text
stringlengths
1
55.3k
CÁC DỮ LIỆU GÂY NGẠC NHIÊN Sau đó chúng tôi thực hiện một phân tích sâu về lịch sử ở mỗi cặp công ty. Chúng tôi thu thập hơn 7.000 tài liệu lịch sử để lý giải rõ ràng việc mỗi công ty đã dần tiến triển qua từng năm, kể từ lúc khởi đầu cho đến năm 2002, ra sao. Chúng tôi phân tích theo hệ thống các loại dữ liệu, bao gồm...
Chúng tôi không bắt MỘT NGHIÊN CỨU VỀ ĐỐI LẬP CÁC CÔNG TY 10X VỚI CÁC CÔNG TY SO SÁNH Tỷ lệ lợi nhuận cổ phiếu tích lũy so với mức của Thị trường chứng khoán phổ thông Các công ty 10X Các công ty so sánh Điều gì giải thích cho sự khác biệt?
26 V Ĩ Đ ẠI D O L ỰA C H ỌN đầu hành trình của mình bằng một lý thuyết kiểm tra hay chứng minh; chúng tôi thích được ngạc nhiên trước các bằng chứng và buộc phải thay đổi theo những gì đã phát hiện được. Chúng tôi phát triển các khái niệm của công trình nghiên cứu này từ các dữ liệu đã thu thập được, xây dựng một khung...
Phương pháp chất vấn này đã tỏ ra có tác động cực kỳ mạnh, không chỉ ở việc phát triển các nhận thức sâu sắc mà còn ở việc đập tan các huyền thoại cố hữu. Thật vậy, nhiều phát hiện đã hoàn toàn đối lập với trực giác của chúng tôi và cứ mỗi phát hiện lớn lại khiến ít nhất là một người trong chúng tôi bị ngạc nhiên. Để s...
theo cánh cửa kính, tụ lại bên bệ cửa sổ. Tôi bỗng nhìn đồng hồ, chắc chiếc đồng hồ lớn treo trong tòa lầu hải quan cũng đang gõ 10 tiếng.
Tôi không bật đèn, mà châm một cây nến, ánh sáng lờ mờ của ngọn nến chiếu vào tủ sách phía sau lưng tôi.
Một bóng người màu đen đang ngồi đối diện, khuôn mặt bị màn đêm bao phủ, ngồi trầm mặc hồi lâu. Bất chợt, trên bầu trời xuất hiện một luồng tia chớp, tiếng sấm trong chốc lát tràn ngập cả căn phòng. Tôi cảm thấy cả ngôi nhà đang run rẩy. Mưa càng lúc càng to, gõ mạnh vào cửa kính không biết mệt mỏi, phát ra những âm th...
“Em đang đọc gì thế?” Đồng Niên hỏi nhỏ, anh giơ tay ra, nhìn bìa cuốn sách đang để trên bàn. Khi anh nhìn thấy tên cuốn sách “Mắt mèo”, liền run rẩy, lập tức hỏi Vũ Nhi: “Chẳng phải em nói cuốn sách này đã bị Diệp Tiêu mượn rồi sao?” “Anh ấy đã trả lại cho em rồi, em mới đọc phần mở đầu.” “Mới chỉ là phần mở đầu sao? ...
Bất chợt, họ nhìn thấy thứ gì đó màu trắng từ mái nhà lướt qua, sau đó nó dừng lại, quay lại nhìn Đồng Niên và Vũ Nhi. Đó là con mèo trắng, trên đuôi có mấy đốm lông đỏ đang thu hút tầm mắt của họ.
“Nó đẹp quá, có lẽ nó thường đi dạo trên mái nhà.” Vũ Nhi nhẹ nhàng nói.
Đồng Niên không nói gì, chỉ lặng lẽ ngắm nó.
