text
stringlengths
1
55.3k
Y vẫn nhanh hơn gã Nhục nhân một nhịp. Thanh trường kiếm điểm tới. Đầu mũi Huyết Kiếm hứng thẳng đầu mũi câu liêm. - Cạch !
Thiên Tống khẽ lắc cổ tay.
Mũi câu liêm bị hất qua một bên trong khi mũi Huyết Kiếm cắt luôn một đường thẳng đâm xuyên qua yết hầu gã Nhục nhân. Thêm một cái xác đổ xuống dưới chân Thiên Tống. Thiên Tống giết xong gã Nhục nhân rồi nhìn lại Như Băng nói: - Như Băng, trong vòng vây thì phải làm sao nào ? Như Băng tròn mắt nhìn Thiên Tống. Thiên Tố...
Phải chạy thôi ! Như Băng gật đầu.
Thiên Tống cắp lấy ngay tiểu yêu của nàng.
Thi triển khinh công thần kỳ lao về phía trước. Thân pháp của Thiên Tống chẳng khác nào cánh chim lướt về phía trước. Mỗi lần Thiên Tống cắp Như Băng lướt qua một táng cây bằng đá thì y như rằng có một gã Nhục nhân đang chờ sẵn tập kích lén. Nhưng hầu như bọn Nhục nhân chẳng một gã nào đạt được mục đích khi Thiên Tống ...
Trước mặt họ là những khối đá cao sừng sững, với đỉnh nhọn hoắc chẳng khác nào mũi giáo chực đâm thẳng cả bầu trời xanh phía trên, xung quanh là Thạch Lâm bao bọc. Thiên Tống đặt Như Băng xuống nói: - Ta và nàng đã vào giữa Thạch Lâm rồi, đường cũng không còn ! Một giọng nói ồn ồn như thể từ trong khối đá khổng lồ phía...
- Các hạ đúng là thiên hạ đệ nhất kiếm ! Thiên Tống nhìn về khối đá đó, trang trọng nói: - Tại hạ chưa từng cho mình là thiên hạ đệ nhất kiếm ! - Nếu không phải là một kiếm thủ vô địch thì các hạ không thể đặt chân đến đây được !
Cùng với lời nói, khối đá khổng lồ phía trước tự mở ra một vòm cửa.
Giọng nói lại cất lên: - Trương Thiên Tống !
Các hạ cần biết điều gì ? - Trước khi tại hạ nói, tại hạ muốn biết các hạ có phải là Thiên Sứ bóng tối không ? Thiên Tống vừa nói vừa chăm chăm nhìn vào vòm cửa, chờ đợi sự xuất hiện của người ẩn mình trong khối đá đó. Sau câu hỏi của Thiên Tống, sự yên lặng bao trùm lên Thạch Lâm. Thỉnh thoảng chỉ còn nghe tiếng hú nh...
Nếu như ta đoán không lầm thì các hạ đến để hỏi ta về xâu chuỗi chuyển luân thần châu ? - Thiên Tống chưa nói mà tôn giá đã đoán biết rồi, nhưng ngoài xâu chuỗi chuyển luân thần châu...tại hạ còn một điều để hỏi nữa ! - Tất cả mọi cao thủ trên giang hồ đến Thạch Lâm chỉ có mỗi một mục đích duy nhất là hỏi về xâu chuỗi ...
Thiên Tống ôm quyền nói: - Tại hạ là người rất tham lam ! - Bất cứ sự tham lam nào cũng phải trả giá đắt cả ! - Tại hạ chấp nhận cho sự trả giá đó ! - Vậy các hạ hãy bước vào trong này ! Thiên Tống nhìn qua Như Băng. Suy nghĩ một lúc, Thiên Tống nhìn lại vòm cửa đen hỏi: - Chỉ mỗi mình Thiên Tống ? - Chỉ mỗi mình các h...
rồi im bặt. Bất giác chàng buông một tiếng thở dài lẩm bẩm: - Mình phát điên rồi hay sao?
