text
stringlengths
1
55.3k
Hôm ấy nàng rời Đại Lý, lòng đầy oán hận, nhất định đã hỏi khắp các hảo thủ giang hồ muốn học võ để trả thù, vì thế gặp Âu Dương Phong. Âu Dương Phong hiểu rõ tâm ý nàng chắc cũng trù hoạch kế sách giúp, vẽ bức tranh này cho nàng. Bộ kinh này lưu truyền rộng rãi ở Tây Vực, Âu Dương Phong là người Tây Vực ắt cũng đã biế...
Hoàng Dung căm hờn nói: -Lão Độc vật lợi dụng Anh Cô, mà Anh Cô lại lợi dụng con, đây đúng là độc kế liên hoàn mượn dao giết người. Nhất Đăng thở dài nói: -Ngươi cũng không cần tự trách mình, nếu ngươi không gặp nàng, nàng cũng sẽ tùy ý đánh một người bị thương rồi chỉ y tới đây xin ta chữa trị cho, chỉ là nếu không có...
Bức tranh này của Âu Dương Phong vẽ đã lâu, mưu kế an bài ít nhất cũng đã mười năm. Trong mười năm ấy không tìm được cơ duyên nào tốt, đó cũng là vận số xui khiến ra như thế.
Hoàng Dung nói: -Bá bá, ta biết rồi.
Bà ta còn có một điều tâm sự, so với việc hại người còn quan trọng hơn.
Nhất Đăng a một tiếng, nói: -Chuyện gì? Hoàng Dung nói: -Lão Ngoan đồng bị cha con giam trên đảo Đào Hoa, bà ta muốn cứu y ra. Lúc ấy bèn kể lại việc bà ta khổ học thuật Kỳ môn độn giáp, lại nói: -Về sau mới biết cho dù có học thêm một trăm năm cũng không thể bằng được cha con, lại đúng lúc gặp con bị thương, vì vậy .....
Bốn đệ tử thấy nàng không hề có vẻ đau xót, đều mắng thầm nàng lòng dạ lạnh lùng, nhìn thấy ân nhân cứu mạng cho mình tính mạng chỉ còn trong khoảnh khắc mà lại chẳng hề quan tâm, nói đi là đi luôn. Quách Tĩnh cũng biết Hoàng Dung quyết không chịu chắp tay đứng nhìn, tất nhiên đã có kế khác, lúc ấy theo nàng ra cửa. Đi...
Người tiều phu và người đánh cá mỗi người đỡ một chường của Quách Tĩnh đều cảm thấy cánh tay tê chồn, bước chân lảo đảo. Nhìn thấy Quách tĩnh lại vung chưởng đánh tới, hai người sóng vai sấn lên, toan hợp sức đón đỡ. Quách Tĩnh nghe Hoàng Dung nói thế, chường đánh ra tới nửa chừng đột nhiên thu lại ôm quyền nói: -Đắc t...
Ngư Tiều Canh Độc ngạc nhiên nhìn nhau. Hoàng Dung lấy vẻ mặt nghiêm trang nói: -Bọn ta chịu ơn nặng của tôn sư, nhìn thấy tôn sư có nạn, há lại buông tay không nhìn ngó tới.
Mới rồi mạo phạm, quả thật là có ý giúp nhau.
Người thư sinh bước lên vái dài một vái, nói: -Người đối đầu của gia sư lại là chủ mẫu của bốn người bọn ta, tôn ty có phân biệt, bà ta tìm lên núi, bọn ta không dám ra tay. Huống chi gia sư lại vì cái chết của tiểu.., tiểu hoàng gia, hơn mười năm nay canh cánh trong lòng, lần này cho dù không hao tổn công lực, không b...
Ngư Tiều Canh Độc đồng thanh nói: -Xin được nghe rõ.
Hoàng Dung hơi nhường mày, chỉ khiến bốn người ngớ mặt nhìn nhau, hồi lâu không nói được tiến Đến giờ Dậu, mặt trời dần dần lặn xuống sau núi, gió núi nổi mạnh, thổi vào khiến mấy hàng cây bồ đề trước thiền viện lắc lư nghiêng ngả, lá sen tàn dưới ao xào xạc thành tiếng, ánh chiều tàn từ sau đỉnh núi hắt ra, khiến bóng...
