text stringlengths 1 55.3k |
|---|
Đảo Corsica, sau nhiều năm thuộc về nước Genoa[3], đã nổi dậy dưới sự lãnh đạo của một địa chủ địa phương tên là Paoli, và năm 1755, đã đuổi được người Genoa ra khỏi đảo. |
Lẽ dĩ nhiên, đó là một cuộc khởi nghĩa của tầng lớp tiểu quý tộc nông thôn và của nông dân được những người săn bắn, những người chăn cừu ở trên núi và dân nghèo ở một vài thành thị ủng hộ. Tóm lại, đó là cuộc khởi nghĩa của một dân tộc muốn thoát ra khỏi ách bóc lột hà khắc về thuế khoá và cai trị của một nước Cộng Hò... |
Cuộc khởi nghĩa thu được thắng lợi, và từ năm 1755, đảo Corsica sống độc lập dưới sự lãnh đạo của Paoli. Những tàn dư của xã hội tộc trưởng vẫn còn mạnh (đặc biệt ở trong nội địa đảo). Thỉnh thoảng, các thị tộc lại giao tranh ác liệt và dai dẳng. Tệ tục “thù truyền kiếp” rất phổ biến, thường được kết thúc bằng những tr... |
Năm 1768, nước Genoa đã bán lại cho vua nước Pháp Louis XV “quyền hành của mình” ở Corsica - thực tế quyền hành ấy đã bị thủ tiêu, và mùa xuân năm 1769, quân đội Pháp đã đánh bại quân của Paoli (việc này xảy ra vào tháng 5 năm 1769, ba tháng trước khi Napoléon ra đời). Đảo Corsica trở thành đất đai thuộc Pháp. Như vậy,... |
Gia đình sinh hoạt tằn tiện nhưng không túng bấn. Trông bề ngoài, ông bố là một người đàn ông tốt và bà Letizia, người chủ thật sự của gia đình, một người đàn bà quả quyết, nghiêm khắc và cần cù. Napoléon thừa hưởng của mẹ tinh thần ham làm việc và nếp sống trật tự nghiêm ngặt. Đảo Corsica ở xa lục địa, nhân dân còn ma... |
Trường này có nhiều giáo sư rất giỏi, trong số đó có nhà toán học Monge và nhà thiên văn học Laplace. |
Napoléon say sưa học và đọc sách. Tại đó, Napoléon có sách, có thầy để học. Những ngày trong năm đầu, Napoléon đã gặp một điều không may: Vào học ở trường võ bị từ cuối tháng 10 năm 1784 thì đến tháng 2 năm 1785, bố Napoléon chết vì bệnh ung thư dạ dày cũng như sau này chính Napoléon đã bị. |
Hầu như gia đình không còn cách sống. Không thể trông mong được mấy vào người anh cả Joseph, một người bất lực và lười biếng, cậu học sinh sĩ quan 16 tuổi phải đứng ra chăm sóc mẹ và các em trai, em gái của mình. |
Sau một năm học ở trường võ bị Paris, ngày 30 tháng 10 năm 1785, Napoléon nhập ngũ, mang cấp hiệu thiếu uý và nhận công tác ở một trung đoàn đóng ở Valence. Ở Valence, viên sĩ quan trẻ tuổi ấy sống một cuộc sống khó khăn. |
Hàng tháng, Napoléon gửi về cho mẹ gần hết số lương chỉ giữ lại đủ để trả tiền những bữa ăn đạm bạc của mình và không vui chơi giải trí gì. Trong ngôi nhà Napoléon thuê được một căn buồng, có một cửa hàng nhỏ bán sách cũ. Napoléon đã dành tất cả thời gian rỗi rãi của mình vào việc đọc sách do người chủ hiệu cho mượn. N... |
Dù sao, lúc này, người trung uý phó 16 tuổi vẫn học nhiều hơn là phê phán. |
Và đây nữa cũng là một điểm cơ |
khi lại có những người nếu không phải con số cao gấp 20 lần mức đó thì họ không đời nào chấp nhận? |
Nhìn chung, những chuẩn mực mà bạn đề ra cho bản thân xuất phát từ gia đình, bạn bè và môi trường sống của bạn. Những người mà bạn gần gũi sẽ vô tình “gợi ý” cho bạn về các chuẩn mực mà bạn dựa vào đó làm tiêu chí cho mình. |