Ðinh Ðinh Ðang Ðang đã theo Thiên ca là ý trung nhân của nàng đi rồi. Khi nào nàng còn trở lại kêu ta nữa?
Bỗng thấy cánh cửa từ từ mở ra.
Một người lẹ làng như mèo nhảy vào, bật lên tiếng cười hích hích. Nàng chẳng phải Ðinh Ðang thì còn ai nữa? Nàng chạy đến trước giường vừa cười vừa khẽ hỏi: - Sao Thiên ca lại gọi có nửa câu?
Ðinh Ðinh Ðang Ðang biến thành Ðinh Ðinh. Thạch Phá Thiên vừa kinh ngạc vừa vui mừng. Chàng “ủa” lên một tiếng rồi từ trên giường nhảy xuống hỏi: - Sao Ðinh Ðinh Ðang Ðang còn trở lại đây? Ðinh Ðang toét miệng cười đáp: - Tiểu muội nhớ Thiên ca nên trở lại thăm không được hay sao? Thạch Phá Thiên lắc đầu đáp: - Ðinh Ði...
Chàng ấp úng nói: - Ta không giận đâu. Ðinh Ðinh Ðang Ðang! Ðinh Ðinh Ðang Ðang đừng đến với ta nữa. Ta chỉ là người nàng đã nhìn lầm. Ðinh Ðinh Ðang Ðang không kêu ta là quân lừa gạt đã là hay lắm rồi. Ðinh Ðang dịu dàng nói: - Anh chàng lừa gạt kia! Trời ơi!
Nếu Thiên ca quả là anh chàng lừa gạt thì không chừng tiểu muội lại càng thích hơn, Thiên ca là người chính nhân quân tử, thiên hạ hiếm có và đã bái đường thành thân với tiểu muội mà thủy chung… thủy chung không coi tiểu muội là vợ. Thạch Phá Thiên toàn thân phát nhiệt, bất giác chàng hổ thẹn vô cùng đáp: - Ta… ta khôn...
Ðinh Ðang lùi lại một bước ngồi xuống cạnh giường hai tay bưng mặt rồi nghẹn ngào thút thít. Thạch Phá Thiên chân tay luống cuống vội hỏi: - Ðinh Ðinh Ðang Ðang! Làm sao thế?
Ðinh Ðang vừa khóc vừa đáp: - Tiểu muội biết Thiên ca là người chính nhân quân tử.
Nhưng người ta… người ta lại không nghĩ thế.
Tiểu muội có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được tiếng nhơ này. Gã Thạch Trung Ngọc kia bảo tiểu muội đã cùng Thiên ca bái thiên địa, cùng nhập động phòng, gã không chịu nhận tiểu muội nữa. Thạch Phá Thiên dậm chân nói: - Thế thì biết làm thế nào được? Ðinh Ðinh Ðang Ðang bất tất phải nóng nảy. Ðể ta đến ...
Thạch Phá Thiên nói: - Ủa! Xin lỗi. Ta nói lỡ lời. Ta nghe Cao Tam nương tử đã nói nhưng không hiểu rõ ý nghĩa, nên mới bắt chước. Ðinh Ðang không nhịn được lại bật lên tiếng khóc, nói: - Gã giận Thiên ca đến chết. Thiên ca có nói gã cũng chẳng tin đâu. Thạch Phá Thiên mừng thầm nghĩ bụng: - Gã không yêu nàng thì ta yê...
Ta rất băn khoăn về điểm này. Vậy chúng ta phải nghĩ cách nào mới được! À! Phải rồi! Ðinh Ðinh Ðang Ðang nhờ gia gia đến nói rõ cho y biết, được không? Ðinh Ðang dậm chân vừa khóc vừa nói: - Không ăn thua! Không ăn thua! Y… Thạch Trung Ngọc chỉ trong một sớm một chiều là uổng mạng. Chúng ta đi đâu kiếm được gia gia nga...