Bỗng nó nhảy về phía trước, và mất hút ở phía bên kia mái nhà. Vũ Nhi thoáng lo lắng, Đồng Niên nắm chặt tay cô, nói: “Không sao đâu, nó là chuyên gia trèo ống nước mà.” Vũ Nhi gật đầu, rồi lại nhìn về phía xa, cô có thể nhìn thấy các ngôi nhà tầng cổ, còn có cả vài tòa kiến trúc cao tầng bên ngoài đường cái, cô nhẹ nh...
anh ta không nằm mà là đang lơ lửng. - Bây giờ tôi mới thấy đây không phải là tấm gỗ mà có lẽ là sợi dây, người trẻ tuổi đang nhảy qua nó. - Đấy đấy, - bà chủ quán vui vẻ nói, - anh ta đang nhảy.
Những người đưa thư phải tập như vậy đấy.
Tôi đã biết là cuối cùng ông cũng nhận ra. Ông có thấy mặt anh ta không? - Tôi không thấy rõ hết khuôn mặt anh ta, - K. nói, - chắc là anh ta đang lấy hết sức, miệng há, mắt nhắm và tóc bay xõa ra.
- Phải, phải. - Bà chủ quán nói vẻ tán thành.
- Người nào không trực tiếp biết anh ta thì không nhận được ra nhiều hơn. Đây là một người trẻ tuổi rất điển trai, tôi chỉ thấy có một lần thoáng qua, nhưng sẽ không bao giờ quên được anh ta. - Anh ta là ai thế? - K. hỏi. - Là người đưa thư, - bà chủ quán nói. - anh ta đã đưa tôi đến gặp Klamm K. không thể tập trung ng...
Những người giúp việc đứng ở ngoài sân, họ đổi chân mà nhảy trong tuyết.
Họ làm như thể đang hạnh phúc vì được gặp lại K., vừa vui sướng chỉ trỏ cho nhau, họ vừa liên tục chọc ngón tay vào cửa sổ nhà bếp. Thấy K. giơ tay dọa, họ liền chạy khỏi chỗ đó, nhưng vẫn cố xô đẩy nhau, người nọ vượt qua người kia, không biết chán và rồi họ lại ở bên cửa sổ. K. vội đi vào nhà kho, từ ngoài nhìn vào n...
Bà nghịch những dải viền tua của chiếc khăn. Chỉ sau đó bà mới ngước nhìn lên, xoa xoa mắt khắp lượt và nói: - Chiếc khăn này cũng của Klamm cho, cả chiếc khăn chít đầu nữa. Tâm ảnh, chiếc khăn này và khăn chít đẩu: đấy là ba kỷ niệm của tôi có được từ ông ấy.
Tôi không trẻ như Frida, không muốn làm nên việc lớn như cô ấy, và cũng không đa cảm, cô ấy đa cảm lắm. Tóm lại, tôi biết cam chịu với cuộc đời, nhưng cần phải nói rằng, thiếu ba thứ này tôi đã không chịu được lâu đến thế, thậm chí một ngày duy nhất thôi cũng không thể!
Có lẽ ông coi thường ba vật kỷ niệm này, nhưng ông xem: Frida mặc dù đã có quan hệ lâu với Klamm nhưng cô ấy không hề có một vật kỷ niệm nào cả, tôi đã hỏi rồi mà. Cô ấy quá mơ mộng, thêm vào đó là quá bất mãn; còn tôi thì mặc dù chỉ gặp Klamni có ba lần (sau đó ngài không cho gọi tôi, tôi không biết tại sao), tôi có l...
- Những chuyện này có từ bao giờ? - chàng thở dài hỏi.
- Hơn hai mươi năm rồi, - bà chủ quán nói - Nhiều hơn hai mươi năm rồi. - Các người chung thủy với Klamm lâu như thế cơ đấy, - K. nói.
