text
stringlengths
1
55.3k
Triệu Phong khẽ quát một tiếng, bước ra một bước. Trên song quyền của hắn, chân khí Tử Linh bắt đầu vờn quanh, cũng trong nháy mắt chuyển hóa thành tia sáng màu vàng, ẩn chứa lực lượng Thổ thuộc tính trầm trọng.
Oanh!
Mạnh mẽ oanh kích ra một quyền, đạo khí lưu hoàng sắc kia mạnh mẽ lao ra, giống như một đầu quang long ám hoàng sắc dữ tợn rít gào, phát ra uy thế kinh người. Ngay sau đó, Triệu Phong đánh ra quyền thứ hai, quyền thứ ba… Chỉ thấy, bên trong phủ đệ của Triệu Phong, từng đầu từng đầu nộ long ám hoàng sắc bay lượn bốn phí...
- Ta thắng rồi! Triệu Phong cười nhạt một tiếng. Sắc mặt Tống Đình Ngọc sửng sốt, rất nhanh đại biến.
- Ngươi… gian lận! Ngươi nhất định trước đó đã từng tu luyện qua môn vũ kỹ này rồi!
Toàn thân Tống Đình Ngọc không ngừng run rẩy, thần sắc kinh hãi, hoảng loạn.
Cuối cùng nàng chỉ thốt ra được một câu này.
Triệu Phong ngay cả quyển sách vũ kỹ Hoàng Long Quyền cũng không hề lật xem qua, đã có thể trực tiếp thi triển ra, hơn nữa vừa rồi tuyệt đối không phải là cảnh giới Đỉnh phong, mà rõ ràng là cảnh giới Viên mãn.
Nhưng điều này sao có thể? Quả thật không thể tưởng tượng nổi!
Bởi vậy, Tống Đình Ngọc chỉ có thể cho rằng, trước đó Triệu Phong đã từng tu luyện qua môn vũ kỹ này. Bất quá, môn vũ kỹ Hoàng Long Quyền này mặc dù phẩm cấp thấp, nhưng lại là vũ kỹ của Tống gia, Triệu thị không nhất định là có.
Mặt khác, trên đời sao có sự tình trùng hợp như vậy?
Môn vũ kỹ mà nàng tùy tiện lấy ra, Triệu Phong vừa vặn đã sớm tu luyện từ trước.
Loại giải thích này, ngay cả bản thân nàng cũng không cách nào thuyết phục nổi. Nàng làm sao biết rằng, ánh mắt Triệu Phong vừa mới đảo qua, đã xem qua một lần bộ Hoàng Long Quyền này. Với cấp bậc Tạo Hóa Cấp của Triệu Phong, tu luyện bộ quyền pháp này tới cảnh giới Viên mãn căn bản là dễ như trở bàn tay.
- Mặc kệ ta có gian lận hay không! Ta chỉ muốn xem một chút, người của Tống gia có phải là loại người không thua nổi, là loại người vô lại, là loại người nói lời không giữ lời hay không? Nếu thật sự là như vậy, ta cũng không còn gì để nói!
Sắc mặt Triệu Phong nhất thời phẫn nộ, quát lớn một tiếng. Tiếng quát này khiến cho toàn thân Tống Đình Ngọc cứng đờ. Ngay sau đó trong lòng nàng dâng lên nộ khí đằng đằng, nhưng lại không cách nào phát tiết ra được.
Thứ nhất, nơi này là Triệu thị, mà địa vị của Triệu Phong tại Triệu thị không hề thua kém địa vị của nàng tại Tống gia. Kế tiếp, Triệu Phong nói không sai chút nào!
Trận đánh cược lần này… nàng quả thật đã thua rồi! - Được! Tống Đình Ngọc ta nguyện thua cuộc! Từ giờ về sau ngươi chính là sư phụ của ta! Ta ngược lại muốn xem ngươi có thể dạy ta cái gì?
Tống Đình Ngọc nghiến răng nghiến lợi một trận, cuối cùng chỉ có thể bất đắc dĩ đáp ứng. Ít nhất, nàng không thể làm kẻ quỵt nợ! Trước qua được cái cửa ải này cái đã, kế tiếp mới nghĩ biện pháp đối phó tên tiểu tử hỉ mũi chưa sạch này! Vừa mới nói xong, Tống Đình Ngọc đã chuẩn bị xoay người rời đi. - Ừm! Đồ nhi ngoan, ...