Những nghiên cứu thực tế cho biết, thông thường một người sẽ kiếm được trên dưới 10% so với thu nhập trung bình của 10 người họ thường giao du hoặc làm việc cùng. |
Về phần mình, tôi đã quyết định ngay từ lúc còn rất trẻ rằng tôi sẽ là một ngoại lệ... bởi vì tôi luôn mong muốn sống một cuộc đời thành công. |
Trong khi hầu hết bạn học của tôi ở trường Đại Học Quốc gia Singapore đưa ra Ngưỡng Chấp Nhận của họ là kiếm được 2.000 đô/tháng (đó là mức lương trung bình của những cử nhân mới ra trường ở Singapore), còn tôi thì tôi đã sớm xác định rằng, tôi nhất định phải kiếm được ít nhất là 10.000 đô/tháng. Đối với tôi đó là điều... |
Tại sao ư? Bởi vì chẳng có ai dại dột đến mức trả cho một sinh viên chân ướt chân ráo mới ra trường mức lương 10.000 đô/tháng cả! Vì vậy, trong suốt những năm học đại học, tôi đã không ngừng cải thiện các kỹ năng sống và làm việc của mình thông qua các khóa huấn luyện trong và ngoài nước (mà tôi tự bỏ tiền dành dụm và ... |
CÓ PHẢI BẠN ĐANG MẮC KẸT GIỮA HAI NGƯỠNG CỦA MÌNH? |
Tôi có một người bạn tên J (viết tắt), anh làm việc cho một công ty đa quốc gia và kiếm được kha khá tiền với một công việc khiến hầu hết mọi người phải ghen tỵ. Ấy thế mà mỗi khi chúng tôi gặp nhau, anh bao giờ cũng ca thán về việc mình ngán ngẩm ra sao khi phải làm việc cho người khác, và rằng anh muốn mở kinh doanh ... |
Thật ra, J cũng chỉ giống như đa số mọi người thôi. |
Họ không vui với hoàn cảnh hiện tại bởi vì những thứ mà họ đang có là dưới Ngưỡng Kỳ Vọng và tiềm năng của họ. Tuy vậy, họ vẫn ở trên Ngưỡng Chấp Nhận, cho nên sự “không vui” ấy không nhức nhối đến mức khiến họ phải làm bất cứ việc gì để thay đổi hoàn cảnh của mình. Kết quả là họ bị kẹt lưng chừng giữa Ngưỡng Kỳ Vọng v... |
Khi tôi kiếm được một triệu đô đầu tiên ở tuổi 26 (9 năm về trước), và tiếp tục kiếm được nửa triệu đô ở mỗi năm tiếp theo, tôi bắt đầu có cảm giác mãn nguyện về bản thân. |
Đó là vì tôi so sánh mình với những người bạn học ngày xưa, những người đã bị tôi bỏ lại rất xa phía sau. Điều mà tôi không nhận ra là tôi bắt đầu có cảm giác no đủ của một kẻ sớm tự mãn với mình và ngừng rèn luyện bản thân. Tôi thấy cuộc sống dường như chẳng hứa hẹn bất kỳ thách thức nào đối với mình, và tôi cảm thấy ... |
Đó là dấu hiệu giúp tôi nhận ra rằng, tôi đã an tâm chấp nhận hiện trạng của mình. Tôi có thể “sống quá khỏe” với những gì mình đang có trong tay bởi vì tôi đã vượt lên trước rất xa trong cuộc đua với những người đồng trang lứa. Tôi cảm thấy thỏa mãn và chính điều đó đã ngăn cản tôi không gặt hái thêm những thành quả m... |
BẤT THÌNH LÌNH, TÔI THẤY MÌNH BÉ NHỎ... Thế rồi tôi được mời gia nhập vào Young Entrepreneurs Organization (YEO) – Hội Doanh Nhân Trẻ. |
Đó là một |
luật hình sư có đề cập. |
Glenmore mỉm cười không nói gì và biến sang phòng bên. |
Bartsler nói: - Thế là công việc giải quyết xong. |
Mason cười. |
- Không ư? - Bartsler hỏi. - Tôi không biết. - Ông Mason, ông không biết điều gì? - Một số vấn đề. Thí dụ như lý do thực sự ông mướn cô Regis. Một lý do nữa là ông muốn cô gái quay trở về nhà ông. |
Ông Bartsler, tôi cho ông biết khi sa vào một điều bí ẩn, tôi thường có thói quen đi đến tận cùng của vấn đề. |