- Bà biết không, thưa bà chủ quán, bà đã làm tôi lo lắng thật sự, nếu tôi nghĩ đến cuộc sống vợ chồng sắp tới! Bà chủ quán cho việc K. đưa chuyện riêng của mình ra là không đúng chỗ, bà bực tức liếc nhìn K. - Bà đừng giận tôi, bà chủ quán ạ, - K. nói. - Tôi không nói một lời nào chống lại Klamm đâu, do hoàn cảnh mà tôi...
Đúng như vậy. Còn bây giờ nếu như khi nhắc đến Klamm mà tôi luôn phải nghĩ đến bản thân thì đó là chuyện có thể hiểu được, và không thể thay đổi được nữa. Tuy nhiên, thưa bà chủ quán, - nói đến đây K. nắm lấy bàn tay đang lảng tránh của bà ta, - bà đừng quên là cuộc nói chuyện lần cuối cùng của chúng ta đã không thành ...
Tôi không đa cảm hơn những người khác mà ngược lại, nhưng ai cũng có điểm dễ xúc động của mình, tôi chỉ có một điểm này đây. - Rất tiếc, điểm xúc động của tôi cũng như thế, - K. nói. - Tôi sẽ cố gắng làm chủ mình tng hợp. Nhưng bà nói đi, bà chủ quán, tôi phải chịu đựng ra sao sự chung thủy khủng khiếp ấy với Klamm tro...
Ông phải chịu đựng ra sao với Frida ư? Ồ, ông đạc điền, ông là ai mà đám hỏi như vậy? - Bà chủ quán! - K. lưu ý nói.
- Tôi biết, - bà chủ quán nhượng bộ, - nhưng chồng tôi không báo giờ hỏi tôi những chuyện như thế.
Tôi không biết ai là người bất hạnh hơn: Tôi của thời đó, hay Frida bây giờ? Frida, người đã tự nguyện bỏ Klamm, hay là tôi, người mà ông ta không cho gọi đến nữa. Có lẽ là Frida, cho dù xem ra, trước mắt cô ta chưa hoàn toàn ý thức được điều đó. Ngày ấy những suy nghĩ của tôi đều bị số phận hẩm hiu của mình chế ngự, t...
Klamm đã cho mời tôi đến ba lần, và lần thứ tư thì không, và không bao giờ nữa!
Thời gian đó tôi chỉ dằn vặt về điều ấy.
Tôi có thể kể được cái gì khác cho chồng tôi, người mà tôi đã lấy sau sự kiện đó không lâu?
Ban ngày chúng tôi không có thì giờ,- vì chàng tôi đã mua lại cái quán khi ấy nó tương đối thảm hại, liền phải cố gắng cho nó khởi sắc chút ít; còn ban đêm thì sao? Đã bao năm rồi những cuộc trò chuyện ban đêm của chúng tôi vẫn chỉ xoay quanh ông Klamm, quanh việc tại sao ông ấy có thể thay đổi tình cảm đối với tôi. Nế...
- Bây giờ nếu bà cho phép, - K. nói. - Tôi xin hỏi một điều rất thô lỗ.
Bà chủ quán im lặng.
- Tóm lại là tôi không có thể hỏi? - K. nói. - Với từng ấy điều tôi cùng đã hiểu cả rồi. - Tất nhiên, - bà chủ quán nói, - là ông đã hiểu cả, đây là một việc đặc biệt.
Ông đã hiểu nhầm tất cả, kể cả sự im lặng.
Ông không có khả năng khác.
Tôi cho phép ông hỏi. - Nếu tôi hiểu sai tất cả, thì có lẽ tôi hiểu sai cả câu hỏi của mình, - K. nói,- có lẽ câu hỏi của tôi cũng không thô lỗ. Tôi chỉ
quốc Xã hội Chủ nghĩa.
- Đó là sản phẩm của bọn “Tờ-rốt-kít” và bọn “Nhân văn giai phẩm” - Đại úy nhẹ nhàng giải thích - Hát hò là phải chọn lọc. Tại sao không hát những bài ca cách mạng, những bài hát yêu nước đòi giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước?