Đợi hồi lâu, sắc trời tối dần, mấy con quạ quang quác bay về sơn cốc dưới núi, làn mù trắng trong sơn cốc dần dần lan ra, nhưng chỗ khúc quanh cạnh vách núi ở đầu kia chiếc cầu đá vẫn không có người nào xuất hiện.
Người đánh cá nghĩ thầm: -Chỉ mong Lưu quý phi chợt thay đổi tâm ý, nghĩ tới chuyện này cũng không trách được sư phụ, có thể dừng ngựa trên bờ vực, vì thế không tới nữa. Người tiều phu nghĩ thầm: -Lưu quý phi khôn ngoan giảo hoạt, nhất định đã có gian kế gì đây. Người nông phu nóng nảy nhất, nghĩ thầm: -Tới sớm một khắ...
Y vừa ngẩng đầu lên, chỉ thấy một cái bóng đen đang lướt như bay tới, gặp chỗ khuyết khẩu thì nhẹ nhàng nhảy qua, tựa hồ không tốn chút khí lực nào.
Bốn người trong lòng càng hoảng sợ: -Lúc bà ta theo học võ nghệ với sư phụ, bọn mình đã học được chân truyền của sư phụ. Tại sao võ công của bà ta đột nhiên hơn cả bọn mình? Trong hơn mười năm nay bà ta học được một thân công phu ấy ở đâu?
Chỉ thấy cái bóng đen ấy càng đi càng tới gần, bốn người đứng lên chia ra đứng hai bên. Trong chớp mắt cái bóng đen ấy đã đi hết cầu đá, chỉ thấy bà ta toàn thân mặc quần áo đen, vẻ mặt có thể nhìn thấy thấp thoáng, đúng là Lưu quý phi được Đoàn hoàng gia mười phần sủng ái năm xưa.
Bốn người quỳ xuống dập đầu, nói: -Tiểu nhân tham kiến nương nương. Anh Cô hừ một tiếng, đưa mắt quét ngang mặt bốn người, nói: -Cái gì mà nương nương với không nương nương? Lưu quý phi chết rồi, ta là Anh Cô.
Ờ, Đại thừa tướng, Đại tướng quân, Thủy quân đô đốc, Tổng quản Ngự lâm quân đều ở đây cả. Ta cho rằng hoàng gia quả thật hiểu rõ tình đời, xuống tóc làm sư, té ra lại núp ở trong núi sâu này, vẫn làm chức hoàng đế an lạc thái bình của y. Trong câu nói ấy đầy giọng oán độc, bốn người nghe thấy, trong lòng run sợ. Người ...
Chẳng lẽ nương nương không biết sao? Anh em thoáng đỏ mặt, cao giọng nói: -Ngươi dám nói móc ta à? Người thư sinh nói: -Tiểu thần không dám. Anh Cô nói: -Ngươi ngoài miệng xưng thần, nhưng trong lòng há lại giữ phận quân thần? Ta muốn gặp Đoàn Trí Hưng, các ngươi có nhường đường hay không? Đoàn Trí Hưng chính là tên tụ...
Đúng lúc ấy người nông phu và người đánh cá đồng thanh quát lớn, từ hai bên song song đánh tới. Anh Cô cúi đầu một cái, thân hình như con rắn nước đã trượt qua nách người đánh cá. Người đánh cá ngửi thấy một mùi hương giống lan mà không phải lan giống xạ mà không phải xạ, trong lòng hơi hoảng loạn, cánh tay không những...
Người tiều phu và người đánh cá vội cúi xuống vực lên. Người nông phu quyền trái đánh thẳng ra như thiết chùy đập tới Anh Cô. Một quyền này mang theo kình phong lực đạo kinh người, Anh Cô nhìn thấy quyền phong đập tới mặt lại không né tránh. Người nông phu cả kinh, nghĩ thầm một quyền này ắt sẽ đánh vỡ sọ bà ta, lập tứ...