Bước chân của Tống Đình Ngọc nhất thời ngừng trệ, trong lòng lại dâng lên lửa giận. Nhưng nàng vẫn cố gắng cật lực khắc chế chính mình. Ngày hôm nay nàng đã hai lần thất bại trong tay Triệu Phong rồi, mỗi lần nhìn thấy Triệu Phong, cả người nàng sẽ có cảm giác không tốt. Hiện tại nàng chỉ muốn lập tức trở về Tống gia, ...
- Đi thôi! Hai tay Triệu Phong chắp sau lưng, lững thững bước ra ngoài. Tống Đình Ngọc bất đắc dĩ đi theo sau lưng hắn, ánh mắt hung hăng nhìn chằm chằm bóng lưng Triệu Phong, tựa hồ như muốn ăn sống nuốt tươi hắn vậy. Nhưng dần dần, Tống Đình Ngọc đã tỉnh táo trở lại. Hồi tưởng lại những chuyện vừa rồi, nàng phát giác...
o0o Ngay thời điểm Triệu Phong và Tống Đình Ngọc rời khỏi phủ đệ, trong một gian trong phủ đệ phong bế nào đó của Phủ Thành chủ, một gã nam tử khôi ngô cao lớn ngồi cao cao phía trên, toàn thân tản mát ra khí tức bá đạo vô hình, khiến cho không khí trong cả gian phòng vô cùng trầm trọng. Trước mặt gã nam tử đột nhiên x...
- Triệu Phong đã rời khỏi phủ đệ, Tống Đình Ngọc cũng đi chung! Đạo hắc ảnh kia khom người nói. - Triệu Thiên Long này, bề ngoài là mời một vị lão sư cho con trai, nhưng trên thực tế chính là một gã bảo tiêu!
Âm thầm giám thị tất cả hành động của kẻ này. Nếu có cơ hội liền giải quyết hắn… Gã nam tử khôi ngô khí phách kia hừ nhẹ một tiếng, phân phó mệnh lệnh. - Vâng, Nhị đương gia!
Đạo hắc ảnh kia rất nhanh đã biến mất. - Triệu Thiên Long, ta vốn dĩ không định xuất thủ với con trai ngươi. Nhưng đứa con trai này của ngươi không đơn giản! Hắn không thể không chết! Trên mặt gã nam tử khôi ngô bá đạo kia lộ ra sắc mặt dữ tợn.
Kẻ này chính là Nhị đương gia của Triệu thị, Triệu Bá Long. Ba nhi tử của hắn trong thế hệ trẻ tuổi này đều có thiên phú đỉnh cao trong con cháu Triệu thị. Mà con lớn của Triệu Thiên Long lại là con gái, hơn nữa thiên phú bình thường, ngày sau không có cơ hội tranh đoạt ngôi vị Tộc trưởng. Nếu không có gì ngoài dự liệu...
Từ sau khi Triệu Phong ra đời, Triệu Bá Long vẫn luôn âm thầm quan sát.
Hắn phát giác kẻ này có chút nhìn không thấu, phảng phất như một cái hồ nước đen như mực, khiến cho người ta không dám tùy tiện thâm nhập vào trong đó, hơn nữa lại càng là sâu không thấy đáy. Nói chung, hắn đã phát hiện ra sự uy hiếp từ trên người Triệu Phong! Đã như vậy, thì phải diệt trừ kẻ này!
o0o Bên ngoài Phủ Thành chủ, sau khi Triệu Phong với Tống Đình Ngọc vừa rời khỏi phủ đệ, rất nhanh đã tìm được Hoắc Thanh Phong.
- Chủ nhân! Sắc mặt Hoắc Thanh Phong bình thản, cúi đầu cung kính nói.
Ba viên Hồn Nguyên Thanh Đan cấp bậc Hoàn mỹ đã hoàn toàn chữa trị khỏi toàn bộ trọng thương trong cơ thể hắn.
Chỉ tính riêng điểm này, Hoắc Thanh Phong đã vô cùng cảm kích Triệu Phong. Huống hồ, hắn cần phải báo thù, cần phải đề thăng thực lực, đi theo Triệu Phong có lẽ chính là một cơ duyên. - Ngươi là… Hoắc Thanh Phong của Thanh Thành Kiếm Phái!