Im lặng. Không ai nói với ai. Không ai nhìn ai.
Lát sau, Họa sĩ đứng tựa vào cột nhà rút thuốc hút, miệng lẩm bẩm: - Anh thì biết gì “Tờ-rốt-kít” với “Nhân văn giai phẩm” mà nói. Nghe người ta “kít” mình cũng “kít”... Lập tức mặt Đại úy đỏ rực. Thái độ cố gắng ôn hòa của ông phút chốc tan biến. Ông trừng mắt nhìn như muốn nuốt chửng Họa sĩ: - Cái thái độ ngạo mạn, k...
Anh luôn nói là anh thuộc về lực lượng chuyên chính vô sản, là người đứng trong đội ngũ gác cổng chủ nghĩa xã hội. Thế mà anh rất lơ mơ về chủ nghĩa xã hội, anh Thìn ạ. Anh phải tìm thầy mà học. Muốn làm được cái gì phải học kỹ cái đó. Nếu không tìm ra thầy thì đến chỗ tôi, tôi cũng nói với anh được dăm bảy điều có ích...
Chứ cái kiểu này thì... có ngày người ta buộc phải gọi anh là... là con bò đực đáng thương của chủ nghĩa xã hội mà thôi. Đại úy cười khẩy, xua tay: - Thôi chú về đi, từ nay đừng đến nhiễu sự tôi nữa. “Học, học nữa, học mãi”, Lê-nin dạy tôi rồi, chú không phải dạy khôn cho tôi.
Họa sĩ Tư đút tay túi quần túc tắc bước ra ngõ. Vừa đi vừa huýt sáo. Gặp bất cứ cái gì giữa đường Họa sĩ cũng đá một cái và huýt sáo. *** Chủ quán thịt chó Cule, tên thật là Trần Ngọc Hiền, xưa nay là chủ thầu đường bộ nổi tiếng của tỉnh.
Hòa bình lập lại, ông cống hiến cho nhà nước một trăm tấn xi măng, năm trăm tấn sắt và bốn xe vận tải cùng với ba kho dụng cụ làm đường.
Nhờ sự thành thật của ông, người ta không làm phiền ông trong việc khai báo hành tích của mình dọc thời kỳ ông làm chủ thầu.
Hơn nữa, trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp, ông đã nhiều lần bí mật cho ô tô vận tải chở gạo lên rừng giúp bộ đội. Chính ông cũng là một tài xế giỏi, ông lái xe như người làm trò ảo thuật, thoắt biến thoắt hiện với
không hay biết. Nó có liên quan tới mâm cơm hồi đầu hôm không?
Bao nhiêu câu hỏi khiến cho suốt từ đó đến sáng, Mỹ Uyên không tài nào ngủ lại được.
Cô cũng không buồn sắp xếp đồ đạc, mà chỉ biết ngồi ngẩn ngơ. Hồi nãy cô không quan tâm lắm vụ mâm cơm, nhưng bây giờ chỉ một cành hoa nhỏ, cô lại không yên trong lòng. Chắc chắn là có điều gì đây... - Cô Út ơi, dậy sớm tập thể dục đi, rồi vào ăn cháo. Tôi có nấu nồi cháo cá ngon lắm để cô ăn, bù bữa đạm bạc đêm qua! N...
Cô thấy cần một cuộc tản bộ với không khí trong lành buổi sáng để khuây khỏa cho bớt căng thẳng, nên thay đồ thể dục, Uyên đi ra sau vườn. Mảnh đất mà ngôi biệt thự của cha cô tọa lạc rộng có đến 5-6 héc-ta, một phần chung quanh nhà thì được vây quanh bởi tường rào cao, có cửa thông ra phần đất phía sau khá rộng, dẫn t...
