text stringlengths 1 55.3k |
|---|
Có quá nhiều câu hỏi cô muốn đặt ra cho chồng. |
Nhưng khi bên nhau, chẳng ai trong hai người lại thấy đó là quan trọng cả. |
Việc duy nhất cô cần làm chỉ là nằm trong vòng tay anh và thoải mái yêu đương cho bõ những tháng ngày xa cách. Justine thề rằng nếu Seth có khi nào đưa ra lời đề nghị cô hãy theo anh sống cuộc sống vợ chồng nơi biển khơi trên con tàu của anh, thì chắc chắn cô sẽ đồng ý sống với anh nốt phần đời còn lại ở nơi đó. Nhưng ... |
Cô kể cho anh nghe về chuyện ngủ trên con tàu của anh lúc cô rơi vào trạng thái tuyệt vọng nhất. |
Bởi cô chỉ mong tìm kiếm được hơi ấm của anh, muốn được gần gũi anh. Thấy phản ứng của anh, cô biết anh cũng cảm nhận được nỗi sợ hãi mơ hồ mà cô đã phải chịu đựng suốt những ngày qua. Anh đã đền cho cô những nụ hôn sâu bất tận khi nghe cô kể lại cô đã phải sống trong nỗi nghi ngờ thế nào. Bên tai cô chỉ còn những lời ... |
“Lâu quá rồi con không về nhà đấy”. “Con bận quá mà mẹ - thực ra thì cuối tuần trước con đã bay đến Alaska để gặp anh Seth”. “Con đã đi Alaska ư? Lẽ ra con phải cho mọi người biết chứ”. |
Trước thái độ phản đối của mẹ, Justine chọn giải pháp lờ đi, coi như không nghe thấy. |
“Mẹ nói đúng, lẽ ra con phải báo cho ai đó thật”. Cô nhẹ nhàng đồng ý. Cô có đến đây để tranh cãi với mẹ đâu. “Con vào nhà đi Justine”. Olivia báo, tay quàng cho con gái chiếc áo len thật khít. |
“Tối nay cũng đỡ lạnh rồi”. |
Justine ngoan ngoãn bước theo mẹ vào nhà. Phòng bếp là nơi thoải mái nhất và hình như cô có cảm giác tự nhiên hơn khi ngồi ở đây. |
Olivia hỏi “Con uống trà không?”. |
Đó là một trong những thói quen họ đã có từ lâu lắm rồi. |
“Vâng ạ”. |
Mẹ cô quay lại để đặt nước lên bếp đun. |
“Seth thế nào hả con?”. “Tuyệt lắm mẹ ạ. Ít lâu nữa thôi anh ấy sẽ về nhà. Con nhớ anh ấy lắm. |
Thế nên con đã phải bay đến Alaska - xa anh ấy con không sao chịu đựng nổi. |
Và con đã sắp xếp mọi việc qua thẻ tín dụng của con. |
Con gọi hãng hàng không, đặt một chỗ trên máy bay và cất cánh - thậm chí con chẳng cần biết là có tìm được anh ấy hay không nữa. |
Con ngại là nếu nói với mẹ việc con làm thì thế nào mẹ cũng lo sợ và ngăn cản để con thay đổi quyết định cho mà xem”. “Con trải qua tất cả những điều đó chỉ để được gần với chồng con sao?”, mẹ cô hỏi. |
“Ồ vâng. Con yêu anh ấy vô cùng mẹ ạ”. Justine muốn mẹ cô nghe tin này một cách rõ ràng rành mạch như bà vẫn mong. Nhưng thay vào đó, Olivia lại nhíu mày. “Sao thế ạ?”, Justine hỏi. Olivia kéo ghế và ngồi cạnh con gái. |
“Thế Seth có biết là con đã ăn trưa với Warren không?”. Thế là đã rõ. |
Mẹ cô đã biết chuyện cô đi ăn trưa với Warren. Mẹ cũng như Seth vậy, trong khi đó anh ấy có bảo cô không được gặp lại Warren nữa đâu, nhưng cô biết anh không hài lòng khi cô nhận lời mời đi ăn trưa với Warren. |