Sắc mặt Tống Đình Ngọc khẽ ngưng trọng, thất thanh kêu lên. Thanh Thành Kiếm Phái cách nơi này khá xa, nhưng Tống Đình Ngọc cũng đã từng nghe nói qua danh hào của đối phương, đó là một thiên tài so với nàng còn yêu nghiệt hơn một bậc. Nghe nói, Chưởng môn đời tiếp theo của Thanh Thành Kiếm Phái cũng đã được quyết định ...
Hiện tại hắn và Tống Đình Ngọc cũng đều là tu vi Thần Biến Đỉnh phong. Nhưng luận thực lực, Hoắc Thanh Phong thân là cường giả Kiếm đạo càng mạnh hơn một chút. Hơn nữa, phương diện ý cảnh của Hoắc Thanh Phong vẫn còn là Bất Diệt Cảnh, Tống Đình Ngọc tuyệt đối không thể so sánh được.
- Tiểu tử, ngươi muốn làm gì? Tâm tình Tống Đình Ngọc thập phần khó chịu, thuận miệng hỏi. - Ta là sư phụ của ngươi, ngươi đây là thái độ gì đây? Sắc mặt Triệu Phong khẽ biến, lạnh giọng chất vấn. Lửa giận trong lòng Tống Đình Ngọc lại một lần nữa bị thiêu đốt lên. Nhưng thời điểm khi nhìn về phía nhãn mâu của Triệu Ph...
- Vâng, sư phụ! Tống Đình Ngọc cắn răng một cái, ngữ khí trở nên ôn hòa hơn.
Nàng nguyện đánh cược chịu thua, cuối cùng cũng không lời nào để nói.
Huống hồ hiện tại bên cạnh Triệu Phong vẫn còn có một gã cường giả không kém nàng chút nào, hơn nữa đối với Triệu Phong lại càng là nói gì nghe nấy. Ở bên cạnh, Hoắc Thanh Phong đem hết thảy chuyện này nhìn rõ ràng trong mắt, trong lòng khẽ chấn kinh: - Không ngờ nữ tử Thần Biến Cảnh này lại là đồ đệ của hắn! Nếu là th...
Triệu Phong gật đầu một cái, khẽ mỉm cười, nói. - Đi phát tài?
Tống Đình Ngọc và Hoắc Thanh Phong nhất thời sửng sốt, trong khoảnh khắc có chút nhìn không thấu Triệu Phong. Thân là Nhị nhi tử của Thành chủ, Triệu thị ở tại Nam Vận Thành tuyệt đối là có quyền có thế, Triệu Phong còn cần phải đi tìm tài lộ khác nữa sao? Mà Hoắc Thanh Phong thì lại đang suy nghĩ, Triệu Phong tuyệt đố...
- Không sai! Đi thôi! Triệu Phong đi ở phía trước dẫn đường. Nếu như hắn muốn tu hành, không bao lâu sẽ có thể trở lại cảnh giới đỉnh phong. Bất quá, kiếp trước hắn có mục tiêu, có nguy cơ, không thể không liều mạng tu luyện. Kiếp này, Triệu Phong cũng không quá xem trọng việc tu luyện, hơn nữa, cùng một con đường đi h...
Thực lực là đệ nhất, nếu lại có tài lực thì sẽ càng mạnh hơn. Mà tài lực đạt tới trình độ nhất định cũng sẽ có thể hình thành thế lực! - Hoắc Thanh Phong, hiện tại ta giao cho ngươi một nhiệm vụ! Trong lúc đi đường, Triệu Phong cũng tranh thủ thương lượng với Hoắc Thanh Phong.
- Xin cứ phân phó! Cặp mắt Hoắc Thanh Phong lóe sáng. - Ta dự định mở một cái Đấu giá trường, mà ngươi sẽ thay thế ta trở thành chủ nhân ngoài mặt của Đấu giá trường… Triệu Phong chậm rãi nói ra kế hoạch của chính mình. Con đường tài lộ đầu tiên của hắn chính là Đấu giá trường!
Mà Hoắc Thanh Phong vốn là nhân tuyển cho đời Chưởng môn tiếp theo của Thanh Thành Kiếm Phái, năng lực quản lý hẳn là không tệ. Huống hồ Hoắc Thanh Phong có khế ước hạn chế, hoàn toàn nằm trong khống chế của hắn.
Cặp mày Hoắc Thanh Phong khẽ nhíu lại.
Thân là một cường giả Kiếm đạo, hắn nhất tâm một lòng đối với kiếm. Huống hồ trên lưng hắn còn đang đeo cừu hận, hắn bức thiết nghĩ muốn trở nên cường đại hơn.