Ít khi nào Uyên một mình đi lên phía sườn đồi thoai thoải kia , mặc dù vào những buổi sáng nơi đó rất đẹp, đặc biệt là lúc mặt trời lên. Có lần Mỹ Uyên đã nhìn thấy cha đứng trên đó nhìn về phía vầng thái dương vừa nhô lên, ông nhìn có vẻ say sưa lắm... đến khi bắt gặp con gái mình nhìn mình từ sau thì bỗng dưng ông nổ...
vĩ đại nhất mọi thời đại nếu ông ta là đại tướng.” Charles Schulz, họa sĩ tranh hoạt hình, đã đưa ra sự so sánh: “Cuộc đời là chiếc xe với mười thang tốc độ.
Phần lớn chúng ta đều có những thang tốc độ không bao giờ dùng tới.” Chúng ta để dành những thang đó để làm gì?
Nếu đi hết cuộc đời mà không đổ chút mồ hôi nào, cuộc đời thật không còn ý nghĩa.
Vậy vấn đề là gì?
Hầu như đó luôn là những giới hạn do chúng ta tự tạo ra. Chúng có tác động mạnh như những giới hạn thật sự.
Cuộc sống vốn đã nhiều khó khăn. Chúng ta lại làm nó trở nên khó khăn hơn khi chúng ta áp đặt cho mình thêm những giới hạn khác nữa. Charles Schwab, nhà tư bản công nghiệp, nhận thấy: “Khi một người đặt giới hạn cho những gì mình sẽ làm tức là đã đặt giới hạn cho những gì mình có thể làm.” Trong cuốn sách If It Ain’t B...
Break it! (Nếu nó không vỡ... Hãy đập vỡ nó!
), Robert J. Kriegel và Louis Patler viết: Chúng tôi không có manh mối cho thấy giới hạn của con người là gì. Tất cả các bài kiểm tra, các đồng hồ bấm giờ và các vạch đích trên thế giới không thể đo được tiềm năng của con người.
Khi một ai đó định theo đuổi giấc mơ của mình, họ có thể vượt rất xa những gì dường như là giới hạn của họ. Tiềm năng tồn tại trong chúng ta là vô hạn và phần nhiều chưa được chạm đến... Khi bạn nghĩ tới giới hạn, đó cũng chính là lúc bạn tạo ra chúng. Chúng ta thường nhấn mạnh quá nhiều các thử thách và trở ngại về th...
Sharon Wood, người phụ nữ Bắc Mỹ đầu tiên leo lên đỉnh Everest, đã rút ra nhiều bài học sau khi leo lên đỉnh núi thành công. Cô nói: “Tôi phát hiện ra rằng sức mạnh thể lực không phải là vấn đề mà đó là sức mạnh tâm lý.
Đó là cuộc chinh phục nằm trong tâm trí tôi để vượt qua những rào cản, những giới hạn tôi tự đặt ra và hướng đến điều tốt đẹp − chính là tiềm năng − nhưng có tới 90% tiềm năng đó chúng ta ít khi dùng đến.” Năm 2001, tôi được mời tới Mobile, bang Alabama để nói chuyện với 600 huấn luyện viên và hướng đạo sinh thuộc Liên...
Họ được mời tham gia vì người ta tin họ có tiềm năng chơi cho Liên đoàn Bóng bầu dục Quốc gia.
Vào buổi sáng, tôi dạy họ những điều trong cuốn sách The 17 Indisputable Laws of Teamwork (17 quy tắc bất biến của làm việc nhóm) vừa mới xuất bản. Vào buổi chiều, tôi tham dự một buổi tập thể lực của các cầu thủ. Họ được kiểm tra về tốc độ chạy, thời gian phản ứng, khả năng nhảy, v.v... Trong khi tôi đang quan sát...
Người khác nghĩ gì không quan trọng. Những gì bạn từng nghĩ về mình trước đây lại càng không quan trọng. Quan trọng là những gì nằm trong con người bạn và liệu bạn có định khám phá nó hay không.
Có câu chuyện kể về một cậu bé sống ở nông trại vùng Colorado.
