text
stringlengths
1
55.3k
Thậm chí cách cô bé nhìn trong lúc thảo luận sôi nổi với Roger Davies khi bọn họ chuẩn bị lên chổi cũng khiến nó nhói lên vì ghen tuông.
"Và trận đấu bắt đầu!" Lee nói.
"Và Davies đã bắt được trái Quaffle ngay lập tức, đội trưởng nhà Ravenclaw Davies đang có trái Quaffle, anh né được Johnson, Bell, và cả Spinnet … anh đang tiến thẳng về hướng khung gôn! Anh đã ném trái banh – và - và -" Lee hét to. "và anh ta đã ghi điểm."
Harry và Hermione rên lên cùng với toàn thể học sinh nhà Gryffindors.
Như đã đoán trước, đám nhà Slytherin ở phía bên kia của khán đài bắt đầu hát: "Weasley không thể bảo vệ một cái chi. Nó không thể che được một cái vòng bé tí ti..." "Có một giọng nói khàn khàn vang bên tai nó.
"Hermione…" Harry nhìn quanh và thấy gương mặt râu ria của bác Hagrid giữa đám người đang ngồi.
Rõ ràng là bác rất vất vả để chen qua được những hàng ghế phía dưới, bởi bọn học sinh năm nhất và năm nhì nhìn bọn họ bực tức khi bác đi qua. Vì một lý do nào đó, bác Hagrid cúi gập người xuống như thể sợ bị ai đó nhìn thấy, mặc dù bác vẫn nhô lên so với mọi người xung quanh ít nhất là bốn feet.
"Nghe này," bác thì thầm, "các cháu có thể đi với bác được không? Ngay bây giờ?
Trong khi mọi người đang theo dõi trận đấu?" "ờ… không thể muộn hơn được hả bác Hagrid?" Harry hỏi.
Cho đến khi trận đấu kết thúc?"
"Không," bác Hagrid nói.
"Không thể, Harry à, phải ngay bây giờ… trong khi mọi người đang tập trung vào việc khác … các cháu hãy làm ơn đi?"
Mũi bác Hagrid đang chảy máu. Hai mắt bác tối sầm.
Harry chưa bao giờ nhìn bác gần như thế kể từ sau khi bác quay trở lại trường; bác trông hoàn toàn thiểu não. "Dĩ nhiên," Harry nói ngay lập tức, "dĩ nhiên là chúng cháu sẽ đi với bác."
Nó và Hermione len theo lối đi giữa hàng ghế của mình, đám học sinh phải đứng dậy nhường lối thốt ra những tiếng càu nhàu. Những người khác nơi hàng ghế bác Hagrid đang đứng thì không càu nhàu mà chỉ cố gắng thu người nhỏ lại hết mức có thể. "Bác rất biết ơn các cháu, cả hai cháu, thực đấy," bác Hagrid nói khi bọn họ r...
Bác thường xuyên đảo mắt ra xung quanh với vẻ lo lắng khi họ đi xuống bãi bỏ bên dưới.
"Bác chỉ hy vọng bà ta không để ý đến việc chúng ta đang rời khỏi"." "Bác định nói bà Umbridge hả?" Harry nói.
"Bà ta không để ý đâu, bà ta đang ngồi cùng với cái đám trong Đội Kiểm Tra, bác không nhìn thấy à? Bà ta hẳn là đang trông đợi có rắc rối xảy ra trong trận đấu."
"ờ, phải, một chút rắc rối nhỏ chắc cũng chẳng hại gì," bác Hagrid nói, ngừng lại một chút kiểm tra xung quanh để chắc chắn là bãi cỏ giữa sân đấu và túp lều của bác hoàn toàn không có ai.
"Chúng ta sẽ có thêm thời gian."
"Có chuyện gì vậy, bác Hagrid?"
Hermione nói, cô bé nhìn bác với vẻ quan tâm hiện rõ trên gương mặt khi bọn họ hối hả băng ngang qua bãi cỏ đến rìa Khu Rừng Cấm. "Các cháu sẽ biết ngay thôi"," bác Hagrid nói, bác đang nhìn qua vai khi có tiếng hò reo rất lớn từ phía khán đài phái sau bọn họ. "Này – hình như có ai đó vừa mới ghi điểm?"
"Chắc là đội Ravenclaw," Harry nặng nề nói.
"Tốt… hay lắm…" bác Hagrid vội vã nói. Thiệt là tốt…" Bọn chúng chạy lúp xúp theo sau bác đi qua bãi cỏ, cẩn thận nhìn quanh sau mỗi bước đi.