Lần này chắc Thạch trang chủ cùng Bạch sư phó lại đưa y lên thành Lăng Tiêu rồi. Ðinh Ðang vừa khóc vừa đáp: - Người phái Tuyết Sơn căm hận y thấu xương, một mình y đến thành Lăng Tiêu thì còn sống làm sao được? Thạch Phá Thiên nói: - Ðúng thế! Người phái Tuyết Sơn hết lần này qua lần khác đếnbắt ta thì câu chuyện khôn...
Có điều bọn họ nể mặt vợ chồng Thạch trang chủ không chừng chỉ mắng “Thiên ca” của Ðinh Ðinh Ðang Ðang mấy câu là xong cũng nên. Ðinh Ðang nghiến răng nói: - Sao Thiên ca nói coi bộ dễ dàng thế? Nếu họ chỉ trách mắng qua loa thì trách mắng ở đây không được ư?
Hà tất phải áp giải y đường xa vạn dặm về thành Lăng Tiêu. Vì việc bắt y mà phái Tuyết Sơn đã chết mất bao nhiêu nhân mạng, Thiên ca có biết không? Thạch Phá Thiên toát mồ hôi lạnh ngắt. Chàng biết phái Tuyết Sơn phái người đến Giang Nam đúng là bị tử thương khá nhiều. Chưa kể đến những vụ Thạch Trung Ngọc phạm tội tại...
Thạch Phá Thiên nhảy lên, run run hỏi: - Ðinh Ðinh Ðang Ðang nói sao?
Vợ chồng Thạch trang chủ cũng phải thường mạng ư?
Thạch Thanh và Mẫn Nhu mấy bữa nay đối xử với chàng bằng một mối thâm tình thâm hậu. Tuy ông bà nhận lầm người, nhưng cũng là những nhân vật đối với chàng tốt nhất ở trên đời. Nên chàng vừa nghe nói đếnhai ông bà sắp nguy đến tính mạng thì chàng lo lắng vô cùng! Ðinh Ðang nói: - Vợ chồng Thạch trang chủ là song thân củ...
Vợ chồng Thạch trang chủ tất phải hộ vệ cho con.
Rồi đến lúc tối hậu tất sinh chuyện động võ. Thiên ca thử nghĩ mà coi.
Trong thành Lăng Tiêu không biết bao nhiêu là tay cao thủ lại chiếm được thượng phong về địa lợi. Vợ chồng Thạch trang chủ cùng Thạch Trung Ngọc nữa mới là ba người thì đối địch với bọn họ làm sao cho nổi?
Tiểu muội thấy Thạch phu nhân mấy bữa nay đối với Thiên ca rất chân thành. Tiểu muội e rằng chính má ruột của Thiên ca cũng không thương yêu Thiên ca đến thế. Bà… bà ta chắc là phải chết ở trong thành Lăng Tiêu mất. Ðinh Ðang nói xong hai tay bưng mặt khóc nức nở. Thạch Phá Thiên bầu máu nóng sôi lên sùng sục, chàng nó...
Thạch Phá Thiên nóng nảy hỏi: - Kế ấy là kế gì? Bất luận biện pháp nào hễ cứu được ông bà Thạch trang chủ thì dù ta có bị thiệt thòi đến đâu cũng chẳng hề chi.
Ðinh Ðang nói: - Thiên ca! Nếu Thiên ca bắt buộc tiểu muội không nói không được, thì tiểu muội đành phải chiều ý Thiên ca mà nói ra. Có điều nếu Thiên ca ưng làm theo cách đó thì tiểu muội chẳng xứng ý chút nào. Trước hết tiểu muội hãy hỏi Thiên ca: Vì lẽ gì mà người phái Tuyết Sơn lại thống hận Thạch Trung Ngọc đến th...