Nhưng lúc này Triệu Phong lại để cho hắn đi bán đấu giá, hắn thật sự có chút không nguyện ý.
- Ngươi dự định dùng sức một mình đi báo thù sao? Đợi Đấu giá trường kiếm được đầy đủ tài chính, đến lúc đó ngươi sẽ có thể thuê mướn một nhóm cường giả, hy vọng báo thù sẽ càng lớn hơn… Triệu Phong nhìn ra được Hoắc Thanh Phong có chút không nguyện ý, tiếp tục nói. Sắc mặt Hoắc Thanh Phong lập tức hòa hoãn xuống.
Một mình hắn báo thù, quả thật là quá khó. Hơn nữa, nếu như có được tài chính, hắn cũng có thể thu mua đại lượng tài nguyên tu luyện, nhanh chóng đề thăng thực lực.
Nói tóm lại, nhìn thế nào đi chăng nữa, tựa hồ cũng không xung đột với mục đích cuối cùng của hắn.
- Nhưng một cái Đấu giá trường cần mất bao lâu mới có thể sơ cụ quy mô chứ?
Hoắc Thanh Phong lại nghĩ tới một vấn đề khác.
Một tiểu điếm mới mở không có một chút danh khí nào, nghĩ muốn nhanh chóng quật khởi quả thật là vô cùng khó khăn.
Hơn nữa, Triệu Phong tựa hồ dự định làm một người điều khiển phía sau màn, như vậy hắn sẽ không thể lợi dụng cái chiêu bài Gia tộc Triệu thị này rồi.
- Ta tự có diệu kế! Triệu Phong bình thản trả lời. Hoắc Thanh Phong thấy Triệu Phong tựa hồ có lòng tin mười phần, cho nên cũng không hỏi thêm gì nữa.
o0o Rất nhanh, ba người đã đi tới khu vực phồn hoa nhất của Nam Vận Thành, mua lại một gian cửa hàng khá lớn.
Tuy Triệu Phong là Nhị nhi tử của Thành chủ, nhưng Nguyên Tinh Thạch trong tay cũng không nhiều lắm. Cuối cùng toàn bộ đều là nhờ có Tiểu tặc miêu, gần đã đã ăn trộm được không ít tài sản.
- Meo meo! Vẻ mặt Tiểu tặc miêu cười gian, vươn ra miêu trảo vỗ xuống bàn tay Triệu Phong một cái. Bên cạnh, sắc mặt Tống Đình Ngọc nghẹn ứ, không biết nói gì nhìn chằm chằm một người một mèo này. Sau khi có được mặt tiền cửa hàng, ba người một mèo rất nhanh đã hoàn tất việc trang trí nó.
Sau đó, Triệu Phong tốn thêm một chút Nguyên Tinh Thạch, thuê một nhóm Võ giả cấp thấp làm bảo tiêu. Cứ như vậy, Đấu giá trường đã thành lập, tên gọi là Đấu giá trường Tinh Phong. - Sư phụ, mặc dù đã có Đấu giá trường nhưng cũng không có người tới ủy thác bán đấu giá a?
Ngữ khí Tống Đình Ngọc mang theo một tia châm chọc, hỏi. - Vi sư ở chỗ này ngược lại có một chút đồ chơi nho nhỏ!
Triệu Phong cười một tiếng đầy thâm ý, bàn tay khẽ vung lên.
Trên mặt bàn ở một bên chợt xuất hiện một đống lớn vật phẩm. Trong đó có khôi lỗi, có đan dược, có thần binh lợi khí, có trận pháp đạo cụ… hơn nữa đẳng cấp của mỗi một vật phẩm cũng đều vô cùng bất phàm… - Không ngờ ngươi lại có nhiều khôi lỗi Tinh Nguyên Cảnh, Thần Biến Cảnh như vậy? Còn có Hồn Nguyên Thanh Đan, Thiên...
Hiện tại, nàng càng thêm xác định Triệu Phong không phải là một tiểu hài tử bình thường.
Tiểu hài tử bình thường sao có thể có được nhiều bảo vật như vậy?
Cho dù hắn là Nhị nhi tử Thành chủ đi chăng nữa, nhưng Triệu Phong mới có mười mấy tuổi, Thành chủ sao có thể cấp cho Triệu Phong nhiều tài nguyên như vậy. Tống Đình Ngọc tỉ mỉ quan sát một hồi.