Bà ta dốc lòng muốn trả thù, biết rõ công phu trên ngón tay của Nhất Đăng đại sư rất lợi hại, nên cố sức suy nghĩ tìm cách khắc chế. Bà ta trong nghề thêu thùa bèn từ nữ công nghĩ ra diệu pháp, trên đầu ngón trỏ tay phải đeo một cái kim hoàn nhỏ, trên đầu kim hoàn có một mũi châm dài ba phân, trên châm tẩm chất độc, bà...
Anh Cô cười nhạt một tiếng nói: -Đại Tổng quản giỏi lắm!
Rồi sãi chân chạy về phía thiền viện.
Người đánh cá kêu lên: -Xin nương nương dừng bước. Anh Cô dừng chân quay người cười nhạt hỏi: -Ngươi muốn gì? Lúc ấy bà ta đã chạy tới trước ao sen, giữa ao sen và thiền viện chỉ có một đoạn cầu đá nối với nhau, Anh Cô đứng trên đầu cầu trợn mắt nhìn, tuy đêm tối nhưng chỉ cần có chút ánh sáng cũng có thể nhìn thấy mặt...
Ngươi cũng muốn chết phải không? Nói xong cũng không chờ y trả lời, quay người thong thả bước đi, cũng không quay đầu, không đếm xỉa tới việc y có đuổi theo đánh lén hay không. Một chiếc cầu đá nhỏ chỉ hai mươi bước là qua hết, đột nhiên trong bóng tối xuất hiện một người chắp tay nói: -Xin chào tiền bối. Anh Cô giật n...
Miệng thì nói nhưng chân vẫn không ngừng, bước thẳng tới trước. Quách Tĩnh đứng ở đầu cầu, thấy bà ta cứ đi thẳng tới, vội nói: -Xin mời tiền bối quay lại? Anh Cô đời nào đếm xỉa tới y, thân hình hơi nghiêng đi, triển khai Nê thu công trượt mau qua người y. Quách Tĩnh tuy từng thấy bà ta động thủ trong gian nhà tranh g...
Trong ao bùn sâu khoảng ba thước, nước sâu khoảng tới ngực hai người. Anh Cô tay trái móc xuống dưới vốc một nắm bùn ấn vào miệng Quách Tĩnh. Quách Tĩnh sửng sốt, vội vàng cúi đầu tránh qua.
Anh Cô ở trong đầm tối bùn lầy hơn mười năm, thấy cá chạch bơi lội mà ngộ ra một thân Nê thu công, trên đất liền động thủ với người khác đã trơn trượt dị thường, vừa vào chỗ bùn nhão cát nổi lại càng
ba lô của mình: Cờ thả Connect Four (Một biến thể của cờ Caro), và Chutes and Ladders (Rắn leo thang).
Cha mẹ tôi ngồi nói chuyện bên bàn, nắm chặt tay nhau và hạ giọng cốt để chúng tôi không thể nghe thấy.
Mẹ tôi luôn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ. Mẹ nói với cha rằng mẹ vẫn ổn, mẹ có thể nuôi nấng và chăm sóc chúng tôi trong lúc cha vắng nhà; điều lo lắng duy nhất của mẹ là cha mà thôi. Mẹ đã giữ những câu hỏi đó lâu đến mức lúc này đây chúng ồ ạt tuôn ra: Anh có an toàn không, Sayyid?
Đồ ăn có đủ cho anh không?
Ở đây còn có những người Hồi giáo khác phải không? Quản giáo cho phép anh cầu nguyện chứ? Em có thể mang cho anh những gì? Em có thể nói với anh điều gì đây, ngoài câu em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh?
*** Chúng tôi đã không trở lại căn hộ ở Cliffside Park kể từ khi vụ bắn súng xảy ra, đúng như mẹ tôi dự liệu khi bà trải tấm ga trắng trên sàn nhà và bảo tôi gói ghém đồ đạc của mình. Chúng tôi tạm thời sống tại nhà của chú Ibrahim ở Brooklyn, ba người lớn và sáu đứa trẻ sống trong căn hộ một phòng ngủ, từng chút một c...
Cảnh sát New York bất ngờ khám xét nhà của chúng tôi chỉ vài giờ sau khi chúng tôi rời đi.
