text
stringlengths
1
55.3k
- Meo meo!
Tiểu tặc miêu ngẩng đầu lên, khẽ quơ quơ miêu trảo, kêu lên một tiếng ngây thơ, bộ dáng khả ái hoàn toàn vô hại, khiến cho đám tiểu đệ xung quanh thả lỏng cảnh giác. Sau một khắc, Tiểu tặc miêu đã xuyên qua khe hở giữa hai chân bọn chúng mà đào tẩu. Nhưng Tiểu tặc miêu kinh hãi phát hiện, nó vừa mới chạy ra khỏi vòng v...
- Meo meo!
Tiểu tặc miêu đột nhiên lắc đầu một cái, bộ dáng có chút khẩn trương, thân hình chợt lóe lên, đã một lần nữa phóng chạy. Đúng lúc này, từ trong tửu lâu kia, một cỗ khí tức uy áp cường hãn đột nhiên bùng phát ra. Thanh quang vừa lóe lên, lão giả áo xanh cụt tay kia đã xông thẳng ra.
- Con mèo chết tiệt! Lão giả áo xanh kia nhìn về phía Tiểu tặc miêu cách đó không xa, bùng nổ nộ khí. Trong khoảnh khắc, Triệu Phong liền hiểu rõ mọi chuyện.
Kẻ này không phải là chủ nhân của Tiểu tặc miêu! Mà hắn cũng đã hiểu được vì sao Tiểu tặc miêu lại hốt hoảng đào tẩu như vậy. Vài gã con cháu Triệu thị bên cạnh Triệu Phong, toàn thân bắt đầu run rẩy, khí tức của lão giả áo xanh kia thật sự quá khủng bố. Mặc dù đối phương đã tận lực áp chế, nhưng vẫn như cũ khiến cho b...
- Con tặc miêu chết tiệt! Không ngờ lại dám trộm đồ vật của lão phu! Đợi một lát lão phu sẽ xé cái bụng của ngươi ra! Sắc mặt lão giả áo xanh lạnh lẽo, một cỗ sát ý vô hình lan tỏa ra, khiến cho không ít người phụ cận, tâm thần ầm ầm chấn động.
- Meo meo!
Tròng mắt Tiểu tặc miêu mở thật lớn, lộ ra bộ dạng thần sắc thương cảm, chọc cho người ta yêu mến.
Nhưng lão giả áo xanh cụt tay rõ ràng không phải là người lương thiện gì, sắc mặt cũng không chút thay đổi nào.
Bá!
Thanh quang chợt lóe lên, trong tay lão giả áo xanh đã xuất hiện một thanh trường kiếm thanh ngọc dài ba thước hai phân, lan tỏa ra lãnh quang sắc bén. Trong khoảnh khắc, Tiểu tặc miêu đã cảm thụ được sát ý của lão giả áo xanh, lông mèo toàn thân không khỏi dựng đứng lên, biết rõ lần này đã chọc phải người không thể tr...
- Meo meo! Tiểu tặc miêu nhìn về phía Triệu Phong, vẻ mặt đầy oán hận kêu lên một tiếng. Lúc nãy, nếu không phải đám người Triệu Phong ngăn cản, nó sớm đã thuận lợi đào tẩu rồi. Nam Vận Thành người xe qua lại náo nhiệt, lão giả áo xanh có muốn tìm nó cũng không dễ dàng gì.
- Các hạ, dừng tay a! Nó là Miêu sủng của ta! Đúng lúc này, Triệu Phong đột nhiên mở miệng. Một màn này khiến cho ngay cả Tiểu tặc miêu cũng đều ngừng trệ một chút, sau đó lập tức lộ ra thần sắc cảm kích. Trong lòng Triệu Phong một trận không biết nói gì. Con tặc miêu này biến hóa sắc mặt cũng quá nhanh rồi!
Mặc dù đã luân hồi trọng sinh, nhưng bản tính tham tiền của con tặc miêu này tựa hồ một chút cũng không thay đổi, thậm chí lại càng to gan hơn nữa.
- Là Miêu sủng của ngươi lại như thế nào? Ánh mắt lão giả áo xanh khẽ đảo qua Triệu Phong, sau đó trên mặt lại lộ ra thần sắc khinh thường. Một tiểu hài tử hỉ mũi còn chưa sạch mà thôi! Đúng là nghé con mới sinh không sợ cọp! Một đứa bé lại muốn cứu người từ dưới kiếm của hắn!
Không đúng!