Vì Thạch Trung Ngọc làm chết người nên bọn họ muốn giết y để thường mạng. Thiên ca có làm chết tiểu thư Bạch sư phó không? Thạch Phá Thiên sửng sốt hỏi: - Ta ư?
Dĩ nhiên ta không làm chuyện đó, Bạch sư phó tiểu thư ta chưa từng gặp qua bao giờ.
Ðinh Ðang nói: - Thế thì phải rồi.
Kế hoạch của tiểu muội nghĩ ra rất giản dị.
Theo kế ấy Thiên ca hóa trang làm Thạch Trung Ngọc theo ông bà Thạch trang chủ đến thành Lăng Tiêu, chờ tới lúc bọn họ sắp giết Thiên ca hãy lộ chân tướng xưng danh là Cẩu Tạp Chủng chứ không phải Thạch Trung Ngọc. Bọn họ muốn giết Thạch Trung Ngọc mà không phải giết Thiên ca. Nhiều lắm họ thóa mạ Thiên ca một lúc về t...
Chung qui họ vẫn phải tha Thiên ca, bọn họ đã không hạ sát Thiên ca thì ông bà Thạch trang chủ chẳng việc gì phải động thủ và dĩ nhiên không có chuyện gì là nguy hiểm. Thạch Phá Thiên trầm ngâm nói: - Kế ấy tuy diệu nhưng thành Lăng Tiêu ở tận bên Tây Vực, đường xa hàng mấy ngàn dặm mà đi cùng bọn Bạch sư phó, ta e rằn...
Nàng buông tiếng thở dài ngồi xuống cạnh giường, buồn rầu nói tiếp: - Thiên ca! Biện pháp đó tuy tuyệt diệu, nhưng khiến cho Thiên ca phải hy sinh nhiều quá, tiểu muội thật áy náy. Thạch Phá Thiên nghe Ðinh Ðang nói ra vẻ yêu đương thương xót chàng lắm, đừng nói chuyện bảo chàng giả câm, dù có được vì nàng mà chết, chà...
Nhưng ta làm thế nào để tìm Thạch Trung Ngọc bây giờ? Ðinh Ðang đáp: - Ðoàn người hiện đang ngụ ở thị trấn Hoành Thạch về phía Tây. Bây giờ chúng ta qua đó.
Tiểu muội biết phòng ngủ của Thạch Trung Ngọc rồi chúng mình cứ len lén đi vào, Thiên ca đổi quần áo cho y. Sáng sớm mai Thiên ca bắt đầu cất tiếng rên rỉ nói ấp úng là cổ lên ung nhọt. Sau đó chờ bao giờ Bạch lão tiên sinh định giết, Thiên ca hãy mở miệng lên tiếng. Thạch Phá Thiên vui mừng nói: - Ðinh Ðinh Ðang Ðang!...
Bọn Bạch sư phó tinh quái lắm đấy, chỉ hở một tý là họ sinh lòng ngờ vực ngay. Như vậy công cứu ông bà Thạch trang chủ sẽ hỏng bét. Thạch Phá Thiên gật đầu nói: - Cái đó tiểu huynh biết rồi, lọ là Ðinh muội còn phải dặn dò.
Dù họ có giết, ta cũng không mở miệng đâu. Chúng ta đi thôi! Ðột nhiên có tiếng kẹt cửa rồi thanh âm một cô gái cất lên: - Thiếu gia! Thiếu gia đừng mắc bẫy cô ta! Ngoài cửa chỉ thấy bóng một thiếu nữ lờ mờ vì đang lúc đêm tối. Thiếu nữ này chính là Thị Kiếm. Thạch Phá Thiên ấp úng hỏi ngay: - Thị Kiếm. Sao lại bảo ta ...
Thạch Phá Thiên đáp: - Không phải đâu! Ðó là Ðinh cô nương, nghĩ giúp ta một biện pháp để cứu Thạch trang chủ và Thạch phu nhân đấy chứ! Thị Kiếm vội nói: - Thiếu gia nên nghĩ cho kỹ. Bọn họ chẳng tử tế gì với thiếu gia đâu! Ðinh Ðang cười lạt nói: - Giỏi lắm! Ngươi là kẻ thân cận chân Bang chủ mà lại “ăn cây táo rào c...