Nếu ông có ý định cho tôi biết về chuyện này, tôi sẽ chờ ông ở văn phòng vào lúc mười giờ sáng mai. Bartsler gãi cằm rồi cuối cùng nói: - Đồng ý. Tôi sẽ đến thăm ông lúc 10 giờ 15 phút. |
Tôi thực muốn cho ông biết về chuyện này vì ông quan tâm tới nó. |
Chương Ba Những đám mây đen bị luồng gió nóng thổi bay sà xuống thấp, lững lờ trôi trong khi mặt đất từ sáu tháng nay không có giọt mưa đã nứt nẻ vì thiếu nước. |
Perry Mason dừng lại mua tờ báo và xem đồng hồ. |
Đúng mười giờ. |
Ông nhìn những đám mây và nói với người bán báo: - Trời sắp mưa rồi - Cũng dễ mưa lắm. |
Mason gật đầu, gấp tờ báo lại. |
Người bán báo nói tiếp: - Tôi không thể nào làm quen với cái xứ quỷ quái này. |
Sáu tháng nắng khô rốc còn sáu tháng mưa như trút. |
Tôi ở miền đông đến. |
Nơi đó cây cỏ xanh tươi suốt năm. Còn ở đây, cỏ dễ cháy như là rơm vậy. |
- Thế còn mùa đông? – Mason hỏi. - Thưa ông Mason, đó là lý do vì sao tôi có mặt ở đây, - người bán báo cười. |
Luật sư đi đến thang máy và hai phút sau, ông mở cửa văn phòng. |
- Della, sao? |
Có gì lạ không? |
- Jason Bartsler đang chờ ông. - Ông ta đến hơi sớm. - Nom ông ta có dáng lo nghĩ. Mason vứt tờ báo lên bàn, treo mũ lên mắc áo rồi nói: - Della, mời ông ta vào. Della dẫn ông khách vào. Bartsler nói ngay như để xin lỗi: - Tôi đến trước giờ hẹn. |
- Tôi cũng thấy vậy. |
- Mason, đêm qua tôi không làm sao ngủ được. Quái quỷ, làm thế nào ông lại đoán ra tôi có lý do thật đặc biệt khi mướn cô Regis? Mason cười: - Một nhà kinh doanh viết thư cho một cô xướng ngôn viên đài phát thanh mà ông ta chưa bao giờ gặp để thuê cô ta đọc sách thật to… Thế đấy, ông Bartsler ạ. Và ông lại muốn tỏ ra l... |
Chúng tôi có một người con trai tên là Robert. |
Con tôi đã chết ở Trân Châu Cảng ngày 7 tháng 12 năm 1941, lúc 26 tuổi. |
Người ta không tìm được xác con tôi… Ánh mắt Mason biểu lộ niềm thông cảm. Bartsler nói tiếp: - Cuộc sống thật vô cùng phức tạp mà người ta không ngờ tới… Chỉ đến khi nhìn về quá khứ với ánh sáng của kinh nghiệm thu thập được, chúng ta mới hiểu ra điều đó. Nhưng thật đã quá muộn… Lại một lần nữa ông khách ngừng trong g... |
còn không thể kết thúc bài nói của mình. - Được rồi. Tôi cho rằng mọi chuyện sẽ diễn ra tốt đẹp. |
Đó là một bữa tiệc lớn, phải không ạ? - Phải - Bà Oliver nói bằng giọng chán nản - Một bữa tiệc lớn. Bà tự nhủ: "Không hiểu tại sao mình lại quyết định đi dự bữa tiệc này?". Nhưng bà không nói thành lời vì Maria đã vội vã đi xuống bếp vì mùi khét của nồi thức ăn trên bếp lò . |
"Mình cho rằng vì mình muốn biết tình hình. Trước đây nhiều lần người ta đã mời mình nhưng mình không dự rồi". |
* * * Bà Oliver đang dùng món bánh làm bằng bột và lòng trắng trứng trên đĩa của mình. Đây là món bánh ngọt mà bà thích khi kết thúc bữa ăn . Ít nhất đối với người trong lứa tuổi của bà, người ta phải cẩn thận với các món ăn . |
Đó là vì hàm răng. Đúng vậy, những chiếc răng rất đẹp và chúng làm cho người ta không còn cảm giác như ăn uống. Chúng được sắp xếp đều đặn và trắng bóng; răng giả lại đẹp hơn răng thật. Bà Oliver còn ít răng thật và bà cam đoan rằng răng giả không bền chắc lắm. Bà cho rằng những con chó có hàm răng bằng ngà, còn răng c... |
