text
stringlengths
1
55.3k
Trang trại Polyface là một doanh nghiệp hậu công nghiệp. Rồi anh sẽ thấy.” TỐI THỨ HAI Khi tôi sắp kết thúc ngày dài đầu tiên đầy hứng khởi trong vai trò người làm công ở trang trại Polyface, phải nói rằng tôi không hề có được cảm giác giống như sau một ngày lao động trong nền kinh tế thông tin, và vẫn còn một việc đán...
Chắc chắn tôi hy vọng là như vậy rồi.
Ném và chất đống những kiện cỏ nặng cả 23 ki lô gam suốt buổi chiều đã khiến xương cốt tôi rã rời, mình mẩy nhức nhối, và khắp người ngứa ngáy do bị cỏ cứa, vì thế tôi nhẹ cả người khi Joel đề nghị cùng anh lái xe máy bốn bánh lên đồng cỏ phía trên, nơi đàn bò đã gặm cỏ cả ngày (rõ ràng là càng thấy mệt, ta lại càng th...
Khoảng tám chục con bò sữa đang nhai cỏ hoặc nằm quanh một khu vực trông như doanh trại khá chật chội ở khu có quây rào của đồng cỏ rộng lớn hơn nhiều thoải dần về phía Nam. “Chúng tôi cố gắng bắt chước trên quy mô trang trại cách làm của các loài động vật ăn cỏ trên khắp thế giới. Dù là linh dương ở Serengeti, tuần lộ...
“Thời gian lưu lại ngắn ở mỗi nơi cho phép loài vật thực hiện theo bản năng và tìm kiếm những khu đất mới sạch sẽ còn chưa bị nhiễm bẩn bởi chính phân của chúng, chỗ đẻ trứng của các loài động vật ký sinh.” Joel ngắt hàng rào điện khỏi ắc quy và lấy ủng đạp dây điện thấp xuống để giúp tôi vào bãi cỏ. “Chúng tôi cũng đạ...
Logos (ngôn từ), cái chứa đựng hết thảy các hình thái hoặc trí huệ sống động của các cá thể. Bởi thế, cái chứa đựng Tâm trí Thiêng liêng lập nên sự phản ánh vô lượng tính chất hoàn hảo đồng nhất tính của Nhất thể. Bên dưới tâm trí thiêng liêng là Linh hồn Thế giới, nối kết các cảnh giới có tính trí tuệ và có tính vật c...
Ðôi khi Plotinus so sánh Nhất thể với nguồn suối trên cao từ đó tuôn trào các cấp bậc thấp hơn của thực tại. Vũ trụ luận của thuyết tân Plato cũng có những ngụ ý tôn giáo vì Plotinus tin rằng con người có tiềm năng tìm kiếm một cuộc sống trong đó linh hồn cá thể sẽ, qua chiêm nghiệm, hướng lên cấp bậc trí huệ (Tâm trí ...
nghe thấy tiếng leng keng của thủy tinh khi ông ta thả chùm chìa khóa vào chiếc bát cạnh giường. Tôi nghe tiếng những chiếc mắc áo khi ông ta treo áo sơ mi và quần của ông ta lên. Tôi nghe thấy tiếng ông ta tập chống đẩy cùng với một loạt những tiếng lẩm bẩm ồn ào vô nghĩa. Và sau đó tôi nghe thấy tiếng mẹ tôi, khoảnh ...
Ông ta không hề nói một lời về những gì con trai ông ta đã làm, dù ông ta có thấy chiếc kính được dính lại bằng băng keo trông cực kỳ ngu ngốc và vệt máu khô trên sống mũi tôi. Những gì ông ta thốt ra là: “Tại sao mày lại đem gậy gộc ra chơi?” Và câu hỏi ngớ ngẩn của ông ta khiến tôi bùng nổ. Không phải là bùng nổ với ...
“Thấy chưa!” Tôi la hét. “Đây là lý do tại sao con không muốn mẹ nói lại với ông ta đó! Bởi ông ta chắc chắn sẽ đổ lỗi cho con như mọi lần vậy.” Tôi ngừng lại vài giây. Tôi tràn đầy cảm giác căm phẫn, và tôi cảm thấy mình bắt buộc phải nói điều này. “Bởi vì ông ta là một gã khốn nạn!” Tôi chộp lấy chiếc lò sưởi trên sà...
Một vài tia lửa điện lóe lên khi dây cắm lò sưởi bị giật khỏi ổ điện, và những thanh chắn máy sưởi rung lắc mạnh và tạo ra một tiếng động lớn.