Thị Kiếm bật lên tiếng la hoảng, xoay mình chạy trốn. Ðinh Ðang khi nào để cho thị thoát thân? Nàng nhảy
Sachvui.Com Sachvui.Com
nhau của một cuộc giao dịch? Một người đã từng chỉ trích: “Chỉ có những nhà nghiên cứu mới thật sự quan tâm đến việc định rõ kết quả của các vụ mua bán. Không có điều gì hữu ích hỗ trợ nhân viên bán hàng trong việc kết thúc thành công để tạo ra nhiều giao dịch hơn.” Trái lại, nghiên cứu của chúng tôi về những chuyên gi...
Phóng viên: Còn mục tiêu nào khác nữa không?
John C.: Thu thập dữ liệu. Phóng viên: Dữ liệu? Đó là loại dữ liệu nào? John C.: Đó là những cơ sở thực tế rất hữu ích như thông tin về dịch vụ này. Đó chỉ là những thông tin chung.
Phóng viên: Anh có nhận thấy cử chỉ khác biệt nào từ khách hàng không?
John C.: Không.
Đó cũng chỉ là cách xây dựng mối quan hệ và tìm kiếm thông tin mà thôi.
Phóng viên: Theo anh, giao dịch đó có thành công không? John C.: Rất thành công, tôi nghĩ vậy. Phóng viên: Tại sao anh lại nói vậy. John C.: Chẳng hạn, khách hàng nói họ rất ấn tượng với bài trình bày của tôi. Phóng viên: Khách hàng đưa ra bất kể sự đồng tình nào thì cũng được coi là kết quả của cuộc nói chuyện sao?
John C.: Ồ,... không.
Nhưng tôi nghĩ họ thích thú với bài trình bày của tôi.
Phóng viên: Vậy thì điều gì sẽ xảy ra với khách hàng này?
John C.: Chúng tôi sẽ gặp lại nhau trong hai tháng nữa để đi đến một điều gì đó xa hơn.
Phóng viên: Nhưng quay trở lại giao dịch vừa rồi, khách hàng đã không đồng ý sẽ thực hiện giao dịch. John C.: Không, nhưng tôi chắc giao dịch này đã tạo ra một mối quan hệ tốt. Đó là lý do tôi nghĩ nó thành công.
Phản ứng của John C. là phản ứng điển hình của những nhân viên bán hàng thiếu kinh nghiệm. Anh ta nghĩ mình đã kết thúc giao dịch thành công với khách hàng chỉ vì đã nhận được vài thái độ cư xử tích cực từ phía khách hàng. Nhưng, quay lại với định nghĩa của chúng tôi về những kết quả của cuộc mua bán, giao dịch của anh...
Không có dấu hiệu nào từ khách hàng cho thấy sẽ thực hiện giao dịch.
Giống như nhiều nhân viên bán hàng mới, mục tiêu trong giao dịch của John – thu thập dữ liệu và xây dựng mối quan hệ – không trực tiếp góp phần đem lại một “đơn đặt hàng sơ bộ”. Sau khi xem xét trường hợp của John, quản lý của anh ta đã nói: “Anh có biết vấn đề của John là gì không? Anh ta kết thúc giao dịch quá tồi. T...
cách khoa trương.
“Sự thiếu lịch thiệp của em không hề dính dáng tới tôi.
Em cứ ở lại đây, thưa quý bà, nhưng tôi chắc chắn sẽ đi.