Khi bọn họ đến lều của bác Hagrid, Hermione tự động rẽ trái về phía cửa trước. Tuy nhiên, bác Hagrid lại bỏ qua túp lều, đi thẳng vào bóng tối của những cái cây nằm ở rìa của Khu Rừng Cấm, đến đó bác nhặt lấy cái ná đang để dựa vào một cái cây.
Khi bác nhận ra là bọn trẻ không theo mình, bác quay lại. "Chúng ta đi vào đây cơ," bác nói, vuốt mái tóc bờm xờm ra sau. "Vào Rừng Cấm?"
Hermione bối rối nói.
"Phải," bác Hagrid nói. "Đi thôi, nhanh lên nào, trước khi ai đó bám theo chúng ta!"
Harry và Hermione nhìn nhau, sau đó luồn mình dưới những cái cây, theo sau bác Hagrid, lúc này đã bỏ bọn chúng khá xa trong bóng tối âm u mầu xanh, cái ná trong tay bác. Harry và Hermione chạy theo để bắt kịp bác.
"Hagrid, tại sao bác lại phải mang theo vũ khí?" Harry nói. "Chỉ để phòng xa thôi," bác Hagrid nói, nhún đôi vai khổng lồ. "Bác không hề mang theo cái ná của bác vào hôm bác chỉ cho chúng cháu những con ngựa có cánh Thestrals," Hermione rụt rè nói.
"Bởi vì chúng ta sẽ đi xa hơn nhiều," bác Hagrid nói.
"Và dù sao, ngày hôm đó cũng xảy ra trước khi Firenze rời khỏi Khu Rừng Cấm mà?" "Tại sao việc ông Firenze rời bỏ Khu Rừng lại làm cho mọi việc lại khác đi được?"
Hermione tò mò hỏi.
"Bởi những những con nhân mã khác đã bị bác làm cho tức giận," bác Hagrid lặng lẽ nói, vẫn liếc nhìn xung quanh. "Bọn họ đã - ờ, không thể gọi là thân thiện được — nhưng chúng ta thu xếp ổn thoả với nhau". Chúng ta kết bạn với nhau, nhưng bọn họ luôn thay đổi hẳn thái độ mỗi khi ta muốn có một lời tiên tri.
Không một lời nào nữa." Bác thở dài.
"Ông Firenze nói là bọn chúng rất tức giận bởi ông ấy bỏ đi làm việc cho cụ Dumbledore," Harry nói, nó vấp vào một cái rễ trồi lên khỏi mặt đất khi mải theo dõi câu chuyện của bác.
"Phải," bác Hagrid nặng nề nói. "Phải đó, giận dữ cũng không thể diễn tả hết đâu. Ruddy giận tím gan tím ruột. Nếu bác không vào đó, bác nghĩ là bọn chúng đã đá ông Firenze đến chết rồi -" "Bọn chúng đánh ông ấy?"
Hermione nói, giọng rất sững sờ.
"ừ," bác Hagrid cộc cằn nói, và rẽ lối đi qua những cái nhánh cây mọc sà gần mặt đất. "Đến cả nửa bầy xông vào ông ấy." "Và bác đã chặn chuyện đó lại?"
Harry nói, trong cậu hết sức ngạc nhiên và có vẻ bị gây ấn tượng mạnh.
"Một mình bác?" "Dĩ nhiên là bác ngăn lại, làm sao bác có thể đứng nhìn bọn chúng giết ông ta được?" bác Hagrid nói. "Rất may là bác đi ngang qua đó đúng lúc… và bác nghĩ là ông Firenze có thể nhớ đến điều đó khi bắt đầu gửi cho bác những lời cảnh báo ngu ngốc!" bác bất ngờ thêm vào với vẻ nóng nảy. Harry và Hermione n...
Hermione hỏi. "là vì những con nhân mã phải không?"
"à, không đâu ," bác Hagrid nói, lắc đầu phản đối mạnh mẽ, "không, không phải là vì bọn chúng đâu.
Dĩ nhiên là bọn chúng có thể làm phức tạp thêm vấn đề… nhưng các cháu sẽ biết ngay thôi."
Sau câu nói không rõ ràng đó, bác im lặng và tiến lên phía trước, sải những bước chân dài bằng ba lần bước chân của bọn chúng khiến chúng rất vất vả để theo kịp bác. Lối đi ngày càng rậm rạp, những cái cây mọc san sát khi bọn họ ngày càng tiến sâu vào Khu Rừng Cấm âm u như trời đã chuyển sang tối. Bọn họ đã vượt bãi tr...