Tôi rời khỏi phòng ngủ của họ và đi vào nhà bếp, bật khóc và la hét trong đó. Tôi không thể kiểm soát bản thân mình, đến ngay cả tôi cũng thấy khiếp sợ.
Khi đang liên tục đấm vào cánh cửa bếp tôi nghe
thị trường quốc tế, đó là vàng dự trữ của Hệ thống Dự trữ liên bang Mỹ. Đồng thời, châu Âu và Nhật Bản sau khi tái thiết cũng trở thành các quốc gia xuất khẩu quan trọng, qua đó các nước còn lại trên thế giới bớt phụ thuộc vào ngành công nghiệp xuất khẩu của Mỹ hơn. Riêng trong năm 1958, Mỹ đã bán ra hơn 2 tỷ USD vàng ...
Về thực chất, Mỹ đã đơn phương rút khỏi thỏa thuận Bretton Woods. Đến năm 1971, người ta đã lãng quên nốt những gì còn lại của giải pháp Keynes cho hệ thống tiền tệ quốc tế, trong đó nước chủ nợ nhận trách nhiệm giải quyết tình trạng mất cân đối cán cân thương mại. Từ đó trở đi, Mỹ có xu hướng rơi vào thâm hụt cán cân ...
duy nhất một ngôi nhà, nhưng nhà rất lớn, dựng trên những cây cột.
Mỗi gia đình sống trong một khoảnh có vách ngăn không kín hẳn. Đây thực sự là cuộc sống cộng đồng.
Ở chỗ người Mọi tiền không còn giá trị gì cả.
Họ thích vài viên ngọc thủy tinh hay một cái nhẫn bằng đồng hơn.” Như mọi kẻ cô đơn thâm căn cố đế, Yersin cảm thấy phấn khích trước cuộc sống theo kiểu cộng đồng, hình thức bình quân của thứ chủ nghĩa cộng sản sơ khai và phi tiền tệ.
Chính từ đây mà phải tiến xa hơn nữa, rời dòng nước, vật lộn trong những khu rừng, leo lên rặng Trường Sơn, vượt qua chúng. Tiến thật xa, vể phía bộ tộc Xê Đăng hay Gia Rai, nơi còn chưa ai từng đến, thậm chí cả Jorgensen cũng chưa.
Cái lão Mayrena, tức Marie Đệ Nhất, thì có thể, nhưng lão ta thì lại tìm vàng hoặc vinh quang.
Thường, Yersin chỉ xuống Sài Gòn ngay trước ngày tàu Volga lên đường, cho kéo chiếc tam bản lên đó, để ba ngày sau nó sẽ lại trở thành một chiếc banca.
Anh gặp lại thuyền trưởng Nègre và các thương gia.
Còn đội thùy thủ, “họ khá đa dạng về chủng tộc, ở đây có người Hoa, người Mã Lai, người Nam Kỳ”.
Không giống những người ấy, anh không nghĩ cả đời mình sẽ ở trên tuyến đường biển này, nhưng cũng không biết rõ mình có thể làm gì khác.
Anh nhanh chóng chạm đến giới hạn địa lý của những chuyến đi này.
Điều đó có thể trở nên chán nản ngang với bài giảng vể vi trùng học.
Yersin còn chưa phải là nhà thám hiểm, cho tới lúc đó, chưa bao giờ anh lên đường tiến về phía trước mà chẳng buồn quay lại, đối mặt với các hiểm nguy, hay đặt cuộc sống của mình trước hiểm họa lớn. Sắp tới, trong cuộc chiến với Thục, anh sẽ bị một cây giáo xuyên qua người.
Những hiểu biết về y học sẽ cứu sống anh.
Năm ấy, Yersin đi di lại lại giữa Manila và Sài Gòn trên mặt biển vàng, cũng mùa xuân năm ấy Rimbaud quay về cảng Marseille lần cuối.
Lưỡi cưa của bác sĩ phẫu thuật cắt đi cẳng chân sau hàng tuần chàng được khiêng cáng chạy trên gập ghềnh sa mạc, không được chạy chữa thuốc men theo phương pháp Pasteur. Trên tàu, viên bác sĩ của Hãng Đường biển vận đồng phục màu trắng bất lực trên đầu giường chàng.
Những câu cuối cùng trong cơn mê sảng, nhịp đập của những cái răng voi 44 giống như tiếng trống thổ dân.
