươi điên rồi) - Ah cantzu...
Nhưng… - B’ukumil bin cu… - Chết tiệt, - tôi nghĩ, - cậu là thằng chẳng ai cần đến hết. Sọ Đá Quý 2 không quan tâm đến cậu.
Ông ta muốn giữ tôi ở lại.
- Không phải. - Đúng thế đấy, cậu biết thế mà. - Ông ta giữ ngươi ở lại chỉ để hành hạ ngươi thôi. - Không, ông ta giữ tôi lại vì tôi có thể có ích.
Cậu là kẻ ngoài cuộc rồi, đồ thất bại. - Ah cantzuc che, ah cantzuc che… Oái. Mẹ kiếp.
Họ đang khâu ngực tôi. Mặc dù nói là “khâu” thì to tát quá, vì cứ như họ đang dùng kim đan và dây loa vậy. Sau một triệu mũi khâu, họ lại xoa dầu, lật lên lật xuống người tôi hệt như đang thay tã cho trẻ con. Chúng tôi thấy họ quấn cho mình một chiếc khố thêu quanh hông và xâu những sợi chỉ màu sắc rực rỡ qua hai cái d...
Tôi thấy mình chẳng khác gì con chó Nhật trong cuộc thi hoa khôi chó.
Họ đeo những chiếc vòng bằng đá xếp vảy quanh hai cổ tay, dùng dây da buộc một miếng đá trang sức hình lưỡi rìu của người chơi bóng hông quanh lòng bàn tay phải. Chúng tôi được phục sức bộ trang phục đội đầu khá nặng và đeo một sợi xích bằng đá quanh hông, chắc nó được dùng trong dịp lễ hội bóng thôi chứ thế này thì qu...
Cuối cùng, họ thoa lên người chúng tôi một thứ bột mà ngửi mùi, Chacal biết đó là tro xương trộn chu sa. Đương nhiên có cả mùi vani thoang thoảng nữa.
Tôi quả quyết rằng chúng tôi đủ thơm tho và ngon mắt để làm thức ăn, thậm chí cho một vị thần. Thế nhưng, chúng tôi được đưa đến đây không phải để dùng vào việc đó. Mấy gã hầu trang phục xốc chúng tôi đứng dậy, giúp Chacal lấy thăng bằng - anh ta đã lấy lại kiểm soát cơ thể, nhưng ngay lúc này chưa gây chuyện gì.
Họ dẫn chúng tôi đi qua một cánh cửa thấp, bước chín bước ra ngoài ánh sáng. Họ đặt chúng tôi xuống một chiếc chiếu cứng, mặt trơn. Tên cầm đầu - tôi nhận ra hắn không dùng găng tay - lột những dải băng dinh dính hay cái của nợ gì đó ra khỏi mắt tôi và chùi hết những vết dính còn bám lại.
Mắt tôi mở được ra.
Chúng tôi đang ở sâu trong một hẻm núi cây cối rậm rạp, mặt quay về hướng đông, cách bờ một con lạch nhỏ chừng hai mươi bước chân. Chúng tôi không nhìn thấy nhưng nghe thấy tiếng thác nước đổ xuống qua nhiều tầng từ đỉnh một vách đá cao chừng một trăm feet - “tuy bây giờ đã là cuối mùa khô” - tôi, hoặc Chacal, nghĩ. Qu...
Ông ta giữ một con diều hâu đuôi đỏ trên cổ tay trái, nó không bị bịt mắt như những con chim được thuần dưỡng ở cựu thế giới (Tức là châu Âu, châu Á và châu Phi) mà bị xích chân vào một chiếc vòng tay bằng gỗ dày. Chỉ có thể thoáng nhìn thấy tí da dưới những chuỗi ngọc bích quấn kín mít, và giữa ngực ông ta đeo một mản...
Hai đại diện của Hội Bóng Hông nhà Đại Bàng ngồi bên phải ông ta.
Người thứ nhất là Hun Xoe với khuôn mặt đẹp giai và tươi tỉnh.
Nó từng là người chơi chính ở vị trí cuối sân, tức hậu vệ, của Chacal.
Rồi đến một k’iik lớn tuổi hơn rất nhiều, nom giống phiên bản thu nhỏ và lôi thôi của Người Đá trong phim Bộ tứ siêu nhân.
Một luồng thiện cảm từ Chacal chạy sang tôi, bất chấp, hoặc có thể chính vì, ông ta đã nhiều lần đánh bại Chacal, chỉ cách cái chết có vài inch. Tên và danh hiệu của ông ta thình lình hiện lên trong óc tôi: Sấm Rền 3, người quản lý vòng hông của đội bóng nhà Đại Bàng. Chức danh ấy có nghĩa ông ta là huấn luyện viên.
Đó là người chú thứ hai của Chacal và là em họ nuôi của Sọ Đá Quý 2. Ông ta có biệt hiệu là Tinh hoàn 3, đơn giản vì ông ta có nhiều chất đàn ông hơn bất cứ ai.
