text
stringlengths
1
55.3k
Khi say gã đã gào lên một nghìn lần cảu ấy ở quán ăn.
Bây giờ thì đã không say.
"Say vẻ tinh thần" - "nhưng tên đểu cáng thích nói như thế. Mình là người trông nom gã chắc?
Đúng là gã đã đánh nhau, mặt bê bết máu. Đánh nhau với ai nhỉ? Đến quán án ta sẽ biết.
Chiếc khăn tay cũng vấy máu… Hừ quái quỷ, chiếc khăn vẫn còn ở trên sàn nhà ta… cóc cần!
Khi đến quán ăn; trong lòng hết sức bực bội, Petr Ilych xà ngay vào bàn bi - a. Ván bi - a làm anh ta vui lên. Chơi xong ván nữa, anh ta bỗng nói với một người bạn chơi về việc Dmitri Karamazov lại có tiền, dễ đến ba ngàn, chính mắt anh ta nhìn thấy, và gã lại đi Mokroe để ăn chơi với Grusenka.
Người nghe tiếp nhận câu chuyện đó với thái độ tò mò gần như bất ngờ. Mọi người đều lên tiếng, không cười, mà có vẻ nghiêm trang khá kỳ lạ. Thậm chí người ta ngừng chơi.
- Ba ngàn à? Gã moi đâu ra những ba ngàn?
Họ tiếp tục hỏi han.
Họ tỏ ra ngờ vực về chuyện bà Khokhlakova.
- Phải chăng gã đã cướp đoạt của ông già?
- Ba ngàn!
Có cái gì không ổn. - Gã đã bô bô nói rằng gã sẽ giết ông già, mọi người ở đây đều nghe thấy. Gã nói chính về ba ngàn ấy… Petr Ilych nghe và bỗng nhiên anh ta trả lời các câu hỏi một cách khô khan và dè dặt. Anh không đả động gì đến việc mặt và tay Mitia có máu, vậy mà khi đến đây anh ta đã định kể hết. Họ bắt đầu chơi...
Ra đến quảng trường, anh băn khoăn thậm chí ngạc nhiên về bản thân mình. Anh ta chợt hiểu ra rằng lúc này anh ta muốn đến nhà Fedor Pavlovich để hỏi thăm xem đã có chuyện gì xảy ra.
"Vì một chuyện không đâu ta sẽ làm cho cả nhà người ta thức giấc và gây tai nàng. Hừ, quái quỷ, ta là người hầu của họ chắc? " Trong lòng hết sức bực bội, anh ta đi thẳng về nhà và sực nhớ tới Fenia: "Ờ, đồ quỷ, giá như ban nãy ta hỏi nó thật kỹ, - anh ta bực bội nghĩ - thì có lẽ ta đã biết hết". Anh ta bỗng hết sức nô...
"Ta sẽ gây chuyện om sòm cả ở đây nữa! " - anh ta nghĩ, trong lòng có phần đau khổ, nhưng đáng lẽ bỏ đi hẳn, anh ta lại ra sức đập cổng, tiếng ầm ầm vang khắp phố. "Mặc kệ, ta sẽ gõ cho phải mở ra dù thôi, gõ cho kỳ phải mở cửa! " - anh ta lẩm bẩm, cứ mỗi tiếng gõ lại càng điên tiếc lên vì tự cáu với mình, nhưng vẫn cứ...
Chú thích: (1) Tên thứ hai của thần Apollon (N. D).
Chương 6 Chính ta đến đây!
Dmitri Fedorovich bay đến Mokroe.
Phải vượt qua quãng đường hơn hai chục vectơ, nhưng mấy con ngựa của Andrei phóng như thế thì chỉ một giờ mười lăm phút là đến nơi.
Xe phóng nhanh khiến Mitia tỉnh người ra.
Không khí trong lành và hơi lạnh, trên bầu trời quang mây lấp lánh những vì sao lớn.
Chính đêm ấy, có lẽ đúng giờ ấy, Aliosa phủ phục xuống đất phấn khích thề "sẽ yêu đất mãi mãi". Nhưng tâm hồn Mitia rối bời, lúc này có nhiều điều vò xé cõi lòng anh, song toàn bộ con người anh chỉ hướng về nàng, không gì cưỡng lại nổi, hướng vẻ nữ hoàng mà anh đang bay tới để nhìn thấy nàng lần cuối. Tôi chỉ nói một đ...
Ta thì nước non gì? Hãy lánh xa, Mitia, nhường đường đi! Giờ đây ta là cái quái gì.
