text stringlengths 1 55.3k |
|---|
Không lâu sau, Lutmila thi đỗ vào hãng hàng không và trở thành tiếp viên hàng không. |
Mùa hè năm 1983, cô đã có một lễ cưới giản dị với Putin. |
Sau lễ cưới, Lutmila tiếp tục đi học và còn làm thêm nhiều việc khác. |
Vợ chồng Putin sống cùng nhà với bố mẹ Putin ở phố Sidaqieke, hai cô con gái của họ là Nasa và Kachia lần lượt ra đời năm 1985 và 1987. Lutmila còn cùng Putin sang Cộng hoà Dân chủ Đức và đã học tiếng Đức. Năm 1990, vợ chồng Putin trở về Nga. |
Lutmila sống cùng chồng ở St Peterbug. |
Cô làm nghề dạy học ở trường đại học, cô thường đi làm bằng xe Volga. |
Hàng xóm kể lại rằng, Lutmila không thích trang điểm, đối xử với mọi người rất thân thiện. Lutmila đã nhận được sự yêu mến của đông đảo công chúng, đặc biệt là phụ nữ: Bà là hình tượng phụ nữ có học thức của Nga, vừa không khoa trương như phu nhân của Gorbachov, vừa hấp dẫn như phu nhân của Yeltsin. Sau khi Putin đắc c... |
Thường ngày, Putin luôn kiên trì tập thể dục đều đặn, ông giỏi các môn vật, Judo, trượt tuyết và bơi lội. Mỗi ngày ông tập thể thao ít nhất là nửa giờ đồng hồ, một mặt là để rèn ý chí, mặt khác là để duy trì thể hình. |
Xem ra Putin cũng có phần giống một người bình thường, cũng sợ đến lúc có tuổi sẽ bị phát phì. |
Lutmila khẳng định rằng: "Tôi tìm được một người đàn ông tốt!". Câu nói này cho thấy, Lutmila cần phải giữ gìn, vì từ đây bà có thể trở thành người bị nhiều phụ nữ Nga đố |
những cô gái khác đã cùng bạn nhảy xoay tròn trong những vũ điệu tuyệt vời nơi sàn nhảy. |
Con người, đặc biệt là phụ nữ chúng ta, thường cảm thấy lo lắng khi đối diện với cảm giác cô đơn và luôn mong muốn sẽ không bao giờ cảm thấy cô độc. Khi những mối quan hệ gần gũi như gia đình, bè bạn không thể khuấy động không gian của mình, chúng ta thường tìm đến ti-vi hay báo chí, thời trang như một phương tiện để t... |
Thậm chí, những giấc mộng ban ngày còn diệu kỳ hơn thế, chúng hấp thụ dưỡng chất trong các câu chuyện kể và sau đó quay lại dưỡng nuôi thế giới tinh thần và đời sống nội tâm của chúng ta. Thay vì vun trồng nỗi cô đơn và chờ đợi những giấc mơ đơm hoa kết trái, chúng ta có thể chìm đắm trong không gian êm dịu của những b... |
quán loại này bình thường bao giờ cũng phải có một con khỉ độc ngồi ở đằng trước để lựa khách. |
Tấm rèm che bằng vải dạ ngăn âm thanh trong khung cửa uốn vòm bên trên dẫn vào khu bar rượu thật sự vừa được vén sang bên một chút. |
Jenna nghe thấy tiếng người. Những giọng người đang thì thào, nhưng rõ ràng là rất khẩn trương, sau đó đến một tiếng cửa sập, cắt ngang những giọng người kia. |
Jenna chần chừ. Bản năng mách cô tiến thật nhẹ lại bên tấm rèm treo bằng vải dạ và nhìn qua kẽ hở. Bên trong là một căn phòng rất lớn hình chữ nhật: phía bên trái là quầy rượu, phía bên phải là một loạt những hõm tường không có người ngồi, ở phía giữa là một sàn nhảy được lắp kính dày, chiếu sáng từ bên dưới và ở phía ... |