Là cứu mèo! - Có trò hay để nhìn a! Nhị nhi tử của Thành chủ đã nhìn trúng con mèo này! - Tu vi của lão giả áo xanh này không thấp, thoạt nhìn cũng không phải là hiền lành gì! Hơn nữa, con tặc miêu này ta cũng biết rõ, từ năm ngoái đã chạy tới chỗ này, hiển nhiên không phải là Miêu sủng của Nhị thiếu gia a!
Đám người bốn phía lập tức nghị luận.
Dựa theo khí tức cùng sát ý mà lão giả kia lan tỏa ra, tu vi của hắn tuyệt đối là bất phàm.
Nhưng bên kia, địa vị của Triệu Phong lại càng không đơn giản. Lão giả áo xanh nghe được nghị luận của đám người bốn phía, cũng đã biết thân phận của Triệu Phong.
Nếu là tình huống bình thường, có lẽ hắn sẽ chấp nhận bỏ qua.
Dù sao Gia tộc Triệu thị của Nam Vận Thành cũng Gia tộc cường đại nhất trong phạm vi phụ cận.
Mà phụ thân của Triệu Phong, Triệu Thiên Long, lại càng có tu vi Bất Diệt Đỉnh phong. Tu vi Bất Diệt Đỉnh phong chính là tương đương với Huyền Quang Thánh Vương trong Thế giới Phạm Trụ.
Nhưng con tặc miêu này đã nuốt đi vật phẩm thập phần quan trọng của lão giả áo xanh, hắn tuyệt đối không thể dễ dàng buông tha cho con mèo này. - Nó là Miêu sủng của ta, ngươi tuyệt đối không thể thương tổn được nó!
Triệu Phong bình thản nói, cũng chậm rãi tiến về phía lão giả áo xanh. - Phong ca! Đám người Triệu Vân, Triệu Hải lập tức kêu lên. Lão giả kia vừa nhìn đã biết không phải kẻ dễ trêu chọc, mặc dù nơi này là địa bàn của Triệu thị, nhưng con mèo kia rõ ràng không phải là Miêu sủng của Triệu Phong, Triệu Phong không chiếm ...
Huống hồ, hắn tuyệt đối không thể tha cho con mèo này.
- Ta khuyên công tử vẫn là không nên can thiệp vào việc này. Nếu ngươi muốn Miêu sủng, đợi một lát lão phu sẽ tặng cho ngươi mấy con là được! Lão giả áo xanh lãnh đạm mở miệng.
Trong câu nói, hắn vừa không có chịu thua, đồng dạng vẫn cấp cho Triệu Phong một chút chỗ tốt. Đồng thời, lão giả cũng thoáng tản ra tu vi khí tức của chính mình, hy vọng có thể chấn nhiếp tên tiểu hài tử trước mặt này. Một cỗ khí tức áp lực sắc bén lan tỏa ra bốn phía, khiến cho làn da đám người phụ cận đau đớn một tr...
- Kẻ này ít nhất là cường giả Tinh Nguyên Đỉnh phong! Hơn nữa còn là cường giả Kiếm đạo! Một người chợt kinh hãi thốt lên.
Triệu Phong vẫn như cũ không nhanh không chậm tiếp tục tiến về phía lão giả áo xanh, sắc mặt bình thản, không chút thay đổi nào. - Xem ra, chút điểm khí tức đó còn không dọa được gã Nhị nhi tử Thành chủ này! Ánh mắt lão giả áo xanh lóe lên, một cỗ khí tức ý chí cường đại khác lan tỏa ra. Thần Biến Sơ kỳ! Tương đương vớ...
Nhưng sắc mặt của Triệu Phong vẫn như cũ bất biến, tựa hồ hoàn toàn không bị ảnh hưởng chút nào vậy.
Lão giả áo xanh khẽ cắn răng một cái, khí tức một lần nữa đại phóng. Thần Biến Trung kỳ! Thần Biến Đỉnh phong! Thần Biến Viên mãn! Cách Bất Diệt Cảnh chỉ có một bước nhỏ! Nếu tu vi của lão giả áo xanh đạt tới Bất Diệt Cảnh, cũng đã tính là cường giả một phương rồi, Gia tộc Triệu thị tuyệt đối sẽ không tùy tiện đắc tội ...
Đám người vây xem phụ cận vội vàng lui về phía sau. Cường giả Kiếm đạo Thần Biến Viên mãn!