"Chúng ta đang đi đâu đây?"
"Thêm một chút nữa thôi," bác Hagrid nói qua vai. "Cố lên, Harry… chúng ta cần đi sát vào nhau." Phải rất cố gắng mới theo kịp bác Hagrid, bởi những nhánh cây và bụi cây đầy gai mà bác Hagrid bước qua dễ dàng như thể chúng là mạng nhện lại cứ mắc vào quần áo của Harry và Hermione, thường xuyên níu chúng lại khiến bọn c...
Bất kỳ âm thanh nào cũng đều có vẻ đe doạ trong sự im lặng ngột ngạt này. Tiếng cành cây gẫy vọng lại nghe rất to và tiếng sột soạt nhỏ nhất, cho dù chỉ là do chuyển động vô tình của một con chim sẻ cũng làm cho Harry nhìn vào bóng tối để tìm nguyên nhân. Nó nảy ra ý nghĩ là nó chưa bao giờ cố gắng đi sâu vào Khu Rừng ...
"Bác Hagrid, chúng cháu có thể thắp sáng cây đũa phép chứ?"
Hermione lặng lẽ nói.
"ờ… được"," bác Hagrid thì thầm đáp. "Sự thực thì -" Bác bất thình lình ngừng đi và quay lại; Hermione đi ngay sau bác và bị xô mạnh về phía sau. Harry túm kịp cô bé trước khi Hermione ngã xuống.
"Có lẽ chúng ta nên dừng lại một chút", để bác có thể … ờ ...giải thích cho các cháu hiểu," bác Hagrid nói. "Trước khi chúng ta đi đến đó." "Được lắm!"
Hermione nói khi Harry đỡ cô bé đứng dậy.
Cả hai đứa thì thầm "Lumos!" và các đầu đũa của bọn chúng loé sáng. Gương mặt của bác Hagrid hiện rõ từ bóng tối nhờ hai chùm ánh sáng đó và Harry nhận thấy bác có vẻ căng thẳng và buồn nữa. "Thế này"," bác Hagrid nói. "ờ… để xem nào… câu chuyện là…" Bác thở rõ mạnh. "Bác phải nói là bác rất có thể sẽ bị đuổi bất kỳ lú...
Harry và Hermione nhìn nhau sau đó cùng nhìn bác. "Nhưng bác đã trì hoãn được việc đó khá lâu -" Hermione ngập ngừng nói. "Cái gì khiến bác nghĩ rằng -" "Bà Umbridge cho là bác đã bỏ con Đào mỏ vào văn phòng bà ta." "Có đúng thế không ạ?"
Harry nói, trước khi có thể ngừng lại được.
"Không, chắc chắn là không rồi!"
bác Hagrid phẫn nộ nói.
"Bất cứ chuyện gì dính đến những sinh vật huyền bí là bà ta liến nghĩ ngay là có liên quan đến bác. ờ, các cháu đều biêt là bà ta luôn tìm cơ hội để đuổi bác ngay sau khi bác quay trở về. Bác không muốn đi đâu, dĩ nhiên rồi, nhưng nếu nó không phải là … ờ… tình huống đặc biệt, bác phải giải thích cho các cháu để... ờ, ...
Cả Harry và Hermione kêu lann phản đối, nhưng bác Hagrid đã vẫy vẫy bàn tay to tướng tỏ vẻ không đếm xỉa đến ý kiến của bọn chúng.
"Đó chưa phải là ngày tận thế đâu, bác sẽ có thể giúp đỡ cụ Dumbledore nếu bác đi khỏi đây, bác có thể hữu dụng cho Hội Huynh Đệ. Và các cháu còn có bà Grubbly-Plank, ờ...và - và các cháu sẽ vượt qua kỳ thi thôi …" Giọng bác run run và vỡ ra.
"Đừng lo cho bác," bác vội vàng nói khi Hermione định vỗ vỗ vào cánh tay bác.
Bác lôi ra từ trong túi áo chẽn một cái khăn mùi xoa chấm to tướng và dùng nó để lau mắt.
"Thế này, bác sẽ không cho các cháu biết chuyện này nếu như bác không bị buộc phải làm như thế. Hừm, nếu bác đi… ờ, bác không thể ra đi mà không… mà không kể cho ai đó … bởi vì bác – bác cần...ờ...các cháu giúp bác. Cả Ron, nếu cậu ấy muốn"." "Đương nhiên là chúng cháu sẽ giúp bác," Harry nói ngay lập tức.
"Bác muốn chúng cháu làm gì?"