Đi thôi, các con!” Một giọng run rẩy vì phẫn nộ (giả) và tức tối (thật) xé tan bầu không khí. “Anh định bỏ người phụ nữ đau ốm lại một mình mà không biết sẽ rơi vào bàn tay của kẻ điên nào hay sao? Người ta sẽ nghĩ anh không bao giờ đọc tin tức trên báo đấy.” Rồi với đôi mắt âm ỉ một cơn thịnh nộ, mẹ phác một cử chỉ độ...
“Đi đi!” Cha tiến về phía cửa với phong thái trang trọng, chậm bước, dừng, rồi xoay sang quầy bar. Ông rót cho mình một ly whisky, uống hết trong một ngụm và nói với giọng sầu thảm.
“Đi đi, các con.” Một lần nữa, mẹ lại chiến thắng. “Đừng quên chìa khóa,” Elizabeth nhắc khi tôi đang đóng cửa trước. “Được rồi, được rồi,” tôi lẩm bẩm. “Trời đất, nồm quá.” Ngày hôm đó trời đặc biệt ấm áp dù đã là cuối tháng Chín. Mặc dù đài dự báo mùa đông khắc nghiệt sắp sang nhưng miền Nam đất nước lại đang trải qu...
Thực tế thì em đẹp lộng lẫy trong bộ váy lụa trắng tôn vòng eo mảnh mai hoàn hảo. Đôi giày đế bằng xinh xắn, chiếc khăn choàng đăng ten thanh nhã che đi phần khe ngực, và một kiểu tóc tưởng chừng đơn giản đã hoàn tất bức họa. “Không tồi, không tồi chút nào,” tôi lặp lại, “Đợi đã, lấy cái khăn tay này chấm bớt son môi đ...
Chúng em chuyện phiếm về tình yêu, tình yêu nói chung thôi.
Henry rất khổ sở, và em cố gắng an ủi. Bỗng nhiên anh ấy ôm chầm lấy em.” Đúng lúc đấy, tôi tự nhủ. “Và anh ấy hôn em.” Thế là xong!
Giờ tôi có thể tập trung vào việc khác được rồi.
“Ít nhất là anh ấy muốn hôn em. Nhưng dĩ nhiên em không để anh ấy làm thế.
Đây không phải lần đầu. Chỉ đơn giản là không được.
James, em xử sự có sai không?
Đúng chứ hả?” Không tin vào tai mình, tôi đưa tay ôm đầu. “Elizabeth, đừng bảo anh rằng…” “Em e là vậy.
Nhưng Henry không hề phiền lòng, bởi vì anh ấy xin lỗi ngay lập tức. Chỉ hiềm anh ấy bảo em đừng lo, chuyện đó sẽ không bao giờ lặp lại. Em không biết có phải anh ấy đã hiểu lầm sự cự tuyệt của em không. Anh nghĩ sao hả James?” Chúng tôi đã đến nhà White, và tôi không trả lời.
Tôi đã ngán đến tận cổ toàn bộ câu chuyện này rồi, từ giờ tôi không muốn để vào tai thêm một chút nào nữa.
Ông Arthur White mở cửa. Mặc dù đau buồn, ông vẫn ân cần chào đón chúng tôi. “Vào đi, hai
cây mọc chắn ánh mặt trời buổi tối bên phía nhà ông ta. Cũng chính cái cây đó che ánh nắng chói mắt buổi sáng cho phòng ngủ của Ove và Sonja.
Ngoài ra, Rune còn gạt phăng kiến nghị của Ove khi ông tức giận yêu cầu tổ dân phố trả tiền lắp mái hiên che nắng. Tuy nhiên, Ove trả đũa thành công trong vụ tranh cãi về dọn tuyết vào mùa đông năm đó, khi Rune muốn phong mình là “trưởng ban dọn tuyết” đồng thời bắt tổ dân phố mua một cỗ máy thổi tuyết cỡ lớn. Ove hoàn...