Cậu thích đi bộ đường dài và leo núi đá.
Một hôm, khi đang leo núi, cậu phát hiện thấy một tổ đại bàng và trong đó có một quả trứng. Cậu mang quả trứng về nhà và để cho một con gà mái ấp quả trứng đó cùng với những quả trứng gà khác. Vì nở ra giữa một bầy gà, chú đại bàng nghĩ mình là gà. Chú học các hành vi của gà từ “mẹ” và bới mồi trong sân cùng với “n...
Chú không biết gì hơn thế.
Đôi khi cảm thấy có những kích động lạ lùng trong người nhưng chú không biết phải làm gì với những cảm giác đó, vì thế chú lờ đi hoặc kìm nén lại.
Rốt cục, nếu là gà thì chú nên cư xử như một con gà. Rồi một ngày nọ, có một con đại bàng bay qua nông trại đúng lúc chú đại bàng sống trong khu trại gà ngước lên và trông thấy. Vào khoảnh khắc đó, chú nhận ra mình muốn được như chú đại bàng kia. Chú muốn bay cao. Chú muốn vươn tới những đỉnh núi xa mà chú thường tr...
Chú thử sải đôi cánh của mình, đôi cánh giờ đây đã rộng và mạnh mẽ hơn đôi cánh của những “người anh em”. Đột nhiên chú hiểu rằng mình giống chú đại bàng trên bầu trời kia. Dù trước đó chưa từng bay nhưng chú có bản năng và khả năng để làm điều đó. Chú sải đôi cánh của mình một lần nữa và bay lên, lúc đầu còn chấp chớ...
Phillips Brooks, tác giả bài hát O Little Town of Bethlehem (Ôi, thành phố Bethlehem bé nhỏ!
), nhận xét: “Khi bạn phát hiện mình mới chỉ sống nửa cuộc đời, nửa còn lại
hối hận. “Ít con người trần thế nào lại từng mong muốn hạnh phúc một cách mạnh mẽ, đau khổ và say mê nồng nhiệt như Proust thời mới lớn… nhưng đến một lúc trong đời, ông hiểu hạnh phúc không phải dành cho mình, và ông đã khước từ.” Đó chính là nỗi đau đớn, cái còn lưu lại sau tất cả. Theo lời Pietro Citati, “trong Đi t...
Đằng sau vẻ ngoài vẫn là một ý chí thép và một sự dửng dưng tuyệt đối với tiếng tăm danh vọng.
Proust đã nói một cách chính đáng rằng, ông chưa bao giờ viết vì danh vọng và tiền, đó chỉ do niềm ham thích của ông. Ngay đây cũng nên nói thêm rằng, Proust không chỉ là tác giả của các thính phòng thượng lưu thơm tho phù phiếm thời Hoa lệ đầu thế kỷ, của “khách sạn Ritz với kiểu chiếu sáng rung rung những ánh hồng, n...
Các tia sáng ban mai chiếu vào khiến khuôn mặt cô hồng hơn cả bầu trời. Nhìn thấy cô, tôi lại thấy lòng yêu cuộc sống trở lại, như trong chúng ta, mỗi lần ý thức lại được cái đẹp và niềm hạnh phúc,” Người kể chuyện hình dung cuộc sống sẽ tuyệt vời như thế nào nếu ông được ở bên cô: “Nàng sẽ giúp tôi hiểu được những quy...
Từ bấy, nhiều năm đã trôi qua.
Năm 2013 này mới hội đủ điều kiện để Bên phía nhà Swann có thể ra mắt độc giả Việt Nam trong bản dịch.
Sự tiếp nhận của độc giả sẽ ra sao? Điều đó không khó để đoán trước, khi từ lâu người ta đã nói về sự xuống cấp của văn hóa đọc. Cũng đã từ lâu, Julien Gracq, một nhà văn Pháp hiện đại, đã nói: “Hoàng hôn của hư cấu (văn học, ĐTH), cứ rõ dần…” Trong khi đó, điện ảnh và truyền hình vẫn sản xuất ra những hư cấu ở tầm với...