Bác Hagrid khịt mũi rõ to, không nói nên lời và vỗ vào vai Harry khiến cho nó va mạnh vào một cái cây. "Bác biết...ờ...các cháu sẽ nói là có," bác Hagrid nói qua cái khăn mùi xoa, "nhưng bác không… bao giờ… quên… ờ… đi thôi nào… chỉ đi thêm một chút nữa … cẩn thận đấy, nào, có những cây tầm ma đấy…" Bọn họ tiếp tục đi ...
"Rất dễ thôi" bác nhẹ nhàng nói.
"Thật yên lặng, nào…" Bọn họ bước lên phía trước và Harry trông thấy một ụ đất to tướng, mềm mềm cao gần bằng bác Hagrid khiến cho cậu có cảm giác chắc chắn, với một sự khiếp sợ choáng váng, đó hẳn là hang ổ của một con thú khổng lồ nào đó. Những cái cây quanh cái đống đó bị nhổ trơ rễ, khiến cho cái đống đó nằm chơ vơ...
"Đang ngủ"," Hagrid thở ra. Không còn nghi ngờ gì nữa, Harry có thể nghe thấy một tiếng ngáy nhịp nhàng, xa xôi mà âm thanh có vẻ như phát ra từ hai lá phổi khổng lồ đang hoạt động. Cậu liếc sang bên Hermione, người lúc này đang nhìn chằm chằm vào ụ đất, miệng hơi há ra. Cô bé trông có vẻ khiếp hãi. "Bác Hagrid," cô bé...
Harry
với một tương lai tốt đẹp chưa? Bây giờ chính là thời điểm để bạn phá bỏ những quan niệm truyền thống về tương quan khi mà bạn luôn tin rằng mình chưa đủ tốt để đạt được một thứ gì đó.
Ai tạo nên những tương quan đó, bạn tự hỏi?
Hãy thoải mái và thử thủ thuật thực tế hóa này: trong lúc bạn đọc những dòng này, hãy cảm nhận âm thanh, hình ảnh, và rung động từ cả năm giác quan. Đừng chỉ ĐỌC, hãy CẢM NHẬN. Tôi đang hạnh phúc Vui vẻ May mắn Đem lại sự may mắn cho bản thân, cho những người khác, cho cả hành tinh này. Tôi khoẻ mạnh, cả thể chất, lẫn ...
Tôi rất phấn khởi luyện tập với cái tôi nội tâm.
Tôi thích “trang trí” ngôi nhà nội tâm bằng những hình ảnh tốt đẹp, đáng yêu, hào hiệp và tích cực.
Tôi sống trong giấc mơ sẽ thành hiện thực. Tôi có sự cân bằng giữa cảm xúc và suy nghĩ. Tôi biết những lời nói và suy nghĩ của mình sẽ không “phản pháo” lại chính mình, và luôn hoàn thành mục tiêu tôi đặt ra cho chúng. Mục tiêu của chúng tôi là rèn luyện cho bạn một cái tôi mạnh mẽ đủ sức đương đầu với mọi thử thách bạ...
Phần lớn những cơ quan truyền thông thông tin đều khắc họa một thế giới ảm đạm hơn nó vốn thế. Cảnh báo: Thông tin nhà đài có thể tồi tệ hơn là thực tế.
Bạn phải vẽ thế giới của bạn không chỉ bằng một gam màu tích cực hơn mà phải tuyệt đối tươi sáng hơn – thậm chí sáng đến chói loá. Học cách nhìn sự việc tốt hơn nhiều trong tất cả mọi “tấm gương” trong cuộc sống.
Trong quá khứ, hiện tại và cả tương lai.
Ví dụ như cuốn sách đầu tiên của chúng tôi Triệu phú một phút (The One Minute Millionaire) là một thành công. Nhưng ngay từ buổi đầu viết sách, chúng tôi đã tưởng tượng ra ngày nó được dựng thành phim. Nên nhớ khả năng một cuốn sách được dựng thành phim là rất nhỏ bé, một trên một triệu. Chúng tôi phóng đại ước mơ của ...
Bạn sẽ phải chờ ít nhất bốn tuần nữa.
Triệu phú một phút đã bán hết vé cho mỗi suất chiếu trong vòng một tuần, với hơn 10 triệu vé cho khán giả trên toàn quốc.
Lần đầu tiên trong lịch sử, một bộ phim công chiếu mà không có cảnh xếp hàng mua vé.
Vé đã được bán hết sạch. Đây là những thông tin tốt lành cho nhà sản xuất, những người thường vất vả tìm cách bán vé trước mỗi bộ phim.