Ba cô con gái mặc đồ tiết kiệm vải phấn son dày cộp đang bám vào những chiếc ghế bên quầy. |
Cả ba chăm chú gục đầu nhìn thẳng vào ba cốc rượu, rõ ràng nguyện vọng của họ là cố gắng không nhìn gì cả và không nghe những gì đang xảy ra xung quanh. |
Phil Decker ở đâu? |
Jenna cắn môi dưới, căng thẳng suy nghĩ. |
Liệu có phải chàng sĩ quan đặc nhiệm đã sa vào một cái bẫy? Có khả năng anh tưởng mình chỉ tiến hành một cuộc kiểm tra bình thường để rồi ngay lập tức sa vào tổ ong vò vẽ? |
Làm sao anh biết được rằng gã giết người lui |
đường ngắn nhất thì ngập tràn sự ganh tị. Chúng ta thường coi thường hoặc đánh giá quá cao những gì mình không có. |
Đừng ganh tị với bất kỳ ai hết. Bạn có những thứ mà không ai có cả. |
Hãy phát triển chúng và làm cho những tài năng của mình nổi bật. |
Tim Redmond đã nói: “Người lãnh đạo là một trong những dạng thành công. |
Điều làm anh ta khác với những người khác là anh ta không bị lung lay bởi sự phản đối, tán dương hay sự so sánh.” Chúa bước vào cuộc sống của mỗi cá nhân qua một cánh cửa riêng. Ngài dẫn dắt mỗi chúng ta trên một con đường riêng. |
Không ai có thể xây dựng số phận của mình dựa trên thành công của người khác. |
Điều mà người nhỏ nhen tìm kiếm thì ở những người khác, điều mà người vĩ đại tìm kiếm thì ở trong Chúa. Cách duy nhất để có tầm nhìn sáng suốt là hướng đôi mắt của mình đến Chúa. 23 Đừng tự giới hạn bản thân mình Không ai có thể đặt ra giới hạn cho bạn mà không có sự cho phép của bạn. |
Không phải những người khổng lồ mà thái độ của họ là nguyên nhân khiến cho những người Israel chẳng thể đến được với Miền đất hứa. |
Eli Whitney [33] đã bị cười nhạo khi ông giới thiệu máy cán bông. Edison [34] đã phải lắp đèn điện mà ông phát minh ra một cách miễn phí trong một tòa nhà trước khi ai đó thèm đoái hoài đến nó. |
Chiếc máy may đầu tiên đã bị đập vỡ ra từng mảnh bởi một đám du côn ở Boston. |
Mọi người chế nhạo ý tưởng về đường ray bởi họ nghĩ rằng việc di chuyển ba mươi dặm một giờ là một điều không tưởng. |
Morse [35] đã phải điều trần trước Quốc hội trước khi họ thèm để ý đến chiếc máy điện báo của ông. |
Nhưng với tất cả những người này, bầu trời không phải là giới hạn. |
Đề phòng những người tách khỏi đám đông Đón |
lấp cái toàn thể, dùng tiểu tiết trấn áp đại cục, đưa cái phụ thuộc lên thành cái chính yếu. |
Cậu thấy đấy, một khi cảm thấy mình bị oan, tâm lý chúng |
nào đi! |
Cửa hàng của Plotnikov hầu như chỉ cách nhà Petr Ilych có một nhà, nó ở góc phố. Đấy là cửa hàng thực phẩm phụ lớn nhất thành phố chúng tôi, thành phố của những thương gia giàu có cửa hàng này khá bề thế. Ở đây có đủ mọi thứ có trong bất cứ cửa hàng nào ở Thủ đô, mọi thứ thực phẩm khô: rượu nho "do anh em Elixxeev đóng... |
Ở cửa hàng người ta nóng lòng chờ Mitia. |