Mất nhiều năm sau tôi mới đủ lớn để tiếp cận những tài liệu chi tiết, và biết rằng cha đã nói dối chúng tôi rằng ông không phải là kẻ giết người.
Cảnh sát mang đi bốn mươi bảy chiếc hộp chứa những tang vật nghi ngờ liên quan đến một âm mưu quốc tế. Chúng bao gồm những hướng dẫn chế tạo bom, một danh sách những mục
bờ bên kia, nhưng nhờ chiếc bè chúng ta qua được bờ bên kia.
Vậy pháp của Phật cũng là phương tiện thôi. Pháp thế gian duyên hợp hư dối, pháp của Phật tạm đặt cũng là phương tiện để trừ bỏ mê lầm, nên không thật. Không có một pháp thật thì lấy gì gọi là đắc là được. Không có chỗ được mà được mới đặc biệt. Cho nên nói vì không có chỗ được, nên Bồ-tát y Bát-nhã ba-la-mật-đa tâm kh...
Vì không ngăn ngại nên không sợ hãi, xa lìa điên đảo mộng tưởng, đạt đến cứu kính Niết-bàn. Tâm chúng ta hiện giờ có sợ sệt không?
Ai khủng bố mình? Mấy con vi trùng, vi rút cũng đủ khủng bố mình rồi.
Ít bữa
ma van dung, thiidng co 5 loai: Thanh nhiet giai doc, thanh nhiet tao thap, thanh nhiet liidng huyet, thanh nhiet ta hoa va thanh nhiet difdng am. 3.1. Thanh nhiet gidi doc Dung trong cac benh thuoc nhiet doc, hay gap sang thung siing nong, do, dau: ha tri viem nghen, mun nhot, dinh, hau boi, tien boi... toan than sot,...
3.2.
Thanh nhiet ta hod Dung trong cac chiing sang diidng ciic thinh (riic chay). Toan than: sot cao, ra mo hoi, mieng khat, thich uong, reu liidi vang, mach sac (vi du: viem mu cd to ong, viem tuy, viem quanh hau mon triic trang). Bai thuoc dien hinh la Hoang lien giai doc thang Hoang lien 12g Hoang ba 12g Hoang cam 12g Ch...
3.3.
Thanh nhiet liiOng huyet Dung d chiing benh sang diidng cd kem theo phat nhiet, tam phien, mieng khat khong muon uong nhieu, chat ludi hong hoac dd tUdi. Bai dien hinh Te giac dia hoang thang Te giac 8g Bach thiidc 12g Sinh dia 12g Dan bi 6g Goc bai thuoc la dai dien phiidng thuoc thanh nhiet liidng huyet (cd the thay ...
Thanh nhiet tao thap Dung cho chiing benh khdp siing dau, thap chan, sang doc, mieng dang, reu vang. 24 Bai thuoc 1: Long ddm ta can thang Long ddm thao 10g Cam thao 6g Hoang lien 12g Sa tien til 12g Chi tu 6g Moc thong lOg Sinh dia 12g Trach ta 6g DUdng quy lOg Sai ho 12g Bai thuoc cd tac dung thanh can hoa, ldi thap ...
Ton thudng dd ngiia lan rong, ndi tiep xuc chay midc vang.
Lien kieu 12g Diidng quy 10g Lo can 8g Chi xac 6g Sai ho 10g Sinh dia lOg Dao nhan lOg Xfch thiidc 12g Hong hoa lOg Cam thao 6g 3.5. Diidng dm thanh nhiet Dung de dieu tri chiing benh nhiet doc, thap nhiet nhiing keo dai gay am hii. Thi du: viem tuy xiidng lau ngay, cac benh sang diidng, ung thii, chan thu'dng lau ngay...
kể rõ đầu đuôi! – Cứ cho là như vậy.
Nhưng chắc gì ông đã kể đúng sự thật và mọi người đã tin ông chứ?