Justine cũng hơi ngạc nhiên vì điều này, nhưng chuyện đó sẽ không lặp lại nữa. “Warren có đề nghị con quay lại với anh ta không?”, Olivia hỏi khi thấy cô chưa trả lời ngay. “Con có nói cho mẹ biết là Maryellen Sherman và con có hẹn nhau đi ăn trưa vào đầu tuần này không nhỉ?”, Justine cố ý chuyển chủ đề câu chuyện. Hàn... |
“Chị ấy muốn chúc mừng Seth và con”. |
Mẹ cô đặt chiếc bát đựng trà túi vào giữa bàn và nói. |
“Vậy là con không muốn nói đến Warren nữa đúng không”. |
“Đúng thế mẹ ạ”. Olivia vỗ vai con và gật đầu chắc chắn. |
“Vậy thì chúng ta sẽ không nói đến nữa. |
Hãy kể cho mẹ nghe về Seth. Khi nào nó về?”. |
Justine kể cho mẹ nghe từng chi tiết. Cô càng nói thì Olivia càng cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng - và Justine hiểu tại sao. |
Cuối cùng thì mẹ cô đã hoàn toàn tin tưởng vào tình yêu của cô dành cho Seth. |
Bây giờ Olivia đã biết rằng cho dù Warren có nói gì và làm gì đi chăng nữa cũng không thể thay đổi được tình cảm của con gái mình dành cho chồng. “Maryellen thế nào?”. Olivia hỏi khi rót thêm cho mỗi mẹ con một tách trà. |
“Mẹ gặp bác Grace hàng tuần ở lớp thể dục nhịp điệu nhưng hiếm khi bọn mẹ được nói chuyện với nhau”. |
Chị cười. |
“Thực ra mẹ và bác ấy cần thở một chút thì đúng hơn. |
Thế Maryellen có kể cho con nghe là bác Grace đã làm thủ tục ly dị rồi không?” Justine gật đầu. “Mà mẹ này, mẹ có biết chuyện gì xảy ra với cuộc hôn nhân của Maryellen không?”. |
Cô chưa bao giờ hỏi đến chuyện này. |
Bởi lúc ấy cô mới chỉ có mười bốn tuổi. Cô chỉ nhớ rằng mẹ cô và bác Grace, người bạn thân thiết nhất của mẹ, đã nói chuyện với nhau qua điện thoại về một vụ gì đó khá to tát. Maryellen đã chuyển về nhà mẹ một |
tìm con trai như vậy? |
Người ta sẽ khi dễ đấy. |
Nhỏ Lan khi nghe cô kể đã lắc đầu không tán thành hành động của cô rồi. |
Làm gì bây giờ. |
Cô cầm con cào cào đã khô của Kỳ Phương tặng. |
Giá có thể biến thành anh. Giá có thể chuyện trò cùng nó? |
Những ngày anh có mặt ở ngôi nhà này là những ngày Nguyệt Cầm vui nhất đời mình. Từ nhỏ sống lặng yên, bình dị bên cha, cô đâu biết thế gian này tồn tại một cảm giác tuyệt vời như thế! Tình yêu! Môi Nguyệt Cầm thoáng nở nụ cười. Mặc cho nhỏ Lan và mọi người chê trách, Nguyệt Cầm vẫn không cấm trái tim mình nói tiếng yê... |
Bởi anh đáng thế... cả làng này có chàng trai nào hơn anh được? Còn Kỳ Phương! Anh có yêu mình không? |
Tim Nguyệt Cầm thoáng ngập ngừng, e ngại. Trông thái độ anh gần gũi, thân mật. Nhưng... với nhỏ Lan... anh cũng ân cần, dịu dàng giống như vậy. Hẳn là trong mắt anh, cô hay nhỏ Lan chỉ là những cô gái quê mùa không hơn không kém. Người yêu của anh phải là một cô gái thị thành, xinh đẹp, văn minh và giàu học thức. |