Cỗ uy áp đáng sợ kia khiến cho thân thể thậm chí linh hồn bọn họ đều có cảm giác vô cùng đau đớn. Tiểu tặc miêu ở một bên lại càng toàn thân rung động, phảng phất như đã bị dọa cho choáng váng vậy.
Nhưng Triệu Phong cách lão giả áo xanh gần nhất lại tựa hồ không bị bất cứ ảnh hưởng gì vậy. - Chẳng lẽ trên người tiểu tử này mặc Thần khí phòng ngự Cực phẩm? Trong lòng lão giả áo xanh phán đoán, thử phóng xuất ra linh thức, chuẩn bị quan sát tình huống của Triệu Phong. Đúng lúc này, Triệu Phong đột nhiên mở miệng: -...
Cỗ khí thế uy áp kia cũng triệt để tiêu tán.
Đúng lúc này, ánh mắt lão giả áo xanh chợt lóe lên quang mang. Hắn một lần nữa nhìn về phía tên tiểu hài tử trước mặt, trong lòng lại bắt đầu bất an không thể nói rõ.
- Khốn kiếp! Đã như vậy ta sẽ giết con mèo này! Ta không tin Triệu thị sẽ vì con mèo này mà làm khó ta! Trong lòng lão giả áo xanh cực kỳ phẫn hận, không ngờ hắn lại bị một tiểu hài tử hù dọa. Điều này khiến cho hắn thập phần khó chịu. Nhưng lão giả áo xanh còn chưa kịp động thủ, đôi môi Triệu Phong đã khẽ động: - Nếu ...
Trong lòng lão giả áo xanh kinh hãi hét vang, nhưng cũng không có nói ra miệng. - Mặt khác, cho dù có được Hồn Nguyên Thanh Đan, nhưng thương thế của ngươi cũng không cách nào hoàn toàn chữa trị! Tu vi kiếp này chỉ có thể chấp nhận dừng lại ở Bất Diệt Cảnh mà thôi! Không đợi lão giả áo xanh tỉnh hồn trở lại, Triệu Phon...
Không sai! Tu vi chân chính của lão giả áo xanh là Bất Diệt Cảnh! Bởi vì trải qua đại chiến sinh tử, dẫn đến tu vi rơi xuống đến Thần Biến Cảnh, nhưng khí tức cường đại vẫn còn có thể mô phỏng ra. Mà hắn bởi vì trốn tránh sự truy sát của cừu nhân, lại càng đã thay đổi diện mạo, ẩn giấu khí tức, thậm chí đem tu vi phong...
Đám người phụ cận nhất thời dại ra, như thế nào cũng không nghĩ tới sự tình lại đột nhiên phát sinh chuyển biến như vậy.
Tiểu tặc miêu đồng dạng cũng mở lớn cái miệng rộng.
Tu vi của lão giả áo xanh kia quá mức khủng bố, hiện tại xem như đã thả nó ra, nhưng Tiểu tặc miêu cũng không dám rời đi.
Nó lập tức đi tới bên cạnh Triệu Phong, bày ra bộ dáng Miêu sủng cực kỳ ngoan ngoãn. Sau lưng Triệu Phong, đám người Triệu Hải, Triệu Vân từng tên từng tên lại càng trừng mắt há miệng. Mặc dù không biết rõ tình huống như thế nào, nhưng bọn chúng lại vẫn bội phục Triệu Phong sát đất. - Lão phu thiếu chút nữa đã đả thươn...
Lão giả này cuối cùng cũng lại chịu thua a! Trước đây, lão giả kia rõ ràng lòng mang oán khí, khí thế hừng hực, bộ dáng tuyệt đối không chịu thoái nhượng. Nhưng sau một khắc, thái độ của hắn lại hoàn toàn chuyển biến, đối mặt với Triệu Phong kiêu ngạo cũng chỉ bày ra gương mặt vui vẻ.
Đám người tu vi hơi thấp nhìn không ra mánh khóe trong đó, nhưng nơi này là Nam Vận Thành, đại thành phồn hoa nhất khu vực phụ cận, trong đó cũng có khá nhiều cường giả.
Không ít người vẫn là chú ý tới, trước khi thái độ của lão giả áo xanh đại biến, tựa hồ Triệu Phong đã nói với hắn mấy câu gì đó. Sau đó, đám người Triệu Phong quay trở lại tửu lâu, ngồi ở cái bàn vừa rồi lão giả đã ăn cơm. Trong tửu điếm, điếm tiểu nhị lập tức đưa tới một bộ ly rượu cùng chén đũa mới. - Lão phu trước ...