Bây giờ dù không có người sĩ quan ấy dù cũng hết cả rồi, cho dù anh ta không xuất hiện thì cũng chấm dứt cả rồi…".
Chàng sẽ trình bày những cảm giác của mình bằng những lời như thế, nếu như chàng có thể suy xét được. Nhưng lúc ấy chàng không còn suy xét được nữa. Toàn bộ quyết tâm của chàng giờ đây nảy sinh mà không có suy xét gì hết, nó nảy sinh trong khoảnh khắc, chàng cảm thấy và chấp nhận toàn bộ cùng với mọi hậu quả, ngay từ l...
Có quá nhiều cái đã qua giày vò chàng. Đôi lúc chàng thấy điều đó thật kỳ lạ: chính chàng đã viết ra giấy bản án của mình: "Tôi sẽ hành tội tôi và tự trừng phạt mình", mẩu giấy ấy còn ở đây, trong trí chàng, đã sẵn sàng; súng đã nạp đạn, chàng đã quyết chấm dứt hết vào ngày mai, khi tia sáng nóng ấm đầu tiên của "Fobut...
"Ta sẽ tan biến trước mặt nàng! " - chàng bỗng thốt lên trong một cơn hoan hỉ cuồng loạn.
Xe phóng đi đã được ngót một giờ.
Mitia im lặng, còn Andrei tuy vốn lắm mồm cũng không thốt lên lời nào, dường như không dám lên tiếng, hăm hở thúc mấy con ngựa của mình: ba con ngựa hồng gầy nhom nhem nhanh chân. Bỗng nhiên Mitia hết sức lo lắng kêu lên: - Andrei!
Nhỡ họ ngủ rồi thì sao?
Câu hỏi ấy chợt nảy ra trong óc chàng, cho đến giờ chàng vẫn chưa nghĩ tới điều đó. - Hắn là họ đã đi nằm rồi, ông Dmitri Fedorovich ạ. Mitia đau đớn chau mày: thật vậy, chàng bay tới… với những tình cảm như thế… mà họ ngủ… có lẽ nàng cùng đang ngủ, cạnh hắn… tim chàng giận sôi lên. - Thúc ngựa đi, Andrei, phóng thật l...
- Có lẽ họ chưa đi ngủ đâu.
- Sau một lúc im lặng, Andrei suy luận.
- Vừa rồi Timofei có bảo rằng họ đi đông người… - Ở trạm ngựa à? - Không phải ở trạm, mà tại quán trọ Plaxtunov, một trạm tự do.
- Tôi biết; vậy anh nói là họ có đông người phải không? Ở đâu mà đông? Có những ai?
- Mitia sồn sồn lên, lo lắng ghê gớm khi nghe cái tin bất ngờ ấy.
- Cử theo lời Timofei thì toàn các ông lớn: hai người ở thành phố, là ai thì tôi không biết, chỉ nghe Timofei nói thôi, hai người vùng này, hai người kia hình như ở nơi khác đến, có thể còn thêm ai nữa, tôi không hỏi kỹ.
Anh ta bảo là họ chơi bài. - Chơi bài à? - Nếu họ đánh bài thì có lẽ họ chưa ngủ đâu. Lúc này chắc mới hơn mười giờ, không khuya hơn đâu.
- Thúc ngựa đi, Andrei, thúc ngựa gấp lên! - Mitia lại nóng nảy la lên.
- Tôi có điều muốn hỏi, thưa ông. - Andrei im lặng một lát, rồi lại lên tiếng, - nhưng chỉ sợ ông nổi cáu với tôi thôi.
- Anh cần gì?
- Ban nãy Fedoxia Markovna sụp xuống dưới chân ông van xin ông đừng hại đời cô chủ của nó và một người nào đó nữa… thế mà thưa ông, tôi đang đánh xe đưa ông đến đấy… Thứ lỗi cho tôi, thưa ông, là vì lương tâm cắn rứt, có lẽ tôi nói năng ngu xuẩn… Từ phía sau, Mitia bỗng vỗ lấy vai anh ta. - Anh là người, đánh xe phải k...
N qi
cảm thấy cô đơn.
Anh ta nhìn tôi giống như tôi là một mụ phù thủy.
- Đúng vậy.
Khi tôi cố giải thích về những bầu trời hoặc về các hành tinh khác, hoặc những chuyến du hành trong không gian thì bọn trẻ có vẻ không thích.
Nhưng đó là những điều tôi biết và tôi quan tâm nhất.