Nghĩ đến điều này... không hiểu sao, tim Nguyệt Cầm nghe đau nhói. Cô muốn oà lên khóc quá! - Nguyệt Cầm! Nguyệt Cầm!... Có tiếng Kỳ Phương văng vẳng gọi, hoà lẫn tiếng chim kêu. Nguyệt Cầm mừng rỡ ngẩng nhanh đầu dậy. Nhưng cô chợt thở ra ngay. Chỉ là ảo tưởng thôi. |
Kỳ Phương sẽ không bao giờ tìm đến cô đâu! - Nguyệt Cầm! Nguyệt Cầm!... Tiếng kêu nghe rõ quá, không giống ảo giác. Một lần nữa, Nguyệt Cầm ngẩng đầu lên. Nhận ra bàn tay anh đang vẫy mình cuối gờ tường, cô mừng quá, chạy ào ngay tới. - Kỳ Phương... ôi... em nằm mơ sao thế này? - Không phải nằm mơ đâu. - Tiếng Kỳ Phươn... |
Nguyệt Cầm gật đầu ngay không suy nghĩ. Dù một lát nữa trở về bị ba đánh chết, cô cũng không bao giờ từ chối giây phút được ở gần bên anh. |
- Vậy thì em ra đây. - Kỳ Phương hớn hở. - Anh có điều thú vị tặng cho em. |
- Dạ... - Bàn tay đặt lên chốt cửa, Nguyệt Cầm chợt kêu lên thất vọng. - Thôi chết... ba đã khoá cửa lại rồi. - Em không có chìa khoá sao - Kỳ Phương lo lắng. |
- Từ lúc phát hiện ra việc em lén đến nhà anh. Ba của em đã lấy lại tất cả chìa khoá rồi. |
cảm và thần kinh của bà – mà bà không biết cách thích ứng. Tuy bị căng thẳng về sự huyên náo do khám phá ra chất Ra-đi và giải Nô-ben mang lại, Ma-ri không một lúc nào quên được nỗi lo âu đang cào xé lòng mình: đó là bệnh của Pi-e. Thư của Pi-e viết cho bạn là Gioóc Guy nhắc luôn đến việc này: 31 tháng Giêng 1905: “Hè ... |
Thật ra tôi chỉ có thể giữ được không ốm bằng cách tránh mọi mệt nhọc về cơ thể. |
Ma-ri cũng đang trong trạng thái này và không thể nghĩ đến những ngày làm việc miệt mài như trước nữa”. 24 tháng Bảy 1905: “Chúng tôi vẫn sống cuộc đời của những người rất bận rộn, mà không được việc gì có ích cả. Hơn một năm nay rồi, tôi chẳng được một công trình nào và không được yên tĩnh mà nghiên cứu. Tôi chưa biết... |
Những cơn đau của tôi hình như do suy nhược thần kinh hơn là do thấp khớp và đã đỡ dần từ khi tôi chú ý ăn uống có giờ giấc hơn” 19 tháng Chín 1905: “Tôi đã lầm tưởng rằng sức khỏe của mình khá hơn. Mới đây lại bị nhiều cơn đau và cứ hơi mệt một tí là đau lại. |
Tình trạng này, chả biết sẽ còn có thể làm việc một cách nghiêm túc trong phòng thí nghiệm hay không”. |
Còn đâu những ngày nghỉ hè năm xưa, tuyệt diệu vô tư, vui vẻ, hai vợ chồng đạp xe khắp các nẻo đường như những học sinh, giờ đây Ma-ri thuê một căn nhà nhỏ ở thôn quê gần Pa-ri, để chăm sóc chồng và con gái. Ma-ri viết thư cho bà Giăng Pe-ranh (từ làng Xanh Rê-mi trong thung lũng Sơ-vrơi). |
“Cháu I-ren vẫn chưa khỏi hẳn ho gà, làm tôi không yên tâm. Thỉnh thoảng lại ho. Tuy cháu ở thôn quê ba tháng nay rồi. |
Pi-e mệt lắm, không đi chơi được và chúng tôi dùng thì giờ để đọc những bản báo cáo về Vật lý – Toán. |