Trước khi bị cắt chân, chàng viết thư cho chị gái Isabelle: “Tại sao ở trường người ta lại không dạy chút ít về y học để không bao giờ phạm phải những điều ngu xuẩn như vậy?” Albert & Alexandre Calmette tới Sài Gòn đúng lúc Yersin không ngờ.
Đây là lần đầu tiên hai người gặp nhau.
Chính Roux, từ Paris và theo lời khuyên của Pasteur, đã tổ chức cuộc gặp của họ.
Hai người sinh cùng năm nhưng đường đời trái ngược nhau.
Sau khi học y ở Trường Y tế Hàng hải Brest, Albert Calmette theo chiến dịch Trung Quốc của đô đốc Courbet, cùng tham gia còn có Pierre Loti. Là bác sĩ hải quân, anh đã ở Hồng Kông, rồi ở Gabon sáu tháng, tại đó anh gặp Brazza, hai năm ở Terre-Neuve rồi đến Saint-Pierre-et-Miquelon.
Anh vừa theo học một lớp vể vi khuẩn học ở Viện Pasteur, và được Viện cử sang Nam Kỳ. Đây là một nhân vật mới tinh của nhóm Pasteur.
Yersin nhận lời mời vì lịch sự và tò mò.
Tất tật những thứ đó giờ thuộc về quãng đời xưa cũ của anh rồi.
Giống như một chặng tiếp sức giữa nghiệp đi thuyền và công việc nghiên cứu.
Hồi Calmette hai mươi tuổi, bước vào phục vụ trong hải quân với tư cách bác sĩ, Yersin còn ở Marburg và còn chưa bao giờ thấy biển.
Giờ thì chính anh là thủy thủ.
Một năm trời anh lang thang khắp chốn trên con tàu Volga.
Hai người ngồi với nhau trong một phòng khách của khách sạn Majestic, tòa nhà trắng cuối đường Catinat.
Giờ là đường Đồng Khởi.
Ghế bành kiểu đế chế nạm vàng và bồi bàn vận đồng phục kiêu kỳ.
Từ cửa sổ nhìn được xuống sông Sài Gòn và ghe thuyền, một trăm hai mươi năm sau, năm 2012, vẫn vậy.
Ta hãy chọn lấy một chiếc ghế cho bóng ma vô hình của
thính muốn sinh con bằng phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm, dùng việc cấy gien vào bào thai để đảm bảo đứa trẻ cũng sẽ bị chứng khiếm thính.
Bạn có nghĩ điều này là sai trái? Việc này có nên xem là phạm pháp?
• 236 Bạn có muốn khiến một người mãi mãi yêu bạn say đắm bằng cách dùng một liều tình dược? Nếu câu trả lời là có, bạn muốn sử dụng liều tình dược ấy vào ai? Bạn có nghĩ tới trách nhiệm trước sự hiến dâng tình cảm của người ấy sẽ dần trở thành gánh nặng cho bản thân? ↓ ■ Bạn có từng mong ước bản thân có thể yêu người ...
• 239 Lần đầu tiên bạn làm chuyện chăn gối là vào năm bao nhiêu tuổi?
Bạn có
cô nói nhanh quá, tôi không sao nghe kịp.
Ông nheo cặp mắt nhỏ xíu nhìn chằm chằm vào Jacqueline. Thỉnh thoảng, ông bồn chồn rít một hơi xì gà và thổi khói vào mặt Linda.
Cô ngừng nói và ông mỉm cười với Jacqueline và tôi.
Tuy nhiên, mắt ông vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng.
Ông hỏi tôi tên khách sạn chúng tôi ở khu Sussex Gardens.
Tôi nói: Radnor. Ông phá lên cười rồi ngừng ngay: ‒ Khỏi phải trả tiền đi... Tôi là chủ khách sạn đó... Các bạn cứ nói với người quản lý, thay mặt tôi, rằng với các bạn thì miễn phí... Ông quay sang Jacqueline: ‒ Liệu có thể nào một phụ nữ xinh đẹp thế này lại sống ở Radnor không? Ông cố lấy giọng xã giao và điều đó là...
‒ Ông làm trong ngành khách sạn à?
Ông không đáp lại câu hỏi của tôi.
Ông lại thổi khói xì gà vào mặt Linda. Ông nhún vai. ‒ Don’t worry... Ông nhắc lại câu này nhiều lần và câu ấy cũng là tự nói với chính ông. Ông đứng dậy đi gọi điện thoại.
Linda cảm thấy chúng tôi có chút hoang mang nên muốn giải thích thêm.
Cái ông Peter Rachman này làm công việc mua bán các tòa nhà.