Mà Gavrila Ardalionovits đã nói rất đúng rằng chỉ cần một tí tẹo giả dối thôi là ý nghĩa của trò chơi coi như mất hết. Ở đây sự thật chỉ có thể xuất hiện một cách tình cờ khi con người đã đi đến chỗ hứng chí khoe khoang một cách quá nặng mùi, đúng là dớ dẩn, chẳng còn biết thế nào là thể diện nữa.
– Nhưng ngài quả là người quá ư tinh tế, Afanasi Ivanovits ạ, tôi ngạc nhiên đấy! - Ferdysenko xuýt xoa. - Thưa quý vị, quý vị nghĩ xem, khi bảo tôi là người không có khả năng kể đúng sự thật chuyện tôi đi ăn cắp, Afanasi Ivanovits có ý khẳng định một cách tế nhị rằng không thể nào có chuyện tôi đi ăn cắp (vì cứ ngoạc ...
Phụ nữ không góp thăm.
– Trời đất quỷ thần ơi, khốn khổ thân tôi! - Ferdysenko kêu toáng lên. - Thế mà tôi cứ nghĩ là người khai cuộc phải là hoàng thân, người thứ hai phải là tướng quân đấy chứ. Nhưng thôi, sáng danh Chúa, ít ra thì sau tôi cũng đến lượt Ivan Pet’rovits rồi, và tôi sẽ được đền bù xứng đáng. Nào thưa các tôn ông, tất nhiên t...
Gì chứ những chuyện này thì không thiếu,embarras de richesse. [46] Hay cứ để tôi kể lại chính cái vụ ăn cắp khả dĩ thuyết phục được Afanasi Ivanovits rằng không cứ gì phải là một tên đạo chích mới đi ăn cắp. – Thưa ông Ferdysenko, ông còn thuyết phục được tôi rằng quả là có thể lấy làm thích thú đến mức say sưa khi kể ...
Mọi người đều nhận thấy là sau khi đã cười chán cười chê như kẻ loạn óc, nàng bỗng trở nên cau có, bẳn gắt và cáu kỉnh, nhưng vẫn quyết không rời bỏ cái ý muốn quái đản của mình một cách bướng bỉnh, với cung cách của một nhân vật đầy quyền uy. Afanasi Ivanovits thấy thế mà lòng quặn thắt. Ivan Fiodorovits cũng làm ông ...
- Ferdysenko cao giọng bắt vào câu chuyện đang muốn kể. - Tôi mà được thông minh sắc sảo như Afanasi Ivanovits hay Ivan Pet’rovits thì hẳn tối nay tôi cũng đã ngồi im như hai vị ấy rồi. Thưa hoàng thân, ngài cho phép được hỏi thăm là ngài nghĩ thế nào chứ tôi cứ có cảm tưởng là bọn trộm cắp trên đời vẫn nhiều gấp bội s...
Ngài nghĩ sao? – Chết chửa, ông nói chuyện khó nghe quá đấy, - Daria Alekseevna, người thiếu phụ hoạt bát lanh lợi lên tiếng, - làm gì có cái chuyện ai cũng ăn cắp ăn nẩy, ai cũng tắt mắt như thế chứ, tôi chẳng lấy cái gì của ai bao giờ. – Vâng thì bà chưa bao giờ lấy cắp, nhưng hoàng thân thì sao, ngài đỏ hết cả mặt l...
Vâng, nếu như đến một lúc nào đó, người ta cũng muốn nói chuyện thực lòng.
Về phần tôi, thưa các quý ông, có gì đâu mà phải kể lể dài dòng: nó là câu chuyện cực kỳ đơn giản, vừa ngu dại vừa bỉ ổi. Nhưng tôi đoan chắc với cả nhà rằng tôi không phải là thằng ăn cắp; tôi chỉ ăn cắp vậy thôi, hoàn toàn vô ý thức.
Chuyện xảy ra cách đây ba năm, tại nhà nghỉ riêng ở ngoại thành của Semion Ivanovits Isenko, vào một ngày chủ nhật.
Tiệc tùng, khách khứa. Ăn xong, cánh đàn ông còn ngồi chơi uống rượu với nhau.