I-ren mới có một xe đạp con và đi rất thạo. Nó lên xe, mặc quần áo con trai, nom thật ngộ nghĩnh”. |
Do đau ốm luôn, đồng thời như cảm thấy một mối đe dọa nghiêm trọng, Pi-e cứ bị ám ảnh vì thời gian trôi quá nhanh. Con người còn rất trẻ ấy sợ sắp chết ư? |
Dường như Pi-e muốn chạy thi với một kẻ thù vô hình. Thấy Pi-e là thấy hăm hở, vội vã. Pi-e thúc giục vợ một cách trìu mến, truyền cho Ma-ri nỗi lo lắng của mình. |
Cần phải xúc tiến việc nghiên cứu, bằng mọi cách tăng số giờ có mặt ở phòng thí nghiệm. |
Ma-ri lại cố gắng hơn, nhưng đã quá sức chịu đựng của mình. Số phận Ma-ri thật là khắc nghiệt. |
Kể từ ngày một cô gái Ba Lan mười sáu tuổi, rời nông thôn ra Vác-xô-vi sinh sống, trong đầu còn say sưa bao kỷ niệm hội làng vui vẻ, cuộc đời của Ma-ri, đã hai mươi năm nay, chỉ biết có vất vả. Thời con gái, sống cô đơn, miệt mài với sách vật lý trong một gác xép lạnh lẽo. |
Đến lúc gặp tình yêu, thì đồng thời tình yêu lại gắn với công việc, không thể rời được. Lòng yêu khoa học và tình yêu chồng con hòa lẫn thành một niềm thiết tha duy nhất là cho Ma-ri chịu khép mình vào một cuộc sống khắc khổ. Tình yêu của Pi-e và Ma-ri đều nồng thắm, hai người cùng chung một lý tưởng. Nhưng Pi-e trước ... |
Còn Ma-ri khi trở thành vợ, thành mẹ, không một lúc nào ngơi công việc và đôi khi chỉ ao ước được biết cái thú vui đơn giản của cuộc sống. Là một người vợ, một người mẹ rất dịu dàng, Ma-ri mơ tưởng đến những giây phút thư thái êm đềm, những ngày thảnh thơi, thoải mái. |
Về điều này, Ma-ri làm cho Pi-e ngạc nhiên. Rất sung sướng tìm được người bạn gái có thiên tài, Pi-e chỉ muốn Ma-ri hoàn toàn tự hy sinh cũng như mình đã hy sinh cho điều mà ông gọi là “lý tưởng chủ yếu của hai người”. Ma-ri nghe theo lời Pi-e – từ trước đến nay bà vẫn nghe lời như vậy, – nhưng về thể xác lẫn tâm hồn b... |
Năm 1904 sẽ hết sức vất vả – nhất là đối với Ma-ri đang có mang – bà không yêu cầu một điều gì ngoài việc xin nghỉ phép ở trường nữ học Xe-vrơ. |
Và chiều chiều, mệt mỏi nặng nề, Ma-ri khoác tay Pi-e từ phòng thí nghiệm trở về nhà. Mỗi lần nhớ tới Vác-xô-vi, lại tìm mua một ít trứng cá Ca-vi-a ép, mà bà rất thèm, như người ăn dở. Gần đến ngày sinh, Ma-ri mệt như muốn quỵ. Brô-ni-a từ Ba Lan đến, đỡ đẻ cho em, rất kinh ngạc thấy tính tình Ma-ri khác hẳn. |
Ngày 6 tháng Chạp 1904, bà sinh một em bé gái mập mạp, tóc đen, đặt tên là E-vơ. |
Brô-ni-a cố gắng hết sức để giúp đỡ em. Vẻ mặt bình tĩnh của Brô-ni- a, trí phán định xác đáng của bà đánh tan phần nào nỗi buồn vơ vẩn của Ma- ri. Và khi Brô-ni-a trở về nước thì tư tưởng Ma-ri cũng thư thái hơn. Như trước đây đối với I-ren, lần này Ma-ri cũng ghi vào một quyển vở màu tro để theo dõi, những cử chỉ đầu... |