Tôi có thể đi đến nơi mà người khác không thể, và họ không muốn nghe về điều đó. Bọn trẻ nghĩ tôi điên, chỉ trừ có Donnie, bạn tôi. Hắn là đứa con trai duy nhất mà tôi cảm thấy thoải mái khi ở cùng, nhưng cha mẹ hắn dọn nhà đi và hắn cũng đi theo. - Điều này để lại cho anh hoàn toàn niềm cô đơn. - Chuyện là vậy, tôi bắ...
Tôi cảm thấy tràn đầy năng lực, nhưng nó hướng ra ngoài và tôi không còn một chút sức mạnh nào hết.
Cha tôi nói rằng khoa học viễn tưởng chỉ dành cho trẻ con, nhưng nếu là vậy thì tại sao bọn trẻ không đọc? Tôi từ bỏ nó theo ý cha tôi, nhưng cuộc đời tôi cảm thấy trống vắng, không còn gì vui thú nữa. Tôi không có nơi nào để đi, không có một chỗ để trốn. Vì không có ai quan tâm tới tôi, không ai chịu lắng nghe tôi, tô...
Tôi giống như những con số – toán học không gian – vì vậy tôi trở thành nhân viên kế toán. Một gã kế toán!
Có điều gì bình thường hơn không? Có điều gì ngốc nghếch hơn nữa không?
Tôi hoàn toàn cảm thấy trống vắng, vô vọng.
Đoạn diễn văn dài của Patrick được kèm theo những biểu hiện trên gương mặt – buồn bã, giận hờn, tuyệt vọng, thẩn thờ – đó là những dấu hiệu thể chất trong tâm hồn rối loạn của anh.
Tôi nói nhanh: - Anh không nên nghe người khác quá nhiều, nên theo trực giác của anh. Chẳng có gì sai trái với một người cô độc – và dù sao đi nữa, như anh đã từng có Donnie, anh sẽ tìm lại được người khác, đàn ông hay đàn bà, người mà sẽ có cùng một tư tưởng như anh. Anh ta nhún vai, rồi quay đầu đi nơi khác.
Tôi có thể hiểu được anh đang cố nén những giọt nước mắt.
- Có chuyện gì vậy?
- Bác sĩ khuyên tôi không nên nghe người khác.
- Đúng. Một lời khuyên tốt. - Đó đúng là vấn đề. Không phải vậy. - Tôi không hiểu. Bây giờ anh ta nhìn tôi, và câu trả lời là một lời than khóc đau đớn: - Tôi cảm thấy thất vọng, vô vọng, tuyệt vọng.
Nếu tôi không lắng nghe người khác thì tôi phải lắng nghe chính mình!
*** Trí nhớ về những kiếp quá khứ đến với Patrick rất dễ trong trạng thái bị thôi miên.
Anh kể: - Tôi là đàn ông, nhưng không chính xác là đàn ông, không chính xác là con người. Tôi cố giấu sự kinh ngạc, nhưng tôi e rằng giọng nói tôi bị lạc đi: - Anh đang nói về giai đoạn nào?
- Sáu mươi ngàn năm trước. - Sáu mươi … Tôi nhìn anh trân trối, thử lại xem sự thôi miên có hiệu quả không, hay anh đang giả vờ với tôi. Không hề.
Mắt anh nhắm lại, hơi thở đều đặn.
Tôi cố nói: - Cứ tiếp tục. - Tôi được sinh ra trên một hành tinh khác.
Không có tên.
Có lẽ nó tồn tại trên một hệ hành tinh khác biệt hoặc là một cảnh giới khác. Nhưng dù sao thì tôi cũng là một trong số dân di cư từ hành tinh của tôi đến trái đất. Khi chúng tôi đến, rất nhiều người chào đón, họ là con cháu dòng dõi của các sinh vật ở những hệ tinh cầu khác di cư từ trước. Họ được pha trộn trong một lo...
Đúng ra, về mặt vật chất chúng tôi không cần đến đây.
Linh hồn của chúng tôi có thể đầu thai vào những người chung quanh hoặc vào những sinh vật từ những thế giới khác. Nhưng chúng tôi là một loại người kiêu hãnh. Công nghệ của chúng tôi rất tiên tiến – chúng tôi du hành vào những khoảng không gian mênh mông – văn hóa của chúng tôi rất tế nhị, và chúng tôi rất thông minh ...