Người ta nhớ rất rõ ràng ba tuần trước, cũng y như lần này, chàng lấy luôn một lúc mấy trăm rúp các loại hàng và rượu nho, trả tiền mặt (tất nhiên người ta không bán chịu cho chàng), họ vẫn nhớ rằng cũng như bây giờ, chàng cầm trong tay một tập giấy bạc lớn và tiêu vung vãi, không mặc cả, không suy tính và không buồn s... |
Người ta kể lại, để chế nhạo Mitia, rằng ở Mokroe chàng đã cho các gã mugich nốc đẫy sâm banh, đem kẹo và bánh ngọt Strasburg cho bọn đàn bà con gái nhà quê ăn no đẫy. Ở thành phố chúng tôi, đặc biệt trong quán rượu, người ta còn chê cười lời thú nhận thành thực và công khai của Mitia hồi ấy (cố nhiên không dám chê cườ... |
Petr Ilych ngạc nhiên. |
- Anh kịp thuê xe vào lúc nào vậy? |
- Anh ta hỏi Mitia. - Lúc chạy đến nhà anh, tôi gặp Andrei và bảo anh ta cho xe đến thẳng cửa hàng. |
Khỏi mất thì giờ! Lần trước tôi gọi xe của Timofei, bây giờ thì Timofei đang dong ngựa phóng đi trước tôi cùng một ả phù thuỷ. |
Andrei, liệu chúng ta có muộn quá không? - Họ đi trước ta chỉ khoảng một giờ, có khi chưa đến chừng ấy cùng lắm là một giờ thôi! - Andrei vội trả lời. - Tôi sửa soạn xe cho Timofei, tôi biết xe hắn chạy thế nào rồi. |
Họ đi không bằng chúng ta đâu, ông Dmitri Fedorovich, không bì nổi với xe chúng ta đâu. Sớm hơn ta không đến một giờ đâu. |
- Andrei hăm hở nói, gã đánh xe này chưa nhiều tuổi lắm, tóc màu hung nhạt, gầy gò mặc áo chẽn lưng, chiếc áo khoác vắt trên tay. |
- Năm chục rúp uống vodka , nếu chỉ chậm hơn có một giờ. - Một giờ thì đảm bảo, ông Dmitri Fedorovich ạ, mà có thể không đến nửa giờ, chứ đừng nói gì đến một giờ. Mitia tuy rối rít ra lệnh, nhưng chàng nói và ra lệnh hơi kỳ lạ, lộn xộn, không có thứ tự. Nói được phần đầu chàng quên mất phần cuối. |
Petr Ilych thấy cần phải xen vào giúp giải quyết công việc. |
- Bốn trăm rúp, không dưới bốn trăm, đúng y như lần trước. |
- Mitia ra lệnh. |
- Bốn tá sâm banh, không kém một chai. |
Anh cần nhiều thế để làm gì? Khoan đã! - Petr Ilych la lên. - Hôm gì đây? Có những gì trong này? Bốn trăm rúp mà có thế này thôi ư? Mấy viên tài công cuống quít giải thích, lời lẽ ngọt như mía lùi, rằng trong thùng thứ nhất này chỉ có nửa tá sâm banh và "những thứ cần thiết ngay để vào cuộc" - đồ nhắm, kẹo, kẹo thơm v.... |
Anh ta bắt đầu mặc cả, anh ta đòi bản thanh toán, anh ta không yên tâm. Nhưng chỉ bớt được có một trăm rúp. Cuối cùng thoả thuận là các thứ đưa đến không quá ba trăm rúp. - Mà thôi, thây kệ! - Petr Ilych kêu lên, như sực tỉnh. |
- Ta cần quái gì nhỉ? Cứ việc vứt tiền đi, đó là tiền anh ăn không được kia mà! - Lại đây, anh chàng hết kiệm, lại đây, đừng giận. |
- Mitia kéo anh ta vào căn phòng đằng sau cửa hàng. |
- Họ sẽ đưa vào đây một chai, hai ta sẽ uống với nhau. Chà, phải, chúng ta sẽ cùng đi, vì anh là người dễ mến, tôi thích những người như thế. |