Rồi người ta lại thấy bà đến trường nữ sinh Xe-vrơ. Mấy ngày đầu, còn chuệnh choạng, nhưng chỉ ít lâu sau, bước đi của bà lại vững vàng như xưa. Ma-ri lại tiếp tục con đường vất vả. Một lần nữa, Ma-ri lại yêu thích mọi thứ, từ nhà cửa đến thí nghiệm. |
Bà hồi hộp theo dõi các sự kiện đang lay chuyển đất nước quê hương. |
Bên Nga, cuộc cách mạng 1905 đang ác liệt, và những người Ba Lan khát khao được giải phóng, hết sức ủng hộ cuộc bạo |
thanh lịch đàng hoàng. |
Khi uống cà phê anh chàng hỏi cô đọc gì. Cô kể lại điều cô đọc được trên tạp chí. Tiêu đề các bài trên tạp chí “Hiện đại” đều hiện đại, chính trị, kinh tế, lối sống, sức khỏe, chuyện về các ngôi sao điện ảnh. |
Tuy cô đoan trang thanh nhã nhưng anh cảm thấy cô không chỉ có vậy; thỉnh thoảng ánh mắt của cô lóe lên sáng chói khiến anh toát mồ hôi, lưỡi cứng lại, tim như phình to ra. |
Những người con gái đã từng bên cạnh Thế Khiêu là những người chưa bao giờ phát ra năng lượng của giống cái, hơn nữa họ rất coi thường những người đàn bà như thế. Theo truyền thống, đàn ông xây dựng một gia đình cùng với người đàn bà là người vợ của mình nhưng về tâm lý và thân lý họ đều cảm thấy thiệt thòi quá lớn. Nh... |
Thí dụ như Triệu Ngọc Mặc. |
Cô ta là người đàn bà có tính cách rất mạnh mẽ, cô ta có ít nhất một vạn tính khí. Đối với tam giáo cửu lưu, cô có ngôn ngữ tác phong tam giáo cửu lưu(16). Từ nhỏ cô đã biết mình đầu thai nhầm chỗ, lẽ ra phải là châu báu của một gia đình quí phái. |
So với những cành vàng lá ngọc, cô còn kém chỗ nào? |
Tứ thư ngũ kinh(17) cô đã đọc, cầm kỳ thi họa cô thông hiểu, dòng dõi cha mẹ cũng không thấp hèn, họ đều thuộc thế hệ đọc nhiều biết rộng, chẳng qua cha cô là bại gia chi tử mà thôi. Hơn mười tuổi, cô bị cha cầm cố cho ông chú họ trùm cờ bạc. |
Chú chết, thím bán cô vào thuyền hoa(18). 14 tuổi, Ngọc Mặc đã lãnh đủ sóng gió Tần Hoài, lệnh hầu rượu đều là những câu trong cổ thi nhưng cô nghe và nói đâu vào đấy. Năm 24 tuổi, gặp Trương Thế Khiêu, cô tính toán trong đầu: Chưa vội nói thật, quyến rũ anh ta cho quên nhà quên cửa hẵng hay. Cô gái nhảy siêu hạng 24 t... |
Khi cô kể về thân thế thì hai người đã ở trong căn phòng của khách sạn. |
Thế Khiêu vừa mới biết làm đàn ông, anh nghĩ, ba mươi năm qua hoàn toàn bỏ phí. Nằm bên cạnh là lý tưởng của anh: Cô gái đầy khát vọng thể xác bên trong cái vỏ thục nữ. Khi đó anh còn chưa biết Triệu Ngọc Mặc là một ả điếm cao cấp, xuất sắc, chuyên nghiệp từ đầu đến chân. Kể về mình, cô trộn vào đó một nửa dối trá, cô ... |
tiếp tục duy trì được nữa, các bạn ly hôn. Chúng ta thường nghe mọi người nói, cái giá của hôn nhân không hề rẻ, vậy nên để có thể được ở bên nhau, chúng ta sẽ phải trả giá rất đắt. Nhưng trên thực tế, nếu bạn làm tốt được hai điều này thì hôn nhân sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều: 1. Lấy đúng người; 2. Học kỹ năng y... |