Trước khi trở thành thầy dạy kiêm cha nuôi thứ nhất của Chacal, ông ta từng là một hậu vệ huyền thoại, chưa từng bị đánh bại nhưng đã bị thương nặng trong trận đấu cuối cùng, cách đây mười chín mùa chiến tranh. Trong trận đấu đó, ông ta bị tơi tả chưa từng thấy, nên bây giờ cánh tay trái của ông ta vẫn tê liệt thành mộ...
Hai người dân địa phương ngồi bên tay trái Sọ Đá Quý 2.
Đầu tiên là một ông già nhà quê trong chiếc mũ ống chóp cao màu xanh nước biển, vị chức sắc đương nhiệm của ngôi làng nhỏ này. Ông ta là một “người ở nhà tròn” - tức là người thuộc tầng lớp phải ở trong những túp lều tròn thay vì những ngôi nhà xây vuông vắn của tầng lớp quý tộc - và ông ta thuộc tầng lớp kém xa trong ...
Các bô lão qua bao đời vẫn chẳng thay đổi gì mấy.
Bên cạnh ông ta-ngồi bệt dưới đất vì không xứng ngồi chiếu-là người sinh ra tôi, tức sinh ra Chacal. Nom ông ta thô kệch, một nông dân trồng ngô, còn trẻ tới mức không ngờ, với hàm răng lởm chởm và cái trán nhăn lại vì thường xuyên phải vác thúng nặng. Chiếc mũ rơm rộng vành của ông ta nhìn như mũ đội khi đi chơi ngoài...
Tên của ông ta là Wak Ch’o, tức là Chuột 6, một cái tên điển hình của nông dân ở nhà tròn.
Tôi biết mẹ Chacal đã mất, nếu không bà đã được phép có mặt tại đây và đã khiến Chacal có đôi chút ấn tượng gì đó. Nhưng Chacal còn có anh em, và họ cũng không đến.
Hừm.
Chắc các bạn nghĩ việc gặp lại người cha sẽ khiến những cảm xúc như thương yêu, đau buồn, vân vân, trỗi dậy trong Chacal.
Phải không? Không biết có hay không, nhưng tôi không hề cảm thấy. Tất cả những gì tôi cảm thấy qua Chacal ngay lúc này là sự xấu hổ.
Hay nó đặc biệt hơn thế một chút, giống như… hừm… Ồ, tôi biết rồi. Nó giống sự hồi hộp của một diễn viên trước khi ra sân khấu.
Từ vị trí này, tôi chỉ thấy thêm hai người nữa. Sên Xanh 3 - tên gù với giọng nói cao the thé phát ra từ cổ họng - đứng một mình ở góc xa bên phải.
Lão khoác một chiếc áo choàng lông màu xanh da trời, chụp một thứ trang phục đội đầu hình xoắn ốc khiến đầu to xù ra như một con cá đại dương thân có thể co dãn. Và bên kia suối, cách chừng năm mươi sải tay, một k’iik Đại Bàng cao lớn đang đứng dưới một bụi ổi gai.
Có ba tên hầu trang phục đứng sau chúng tôi (tôi đếm tất cả mọi người theo thói quen), và tôi nghĩ còn ai đó nữa đang ngồi gần bên tay phải chúng tôi, người mà tôi không được phép nhìn. Nếu còn các vệ sĩ hay phu khuân vác ở quanh đây thì họ đã ở ngoài tầm mắt của chúng tôi.
- Te’ex! Sên Xanh 3 gào lên, gần như thẳng vào tai tôi bằng cái giọng cao chói vói của lão: “Ngươi!” Chacal giật mình, chú tâm. Anh ta có cái cảm giác như tôi từng được thưởng thức một lần hồi mười lăm tuổi, khi một tay cớm bất thình lình hướng loa vào tôi, quát: “Này, THẰNG KIA!
Đứng im! Thằng đội cái mũ rách ấy! Đứng im!” Te’ex m’a’ ka’te!! - Ngươi, tên nhãi có bộ da bẩn thỉu kia Ai là mẹ ngươi? Ai là cha ngươi? Ngươi không biết? Cái bào thai thối rữa không biết?
Sọ Đá Quý 2 chìa tay về phía chúng tôi và ngửa lòng bàn tay lên. Nó có nghĩa rằng nếu tôi, hay đúng hơn là Chacal - vì bây giờ anh ta đang điều khiển cơ thể này - có gì muốn nói thì nên nói ngay bây giờ. Tôi hét to: -Cal tumen hum pic hun, pic ti ku ti bin oc! Nghĩa là: - Bề trên, xin hãy cho con trở lại trong sạch Hãy...
Sọ Đá Quý 2 xoay lòng bàn tay xuống.
Yêu cầu bị từ chối.
Sên Xanh 3 nhận ám hiệu và bắt đầu dỗ dành chúng tôi bằng giọng ngân nga hiền lành: - Ngươi, Chacal 1, Người chơi bóng hông vĩ đại, Người làm gãy xương kẻ khác, Ngươi khỏe mạnh, ngươi dũng mãnh,
một lần nữa, các cha đến miếu đường và các đạo hữu có biết các cha thấy gì không?