Tôi bỗng nghĩ ra chuyện đề nghị Maria Semionovna, con gái của ông chủ, một tiểu thư đài các, trình tấu một bản nhạc dương cầm nào đó. Khi đi qua căn phòng phụ để vào mời cô gái, tôi thấy có một tờ giấy bạc ba rúp màu xanh lá cây trên chiếc bàn làm việc con con của cô ta: hẳn là cô ta đã rút ra để đưa cho gia nhân lo vi...
Trong phòng không có một ai.
Tôi vơ lấy tờ giấy bạc nhét luôn vào túi, cũng không biết để làm gì.
Cơn cớ làm sao tôi cũng không hiểu.
Có điều tôi đã quay lại ngay và ngồi vào bàn. Tôi cứ ngồi đấy mà nghe ngóng tình hình, lòng như lửa đốt, tán dóc luôn mồm, kể chuyện tiếu lâm, cười cợt; về sau thì đến ngồi với các cô nương. Chừng nửa tiếng sau thì bỗng thấy rộ lên tiếng người nọ người kia hạch hỏi bọn hầu gái.
Người ta có ý nghi cho con Daria. Tôi đã tỏ ra hết sức quan tâm và thông cảm và thậm chí còn nhớ rất rõ rằng khi Daria đã mụ hết cả người rồi thì tôi cứ ra sức dỗ dành nó nhận lỗi và lên tiếng chịu hoàn toàn trách nhiệm về lòng tốt của cô chủ và cứ thế mà bô bô trước mặt mọi người. Mọi người thán phục nhìn tôi, khiến t...
Trước đấy tôi chưa bao giờ đi uống “rượu xếch” như vậy; tôi muốn tiêu hết tiền đi cho gọn. Lúc bấy giờ cũng như mãi về sau, tôi chẳng thấy lương tâm cắn rứt gì cho lắm. Chuyện này thì chắc là tôi không tái phạm nữa đâu, tin hay không tùy các vị, tôi không quan tâm. Thưa quý vị, chuyện đến đây là hết. – Có điều đây chưa...
– Thế còn đứa hầu gái thì sao? - Nastasia Filippovna hỏi với vẻ kinh tởm ra mặt. – Nó bị đuổi ngay trong ngày hôm sau, tất nhiên rồi.
Nhà ấy nghiêm lắm.
– Và ông cũng mặc kệ à? – Hay thật! Chẳng lẽ còn vác mặt đi mà tự thú chắc? - Ferdysenko cười hềnh hệch nhưng cũng hơi hoảng khi thấy câu chuyện của mình làm cho nhiều người tỏ ra rất khó chịu. – Thật là quá bẩn thỉu!
- Nastasia Filippovna kêu lên. – Ái dà!
Các người muốn được người ta kể cho nghe về cái hành động xấu xa bỉ ổi nhất của người ta nhưng lại đòi hỏi ánh ngọc ngà lấp lánh! Những hành động xấu xa nhất bao giờ cũng nhơ nhớp cả, điều này bây giờ chúng ta sẽ được nghe từ miệng Ivan Pet’rovits; thiếu gì kẻ vẫn ngời ngời tỏa sáng ở cái vỏ bên ngoài, lại còn ra cái đ...
– Liệu có nên chấm dứt cái trò này ở đây không?
- Afanasi Ivanovits hỏi khéo.
– Bây giờ đến lượt tôi, nhưng tôi xin sử dụng quyền được rút lui, - Ptisyn nói quả quyết. – Ông không muốn góp vui ư? – Tôi không thể, Nastasia Filippovna ạ; mà nói chung tôi thấy trò vè như thế này là quá nhảm, không thể chơi được. – Thưa tướng công, hình như đến lượt ngài rồi đấy ạ, - Nastasia Filippovna lại quay san...
Nhưng cũng có thể thấy tâm trạng buồn bực của nàng càng lúc càng thêm dữ dội. Afanasi Ivanovits càng hốt hoảng bội phần khi nghe nàng hứa là sẽ tham gia kể chuyện. – Thưa quý vị, cũng như bất cứ ai, tôi đã có những hành vi không mấy tốt đẹp trong cuộc sống của mình, - tướng quân mở đầu câu chuyện, - nhưng lạ lùng hơn c...