Mắt thấy việc này phảng phất như đã giải quyết xong, đám người vây xem cũng dần dần tản đi, trong lòng âm thầm cảm khái.
Có một lão cha lợi hại chính là tốt như vậy a! Ngay cả cường giả tu vi cao hơn Triệu Phong mấy cái cấp bậc cũng phải lựa chọn chịu thua, khuôn mặt tươi cười vui vẻ đón chào. Sau khi uống xong ly rượu, ánh mắt lão giả áo xanh khẽ nghiêm túc trở lại, nhìn chằm chằm về phía Triệu Phong.
- Tiểu bối, làm sao ngươi biết được thân phận của ta?
Lão giả áo xanh thấp giọng hỏi, thanh âm nhỏ gần như không thể nhận ra.
Hắn chính là Đệ nhất Thiên kiêu trong vòng ngàn năm qua của Thanh Thành Kiếm Phái, Hoắc Thanh Phong. Nhưng cách đây mấy tháng, Thanh Thành Kiếm Phái đã bị thế lực địch quân bao vây tiễu trừ. Dưới sự liều mạng của các Trưởng lão Kiếm phái, bảo hộ cho hắn bình yên đào tẩu. Nhưng trên đường đào tẩu, Hoắc Thanh Phong cũng ...
Hình tượng lão giả áo xanh cụt tay chẳng qua là do hắn dịch dung mà thôi. Theo như hắn nghĩ, Triệu Phong hiển nhiên là biết rõ thân phận của chính mình, mới đoán ra thương thế của hắn cùng với đan dược hiện tại hắn đang cần.
- Chút chuyện nhỏ này đối với ta chẳng có chút khó khăn gì!
Triệu Phong tự tin cười một tiếng, cũng uống một ly rượu. Hắn căn bản không biết thân phận lão giả này là gì, nhưng cho dù nói thật ra, đoán chừng Hoắc Thanh Phong cũng sẽ không tin, cho nên Triệu Phong mới nói như thế. Đương nhiên, nếu hắn thật sự muốn biết thân phận của lão giả, quả thật là dễ như trở bàn tay, không ...
Hoắc Thanh Phong trừng mắt nhìn Triệu Phong, trong mắt thoáng mang theo một tia khinh bỉ. Hắn cho rằng Triệu Phong quá mức tự cao, tự cho là đúng.
- Meo meo! Tiểu tặc miêu cũng lập tức kêu lên, không ngừng khoa tay múa chân, tựa hồ như đang khen Triệu Phong. Hiện tại, đi theo Triệu Phong nó mới có một con đường sống. Tiểu tặc miêu cũng đã lăn lộn tại Nam Vận Thành này một đoạn thời gian, cũng biết được một chút thân phận của Triệu Phong. Nếu Triệu Phong muốn thu ...
- Ngươi muốn ta giúp ngươi lấy ra đồ vật mà tặc miêu đã trộm, đồng thời cũng tìm người giúp ngươi luyện chế Hồn Nguyên Thanh Đan sao? Triệu Phong trực tiếp hỏi. Nếu hắn đoán không sai, thứ mà Tiểu tặc miêu đã trộm, có khả năng chính là dược liệu để luyện chế Hồn Nguyên Thanh Đan. Nếu không, lão giả áo xanh cũng sẽ khôn...
Hiện tại bọn chúng mới ý thức được, lão giả áo xanh trước mắt này so với trong tưởng tượng có lẽ còn lợi hại hơn.
Tại Thế giới Vô Tướng, đan dược có phân chia phẩm cấp rõ ràng, mỗi một phẩm đối ứng với một đại cảnh giới. Mà đan dược Lục phẩm chính là đối ứng với Bất Diệt Cảnh! Lúc này, bọn chúng lại càng thêm bội phục Triệu Phong. Không ngờ Triệu Phong lại có thể khiến cho lão giả áo xanh phải ăn nói khép nép, khuôn mặt tươi cười ...
Hắn tự nhiên biết rõ điểm này, nhưng hắn nhất định phải đánh cuộc một lần. Bằng không, thân thể cùng linh hồn của hắn sẽ lưu lại thương tổn càng khó chữa trị hơn. Con đường võ đạo sau này sợ rằng sẽ phải dừng lại tại đây. Vừa nghĩ tới đây, trong lòng Hoắc Thanh Phong đã dâng lên một cỗ sát ý phẫn nộ. Hắn muốn báo thù, ...
Triệu Phong đột nhiên mở miệng nói. Hoắc Thanh Phong nhất thời ngẩng phắt đầu lên.