Những khôi lỗi kia mỗi cái đều được chế tác tinh tế, khi hoạt động hao phí năng lượng rất thấp, thuộc về chế tác hoàn mỹ.
Mà đan dược thì tuyệt đại đa số đều là đan dược đỉnh cao, thậm chí còn có một mớ đan dược hoàn mỹ nữa.
Hoắc Thanh Phong cũng đồng dạng vô cùng khiếp sợ. Hắn biết rõ Triệu Phong là một Tông sư Đan đạo, đám đan dược này hẳn cũng đều là do Triệu Phong luyện chế. Nhưng đám khôi lỗi, trận pháp, binh khí này, lẽ nào cũng là do hắn luyện chế sao?
- Đấu giá trường sở dĩ hấp dẫn người khác, chính là vì vật phẩm đấu giá sang quý cùng hiệu quả. Đã có những thứ này, danh khí của Đấu giá trường chúng ta rất nhanh sẽ oanh động toàn bộ Nam Vận Thành!
Hoắc Thanh Phong không khỏi cười rộ lên. Ngay ngày hôm đó, bên ngoài Đấu giá trường Tinh Phong mới khai trương chợt dựng lên một tấm bảng thật lớn, trên đó liệt kê những vật phẩm ngày mai sẽ tiến hành đấu giá, hơn nữa cũng lóe sáng quang trạch kim sắc xa hoa, cực kỳ bắt mắt người khác. Mà những loại vật phẩm đấu giá nà...
Rất nhanh, không ít người đã chú ý tới. Mặc dù có một vài người không quá tin tưởng cái Đấu giá trường mới khai trương này lại có nhiều bảo vật như vậy, nhưng thà rằng bị lừa gạt cũng không thể bỏ lỡ cơ hội này a! Dù sao Đấu giá trường vừa mới khai trương, người biết còn ít, sức cạnh tranh cũng giảm xuống. Ngày hôm sau...
Mặc dù người tham dự cũng không nhiều lắm, nhưng hết thảy đều tiến hành hết sức thuận lợi.
Sau ngày hôm đó, danh tiếng của Đấu giá trường Tinh Phong đã lan truyền ra.
Dù sao nơi này bảo vật nhiều, phẩm chất cao, hơn nữa giá cả cũng khá thấp.
Ngày thứ ba, Đấu giá trường Tinh Phong ngồi đủ quân số! Ngày thứ tư, mọi người gần như chen chúc mà vào!
Trong những lần đấu giá kế tiếp, độ quý hiếm của những vật phẩm đấu giá trong Đấu giá trường Tinh Phong mặc dù có chút giảm xuống, nhưng danh khí đã lan xa, cũng không bị ảnh hưởng bao nhiêu. Theo danh khí càng lúc càng vang dội, cũng đã có nhiều người tới ủy thác đấu giá vật phẩm. Dù sao người tham gia càng nhiều giá ...
- Hửm?
Đúng lúc này, Hoắc Thanh Phong đột nhiên phát hiện ra một cỗ dị dạng, vội xoay người rời khỏi.
o0o Phía sau Đấu giá trường, trong một gian phòng nhân viên nội bộ… - Đây là phần ngươi! - Đây là phần của Tống Đình Ngọc và Hoắc Thanh Phong! - Đây là phần của ta!
Triệu Phong đang ở trong phòng phân chia lợi nhuận của Đấu giá trường.
- Meo meo!
Bộ dáng Tiểu tặc miêu thập phần không phục, cho rằng Triệu Phong đã chiếm phần nhiều. Phải biết rằng, phần lớn tài chính khởi đầu của Đấu giá trường này cũng đều là do Tiểu tặc miêu nó mạo hiểm trộm lấy.
Bên ngoài gian phòng là một mảnh hôn ám. Đột nhiên, từ một góc u ám nào đó chợt xuất hiện một đạo âm ảnh.
Kẻ này chính là thích khách do Triệu Bá Long phái ra, tu vi Thần Biến Đỉnh phong.
Ám sát một tên tiểu tử Tam Khí Cảnh là hoàn toàn dư dả.
- Tiểu tử này… Không đơn giản! Trong lòng hắc ảnh nhân khẽ lẩm bẩm.
Bên cạnh Triệu Phong lúc nào cũng có Tống Đình Ngọc cùng Hoắc Thanh Phong đi theo, cho nên hắn vẫn luôn ở xa xa âm thầm quan sát. Mặc dù cũng không biết tỉ mỉ sự tình, nhưng hắn cũng dần dần nhìn thấu một chút mánh khóe, cảm thấy Triệu Phong thật sự không đơn giản. Ngay cả bản thân hắn cũng nổi lên hứng thú thật lớn đố...