“Các tòa nhà” là một từ quá oách bởi thật ra đó là những khu nhà ở xập xệ và thậm chí cả các khu ổ chuột, phần lớn nằm quanh đây, khu Bayswater và khu Notting Hiil.
Cô không hiểu mấy công việc buôn bán của ông.
Nhưng, dưới vẻ ngoài cục cằn, đó là‒ cô muốn nói ngay cho chúng tôi biết‒ một người khá được.
Chiếc Jaguar của Rachman đỗ cách đó một đoạn.
Linda lên ngồi ở ghế trên. Cô quay xuống chỗ chúng tôi: ‒ Các bạn có thể đến ở nhà tôi trong lúc đợi Peter tìm một chỗ khác... Ông nổ máy, cho xe chạy dọc Kensington Gardens. Rồi đi vào Sussex Gardens.
Ông dừng lại trước khách sạn Radnor.
‒ Lên lấy đồ đi, ông bảo chúng tôi. Và nhất là, đừng trả tiền nhé... Chẳng có ai ở quầy tiếp tân.
Tôi lấy chìa khóa phòng. Kể từ khi sống ở
nhà đó. Ông muốn có một ngôi nhà bên bờ biển nhưng lại gần Concord.
Thêm vào đó Aurora là một thành phố xinh xắn. Giữa Concord và Boston, thành phố này gần phía đông hơn.
Khi còn nhỏ, tôi đã có rất nhiều mùa hè đẹp ở đó.
– Thế tại sao ông lại bán nó?
– Khi bố tôi qua đời, tôi đã được thừa hưởng một gia tài lớn.
Tôi không còn thời gian để hưởng thụ ở đó nữa và tôi không còn sử dụng ngôi nhà ở Goose Cove. Thế là tôi quyết định cho thuê ngôi nhà đó trong vòng gần mười năm.
Nhưng người thuê thì rất hiếm. Ngôi nhà này thường xuyên vắng bóng người.
Thế nên khi Harry đề nghị muốn mua lại, tôi đã đồng ý ngay lập tức. Hơn nữa, tôi còn bán rẻ cho ông ta, tôi không bán nó để lấy tiền: tôi vui sướng vì thấy ngôi nhà ấy tiếp tục sống.
Nhìn chung, lúc nào tôi cũng yêu thích Aurora.
Trong thời kì mà tôi còn rất nhiều thương vụ ở Boston, tôi thường xuyên ghé qua đó. Tôi còn thường xuyên tài trợ cho buổi vũ hội mùa hè ở đó.
Và tiệm Clark’s là nơi bán bánh mì kẹp thịt ngon nhất trong vùng.
Ít ra thời kì đó là như vậy.
– Thế còn Nola Kellergan, ông cũng có biết cô ấy chứ? – Hơi hơi.
Chúng ta phải thừa nhận rằng tất cả mọi người đều nghe nói về cô ấy khắp cả bang vào lúc cô ấy biến mất. Một câu chuyện kinh hoàng, và bây giờ người ta lại còn tìm thấy xác cô bé ở Goose Cove. Lại còn cuốn sách của Quebert viết cho cô bé .
.. Thật là những chuyện bẩn thỉu.
Và hỏi tôi có cảm thấy nuối tiếc vì đã bán ngôi nhà ở Goose Cove cho ông ta không?
Hiển nhiên là có rồi.
Nhưng làm sao mà tôi lại biết được cơ chứ?
– Nhưng thực tế vào lúc Nola biến mất, ông vẫn còn là chủ sở hữu của Goose Cove.
– Anh định nói bóng gió điều gì vậy?
Rằng tôi có liên quan tới cái chết của cô bé à?
Anh biết không?
Từ mười ngày nay tôi đang phân vân không biết có phải Harry Quebert đã mua ngôi nhà ấy của tôi chỉ để chắc chắn rằng không ai có thể phát hiện ra xác chết được chôn trong vườn.
Stern nói là biết rất ít về Nola; liệu tôi có nên tiết lộ cho ông ta biết bằng chứng khẳng định ông ta và Nola có quan hệ với nhau?
Tôi quyết định giữ con bài này trong tay đã, tuy nhiên nhằm nắn gân ông ta một chút, tôi bèn nhắc đến tên Caleb. – Thế còn Luther Caleb? – Luther Caleb cái gì? – Ông có biết ai tên là Luther Caleb không?
– Nếu như anh đã hỏi tôi như vậy thì chính anh cũng biết rằng đó là lái xe của tôi trong nhiều năm trời.
Anh đang chơi trò gì vậy, anh Goldman?