Vậy thì, không phải chỉ ở Việt Nam, mà cả trên thế giới, sẽ đọc Proust ra sao đây khi phải đọc “một cái ông mà ngay từ đầu sách đã để hơn ba mươi trang, chỉ để miêu tả ông ta phải trở mình trên giường ra sao, trước khi ông ta ngủ được” (!). Nhưng cũng chính Gracq đã nói về một nét “hiện đại” (?) của Proust khi ông ta t...
Grasset 1961).
Đặt trong một thế giới song hành đầy sức thuyết phục, những kiệt tác của ba nhà văn lớn, Girard chỉ ra cái mà ông gọi là vanité (tính phô trương hợm hĩnh hoặc thói phù du của con người) ở Stendhal, sự sủng ái đầy thù ghét ở Dostoievsky và thói snobisme (học đòi, xu thời, thậm chí cơ hội chủ nghĩa) ở Proust. Theo Girard...
Trong Đi tìm thời gian đã mất, hình ảnh thực của thần tượng được Proust tái tạo, biến đổi, trong hình ảnh hư cấu Bergotte, để thể hiện bước đường của NKC tiếp thu, lĩnh hội và vượt lên, khai phá lối đi mới.
[←2] Louis-Ferdinand Céline (1894-1961), nhà văn Pháp nổi tiếng, có nhiều sáng tạo về ngôn ngữ, đưa nhiều từ dân gian, nhiều tiếng lóng vào văn chương.
[←3] Dẫn theo tạp chí Lire số đặc biệt về Proust, năm 2013. [←4] Antoine Campgnon (sinh 1950), giáo sư, nhà lý luận và nghiên cứu, chuyên gia về Montaigne, Baudelaire và Proust.
[←5] Câu mở đầu nổi tiếng này của Đi tìm thời gian đã mất đánh dấu một tìm tòi mới về kỹ thuật kể chuyện kể từ Proust trở đi. “Trong một thời gian dài, tôi đã thường đi ngủ sớm...”: Vào thời gian nào trong đời người kể chuyện và trong truyện kể? Hiện nay người kể chuyện có còn đi ngủ sớm nữa không?
Như em từng giải thích, em đã ly dị và em sẽ không lấy ai làm chồng nữa.
Buổi tiệc này cũng chỉ là cho bạn bè mà thôi... nếu anh đến được thì rất tuyệt bởi vì em muốn anh gặp Terri. Ồ, em đã đề cập đến chuyện bọn em sẽ tổ chức tiệc ở quán bar nhà hàng Bếp Thuyền Trưởng chưa nhỉ?”.
Cô cố gắng thở một hơi dài, thoát khỏi cảm giác đó.
“Vào đêm Halloween ấy mà”, cô nói thêm.
“Anh sẽ gọi cho em sau nhé”. Maryellen nghĩ thế cũng đủ lắm rồi. Sau hai ngày đêm tận hưởng hạnh phúc ngọt ngào cùng chồng, Justine không còn mảy may nghi ngờ gì về cuộc hôn nhân của cô nữa.
Cô đắm say trong tình yêu nhiều hơn và thấy mình như đang mơ.
Cô đã bắt chuyến bay tới Alaska trong hoàn cảnh bắt buộc, chẳng cần hẹn hò sắp đặt gì, điều đó có vẻ hết sức phi lý, vậy mà cô đã tìm được Seth. Justine xem đó là một tín hiệu của tình yêu, Seth rõ ràng sinh ra là để dành cho cô, để làm chồng cô.
Vài tuần nữa anh sẽ về nhà và họ có thể nói về tương lai tươi sáng. Họ sẽ cùng nhau bàn bạc những kế hoạch cần thiết cho cuộc sống chung.