Dù thế nào đi nữa cũng không nên để mình lâm vào hoàn cảnh lúng túng. |
Rau diếp khó ăn hơn hạnh nhân muối. Kể cả kẹo sô-cô-la, ca-ra-men và bánh trứng gà nữa. |
Thở dài một cách hài lòng, bà Oliver ăn miếng bánh cuối cùng. |
Bữa tiệc được tổ chức để chào mừng các nhà văn nữ. Nhưng may thay khách mời không chỉ có phái nữ. Bà Oliver ngồi giữa hai đại biểu nam giới. |
Ông Edwin Aubyn, người mà bà cảm phục về những vần thơ của ông, là một người tính nết dễ mến khi kể lại nhữngchuyến du lịch ra nước ngoài của mình. Ông Wesley Kent, cả ông này nữa, là một người lịch thiệp. Ông ta có những lý do chắc chắn khi nói mình thích những cuốn tiểu thuyết nào và bà Oliver đã nhìn ông bằng cặp mắ... |
Những lời khen của nam giới thường là nồng hậu. Phụ nữ thường có những nhận xét thiên lệch. |
Họ thường viết thư cho bà. |
Có những người ở bên kia đại dương với những lời lẽ khác thường. Tuần lễ trước bà đã nhận được một bức thư như vậy, thư bắt đầu bằng những lời tán tụng: "Khi đọc cuốn tiểu thuyết mới nhất của bà - Con cá đỏ thứ hai - tôi đã nhận ra tấm lòng cao thượng của bà". Bà Oliver là |
và ca táp của mình một hộp danh thiếp. Nếu một đối tác mới đưa danh thiếp cho anh ta, anh ta nhận với thái độ tôn trọng, đút nó ngay vào túi áo hoặc ví. Họ không bỏ quên nó và không dùng chúng để cậy két bẩn trong móng tay. |
Khi người lịch sự thay đổi địa chỉ công tác hoặc số điện thoại, họ thông báo với những người có quan hệ trong kinh doanh ngay khi có thể. |
Người lịch lãm và sếp Cho dù xã hội ngày nay bình đẳng tới đâu đi chăng nữa thì một người lịch lãm vẫn nhớ rằng luôn có những mệnh lệnh cần tuân thủ. Anh ta có thể gọi sếp bằng tên (không gọi bằng họ), và anh ta thỉnh thoảng có thể chơi gôn với sếp. Tuy nhiên, anh ta vẫn nhớ trong công việc ai là người quản lý. Anh ta ... |
kế hoạch bỏ việc sau 2 hoặc 3 năm. |
Hãy nghĩ về điều này. |
Mất khoảng 6 tháng để quen với một công việc mới, cho nên 6 tháng đầu tiên được xem là thời kỳ tập sự. Mất trọn hai năm để một nhân viên mới thật sự có thể làm việc chủ động. |
Và đó chính là lúc nhiều phụ nữ sẵn sàng bỏ việc và lập gia đình. |
Như thế, các bạn không thể kỳ vọng một doanh nghiệp chào đón những người có thái độ như vậy. |
Năm 1984, khi chúng tôi tạo cơ hội việc làm cho những phụ nữ tốt nghiệp đại học, đích thân tôi đã tiến hành các cuộc phỏng vấn và hỏi xem những nhân viên nữ có tiếp tục làm việc sau khi kết hôn hay không. |
Có đến 99% trong số họ nói rằng họ có kế hoạch như vậy. |
Nhưng 5 năm sau, chỉ có một nửa trong số 200 phụ nữ tốt nghiệp đại học mà tôi tuyển dụng là còn tiếp tục làm việc. |
Tuy nhiên, đây đã là một sự tiến bộ đáng kể. |
Chúng tôi thử nghiệm tuyển dụng nhân viên nữ tốt nghiệp đại học năm 1972 và thêm một lần nữa năm 1977. Tất cả phụ nữ thời đó đều có suy nghĩ chỉ làm việc cho tới khi lập gia đình, cho nên chúng tôi ngừng thử tuyển nữ nhân viên tốt nghiệp đại học. |
Tuy nhiên, với những biến đổi xã hội nhanh chóng, chúng tôi tái khởi động những chương trình như thế này vào năm 1984. |