Nó là một đứa hết sức trung thành và rất đáng tin cậy.
Tôi cố nhiên là nghiêm khắc, nhưng được cái là công bằng.
Có một dạo chúng tôi đóng quân ở một thị trấn. Tôi được bố trí ở vùng ven trong nhà một góa phụ của một hạ thiếu úy. Bà lão hom hem này tuổi trạc tám mươi, hoặc gần tám mươi.
Căn nhà gỗ của bà khá tồi tàn rách nát, bà không có người giúp việc vì không có tiền. Nhưng điểm nổi bật ở bà lão là ngày xưa bà từng có một gia đình đông đúc, thân bằng quyến thuộc đủ cả nhưng rồi kẻ mất người còn, tứ tán khắp nơi, số khác thì đã quên bà lão, còn chồng thì đã mồ yên mả đẹp bốn mươi lăm năm nay rồi. Tr...
Chúng tôi đã to tiếng với nhau về chuyện con gà, và rất may là vừa nghe tôi đề đạt, cấp trên đã sắp xếp cho tôi đến ở với gia đình đông đúc của một gã lái buôn râu xồm, bộ râu rất bự, tôi vẫn nhớ mà.
Nhà này ở ngay trong khu dân cư đối diện. Tôi và Nikifor hớn hở chuyển sang nơi ở mới, kệ đời bà lão. Ba hôm sau, vừa ở bãi tập về, tôi đã thấy Nikifor báo cáo: “Đúng là thất sách, ông đội lại đi bỏ lại cái đĩa sâu lòng ở bên nhà bà lão, thành thử bây giờ chẳng biết lấy gì mà dọn xúp cho ông nữa”. Tôi sửng sốt: “Thế nà...
Tôi đưa mắt nhìn lại thì bỗng thấy là lạ thế nào: Bà lão vẫn ngồi yên vị, mặt hướng về phía tôi, mắt trố lên, không nói không rằng, vừa nhìn vừa lắc lư người trông đến lạ. Cuối cùng tôi im bặt, giương mắt nhìn chằm chằm, cất tiếng hỏi và không được trả lời. Tôi đứng thừ người ra không biết phải làm gì; tiếng ruồi nhặng...
Như vậy có nghĩa là bà lão đã mãi mãi ra đi vào đúng cái lúc tôi mắng mỏ bà ấy đấy. Tôi choáng hết cả người, tối tăm mày mặt, mãi mới hoàn hồn chứ lị. Các vị biết không, thế là tôi đâm ra nghĩ ngợi triền miên, đêm đến còn mộng mị nữa. Tôi thì tất nhiên không phải là người mê tín nhưng ba hôm sau tôi cũng đã đi dự tang ...
Tóm lại càng ngày tôi càng rất hay nghĩ ngợi.
Cũng không có gì là ghê gớm, nhưng thỉnh thoảng cứ tưởng tượng linh tinh là đủ nhược người rồi.
Cái chính là cuối cùng tôi đã lý giải ra sao?
Trước hết, một người đàn bà, hay như thời nay người ta vẫn nói là một sinh linh, đã sống, đã trải qua nhiều năm tháng và cuối cùng là đã sống quá lâu. Người ấy đã từng có chồng con, gia đình, họ hàng thân thích, đã từng sống một cuộc đời đầm ấm, vui tươi, thế mà bỗng nhiên tất cả tan thành mây khói, người ấy chỉ còn lạ...
Đấy, chuyện của tôi chỉ có thế thôi,
giải thích được.
Thí dụ: có em học sinh vì không thích thầy giáo mà không thích học. Nếu như dùng lý luận tự nhận thức thì các em sẽ tự giác học hơn nhiều. Để chứng minh quá trình tự nhận thức của con người, các nhà tâm lý học đã làm thí nghiệm dưới đây. Trước hết, trước 3 tuần làm thí nghiệm chính thức, các nhà tâm lý học tiến hành đi...
C. Không có nguyên nhân điều kiện: không đưa lại bất kỳ tình huống nào.
Sau khi kết thúc thí nghiệm, người ta phát hiện người chọn tình huống thứ hai thiếu niềm tin hơn so với hai tình huống kia.