Mitia ngồi xuống chiếc ghế mây trước chiếc bàn con trải tấm khăn ăn hết sức bẩn. Petr Ilych ngồi xuống trước mặt chàng, sâm banh được đưa vào ngay. Người ta hỏi các ông có dùng sò huyết không, "sò thượng hạng, vừa nhận được". |
- Phế đi, tôi không ăn, cũng chẳng cần gì hết. |
- Petr Ilych đáp gần như hằn học. |
- Không có thời giờ ăn sò, - Mitia nói, - vả chăng cũng không cảm thấy thiếu. Này, bạn ạ, - anh bỗng nói với giọng đầy tình cảm, - tôi chẳng bao giờ ưa cái cảnh mất trật tự này. - Ai mà ưa sự vô trật tự! Ba tá sâm banh cho bọn quê mùa, thế thì ai mà không nổi cáu lên. - Tôi không nói chuyện ấy, tôi nói về trật tự tối c... |
Cả cuộc đời tôi là sự mất trật tự, cần lập lại trật tự. |
Chơi chữ phải không? - Nói lảm nhảm, chứ không phải là chơi chữ. |
Sáng danh Chúa cả trên trời, Sáng danh Chúa cả trong tôi. Mấy câu thơ ấy đã có lần buột ra từ tâm hồn tôi, không phải là thơ mà là nước mắt… chính tôi sáng tác… nhưng không phải là vào lúc tôi nắm râu lão đại uý lôi đi… - Tại sao anh bỗng nhắc đến ông ta? - Sao tự dưng bỗng nhắc đến ông ta à? Vớ vẩn thôi! Tất cả đều đa... |
- Thực tình tôi vẫn bị ám ảnh về mấy khẩu súng của anh. - Súng xiếc gì, vớ vẩn thôi! Uống đi và đừng có tưởng tượng. |
Tôi yêu cuộc sống, tôi quá yêu cuộc sống, đến mức đâm ra ghê tởm. |
Đủ rồi! Chúc mừng cuộc sống, bạn thân mến, ta uống mừng cuộc sống, tôi đề nghị nâng cốc mừng cuộc sống! Tại sao tôi bằng lòng bản thân mình. Tôi đê hèn, nhưng tôi bằng lòng bản thân mình. Tuy tôi khó tâm vì tôi đê tiện, nhưng tôi bằng lòng bản thân mình. Tôi cảm tạ sự sáng tạo, bây giờ tôi sẵn lòng cảm tạ Thượng đế và ... |
Họ cạn cốc. |
Mitia tuy hân hoan và đầu óc phân tán, nhưng hơi buồn. Dường như chàng có một mối bận tâm nặng nề và không sao giải quyết được. |
- Misa… Misa của anh về rồi đấy ư? Misa thân mến, em lại đây uống với ta một cốc, mừng thần Fobut tóc vàng ngày mai sẽ lại hiện lên… - Cho nó uống làm gì! - Petr Ilych cáu kỉnh kêu lên. |
- Anh cho phép, không sao, tôi muốn thế mà. - Chà! Misa cạn cốc, cúi chào và chạy đi. - Nó sẽ nhớ đến tôi lâu hơn. |
- Mitia nói. - Tôi yêu một người phụ nữ, một người phụ nữ! Phụ nữ là gì? Bà hoàng của trái đất! |
Tôi buồn, Petr Ilych. Anh còn nhớ Hamlet chứ: "Tôi buồn lắm, buồn lắm, Horaxio… A, Ioric tội nghiệp! ". Có lẽ tôi chính là Ioric. Chính bây giờ tôi là Ioric, còn sau này là cái xương sọ. |
Petr Ilych nghe và im lặng, Mitia cũng im lặng một lát. |
- Con chó nhỏ bé này của ai thế? - Thấy con chó nhỏ bé mắt đen trong góc nhà, chàng lơ đãng hỏi viên tài công. - Của bà Varvara Alecxeevna đấy, bà chủ chúng tôi ấy mà, loại chó nhỏ. - Viên tài công trả lời. - Ban nãy bà ấy vừa đem tới và bỏ quên ở đây. Sẽ phải mang trả cho bà ấy thôi. |
- Tôi đã thấy một con hệt như thế… Ở trung đoàn… - Mitia trầm ngâm thốt lên, - có điều nó bị gãy một chân sau… Petr Ilych nhân đây tôi muốn hỏi anh: trong đời anh đã bao giờ ăn cắp cái gì chưa? - Hỏi gì lạ thế? - Không, hỏi chơi thế thôi. Anh ạ, lấy cái gì trong túi người khác ấy mà? Tôi không nói về của công, của công... |