Cảm giác mất mác, phẫn nộ, sát ý trong mắt hoàn toàn bị quét sạch sẽ.
Hồn Nguyên Thanh Đan phẩm chất bình thường không thể nào triệt để chữa trị thương thế của hắn, nhưng đan dược cao cấp có lẽ sẽ có hy vọng.
- Công tử có yêu cầu gì, cứ việc nói ra!
Sắc mặt Hoắc Thanh Phong khôi phục lại như thường.
Ánh mắt hắn thâm trầm nhìn chằm chằm Triệu Phong, phát hiện kẻ này quả thật không đơn giản.
- Cho ngươi một cơ hội, làm người hầu của ta! Triệu Phong bình thản nói. Lời này vừa nói ra, đám người Triệu Vân, Triệu Hải phía sau nhất thời trợn to hai mắt, trái tim treo lên tới cổ họng. Không ngờ Triệu Phong lại đưa ra yêu cầu như vậy với một gã cường giả tuyệt thế. Cho dù Triệu Phong có là Nhị nhi tử Thành chủ đi...
- Ngươi đang đùa giỡn ta?
Hoắc Thanh Phong nhất thời phẫn nộ, trong thanh âm không chút che giấu sát ý băng lãnh. Chỉ là một tiểu hài tử, lại muốn hắn thân là cường giả Bất Diệt Cảnh làm người hầu.
Đây quả thật là chuyện cười lớn nhất thiên hạ.
Lúc này, ánh mắt hắn lạnh lẽo nhìn chằm chằm Triệu Phong, một khi kẻ này vẫn còn không biết thân biết phận, hắn thậm chí sẽ trực tiếp xuất thủ giết chết Tiểu tặc miêu, lấy đi dược liệu, bỏ chạy khỏi nơi này. Đám người Triệu Vân, Triệu Hải cảm thụ được sát ý của Hoắc Thanh Phong, đồng dạng tóc gáy nổi dựng lên, toàn thâ...
- Ta và lão nhân này đơn độc nói chuyện, các ngươi ở lại nơi này đợi ta!
Triệu Phong nhìn về phía đám con cháu Triệu thị ở một bên. - Phong ca, ngươi… Thanh âm Triệu Vân run rẩy, nhưng hắn còn chưa kịp nói lời nào, đã bị Hoắc Thanh Phong dọa cho nuốt hết những lời định nói trở lại trong bụng. - Ngươi đi theo ta a! Chuyện tình đan dược, ta có thể giúp ngươi trước một chút. Sau đó ngươi mới s...
Triệu Phong nhìn về phía Hoắc Thanh Phong, vẻ mặt bình thản. - Được!
Sắc mặt Hoắc Thanh Phong có chút hồ nghi, nhưng hắn cũng không sợ Triệu Phong sẽ giở trò quỷ gì. Chỉ cần Triệu Phong còn ở bên cạnh hắn, cho dù là Thành chủ Nam Vận Thành có tới cũng không dám có hành động thiếu suy nghĩ gì. Trước khi rời đi, Triệu Phong cũng lôi theo Tiểu tặc miêu đang giả chết nằm một bên, ba người c...
Không ngờ tiểu gia hỏa này lại dám đơn độc đi theo chính mình ra khỏi thành. Hắn không sợ chính mình động thủ giết người giết mèo, sau khi lấy đi dược liệu liền bỏ chạy luôn sao?
Đương nhiên, Hoắc Thanh Phong cũng sẽ không bởi vì ngôn ngữ càn rỡ trước đây của Triệu Phong mà làm như vậy. Dù sao Triệu Phong cũng có khả năng cấp cho hắn Hồn Nguyên Thanh Đan cao cấp.
Rất nhanh, hai người một mèo đã đi tới bên cạnh một con sông nhỏ bên ngoài thành Bắc.
Xung quanh nơi này cây cối tươi tốt, người ở thưa thớt, cũng tính tương đối bí mật. - Ngươi nói kiếm cho ta đan dược, tới nơi này làm gì? Trên mặt Hoắc Thanh Phong lộ ra thần sắc nghi hoặc. - Luyện đan! Triệu Phong nhàn nhạt trả lời, sau đó lấy từ trong Không gian Trữ vật ra một cái lò luyện đan tử sắc hoa văn hình rồn...
Hoắc Thanh Phong sửng sốt một hồi lâu sau mới phản ứng trở lại, sắc mặt nhất thời đại biến. Gã Nhị nhi tử Thành chủ này cũng không phải kiêu ngạo, thổi da trâu bình thường a! Hắn quả thật chính là kiêu ngạo đến vô pháp vô thiên, thổi da trâu có thể thổi rách trời!