Là một doanh nhân, tôi muốn nói vài điều với các thiếu nữ ngày nay, vì các bạn có trách nhiệm ngang bằng với nam giới đối với tương lai của đất nước này. Thứ nhất, đừng quên rằng các bạn là chủ nhân chính số phận của mình. |
Trong những năm gần đây, tiếng nói của phụ nữ đã được nâng lên trong việc chống phân biệt đối xử giới tính ngay trong cái xã hội trọng nam này, nhưng tôi có nhận thức rằng chính bản thân phụ nữ lại thường tạo ra sự phân biệt đối xử. Những câu nói có sức lây lan như “Nhưng tôi là phụ nữ” và “Làm sao một phụ nữ làm được ... |
Làm sao chồng của các bạn lại trở thành chủ nhân của các bạn được? Hôn nhân có ý nghĩa gì với bạn, là việc tìm một người chồng xứng đáng để dựa dẫm và tuân phục như ông chủ ư? Trở thành một kẻ phụ thuộc và một nô lệ ư? Hôn nhân là sự kết hợp của hai cá tính có những trách nhiệm và giá trị như nhau, cho nên làm sao nó l... |
Hãy nhớ rằng các bạn là chủ nhân của chính mình. Dù là nam giới hay nữ giới thì mỗi người trong chúng ta đều được sinh ra với cá tính riêng, và nền tảng của cá tính chính là “Tôi là chủ nhân của chính tôi.” Đề nghị thứ hai của tôi đối với phụ nữ trẻ Hàn Quốc là các bạn tiếp tục làm việc vì sự trưởng thành và phát triển... |
Một số phụ nữ có xu hướng quên mọi thứ họ đã học được ngay khi tốt nghiệp. Họ phó mặc bản thân cho vị chúa tể mới của mình; và sau đó họ quên luôn sự phát triển của chính mình và quên tất cả những gì họ học được. |
Làm sao các bạn |
Năm Góc về nhà, anh được phép về nhà năm tiếng đồng hồ để “chuẩn bị tư tưởng cho gia đình” trước khi xe van (xe hơi nhiều chổ) của căn cứ quân sự Fort Detrick đến đón anh đi. Bị thuyên chuyển khỏi bộ Chỉ huy, anh không còn được cấp xe và tài xế riêng nữa. |
Cả hai thứ đó cần cho “những người quan trọng hơn”, Hauser đã nói như vậy. |
May mắn thay xe điện ngầm vận hành bằng điện chứ không phải bằng xăng, và nhớt máy là loại nhớt tổng hợp nhân tạo không phải loại nhớt tự nhiên được điều chế từ dầu thô. Ngồi trên xe điện, anh lấy làm lạ tự hỏi, một cuộc sống bình thường như thế nào lại hiện hữu được bên ca... |
Anh thấy hai người đàn ông bận đồ âu phục đang tìm cách đi đến sở làm. |
Một người cha ngồi kế bên đứa con trai nhỏ đang mang một chiếc mặt nạ hình đầu lâu quá khổ cho đứa bé. |
Gillette chợt nhớ ra hôm nay là ngày lễ Halloween (đêm trước ngày lễ các Thánh - bây giờ thành ngày lễ hội hóa trang). |
Hai người đàn bà đang nói chuyện vui vẻ, hình như là về chuyện đi mua sắm. |
Tại sao họ không ở nhà, đi mua thêm đồ dự trữ? |
Gillette tự hỏi. |
DẦU CUNG CẤP BỊ NGƯNG là một hàng tít trên trang đầu tờ nhật báo Washington Post mỏng dính hôm nay, và một hàng tít khác chạy tin HÀNG NGÀN NGƯỜI ĐÃ BỊ CHẾT TRONG CÁC TAI NẠN MÁY BAY TRÊN TOÀN THẾ GIỚI. Và một hàng tin lớn khác MỘT CHIẾC XE HỘ TỐNG CỦA THUỶ QUÂN LỤC CHIẾN Ở ... |
Các anh tốt nhất là mau tìm ra giải pháp, Gillette nghĩ. |
Tiếng lách cách lanh canh của đường rầy mang anh trở lại khoảng khắc thời thơ ấu ở khu đất dành cho trailer (trailer là loại nhà nhỏ di động được, có thể dùng xe kéo đi) nơi mà anh đã sống lúc còn niên thiếu với ông chú, đối diện với một lô đất đầy cỏ dại cách nhau bởi đường ... |
Cha của anh đã tử trận ở Việt Nam. Mẹ anh thì mất tích. |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.