Anh chàng Patrick đang ở tại văn phòng tôi có một giọng nói âm vực cao như thể chưa đủ trưởng thành. Nó thích hợp với tính cách của anh ta. Tuy nhiên giờ đây giọng điệu của anh vang rền, và từ ngữ tuôn ra đầy uy quyền.
Tôi đờ người vì những cảnh tượng của anh, không giống bất cứ cảnh tượng nào mà tôi từng gặp. - Thân thể chúng tôi không khác biệt với loài người nhưng trí óc chúng tôi thì cao hơn nhiều.
Bầu khí quyển ở trái đất rất giống trên hành tinh cũ, đó là lý do mà chúng tôi đến đây, nhưng không khí ở đây trong lành và sạch sẽ.
Theo như mọi khía cạnh thì trái
quan trọng nhất để thoát khỏi đây.
Có lẽ một thứ gì đó đã thay đổi, một thứ gì đó đã mở ra. Thực tế là, khi các bức tường không còn đóng lại nữa, tôi nghĩ chúng ta nên thử làm theo ý cậu, tức là ở lại ngoài đó qua đêm và khảo sát kỹ hơn.
Điều này làm Thomas chú ý. Nó vẫn luôn muốn làm như vậy.
Nhưng nó thắc mắc: - Vậy còn cái mật mã này? Nếu như… - Tommy. - Newt ôn tồn nói. - Minho nói đúng. Các cậu hãy ra ngoài đó thăm dò. Tôi sẽ tập hợp vài trảng viên đáng tin cậy và lo tiếp vụ này.
- Lúc này thằng bé ra dáng lãnh đạo hơn bao giờ hết. - Tôi nữa. - Teresa đồng tình.
- Tôi sẽ ở lại giúp Newt.
Thomas nhìn con bé.
- Cậu có chắc không? - Nó đang sốt ruột muốn tự mình tìm ra mật mã, nhưng nó nghĩ Minho và Newt nói đúng.
Teresa mỉm cười, khoanh tay lại.
- Nếu các cậu muốn giải mã một thông điệp bí ẩn từ một loạt hình vẽ mê cung phức tạp, thì tôi chắc chắn việc có một bộ óc con gái làm quản đốc là điều cần thiết. - Cái nhếch mép của con bé chuyển thành một nụ cười làm duyên. - Nếu cậu bảo thế.
- Thomas khoanh tay, mỉm cười nhìn lại con bé, đột nhiên chẳng muốn rời đi chút nào.
- Tốt rồi. - Minho gật gù, quay lưng bước đi. - Mọi chuyện đã được sắp xếp đâu vào đấy. Đi thôi.
- Thằng bé đi ra cửa, nhưng nó dừng lại khi nhận ra Thomas không đi theo. - Đừng lo, Tommy ạ. - Newt trấn an.
- Bạn gái cậu sẽ ổn thôi mà.
Trong đầu Thomas đang ngổn ngang trăm mối. Nó rất nóng lòng muốn biết mật mã, nhưng cũng thấy bối rối khi nghe câu nói vừa rồi của Newt, băn khoăn trước những gì mà chúng có thể phát hiện ở ngoài Mê cung, và cả lo sợ nữa.
Nhưng rồi nó gạt hết qua một bên.
Không một lời từ biệt, nó theo sau Minho leo lên cầu thang. Thomas giúp Minho triệu tập các Tầm đạo sinh để báo tin và tổ chức chuyến đi quan trọng. Nó thấy ngạc nhiên khi mọi người rất nhanh chóng đồng ý đây là lúc để thám hiểm kỹ lưỡng Mê cung và ở lại qua đêm ngoài đó.
Mặc dù Thomas cảm thấy căng thẳng và sợ hãi, nó vẫn nói với Minho rằng nó sẽ tự mình phụ trách một khu vực.
Tuy vậy, thằng bé Trang chủ nhất định từ chối.
Chúng đã có tám Tầm đạo sinh đầy kinh nghiệm để làm điều đó.
Thomas sẽ đi cùng Minho. Thomas nhẹ người, nhưng cũng khá xấu hổ vì cảm thấy như vậy.
Nó và Minho chuẩn bị ba lô với nhiều đồ đạc hơn thường lệ.
Chúng không biết cần phải ở lại ngoài đó bao lâu.
Mặc dù còn sợ, Thomas cũng cảm thấy hào hứng.
Biết đâu hôm nay sẽ là ngày chúng tìm thấy một lối ra? Nó và Minho đang duỗi chân ở gần Cửa Tây thì Chuck đi tới để chào hai đứa.