- Thế rồi sao? - Chẳng sao cả. |
Tôi giữ ba ngày, rồi tôi xấu hổ, thú nhận và trả lại. |
- Rồi sao nữa? - Đương nhiên là ăn đòn. Thế còn anh thì sao, anh có ăn cắp lần nào không? - Có! - Mitia nháy mắt ranh mãnh. |
- Ăn cắp cái gì? - Petr Ilych tò mò muốn biết. |
- Ăn cắp của mẹ đồng hai chục kopek, năm tôi lên chín, ba ngày sau trả lại. |
- Nói xong, Mitia đứng phắt dậy. - Ông Dmitri Fedorovich, ông mau lên chứ? - Andrei gọi to ở ngoài cửa. - Xong rồi chứ? Ta đi thôi! - Mitia cuống quít. - Một điều cuối cùng nữa và… một cốc vodka cho Andrei trước khi lên dường! Thêm một ly cognac nữa! |
Cái hộp này (hộp đựng súng) cho xuống dưới ghế ngồi của tôi. |
Từ biệt anh, Petr Ilych, đừng oán giận tôi nhé. - Thế ngày mai anh về chứ? - Nhất định. - Bây giờ xin thanh toán dứt khoát chứ ạ? - Viên tài công vội tới - A phải, thanh toán đi! Nhất định rồi! |
Chàng lại rút trong túi ra tập tiền, lấy ba tờ bạc trăm quăng xuống quầy và hấp tấp ra khỏi cửa hàng. |
Mọi người theo chân tiễn chàng, cúi chào, chúc chàng may mắn. |
Andrei khà một tiếng sau ly cognac vừa uống cạn và nhảy lên ghế. Nhưng Mitia vừa ngồi xuống thì Fenia đột nhiên xuất hiện trước mặt chàng. Nó hớt hải chạy tới, không ra hơi, khoanh tay lại và sụp xuống dưới chân chàng la lên: - Lạy ông, ông Dmitri Fedorovich quý mến ơi, xin đừng giết cô chủ con! Con lại đi kể hết với ô... |
Bây giờ ông ấy sẽ lấy cô Agrafena Alecxandrovna, vì thế ông ấy mới từ Sibir trở về. |
Ông ơi, xin đừng hại đời người khác! - Thì ra là thế đấy! Bây giờ anh sẽ làm vô khối việc điên rồ! |
- Petr Ilych lẩm bẩm một mình. - Bây giờ dù hiểu cả rồi, không hiểu sao được kia chứ. |
Dmitri Fedorovich, đưa hai khẩu súng đây cho tôi, nếu anh muốn là người, - Perkhotin la to với Mitia, - nghe tôi nói, Dmitri! - Súng ư? |
Cứ chờ đấy, bạn thân mến ạ, dọc đường tôi sẽ ném chúng xuống vũng nước. |
- Mitia đáp. - Fenia, đứng lên, đừng nằm rạp trước mắt ta. Mitia không làm hại ai đâu, từ nay kẻ ngu ngốc này sẽ không làm hại ai nữa. Này, Fenia, - khi đã ngồi xuống, chàng lớn tiếng nói với nó, - ban nãy ta xúc phạm đến em, hãy thứ lỗi cho ta, thứ lỗi cho kẻ đê tiện… Mà không tha thứ thì cũng chẳng cần! Bởi vì bây gi... |
Anh ta định ở lại coi giùm việc gửi một số thực phẩm và rượu vang còn lại theo sau (cũng bằng xe tam mã) vì cảm thấy bọn này sẽ ăn gian của Mitia, nhưng bỗng nhiên anh ta cáu với bản thân, nhổ bọt và đến quán chơi bi - a. - Một thằng ngốc, tuy cũng là người tốt… - anh ta làm bẩm một mình lúc đi đường - Ta cũng có nghe ... |
Chúng nốc rượu vào rồi đánh nhau, choảng nhau rồi làm lành. |
Đây có phải là những người nói là làm đâu? "Tôi sẽ lánh đi" và "tôi sẽ tự hành tội mình" là thế nào, sẽ chẳng có chuyện gì đâu. |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.