Tôi muốn Dave của tôi biết rằng, anh là người đàn ông tốt nhất trên thế giới này. Và chính vì tôi tin anh là người đàn ông tốt nhất trên thế giới, thế nên vai trò của tôi trở nên dễ dàng hơn rất nhiều. |
Trong tương tác hàng ngày giữa chúng tôi, tôi luôn cố gắng khắc phục tính thiếu kiên nhẫn, hẹp hòi và kiêu ngạo của mình, thay vào đó là rèn luyện khả năng đồng cảm. Trước đây tôi là người thích tranh luận, thường quá quan tâm đến “sự việc”, tính cách này khiến cho chúng tôi thường xuyên xảy ra tranh cãi. |
Tôi luôn cho rằng mình đúng, sau đó cố gắng chứng minh mình đúng. |
Nhưng sau một thời gian, tôi ý thức được rằng, nếu mục tiêu của chúng tôi là tình yêu, thì mục tiêu giành phần thắng trong các cuộc tranh luận chẳng có nghĩa lý gì cả. Có lúc nguyên nhân chỉ vì hai đứa nhìn vấn đề ở hai góc độ khác nhau, chứ thực tế chẳng có gì đáng để tranh cãi. |
Điểm mấu chốt khiến cuộc hôn nhân của chúng tôi trở nên dễ chịu như vậy, chính là vì chúng tôi ý thức được điều này, trong cuộc sống của hai người, mục tiêu của tôi là tình yêu – tình yêu đối với bản thân, tình yêu đối với Dave, tình yêu đối với con gái của chúng tôi. Mà con đường hiệu quả nhất để đạt được mục tiêu này... |
Trên ý nghĩa này, hôn nhân là môi trường tôi luyện vĩ đại của cuộc sống. Kết quả của sự tôi luyện này là đời sống hôn nhân sẽ trở nên tốt đẹp hơn, bản thân cũng sẽ tốt đẹp hơn. Hôn nhân và hẹn hò là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Hôn nhân giống như một doanh nghiệp nhỏ, hai người là đối tác của nhau, cũng là chủ tớ củ... |
Điều này nghe có vẻ chẳng liên quan gì, nhưng nếu bạn nắm vững được “đối tác” thì điều này thật vô cùng tuyệt vời. Để “công ty nhỏ’’ này thành công, hai người phải tin tưởng nhau và tin vào khả năng phán đoán của nhau; các bạn cũng phải thống nhất về quan điểm và phương hướng phát triển của công ty. Các bạn phải quyết ... |
Khi chúng tôi vừa kết hôn, tôi cảm thấy mình không thể yêu một ai khác sâu đậm như yêu Dave nữa. |
Vài năm sau, mọi thứ vẫn trôi qua ngọt ngào như thuở ban đầu. Sự ra đời của hai con gái bé bỏng càng khiến cho tình yêu của chúng tôi thêm mặn nồng hơn nữa. Nhưng trong gia đình này, cốt lõi vẫn chỉ có hai chúng tôi. |
Mỗi sớm thức dậy, tôi cảm thấy thế giới này thật tươi đẹp – người bạn và người tình tuyệt vời nhất đang say giấc bên tôi. Cuộc sống của tôi có rất nhiều bạn bè, nhưng tôi vẫn thích ở cùng Dave nhất. |
Đời sống hôn nhân của chúng tôi đã có rất nhiều chuyện tốt đẹp, và tôi vẫn muốn cùng anh tạo thêm thật nhiều ký ức tươi đẹp nữa. |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.