Sau đó, với một sự kết hợp của lật lọng, dối trá và mưu mô, ông ta đã xoay xở để được tiếp quản vị trí phụ trách cảnh quan của Ove tại cuộc họp tổ dân phố hằng năm, nhờ lập luận rằng ông ta “được trang bị tốt hơn người phụ trách trước đó”. Ove được an ủi phần nào vào bốn năm sau đó, khi ông ngăn cản Rune lắp cửa sổ lướ...
Và một năm sau ông thay cửa sổ nhà mình. Khi mùa đông kế tiếp kéo về, ban lãnh đạo quyết định rằng khu dân cư cần một hệ thống sưởi chung mới.
Và tất nhiên hai ông “tình cờ” có quan điểm hoàn toàn trái ngược về hệ thống cần lắp đặt.
Vụ tranh cãi được hàng xóm láng giềng gọi vui là “cuộc chiến bơm nước”. Nó phát triển thành một mâu thuẫn bất diệt giữa hai người. Và mọi chuyện tiếp diễn như thế. Nhưng như Sonja thường nói, sông có khúc, người có lúc.
Mâu thuẫn giữa hai người không phải lúc nào cũng gay gắt. Những thời điểm đình chiến không nhiều, nhưng những phụ nữ như Anita và bà biết tranh thủ chúng một cách tối đa.
Chẳng hạn như vào một mùa hè của thập niên 1980, ông Ove đã mua một chiếc Saab 9000 và Rune mua chiếc Volvo 760.
Họ hài lòng với việc mua sắm này tới nỗi giữ được hòa bình trong vài tuần lễ.
Sonja và Anita thậm chí đã xoay xở để cả bốn người bọn họ đi ăn tối cùng nhau vài lần. Rune và cậu con trai đang trong độ tuổi thiếu niên, với tất cả sự vụng về và vô lễ của nó, đã ngồi ở một đầu bàn với bộ mặt cáu kỉnh. “Thằng bé đó sinh ra đã khó tính,” Sonja từng nói như thế với giọng buồn bã.
Dù vậy Ove và Rune cũng chịu đựng nhau đủ để cùng uống một chầu whisky vào cuối buổi tối. Đáng tiếc thay, vào buổi tối cuối cùng của mùa hè năm ấy, Ove và Rune đã nảy ra ý định tổ chức nướng thịt. Và rất hiển nhiên, họ bắt đầu cãi cọ nhau về cách châm lửa cái lò than hình cầu của ông Ove sao cho hiệu quả nhất.
Chỉ trong mười lăm phút, màn khẩu chiến đã bùng nổ về quy mô đến mức cả Sonja lẫn Anita đều cho rằng tốt nhất người nào về nhà người nấy để dùng bữa tối.
Trước khi nói chuyện với nhau trở lại, hai ông đã kịp mua và bán một chiếc Volvo 760 Turbo và một chiếc Saab 9000i.
Cùng thời gian đó, những người hàng xóm trong khu nhà đến rồi đi liên tục. Kết quả là những gương mặt mới trên ngưỡng cửa các ngôi nhà nhiều đến nỗi tất cả hòa lẫn với nhau thành một biển màu xám. Nơi trước kia từng là khu rừng, giờ chỉ toàn cần cẩu xây dựng.
Ove và Rune đứng trước cửa nhà mình, tay kiên quyết đút túi quần như những thánh tích của thời hiện đại, trong khi một đoàn đông các nhân viên môi giới nhà đất trịch thượng không thể nhìn xa hơn cái củ cà-vạt của họ đi rảo trên con đường nhỏ giữa hai dãy nhà và không rời mắt khỏi hai ông, tựa như bầy kền kền quan sát h...
Hình như cậu ta đi qua Mỹ, Sonja đã bảo với Ove như thế, họ gần như không gặp lại cậu ta nữa. Thỉnh thoảng Anita nhận được một cú điện thoại vào dịp Giáng sinh, nhưng “thằng bé quá bận với cuộc sống hiện tại”, bà nói vậy và cố gắng vui lên, mặc dù Sonja có thể nhận ra bà bạn của mình cố gắng nín khóc.