- Hắc hắc… tiểu tử, tử kỳ của ngươi đã tới! Âm ảnh kia nhanh chóng lao ra, biến thành một đạo nhân ảnh đen như mực, trong tay xuất hiện một thanh chủy thủ màu xám tro, mang theo hàn ý trí mạng. Hắc quang khẽ lóe lên, hắc ảnh nhân kia đã tiến vào gian phòng, phóng thẳng về phía Triệu Phong.
- Ngươi rốt cuộc đã chịu hành động rồi sao?
Triệu Phong đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn thẳng về phía hắc ảnh nhân, trên mặt lộ ra nụ cười thản nhiên. Nhưng ở trong mắt hắc ảnh nhân, nụ cười của hắn thập phần quỷ dị. Nhìn lại Tiểu tặc miêu ở một bên, lúc này cũng đồng dạng nở nụ cười quỷ dị. Trong lòng hắc ảnh nhân nhất thời ý thức được không ổn. Một tên tiểu tử T...
Nhưng điều này sao có thể? Một người một mèo này tuyệt đối không có khả năng phát hiện ra hắn.
Mà cho dù là đã nhận ra, nhưng bọn chúng lại có thủ đoạn gì có thể sống sót trong tay chính mình?
Đột nhiên, một cái tượng gỗ hình người ở một góc hẻo lánh trong gian phòng, hai mắt chợt lóe lên hồng quang. Tượng gỗ này nhanh chóng vung lên thủ chưởng, một đạo quang tuyến tinh bạch to như cánh tay đột nhiên phóng thẳng ra, không đợi hắc ảnh nhân kịp phản ứng, đã bắn thẳng tới trước mặt hắn. Đạo quang tuyến tinh bạc...
Triệu Phong gần đây buôn bán lời không ít, đã âm thầm thu mua một đám tài liệu trân quý.
Tượng gỗ này chính là khôi lỗi Bất Diệt Cảnh mà gần đây hắn vừa mới luyện chế ra.
Đúng lúc này, Hoắc Thanh Phong đột nhiên đẩy cửa bước vào. Hắn kinh hãi nhìn thấy thân thể gã hắc ảnh nhân kia bị một đoàn quang cầu tinh bạch hoàn toàn thôn phệ. Ngay sau đó, quang cầu tinh bạch kia cũng biến mất không thấy đâu nữa.
- Thanh Phong hộ giá tới trễ, xin chủ nhân thứ tội! Hoắc Thanh Phong hít sâu một hơi, lập tức khom lưng cúi đầu nói. Ngay khoảnh khắc hắn bước vào, hắc ảnh nhân kia cũng đã tử vong, nhưng hắn có thể cảm giác được tu vi của hắc ảnh nhân kia cũng là Thần Biến Đỉnh phong, chính là tương đương với hắn. Nhưng kẻ kia thân là...
- Đi làm việc của ngươi đi! Dốc sức hơn một chút cho ta là được rồi! Triệu Phong nhàn nhạt phân phó. Sau đó, hắn ném ra hai cái Không gian Trữ vật: - Đây là phần của ngươi cùng Tống Đình Ngọc! - Đa tạ chủ nhân! Vẻ mặt Hoắc Thanh Phong tôn kính, trong lòng mang theo kinh hãi chậm rãi lui ra. Chương 1581: Nguy cơ của Gia...
- Đáng tiếc! Một quân cờ tốt như vậy! Sắc mặt Triệu Bá Long có chút lạnh lẽo.
Một gã cường giả Thần Biến Đỉnh phong đối với Triệu thị vẫn vô cùng quan trọng. Mà Triệu Bá Long cũng đem phần tội lỗi này tính lên trên người Triệu Phong, hắn sớm muộn gì cũng sẽ đòi lại món nợ này. Sau một lúc, trên mặt hắn lộ ra một nụ cười dữ tợn: - Không bao lâu nữa, toàn thể Triệu thị chính là do Triệu Bá Long ta...
Một ngày này, Tống Đình Ngọc đi tới Phủ Thành chủ, cùng Triệu Phong rời khỏi phủ đệ. - Xem ra Phong nhi quả thật không ưa thích những lão sư trước đây, hiện tại Phong nhi đã chịu khó tu luyện hơn nhiều rồi a!