Hồn Nguyên Thanh Đan chính là đan dược Lục phẩm Cao giai, cho dù là Đan sư Lục phẩm bình thường, xác suất luyện chế thành công cũng đều chưa tới một thành.
Mà loại Đan sư cấp bậc này, cho dù thiên phú ngất trời cũng phải chừng năm trăm tuổi trở lên, đại đa số đều là mấy ngàn tuổi, thậm chí là cả vạn tuổi.
Mà hiện tại, không ngờ tên tiểu hài tử mười mấy tuổi trước mặt này lại mở miệng nói muốn luyện chế đan dược Lục phẩm.
Sắc mặt Hoắc Thanh Phong nhất thời băng lãnh.
Nếu Triệu Phong thật sự chuẩn bị tự mình luyện đan, hắn quyết định sẽ lập tức động thủ giết chết tên tiểu hài tử cùng con tặc miêu hại người này. Tiểu tặc miêu ở bên cạnh lại càng toàn thân run rẩy, cảm thấy tên tiểu hài tử này chính là muốn chết a. Xem ra lần này chính nó cũng chạy trời không khỏi nắng! - Tiểu tặc miê...
Nhưng cụ thể là biến hóa gì, thì hắn lại không thể nói ra được.
Đột nhiên, trong ánh mắt Tiểu tặc miêu chợt lóe lên một tia quang mang giảo hoạt.
- Meo meo! Tiểu tặc miêu đột nhiên phóng người lên, nhảy lên trên vai Triệu Phong, bộ dạng thập phần thân thiết khẽ cọ cọ vài cái.
- Mau lấy dược liệu ra đây!
Triệu Phong khẽ mỉm cười, nói. Sau khi lấy dược liệu từ trong miệng ra, ánh mắt Tiểu tặc miêu nhìn chằm chằm về phía Hoắc Thanh Phong, khóe miệng thủy chung mang theo một tia tươi cười giảo hoạt.
- Hửm?
Sắc mặt Hoắc Thanh Phong khẽ trầm xuống. Hiện tại, hắn đã không nhìn thấy trong mắt Tiểu tặc miêu có bất luận một tia sợ hãi nào cả, trái lại chỉ có sự trào phúng, khiến cho hắn nhìn không thấu. Con mèo trước đây hắn có thể tùy tiện nghiền giết, hiện tại lại có loại cảm giác đã leo lên trên đầu hắn vậy. - Vừa rồi tiểu ...
Cho dù là Đan sư của Nam Vận Thành đi chăng nữa, cũng khó có thể đảm bảo xác suất luyện đan thành công, nhưng ít nhất cũng còn một tia hy vọng. Nếu để cho tiểu tử này giúp hắn luyện đan, như vậy tuyệt sẽ không có bất cứ hy vọng nào nữa! Nhưng đột nhiên, lúc này Hoắc Thanh Phong chợt bị thủ pháp luyện đan của Triệu Phon...
Động tác bắt lấy dược liệu kia thật sự là nước chảy mây trôi, thậm chí còn có thể nhất tâm nhị dụng, một bên tinh lọc vật liệu, một bên luyện chế.
Vừa nhìn một cái, rất có phong phạm của Đại sư.
Mặc dù cũng không hiểu luyện đan, nhưng Hoắc Thanh Phong cũng bị động tác luyện đan của Triệu Phong hấp dẫn. - Lẽ nào… kẻ này thật sự là Đại sư Đan đạo… Trong lòng Hoắc Thanh Phong kinh nghi bất định. Tên tiểu hài tử trước mặt này mang đến cho hắn quá nhiều kinh ngạc. Thời kỳ bình thường, hắn một năm cũng khó có thể ki...
Đúng lúc này, trong tử lô kia chợt bay ra một đám hương khí u lam sắc. Khẽ hít vào một cái, toàn thân Hoắc Thanh Phong nhất thời thư sướng, linh hồn thanh u băng lãnh một trận. - Hắn thật sự có thể… Sắc mặt Hoắc Thanh Phong liên tục biến hóa, trong lòng ôm lấy hy vọng thật lớn, nhìn chằm chằm Triệu Phong. Lúc này hắn đ...
Hiện tại Hoắc Thanh Phong chủ động đưa tới cửa, Triệu Phong nhất thời nổi hứng, liền muốn thử một lần. Ông!