Nhưng lần này thì không.
Như tiêu đề của bài báo, tiền bán vé đã yên ổn trong ngân hàng và đang chờ ăn lãi suất.
Một chiến thắng đã được bảo đảm mà hoàn toàn không cần đến những chiêu trò PR của nhà sản xuất.
Đem đến sự thành công này là nhờ một phương pháp marketing mới cho các bộ phim bom tấn. Vé xem phim được rao bán một năm trước khi bộ phim ra mắt và sự thành công của chiến lược này đã vượt qua... Rõ ràng là bài báo này sẽ không thể trở thành hiện thực.
Và để tạo nên nó, chúng tôi đã nhắm đến một mục tiêu xa hơn tất cả mọi người có thể nghĩ đến. Chúng tôi muốn sự Trầm trồ.
Trên thực tế chúng tôi đã cố gắng đưa ý tưởng về bộ phim đến hầu hết các nhà sản xuất phim của Hollywood thông qua hàng tá các cuộc gặp gỡ không kết quả.
Vậy nhưng chúng tôi chưa bao giờ mất hi vọng vào một mục tiêu sau cùng: Triệu phú một phút sẽ thành công, bán được 10 triệu vé ngay trong buổi công chiếu đầu tiên. Sau tám năm, nhiệt huyết đó đã được đền đáp.
Chúng tôi thuyết phục được một nhà sản xuất danh tiếng nhận ý tưởng về bộ phim. Kịch bản của bộ phim đã hoàn tất, và khi bạn đọc những dòng này, các nhà đầu tư đang tích cực thu hút vốn để biến giấc mơ của chúng tôi thành hiện thực. Phải rồi, nó đang thực sự xảy ra. Ồ zê!
Còn như bản thân cuốn sách này, chúng tôi “nhìn” thấy chúng tôi trên trang bìa tạp chí Times vì đã giúp người dân Mỹ thoát khỏi cuộc suy thoái khủng khiếp nhất kể từ năm 1929.
Người hùng của chúng tôi, Ngài Winston Churchill, đã nói: “Thành công là khả năng đi từ thất bại này đến thất bại khác mà không mất đi nhiệt huyết.” Và để làm được điều đó, bạn cần
hàng và cũng là tác giả của rất nhiều cuốn sách về quản lý, marketing, kế toán rất nổi tiếng. Nằm trong chương trình hợp tác giữa Công ty sách Alpha và Công ty Cổ phần Vnet, cuốn sách sẽ hé lộ cho bạn đọc những bí mật thành công của rất nhiều chuyên gia bán hàng. Những bí quyết, kỹ thuật, ý tưởng và cả những mẹo vặt rấ...
HỒNG DUYÊN LỜI GIỚI THIỆU Đây là một cuốn sách dành cho bất kỳ ai đã, đang và sẽ làm công việc kinh doanh. Cuốn sách này sẽ có ích cho những người bán hàng chuyên nghiệp, cũng như những ai cần trình bày ý tưởng hoặc kế hoạch của mình cho cấp trên hay cấp dưới. Trong mọi trường hợp, cuốn sách này giúp phát triển kỹ năng...
Sau đây là một ví dụ minh chứng cho điều này.
Cách đây bốn năm, một đại lý bán lẻ sách đã lên kế hoạch xây dựng chiến dịch bán sách kinh doanh tại các sân bay và nhà ga vào mùa hè. Mục đích của chiến dịch là thu hút các doanh nhân mua một cuốn sách kinh doanh khi họ đi nghỉ mát. Một người phụ trách quản lý khách hàng của một nhà xuất bản đồng thời cũng là một giám...
Đó sẽ là một cuốn sách có cỡ 7x7 inch vừa với giá sách của các hiệu sách và đập vào mắt khách hàng
Mục Lục HỒI 1 HỒI 2 HỒI 3 HỒI 4 HỒI 5 HỒI 6 HỒI 7 HỒI 8 HỒI 9 HỒI 10 HỒI 11 HỒI 12 HỒI 13 HỒI 14 HỒI 15 HỒI 16 HỒI 17 HỒI 18 HỒI 19 HỒI 20 HỒI 21 HỒI 22 HỒI 23 HỒI 24 HỒI 25 HỒI 26 HỒI 27 HỒI 28 HỒI 29 HỒI 30 HỒI 31 HỒI 32 HỒI 33 HỒI 34 HỒI 35 HỒI 36 HỒI 37 HỒI 38 HỒI 39 HỒI 40 HỒI 41 HỒI 42 HỒI 43 HỒI 44 HỒI 45 HỒI 46...